Phi Hoa - Mỗi người chúng ta đều là đại sứ của quốc gia mình!

  • Bởi Admin
    03/07/2014
    1 phản hồi

    Phi Hoa

    Hôm nay đi phiên dịch cho một vụ tu nghiệp sinh Việt Nam ăn cắp ở combini tại sở cảnh sát. Em thanh niên 19 tuổi, vừa sang Nhật được 2 tháng - là đồng phạm làm nhiệm vụ đánh trống lảng nhân viên bán hàng để bạn mình lấy cắp 2 chai rượu trị giá hơn 2 nghìn yen (400 nghìn).

    Em đó bị còng tay và dắt đi vào phòng, tôi tưởng cuộc thẩm vấn sẽ diễn ra với nhiều lời to tiếng của người cảnh sát vì em tu nghiệp sinh này luôn miệng chối tội rằng mình không biết gì trong lần thẩm vấn trước! Nhưng ông cảnh sát tầm 50 tuổi người to béo đã rất nhẹ nhàng giải thích cho em đó hiểu hành động của mình là đồng phạm và em ý đang đánh mất cả tương lai của mình. Em đó khóc, cuối cùng cũng nhận tôi và mong sự nương nhẹ.

    Giờ ăn trưa mình cũng giải thích thêm rằng mỗi tu nghiệp sinh sang Nhật thường phải trả một khoản tiền lớn 200 triệu và nếu bị cho về nước thì sẽ rất khó khăn để trả món nợ đó! Người cảnh sát có vẻ thông cảm và sau đó nói với em móc túi rằng: Phải ý thức được mình sang Nhật để lao động kiếm tiền cho gia đình cho tương lai mình, phải mang niềm tự hào về bản thân mình và đất nước mình. Bởi chỉ vì mình ăn cắp mà bao người Việt Nam làm việc chăm chỉ khác không làm gì cũng sẽ bị người Nhật dè bỉu và đánh đồng. Người cảnh sát liên tục nói phải có niềm tự hào về bản thân để có dũng cảm từ chối không tham gia khi bị bạn xấu lôi kéo. Ông quay sang nói với tôi rằng mình muốn đưa cả gia đình sang Việt Nam du lịch rồi thì nghe nói đồ ăn Việt Nam ngon. Em tu nghiệp sinh đó cuối cùng chắc đã hiểu và cảm động với thái độ của người cảnh sát.

    Khi ra về, ông cảnh sát nói với tôi: cảnh sát có 2 nhiệm vụ chính. Một là bắt kẻ phạm tội. Hai là giáo dục người đã phạm tội không bao giờ tái phạm hoặc răn đe để người bình thường không phạm tội. Chợt chạnh lòng nghĩ cảnh sát nước ta thế nào??? Một bạn Lào ăn cắp bị cảnh sát Việt Nam bắt thì không biết có bị đánh đập không? Không biết có được nghe hỏi tận tình về hoàn cảnh gia đình để thông cảm giảm nhẹ tội không?

    Câu chuyện hôm nay giúp tôi càng ý thức hơn - và muốn truyền đến những người đọc những dòng này rằng: Chúng ta những người Việt sống ở nước ngoài, dù không được ai trao vương miện đại sứ du lịch, dù không được báo chí tung hô, dù chúng ta làm công việc nhàn hạ hay vất vả, xuất thân giàu có hay nghèo khổ - CHÚNG TA ĐỀU LÀ NHỮNG ĐẠI SỨ của đất nước mình. Hành động chúng ta làm sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến đánh giá của nước ngoài về VN. Điều hàng ngày bạn làm rất bình dị là tuân thủ pháp luật khi ở nước ngoài còn có giá trị PR đất nước hơn gấp nhiều lần những em chân dài đội vương miện quảng bá Việt Nam với cái tâm rỗng tuếch.

    [*] Tựa đề do BBT Dân Luận đặt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tác giả viết:
    Câu chuyện hôm nay giúp tôi càng ý thức hơn - và muốn truyền đến những người đọc những dòng này rằng: Chúng ta những người Việt sống ở nước ngoài, dù không được ai trao vương miện đại sứ du lịch, dù không được báo chí tung hô, dù chúng ta làm công việc nhàn hạ hay vất vả, xuất thân giàu có hay nghèo khổ - CHÚNG TA ĐỀU LÀ NHỮNG ĐẠI SỨ của đất nước mình

    Nếu tôi nhớ không lầm thì điều này chúng tôi đã được dạy ở lớp Tư (nay là lớp 2) của bậc tiểu học ở miền Nam trước kia (một bài trong sách Đức dục về việc nên giữ thể diện quốc gia khi ra nước ngoài, cũng như nên ngã nón khi gặp đám tang đi qua v.v). Còn dưới mái trừơng XHCN xưa và nay có được dạy như vậy không thì tôi không được rõ.