Nguyễn Lân Thắng - Thư gửi bé Đậu

  • Bởi Admin
    30/07/2014
    8 phản hồi

    Nguyễn Lân Thắng

    10525997_10152526624173808_7318969935494470473_n.jpg

    Con thương yêu của bố,

    Khi sinh con ra trên đời này thì bố mẹ đã đến tuổi có thể sắp có cháu, đó là một thiệt thòi rất lớn với con. Mẹ hay đùa là bố mẹ chỉ còn khoảng ba chục năm nữa ở bên con, biết làm sao được với số phận con nhỉ. Nhưng bố vẫn ngàn lần cảm ơn số phận đã mang con đến cho bố mẹ, bố chấp nhận những khó khăn không thể tránh khỏi khi mai này con lớn lên trong cảnh cha già con cọc. Chính vì thế bố muốn viết thư này cho con để mai sau, khi nhỡ ra con còn chưa hiểu việc đời mà bố đã đi xa thì đây là những dòng tâm tư để con hiểu được lòng bố.

    Con được sinh ra trong hoàn cảnh xã hội rất rối ren, lòng người ly tán, đất nước bị xâm lăng. Gia đình mình vốn thuộc loại công thần trong xã hội miền Bắc, được nhiều người quyền cao chức trọng cũng như người dân nể trọng. Nếu xã hội vẫn bình bình như trước đây thì đó là một lợi thế mà chắc chắn con sinh ra sẽ được đủ đầy hơn mọi người. Nhưng than ôi, cái chế độ mà gia đình ta cũng như nhiều gia đình khác đổ cả máu và mồ hôi để phụng sự nó hàng chục năm về trước đã không còn vì đất nước, vì nhân dân nữa. Người ta đã phản bội tất cả những gì đã hứa với dân để vun vén cho quần thần, cho gia tộc của họ. Tham nhũng tràn lan, đạo đức băng hoại, tài nguyên kiệt quệ, công nhân làm đĩ, nông dân ăn mày, trí thức hạ mình, tổ quốc lâm nguy, nợ nước ngoài đến đời con chắc chắn chưa trả được.

    Tất cả những điều đó là hậu quả của sự nói dối. Người ta nói dối để có nhiều người ủng hộ cách mạng cướp chính quyền. Người ta nói dối để dân tộc lao vào đánh nhau như quân thù hòng phục vụ mưu đồ của nước lớn. Người ta nói dối để giữ vững quyền lực sinh sát điều khiển xã hội muôn đời. Người ta nói dối để người dân tự hào trong vũng lầy nghèo đói. Kẻ nào dám thốt lên sự thật ngược ý họ thì không những bản thân mà gia đình sẽ khốn nạn. Thế rồi khi sống trong sự dối trá hơn nửa thế kỷ, cả xã hội dần quên đi những gì thuộc về quy luật của tự nhiên, đó là sự thật. Không có sự thật thì vĩnh viễn không cái gì có thể tồn tại và phát triển được. Cái cây muốn tồn tại được thì cái rễ phải lần tìm đến chỗ có nước, cái lá phải vươn đến ánh mặt trời. Sẽ ra sao nếu nó bị đánh lừa đến chỗ không có nước, không có nắng... con người cũng như vậy thôi con ơi.

    Sự thật là điều kiện sống còn để mọi cơ thể sống trong tự nhiên hay cấu trúc xã hội phát triển. Mọi cơ thể sống thì phải có sự trao đổi chất, nếu thông tin phản hồi méo mó thì mọi cấu trúc sống sẽ không thể tự hấp thu hay loại bỏ những gì cần thiết trong quá trình tồn tại và phát triển. Xã hội loài người cũng vậy, và vì thế sự thật mới quan trọng đến nhường nào. Thế mà vì sự thật, đã bao người thức tỉnh vùng lên đấu tranh trong xã hội để rồi nhận lấy kết cục bi thảm khôn lường. Cũng có những người vì mạng sống của họ, vì gia đình của họ, họ phải chấp nhận sống chung với sự giả dối. Bố không trách họ vì quyền được sống của mỗi con người là tối cao, nhưng nếu cứ chấp nhận mãi như vậy thì hậu quả đã rõ ràng. Đó chỉ là cách sống mòn và thế hệ sau đã lãnh đủ.

    Bố có thể có nhiều lựa chọn. Nếu chấp nhận cuộc sống giả dối, tung hô những điều dối trá, tận dụng những quan hệ và lợi thế sẵn có thì sẽ chả thiếu thứ gì. Rồi khi mai này đất nước tan hoang, ta có thể ra nước ngoài sinh sống không cần biết nước Việt ra sao. Rồi con sẽ được sống trong môi trường bình yên với những điều kiện giáo dục, y tế, văn hóa tốt nhất. Nhưng con ơi, không ai chọn được tổ quốc, không ai lựa được gia đình. Bố yêu con như thế nào thì bố cũng yêu mảnh đất này như thế. Bố không thể chấp nhận làm kẻ bỏ chạy mà phải chiến đấu bằng được để giữ mái nhà tổ quốc này cho con. Bố không thể nhởn nhơ sống cho riêng mình khi xung quanh toàn khổ đau và nước mắt. Đối với bố đó không phải là hạnh phúc. Bố ước gì con được sống trong một tương lai tốt đẹp hơn bố. Con được sống trong tình thân ái, trong niềm tin, niềm hân hoan và những thứ mà một con người đáng được hưởng.

    Có thể bố sẽ thất bại. Có thể bố sẽ không được ở bên con ba mươi năm còn lại như dự tính. Nhưng dù thế nào bố cũng đã quyết định thế rồi, và nếu cuộc đời con gặp những khó khăn vì bố gây ra thì xin con hãy nhớ về một ông bố đã tuyệt vọng chiến đấu để con có cuộc sống hạnh phúc đích thực mà tha thứ cho bố.

    Bố yêu con rất nhiều, bé Đậu tuyệt vời của bố!

    Hà Nội
    2h30 sáng ngày 30/7/2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Quá hay,dù anh là thế hệ hiện tại,lại thuộc giòng tộc được tôn vinh của xã hội hiện nay(Một gia tộc trí thức cao,chuyên về khoa học phục vụ dân sinh)anh đã phản ảnh trung thực hiện trạng của xã hội hiện nay.hy vọng sẽ có nhiều trí thức thanh niên Vn vì DÂN TỘC,vì TỔ QUỐC sẽ tiếp bước theo anh nói lên tiếng nói đấu tranh cho quyền làm người của người dân Việt Nam.NGUYỄN LÂN THẮNG :Tuyệt vời,tôn vinh anh.

    không biết ô này có phải là người nhà họ Nguyễn Lân không nhỉ? chẳng giống gì cả..

    Dân Luận: Blogger Nguyễn Lân Thắng là thành viên giòng họ Nguyễn Lân, gọi giáo sư Nguyẽn Lân Dũng, đại biểu quốc hội là chú.

    Gửi lao ba ba:
    Xin hỏi Lão bà ba là lão đã đọc các bài của Trực Ngôn chưa mà lên giọng phê phán ong vu van dang viết không thích hợp. Lão tự mâu thuẫn với mình rồi đó. Lão kêu gọi nói thật thì ông vu van dang cũng nói thật lòng mà . Sao lão lại chê người ta chứ! Hãy hiểu người trước khi phán xét nhé.

    Có được bao nhiêu người thức tỉnh trong một xã hội mà người ta bị lừa và lại đi lừa phỉnh kẻ khác?
    Thói quen xấu bị tập nhiễm quá lâu nên những lời nói thật nghe như chối tai.
    Từ thời Phùng Quán:
    "Yêu ai cứ bảo rằng yêu,
    Ghét ai cứ bảo rằng ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêu..."
    Nói thật trong xã hội VN bây giờ gần như món hàng xa xỉ mà không phải ai cũng có hay có mà không dám dùng.
    Cảm ơn lời trần tình của NLT. Mong rằng có nhiều người can đảm chỉ đủ để nói thật. Xã hội sẽ phải thay đổi trong chiều hướng tử tế, tốt đẹp.

    Tôi thấy lối cấu kết của tác giả Vu van dang sau đây là không thích hợp:

    Vu van dang viết:
    Tôi mới biết anh Lân Thắng là cháu ruột của GS nguyễn lân Dũng- người hay lên tv của đảng để khai trí cho dân. Nhưng anh Thắng ơi anh hãy hỏi ông Lân Dũng xem ông ta là trí thức của đảng và có chân trong ban lãnh đạo Liên hiệp các hội KH&KT việt nam thì ông ấy có ý kiến gì về những bài báo của Trực Ngôn trên Dân Luận tố cáo lãnh đạo liên hiệp hội này tham nhũng đục khoét ngân sách Nhà nước không? Anh hãy bình gia trước khi muốn trị quốc nhé.

    Cần có tinh thần cởi mở đóng góp những điều tích cực như là những lời nói thật vậy!

    Tôi mới biết anh Lân Thắng là cháu ruột của GS nguyễn lân Dũng- người hay lên tv của đảng để khai trí cho dân. Nhưng anh Thắng ơi anh hãy hỏi ông Lân Dũng xem ông ta là trí thức của đảng và có chân trong ban lãnh đạo Liên hiệp các hội KH&KT việt nam thì ông ấy có ý kiến gì về những bài báo của Trực Ngôn trên Dân Luận tố cáo lãnh đạo liên hiệp hội này tham nhũng đục khoét ngân sách Nhà nước không? Anh hãy bình gia trước khi muốn trị quốc nhé.

    Tác giả viết:
    Kẻ nào dám thốt lên sự thật ngược ý họ thì không những bản thân mà gia đình sẽ khốn nạn.

    Vậy mà tôi, người miền Nam, sau ngày 30/04/1975, được thấy, được nghe, được rao giảng về tính "ưu việt" của CNXH ở miền Bắc, về "ba giòng thác cách mạng"..., về cái "vĩ đại" của Hồ - một kẻ cha căng chú kiết nào đó mà giờ đây "người ta" hay "con vật" có hai chân thì cũng thế, bắt chúng tôi phải gọi bằng Bác - từ nơi cái mồm của những ông thầy, những gã đoàn viên, đảng viên từ miền Bắc XHCN. Những kẻ mà tôi tiếp xúc và "học tập" ấy, cho tới hôm nay, chưa lúc nào tôi thấy họ và gia đình con cái họ phải sống cuộc đời "khốn nạn" bao giờ! Phải chăng cuộc "cách mạng 30/04/1975" là để mang lại sự "khốn nạn" cho miền đất "được" giải phóng? Phải chăng mọi thứ vĩ đại đều là sản phẩm của cái "khốn nạn" của nhũng kẻ sống cuộc đời không "khốn nạn"?
    "Of what is great one must either be silent or speak with greatness.With greatness-that means cynically and with innocence." (F.W. Nietzsche)
    (Tạm dịch: Đứng trước cái vĩ đại, người ta phải im lặng hoặc nói về nó bằng một thái độ vĩ đại. Thái độ vĩ đại - điều ấy có nghĩa là ngây thơ pha lẫn giễu cợt)