Song Chi - Việt Nam-Trung Quốc: Ai vay nợ và ai phải trả

  • Bởi Admin
    28/06/2014
    6 phản hồi

    Song Chi

    Trong buổi tiếp xúc với cử tri tại TP.HCM ngày 26 tháng 6, ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã có những câu phát biểu được báo chí trích dẫn, về vấn đề mà người dân quan tâm nhất hiện nay là tình hình biển Đông và mối quan hệ với Trung Quốc.

    Chỉ cần đọc/nghe qua những phát biểu này của một trong bốn nhân vật đứng đầu bộ máy đảng và nhà nước cộng sản, người ta cũng có thể nhận ra quá nhiều điều không ổn trong quan điểm, tư duy, não trạng của các lãnh đạo VN. Từ đó dẫn đến cách hành xử lúng túng, bị động, bạc nhược của họ trước Bắc Kinh bao lâu nay.

    Chẳng hạn, khi nói về công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958, “Chủ tịch Trương Tấn Sang nhấn mạnh: “Ông Phạm Văn Đồng (cố thủ tướng) có bao giờ nói Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc đâu, đã đăng công khai trên mạng hết rồi…” (“Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Phải giữ bằng được chủ quyền”, báo Tuổi Trẻ).

    Đây là lập luận chống chế quen thuộc của nhà cầm quyền VN sau khi vụ công hàm của Phạm Văn Đồng bị công khai trước nhân dân VN và quốc tế. Về việc này, Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn viết trên facebook:

    “Ông Phạm Văn Đồng không nói HS-TS là của Tàu?

    ...Đúng là công hàm PVĐ không đề cập cụ thể đến Hoàng Sa và Trường Sa là của Tàu. Nhưng ông tán thành tuyên bố của Tàu rằng HS-TS là của Tàu. Trong công hàm đó câu đầu tiên viết rằng:

    “Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4/9/1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc”.

    Vậy thì Tuyên bố 4/9/1958 của Tàu là gì? Trên mạng vẫn còn lưu hành bản tiếng Hoa và một bản dịch tuyên bố 4/9/1958. Tuyên bố có đoạn viết:

    “Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.”

    Như vậy trong Tuyên bố trên Tàu cộng họ nói rõ rằng HS-TS là của họ (hay theo cách gọi Tây Sa-Nam Sa của Tàu). Chính phủ VNDCCH tôn trọng và tán thành Tuyên bố đó thì cũng có nghĩa là tán thành và công nhận HS-TS là của Tàu rồi. Khó nói cách khác được.”

    (nguồn: facebook Nguyen Tuan)

    Không chỉ các ông lãnh đạo mà nhiều người dân, nhất là đám dư luận viên trên mạng cũng lập luận tương tự để “chạy tội” cho cái công hàm tai hại, nhưng phải thấy rằng trước quốc tế mà cứ cố cãi như thế này thì không thể thắng được Trung Cộng về lý.

    Nói về quan hệ VN-Trung Quốc: “Trước việc Trung Quốc lấy cớ từng giúp Việt Nam trong quá khứ để gây hấn ở biển Đông, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định, Việt Nam mang ơn thì có cách trả ơn, chứ Trung Quốc không được áp đặt.” (“VN mang ơn thì sẽ trả, nhưng Trung Quốc không được áp đặt”, Dân Trí).

    Bao lâu nay, phía Trung Cộng tất nhiên là thường xuyên nhắc đi nhắc lại việc đã từng giúp đỡ Bắc Việt “đánh Pháp đuổi Mỹ”, lấy đó làm cớ để mắng mỏ VN vô ơn mỗi khi quan hệ giữa hai đảng cộng sản trở nên xấu đi.

    Nhưng không chỉ Trung Cộng, từ các thế hệ lãnh đạo cho tới nhiều tướng tá, quan chức khác nhau của đảng cộng sản VN cũng liên tục nhắc nhở… chính họ và người dân VN, phải biết ơn Trung Quốc.

    Người dân VN hoàn toàn có quyền hỏi lại đảng và nhà nước cộng sản rằng hãy nói rõ ràng và sòng phẳng một lần, ai nợ ai.

    Chỉ có đảng cộng sản VN nợ đảng cộng sản Trung Quốc để có đủ sức tiến hành hai cuộc chiến, trong đó cuộc chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” thực chất là cuộc chiến tranh ý thức hệ, là cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam Bắc. Đối với đa số người VN, đó là một cuộc chiến không mong muốn, vậy tại sao người dân VN phải mang nợ Trung Quốc.

    Những thông tin, tư liệu được bạch hóa phần nào trong những năm qua đã nói lên tính chất phi lý, vô nghĩa, cái giá quá đắt phải trả cũng như những hệ lụy nặng nề cho đất nước, dân tộc VN từ việc đảng cộng sản chấp nhận sự viện trợ từ Trung Cộng để đổi lấy việc tiến chiếm miền Nam, thống nhất đất nước nhưng lại bị lệ thuộc lâu dài vào Bắc Kinh về mọi mặt.

    Và họ đã phải trả món nợ này không chỉ bằng hàng núi xương máu của nhân dân mà cả tài nguyên, những sự ưu tiên trong lĩnh vực kinh tế cho tới một phần lãnh thổ lãnh hải.

    Những thông tin, tư liệu đó cũng cho thấy cuộc chiến chống Mỹ của Bắc Việt thật ra có lợi cho chính Trung Cộng như thế nào, đảng cộng sản Trung Quốc lẽ ra phải cảm ơn sự mù quáng của đảng cộng sản VN thì đúng hơn.

    Nhưng đó là quan hệ mắc mứu giữa hai đảng, nhân dân VN chả dự phần gì vào để mà cứ phải mang ơn, biết ơn.

    Về phía những người cộng sản, chính cái tâm lý mắc nợ, mang ơn này đã khiến họ luôn luôn ở vào thế yếu khi phải đương đầu với Trung Cộng để bảo vệ độc lập chủ quyền và sự vẹn toàn lãnh thổ.

    Tự trói buộc mình vào sự tương đồng về mặt ý thức hệ, mặc dù ai cũng rõ cho đến thời điểm này thì cả Trung Quốc lẫn VN đều không còn là hai đảng cộng sản đúng nghĩa và cũng chả bên nào còn thực lòng tin vào chủ nghĩa cộng sản, lý thuyết Marxism-Leninism nữa.

    Tiếp đến tự trói buộc mình vào mối ân oán nợ nần, quan hệ 4 tốt 16 chữ vàng giữa hai đảng cộng sản, trong khi trên thực tế, Bắc Kinh từ lâu đã không coi mối quan hệ hai bên ra cái gì. Và bây giờ, là lần thứ hàng trăm hàng ngàn, Trung Cộng đang công khai xâm lược VN, thách thức, lăng nhục nhà cầm quyền VN.

    Chừng nào các lãnh đạo, quan chức cộng sản ở VN tự mình rũ bỏ được cái tâm lý mắc nợ ấy trong mối quan hệ với Bắc Kinh thì họ mới có đủ sáng suốt và sức mạnh để đi cùng một con đường với nhân dân và với thời đại: Thoát Cộng, thoát Trung, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, cương quyết giữ vững độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng trông chờ ở nhà cầm quyền VN điều đó thì khác nào hái sao trên trời!

    Cuối cùng, trong các phát biểu của ông Chủ tịch nước, có một ý sau nói về việc bảo vệ chủ quyền:

    "Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau, đời ta không xong thì đến đời con cháu, phải dứt khoát như vậy. Trước sau như một, vấn đề chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm, phải giữ gìn" (“Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Phải giữ bằng được chủ quyền”, báo Tuổi Trẻ).

    Trước đó, tại cuộc đối thoại với các nhà khoa học VN sáng 17.5 ông Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã nói: “Hoàng Sa là của Việt Nam. Trung Quốc đã dùng vũ lực để chiếm Hoàng Sa và nhất định chúng ta phải đòi lại. Đời tôi, đời các bạn chưa đòi được thì con cháu chúng ta sẽ tiếp tục đòi lại” (“Nhất định phải đòi lại Hoàng Sa”, báo Thanh Niên).

    Và nếu chú ý tìm kiếm thêm thì chúng ta sẽ thấy không chỉ có hai nhân vật trên phát biểu những ý tương tự.

    Nghe thì có vẻ quyết tâm, đầy xúc động (!) nhưng thật ra nói như vậy có nghĩa là các ông giương cờ trắng, chào thua giặc trước rồi và ủy thác việc đòi lại Hoàng Sa cũng như bảo vệ chủ quyền cho…con cháu.

    Các ông không sợ người dân rồi con cháu sau này và cả lịch sử nguyền rủa muôn đời vì đã vay mượn các nước để tiêu xài cho đã đời này, mặt khác, tài nguyên đất nước, đất đai, biển, đảo… có bao nhiêu khai thác sạch, cho thuê hay bán sạch để ăn ngay đời này, còn nợ công cho tới việc đòi lại lãnh thổ lãnh hải thì để cho con cháu gánh, hay sao?

    Chỉ qua một buổi nói chuyện của một trong Tứ trụ triều đình của VN mà đã bộc lộ bao nhiêu vấn đề trong quan điểm, tư duy của các lãnh đạo VN, chả trách gì tình hình cứ ngày càng bi đát, tuyệt vọng.

    VN có thể mất nước đến nơi mà nhà cầm quyền vẫn chưa tìm ra, và cũng không thực tâm muốn tìm, con đường để thoát khỏi Trung Cộng, bảo vệ được độc lập chủ quyền, giang sơn gấm vóc của non sông.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Ông Tư Sang giỏi "phản biện" với TQ thì tuyên bố với quốc tế đi, thậm chí là đút đơn kiện và lý giải trước tòa. Không (dám) làm thế thì không đáng mặt là chủ tịch nước, các tay khác như thủ tướng và chủ tịch QH cũng thế.

    Nói riêng ông Sang đối với nhân dân cũng không đáng mặt là là chủ tịch nước, bởi ông chỉ nói với một số cử tri và với tư cách đại biểu của một địa phương nhỏ chứ không phải tuyên bố với tòan dân với tư cách chủ tịch nứơc.

    4S chỉ biết chơi trò láu cá. 3X cũng cùng một một thứ.

    Trích còm của Khách tòng phạm: "Các bạn còn mất công chạy theo những lời tuyên bố vung vit của các 'bố' CSVN là các bạn chưa hiểu nổi mưu mẹo của họ. Cần phải luôn nhớ rằng 'ngu gì thì ngu, CSVN không bao giờ ngu khi mưu tính thủ đoạn."
    Đồng ý với bác. Còn nhớ đức Thánh Trần có răn dạy trong Hịch Tướng Sĩ
    rằng: "...Cựa gà đá sao đâm thủng được giáp giặc, mẹo cờ bạc sao tính
    nổi việc quân mưu."
    Cụ Trạng Trình cũng nói: "Khôn nghề cờ bạc là khôn dại".

    Người CSVN, xét ra họ chỉ có cái "khôn dại", khôn lõi, giảo quyệt trí
    trá, đảo điên xổi thì, vọng ngữ tà kiến...của thói đỗ bác cờ bạc. Sa lầy
    trong vũng tư duy bất chánh, càng vọng động càng lún sâu! Mạt cưa mướp
    đắng, Tàu cộng và Việt cộng như hai gã cờ bạc, cùng ra sức xỏ lá toan bịp
    lẫn nhau để thủ lợi bất minh bất chánh, trỗ hết mọi ngón nghề. Khi một tên
    đang thua cháy túi vì non mưu và ít vốn, bí bách quá nên phải "đưa người
    cửa trước rước người cửa sau" bán cả xác thân, không màng danh dự liêm
    sỉ tiết hạnh "thân lươn
    bao quản lấm đầu, chút lòng trinh bạch từ sau cũng chừa"!
    Kẻ thua bạc hoặc phải đu dây làm điếm khắp thiên hạ, "sống làm vợ khắp người ta", hoặc phải chịu gán thân cho đối thủ "bắt xác" hòng nấn ná kéo dài kiếp ô nhục tham sanh uý tử, "hại thay chết xuống làm ma
    không chồng"!

    Nấm mồ Đạm Tiên, chắc chắn sẽ là tương lai của kẻ bán thân !

    chúng rôi là người dân miền nam việt nam, chúng tôi không có nhu cầu được miền bắc giải phóng. Vì vậy chúng tôi không có việc gì phải nợ TQ và phải trả nợ TQ. Cái công hàm mà Ô. Phạm văn Đồng ký với TQ là đại diện của chính quyền miền bắc VN chứ không phải của cả dân tộc VN, của cả nước VN. Vì vậy cả dân tộc VN không có việc gì phải công nhận công hàm đó cả. Thời điểm mà TQ chiếm Hoàng sa khi đó biển đảo Hoàng sa-Trường sa do chính quyền miền nam (Việt Nam Cộng Hòa)quản lý. Như vậy là TQ chiếm của VNCH và kịch bản để đòi lại Hoàng sa - trường sa là chúng ta phải thực hiện hai điều sau đây:
    1. Phải trở lại chính quyền bản gốc mà TQ chiếm của VN để chúng ta có danh chính ngôn thuận nói chuyện với TQ và được cộng đồng quốc tế hậu thuẩn.
    2. Cả dân tộc Việt Nam phải giàu có, mạnh mẽ lên về mọi phương điện để sẳn sàng giáng trả TQ, nếu TQ không biết phải quấy.

    Có thể nói thế nào cái câu nằm lòng của bọn tàu (xin lỗi, không viết hoa)"Phụ trái tử hoàn". Cha vay con trả.
    Nó hoàn toàn dây mơ rể má từ đời lông(mao trạch đông)cái tầm nhìn của chú đồng( cũng xin phép không viết hoa)cũng chỉ dừng ở chỗ lông mi của chú ấy.
    Hệ lụy của đời sau cũng chỉ tháo gỡ quanh quẩn ở chỗ mang ơn và phải trả. Chúng ta đã trả cho họ thỏa lòng ở cải cách ruộng đất, ở nhân văn giai phẩm. Ở Mậu Thân, mùa hè đỏ lửa. Chưa hòa sao? Chim cút, ốc bưu vàng, rễ cây tiêu, Bô-xít Tây Nguyên ... chưa đủ tiêu diệt Việt Nam?
    Tôi chỉ nghĩ chúng nó nghĩ là nó đã đủ mạnh để vô địch thế giới.
    Cầu cứu để tồn tại trong khi tài khoản của các Vị(viết hoa) nằm ở HSBC có dính đến Bắc Triều Tiên. Xin thưa bố của thằng Mỹ cũng chả dại ở thế đánh đu của các vị mà dính vào. Mọi việc chỉ dừng lại ở mức" quan ngại sâu sắc" là chấm hết.
    Các Vị không ngu các vị cứ vờ vịt để bán đứng nhân dân

    Bài này viết hay, thấu tình đạt lý, phân tích sâu, sát thực tế. Qua vụ Truing quốc đặt giàn khoan ở biển Đông thì dân ta lại biết rõ thêm bộ mặt thật của những người lãnh đạo dân ta nhưng lại là nô lệ cho Tàu Cộng.

    Ta thì nói mà không làm, còn Trung quốc thì không cần nói mà cứ làm, lại làm mỗi ngày mỗi mạnh hơn.

    Hiện nay các nhà lãnh đạo của ta đang bị ở giữa hai gọng kìm, một là phía Trung quốc, hai là phía dân. Nhân dân và Đảng nay dang ở hai phía, khác hẳn các thời kỳ đánh Pháp đánh Mỹ và đánh Tàu xâm lược 1979. Nguyên nhân thì, mỗi người đưa ra một ý kiến. Có người khẳng định 100% là Đảng ta đã bán nước cho Trung quốc rồi, chỉ chờ thời gian là nước ta sáp nhập vào Trung quốc và trở thành một khu tự trị của Trung quốc thôi, Đảng CS Việt Nam nay thực chất là một chi bộ của Đảng CS Trung quốc.

    Có người lại bảo Đảng và dân ở hai phí khác nhau vì mức sống của hai loại người này khác nhau thì suy nghĩ khác nhau là điều dĩ nhiên. Đảng bây giờ là giai cấp bóc lột, thậm chí có người còn bảo Đảng bây giờ trở thành đảng cướp, Đảng phản động nên dân không ủng hộ Đảng.

    Nói chung cả hai luồng ý kiến trên đều dẫn đến thái độ giống nhau cuả người dân là bàng quan, bất lực, nước chảy bèo trôi. Makeno. Có ý kiến cho răng mình chẳng làm nô lệ cho Tàu thì cũng làm nô lệ cho Đảng CS

    Cả hai luống ý kiến và thái độ trên đều rất nguy hiểm cho vận mệnh quốc gia, nhưng biết làm thế nào? Trước kia thì biết bao người đẫ hy sinh đổ xương đổ máu để giành được độc lập và thống nhát nước nhà, Đảng lên ngôi, nay Đảng bán nước cho Trung quốc, thế là công của bao người thành công cốc. Trước kia thì

    ĐẢNG ĐÁNH GIẶC XONG LÀ ĐÁNH DÂN. NAY ĐẢNG KHÔNG ĐÁNH GIẶC MÀ ĐÁNH DÂN

    Điều này thì Trung quốc biết, nói chung họ t tất tần ậạt về ta, trên đất nước ta chỗ nào cũng có người Trung quốc. Thế nhưng ta lại không biết những âm mưu thâm độc và thủ đoạn của Trung quốc trong một thời kỳ dài, chỉ biết khái quát là từ nghìn năm nay cái mộng của Trung quốc là xâm chiếm nước ta. Họ đã tiến hành những gì với những người lãnh dạo của ta thì những người lãnh đạo của ta giấu dân như mèo giấu cứt. Nay dân ta biết thêm là Trung quốc không chiếm nước ta bằng vũ lực mà chiếm bằng cách mua chuộc các quan chức của ta, đồng thời THẢ BOM NGU lên đầu các quan chức của ta. Họ dùng Đảng ta để trừng trị đàn áp dân ta chống Trung quốc. Như vậy là dân ta có hai kẻ thù, một là ngoại xâm, hai là nội ứng, lại chính là Đảng CS mà còn có một bộ phận dân ta hãy còn tin và tôn thờ.

    Cần phải làm cho tất cả mọi người dân biết dã tâm bán nước của Đảng CS, những tuyên bố này nọ, rồi kiện cáo lên tòa án quốc tế mà Đảng CS rêu rao chỉ là trò lừa bịp mà thôi. Có khi ho đã thỏa thuận với Trung quốc để đóng kịch. Cảnh sát biển của ta đáng lẽ nhiệm vụ là đuổi bắt tàu của Trung quốc thì lại né tránh, bỏ chạy. Hèn quá, để Trung quốc "được đằng chân lân đằng đầu". Rồi ta sẽ mất hết biển Đông. Lúc đó Đảng CS lại bảo để đời con cháu chúng ta đòi.

    Các bạn còn mất công chạy theo những lời tuyên bố vung vit của các 'bố' CSVN là các bạn chưa hiểu nổi mưu mẹo của họ. Cần phải luôn nhớ rằng 'ngu gì thì ngu, CSVN không bao giờ ngu khi mưu tính thủ đoạn.
    Tại sao CSVN không kiện TQ về vụ Hoàng Sa ? Bởi vì thực chất bên trong họ đã công nhận HS là của TQ rồi. Tuy nhiên để thoát tội bán nước, họ vẫn lu loa với dân rằng TQ cướp HS, 'nhất định phải đòi'. Sẵn sàng xúi dân đòi từ đời này sang đời khác nhưng bản thân CSVN không chịu kiện TQ ( vì làm sao dám kiện ). Mọi người nên chú ý điểm này. TQ sợ nhân dân VN kiện chứ không sợ 'đòi'

    Tại sao giờ đây CSVN qua mồm ông Chủ tịch lại công khai chính thức nhìn nhận minhf nợ TQ Đây chính là điểm gian hùng củ CSVN. Họ đã dùng viện trợ, ơn huệ củ CSTQ để diệt miền nam Viẹt Nam, tức là diệt chính dân tộc mình và nó cũng quá ý thức được điều đó. CSVN giờ đây không thể lờ chuyện nó nó mắc nợ CSTQ nhưng lại ma giáo lập lờ tính nhét dân tộc VN ( nạn nhân của CSTQ ) vào chung chuồng với nó, khiến đang từ nạn nhân biến thành kẻ mang ơn. Vậy là CSVN sẽ vừa thoát tội phản quốc, vừa 'bán cái' nợ nần TQ sang cho nhân dân VN, thế mà nhân dân VN vẫn đâu có biết, chỉ vì mải hướng lòng căm thù về phía giặc Tàu. CSVN đâu có ngu ! Phải không ?

    Hãy luôn đặt câu hỏi : Tại sao CSVN mồm thì nói phản kháng giặc Tàu mà tay thì bắt giam đánh đập nguời dân phản kháng giặc Tàu thì sự thật đáng nguyền rủa sẽ bị phơi bày !