Hiệu Minh - “Anh là người tốt nhưng em không… chốt”

  • Bởi Mắt Bão
    08/08/2014
    3 phản hồi

    Hiệu Minh

    Chốt nghĩa là chốt lại. Không chốt nghĩa là từ chối. Câu trả lời của cô gái, anh đáng yêu, anh rất tốt, nhưng em không thể cưới anh làm chồng.

    Chuyện của cô gái chưa chồng

    Hôm qua đi café ở góc đường 17 và đại lộ Pennsylvania, ngay cạnh Trắng, với một cô bé chưa chồng, mình được thông báo, nàng vừa bỏ mấy người theo đuôi cùng một lúc. Có lẽ trong lòng cũng có gì đó nên lôi mình ra để nghe loa phường. Như một sự trùng lặp, chỗ này cũng có chốt của cái bốt cảnh sát canh gác nhà TT Mỹ.

    Cô bé này khá, bỏ một anh đã khó, bỏ 3 anh một lúc, trong 1 tuần, cũng đáng nể. Người tình chết như rạ, có lẽ do nàng duyên dáng, hiểu biết và tự tin.

    Tại sao không đi tiếp. Anh ơi, bọn em như hai đường thẳng song song, đi đến vô cùng mà chẳng gặp nhau. Anh ấy nhìn đôi chim sẻ tình tự dưới bóng cây trong chiều tà muốn làm thơ. Còn em, với tâm hồn ăn uống, em nhìn ra chú chim quay nằm trên đĩa, nhắm với bia, thật là tuyệt. Hỏi thật anh chứ, “đôi bờ” như thế có nên cưới nhau.

    Mình hỏi, làm thế nào mà bỏ nhẹ nhàng, đối phương và mình không buồn, vẫn làm bạn tốt của nhau dù không đi đến cuối cuộc đời. Nàng bảo, với anh nào em cũng chỉ nói một câu “Anh là người rất tốt, nhưng mà em không…chốt” đúng theo kiểu tuổi teen xứ Việt. Rồi em chỉ, anh có thấy cái chốt bên kia đường không. Nó bật lên là hết đường vào “Do not enter”!

    Kết quả, tất cả cùng vui vẻ, biết chẳng xơ múi gì nên lặng lẽ, không hẹn đi ăn tối, café, tặng hoa như xưa. Hết phiền muộn cho đời.

    Hỏi bây giờ em định sao. Em sẽ đi tìm người tốt và yêu để em muốn… chốt.

    Không chốt với Trung Quốc.

    Vụ giàn khoan xâm lấn biển Đông đã đủ làm sáng mắt những ai hy vọng vào tình hữu nghị Việt-Trung. Còn yêu viển vông còn khổ cho dân tộc này.

    Trung Quốc từng giúp Việt Nam trong chiến tranh, xây dựng CNXH theo mầu sắc Mao Trạch Đông, cả một quá trình núi liền núi sông liền sông.

    Có lẽ chẳng khác gì tình cảm nảy nở giữa cô gái và chàng trai. Hai quốc gia này từng cạnh nhau trong tư tưởng CS, CNXH, hữu nghị bền lâu.

    Nhưng thỉnh thoảng người anh lại chơi em một vố. Hoàng Sa 1974, Gạc Ma 1988, biên giới 1979 và gần đây là biển đảo.

    Em nhìn về biển xa xăm với đôi mắt lãng mạn “chung một biển Đông mối tình hữu nghị, sáng như rạng đông”, nhưng ông anh nhìn ra đôi chim quay béo múp với dầu hỏa, khí đốt, hải sản hàng trăm tỷ đô la và sẵn sàng xuống tay với em để độc chiếm.

    Hai đất nước đi trên hai con đường song song cả ngàn năm nay. Và ngàn năm tiếp sau cũng sẽ mãi vậy. Tại sao cái đôi ấy phải cưới nhau như đôi vợ chồng Ngâu, mỗi năm gặp nhau vào rằm tháng 7 chỉ để than một câu, ôi giá ngày xưa đừng tin nhau.

    Trung Quốc không chốt VN rồi, tại sao xứ ta vẫn ngần ngừ không quyết. Hãy bỏ đi tìm người tình khác, hoặc cả hai nhìn thấy chim sẻ trên đĩa, hoặc cùng tâm đắc bài thơ đôi chim nhảy nhót trong chiều tà.

    Chuyện chốt của người Mỹ

    Nghe tin cụ John McCain vừa sang Hà Nội sáng nay, mình thấy rất vui. Hai tuần trước, Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị tặng TNS John McCain một món được hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau, nhưng ông cựu tù Hỏa Lò nay là TNS, ứng viên TT Hoa Kỳ, vẫn thấy vui thăm Hà Nội vì chiến lược Đông Á của Hoa Kỳ.

    Chẳng hiểu ông nghĩ gì về bức tượng bên hồ Trúc Bạch, cứ tin là ông chẳng để ý, nhưng là chủ nhà, ta nên khéo léo một chút, được việc, vui lòng khách đến vừa lòng khách đi. Không may chuyện đã rồi, cũng chẳng sao, miễn là ta biết cách ra khỏi thế khóc dở, mếu dở.

    Góc đường 17 cắt Pennsylvania. Ảnh: HM

    John McCain là người coi trọng nhân quyền, lần này thay vì tặng bức ảnh chụp ông bị trói tay giơ qua đầu, VN nên tặng món quà nhân quyền, tù nhân lương tâm, chắc ông sẽ vui hơn. Cụ thể là thả vài anh như Ba Sàm, Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Điếu Cày hay nhiều tù nhân lương tâm khác.

    Cũng thấy phục sự kiên nhẫn của người Mỹ đối với xứ Việt ta. Mỗi đợt có vị Mỹ sang, lại có một vài anh rời khám. Có anh theo sang tận Mỹ. Nhưng các ông khách Mỹ về nước, lại có bloggers khác thế chân, cứ như ngoại giao …tù nhân. Chả hiểu lần này, McCain sang có giải thoát được ai vì ông hiểu nằm Hỏa Lò khổ như thế nào.

    Chỉ có điều, cho dù tốt đến đâu, nhưng sự kiên nhẫn có giới hạn. Cuộc tình nào cũng phải đi đến kết thúc, hoặc đi đến tận cùng, hoặc phải chia tay.

    Nếu như một lúc nào đó, cựu tù Hỏa Lò đọc blog này và học thuật của thiếu nữ chưa chồng “Anh rất tốt nhưng em không thể chốt” thì mọi việc sau đó trở nên quá muộn.

    Cao bồi xứ Mỹ với hệ thống chính trị Tam quyền phân lập, tạo nên một xã hội với những nhát cắt rõ ràng trong định chế, khó mà bàn chuyện với họ nếu chẳng đi tới đâu.

    Vĩ thanh

    Đôi lúc các nhà chính trị hay vòng vo tam quốc, đi đường quanh co thay vì chọn lối tắt, hoặc chạy tới vô cùng mà chẳng hiểu đích tới là gì. Điều đó làm hại sự phát triển của quốc gia, kìm hãm trí tuệ của hàng chục triệu người. Cái giá phải trả đó là tụt hậu, nghèo đói và bị coi thường.

    Chốt hoặc không chốt, không thể có chuyện nhùng nhằng yêu hàng thế kỷ mà không đi đến đâu. Đó là sự viển vông của người không biết thế nào là…chốt.

    Chính khách mà không biết quyết là gì, nên cắp sách học cô bé chưa chồng, tôi gặp cạnh Nhà Trắng chiều qua.

    HM. 7-8-2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Trích dẫn:
    Cũng thấy phục sự kiên nhẫn của người Mỹ đối với xứ Việt ta. Mỗi đợt có vị Mỹ sang, lại có một vài anh rời khám. Có anh theo sang tận Mỹ. Nhưng các ông khách Mỹ về nước, lại có bloggers khác thế chân, cứ như ngoại giao …tù nhân.

    Bố con bạn Kim cứ mỗi lần mất mùa giáp hạt lại đem võ khí hạt nhơn ra đầu hè mà múa, đến khi mọi người cho thóc vào bồ thì thoai. Việt Nam ta không có võ khí hạt nhơn, thôi thì cứ đem dân ra mà vỗ để mặc cả với người ngoài.

    Cũng là phường Chí Phèo với nhau cả.

    Mặt chỉ bụ bẩm dễ thương, nhưng chân không dài, nên khi em nói, em không muốn chốt, các anh dạt ra ngay, chẳng màng quay lại tặng bông.

    Chân em dài, mặt em xinh, đẹp người, đẹp nết, em nói không muốn chốt, lắm anh quên ăn, ngày ngủ gật, lối về nhà em, mòn nhiều lốp xe, có anh lại còn mang lựu đạn ra khoe, sẽ chết cùng em.

    Em VN cũng chỉ chân ngắn, đỏng đãnh mà coi chừng ... "Nhà tôi trên bến sông có chiếc cầu nhỏ cong cong. Hàng cau dưới nắng trong lá trầu không. Chị tôi trông dễ thương bán rau chợ cầu Ðông í a... "

    Cái vấn đề ở đây là dù sau này ĐCSTQ đã rất nhiều lần tuyên bố TQ xây dựng CNXH mang màu săc TQ nghĩa là đã vứt bỏ cái khái niệm 'bốn phương vô sản đều là anh em', thực chất là vất bỏ CNCS từ lâu rồi, nhưng ĐCSVN vẫn ấu trĩ, ảo tưởng về tình hữu nghị với TQ dựa trên lí tưởng CSCN. Điều khó hiểu hơn nữa là thậm chí sau khi VN chửi TQ như hát hay, rồi lại bị TQ xâm lược mà vẫn ĐCSVN còn hy vọng vào tình hữu nghị 'anh em' với TQ. Thế mới biết giới lãnh đạo VN hiện nay ảo tưởng, ấu trĩ và cô đơn tới mức nào! Họ đang sợ nên vẫn đang (phải) cố bám lấy một cái cọc dù đó là cái cọc mục! Thật đáng buồn.