Góc nhìn giới trẻ: Patrick - Sống sao cho sôi động, sống sao cho hạnh phúc!

  • Bởi Mắt Bão
    03/08/2014
    1 phản hồi

    Patrick

    Có một câu hỏi mà tôi nghĩ rằng sẽ nhận được sự quan tâm của rất nhiều các bạn trẻ đó là: “Làm sao chúng ta có thể xin được việc sau khi ra trường ?”

    Đầu tiên, tôi thấy rằng, chúng ta nên bỏ khái niệm hay cơ chế “xin – cho”, trên vị thế là những người có năng lực lao động, chúng ta không đi “xin” của ai cái gì cả, thực chất, chúng ta đang mang khả năng của mình đến chào hàng những tổ chức, doanh nghiệp đang có nhu cầu về năng lực và họ sẽ phải trả giá để mua lại cái năng lực của chúng ta mang đến. Đó là một giao dịch kinh doanh, tôi có năng lực, anh có tiền, chúng ta trao đổi với nhau một cách công bằng, không có sự xin – cho ở đây. Với góc nhìn tự chủ về bản thân và vị thế là một người bán năng lực của mình như vậy, chúng ta buộc phải tìm cách tự nâng cao chất lượng mặt hàng của mình để cạnh tranh với các hàng hóa từ người khác, không những để bán được mà còn phải mang lại sự hài lòng từ từ cả hai phía cho năng lực của mỗi con người.

    Ngày nay, không thiếu những tấm gương trên mặt báo kể về những sinh viên trong những hoàn cảnh vô cùng khó khăn, bi đát vẫn vươn lên đạt kết quả học tập xuất sắc, nhưng rồi chúng ta nghĩ rằng đó là do hoàn cảnh khó khăn khiến họ có động lực để vươn lên. Cũng có những tấm gương khác hoàn toàn đối lập, trưởng thành trong những gia đình có điều kiện, học tập và sinh sống tại nước ngoài rồi thành danh, nhưng rồi chúng ta lại cho rằng đó là do họ có điều kiện để thành công.

    Vậy một tấm gương như thế nào mới xứng đáng để cho chúng ta trân trọng và học tập đây, hay phải chăng thay vì tìm cách vươn lên, chúng ta luôn luôn tìm những lý do bao biện cho sức ì của bản thân để rồi chưa một lần cất bước phấn đấu trưởng thành hơn, hoàn thiện năng lực bản thân hơn, được xứng đáng với một công việc tốt hơn, thay vì cứ ngồi thẩn thơ suy nghĩ làm sao để có thể “xin việc”. Với tôi, cho dù là ai trong những đối tượng trên thì họ đều đáng trân trọng vì những cố gắng họ bỏ ra để đạt được thành công và để người khác phải ghi nhận và chúng ta cần phải học hỏi.

    Nếu bạn chẳng thuộc diện đối tượng nào kể trên, hoàn cảnh chưa đủ khó khăn để có động lực phấn đấu, hay gia đình chưa đủ điều kiện để thành danh thì cũng chẳng sao cả. Bạn vẫn có thứ tài sản to lớn nhất mà tuổi trẻ ban cho là thời gian, với khối tài sản đồ sộ đó mà nhiều người phải mơ ước, tại sao bạn không sử dụng thời gian của mình để đánh đổi với những gì thú vị trong cuộc sống và nâng cao giá trị cho bản thân nhỉ.

    Hãy dùng thời gian để tham gia học tập thật tử tế?

    Có nhiều người không học đại học nhưng vẫn thành công như Bill Gates hay Mark Zuckerberg, vậy tại sao tôi lại phải cần học đại học, xin lưu ý một điều trước khi bỏ học đại học, họ đều là những sinh viên của các trường đại học hàng đầu nước Mỹ như Harvard, Standford, MIT… và việc được nhận vào những trường đại học danh tiếng như vậy đã khẳng định phần nào năng lực xuất sắc của họ. Vì vậy, nếu bạn đang học tập tại những ngôi trường hàng đầu thế giới kia và đang ấp ủ ước mơ kinh doanh, xin chúc mừng bạn, bạn có thể bỏ học được.

    Dẫu có thất bại bạn một vài dự án, bạn vẫn có thể đường hoàng vui sống với vốn ngoại ngữ bạn nắm trong tay rồi, nhưng nếu ai đó vẫn đang được ngồi trên ghế giảng đường ở những ngôi trường khác, nơi bạn vẫn còn đang yếu về ngoại ngữ, còn hơi non nớt về kiến thức chuyên ngành, xin hãy hãy tập trung học hành một cách nghiêm túc nhất có thể với năng lực của bản thân, điều đó thể hiện sự tôn trọng của bạn trước hết với chính mình và sau đó là cho xã hội. Nơi đây, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nơi chúng ta không thiếu những kẻ khôn lỏi, nhưng lại khao khát những con người tài năng thật sự.

    Hãy dùng thời gian để trải nghiệm cuộc sống thật thú vị?

    Học tập chăm chỉ nhưng không có nghĩa phải trở thành một con mọt sách, còn trẻ, còn nhiều thời gian, hãy đối đầu với những thách thức, khó khăn, quen với chúng, gạt bỏ sự sợ hãi, sẵn sàng thử nghiệm những gì mới và chấp nhận thất bại. Nếu bạn còn yếu và sợ giao tiếp, hãy tham gia một lớp học giao tiếp hoặc những câu lạc bộ khắp các trường đại học, điều đó sẽ cho chúng ta mối quan hệ, rèn luyện khả năng nói chuyện với mọi người. Nếu bạn gầy ốm, đi học bơi, học nhảy hoặc tham gia vào một môn thể thao hoàn toàn mới lạ sẽ mang lại cho bạn những trải nghiệm rất bất ngờ thú vị, cùng với sức khỏe để học tập và tiếp tục chinh phục những thử thách mới.

    Quan niệm về việc tham gia những trải nghiệm thứ thế đòi hỏi phải có nguồn tài chính, tôi không nghĩ vậy, chỉ mất vài trăm nghìn đến một, hai triệu động là bạn có thể tự mình xách ba lô và bắt xe đi đến những miền đất đất mới như Hạ Long, Đà Nẵng hay Hội An, gặp những con người bản xứ hay những vị khách du lịch khắp bốn phương, cùng nhau nhảy múa, hát ca kết nối bạn bè. Rất nhiều người phương Tây phải đi máy bay từ một nơi xa xôi đến Việt Nam chỉ để được trải nghiệm đi thuyền ở Hạ Long thì tại sao người bản xứ chúng ta lại không tận hưởng.

    Hoặc bạn có thể bắt một chuyến xe từ Sài Gòn đi đến Angkor, một di sản của thế giới, chỉ mới vài USD, hãy đi và trải nghiệm cuộc sống. Có thể bạn không tin, nhưng tôi nghĩ những điều đó sẽ giúp bạn xây dựng nên những tính cách và góc nhìn mới, hoàn thiện bản thân mình hơn, điều đó quý giá không hề kém so với những kiến thức hàn lâm trên giảng đường và những kinh nghiệm trong môi trường công sở của bạn. Và tôi cũng tin rằng, sẽ chẳng có một nhà tuyển dụng nào có thể từ chối một cậu sinh viên với kết quả học tập khá ổn kèm theo những thành tích hoạt đồng xã hội và trải nghiệp phong phú như vậy đâu.

    Thật sự, mỗi chúng ta sinh ra có thể khác nhau ở hoàn cảnh, nhưng xuất phát điểm thì đều như nhau ở số vốn thời gian nắm giữ. Hãy sống và khát khao khám phá như chưa bao giờ được sống, làm sao để thu được nhiều thứ quý giá nhất với số vốn thời gian mà tạo hóa đã ban tặng.

    Sống sao cho sôi động, sống sao cho hạnh phúc!

    Patrick

    Chủ đề: Góc nhìn trẻ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Cái thông điệp ( cách nhìn đời và vài lời khuyên) của bài này cũng hay.
    Có vài điểm làm tôi hơi thắc mắc:

    -

    Patrick viết:
    chúng ta nên bỏ khái niệm hay cơ chế “xin – cho”

    Tại sao nhiều người hay dùng chữ "cơ chế" kiểu này như thế? Nó có nghĩa gì?

    -

    Patrick viết:
    chúng ta không đi “xin” của ai cái gì cả, thực chất, chúng ta đang mang khả năng của mình đến chào hàng những tổ chức...

    Đúng vậy, tiếng Việt thật ngộ, cái gì cũng xin với xỏ: "Xin em đừng bỏ anh...", "Xin cho tôi hỏi", "Xin chúc mọi người", "Xin cho biết quý danh", "Xin mời các bác ạ! (bon appetit, tout le monde!) vv
    Người Mỹ không "xin" việc, nhưng cũng không ngất nga ngất ngưởng, hất cằm đề nghị các hãng xưởng "trao đổi dịch vụ kinh doanh". Họ đi "tìm" việc.

    -

    Patrick viết:
    Nếu bạn gầy ốm, đi học bơi, học nhảy hoặc tham gia vào một môn thể thao hoàn toàn mới lạ sẽ mang lại cho bạn những trải nghiệm rất bất ngờ thú vị, cùng với sức khỏe để học tập và tiếp tục chinh phục những thử thách mới.

    Tại sao lại "nếu gầy ốm"?

    -

    Patrick viết:
    chỉ mất vài trăm nghìn đến một, hai triệu động là bạn có thể tự mình xách ba lô và bắt xe đi đến những miền đất đất mới như Hạ Long, Đà Nẵng hay Hội An, gặp những con người bản xứ hay những vị khách du lịch khắp bốn phương, cùng nhau nhảy múa, hát ca kết nối bạn bè.

    Nghe thì có vẻ vui đấy, nhưng tôi muốn biết khi đến ở chỗ lạ có bị công an phường đến hỏi hộ khẩu như ngày xưa không?