Góc nhìn giới trẻ: Đức Lộc - Cộng đồng và hội đồng

  • Bởi Cát Bụi
    03/08/2014
    1 phản hồi

    Đức Lộc

    img.php_.jpg

    Cứ nhắc tới Việt Nam là nhắc tới hai từ cộng đồng, với ý nói đến sự đoàn kết, tương trợ lẫn nhau. Và văn hóa Việt Nam là văn hóa cộng đồng. Điều đó được nhắc đến như một nét đẹp mà người Việt tự hào với thế giới.

    Thế nhưng, thời gian gần đây cụm từ “cộng đồng” đang hẹp dần đất sống, khi mà một cụm từ khác, cũng na ná khi phát âm như nghe đắng hơn bao giờ hết: Hội đồng.

    “Hội đồng” của tôi muốn đề cập bắt đầu từ những trang báo:

    Trộm chó tại XYZ bị đánh hội đồng đến chết, người dân cả xã “hội đồng” đốt xe máy, rồi “hội đồng” ký vào biên bản nhận đã đánh chết.

    Và mới đây, khi đang gõ những dòng này là tít bài báo “nam thanh niên trộm xe máy bị lột truồng, đánh hội đồng”. Theo đó, Liên quan tới vụ việc, trước đó ngày 31.7, một nam thanh niên đang thực hiện hành vi trộm xe máy tại khu vực xã Hà Vỹ thuộc huyện Thường Tín, thành phố Hà Nội, thì bị người dân bắt quả tang.

    Vì quá bực tức, nhiều người đã vây nam thanh niên này rồi lột hết quần áo, đánh hội đồng đến trọng thương. Được biết, người dân sau khi lột truồng, đánh hội đồng nam thanh niên trộm xe đến trọng thương, đã dùng điện thoại ghi lại hình ảnh này và tung lên mạng.(Theo Báo Thanh Niên ngày 1.8.2014)

    Chữ “hội đồng” ở đây sao mà xót xa thế! Cũng “cộng đồng người” đó thôi nhưng khi đứng trước một thách thức họ bỗng biến thành “hội đồng” – tức là làm một cách vô thức, hùa theo, đối xử chính với thành viên của “cộng đồng lớn” một cách nhẫn tâm.

    Tôi chắc chắn rằng, nếu chỉ một người khi bắt được tên trộm kia (dù là trộm gì) thì không nghĩ tới việc đánh chết, lột truồng đâu. Mà khi có cả một đám đông hỗn loạn (giờ không còn là cộng đồng đúng nghĩa nữa) thì một người mười ý, một ý nếu ra được tung hô, rồi mỗi người một cú đá, một cú đấm đã biến “cộng đồng” thành “hội đồng” tàn nhẫn.

    Chắc chắn sẽ có người cho rằng những tên trộm kia đáng bị đối xử như thế. Và cảm giác tức giận, căm phẫn là điều tất yêu. Rồi bạn lại quay lại với câu chuyện 3 thanh niên phải bỏ mạng khi truy đuổi những tên trộm chó. Và tụi trộm đáng chết, đáng bị đánh hội đồng. Tất nhiên, trong “hội đồng” đó có những kẻ “nổi bật”, có những kẻ chỉ hô to mà không làm, chỉ tội những người “sân si” và hùa theo những người khác để diễn lại những trò kiểu tra tấn thời trung cổ. Vô tình mang tội ác vào mình!

    Chúng ta đã quên chúng ta là một cộng đồng người! Một cộng đồng cần đoàn kết chứ không phải kết bè. Một cộng đồng tương trợ nhau làm ăn, sinh sống chưa không phải hỗ trợ nhau đánh chết một thành viên trong cộng đồng của mình!

    “Mạng người và mạng chó”- “Mạng người và cái xe”, tôi không thể để hai khái niệm đó ngang hàng nhau được. Chắc chắn mạng người sẽ quý hơn bất kỳ thứ nào khác, chúng ta biết trân trọng tấm thân mình vậy thì xin hãy chừa cho sinh mạng người khác một con đường sống!

    Bởi thế, nên mỗi lần đọc báo tôi lại cứ ngờ ngợ sợ hai từ “hội đồng”. Tôi cứ sợ sau hai từ ấy là cả một bè phái đầy sân si, chỉ biết trút giận dữ vào một cá thể.

    Người ta đang hướng tới việc sẽ có luật cho trộm chó, tôi nghĩ là cần thiết. Trộm là xấu, cần có luật mới xử tội được. Nhưng, cũng rất cần một luật cho “hội đồng” kia. Khi mà giờ đây, cái suy nghĩ “đánh hội đồng” sẽ không xử phạt được đang dần dần ăn sâu vào nhiều người. Sẽ quá nguy hiểm nếu mỗi lần bắt trộm, “suy nghĩ hội đồng” kia lại “phát huy”, khi đó cộng đồng mà người Việt tự hào sẽ chẳng còn nữa!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bài viết hay lắm, đáng để suy ngẫm cho người nào chưa phân biệt được cộng đồng với "hội đồng". Hợp quần quả thật gây sức mạnh, vấn đề là sức mạnh có được đặt vào đúng mục tiêu hay không.
    Nhiều người ta thích đề cao cái hay của tập thể (tại vì nghe tập thể tự đề cao), nhưng nhiều khi muốn biết cái hay cái đẹp thật sự thì nên xem xét từng cá nhân. Muốn biết các sinh viên Việt nói chuyện giỏi hay không, đừng vào cafeteria hay sân trường, mà vào giảng đường nghe cá nhân các sinh viên ấy phát biểu như thế nào trước lớp học.

    Xưa nay có nhiều người đã bàn bạc về cái hại của tâm lý đám đông:

    "Khi con người được tự do làm bất cứ chuyện gì thì họ bắt chước lẫn nhau." - Eric Hoffer, 1955.

    "Mục tiêu của cộng đồng là lấy chuẩn cao nhất trong các thành viên để làm gương, còn mục tiêu của đám đông là cả đám chụm đầu lại, quy về mẫu số chung thấp nhất." - Henry David Thoreau, 1838.

    "Người ta thường suy nghĩ giống nhau thành từng đám, và làm những chuyện điên rồ cũng theo từng đám, nhưng chỉ dần đần lấy lại trí khôn từng người một." - Charles Mackay, 1841.

    "Tính khùng điên ở cá nhân là chuyện hơi hiếm, nhưng tính khùng điên trong các hội đoàn, đình đám, đảng phái, và quốc gia là thông lệ." - Friedrich Nietzsche, 1886.

    "Đám đông lúc nào cũng là cái ổ rác nuôi dưỡng mầm bệnh phát sinh bệnh dịch." - Carl Jung, 1940.

    "Muốn đo trí thông minh của nguyên đám đông thì lấy căn số của tổng số người trong đám ấy." - Terry Pratchett.