Nguyễn Văn Tuấn - Vài đặc điểm trong các phát biểu của lãnh đạo Việt Nam

  • Bởi Khách
    21/07/2014
    16 phản hồi

    GS Nguyễn Văn Tuấn

    Những người lãnh đạo giỏi và có bản lĩnh họ không chỉ nói, mà còn thực hiện những gì họ nói. Ngay cả cách nói, mỗi một lần phát biểu họ đều để lại những câu mà báo chí có trích trích dẫn (quotable words) hay làm cho người nghe phải suy nghĩ vì nó có cái wisdom trong đó. Chẳng hạn như khi nói về những việc làm liên quan đến tai nạn máy bay MH17, thủ tướng Úc nói “Mục tiêu của chúng ta là đảm bảo phẩm giá, sự tôn trọng, và công lí cho người quá cố và người đang sống.” Đó là một câu có thể trích dẫn.

    Nhìn lại giới lãnh đạo VN, tôi thấy hình như họ không có cái tư chất về ăn nói của chính khách phương Tây. Chính khách VN quen với đường mòn chữ nghĩa mang đậm bản chất XHCN nên họ chỉ loanh quanh những câu chữ quen thuộc. Họ không nói được cái gì cụ thể, mà chỉ xoay quanh các khẩu hiệu quen thuộc, kiểu như “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.” Đọc qua nhiều bài phát biểu của các lãnh đạo VN tôi nhận ra vài đặc điểm chính (có thể chưa đủ) như sau:

    Thứ nhất là tính chung chung, không có một cái gì cụ thể. Có thể nói rằng thói quen phát biểu chung chung là đặc điểm số 1 của chính khách VN, họ không có khả năng nói cái gì cụ thể, tất cả chỉ chung chung, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Ví dụ như phát biểu “Đặc biệt là, tình hình Biển Đông hiện đang diễn biến rất phức tạp, nghiêm trọng, đòi hỏi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta phải hết sức tỉnh táo, sáng suốt, tăng cường đoàn kết, cả nước một lòng, kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; đồng thời giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước.” Đọc xong đoạn văn chúng ta chẳng có thông tin nào, mà tất cả chỉ là những rhetoric tầm thường, giống như những khẩu hiệu được nối kết với nhau. Chúng ta cũng không có thêm thông tin, ngoại trừ một chữ rất chung chung là “phức tạp”. Hai chữ “phức tạp” có thể nói là rất phổ biến ở VN, đụng đến cái gì họ không giải thích được, không mô tả cụ thể được, thì họ bèn thay thế bằng hai chữ “phức tạp” mà chẳng ai hiểu gì cả. Cả một đoạn văn 74 chữ, chúng ta không thấy một ý nào cụ thể và không thể trích dẫn bất cứ câu nào.

    Thứ hai là dùng nhiều sáo ngữ. Ví dụ tiêu biểu cho đặc điểm này là bài nói chuyện nhân kỉ niệm 40 năm ngày kí Hiệp định Paris: “Hiệp định Paris là đỉnh cao thắng lợi của mặt trận ngoại giao nước ta thời kỳ chống Mỹ, cứu nước, là mốc son trong trang sử vàng của nền ngoại giao cách mạng Việt Nam.” Chú ý những chữ “mốc son”, “sử vàng”, “mặt trận ngoại giao”, tất cả đều là những sáo ngữ. Có một loại sáo ngữ khác là chúng mang tính tích cực nhưng không có ý nghĩa thực tế. Vì dụ như bài diễn văn nhân dịp kết thúc một đại hội đảng, có đoạn: “Sau hơn 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 khóa VIII về văn hóa, tư duy lý luận về văn hóa của chúng ta đã có bước phát triển…. Nhiều phong trào văn hóa đem lại hiệu quả thiết thực. Truyền thống văn hóa gia đình, dòng họ, cộng đồng… được phát huy.” Chúng ta chú ý thấy nào là “phát triển”, “phát huy”, “hiệu quả thiết thực”, nhưng vì chúng không có một dữ liệu cụ thể nào nên tất cả chỉ là rỗng tuếch về ý nghĩa. Thật vậy, đọc xong đoạn phát biểu này chúng ta không thấy bất cứ một điểm cụ thể nào để nhớ hay để làm minh hoạ. Chẳng có một ý tưởng nào để đáng nhớ.

    Một trong những sáo ngữ chúng ta hay thấy trong các bài phát biểu là “đánh giá cao”. Ví dụ như “tôi cám ơn và đánh giá cao bài phát biểu rất tốt đẹp của Ngài Thủ tướng Hà Lan”, “tôi đánh giá cao và chân thành cám ơn sự hỗ trợ của Chính phủ …”. “Đánh giá cao” hình như là một thuật ngữ đặc thù xã hội chủ nghĩa nó vẫn còn sống sót đến ngày hôm nay. Thoạt đầu nghe qua “đánh giá cao” thì cũng hay hay, nhưng nghĩ kĩ thì thấy câu này chẳng có ý nghĩa gì cả. Thế nào là đánh giá cao, cao cái gì? Tôi thấy nó là một sáo ngữ cực kì vô duyên và vô dụng.

    Thứ ba là không có thông tin (lack of information). Có nhiều lãnh đạo VN quen tính nói rất nhiều, nhưng nếu chịu khó xem xét kĩ chúng ta sẽ thấy họ chẳng nói gì cả. “Chẳng nói” vì những gì họ nói ra không có thông tin, tất cả chỉ là những câu chữ lắp ráp vào nhau cho ra những câu văn chứ không có dữ liệu. Do đó, có khi đọc xong một đoạn văn chúng ta chẳng hiểu tác giả muốn nói gì. Chẳng hạn như phát biểu về hiến pháp, ông chủ tịch QH nói: “Chúng tôi cũng hiểu rằng một bộ phận, một số người trong các tầng lớp nhân dân và ngay một số ĐBQH cũng còn ý kiến khác. Tuy nhiên tuyệt đại nhân dân và Quốc hội có thể khẳng định đã đồng tình cao với bản Hiến pháp thông qua lần này. Với quyền năng nhân dân trao cho Quốc hội, chúng ta đã thể hiện được đại đa số nguyện vọng của toàn dân, của Quốc hội với tinh thần làm chủ của nhân dân, chúng ta sẽ biểu quyết theo tinh thần đó.” Câu cú và cấu trúc ý tưởng chẳng đâu vào đâu. Lúc thì quyền năng nhân dân trao cho Quốc hội, lúc thì nguyện vọng của toàn dân, của Quốc hội, lại còn đèo theo một câu “tinh thần làm chủ của nhân dân”. Câu chữ cứ nhảy nhót loanh quanh, chẳng đâu vào đâu, và cuối cùng là chẳng có gì để nói!

    Thứ tư là ngôn ngữ khẩu hiệu. Có thể nói rằng rất rất nhiều bài nói chuyện và diễn văn của các lãnh đạo VN chỉ là những khẩu hiệu được lắp ráp vào với nhau. Có những khẩu hiệu quá quen thuộc nên chẳng ai chất vấn tính chính xác của nó. Ví dụ như câu “Trong niềm tự hào, chúng ta thành kính tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn vô hạn với Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại - vị lãnh tụ thiên tài, Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới…”, có lẽ chẳng ai để ý đến chữ “danh nhân văn hóa thế giới”. Nếu người bình thường phát biểu như thế thì chắc người ta cũng lắc đầu bỏ qua, nhưng lãnh đạo mà phát biểu như thế thì chẳng có gì sáng tạo, chỉ lặp lại những câu chữ đã có trước đây.

    Một loại ngôn ngữ khẩu hiệu khác mang tính tự hào. Tự hào là một “đặc sản” của các vị lãnh đạo VN, đi đâu cũng nghe họ nói về tự hào. Điều này cũng hiểu được, vì làm lãnh đạo thì phải gieo niềm tự hào vào người dân. Nhưng gieo không đúng chỗ và gieo mãi thì có thể trở thành phản tác dụng. Thử đọc bài diễn văn có đoạn “Chúng ta tự hào về đất nước Việt Nam anh hùng, nhân dân Việt Nam anh hùng, tự hào về những con người giản dị bằng những việc làm tốt của mình ở mọi lúc, mọi nơi đã góp phần làm nên vẻ đẹp văn hóa của con người Việt Nam, đất nước Việt Nam; góp phần quyết định để xây dựng đất nước ta ngày càng giàu mạnh.” Tôi tự hỏi có cần quá nhiều tự hào như thế. Đất nước anh hùng, con người anh hùng, vẻ đẹp văn hoá, v.v. nhưng tại sao đất nước vẫn còn nghèo và phải “ăn xin” hết nơi này đến nơi khác và ăn xin kinh niên, con người vẫn còn đứng dưới hạng trung bình trên thế giới. Thay vì tự ru ngủ là anh hùng và giàu mạnh, tôi nghĩ lãnh đạo phải nói thẳng và nói thật là đất nước vẫn còn rất nghèo, tài nguyên chẳng có gì, và cả nước đang phải đương đầu với ngoại xâm.

    Thứ năm là loại ngôn ngữ hành chính hoá. Nếu chú ý kĩ chúng ta sẽ thấy phần lớn những bài nói chuyện, bài diễn văn các lãnh đạo đọc là họ nói với đảng viên, với quan chức, công nhân viên, với quân đội, v.v. chứ không phải nói với người dân. Có lẽ chính vì thế mà ngôn ngữ của họ thường mang tính hành chính. Có những chữ mà hình như họ sử dụng quá nhiều nên chẳng ai để ý ý nghĩa thật của nó, như “Trong thời kỳ đổi mới, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế, đối ngoại phải tiếp tục là mặt trận quan trọng góp phần phát triển đất nước, bảo vệ Tổ quốc.” Đối với người dân bình thường, ít ai hiểu công nghiệp hoá, hiện đại hoá, hội nhập quốc tế là cái gì. Có thể nói đó là những ngôn ngữ xa lạ đối với người dân.

    Những bài diễn văn của các chính khách phương Tây thường rất sinh động, thực tế, và có khi… vui. Khán giả cảm thấy gần gũi với diễn giả. Ngược lại, những bài diễn văn của lãnh đạo VN thường cứng nhắc, công thức, và lúc nào cũng tỏ ra hết sức nghiêm trọng (dù sự việc chẳng có gì nghiêm trọng). Khán giả nghe họ đọc hơn là diễn. Một phần có lẽ do lãnh đạo VN chưa quen với văn hoá hài, và họ cũng muốn tỏ ra là người quan trọng. Dù gì đi nữa thì những bài nói chuyện của lãnh đạo VN rất khó gần với người dân do ngôn ngữ cứng đơ và kém thân thiện, và cách họ triển khai bài nói chuyện quá xa rời công chúng.

    Dĩ nhiên, những đặc điểm này không phải là độc quyền của các lãnh đạo VN, mà thỉnh thoảng các chính khách phương Tây cũng vướng phải. Khi họ vướng phải, người dân biết vị chính khách đó có vấn đề, hoặc là không nắm vững vấn đề, hoặc là lúng túng. Vì không nắm vững vấn đề nên họ nói chung chung. Có người nghĩ nói chung chung là nói “đa tầng”, nhưng thật ra đó chỉ là cách nguỵ biện thô thiển. VN nói về hội nhập quốc tế, nhưng với loại ngôn ngữ đặc thù XHCN trên đây, tôi nghĩ các lãnh đạo VN sẽ rất khó gần với lãnh đạo thuộc thế giới văn minh.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=GS Nguyễn Văn Tuấn]Chẳng hạn như khi nói về những việc làm liên quan đến tai nạn máy bay MH17, thủ tướng Úc nói “Mục tiêu của chúng ta là đảm bảo phẩm giá, sự tôn trọng, và công lí cho người quá cố và người đang sống.” Đó là một câu có thể trích dẫn.[/quote]

    GS Tuấn đang ở đâu thế? Người Úc có biệt danh dành cho Thủ tướng Tony Abbott là "Tony Dumb-dumb" thì phải?

    Tôi thuộc dòng văn hoá của các show hài về đêm, cho nên thích thú những câu phát biểu cắn phải lưỡi của các chính trị gia hơn là các câu nghiêm chỉnh (như khui từ trong hộp ra) của họ. Đến bao giờ Việt Nam mới có những show hài mà các bộ óc hài hước nhất nước liên tục điều chỉnh những quá quắt và kỳ quái của những người nổi tiếng?

    Phản hồi: 

    [quote=sinh][quote]Thứ nhất là tính chung chung, không có một cái gì cụ thể. Có thể nói rằng thói quen phát biểu chung chung là đặc điểm số 1 của chính khách VN, họ không có khả năng nói cái gì cụ thể, tất cả chỉ chung chung, ai muốn hiểu sao thì hiểu.[/quote]

    Cả đời chưa từng động tay, động chân, động não hành nghề ngỗng cụ thể gì cho ra hồn, trừ âm mưu lừa cướp giết, thì bảo nói năng cho rõ ràng cụ thể thế đek nào được.

    Ăn nói một cách rõ ràng, cụ thể, ngắn gọn, sinh động, hấp dẫn chính là biểu hiện của kinh nghiệm từng trải, tính cách già dặn, đầu óc thông minh sáng láng, cảm xúc nhạy bén, sự cảm thông, chân thành, tình cảm rộng mở, gần gũi với tha nhân. Tìm đéo đâu ra loại đó trong phủ Ba Đình bây giờ !

    Khẩu khí đặc trưng của một số chính trị gia đáng nhớ gần đây,

    Ronald Reagan ăn nói bộc trực, ngắn gọn, rõ ràng, cụ thể, giản dị, dễ hiểu, rất cuốn hút, vừa gợi nhiều cảm hứng lại vừa rất sâu sắc, rất 'hợp cạ' với Margaret Thatcher, tạo thành một 'cặp đôi hoàn hảo' :)

    Bill Clinton mồm miệng văn hoa bóng bẫy nhưng vẫn rất rõ ràng, cụ thể, gần gũi với thực tế cuộc đời, thành ra được nhiều người ngưỡng mộ, rất 'hợp rơ' với Tony Blair.

    Barack Obama là diễn viên kịch nói có thiên khiếu, rất sính dùng phép tu từ, thủ thuật tâm lý, văn vẻ dông dài, nhưng nghe ra vẫn gượng gạo, giả tạo, riết rồi thấy nhàm.

    Nicolas Sarkozy là 'hiện tượng' của chính trường Pháp, ăn nói mạnh dạn, sát rạt, thẳng ruột già theo trường phái tân bảo thủ kiểu Reagan-Thatcher, rất khác với kiểu chính trị gia hàn lâm ậm ừ như Francois Hollande hiện nay, hoặc kiểu 'vĩ mô hoành tráng' của các 'lãnh tụ anh minh' như Charles De Gaulle ngày trước.

    Nhưng đáng ngưỡng mộ nhất vẫn là các chính khách Israel, không nói nhiều nhưng luôn nói thẳng băng vào ngay trọng tâm vấn đề, quyết liệt, dứt điểm, đã nói là làm, đã làm là đéo ngán đứa nào cả, luôn là 'tổ quốc trên hết' ![/quote]

    Bác Sinh viết hay, nhưng bác xem thường các 'bố' lãnh đạo VN nhà ta quá, có câu này của 'kụ' Hồ: 'tự do trên hết' được đấy chứ? (không có gì quý hơn độc lập, tự do). Nhưng nghĩ lại 'tự do' này hoá ra là 'tư do-c.ặ.c', nên chi con rơi, con rớt của 'kụ' hơi bị nhiều và 'hậu sinh khả uý', tay (cựu) trưởng đảng Nông Đức Mạnh cũng nổi tiếng với câu 'trồng cây gì, nuôi con gì' và đáp án là 'cây tự do và con cave' :)

    Phản hồi: 

    Buồn cười khi thấy các vị cứ phê phán cán bộ CS là lại mang vấn đề "học hết lớp mấy" dù nó chả chứng tỏ được tài năng con người. Chả có ai hỏi Napoleon, Washington, Nelson Maldela, Mahatma Gandhi, ... học lớp mấy nhưng họ vẫn tài giỏi vĩ đại.

    Vấn đê của các cán bộ CS hiện nay là nói theo nghị quyết Đảng nên nó sáo rỗng là chuyện đương nhiên. Lối nói này đã nhiễm không chỉ cán bộ CQ VN mà còn tới báo chí. Vừa rồi đọc báo chí VN tuyên bố "toà nhà hành chính TP Đà Nẵng độc đáo nhất châu Á" tôi phì cười vì chả hiểu 'độc đáo nhất' là thế nào?!

    Phản hồi: 

    Riêng cía tổ hợp từ "phản biện xã hội" mà các bác trao đổi nhiều thế. Nó quá đơn giản nhưng đo cáh nói của CS nên đam ra mỗi người hiểu một cách khác nhau. Giải thích cho nhau những điều thắc mắc chung là có ích chứ không phải bàn chuyện riêng. Đài(radio) nước ngoài thì là một người nói với một người "Ban thân mến". Còn ta theo chủ nghiã tập thể thì cứ "Các đồng chí và các bạn thân mến" thành ra mất tính chất chân tình, phủ định cả tính cá nhân.

    Xin vào đề chính: qua cái cụm từ này càu Mặt trận TQ phát động phong trào "phản biện xã hội" đã có 4 ý kiến khác nhau:

    1- Ý kiến thứ nhất đéo hiểu thì đéo nghe, đéo bàn (đại đa số là dân lao động).

    2- Có người bảo "phản biện xã hội" là phản biện xã hội chứ còn thế nào nữa. Có người lại hỏi: "Thế thì ông đưa ra một thí dụ xem sao?" Người kia trả lời: "Tôi chịu".

    3- Phát động phong trào "phản biện xã hội" là làm cho cả xã hội cùng lên tiếng phản biện, toàn hoạnh lại mọi điều. Có người bảo "thế thì loạn à?"

    4- Ý kiến sau này chắc là đúng với ý bác Thiện hỏi và cũng đúng với cách đưa ra thí dụ của khách thanhtra: "Phản biện xã hội" là phản biện CÁC VẤN ĐỀ XÃ HỘI, tức là làm cho người dân không phải cứ bị động tuân theo mọi điều nhà nước đưa ra như trước nữa, mà người dân vừa có trách nhiệm với xã hội, vừa được phát huy quyền dân chủ. Nói rõ

    PHẢN BIỆN CÁC VẤN ĐỀ XÃ HỘI

    thì làm gì tốn thời gian của mọi người. Người Việt nói tiếng Việt mà người Việt không hiểu thì chỉ có ở nước Việt mà thôi. Tiết kiệm được 3 âm tiết (các, vấn, đề) để ...mọi người thỏa luận cho vui. Tài ...tài đến thế là cùng.

    Nếu như trước kia thời có chiến tranh mà người dân có quyền "phản biện xã hội" thì khối người chống chiến tranh và còn chống cả CCRĐ nữa cũng nên.

    Có điều tuy MTTQ phát động như vậy nhưng trong thực tế không phải người dân được phản biện tất cả các vấn đề xã hội. Có khi phản biện thì bị coi là phạm điều 258 Bộ luật hình sự, lợi dụng quyền dân chủ để làm hại nhà nước... và đi tù.

    Phản hồi: 

    Khách Phùng Quang Thiện hỏi rằng: "Phản biện xã hội là phản biện như thế nào?". Ý bác hỏi về nghĩa của cụm từ phản biện xã hội chứ không phải cách thức phản biện, đúng không!

    Phản biện xã hội là cụm từ mới được được dùng trong xã hội VN gần đây (thuật ngữ phản biện khoa học đã được dùng nhiều và lâu rồi), nó được nói đến trong Văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc năm 2006. Quốc hội VN đã đưa nội dung này của Văn kiện vào bản Hiến pháp năm 2013, Hiến pháp năm 1992 không có. Các nhà lãnh đạo ở VN cũng dựa vào từ ngữ trong Văn kiện của Đảng và Hiến pháp, Luật mà nói cho nó an toàn.

    Hiến pháp là đạo luật cơ bản, là cơ sở để xây dựng các ngành luật khác. Mọi văn bản pháp luật khác đều phải phù hợp với Hiến pháp. Mà bản Hiến pháp mới của Quốc hội VN vừa được ban hành năm 2013, cụm từ phản biện xã hội mới lần đầu tiên được dùng trong văn bản pháp lý cao nhất vì vậy phải để những người có thẩm quyền giải thích.

    Nói dài dòng thế, chỉ để giải thích vì sao trong phản hồi trước tôi không đi trực tiếp vào vấn đề mà chỉ nói vui vài câu, muốn lái hướng suy nghĩ của mọi người đi hướng khác, chứ không phải tôi bị lạc đề. Nhưng có vẻ khách Phùng Quang Thiện muốn biết về nghĩa của cụm từ này thật nên tôi cũng xin mạo muội cầm đèn chạy trước ô tô, có đôi lời chia sẻ với bác.

    Phản biện là từ Hán- Việt. Trong đó, nghĩa gốc: phản là làm trái lại, chống lại; biện là tranh cãi, luận bàn. Phản biện trong Tiếng Việt nghĩa là dùng chứng cứ, lập luận để bác bỏ chứng cứ, lập luận khác nhằm làm rõ đúng sai. Phản biện xã hội hiện nay thông thường được hiểu là phản biện của các lực lượng xã hội, của nhân dân về một chủ trương, chính sách, đề án, ... nào đó hoặc phản biện mang tính xã hội.

    Ví dụ: Phản biện của Hội khoa học kỹ thuật đối với dự án bô-xít ở khu vực Tây Nguyên, dự án đường sắt cao tốc; phản biện của Đoàn thanh niên đối với dự luật quy định về giảm tuổi kết hôn của nam xuống 19 tuổi, nữ xuống 17 tuổi; phản biện của báo chí về dự luật quy định cấm bán rượu bia sau 22 giờ đến 6 giờ hôm sau, dự luật cấm ngực lép lái xe; ...Những người đưa ra dự án đó, xây dựng dự luật đó nói rằng làm thế, quy định thế là đúng đắn, là cần thiết thì người phản biện đưa ra lý lẽ, lập luận để nói ngược lại hoặc nói khác đi.

    Được chưa, khách Phùng Quang Thiện!

    Xin lỗi Ban biên tập vì tôi đã chiếm diễn đàn nói chuyện riêng.

    Phản hồi: 

    thanhtra: "Trả lời bác khách Phùng Quang Thiện: Phản biện xã hội là vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, quy định tại Điều 9 Hiến pháp năm 2013."

    Cám ơn khách thanhtra. Có điều tôi hỏi một đằng, khách lại trả lời một nẻo. Thế là chính thnahtra cũng không hiểu MTTQ nói (phản biện xã hội" là phản biện như thế nào rồi. Cái nhàm của thanhtra cũng giống như sau: có người hỏi đại chỉ số X phố Y ở âu thì người trả lời nói như sau: Việc quy định đánh số nàh và đạt tên phố là do cơ quan X quy định.

    Một câu nói có chính chất hành chính (giống như quy định của pháp luật) mà làm người ta không hiểu mà bắt người ta thi hành thì thi hành thế nào được.

    Tốt nhất là nhờ khách thanhtra cho một thí dụ về "phản biện xã hội" xem sao. Cứ cái gì lý thuyết mập mờ không hiểu thì cho thí dụ chứng minh là hiểu ngay. Liệu thanhtra có đưa ra được một chứng minh hay chỉ biết trả lời lý thuyết thôi?

    Ai biết thì xin trả lời hộ toàn dân với.

    Nếu các bộ óc trí thức không trả lời được thì có khi phải nhờ những người ít học như nông dân (chỉ hiểu những gì thật cụ thể) trả lời hộ vậy.

    Thông thường những người đã từng cầm súng, khoác bộ áo lính thì thích những gì đơn giản nhất, rõ ràng nhất như một mệnh lệnh trong chiến đấu , bảo "bắn" là bắn, bảo "rút lui" là rút lui, bảo "bò" là bò...

    Phản hồi: 

    Trả lời bác khách Phùng Quang Thiện: Phản biện xã hội là vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, quy định tại Điều 9 Hiến pháp năm 2013. Muốn hiểu nó là như thế nào, phải hỏi mấy nhà "nàm nuật" của ta thì mới chính xác được. Tại khoản 2 Điều 74 Hiến pháp năm 2013 quy định Ủy ban thường vụ Quốc hội có quyền giải thích Hiến pháp.

    Phản hồi: 

    [quote]Thứ nhất là tính chung chung, không có một cái gì cụ thể. Có thể nói rằng thói quen phát biểu chung chung là đặc điểm số 1 của chính khách VN, họ không có khả năng nói cái gì cụ thể, tất cả chỉ chung chung, ai muốn hiểu sao thì hiểu.[/quote]

    Cả đời chưa từng động tay, động chân, động não hành nghề ngỗng cụ thể gì cho ra hồn, trừ âm mưu lừa cướp giết, thì bảo nói năng cho rõ ràng cụ thể thế đek nào được.

    Ăn nói một cách rõ ràng, cụ thể, ngắn gọn, sinh động, hấp dẫn chính là biểu hiện của kinh nghiệm từng trải, tính cách già dặn, đầu óc thông minh sáng láng, cảm xúc nhạy bén, sự cảm thông, chân thành, tình cảm rộng mở, gần gũi với tha nhân. Tìm đéo đâu ra loại đó trong phủ Ba Đình bây giờ !

    Khẩu khí đặc trưng của một số chính trị gia đáng nhớ gần đây,

    Ronald Reagan ăn nói bộc trực, ngắn gọn, rõ ràng, cụ thể, giản dị, dễ hiểu, rất cuốn hút, vừa gợi nhiều cảm hứng lại vừa rất sâu sắc, rất 'hợp cạ' với Margaret Thatcher, tạo thành một 'cặp đôi hoàn hảo' :)

    Bill Clinton mồm miệng văn hoa bóng bẫy nhưng vẫn rất rõ ràng, cụ thể, gần gũi với thực tế cuộc đời, thành ra được nhiều người ngưỡng mộ, rất 'hợp rơ' với Tony Blair.

    Barack Obama là diễn viên kịch nói có thiên khiếu, rất sính dùng phép tu từ, thủ thuật tâm lý, văn vẻ dông dài, nhưng nghe ra vẫn gượng gạo, giả tạo, riết rồi thấy nhàm.

    Nicolas Sarkozy là 'hiện tượng' của chính trường Pháp, ăn nói mạnh dạn, sát rạt, thẳng ruột già theo trường phái tân bảo thủ kiểu Reagan-Thatcher, rất khác với kiểu chính trị gia hàn lâm ậm ừ như Francois Hollande hiện nay, hoặc kiểu 'vĩ mô hoành tráng' của các 'lãnh tụ anh minh' như Charles De Gaulle ngày trước.

    Nhưng đáng ngưỡng mộ nhất vẫn là các chính khách Israel, không nói nhiều nhưng luôn nói thẳng băng vào ngay trọng tâm vấn đề, quyết liệt, dứt điểm, đã nói là làm, đã làm là đéo ngán đứa nào cả, luôn là 'tổ quốc trên hết' !

    Phản hồi: 

    Đã từ lâu tôi dị ứng với báo chí lề phải và bịt tai khi những quan lớn nói.

    Bài này tác giả có cái nhìn tế nhị mà cũng chịu khó đọc những gì các báo đã đăng những phát biểu của quan chức. Nhưng thực ra có phải các ông cốp đó nói đâu. Họ đọc đấy chứ, họ đọc có khi do người khác viết sẵn, thấy viết sao đọc vậy, mà người viết lại mắc cái bệnh của thế giới CS, đó là bệnh quan liêu, thiếu thực tế thì làm sao viết không sơ cứng, công thức, khẩu hiệu được.

    Còn nghe các ông quan chức nói thì nhiều khi không hiểu họ nói hay họ hỏi mình. Máy hôm trước mở ti vi (loại thông tin nhà nước mà tôi dùng với mục đích giải trí xem phim ngoại là chính) thì có ông Bộ Trưởng giao thông vận tải và ông Cục trưởng cục hàng không dân dụng hỏi lẫn nhau về việc xử lý các chuyến bay cho khỏi chậm giờ và không đỗ nhầm sân bay.

    Ông Bộ trưởng ra chỉ thì: PHẢI LÀM THẾ NÀO để máy bay cất cánh và hạ cánh đúng giờ...

    Ông cục trưởng nói: chúng tôi sẽ cố gắng LÀM THẾ NÀO ĐỂ hành khách không bị chờ lâu...

    Khi chưa nghe thì tôi cứ tưởng họ bàn cáh LÀM THẾ NÀY, THẾ NO nhưng rồi hóa ra họ hỏi lẫn nhau và hỏi cả mình nữa.

    Một cách nói nữa của các quan chức là nhầm lẫn giữa khẳng định và giả định (sách ngữ pháp gọi kiểu câu này là câu cầu khiến), ví dụ cụ thể cho dễ hiểu: Khi các quan chức lên báo cáo về thành tích đã qua thì đáng lẽ phải nói: Chúng tôi ĐÃ LÀM thế này thế nọ...thì lại nói: chúng tôi CẦN LÀM việc này việc nọ.

    Kiểu nói nhầm lẫn này là dấu hiệu thoái hóa tư duy (đầu óc bã đậu). Các quan chức bị thoái hóa tư duy nên việc lớn (chọn chính thể), việc nhỏ (dự án xây nhà xây cửa...) đều sai bét. Nếu họ giỏi thì họ đã chẳng đề đất nước ngày càng xuống cấp toàn diện như thế này.

    Có câu này các quan chức vẫn nói mà tôi nghĩ mãi không hiểu, bác nào hiểu thì chỉ dãn hộ, đó là

    PHẢN BIỆN XÃ HỘI

    Phản biện xã hội là phản biện như thế nào?

    Phản hồi: 

    Không ai có thể mong đợi gì ở những nhà lãnh đạo đảng và nhà nước để lại những lời tuyên bố "mà báo chí có trích trích dẫn (quotable words) hay làm cho người nghe phải suy nghĩ vì nó có cái wisdom trong đó".

    Trông đợi gì nữa khi mà THEO TRUYỀN THỐNG không một nhà lãnh đạo nào của đảng CSVN và nhà nước VN học qua lớp 7. Theo tiểu sử, ông HCM học lực chỉ có lớp 7; Lê Duẩn chưa qua lớp 4; Nguyễn Văn Linh không vượt qua lớp 5; Đổ Mười học lớp 2 rồi đi thiến heo; Lê Đức Anh chỉ học tiểu học; rồi trở thành cai đồn điền cao su; Nguyễn Tấn Dũng thì bỏ học để trở thành du kích năm 12 tuổi, nghĩa là chưa xong lớp 5.

    Thật là một sĩ nhục lớn khi nhiều người trong nước có học vấn cao hơn, có nghề chuyên môn vững hơn, có tài lãnh đạo hơn, nhưng lại cam tâm ngoan ngoãn làm cố vấn cao cấp, bộ trưởng, thứ trưởng, vụ trưởng... về kinh tế, tài chánh, giáo dục, y tế...để phụ tá cho bọn lãnh đạo kém cỏi ấy thi hành các kế hoạch kém cõi và các chính sách ngu muội của đảng để làm ngu dân và kéo dài sự cai trị.

    Các bạn thử xem đây hình thức nô lệ và buôn bán người một cách công khai mà nhà cầm quyền Hà Nội và địa phương còn không để ý tới.

    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/618087/thao-chay-khoi-nha-vuon.html

    Trích từ 8 bài trong loạt bài ở đây:

    http://tuoitre.vn/tag/index.html?t=B%C3%B3c%20l%E1%BB%99t%20lao%20%C4%91...

    Phản hồi: 

    GS Tuấn nói rất đúng. Lâu nay ai cũng thấy, nhưng chưa ai nói ra. Nghĩ cho cùng, thử nhìn lại trình độ các lãnh tụ CS nước ta xem. Thiến heo, y tá vườn, công an răng đen mã tấu,...nay gắn thêm "mác" tiến sĩ thì chữ nghĩa đâu mà chỉ đạo cho bọn đàn em viết diễn văn. Còn bọn đàn em thì cứ bổn cũ soạn lại, cắt xén lắp ráp, cho nên đọc (nghe) bài nào cũng na ná bài nấy, tràng giang đại hải chử nghĩa nghe rổn rảng mà chẳng nói lên được điều gì.
    Cái bệnh này còn kéo dài nữa. Sao bọn CS chúng ngu lâu vậy?

    Phản hồi: 

    [quote="Tác giả:"]Một phần có lẽ do lãnh đạo VN chưa quen với văn hoá hài,... [/quote]
    Tôi không đồng ý.
    Phải nói là chóp bu VN hiện thời rất "quán triệt sâu sắc" loại văn hoá này và họ cũng đã "hạ quyết tâm" để "đưa nó lên một tầm cao mới".
    Phát biểu của họ là đối trọng của loại biểu diễn hài câm (như clown trong gách xiệc) vì họ nói rất nhiều những điều rỗng tuếch nên khán giả thấy mắc cười với điệu bộ ngớ ngẩn giả vờ, mặt dày giả nghiêm...
    Ngoài ra họ cũng chắt lọc để mang ra dùng những "tai nạn" của chính khách phương Tây lúc phát biểu là ngu dốt, láo khoét và hợm hĩnh...

    Phản hồi: 

    Bài viết của GS rất chính xác.

    Nhưng để hiểu và thấy sự thật thì cũng khó, khi giới Trí thức miền Nam , cứ nghe Đảng nói là gật.

    Làm sao để nhiều người hiểu đây.

    Tâm sự cùng Bác GS NVT vậy.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Nhìn lại giới lãnh đạo VN, tôi thấy hình như họ không có cái tư chất về ăn nói của chính khách phương Tây. Chính khách VN quen với đường mòn chữ nghĩa mang đậm bản chất XHCN nên họ chỉ loanh quanh những câu chữ quen thuộc.
    [/quote]

    Theo mô hình DISC, chính khách, lãnh đạo VN quen với đường mòn chữ nghĩa mang đậm bản chất XHCN là mẫu người mang đặc tính màu xanh lơ bleu. Mẫu này chỉ làm theo thói quen cho chắc ăn, không thích chấp nhận cái lạ, thiếu sáng tạo và đột phá như màu vàng và đỏ.
    Có lẽ lối học thuộc lòng, bi bô theo đảng mà không dám là "tôi" quyết định, tạo nên mẫu lãnh đạo này

    [quote]
    Những bài diễn văn của các chính khách phương Tây thường rất sinh động, thực tế, và có khi… vui.
    [/quote]

    Ông Nicolas Sarkozy, khi thắng cử tổng thống Pháp, có một bài phát biểu hey và sau này một tổng thống khác ở châu Phi, khi thắng cử tổng thống, cũng trích dẫn lại rất nhiều đoạn của ông Nicolas Sarkozy.

    Phải nói là các tổng thống Pháp, Mỹ, có một đội ngũ cố vấn giỏi để soạn thảo những bài diễn văn theo ý của các tổng thống. Họ có khuynh hướng sáng tạo cái mới để nổi bật (màu vàng và đỏ mô hình DISC) chứ không bao giờ mở miệng là bi bô theo đảng như CSVN !

    Phản hồi: 

    [quote]Trong số 10 nghìn tin tức bạn đã đọc trong vòng 12 tháng trở lại đây, hãy thử kể tên điều gì đã thực sự giúp bạn tư duy tốt hơn, ra quyết định khiến cho cuộc sống của bạn tốt hơn, sự nghiệp của bạn tốt hơn?[/quote]

    Trong vô số tin tức mà tôi đọc trong lúc chạy máy thể dục thì đủ để viết một cuốn sách mới " Người Việt xấu xí".
    Người có đủ trình để lọc được thông tin Việt Nam là người đã có kinh nghiệm SỐNG, hoặc thừa hưởng kinh nghiệm sống của Bắc, Trung, Nam qua các thời đại.
    Tôi đang tìm hiểu cách tự in/ ra sách, chứ chắc sách mà tôi viết chắc không có nhà xuất bản của phe cờ nào dám in ra.