Việt Nam liệu có ‘thoát Trung’ được không?

  • Bởi Admin
    01/07/2014
    7 phản hồi


    Xe tải xếp hàng tại cửa khẩu Tân Thanh vào Trung Quốc từ Lạng Sơn, Việt Nam (D. Schearf / VOA). Bộ Công thương Việt Nam đã nêu một giải pháp cụ thể, đó là đưa vải thiều vào tiêu thụ tại các tỉnh phía nam để giúp loại trái cây nổi tiếng của miền Bắc này tránh bị phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc.

    'Cơ hội thoát Trung ngàn năm có một', 'Muốn thoát Trung Quốc, phải vượt qua chính mình'… Đó là các hàng tít trên báo chí Việt Nam những ngày qua. Mới đây, Bộ Công thương Việt Nam đã nêu một giải pháp cụ thể, đó là đưa vải thiều vào tiêu thụ tại các tỉnh phía nam để giúp loại trái cây nổi tiếng của miền Bắc này tránh bị phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc. Để tìm hiểu xem liệu Việt Nam có thể thoát khỏi cái bóng quá lớn của Trung Quốc hay không, VOA Việt Ngữ đã hỏi chuyện Tiến sỹ kinh tế người Mỹ gốc Việt Alan Phan, người từng có nhiều năm hoạt động kinh doanh tại cả Việt Nam lẫn Trung Quốc.

    Trước hết, kinh tế gia này nói về sự áp đảo của kinh tế của nước láng giềng phương Bắc của Việt Nam:

    Thực tình thì sự áp đảo này đã kéo dài lâu rồi vì có nhiều lý do: một là họ ở rất gần, hai là họ rất quen thuộc với thị trường và thứ ba là nhà nước Việt Nam đã dành cho họ rất nhiều ưu đãi.

    Điều quan trọng nhất là cái hệ thống pháp luật của Việt Nam dễ bị trục lợi nếu mà vấn đề tham nhũng hiện diện gần như là khắp nơi. Trong các vấn đề chính này, Trung Quốc đã lợi dụng tối đa thành ra họ có một cái ưu thế so với các nhà đầu tư hay các doanh nhân khác trên thế giới thì họ gần như là có một lợi thế gần như tuyệt đối trong vấn đề giao thương với Việt Nam, và đo đó cái kinh tế Việt Nam tùy thuộc rất nhiều vào Trung Quốc.

    Có thể nói cái quan trọng nhất là vấn đề là gần như là nền kinh tế Việt Nam hiện nay tùy thuộc rất nhiều vào vấn đề xuất khẩu qua những xí nghiệp FDI. Và cái quan trọng nhất, tất cả các nguyên liệu, phụ liệu cũng như là máy móc dùng cho việc xuất khẩu này nó đều là, phần lớn là từ Trung Quốc. Thì đó tôi cho là một cái điều sẽ gây ra những hệ lụy nếu mà Trung Quốc có áp dụng các biện pháp này kia. Hiện bây giờ vẫn chưa thấy nhưng có thể trong tương lai, đó là một vũ khí bén nhọn của họ.

    VOA: Như vậy, có nghĩa là trong tương lai gần, Việt Nam khó mà thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc về kinh tế đúng không, thưa ông?

    Tiến sỹ Alan Phan: Đúng rồi, bởi vì ngoài vấn đề họ đang nắm giữ một lợi thế rất là quan trọng thì lại thêm một cái là cái thu nhập của người Việt Nam, người tiêu dùng Việt Nam quá thấp thành ra họ ưa chuộng cái hàng rẻ tiền và những cái hàng này thì đặc biệt là Trung Quốc có thể nói là họ có lợi thế không những tại Việt Nam mà gần như khắp toàn cầu về các đồ rẻ tiền, kém chất lượng.

    Dĩ nhiên là người Việt Nam thì họ vẫn thích những hàng hóa từ Âu – Mỹ nhưng mà họ không có thể nào trả giá được, thành ra đó là vấn đề tại sao hàng Trung Quốc tràn ngập Việt Nam, nhất là tại những vùng quê. Nói về số lượng thì nó khủng khiếp lắm.

    Một điều quan trọng hơn nữa là doanh nhân Trung Quốc họ rất khôn khéo nếu so với doanh nhân Việt Nam. Các chiến lược về thị trường hay mô hình kinh doanh cũng như cách thức để mà đem hàng Trung Quốc vào Việt Nam thì họ rất thành công.

    VOA: Thưa ông, vừa qua các nhân sỹ, trí thức ở Việt Nam có đề cập tới điều họ nói là ‘thoát Trung’, theo ý kiến của ông, tính khả thi của lời kêu gọi này như thế nào?

    Tiến sỹ Alan Phan: Vấn đề thoát Trung, ngay cả kinh tế, chính trị cũng như quân sự, thì tôi cho là hiện bây giờ cái khả thi gần như là 0 bởi vì thứ nhất, trên thượng tầng của lãnh đạo Việt Nam, vẫn còn một sự liên kết khá bền chặt với lại chính trị của Trung Quốc.

    Vấn đề là ngay cả chính phủ, dù họ nói bất cứ điều gì, thì cái quyền lợi, quyền lực của họ dựa rất nhiều vào chính trị của đảng Cộng sản Trung Quốc. Thành ra tôi nghĩ là ngay cả người cầm đầu cũng không muốn làm gì để ảnh hưởng tới cái đó thì những chuyện khác sẽ tùy thuộc vào quyết định đó.

    Còn vấn đề thoát ra khỏi kinh tế thì cũng là một điều khó bởi vì như tôi nói, nó đòi hỏi một sự thay đổi toàn diện về cách thức làm ăn, về những cái doanh nghiệp nhà nước, về những người đã được hưởng thụ rất nhiều từ Trung Quốc mà hiện bây giờ đang nắm nền kinh tế Việt Nam. Bảo họ thay đổi thì tôi nghĩ đó là điều không thể có. Và điều sau cùng như tôi nói, thị trường Việt Nam với một cái thu nhập quá thấp thì họ khó có thể đi tìm hàng hóa từ những nơi khác để mà thay thế, và xuất khẩu Việt Nam cũng tùy thuộc rất nhiều vào giá rẻ của nguyên liệu Trung Quốc nên thành ra bây giờ bảo họ thay đi, họ sử dụng nguyên liệu của Ấn Độ hay của những nơi khác thì tôi nghĩ đó là một cái chuyện họ không muốn làm.

    VOA: Giới quan sát cho rằng trong khi tình hình ở biển Đông hiện vẫn chưa lắng dịu, có lẽ trong thời gian tới, những khó khăn mà kinh tế Việt Nam sẽ vấp phải cũng không phải là nhỏ. Ông nghĩ sao về nhận định này?

    Tiến sỹ Alan Phan: Đương nhiên khi mà đã có những trục trặc xảy ra từ cái vấn đề chính trị. Trung Quốc dĩ nhiên họ là một nước lớn, họ muốn trở thành một cường quốc và họ muốn có một nguồn tài nguyên chắc chắn, ổn định, muốn một láng giềng có thể nói là lệ thuộc hoàn toàn với họ thành ra họ có vẻ cứng rắn trong vấn đề biển Đông.

    Đồng thời, Việt Nam có nhu cầu chính trị về địa phương, về dân tộc thì tức là các lãnh đạo Việt Nam cũng không muốn tỏ ra là quá lệ thuộc vào Trung Quốc. Nhưng mà tất cả những chuyện này tôi nghĩ nó cũng giống như là ‘a storm in a teacup’, tức là quậy lên vậy thôi, chứ còn đâu cũng vào đấy. Tôi nghĩ về lâu về dài nó không thay đổi gì lắm. Còn hiện tại, trong một thời gian ngắn, nó có thể gây ra bất cập cho nền kinh tế Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Tên tác giả viết:

    VOA: Thưa ông, vừa qua các nhân sỹ, trí thức ở Việt Nam có đề cập tới điều họ nói là ‘thoát Trung’, theo ý kiến của ông, tính khả thi của lời kêu gọi này như thế nào?

    .......

    Nhưng mà tất cả những chuyện này tôi nghĩ nó cũng giống như là ‘a storm in a teacup’, tức là quậy lên vậy thôi, chứ còn đâu cũng vào đấy. Tôi nghĩ về lâu về dài nó không thay đổi gì lắm. Còn hiện tại, trong một thời gian ngắn, nó có thể gây ra bất cập cho nền kinh tế Việt Nam.

    Tôi nghĩ, một số các nhân sĩ, học giả, trí thức VN, trong và ngoài nước xôn xao bàn về thoát Trung vì được "ai đó" mớm lời.
    Họ vô tình hay cố ý thi hành nhiệm vụ bơm cho xã hội một số lượng không khí vừa đủ, để tự bản thân họ và người dân Việt, tiếp tục ảo tưởng về một thay đổi (có thể) được phát động từ đảng CSVN và nhà nước nước CHXHCN VN. Họ thiếu hay không muốn nhìn nhận một thực tế (nhận thức) như thực tế Ts Alan Phan đã nêu ra.

    Nguyễn Jung

    Trích từ bài chủ nầy:

    'Cơ hội thoát Trung ngàn năm có một', 'Muốn thoát Trung Quốc, phải vượt qua chính mình'… Đó là các hàng tít trên báo chí Việt Nam những ngày qua.

    Ai "phải vượt qua chính mình", người dân ư? ===> Muốn "vượt qua chính mình" phải có sự tự do suy nghĩ và hành động theo ý mình. ĐCSVN lãnh đạo và thống trị toàn diện VN; Người dân không bao giờ có thể "vượt qua chính mình" được vì mọi đường lối, chính sách về giáo dục, kinh tế, pháp luật đều do ĐCSVN quyết định. Câu hỏi "Thoát Trung" mà đặt cho ĐCSVN là vô nghĩa, không thể và không bao giờ. Qua vụ giàn khoan HD-981 thì kẻ ngu ngốc nhất cũng thấy rằng ĐCSVN là tập đoàn bán nước cầu vinh, đang quỳ lạy Trung Hoa cộng sản nhiễu lòng mà chỉ nên tiếp tục những bước đi kín đáo, từ từ thôi vì Đảng vẫn luôn luôn trung thành với Thiên Triều là sẽ "trở về nhà" năm 2020 như đã ký kết với Thiên Triều.

    Nhưng muốn "Thoát Trung" là thoát những gì? ===> Là thoát sự lệ thuộc về kinh tế và chính trị vào Trung cộng, thoát phải tự trồng vào cổ "16 chữ vàng và 4 tốt" mà ĐCSVN không dám, không thể cưỡng lại, thoát ràng buộc bởi Công hàm 1958 của PVĐ, thoát mật ước Thành Đô 1990, thoát mất dần đất đai và biển đảo, thoát trở thành khu tự trị thuộc Trung cộng. Do đó để trả lời câu hỏi của bài chủ nầy "Việt Nam liệu có ‘thoát Trung’ được không?" ===> Được, hoàn toàn được nhưng rõ ràng trước hết phải Thoát (Việt) Cộng như Nam Hàn (Hàn Quốc) đã làm. (Và ngay cả Miến Điện cũng đã và đang làm vì đã thấy trước viễn ảnh đó, nhưng Miến Điện dễ làm hơn vì đã không bị cộng sản thống trị).

    Ta thì đang thoát Chai Na nè. Đã lắm. Ai còn đang bưng thuyền là bọn ngô nghê. Chúng cứ mãi vướng mắc cái Ganh tỵ ấy thì làm sao vượt được cái vũ môn ấy ?

    Nước ta ở bên cạnh Trung quốc do trời sinh ra đã hàng mấy nghìn năm, nay mới bàn đến vấn đề "thoát Trung". Sao thế nhỉ? Sao trước đây các cụ nhà ta không đặt vấn đề "thoát Trung" mà ta vẫn "Nam quốc sơn hà Năm đế cư"? Nay đạt ra vấn đề "thoát Trung" thì càng ngày càng lệ thuộc vào Trung cộng.

    Nay ta thử bàn xem sao:
    Tại sao phải "thoát Trung"?
    "Thoát Trung" để làm gì?
    "Thoát Trung" thì được cái gì?
    "Thoát Trung" thì thoát cái gì?

    Nếu "thoát Trung" là "thoát Trung cộng" thì tiết kiệm làm gì một chữ "cộng? mà không nói rõ để cho người đọc phải mất thêm sức lao động để suy nghĩ. "Thoát Trung cộng", thế thì ai rước cái vòng kim cô Trung cộng thắt lên đầu mình? Lão Minh Côông (quen gọi theo kiểu Trung là Hồ) chứ ai. Vậy "thoát Trung cộng" là thoát Minh Công thì đập mẹ nó cái lăng ở Ba Đình đi cho mất dấu tích. Thoát được ngày nào sớm ngày ấy. Thế "thoát Trung cộng" xong thì đi đâu? Đây mới là lối thoát.

    ĐÔNG HẢI DU DƯƠNG
    “Cá không ăn muối cá ươn con cãi cha mẹ trăm đường con hư”
    Cập Bình Tập phép tu từ chiêu hồi đệ tử làm nư lạc phường
    Biển đông khủng bố bất lương Khiết Trì ngon ngọt du dương gọi về
    Chèo tuồng bịt mắt bắt dê ngư dân bia sống bốn bề bủa vây
    Nhân ngày đại lễ hạ cờ Tây du Mỹ phượt món cầy cảng thơm
    Tay cầm nồi lẩu không gờm
    Thịt heo giả khuyển hội đờm đệ huynh
    Coi như một đóa hoa quỳnh bạn bè tứ tốt tả khuynh láng giềng
    Buôn dân bán nước không kiêng
    Giả sư bảy món cũng ghiền tiêu đêm
    Thăng thiên đại nổ búa liểm
    Gông cùm xiềng xích vô liêm Mao hồng
    Giàn khoan dùi đục viễn vông công hàm thực tế chổng mông hậu đài
    Dân bầu đảng cử thảo mai
    Tại gia tòng phụ sửa sai không đành
    Một tên mở miệng trẻ ranh đại đồng bốn nước lưu manh tranh giành
    TÂM THANH

    chưa thoát cộng sao có thể thoát Trung?
    có Trung mới có cộng Việt
    Trung đẻ ra cộng Việt, vậy khi còn cộng Việt cầm quyền thì sao có thể thoát nổi Trung?