Cuộc gặp đặc biệt Phạm Quang Nghị - John McCain: Ông Nghị đi cầu viện hay đi thị uy?

  • Bởi Admin
    31/07/2014
    16 phản hồi

    Dân Luận: Tựa đề gốc của bài báo trên Tuổi Trẻ là "Cuộc gặp đặc biệt Phạm Quang Nghị - John McCain", phần câu hỏi "Ông Nghị đi cầu viện hay đi thị uy?" do Dân Luận đặt.

    Tháp tùng Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị đến Mỹ, chúng tôi được dự một cuộc gặp đặc biệt giữa ông và thượng nghị sĩ John McCain.


    Thượng nghị sĩ John McCain nhận bức ảnh chụp bia chứng tích bên hồ Trúc Bạch từ Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị - Ảnh: P.T.L.

    Trong quan hệ Việt - Mỹ, thời điểm tháng 7 được đánh dấu bởi những sự kiện quan trọng: ngày 15-7-1995 hai nước thiết lập quan hệ bình thường hóa, 25-7-2013 hai nước ký tuyên bố chung cấp cao và xác lập quan hệ đối tác toàn diện. Lần này cũng vào dịp nửa cuối tháng 7, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã có lời mời một đoàn cấp ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam dẫn đầu sang thăm.

    Hỏi thăm quê quán

    Thượng nghị sĩ John McCain đã gần 80 tuổi, với dáng người chắc đậm, mái tóc màu bạch kim, phong thái linh hoạt. Nghe nói ông vừa từ phòng họp quốc hội, tham gia một cuộc bỏ phiếu rồi trở về phòng làm việc tiếp các vị khách Việt Nam.

    Ông hồ hởi bắt tay ông Phạm Quang Nghị, ủy viên Bộ Chính trị, bí thư Thành ủy Hà Nội, trưởng đoàn Việt Nam. Chào hỏi với một thái độ thân thiện những người đến từ đất nước mà ông không ngần ngại thừa nhận cho tới lúc máy bay của ông bị bắn rơi vào ngày 26-10-1967, ông đã có trên 20 phi vụ xuất kích từ Hạm đội 7 để ném bom miền Bắc Việt Nam.

    Khi hỏi trưởng đoàn Việt Nam quê tỉnh nào, được nghe trả lời là ở Thanh Hóa, ông cất tiếng nửa ngạc nhiên, nửa như thán phục:

    - Ồ, nơi đó có cầu Hàm Rồng, một lưới lửa phòng không thật là khủng khiếp; và cả Bắc Việt Nam lúc bấy giờ là một trận địa phòng không thật là khủng khiếp.

    Trong một câu có đến hai lần ông nhắc đến từ “khủng khiếp”. Có lẽ, đấy cũng là cách ông giải thích lý do vì sao máy bay của ông đã bị bắn hạ trên bầu trời Hà Nội.

    Tôi không đi vào ngõ ngách những câu chuyện riêng về công việc trao đổi ngoại giao của hai người, mà chỉ ghi lại những mẩu chuyện bên lề cuộc đối thoại.

    Về thượng nghị sĩ John McCain, nếu ai đó đã từng đọc bài giới thiệu khá dài trên mạng thì sẽ biết được rất nhiều thông tin vô cùng ấn tượng về ông. Một con người đầy cá tính, mạnh mẽ và quyết đoán, đã từng là ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng hòa. Trên những trang mạng đó cũng có cả tấm ảnh chụp cảnh dân quân Hà Nội đang vây bắt ông, hay có thể nói là đang ra sức cứu ông ở hồ Trúc Bạch, trong đó có một người đang cố quàng vào cổ ông chiếc phao cứu sinh để ông không bị đuối nước.

    Món quà đặc biệt

    Cuộc làm việc hôm đó kéo dài hơn dự kiến. Những tưởng với vẻ bận rộn ban đầu, ngài thượng nghị sĩ sẽ sớm kết thúc câu chuyện, chào khách để chia tay.

    Thượng nghị sĩ John McCain cất tiếng hỏi: “Thưa ngài Phạm Quang Nghị, sau đây ngài có còn bận gì không?”.

    - Không, thưa ngài, sau cuộc gặp này là tôi đã hoàn thành chương trình làm việc trong ngày. Tôi có thể cùng ngài tiếp tục cuộc nói chuyện. Nhưng, trước khi kết thúc, tôi muốn tặng ngài một tấm ảnh. Thật tình, tôi không biết ngài có muốn có nó hay không? Nếu ngài không thích thì ngài có thể không công bố cho bất kỳ ai được biết. Còn ngài thích, thì tùy ngài.

    Trong chúng tôi, không phải ai cũng biết trước món tặng phẩm rất ư là bình thường, xét về mặt thông lệ tặng quà cũng như về giá trị vật chất mà trưởng đoàn Việt Nam sắp trao cho thượng nghị sĩ John McCain.

    Đó là hai tấm ảnh, lớn bằng khổ giấy A4, vừa mới chụp trước ngày đoàn lên đường, ghi lại tấm bia tại đường Thanh Niên bên hồ Trúc Bạch. Chính nơi đây 47 năm về trước vị thiếu tá phi công hải quân John McCain đã bị quân và dân Việt Nam bắt làm tù binh. Và sau đó, nhân dân thủ đô Hà Nội đã dựng lên tấm bia với kích cỡ khá là khiêm tốn nên không mấy gây chú ý cho những người qua lại.

    Hai tấm hình chụp tấm bia, ghi hình ảnh viên phi công đang giơ tay đầu hàng, cạnh đó là những thanh thiếu niên đang thong dong đi dạo ven hồ đã làm cho ngài thượng nghị sĩ thật sự hào hứng và xúc động. Nó gợi lại cho con người mà chúng tôi đang ngồi bên cạnh nhớ lại quá khứ - một quá khứ thật khốc liệt và đầy ý nghĩa với cả người “từ trên trời rơi xuống” theo đúng nghĩa đen, và những người “từ dưới đất xông lên”, vít cổ chiếc máy bay của vị thiếu tá phi công năm xưa, bây giờ là một thượng nghị sĩ có thâm niên và uy tín lớn trong chính giới Hoa Kỳ.

    “Bị xúc phạm”

    Sau khi ngắm nhìn tấm ảnh, chúng tôi có đôi chút e ngại bởi thượng nghị sĩ John McCain vốn rất nổi tiếng là thẳng thắn và bộc trực, kể cả trên chính trường cũng như trong đời thường, chỉ tay vào góc tấm ảnh: “Tôi rất cảm ơn ngài đã tặng tôi bức ảnh. Nhưng có một chi tiết trong này làm cho tôi cảm thấy không thể hài lòng (người phiên dịch đã dùng một từ khá mạnh là “bị xúc phạm”). Ngài có biết không, tôi là thiếu tá hải quân chứ không phải là thiếu tá không quân. Tôi thuộc lực lượng không quân của hải quân. Các ngài đã ghi vào tấm bia này không đúng”.

    Trong lúc chúng tôi chưa biết phải ứng xử ra sao thì trưởng đoàn Phạm Quang Nghị lên tiếng: “Tôi xin được giải thích với ngài thế này. Với người Việt Nam chúng tôi, bất cứ ai là phi công lái máy bay, chúng tôi đều coi họ thuộc lực lượng không quân. Như ngài biết đấy, ở Việt Nam, vào lúc bấy giờ chúng tôi làm gì có hàng không mẫu hạm, làm gì có lực lượng không quân của hải quân”.

    Nghe lời giải thích, ngài thượng nghị sĩ dường như hiểu ra được lý do của một sự nhầm lẫn vô tình. Thật ra, ít ai hiểu được ý tứ sâu xa của sự thắc mắc, sự không hài lòng của ngài thượng nghị sĩ. Đó là bởi cá nhân ngài luôn rất tự hào là người đã được sinh ra trong một gia đình như mọi người thường gọi là “con dòng cháu giống”. Ông nội là đô đốc hải quân. Rồi cha lại cũng là đô đốc hải quân. Đến lượt ngài, tuy chưa được phong là đô đốc, nhưng cũng là phi công hải quân. Và ngài còn vui vẻ tiết lộ con trai ngài bây giờ cũng đang ở trong lực lượng hải quân. Thảo nào, cái điều làm cho ngài rất thắc mắc không phải vì Việt Nam đã dựng bia về sự kiện máy bay do ngài lái đã bị bắn rơi, mà vì việc ngài “bị” ghi là phi công “thuộc không lực Huê Kỳ”.

    Với nước Mỹ, không lực Hoa Kỳ vốn sinh sau đẻ muộn so với lực lượng hải quân. Và cũng có thể, theo như đánh giá của ngài, xét về mặt bề dày trận mạc thì lực lượng hải quân mới thật là nổi trội. Vì thế, ngài không hề có ý bày tỏ sự không hài lòng về tấm bia, mà ngược lại ngài luôn tự hào về điều đó. Chả thế mà đã có lần ngài đề nghị với các vị khách Việt Nam khi sang thăm nước Mỹ, rằng ngài rất mong thành phố Hà Nội luôn quan tâm, giữ gìn vệ sinh cho khu vực xung quanh tấm bia. Nghe nói những lần tới thăm Việt Nam, ngài đã từng dừng xe để chụp ảnh bên tấm bia này.

    Mở ra tương lai

    Thủ đô Washington buổi chiều 23-7, chúng tôi đã được chứng kiến một cuộc tiếp khách, trao đổi những công việc hệ trọng của hai đất nước vốn là cựu thù của nhau, diễn ra trong bầu không khí cởi mở, với tinh thần khép lại quá khứ, mở ra tương lai giữa những con người đại diện cho hai đất nước, đã từng trải qua cuộc chiến vô cùng ác liệt.

    Cuộc tiếp trưởng đoàn Việt Nam, ủy viên Bộ Chính trị, bí thư Thành ủy Hà Nội của thượng nghị sĩ John McCain kết thúc khi chúng tôi cùng đứng trên ban-công lớn của tòa nhà Quốc hội. Ông chỉ tay ra quảng trường rộng bao la trước mặt, những thảm cỏ xanh trải dài cho tới đồi Capitol và tháp Bút Chì, nhắc lại: “Nơi đây vào những năm 1960, 1970 đã từng diễn ra những cuộc mittinh, biểu tình với hàng vạn người Mỹ xuống đường yêu cầu chính phủ chấm dứt cuộc chiến tranh ở Việt Nam”.

    Còn hôm nay, ngài thượng nghị sĩ bắt tay trưởng đoàn Việt Nam, rồi lần lượt từng người chúng tôi. Có lẽ mỗi công dân hai nước để đến được với nhau đã vượt qua cả một chặng đường dài có cả máu và nước mắt, phải đi qua những năm tháng chiến tranh và cấm vận rồi mới có được hòa bình. Để rồi, một bản tuyên bố chung có tầm quan trọng lịch sử, được long trọng ký kết, để xây dựng và phát triển mối quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ trong tinh thần bình đẳng, tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và chế độ chính trị của nhau, cùng cam kết phấn đấu cho hòa bình và thịnh vượng của hai nước, của khu vực và trên toàn thế giới.

    PHẠM THANH LONG

    Ảnh của ngài sẽ treo ở đâu?

    Thượng nghị sĩ John McCain mời: “Hôm nay, tôi xin mời ngài trưởng đoàn Việt Nam và các bạn hãy đi theo tôi. Tôi sẽ đích thân làm người hướng dẫn các ngài thăm tòa nhà Quốc hội”.

    Ngài thượng nghị sĩ đã dẫn chúng tôi đi thăm, trực tiếp giới thiệu từng địa điểm, từng căn phòng, nơi họp chung, nơi nghỉ ngơi giữa giờ, nơi đặt tượng các vị tổng thống nổi tiếng của nước Mỹ, nơi tổ chức nghi thức lễ tang khi các vị tổng thống qua đời... Dừng lại ở một căn phòng, ngài thượng nghị sĩ vui vẻ giải thích với đoàn vì sao lại có thuật ngữ “vận động hành lang”. Đó là nơi các thượng nghị sĩ vừa nghỉ giải lao, vừa tiếp xúc với các cử tri, quan khách để đối thoại, vận động thuyết phục họ ủng hộ cho những đề xuất, chủ trương kiến nghị của mình. Tại căn phòng đó có treo ảnh chân dung những thượng nghị sĩ nổi tiếng trong hoạt động “vận động hành lang” của nước Mỹ.

    Ông Phạm Quang Nghị bất ngờ đặt câu hỏi: “Thưa ngài, tôi thấy tất cả các vị trí đẹp trong căn phòng này đều đã treo ảnh các thượng nghị sĩ tiền nhiệm tiếng tăm. Vậy sau này, ảnh của ngài sẽ được treo ở đâu?”.

    Bất ngờ vì câu hỏi ấy, thượng nghị sĩ John McCain cười chỉ tay: “Có lẽ đến lượt tôi, ảnh của tôi sẽ được treo ở trên trần nhà”.

    Chủ đề: Đối ngoại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Chuyến đi Mỹ và việc tặng TNS J. McCain 2 tấm ảnh của P.Q.Nghị vừa rồi là một ngón nghề của Nguyễn Phú Trọng & phe cánh thân Tàu Cộng tung ra để triệt đường "Tây Tiến" của phe TT Nguyễn Tấn Dũng. Chiêu độc này có hơi hướng thâm hiểm của Tàu.

    Rõ ràng, nếu sắp tới có chuyến đi ĐUỢC MỜI ĐÍCH DANH của PTT Phạm Bình Minh tới Mỹ thì mức độ cởi mở, tin cậy và hợp tác giữa hai bên Mỹ - Việt cũng giảm hẳn, vì đơn giản người Mỹ nói riêng và nhân dân xã hội Tự do phương Tây nói chung vẫn nằm lòng câu nói "...hãy xem những gì Cộng Sản làm!"

    Đây là một chiêu bẩn của phe Nguyễn Phú Trọng dành cho phe Nguyễn Tấn Dũng nhằm triệt phá tối đa nỗ lực "Thoát Tàu, hướng Tây" của phe cấp tiến trong nhóm chóp bu Việt Nam hiện nay!

    Phiên Ngung viết:
    Cuộc gặp đặc biệt Phạm Quang Nghị - John McCain: Ông Nghị đi cầu viện hay đi thị uy? đâu phải là tựa đề của bài báo đăng trên tờ Tuổi Trẻ. Sao Dân Luận sửa tựa đề mà chăng ghi chú khiến tựa đề và nội dung chẳng ăn khớp gì cả.

    Đúng là tôi đã sửa tựa đề của bài viết, nhưng nói nội dung không ăn khớp thì không đúng đâu bác Phiên Ngung.

    Lương ngọc Phát viết:
    Trích từ bài chủ:
    [...]
    Nhưng lắm khi chúng ta hay cố suy diễn một hiện tượng theo hướng gán
    cho nó một bản chất quan trọng nào đó, trong khi nó thật chỉ là một cử
    chỉ vu vơ vô duyên của một kẻ vô duyên lãng xẹt không chừng.

    Ha ha ha, đúng quá!
    Vô duyên, cù lần lửa, nói vu vơ, nói như đọc kịch bản, nói năng không mạch lạc, cử chỉ vụng về, mặt mày ngớ ngẩn là đặc điểm của đa số các ông lớn trong chính quyền ở Việt Nam (và các nước Đông Nam Á và Đông Á khác).
    Một thằng nhóc ngoài đường phố bên Mỹ (hay Pháp, Anh, Đức...) cũng nói năng hoạt bát hơn, và "diễn xuất" cũng tự nhiên hơn trước ống kính truyền hình. Ai có con cái còn nhỏ làm ơn suy ngẫm lại chuyện này, đừng xem các năng khiếu tiếp giao và phong cách diễn đạt không quan trọng bằng việc gạo bài ngày đêm cốt để đứng đầu lớp :)

    Trích từ bài chủ:

    "Trên những trang mạng đó cũng có cả tấm ảnh chụp cảnh dân quân Hà Nội đang vây bắt ông, hay có thể nói là đang ra sức cứu ông ở hồ Trúc Bạch, trong đó có một người đang cố quàng vào cổ ông chiếc phao cứu sinh để ông không bị đuối nước."

    Nếu kẻ rơi từ trên trời xuống không phải là một phi công Mỹ, mà là một người lính biệt kích VNCH, thì dân quân Hà Nội lúc đó có "ra sức cứu ông ở hồ Trúc Bạch, trong đó có một người đang cố quàng vào cổ ông chiếc phao cứu sinh để ông không bị đuối nước." không?

    Vì nhân đạo với tù binh, hay vì chụp cơ hội có được con tin cao giá để làm điều kiện đổi chác, mà "ra sức cứu" kẻo kẻ thù chết đuối?

    Còn vụ tặng ảnh, kiểu ông 4 Sang tặng bản chụp bức thư HCM gửi Truman
    ngày xửa, cho Obama, chắc phải gói ghém ý bất khả ngôn gì đó.

    Có điều, nếu cái ý là muốn chọc quê ông nghị Mỹ theo mật chỉ của
    thiên triều, thì chính trị gia cỡ Jonh Mc.Cain có thừa nội lực bản lãnh để vẫn bình thản không xao động.

    Nhưng lắm khi chúng ta hay cố suy diễn một hiện tượng theo hướng gán
    cho nó một bản chất quan trọng nào đó, trong khi nó thật chỉ là một cử
    chỉ vu vơ vô duyên của một kẻ vô duyên lãng xẹt không chừng.

    Cuộc gặp đặc biệt Phạm Quang Nghị - John McCain: Ông Nghị đi cầu viện hay đi thị uy? đâu phải là tựa đề của bài báo đăng trên tờ Tuổi Trẻ. Sao Dân Luận sửa tựa đề mà chăng ghi chú khiến tựa đề và nội dung chẳng ăn khớp gì cả.

    Ai cũng biết " trí tệ " của Ông Bí Nghị này qua câu phát biểu " nhân dân bây giờ hay ỷ lại nhà nước lắm " khi Hà nội bị ngập năm 2008 . Và cũng chính Ông Bí Nghị này sửa lời cắt xén bài phát biểu của Cha Ngô Quang Kiệt " xấu hổ khi là người VN " . Trình độ của Ông này như vậy mà Tổng Trọng đưa lên làm TBT thì đất nước này " đại họa " . Chắc cột đèn phải đi vượt biên lần nửa .

    " Nhưng trước khi kết thúc, tôi muốn tặng ngài một tấm ảnh. Thật tình tôi không biết ngài có muốn có nó hay không ? Nếu ngài không thích thì ngài có thể không công bố cho bất kỳ ai được biết. Còn ngài thích thì tuỳ ngài ".

    Ỡm ờ kiểu khôn nhà dại chợ 'hèn với giẵc, xỏ với 'đồng minh trong mơ'thế này thì thiên hạ chỉ dám liều đoán già đoán non rằng hay là tấm ảnh ...'bà nhà nó' ?!

    heheh...Tui đố đám "xôi thịt" Ba Đình-Hà Nội dám tặng Dương Khiết Trì (chưa nói đến Tập hoàng đế hay Lý thừa tướng) bức tranh sơn dầu vẽ hình Hai Bà Trưng cưỡi voi dzí Tô Định với hàng chữ: Nữ nhi nước Nam và Đại Hán thái thú :)

    Mít Tờ Đỗ: Việc ông Nghị đi thăm Mỹ và tặng cho khổ chủ John McCain tấm ảnh chụp bức tượng phi công McCain đang quỳ kèm dòng chữ "Ngày 26.10.1967, tại hồ Trúc Bạch quân và dân Thủ đô Hà Nội bắt sống tên Jchn Sney Macan Thiếu tá Không quân Mỹ lái chiếc máy bay A4 bị bắn rơi tại nhà máy điện Yên Phụ" là một hành động táo bạo nhưng khó hiểu trong một cuộc gặp xã giao. Tôi không hiểu thông điệp của tấm hình là gì.

    Một lời răn đe? Một sự nhắc nhở mối liên hệ giữa McCain với Hà Nội?

    Một sự tự hào của ông Nghị về thành phố mà ông đang lãnh đạo?

    (Nhưng dù thông điệp là gì, tấm hình này không thể coi là sự nhắc nhớ rằng Việt Nam là một quốc gia, không phải là tên một cuộc chiến).

    Phản ứng của ông McCain phải nói là rất thú vị và cho thấy bản lĩnh của một chính khách Mỹ, không kém vụ ông Bush con phản ứng sau khi bị ném giày ở Iraq.

    Bây giờ thử đặt ông Nghị hoặc bất cứ lãnh đạo nào của Việt Nam vào vị trí ông McCain, được/bị một vị khách từ một nước "cựu thù" tặng cho một món quà "tên này tên kia" như vậy, không biết có màn đỏ mặt tía tai không.

    Thử tưởng tượng thêm một chút nữa, một ngày nào đó, có vị lãnh đạo Việt Nam sang thăm Tập Cận Bình hay ông Trì ông Cường gì đấy, tặng cho chủ nhà một tấm bia chiến thắng Khánh Khê thì không biết tình hình sẽ như thế nào. (Cái sau cùng mình tưởng tượng chơi thôi, vì rằng ngay cả tấm bia chiến thắng to đùng mới dựng kia cũng chỉ toàn những câu bỏ trống vị ngữ).

    Theo FB Mít Tơ Đỗ

    Tên tác giả viết:
    Nhưng, trước khi kết thúc, tôi muốn tặng ngài một tấm ảnh. Thật tình, tôi không biết ngài có muốn có nó hay không? Nếu ngài không thích thì ngài có thể không công bố cho bất kỳ ai được biết. Còn ngài thích, thì tùy ngài.

    Khi lựa món quà để tặng mà còn nghĩ rằng người được quà có thể không thích. Đúng là xã giao kiểu CHXHCNVN, ha ha ha.

    Tên tác giả viết:
    Về thượng nghị sĩ John McCain, nếu ai đó đã từng đọc bài giới thiệu khá dài trên mạng thì sẽ biết được rất nhiều thông tin vô cùng ấn tượng về ông. Một con người đầy cá tính, mạnh mẽ và quyết đoán, đã từng là ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng hòa. Trên những trang mạng đó cũng có cả tấm ảnh chụp cảnh dân quân Hà Nội đang vây bắt ông, hay có thể nói là đang ra sức cứu ông ở hồ Trúc Bạch, trong đó có một người đang cố quàng vào cổ ông chiếc phao cứu sinh để ông không bị đuối nước.

    Đang muốn kể công lòng tốt chăng? Không biết nghị sĩ John McCain có còn nhớ những năm tháng ông "cư ngụ" tại "Hilton Hanoi" (nhà tù Hoả Lò) và "biết ơn" cách Hanoi đối xử với ông trong thời gian ấy?

    "ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG, HỌC MỘT SÀNG KHÔN" Bác Nghị nhé...!!!

    Hãy để công dân Việt được QUYỀN BẦU CHỌN những "nghị sĩ" TRUNG ƯƠNG ĐẢNG của mình trong kỳ Đại Hội Đảng CSVN sắp tới.

    Phạm Quang Nghị, theo trong bài viết:
    “Tôi xin được giải thích với ngài thế này. Với người Việt Nam chúng tôi, bất cứ ai là phi công lái máy bay, chúng tôi đều coi họ thuộc lực lượng không quân. Như ngài biết đấy, ở Việt Nam, vào lúc bấy giờ chúng tôi làm gì có hàng không mẫu hạm, làm gì có lực lượng không quân của hải quân”.

    Không biết (hay lầm lẫn) thì cứ nói là không biết, bầy đặt lý sự giải thích cho đỡ gượng (sợ mất mặt) làm gì. "Vào lúc bấy giờ chúng tôi làm gì có hàng không mẫu hạm"? Như vậy thì "giờ đây chúng tôi đã có hàng không mẫu hạm rồi" hay sao? LOL

    Theo tôi bức ảnh không nên được chọn trao làm quà. Ai chọn bức ảnh không sành tâm lý. Không ai thích nhắc tới thất bại hay tù ngục tại Hỏa Lò-cái mà người Mỹ gọi là Hanoi's Hilton Hotel- khi vào khỏe mạnh, khi ra sống sót chỉ còn bộ xương cách trí.

    Cuộc hội thoại cho thấy cái dốt nát của trưởng đoàn VN khi lầm lẫn binh chủng mà vị TNS từng đầu quân. Mang chuông đi đánh xứ người mà ù ù cạc cạc thế này thì khi nào mới khá được?

    Ông Nghị,ai cũng biết là người cận kề ông Trọng,phe thân Tàu. Hành động nầy không thị uy gì cả mà là tuên mệnh Tàu làm mích lòng phía Mỹ để không ủng hộ gì VN, điều mà Tàu không muốn thông qua Nghị, đại diện phe thân Tàu của CSVN, rất đơn giản mà hiệu quả.