Nguyễn Văn Tuấn - Những Lời Trăng Trối của Gs Trần Đức Thảo

  • Bởi Admin
    26/06/2014
    9 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Ở nước ngoài cư dân mạng đang truyền nhau những bài điểm sách cuốn “Trần Đức Thảo – Những Lời Trăng Trối” của tác giả Tri Vũ – Phan Ngọc Khuê (xuất bản ở Mĩ, 2014). Sở dĩ người ta chú ý đến cuốn sách này là vì ông Trần Đức Thảo viết khá nhiều về ông Hồ Chí Minh.

    Hình như ai cũng công nhận ông TĐT là người học rất giỏi và rất thông minh. Ông được xem là triết gia thực thụ. Ngay cả Giáo sư Trần Văn Giàu cũng nhận xét rằng Việt Nam có những người nghiên cứu và giảng dạy triết học, nhưng chỉ có TĐT là người duy nhất được xem là triết gia. Còn các vị triết gia XHCN ngoài đó thì xem như là vứt đi.

    Như các trí thức khác do ông HCM thuyết phục về VN, ông Trần Đức Thảo có một cuộc đời gian truân dưới chế độ XHCN ngoài Bắc. Ông TĐT về VN năm 1952. Năm 1955 được bổ nhiệm giáo sư tại trường Đại học Sư phạm và Văn khoa, và chủ nhiệm khoa sử của ĐH Tổng Hợp Hà Nội. Tưởng rằng ông được trọng dụng, nhưng sai be bét! Ông bị chụp mũ có dính dáng đến phong trào Nhân văn Giai Phẩm, và những người hung hăn nhất tấn công ông thời đó có cả giáo sư Nguyễn Lân! Và, thế là ông bị giam tù tại gia cho đến ngay ông xin đi Pháp chữa bệnh năm 1991, và qua đời ở Pháp vào năm 1993.

    Ông Trương Như Tảng viết về thời gian bị nhà cầm quyền giam lỏng như sau: "Ông không bị tù hay hành hạ thân xác, nhưng công an bao vây, cô lập ông không cho ai tiếp xúc…Nếu ông Thảo tiếp xúc với ai, chẳng hạn một người bạn trên đường phố, thì người đó sẽ bị bắt giữ để điều tra. Bề ngoài xem ra triết gia sống cuộc đời bình thường. Nhưng thực tế ông sống như Robinson Crusoe, hoàn toàn cô độc, mặc dầu có nhiều người ở xung quanh. Ngay họ hàng thân thích cũng không được phép nói chuyện với ông. Đối với một trí thức như vậy là một sự tra tấn dã man." Quả là dã man! Nhưng cách hành xử đó cũng chẳng khác gì cách nhà cầm quyền đàn áp và đày đọa các nhà trí thức bất đồng chính kiến hiện nay.

    Trong thời gian ở Pháp, ông TĐT có trò chuyện với nhà báo Tri Vũ, và những buổi trò chuyện được ghi âm. Cuốn sách “Trần Đức Thảo – Những Lời Trăng Trối” được viết lại theo những kí âm đó. Trong sách, TĐT kể lại 3 lần gặp ông HCM. Ông có những nhận xét không mấy tốt về ông HCM. Chẳng hạn như ông phân tích mấy bút danh và bí danh của ông cụ (như “Ái Quốc”, “Vương”, “Chí Minh”) để nói rằng ông có mộng bá vương chứ không đơn thuần chỉ làm chính trị. Nghe nói ông Tạ Thu Thâu bị thủ tiêu vì dám nói “Ngòai Bắc có Cụ, trong Nam có… tôi”! Ông TĐT nhận xét rằng ông HCM phải dựa vào Mao Trạch Đông và hình như gia nhập đảng cộng sản China và tham gia Bát Lộ Quân của Tàu. Đó chính là nguồn gốc của những chỉnh huấn, và cải cách ruộng đất.

    Theo như các bài điểm sách thì ông TĐT còn có những nhận xét động trời khác, nhưng có lẽ không nên viết ra ở đây. Các bài điểm sách này được viết theo một văn phong mà người đọc có cảm giác không phân biệt được câu nào là của ông TĐT, câu nào là của tác giả, và câu nào là tác giả suy luận. Cái vấn nạn của nhiều người viết báo là họ quên phân biệt fact và opinion. Nhưng có lẽ cuốn sách này cùng với cuốn của Gs Nguyễn Mạnh Tường sẽ cung cấp cho những người không sống trong xã hội ngoài Bắc thời trước có thêm những thông tin có ích về cuộc sống và đau khổ của những người trí thức chân chính.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote="Nguyễn Văn Tuấn "]Nghe nói ông Tạ Thu Thâu bị thủ tiêu vì dám nói “Ngòai Bắc có Cụ, trong Nam có… tôi”![/quote]

    Ông Tạ Thu Thâu bị cộng sản đệ tam (stalinist) thủ tiêu vì cùng lý do như bao nhiêu người bị cộng sản thủ tiêu khác (nhà văn Khái Hưng, học giả Phạm Quỳnh...): ông là người giỏi, nổi tiếng và không theo cộng sản đệ tam. Còn hơn thế nữa, ông là cộng sản đệ tứ (trotskyist).

    Cái chế độ cộng sản ở VN từ trước đến nay gọi cho đúng tên là cộng sản stalinist. Từ cách sì sụp sùng bái lãnh tụ, đến các tổ chức công an, an ninh, tòa án...

    Phản hồi: 

    [quote=Nguyễn Chí Vịnh Na ]Nói về kẻ đã chết nói làm gì hoài chẳng khác nào chó chạy cắn cái cục đá để làm gì. Sư cõng gái đẹp qua sông từ lâu rồi Sư không bị mắc sắc dục mà mấy cha thì cứ nói hoài y như là Ganh Tỵ vậy. Thoát Chai Na theo mình là thoát tất cả ngu si. Vậy có nghĩa là tự soi chính mình. Dĩ nhiên cái ngu si nó quanh mình và nó cũng ở trong mình. Thoát hết cái ngu thì phải tu học nhưng bằng cách nào thì mình cũng không được rõ.[/quote]

    Nếu "nói về kẻ đã chết thì nói làm gì hoài"(sic) như bạn phán, vậy thờ kẻ đã chết, lại là một kẻ bán nước trong cái lăng khủng tốn kém ngân quỹ quốc gia thì thờ mà làm gì? Nếu có người còn ngu si thờ cái xác chết của một tội đồ dân tộc như ông Hồ Chí Minh, thì cũng phải có người SÁNG SUỐT nói ra sự thật về con người đó chứ. Đây cũng là lẽ công bằng thôi. Lịch sử luôn khách quan, công bằng, và lạnh lùng, tàn nhẫn. Với những người có công với Tổ quốc, đấu tranh để dựng nước và giữ nước (như Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ v.v...) dân tộc sẽ đời đời nhớ ơn và thờ phụng. Còn bọn bán nước cầu vinh như LÊ CHIÊU THỐNG, TRẦN ÍCH TẮC và những kẻ tương tự (cỡ Phạm Văn Đồng, Hồ Chí Minh v.v...) rồi đây cũng không tài nào tránh được miệng đời chê trách, nguyền rủa vì đã đang tâm đem đất đai, biển đảo của Tổ tiên đi cống cho TÀU. Dân tộc ta còn tồn tại đến ngày nay cũng nhờ vào cái sự phân biệt trắng đen, tốt xấu này. Xin đừng ngụy biện để lấp liếm, bao che SỰ THẬT của một nhân vật lịch sử như ông Hồ. Bởi vì bàn tay không bao giờ che nổi mặt trời. SỰ THẬT luôn luôn vẫn là SỰ THẬT.

    Phản hồi: 

    GS Nguyễn Mạnh Tường viết sách ngay khi còn sống, tố cáo sự tàn bạo của chế độ CS đối với trí thức, nhân tài... đã thể hiện đầy đủ cái nhìn của GS. Giấy trắng mực đen sẽ lưu truyền mãi mãi. Đúng là tư liệu trung thực và quý giá cho Lịch Sử.

    Còn ở đây, sau khi GS Trần Đức Thảo đã mất khá lâu, các bác dựa vào lời kể (chưa kiểm chứng) lại còn thêm ý kiến riêng đan xen vào "lời gốc" khiến sách này giảm rất nhiều giá trị. Nếu có những chi tiết "động trời" trong di ngôn của GS Thảo thì người ta không "bỏ qua" hoặc "chưa tiện nói" đâu. Tôi tin rằng người ta đã tận dụng triệt để, và tận dụng quá mức cho phép, những tư liệu chưa kiểm chứng này.

    Nếu GS Thảo khi kể chuyện vẫn gọi Hồ là "ông cụ" là một chi tiết đáng chú ý. Vị GS này có lẽ vẫn còn ít nhiều nể phục ông Hồ. Tác giả sách này không thể dùng thái độ của cá nhân mình để đi quá cái thái độ của GS Thảo (người kể chuyện) được. Dễ lộ tẩy lắm.

    Không nên tranh luận khoa học về cuốn sách này, mà chỉ nên coi nó như một tài liệu chống cộng để giới thiệu cho các bạn trẻ thôi.
    Chính tôi đã giới thiệu bài của cụ Liêm và GS Tuấn cho mấy bạn trẻ. Tác dụng nhãn tiền là họ chửi Hồ như chửi chó. Thế là chúng ta đạt yêu cầu.

    Phản hồi: 

    Tôi xin trích nguyên văn một đoạn mà một vị đã đwa ra:
    2 – Cái “Bóng Ma Mao Trạch Đông”.
    Vào cuối thập niên 1920, khi bị Comintern gán cho tội theo chủ trương “quốc gia chủ nghĩa hẹp hòi” và bị gạt ra rìa, thì “ông cụ” tìm cách “ôm chân Mao Trạch Đông” bằng cách tuyên thệ làm đảng viên đảng cộng sản Trung quốc và gia nhập hàng ngũ Bát Lộ Quân thuộc Giải Phóng Quân Trung Quốc. Nhờ thế, mà sau ít lâu, “ông cụ” đã trở thành một lãnh tụ vượt lên trên tất cả các cán bộ nòng cốt được đào tạo chính quy bài bản ở Liên Xô như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ v.v…

    Chuyện có thật: Hồ bị thất sủng do đệ tam không tin Hồ là CS "thứ thiệt" mà chỉ là một người dân tộc (yêu nước). Chính vì vậy, Hồ khốn đốn do sự đối xử của lóp trẻ (do Moscou đào tạo) mà đoạn văn trên nêu ra: Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ v.v
    Hồ khốn đốn cho đến khi đám trẻ trên bị Pháp giết trong tù hoặc trong khởi nghĩa Nam Kỳ 1940.
    Hồ chỉ nổi lên từ năm 1941 với chủ trương đoàn kết, lập mặt trận; trong đó vũ trang chỉ là lập đội "VN tuyên truyền giải phóng quân". Đây là giai đoạn CS VN chủ trương xây dựng lực lượng quàn chúng (chính trị) mà bỏ chủ trương bạo lực tuyệt đối.

    Đừng chắp vá tư liệu theo ý riêng, cộng với suy luận để đi đến kết luận mà mình đã định sẵn.

    Nếu ai làm được, tôi xin vị đó hãy vận động các nhà sử học quốc tế tham khảo và tôn trọng sách này, chứ cỡ như cụ Đoàn Thanh Liêm và GS Nguyễn Văn Tuấn giới thiệu sách thì chưa đủ tầm đâu.

    Như tôi đã nói: Dẫu sao cuốn sách cũng góp phần hạ bệ một thần tượng CS, với những bạn đọc trẻ, dễ cả tin.

    Phản hồi: 

    Nói về kẻ đã chết nói làm gì hoài chẳng khác nào chó chạy cắn cái cục đá để làm gì. Sư cõng gái đẹp qua sông từ lâu rồi Sư không bị mắc sắc dục mà mấy cha thì cứ nói hoài y như là Ganh Tỵ vậy. Thoát Chai Na theo mình là thoát tất cả ngu si. Vậy có nghĩa là tự soi chính mình. Dĩ nhiên cái ngu si nó quanh mình và nó cũng ở trong mình. Thoát hết cái ngu thì phải tu học nhưng bằng cách nào thì mình cũng không được rõ.

    Phản hồi: 

    [quote=Nguyễn Văn Tuấn]

    Trong sách, TĐT kể lại 3 lần gặp ông HCM. Ông có những nhận xét không mấy tốt về ông HCM. Chẳng hạn như ông phân tích mấy bút danh và bí danh của ông cụ (như “Ái Quốc”, “Vương”, “Chí Minh”) để nói rằng ông có mộng bá vương chứ không đơn thuần chỉ làm chính trị. Nghe nói ông Tạ Thu Thâu bị thủ tiêu vì dám nói “Ngòai Bắc có Cụ, trong Nam có… tôi”! Ông TĐT nhận xét rằng ông HCM phải dựa vào Mao Trạch Đông và hình như gia nhập đảng cộng sản China và tham gia Bát Lộ Quân của Tàu. Đó chính là nguồn gốc của những chỉnh huấn, và cải cách ruộng đất.
    Theo như các bài điểm sách thì ông TĐT còn có những nhận xét động trời khác, nhưng có lẽ không nên viết ra ở đây.

    [/quote]

    Giáo sư NGUYỄN VĂN TUẤN ngại không dám nói, thôi thì ông ĐOÀN THANH LIÊM nói hộ vậy. Sau đây là đoạn trích từ bài Giải mã Lãnh tụ: Một đóng góp quan trọng của Trần Đức Thảo (Ðoàn Thanh Liêm):

    I – Gặp mặt lãnh tụ.

    1 – Ba lần gặp gỡ trực tiếp với vị Lãnh tụ hàng đầu Hồ Chí Minh.

    Ông Thảo thuật lại có đến tất cả 3 lần ông trực tiếp gặp gỡ và nói chuyện với “Ông Cụ”. Còn rất nhiều lần khác, thì ông Thảo chỉ được bố trí cho có mặt “để làm cảnh” mà thôi – do đó mà không có gì đáng nói về chuyện này.

    Lần thứ nhất, ông Thảo gặp gỡ và nói chuyện với ông Hồ là vào tháng 6 năm 1946 tại Pháp. Lúc đó, ông Thảo là đại diện cho khối người Đông Dương sinh sống tại Pháp.

    Lần thứ hai là vào cuối năm 1952, ông được bố trí để gặp lãnh tụ trong ít phút thật ngắn ngủi tại một nơi trong An Tòan Khu (ATK) ở vùng Việt Bắc.

    Lần thứ ba là vào năm 1964, ông được chỉ định trình bày quan điểm về chiến tranh và hòa bình trước giới lãnh đạo cao cấp tại văn phòng Phủ Chủ Tịch. Ngay sau buổi thuyết trình đó, ông Hồ có nói vài câu có phần lơ là miễn cưỡng, mà không hề bày tỏ sự nhiệt tình thân mật gì đối với ông Thảo cả. Ông thuật lại là vào mấy phút cuối bài thuyết trình của ông, thì ông cụ tỏ vẻ mặt cau có vì không đồng ý với quan điểm của thuyết trình viên đã “không theo đúng với sách lược chủ chiến” của giới lãnh đạo đảng cộng sản thời ấy.

    Qua 3 lần trực tiếp gặp mặt và nói chuyện với “Cụ Hồ” và qua sự quan sát về sinh họat của lãnh tụ hàng đầu này trong nhiều năm, cũng như nhờ thâu thập thêm được nhiều thông tin từ những nhân vật gần gũi thân tín với “ông cụ” - mà ông Thảo đã có những nhận xét thật là chính xác, sâu sắc về ông Hồ Chí Minh – mà tôi sẽ xin ghi lại chi tiết hơn trong mục II tiếp liền sau mục I này.

    2 – Những lần gặp gỡ với các lãnh tụ Trường Chinh và Lê Duẫn.

    Ông Thảo cũng còn thuật lại những lần gặp gỡ trao đổi với các nhà lãnh đạo cộng sản cao cấp khác nữa, đặc biệt là các ông Trường Chinh và Lê Duẫn.

    Vào cuối năm 1955, ông đã có dịp trao đổi chuyện trò khá lâu với ông Trường Chinh, ông Thảo cũng thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình về khía cạnh nhân bản, nhân ái của cuộc cách mạng lý tưởng – điều này khác biệt hẳn với chủ trương xúi giục hận thù giữa các tầng lớp nhân dân như trong Cải cách Ruộng đất hiện đang diễn ra thời ấy. Ông Trường Chinh trả lời hụych tọet thế này : “…Nhân lọai có tiến bộ là nhờ có chiến tranh… Vì cách mạng luôn luôn phải là ở trong vị thế của thời chiến tranh, cách mạng phải luôn luôn cần thấy rõ thù trong, giặc ngòai để mà chiến đấu!”…

    Với ông Lê Duẫn, lại càng tệ hại hơn nữa. Ông Thảo kể lại : “Sau này cánh Lê Đức Thọ, Lê Duẫn thì rất gờm tôi, vì biết tôi muốn ngăn cản mở lại chiến tranh. Còn một lần gặp riêng ông Lê Duẫn, thì rồi ông ấy cũng không ưa tôi, vì lúc ấy, trong cương vị Tổng bí thư, ông ta muốn tôi chấp bút viết Hồi ký cho ông ấy. Nhưng sau khi ngồi cả tiếng đồng hồ để nghe ông ta giảng giải tư tưởng của ông, tôi đành trả lời thẳng là tôi nghe ông nói mà không hiểu gì cả! Vì thế mà sau này ông ấy cũng cay ghét tôi…”

    II – Giải mã Lãnh tụ.

    Thật ra những điều ông Thảo bộc bệch tâm sự như được ghi lại trong rất nhiều trang, đặc biệt là trong Chương 12 của cuốn sách này, thì cho đến nay cũng đã có nhiều người nói đến rồi. Nhưng cái lối phân tích cặn kẽ sâu sắc của vị triết gia đã “trải nghiệm, quan sát và nghiền ngẫm trong suốt 40 năm sống trong lòng chế độ cộng sản”, thì phải coi là rất có giá trị và có sức thuyết phục rất cao đối với phần đông người Việt chúng ta. Có thể tóm tắt lại trong mấy điểm như sau đây.

    1 – Ông Hồ là một người có “cuồng vọng làm lãnh tụ”.

    Theo dõi hành tung “xuất quỷ nhập thần” của “ông cụ” trong mấy chục năm tại khắp nơi ở hải ngọai với hàng trăm tên và bí danh khác nhau, ta dễ có thể nhận ra được cái tham vọng của một con người đa mưu túc trí, lúc nào cũng sẵn sàng làm bất kể việc gì miễn sao đạt được mục đích của riêng mình. Rõ ràng là ông nằm lòng cái lối mưu lược bá đạo của Machiavel, chứ không hề có chủ trương vương đạo theo truyền thống luân lý nhân bản của cha ông ta. Ngay cái tên ông chọn cho mình như “Ái Quốc”, “Vương”, “Chí Minh” cũng đủ nói lên cái tham vọng vượt mức của một con người làm chính trị rồi.

    Xin trích một số đọan ngắn như sau : “Ông cụ” là một con người cực kỳ vị kỷ, mang mặc cảm tự tôn tuyệt đối… “Ông cụ” còn có tính đa nghi như Tào Tháo ấy…Anh phải biết là cho tới nay, những ai đã từng coi thường “Người”, từng tỏ ra ngang hàng với “Người”, thì sau đều đã vĩnh viễn bị lọai ra khỏi tầm nhìn của “Người”. Không ít người đã mất mạng, mất cả xác vì dám có ứng xử tay ngang như thế đấy… Người ta ưa kể cho nhau nghe rằng : Tạ Thu Thâu đã chết mất xác vì câu nói : “Ngòai Bắc có Cụ, trong Nam có… tôi” …!

    2 – Cái “Bóng Ma Mao Trạch Đông”.

    Vào cuối thập niên 1920, khi bị Comintern gán cho tội theo chủ trương “quốc gia chủ nghĩa hẹp hòi” và bị gạt ra rìa, thì “ông cụ” tìm cách “ôm chân Mao Trạch Đông” bằng cách tuyên thệ làm đảng viên đảng cộng sản Trung quốc và gia nhập hàng ngũ Bát Lộ Quân thuộc Giải Phóng Quân Trung Quốc. Nhờ thế, mà sau ít lâu, “ông cụ” đã trở thành một lãnh tụ vượt lên trên tất cả các cán bộ nòng cốt được đào tạo chính quy bài bản ở Liên Xô như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ v.v…

    Mà cũng vì thế cho nên “ông cụ” mới du nhập vào nước ta bao nhiêu tai họa phát sinh từ chủ trương sắt máu bạo ngược của cộng sản Trung quốc điển hình như các chiến dịch Chỉnh Huấn, Cải Cách Ruộng Đất v.v…

    Và sau này, với chuyện hôi họp lén lút ở Thành Đô vào năm 1990, các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười… đã ươn hèn quy phục giới lãnh đạo ở Bắc Kinh để mà “bán đất, nhượng biển cho Trung quốc” hầu cứu vớt đảng cộng sản đang lâm nguy của tập đòan họ. Làm như vậy, chính là họ tiếp nối cái chuyện bán nước của Hồ Chí Minh từ xưa vậy.

    3 – Từ Hồ Chí Minh đến Trường Chinh, Lê Duẫn …, tất cả đều rất mực hiếu sát, hiếu chiến.

    Trong suốt cuốn sách, ông Thảo nhắc lại đến cả mấy chục lần về việc ông tìm cách thuyết phục giới lãnh đạo cộng sản là :”Không nên chọn chiến tranh, mà phải dồn mọi năng lực vào việc xây dựng hòa bình”. Nhưng rõ ràng là tất cả các ông lãnh tụ này đều một mực hiếu chiến, nên đã phát động cuộc chiến tranh xâm chiếm miền Nam bằng mọi giá, bất kể đến tổn thất kinh hòang về nhân mạng, hay phải trả cái giá quá đắt là lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc và Liên Xô. Và ngày nay, dù cuộc chiến đã chấm dứt từ lâu mà xã hội chúng ta vẫn chưa làm sao có thể phục hồi lại được cái truyền thống nhân bản và nhân ái của cha ông mình.

    Cũng vì chủ trương nhân bản hòa ái như vậy, mà ông Thảo bị họ liệt vào “lọai có vấn đề” để mà bị theo dõi, kiềm chế và trù dập rất gắt gao – đến nỗi mà ông đã phải giả vờ như người khùng, người hề, người mất trí để tránh khỏi bị ám hại.

    Và cuối cùng, thì ông Thảo đã phải đanh thép kết luận rằng : Tất cả những sự tệ hại tàn ác xảy ra cho đất nước và dân tộc chúng ta, thì đều do cái học thuyết “đấu tranh giai cấp” mà ra. Và người thủ phạm gốc của tệ nạn này, đó chính là ông tổ sư Karl Marx đấy! Lời xác nhận này rất quan trọng, vì nó phát xuất từ một người trí thức có tên tuổi mà hồi còn trẻ đã có sự say mê tin tưởng vào chủ thuyết Marxist và đã dám có sự can đảm hy sinh từ bỏ cả sự nghiệp và tương lai đày hứa hẹn trên đất Pháp để về tham gia công cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp từ năm 1951 lúc mới có 34 tuổi. Mà rồi sau đó 40 năm với bao điều chính bản thân mình đã tai nghe mất thấy – ông Thảo đã chứng nghiệm được sự sai lầm tột độ của lý thuyết dựa trên lòng hận thù bạo ngược của chính người khởi xướng là Karl Marx. Và ông đã có sự can đảm và lòng thành thật để công khai nói lên điều đó.

    Từ ngày qua Pháp, ông Thảo đã cố gắng viết cho xong một cuốn sách thật nghiêm túc để nêu lên sự sai lầm tai hại của chủ thuyết Marxist - với lý luận chặt chẽ dựa trên những trải nghiệm bi đát của bản thân trong hơn 40 năm sinh sống ở Việt nam. Ông phải làm việc rất thận trọng nhằm hòan thành được một cuốn sách cho thật xứng đáng với tầm vóc của một triết gia. Nhưng tiếc thay, ông đã phải ra đi ở tuổi 76 mà chưa kịp hòan thành tác phẩm quan trọng này.

    Vì thế mà tác giả Tri Vũ Phan Ngọc Khuê mới lấy nhan đề cho cuốn sách ghi lại những thổ lộ tâm sự uất nén đã bao nhiêu năm của ông Thảo là :
    “Trần Đức Thảo – Những Lời Trăng Trối”

    Cuốn sách chứa đựng nhiều thông tin thật quý báu để minh họa cho lập trường nhân bản, nhân ái và tính cương trực can đảm của vị triết gia có tên tuổi trong hàng ngũ trí thức ở nước ta cũng như tại nhiều nơi trên thế giới.

    Người viết rất hân hạnh được giới thiệu với quý bạn đọc cuốn sách thật sự có giá trị này.

    Hơn nữa, sự Giải mã Lãnh tụ (Deciphering) được trình bày với nhiều chi tiết xác thực trong cuốn sách sẽ giúp ích rất nhiều cho công cuộc “Giải trừ Huyền thoại Hồ chí Minh” (Demystifying) đã được phát động từ 7 – 8 năm nay.

    Phản hồi: 

    Xã hội nào cũng đều cần có một tầng lớp những người ưu tú (elite) để dẫn dắt xã hội đi lên. Trí thức là thành phần nồng cốt của tầng lớp ưu tú đó. Ngay cả ở những xã hội du mục, như Mông Cổ trước đây chẳng hạn, trí thức vẫn đóng vai trò quan trọng, không kém gì vai trò của các dũng sĩ. Để xây dựng và củng cố đế quốc Mông Cổ, Thành Cát Tư Hản, đã không chỉ dựa vào các kị sĩ chiến tướng, mà dựa vào tầng lớp ưu tú trí thức của cả người Mông lẫn người Hán.

    Người Cộng Sản Việt Nam, do tự phụ là đỉnh cao trí tuệ loài người, đã tự đặt mình ra ngoài thông lệ lịch sử đó của nhân loại. Khi nắm được quyền, họ vội vàng loại bỏ tầng lớp ưu tú của xã hội đương thời, chủ quan nghĩ rằng những đảng viên trung kiên, xuất thân bần nông, của Đảng có thể thay thế dễ dàng tầng lớp trung nông, địa chủ, và trí thức trong việc quản lý xã hội và kiến thiết đất nước. Bằng cuộc " Cải Cách Ruộng Đất long trời lỡ đất", người CSVN đã tiêu diệt toàn bộ giai cấp địa chủ của Miền Bắc, đưa giới bần cố nông lên cầm quyền. Vụ án Nhân Văn-Giai Phẩm là một khí cụ khác của Đảng CSVN để loại bỏ giới trí thức chân chính ra khỏi mọi vai trò quan trọng trong xã hội. Ngay ở cấp cao nhất trong Đảng cũng thể hiện sự đão lộn vừa nêu. Chẳng hạn, một ông Võ nguyên Giáp với bằng đại học hẳn hoi( rất hiếm vào thời đó) đã không được trọng dụng, mà còn bị những người thất học như Lê Duẫn (lớp 4), Lê Đức Thọ, và Trần Quốc Hoàn áp chế và hoạnh hoẹ!

    Hậu quả của loại " cách mạng" như vậy của Đảng gây ra cho đất nước rất sâu xa và lâu dài. Phân tích thì dài dòng,nhưng vắn tắt chỉ xin nhìn vào những gì đã diễn ra ở VN từ cuối thập niên 1950s đến nay thì sẽ thấy những hậu quả vừa nêu.

    Trước hết là về mặt lãnh đạo. Do loại bỏ tầng lớp ưu tú, VN nói chung đã và đang gặp phải một sự thiếu hụt trầm trọng những người có khả năng lãnh đạo trong mọi lãnh vực và mọi cấp của xã hội. Thể hiện rõ nét nhất là những khuôn mặt lãnh đạo cao nhất của VN hiện nay: Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Phạm Thế Duyệt, v.v...Những người mà trình độ tri thức rất đáng hoài nghi, thể hiện ra ngay ở phong cách nói năng và hành xử thường nhật.

    Kế đến là mặt thực thi chính sách. Không những khủng hoảng về lãnh đạo, xã hội VN từ suốt nhiều chục năm qua cũng đã và đang gặp vô vàn khó khăn trong việc thực hiện các chính sách đề ra, những chính sách mà tự nó đã không tốt vì lãnh đạo kém. Do việc tầng lớp ưu tú-trí thức bị loại, xã hội VN trong một thời gian dài không xây dựng được một đội ngũ nhân sự bậc trung có năng lực thực hiện các chính sách với hiệu năng cao. Cho đến nay, sau gần 40 năm hoà bình, bộ máy công chức (bureaucratic system)của VN vẫn còn kém xa nhiều nước láng giềng khác, như Nam Hàn hay Đài Loan.

    Ngoài sự cuồng tín ý thức hệ ra,có nhiều nguyên nhân dẫn đến sai lầm trong việc loại bỏ tầng lớp ưu tú-tri thức đương thời trên đây của Đảng CSVN. Nhưng nguyên nhân đáng nêu nhất chính là sự thiếu hiểu biết về quá trình phát triển tâm sinh lý-xã hội của con người (bio-psycho-social development) của những bậc khai sáng ra đảng CSVN. Chẳng hạn, họ đã không hiểu rằng năng lực trí tuệ, cũng như thể lực, là kết quả của một quá trình tiến hoá lâu dài qua nhiều thế hệ, nhiều đời. Nói chung, một người 3 đời bần cố nông dù có được đầu tư tiền bạc, đào tạo kỹ càng,cuối cùng lấy được bằng tiến sĩ đi nữa cũng không thể giỏi hơn, hay ngay cả bằng, một vị tiến sĩ khác xuất thân từ một dòng họ nhiều đời khoa bảng. Lý do đơn giản là vì mức độ tích tụ di truyền học, môi trường gia đình và xã hội của vị tiến sĩ trước không so được với vị sau.

    Cuộc đời của cố tiến sĩ Thảo là một nét minh hoạ về hậu quả tai hại gây ra do chính sách loại bỏ tầng lớp ưu tú-tri thức đương thời của người CSVN.Nó cũng là một bi kịch cho giới trí thức VN nói chung dưới chế độ CS. Nhớ đế cố tiến sĩ Thảo, người ta không quên giai thoại buồn cười là Ông, sau khi nghe cố Tổng Bí Thư Lê Duẫn thuyết hằng giờ về cái gọi là " Tinh thần Làm Chủ Tập thể" đã hoàn toàn không hiểu ông Duẫn muốn nói gì; một kẻ mà vốn liếng học vấn chỉ đến lớp 4 trường làng ở Quãng Trị mà đòi " lên lớp" về triết cho một vị tốt nghiệp Triết từ đại học nổi tiếng thế giới Sorbonne!

    Phản hồi: 

    - Tài liệu ghi âm đã giảm rất nhiều tính tin cậy. Đã thế lại chưa qua thẩm định.
    - Dùng tài liệu này để viết thành sách, mà nội dung lại không phân biệt đâu là tư liệu (nguyên gốc lời ông Trần Đức Thảo), đâu là ý kiến và quan điểm của người viết, khiến giá trị cuốn sách giảm đi rất nhiều.
    - Qua nội dung sách, tôi thấy hoàn toàn KHÔNG PHẢI là ông Thảo muốn "trăng trối", mà chỉ là ông được hỏi (phỏng vẩn) thì kể lại những chuyện ông đã trải qua.
    Chả lẽ tác giả không hiểu thế nào là "trăng trối"? (lời căn dặn lại của một người trước khi chết; và phải có đối tượng nhận lời "trăng trối" đó). Đọc sách, tôi không biết ông Thảo "trăng trối" cho ai...

    Dẫu sao, cuốn sách này cũng góp phần quan trọng nhằm hạ bệ một thần tương CS.
    Tôi phân vân, liệu nó có giá trị và tác dụng như cuốn sách (tác giả là một PGS ở Đài Loan) nói Hồ Chí Minh là người Tàu được cài vào đảng CS VN?
    Chúc cho cuốn sách được nhiều người tin.
    Nhưng sẽ không có nhà Sử Học nào dựa vào nó đâu.

    Phản hồi: 

    [quote="Nguyễn Văn Tuấn"]Ông TĐT nhận xét rằng ông HCM phải dựa vào Mao Trạch Đông và hình như gia nhập đảng cộng sản China và tham gia Bát Lộ Quân của Tàu. Đó chính là nguồn gốc của những chỉnh huấn, và cải cách ruộng đất.[/quote]

    Việc ông Hồ là đảng viên DCS Trung Quốc (ông là bí thư một chi bộ) và tham gia Bát lộ quân đã được viết trong HCM Toàn tập.