Đỗ Trung Quân - Nhân sự kiện Hội Nhà Báo Độc Lập ra đời

  • Bởi Khách
    04/07/2014
    6 phản hồi

    Đỗ Trung Quân

    Một lần nữa, tôi lại thấy tên mình.

    … Dù thật sự tôi chưa chính thức gửi thư gia nhập Hội Nhà Báo Độc Lập nhưng điều ấy hoàn toàn không mang ý nghĩa phản đối hay rút tên. Chỉ nhân đây, tôi bày tỏ thêm về trường hợp của mình nhân sự kiện vừa nhắc đến.

    Tôi hoạt động trong lãnh vực văn học và báo chí thời gian xấp sỉ ngang nhau, trên dưới 30 năm. Tôi trở thành hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam và Hội Nhà Báo Việt Nam khoảng những năm của thập niên 80-90 cho đến tận hôm nay, cả hai tổ chức ấy vẫn còn nguyên tên mình nghĩa là tôi còn nguyên quyền hành nghề theo chức năng nghề nghiệp của nó.

    Nhưng những cuộc tham gia xuống đường chống chính sách, thái độ và hành động của Trung Quốc khởi đầu từ bắt bớ, khủng bố ngư dân Việt Nam, từ chiếc đường lưỡi bò trên bản đồ vùng lãnh hải Việt Nam sẽ bắt đầu cho những khó khăn cho cá nhân, nghề nghiệp và gia đình của mình. Tôi không ngạc nhiên bởi lẽ tôi chỉ là một trong rất nhiều người bày tỏ thái độ công dân khi đất nước bị đe dọa,một đôi lần, trong những cuộc làm việc với an ninh họ hỏi "Anh có gì bất mãn mà xuống đường?" câu hỏi buộc tôi phải minh định tôi là một nhà thơ, nhà báo thành danh trong chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, người xuất thân từ phong trào Thanh Niên Xung Phong Thành phố từ những ngày đầu tiên sau thống nhất đất nước. Tôi có việc làm, có tên tuổi, được sự ưu ái của người đọc nhiều thế hệ. Tôi hoàn toàn không có gì bất mãn. Bạn đọc, hay chính các anh, những người thuộc lực lượng bảo vệ an ninh chính trị - xã hội có quyền trách mắng tôi nếu khi đất nước lâm nguy một người như tôi chỉ im lặng, chỉ thả mình xuống đáy chai rượu mỗi ngày, nhắm mắt bịt tai trước thực trạng đáng lo ngại của đất nước. Bằng ngược lại, tôi đã bày tỏ đúng đắn thái độ, trách nhiệm của một công dân Việt Nam.

    Trách nhiệm đúng đắn ấy được đáp lại bằng việc canh giữ cửa nhà tôi kéo dài cho đến tận hôm nay. Đến nỗi Nữ sĩ Ý Nhi phải lên tiếng với an ninh khi họ đến thăm gia đình chị “Có 1 số việc các anh không nên làm vì không ích gì mà lại gây ra sự phản cảm: Cho người canh nhà Đỗ Trung Quân, lập tường lửa chặn Văn Việt, lệnh không cho các báo in bài các thành viên Văn đoàn...”

    Văn Đoàn Độc Lập có gì mà ghê gớm đến thế?

    Tôn chỉ của họ đây:

    Văn đoàn độc lập Việt Nam là một tổ chức của xã hội dân sự, ái hữu nghề nghiệp, hoàn toàn độc lập đối với mọi hệ thống tổ chức và thiết chế trong và ngoài nước. Hoạt động của Văn đoàn độc lập Việt Nam nhằm vào những nhiệm vụ cụ thể sau đây:

    - Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước.

    - Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và nghiên cứu phê bình văn học và ngôn ngữ.

    - Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.

    Nhưng chưa lâu lắm, tôi được xem văn bản có bút phê một phó tổng biên tập một tờ báo tại thành phố HCM với nội dung đại ý ban tuyên giáo nhắc nhở một số điều trong ấy có nhấn mạnh không phỏng vấn, đăng bài, không cho xuất hiện trên truyền thông, truyền hình và xuất bản 61 người có tên trong Văn Đoàn Độc Lập.

    Báo chí chấp hành, Hội nhà văn VN không một dòng lên tiếng hay thông tin sự việc ấy cho dù để chỉ ra họ - 61 nhà văn ấy đã vi phạm điều gì trong nghề nghiệp của mình? Nói gì đến việc bảo vệ danh dự và quyền sáng tác của hội viên. Ở lãnh vực báo chí cũng tất nhiên im lặng,tôi dù còn nguyên vẹn quyền công dân, quyền hoạt động nghề nghiệp cũng bỗng nhiên như một người mang án không được xét xử minh bạch, công khai. Thủ thuật cô lập quyền đi lại, quyền sáng tác, cô lập kinh tế, quyền mưu sanh bỗng hệt như thời Nhân Văn Giai Phẩm từ hơn nửa thế kỷ trước.

    Trở lại vấn đề của Văn Đoàn Độc Lập và Hội Nhà Báo Độc Lập. Ở hai hội đoàn nghề nghiệp này nếu cần thiệt, chí ít tôi được có tiếng nói, được bảo vệ một cách công khai trước công luận, trước xã hội. cho quyền cầm bút, quyền công dân, quyền sáng tạo của mình.

    Còn nếu tôn chỉ mục đích của họ không như những gì đã nêu ra từ đầu.

    Quyền rời khỏi nơi ấy cũng lại thuộc về tôi.

    Sẽ đương nhiên là thế!

    Sài Gòn 4-7-2014

    Đỗ Trung Quân - Minh định lại một vấn đề cần minh định

    Về một số vấn đề liên quan đến thư ngỏ nhân sự kiện Hội Nhà Báo Độc Lập ra đời.

    Sau bài viết của tôi nhân sự kiện Hội Nhà Báo Độc Lập ra đời [4/7/2014] trong ấy quan trọng hơn cả là ý kiến ”… tôi chưa chính thức gửi thư nhận lời tham gia…” điều ấy đã gây nên dư luận cho rằng HNBĐL đã lợi dụng tên tuổi của tôi khi tôi chưa nhận lời

    Tôi trình bày cho rõ vấn đề như sau.

    1- Sau khi kiểm tra thông tin, thư thông báo về tôn chỉ mục đích, điều lệ và thư mời tham gia gửi theo địa chỉ email của tôi Hội Nhà Báo Độc lập đã gửi sớm nhưng không đến được hộp thư của tôi.

    Hộp thư điện tử này của tôi lập từ 2003, đến nay nó nhiều lần bị chiếm accout, bị theo dõi. Nhưng tôi không thay đổi vì quan niệm mọi quan hệ của tôi là minh bạch, cứ giữ nguyên như số điện thoại của tôi dù bị theo dõi tôi cũng không đổi số cho đến hôm nay.

    Chính vì không nhận được thư, tất nhiên tôi không thể hồi đáp ý kiến nhận lời hay không nhận lời.

    2- Với sự ra đời của HNBĐL tôi tán đồng ý kiến của nhà báo tự do Huy Đức “Với sự ra đời của Hội Nhà báo Độc lập, hy vọng là kể từ sau 1975, Việt Nam lại có một hội nhà báo đúng nghĩa là của các nhà báo…”

    Phần tôi, tôi dự định sẽ chỉ tham gia với Văn Đoàn Độc Lập vì đấy là môi trường văn học - nghệ thuật thuận tay hơn cả của tôi, nhưng trước nhiều ngộ nhận đang xảy với HNBĐL về trường hợp vừa nêu . Tôi Đỗ Trung Quân xác đinh

    Trong hoàn cảnh như của tôi hiện nay, tôi cần được một tổ chức bảo vệ quyền hành nghề, quyền đi lại, quyền mưu sinh , cần có chỗ thực sự cho tiếng nói và những hoạt động văn học, báo chí và xã hội như hàng chục năm qua tôi vẫn hoạt động trên danh nghĩa nhà báo , nhà thơ, họa sĩ nay đã bị ngăn cấm , tước đoạt một cách không rõ ràng

    Tôi đồng ý đứng tên cùng anh chị em Hội Nhà Báo Độc Lập.

    Sài Gòn 5–7-2014

    Nguồn: FB Đỗ Trung Quân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Chưa chắc à nghen,nói nhiều mà không có hành động...thì bọn cs bán nước vẩn tồn tại vẩn ngự trị trên ngai vàng thời gian dài vừa qua.
    Hăm he thôi,viết thì cứ viết....việt gian cộng sản vẩn đứng vững như bàn thạch.
    Tôi thích có hành động thiết thực hơn lời nói ,văn viết,vgcs là chủng loại lì lưộm,tai thì gổ đá...chỉ có cái miệng nổ thôi thì không thể làm gì được chúng.
    vgcs hèn nhác quỳ lụy với giặc bên ngoài...còn người dân thì cũng theo vết xe của chủ nó...mà nổ thì một thời gian rất gần dân tộc Việt sẻ bị nô-lệ cho hán tộc dần rồi hán hóa không lâu sau đó.

    Chế độ độc tài toàn trị tồn tại được là nhờ tuyên truyền xảo trá ,bóp méo sự thật và lừa bịp nhân dân . Chấp nhận XHDS ton tai, co nghia la 'Văn đoàn độc lập' và 'Hội nhà báo độc lập' duoc hoat dong, chế độ toàn trị tự 'bắn' vào đầu của mình !
    Không co gì bất ngờ khi họ ( chế độ độc tài toàn trị) bằng mọi giá bóp chết XHDS từ trong trứng nước.
    Nhưng thời thế đã thay đổi , Xã hội dân sự hình thành là phu hop xu thế thời đại mà không có gì cản được.
    XHDS phát triển là 'mồ chôn' của chế độ độc tài toàn trị !

    Cũng như Huy Đức,Đổ Trung Quân là nhà báo có tánh ngay thẳng,dũng khí,đã từng lăn lộn va chạm cuộc sống(đi bộ đội thời đánh Polpot)rồi thành nhà văn,nhà báo nên "biết ta biết người".Huy Đức và Đổ Trung Quân xứng với những chỗ làm việc không vì tiền,không vì danh ảo mà phải "vâng bẩm dạ thưa".Nói cách khác hai vị xứng đáng là nhà báo của những người cùng khổ,của một xã hội lệch lạc ngày nay mà thật sự không biết định giá trị bắt đầu từ đâu,bởi ngày nay cái sai,cái xấu được ca ngợi thành cái chuẩn và cái đúng,cái sai lại bị nghi ngại,trù dập,đì ếm.Những thế lực độc đoán hoành hành trù dập người khác theo nhiều cách luôn nhân danh xã hội đang ổn định,đất nước đang yên bình.Trời ạ,xã hội,đất nước tình thế như vầy mà ổn định,yên bình được sao ? !

    Công an hỏi nhà thơ Đỗ Trung Quân là có gì bất mãn không à? Nhà thơ có biết ai có tài gây ra hiện tượng bất mãn không? Cứ sau một lần làm việc với công an thì lão thành cách mạng, có thẻ Đảng 70 tuổi cũng sẽ bất mãn ngay trắp lự. Chẳng biết tôi nói điều này có đúng không? Nhưng bản thân tôi đã chứng kiến cảnh có một ông già, dáng quê mùa vì bênh vực một người bán bánh cuốn bị dân phòng tich thu, thế là bị công an lôi về đồn hoạnh họe. Thằng công an thấy ông già nói năng hơi bạt mạng nên cũng hỏi ông già có gì bất mãn phải không? Lúc này thì ông già chẳng tỏ ra người quê mùa tí nào, ông lôi trong túi ra đủ mọi thứ giấy tờ, nào thẻ tương binh, nào giấy chứng nhận huân huy chương, nào thẻ đảng viên... và trả lời cứng cỏi:

    - Đúng là tôi vừa mới bất mãn.

    Tên công an ngạc nhiên và hỏi "Vì sao?" Thì ông già trả lời:

    - Vì vài phút làm việc với công an.

    Đỗ Trung Quân viết:
    Văn Đoàn Độc Lập có gì mà ghê gớm đến thế?

    Các bác chưa biết mình tội gì à ? Tội các bác to lắm. Tội các bác là ra hàng cạnh tranh với hàng của cái công ty độc quyền làm đồ "đểu", nhãn hiệu cầu chứng Minh Râu (tự Minh Coong). Hàng của các bác ra thì làm sao hàng "đểu" kia bán đuợc nữa, thế chẳng khác gì các bác đập bể nồi cơm người ta, người ta lấy gì sống ? Tội to thế thì còn kêu ca gì nữa.