Lá thư gửi một bạn 18 tuổi trên con đường tương lai ít ai chọn

  • Bởi Khách
    11/07/2014
    1 phản hồi

    Bơ Đường chuyển ngữ

    Bài này hay quá nên tranh thủ dịch ra share luôn, mọi người đọc thấy có lỗi gì thì bảo mình sửa nhé, chắc chắn là không tránh được sai sót. Nguồn ở đây http://zenhabits.net/uncareer/

    Gần đây có một bạn 18 tuổi mới tốt nghiệp có viết thư hỏi xin tôi lời khuyên để chọn ngành nghề khi chưa sống, làm việc & trải nghiệm đủ để đưa ra một quyết định sáng suốt.

    Cậu ấy viết, “Cháu có nên chọn con đường ít người chọn hơn, mạo hiểm hơn và cũng nhiều mối lo hơn, hay là chọn một khóa cao đẳng, đại học nào đấy mà cháu thích, có vài tấm bằng rồi tính tiếp. Cháu nghĩ mình không muốn trở thành hình mẫu Joe-mỗi-ngày-9-tới-5 ở công sở đâu. Cháu muốn khác biệt với số đông, cháu muốn gây ảnh hưởng tới thế giới này, cháu muốn hạnh phúc. Làm sao cháu có được khởi đầu tốt nhất vào thế giới của người lớn?”

    Một câu hỏi rất hay. Điều tôi thích ở cậu bé là dám đặt câu hỏi. Hầu hết các bạn 18 tuổi đều chỉ chọn con đường an toàn cho xong.

    Đây là những gì tôi sẽ trả lời: Chọn con đường ít được chọn hơn.

    Nếu cháu không muốn trở thành hình mẫu Joe-mỗi-ngày, 9-tới-5 làm việc công sở, đừng đi theo con đường mà những người khác chọn.

    Nếu cháu muốn khác biệt với đám đông, cháu phải chọn đi con đường khác. Ta đã chọn đi con đường an toàn khi ta 18, có được 1 công việc rồi đi học đại học, khoan hãy trách ta… điều đó cũng lấy đi của ta gần 20 năm để cuối cùng tìm ra việc ta thích làm. Thực không lấy làm vui khi phải đi trên còn đường mà nhiều người chọn chỉ vì bị đặt vào một cái nghề mà ta thực sự chả thích gì nó.

    Đúng là chọn con đường nghề nghiệp khác với đa số thì đáng sợ hơn thật. Không có gì đảm bảo cả. Cháu phải dấn thân, dám mạo hiểm, trở nên khác biệt, trở thành cái gai trong mắt người khác. Cô đơn.

    Nhưng sự cô đơn này chỉ là tạm thời thôi. Cháu sẽ sớm tìm ra những người cũng đang tạo ra sự khác biệt, cháu sẽ có được sự gắn bó đặc biệt với họ, rất khác với mối liên kết với những người chọn đi theo lối mòn. Cháu sẽ được những người này truyền cảm hứng & ngược lại.

    Còn sự sợ hãi là bài học đáng giá - Nếu cháu có thể vượt qua được sự sợ hãi đó, cháu có thể làm được tất cả. Cháu không bị giới hạn bởi một thế giới thoải mái & an toàn.

    Vậy cháu làm gì trên con đường đáng sợ, cô đơn mà thú vị này?

    Câu trả lời tùy thuộc vào cháu - cháu được cổ vũ để tự mình khám phá ra những điều này.

    Đây là một số ý tưởng:

    • Cháu phải biết mình là ai. Ngẫm nghĩ rồi viết (blog). Đấy là 2 công cụ tốt nhất để cháu khám phá ra mình là ai.
    • Tự học. Internet có bất cứ thứ gì cháu muốn học, từ viết cho đến làm hoạt hình 3D tới lập trình rồi xây nhà hay đánh đàn ghi-ta. Đừng bao giờ ngừng học hỏi.
    • Tìm ra được động lực của cháu. Sẽ có rất nhiều lần cháu cảm thấy chả muốn làm gì cả. Đấy là 1 vấn đề cần phải có, bởi vì cháu sẽ phải tìm ra cách để giải quyết nó hoặc là đi xin một công việc nhàm chán nơi mà người khác thúc đẩy cháu. Xử nó. Cháu sẽ chuẩn bị được nhiền hơn trên con đường của mình.
    • Tìm ra được đam mê của cháu. Điều này không dễ dàng gì, bởi vì nó cần phải mất rất nhiềulần thử & sai. Thử nhiều thứ. Khi cháu giỏi thứ gì đó, cháu sẽ thích nó hơn. Ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó.
    • Giúp người khác. Khi ai đó không biết cách làm gì, dạy họ. Khi họ cần giúp đỡ, giúp họ. Khi họ bị kẹt lại, động viên họ. Tìm ra nhiều cách để giúp đỡ. Cháu sẽ học được nhiều điều, kể cả việc tìm ra chấu là ai & cháu đam mê điều gì. Đấy cũng là một động lực tốt.
    • Gặp người khác. Tìm người có cùng sở thích với cháu, làm những việc khác lạ, đi đây đi đó, những người có con đường riêng của họ. Họ rất tuyệt vời & rất vui khi đi chơi cùng.
    • Bớt xài. Cháu xài ít thì không phải làm nhiều. Điều này sẽ giải phóng cháu cho việc học hỏi & khám phá nhiều hơn.
    • Khám phá thế giới. Cháu không phải bỏ nhiều tiền cho việc đi du lịch nếu cháu xài ít. Gặp những con người mới. Học nhiều ngôn ngữ mới. Làm những việc nên làm.
    • Giỏi một thứ gì đó. Luyện tập, đọc nhiều, quan sát những người giỏi, lấy ý tưởng của họ rồi biến thành cái của mình, làm trên nhiều dự án mà cháu thấy thích và học từ đó, luyện tập thêm nữa.
    • Dạy cái gì đó có giá trị cho người khác. Nếu cháu học lập trình, dạy cho 1 người mới nhập môn. Cháu học cái gì, dạy cái đó. Người ta sẽ biết ơn cháu.
    • Làm freelancer lấy tiền. Bất kể khi nào cháu học được một kĩ năng mới, cho người khác thuê trên mạng. Cháu chưa cần phải thật tuyệt vời, chỉ cần đừng lấy(charge) nhiều tiền. Cố gắng đúng hẹn. Được tin tưởng, tiếng lành đồn xa.
    • Bán một cái gì đó. Làm một cái sản phẩm nhỏ, ảo hay thật gì cũng được, bán nó. Cháu sẽ học được rất nhiều từ việc buôn bán.
    • Học cách trở thành một người tốt. Đúng hẹn. Cố gắng không trễ deadlines. Thành thật. Học cách đồng cảm. Giữ lời. Nhất là với bản thân cháu (T_T)

    Chỉ cần làm được một nửa những điều trên thôi, cháu sẽ thích con đường mình chọn. Nếu cháu làm được gần hết, cháu sẽ gây được ảnh hưởng tới thế giới. Khi nào cháu chọn theo con đường này được ít nhất 6 tháng, gửi thư cho ta biết cháu như nào rồi.

    Thân ái, Leo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Tôi rất thích cau hỏi này, vì hồi thế hệ tuổi trẻ của chúng tôi, 18 tuổi thì không nghĩ được và không được phép đưa ra những câu hỏi đại loại như câu hỏi này. Hồi đó còn chiến tranh, chúng tôi giống như những khuôn hình đã được lập trình sẵn, đời sống rất khó khăn, chỉ lo cái ăn cũng mướt mồ hôi, chứ chưa dám nghĩ đến sở thích cá nhân, làm gì cũng phải chờ nhà nước phân công giao việc hoặc bắt làm. Mới 18 tuổi, tức tuỏi vừa học hết trung học phổ thông mà đã có chí muốn khẳng định mình, điều này có hay, có dở.

    Về những câu trả lời thì tôi không dám có ý kiến, nhưng nếu để tôi tâm sự với bạn trẻ này thì tôi chỉ nhắc lại lời khuyên của nhà bác học Páp lốp người Nga (ông là bác sĩ y khoa tâm lý) rằng :"Tuổi trẻ đừng tự lừa dối mình bằng những ước mơ, dù rằng những ước mơ đó cao siêu (ý nói vĩ đại hay lãng mạn hoặc bay bổng, hay táo bạo) nhất." Phải biết mình là ai, sống trong hoàn cảnh nào.

    Sau này bạn có thể làm gì cũng được, nhưng còn tuổi học thì bạn cố học lấy tám bằng đại học đã, thời buổi ngày nay, bước ra đời thì trình độ văn hóa thấp nhất phải là đại học, dù sau này có phải làm công nhân hay văn phòng thì cũng cố gắng đạt trình độ văn hóa đại học. Học không những để kiếm cơm mà còn học để làm người, để không ai khinh được mình là thiếu trình độ, không biết cách ăn ở. Điều này có liên quan đến nền giáo dục, nếu bàn sâu thì lôi thôi, rắc rối lắm. Phải cố gắng biết một ngoại ngữ tương đối thành thạo, có thể giao tiếp và đọc sách tiếng nước ngoài được, điều này trong hoàn cảnh hiện nay thì không khó, bên cạnh đó cũng cần biết chơi một loại nhạc cụ và biết một chơi một môn thể thao nào đó ngoài bóng đá. Cái nọ bổ trợ cho cái kia đấy, không những bổ trợ về kiến thức mà còn bổ trợ về cách sống, tính tình, ví đụ anh nào thích một môn thể thao (như một môn võ nào đấy) thì không thích trai gái. Thể thao và trai gái hình như là hai thứ đối lập nhau.

    Còn chọn nghề ư? "Nhân sinh bách nghệ". Bạn thấy nghề nào vừa là nghề chính lại vừa tự do, tức là chọn một nghề tự do (métier libéral), kinh doanh tự do ư? Nhà báo ư? Có lẽ chỉ có ở in và báo nói (radio) thì phóng viên mới được độc lập (tương đối) khi tác nghiệp, còn làm ở ti vi thì thường phải theo ê kip.

    Thôi điều này để bạn tự tìm hiểu thêm. Còn khi bạn đã ngoài 30 tuổi thì đời sẽ thực tế hơn, lo chuyện vợ con, gia đình, các mộng mị bớt dần hoặc không còn. Nhưng tuổi trẻ thì phải biết hưởng tuổi trẻ, chỉ có điều là tuổi già thì đã qua tuổi trẻ, nhưng tuổi trẻ thì chưa qua tuổi già, tuổi trẻ làm điều hay điều tốt, điều hữu ích thì lúc tuổi già mới hưởng thành quả và không hối hận.