Trương Nhân Tuấn - Mất lòng trước được lòng sau?*

  • Bởi Cát Bụi
    29/07/2014
    1 phản hồi

    Trương Nhân Tuấn

    6665682_0.jpg

    Ảnh minh họa

    Trong nỗ lực phát triển đất nước, đôi khi nhà cầm quyền phải có những quyết định đau đớn, làm mất lòng dân. Như dự án làm métro ở Sài Gòn. Nhiều người lên tiếng phản đối vì công trình xây xựng đã làm tổn hại đến mỹ quan của thành phố. Những phản đối này chính đáng. Dầu vậy nhà nước cũng vẫn phải làm, vì công trình này cần thiết, đem lại lợi lộc trong trường kỳ cho đất nước và đa số người dân trong thành phố. Cảnh quan thành phố, như những công viên phải di dời, nhiều cây cổ thụ bị đốn ngã… tất cả đều có thể xây lại, trồng lại, ngay trên vị trí cũ. Vấn đề là đã có quyết tâm đó hay chưa ? Đương nhiên trong lúc công trình đang thực hiện thì nét mỹ quan của thành phố bị thuơng tổn rất nhiều. Ai lại không bất mãn ? Nhưng đó chỉ là nhất thời.

    Tuy vậy, nếu nhìn sang những khía cạnh khác của việc phát triển, ta thấy nhiều việc trái tai gai mắt (nếu không nói là vô nhân đạo) đã diễn ra.

    Việc truất hữu ruộng đất của dân nghèo. Việc này đã tạo nên một lớp giàu mới trong xã hội VN. Chưa ai tính toán được những đóng góp của tầng lớp giàu này cho việc phát triển đất nước là bao nhiêu. Nhưng hậu quả của nó đã tạo ra trong xã hội VN một tầng lớp thật sự « vô sản », không nhà không cửa, không công ăn việc làm… sống bên lề của xã hội. Tức là tạo ra một gánh nặng cực kỳ lớn cho đất nước, mà chưa thấy ai đưa ra phương cách để xoa dịu. Vấn nạn này đã được nhiều người nói qua.

    Hiện tượng khác đáng chú ý nhất hiện nay là chủ trương dẹp việc buôn bán hàng rong. Theo tôi người lãnh đạo không thể cho phép thi hành một chính sách thất nhân tâm mà hậu quả của nó lên nền kinh tế quốc dân nặng nề không lường trước được. Thật là khó để so sánh tình trạng kinh tế giữa một nước Pháp tiên tiến, đứng hàng thứ 5 về phát triển trên thế giới, với VN một nước nghèo đang cố gắng phát triển. Nên biết, những ngành nghề « artisan-commerçant » (tương đương với hàng rong của VN) của Pháp không chỉ đóng góp lớn nhất cho kinh tế Pháp mà còn là một « xí nghiệp » tạo ra công ăn việc làm nhiều nhất cho nước Pháp. Theo tôi, kinh tế VN hôm nay còn gượng gạo đứng được là nhờ lực lượng mua bán lẻ ngoài luồng (hàng rong). Nếu lãnh đạo VN chịu áp lực của các tập đoàn kinh tế, đã tạo được hàng loạt các của hàng tại các tỉnh thành của VN, muốn độc quyền trong việc mua bán, thì không bao lâu VN sẽ có một khối người nghèo khổ không có việc làm, cũng như hàng vạn hàng triệu gia đình phải lâm vào cảnh nghèo đói.

    Việc cấm hàng rong hiện nay tại VN, theo tôi, có có lợi cho bọn sai nha, lợi dung việc này để « ăn cướp » của người dân. Ngoài ra là làm lợi cho các tập đoàn kinh tế quốc tế.

    Việc này, người có thẩm quyền, nên nghĩ lại.

    *Tựa đề bài viết do Dân Luận đặt

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Ô, bài này hay quá, hay tuyệt, rất hợp lòng dân, nhất là ở phàn nói về nạn cướp hàng rong của dân nghèo. Ông tác giả này có lòng thương dan thật sự, quan tâm đến dân thế là yêu nước đấy.

    Hàng ngày có đi chợ mới thông cảm được với dân nghèo buôn thúng bán mẹt, vỉa hè góc phố. Vậy mà bọn công an khốn nạn lại chỉ huy bọn côn đồ cướp cơm chim.

    Cách đây khá lâu, hồi đó tôi đi chữa bệnh ở bệnh viện E Cầu Giấy, gần chợ Nghĩa Tân thường chứng kiến cảnh công an và côn đồ buổi sáng đánh xe tải đi cướp gánh rau mớ cá ... của những người nông dân đem ra thành phố bán. Tôi cũng đọc trên báo lề phải (tôi không nhớ tên tờ báo) có viết là Ở phường Nghĩa tân mới hình thành một nghề mới là nghề cướp chợ. Công an và côn đồ còn đánh người ta, bọn côn đồ còn gọi các bà già bán hàng là mày tao.

    Ai đó phô tô bài báo đó rồi rắc khắp nơi gần chợ cóc trong phường. Công an cho dân phòng đi thu và bắt ông tác giả vào đồn, rồi ông tác giả chửi nhau với trưởng công an phường tên là Túc (tôi không nhớ họ). Công an quận xuống giải quyết và phải thả ông tác giả. Ông này già nhưng dân phòng cũng gọi ông ấy là mày. Ông này bảo chúng là đồ lưu manh, mất dậy trước mặt công an.

    Còn nhà nước sao không xây dựng thêm các thành phố khác phát triển để người dân địa phương đỡ phải lên thành phố chật chội để kiếm việc làm mà cứ phải tập trung xây dựng thêm ở thành phố sẵn có như Hà Nội và Hồ Chí Minh?