Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Mơ một tiếng đàn

  • Bởi Hồ Gươm
    05/07/2014
    1 phản hồi

    Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    tuan_khanh.jpg

    05/07, Kỷ niệm ngày tặng món quà nhỏ cho ông cụ Tạ Trí Hải, để ông cụ có người bạn tâm tình, qua ngày tháng cô đơn, vì lỡ mang cái tình yêu nước.

    Trước đó 2 tuần, ngồi nghe cụ kể chuyện, nửa chừng thì cụ mang đàn violon ra chơi một bản. Tiếng đàn nghe sao khô khốc, bow thì sột soạt như rơm cạ vào nhau.

    Hỏi ra mới biết, khi ra Hà Nội, lừa lúc bác ngồi xem đội No-U đá bóng, mấy tay an ninh chìm rất trẻ, cố ý đạp nhiều lần vào đàn, vào bow, khiến cần gãy, đàn nứt. Bác Hải làm gì có tiền để mua được đàn mới, nên chỉ nhờ người quen giúp đắp vá tạm. Đàn mang hình S sứt sẹo, âm thanh chỉ còn là tiếng kêu thảng thốt, nghèn nghẹn.

    Vào Saigon, nhiều lần ra công viên trước dinh Độc Lập kéo đàn và nói chuyện nhân quyền với giới trẻ, bác bị xô đẩy, bị giật đàn… người bạn violon của bác Hải chỉ còn lại một hình hài yếu ớt. Âm thanh tự do đã bị bóp chết dần. Bác chỉ mong ngày nào đó có được một cây đàn mới. Người nghệ sĩ đường phố chỉ một giấc mơ đơn giản hiền lành vậy thôi.

    Ngừng đàn, bác Hải hấp háy mắt, vuốt nhẹ qua mặt đàn với những vết xước “đôi lúc bác không biết phải nghĩ thế nào, mai đây”. Chủ nhật trước đó, sợ bác đi biểu tình chống Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 trên biển Việt Nam, gần chục an ninh chìm chận bác trước cửa chung cư. Đến phút cuối thì không còn đủ kiên nhẫn, đứa hét lớn, đứa thì xốc nách xô vào nhà, đứa thì giằng đàn ra khỏi tay bác để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.

    Nửa tháng sau, cuối cùng thì cũng tìm được cho bác một người bạn mới, vừa ý. Mang đàn đến tặng bác vào một buổi chiều. Giọng bác run run, nhìn vào cây đàn violon, thì thầm “vậy là tốt quá rồi”.

    Cuộc sống trên đất nước này, khi đã có quá nhiều người mơ về quyền lực, mơ vơ vét của cải, mơ một đẳng cấp đứng trên đồng loại của mình… thì ước mơ một tiếng đàn cho đời, có lẽ là điều ước thánh thiện nhất còn sót lại trên thế gian này để chúng ta chiêm ngưỡng. Nâng bow lên đi bác, đừng thèm nghĩ ngợi gì, vì ngay cả khi chúng ta đã chết đi, thì tự do cũng sẽ không bao giờ ngưng cất tiếng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    "Hỏi ra mới biết, khi ra Hà Nội, lừa lúc bác ngồi xem đội No-U đá bóng, mấy tay an ninh chìm rất trẻ, cố ý đạp nhiều lần vào đàn, vào bow, khiến cần gãy, đàn nứt."

    Chẳng biết bây giờ khi Trung quốc đã bộc lộ rõ ý đồ thôn tính nước ta, nhà nước cũng đã lên tiêng phản đối Trung quốc thì mấy tên an ninh đó nghĩ thế nào? Chúng có hối hận vì hành vi man rợ đối với một cụ già chỉ còn cách tỏ lòng yêu nước bằng cách kéo đàn để khích lệ quần chúng thêm khí thế biểu tình chống giặc ngoại xâm.

    Cũng phải phục cái "tài" giáo dục của Đảng CS là đã biến những con người chỉ cần sống trong môi trường cảnh sát an ninh thì thành con vật đầy netính chất dã thú.

    Nếu vào phòng khoa học hình sự của công an ở phố Yết Kiêu, Hà Nội thì thấy nếu mất cái kim cũng có thể tìm ra thủ phạm. Vậy mà cả lũ côn đồ đập phá ở Bình Dương, Đồng Nai vẫn yên thân. Sao không thấy đem chúng ra xét xử công khai? Chúng là ai? Phải chăng chúng là điễn viên trong đoàn kịch công an đã đóng kịch ngoài đời?