Kami - Quân đội phải trung thành với ai?

  • Bởi Mắt Bão
    26/06/2014
    5 phản hồi

    Kami

    Theo Hiến pháp Việt nam 1992 Sửa đổi năm 2013 có quy định rõ lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, Nhân dân, với Đảng và Nhà nước để bảo vệ chế độ XHCN. Song gần đây, trước thái độ bạc nhược, lần lữa... của lãnh đạo chính quyền Việt nam trong vấn đề Biển Đông, nhiều người thấy rằng nếu Quân đội NDVN trung thành với Đảng và Nhà nước thì trong bối cảnh hiện nay liệu họ có đảm bảo trọng trách giữ gìn toàn vẹn lãnh thổ hay không?

    Trong bối cảnh tình hình Biển Đông ngày càng căng thẳng sau khi Trung quốc đưa giàn khoan HD-981 vào sâu vùng chủ quyền của Việt nam, dẫn tới nguy cơ xung đột vũ trang giữa lực lượng Hải quân hai nước là điều hoàn toàn có thể. Và từ sự xung đột đó rất có thể lan rộng tạo nên một cuộc chiến tranh giữa hai nước Việt- Trung là điều hoàn toàn có thể. Nhưng trước thái độ thờ ơ, nhu nhược của Đảng và chính quyền trước việc gây sức ép trên Biển Đông bằng các hành động vi phạm chủ quyền lãnh hải và về phía quân đội cũng không có các động thái cần thiết để đáp trả. Do đó vấn đề được đặt ra là: để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền quốc gia thì quân đội Nhân dân Việt nam có nhất thiết phải trung thành với đảng CSVN hay không, hay chỉ trung thành với tổ quốc và nhân dân là đủ?

    Nếu hiểu, theo định nghĩa Hiến pháp là một hệ thống quy đinh những nguyên tắc chính trị căn bản và thiết lập kiến trúc, thủ tục, quyền hạn và trách nhiệm của một chính quyền. Và trong xã hội dân chủ, Hiến pháp là văn bản do chính quyền tạo ra, nhưng nhất thiết phải nhận được sự đồng tình của người dân, thông qua một cuộc trưng cầu dân ý. Cũng cần phải hiểu nếu chính quyền không được thiết lập bởi Hiến pháp của người dân là một chính quyền không có tính chính danh. Do vậy, Hiến pháp không phải là khế ước giữa người dân với chính quyền, mà là khế ước xã hội giữa người dân với nhau để thiết lập một nhà nước, bởi Hiến pháp có trước chính quyền. Chính vì thế, chủ thể lập Hiến phải là nhân dân.

    Theo cách hiểu thông thường nhất, Hiến pháp là một văn bản luật cơ bản có vị trí cao nhất trong hệ thống các văn bản pháp luật của quốc gia và Hiến pháp là văn bản để thiết lập và trao những quyền lực cần thiết cho các cơ quan công quyền của một tổ chức nhà nước. Chính vì vậy, ở các quốc gia về mặt pháp lý thường có một hệ thống thiết chế để bảo vệ Hiến pháp, với công việc áp dụng và giải thích Hiến pháp trong khi có các tranh chấp. Đó chính là Tòa án Hiến pháp. Bình thường phán quyết của Tòa án Hiến pháp là quyết định cao nhất, song trong điều kiện bất bình thường, một khi Hiến pháp có nguy cơ bị đe dọa thì lực lượng quân đội sẽ giữ vị trí quyết định, cao hơn cả Tòa án Hiến pháp trong việc bảo vệ Hiến pháp để thiết lập lại trật tự. Ở mức cao hơn lực lượng quân đội có thể tuyên bố xóa bỏ Hiến pháp với lý do nhằm thiết lập lại trật tự mà ta thường quen với hai chữ Đảo chính.

    Trở lại vấn đề người ta tranh cãi xung quanh vấn đề "Quân đội phải trung thành với ai?", theo Hiến pháp Việt nam 1992 Sửa đổi năm 2013, Điều 65 có ghi rõ "Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, Nhân dân, với Đảng và Nhà nước, có nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; bảo vệ Nhân dân, Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa, cùng toàn dân xây dựng đất nước và thực hiện nghĩa vụ quốc tế". Việc này đã gây nên nhiều tranh cãi, không ít người cho rằng việc để quân đội trung thành với đảng CSVN thì có nghĩa là quân đội đã bị chính trị hóa, mà theo họ quân đội chỉ có nghĩa vụ trung thành và bảo vệ đối với Tổ quốc và nhân dân. Chứ dứt khoát không phải trung thành với bất kỳ đảng phái nào. Vậy điều này sẽ cần phải hiểu thế nào cho đúng?

    Trước tiên cần phải hiểu nhiệm vụ cao nhất của quân đội là trung thành và bảo vệ đối với Hiến pháp, và trong việc bảo vệ Hiến pháp thì việc phải bảo vệ tổ quốc và nhân dân là chuyện đương nhiên. Có một sự hiểu nhầm đáng tiếc từ lâu nay của không ít người, khi cho rằng trong một xã hội đa nguyên chính trị, thì các chính đảng sẽ có các đường lối chính trị khác nhau do đó quân đội không được trung thành với bất kỳ chính đảng nào. Từ đó họ suy ra quân đội phải phi chính trị. Đây là một cách suy nghĩ không đúng.

    Nên hiểu, các chính đảng trong một thể chế chính trị tự do, đa nguyên chính trị dẫu có các xu hướng, đường lối chính trị khác nhau, nhưng tất cả các xu hướng, đường lối chính trị khác nhau ấy phải nằm trong khuôn khổ của Hiến pháp quy định. Mỗi Hiến pháp của bất kỳ quốc gia nào cũng phải có một chế độ chính trị cụ thể của mình, do vậy quân đội không thể phi chính trị hóa. Đây cũng là lời giải thích để đập lại cái quan điểm cho rằng có đa đảng sẽ dẫn tới xáo trộn chính trị. Ví dụ trong một xã hội dân chủ đa nguyên, bỗng có một chính đảng cầm quyền đang nắm với một đa số ghế trong quốc hội nổi hứng thông qua quốc hội bổ xung điều 4 Hiến pháp. Tự cho họ cái quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội (độc đảng), như vậy là vi hiến. Trong trường hợp này, nếu Tòa án Hiến pháp không giải quyết được giải tán đảng cầm quyền theo luật pháp, thì lực lượng quân đội sẽ tiến hành đảo chính để thiết lập lại trật tự.

    Ở Việt nam, đây là một vấn đề hết sức quan trọng, tại Điều 65 có ghi rõ "Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, Nhân dân, với Đảng và Nhà nước" là điều thừa và không cần thiết, vì đương nhiên nghĩa vụ của quân đội là phải trung thành với Hiến pháp quốc gia. Mà Điều 4 của Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt nam quy định rõ Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Việc Quân đội có nghĩa vụ trung thành và bảo vệ Hiến pháp cũng là điều được coi là bất di bất dịch. Nhưng với quy định của Hiến pháp hiện nay có thể tạo ra một tiền lệ nguy hiểm, trong trường hợp Đảng CSVN và chính quyền của họ bạc nhược và rắp tâm làm tay sai cho Trung quốc thì đồng nghĩa với việc quân đội NDVN cũng buông súng để bỏ mặc chủ quyền của tổ quốc.

    Đảng chính trị chỉ là một tập hợp của những người có cùng xu hướng, cùng quan điểm chính trị song quan điểm của một nhóm người này không đại diện cho ý chí của toàn dân trong một quốc gia. Chính vì thế việc Hiến pháp Sửa đổi năm 2013, trong đó ghi rõ Quân đội phải trung thành với Đảng là điều bất hợp lý, cái đó hoàn toàn xuất phát từ sự trục lợi cố ý của Đảng CSVN - đảng cầm quyền đại diện cho một nhóm người trong thể chế chính trị độc đảng toàn trị.

    Đó là điều không thể chấp nhận được trong một xã hội tự do và dân chủ.


    Ngày 25 tháng 6 năm 2014

    © Kami

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    'Phi chính trị hoá' quân đội chỉ có nghĩa là quân đội phải đứng ngoài các đảng phái chính trị, chứ không phải không đinh líu đến chính trị. Trái lại, trách nhiệm chính trị với đất nước phải luôn đặt lên hàng đầu.

    Với một thể chế dân chủ đa đảng, không có nạn đảng phái mua chuộc quân đội. Nhưng trong chế độ độc dảng cai trị thì đảng cũng là chính quyền nên sẽ lạm dụng quyền lực để ban phát quyền lợi cho quân đội nhằm thao túng nó. Và kể từ đây, trách nhiệm chính trị với đất nước mà quân đội gánh vác đẻ bảo vệtoor quốc sẽ chuyển thành trách nhiệm chính trị với đảng nắm quyền và tự gắn kết quyền lợi vơi nhau nên chỉ bảo vệ đarng, kể cả đàn áp dân, khước từ vai trò bảo vệ đất nước nếu đảng muốn thế.

    " Cộng sản là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra rắc rối và bế tắc cho đất nước "

    Võ Văn Nghệ viết: "1. Kiên quyết giữ vững, thắt chặc tình hữu nghị với TQ.
    2. Bằng mọi giá phải tránh xung đột với TQ. Xung đột với TQ là dẫn đến sụp đổ chế độ, chết toi cả lũ."

    Ý của Võ đại ca sao giống hệt ý của Tnọng Lú thế. Xin lỗi Võ đại ca, Lú nói thế là lại kèm theo cái NGU, ĐẠI NGU. Vì sao Mọi tôi viết như vậy? Vì hắn quên cách xã giao thông thường nhất. Cách xã giao thông thường là "chọn bạn mà chơi". Mình hữu nghị với Trung quốc, thế nhưng Trung quốc đéo hữu nghị với mình. Nó nói hữu nghị là nó lừa. Các "thành tích" hữu nghị của Trung quốc thì tôi chẳng cần nhắc lại mọi người cũng biết quá rõ rồi, nổi bật là câu nói "Trung quốc đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng". Đó là trên lời nói, còn trong việc làm thì mở mắt ra mà xem trận chiến Việt-Trung 1979 và trận hải chiến Gạc Ma
    1988.

    Trong lịch sử cũng vậy mà ngay nay cũng thế, Trng quốc chưa bao giờ hữu nghị với Việt Nam (chớ quên rằng TQ giúp Việt Nam đánh Mỹ là dã tâm của Trung quốc muốn thu gọn cả Việt Nam). Trung quốc chỉ "hữu nghị" với đất đai và biển trời cUả Việt Nam thôi. Nhắc cho Trong suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói, NGU thì tin bợm mất bò,

    TIN TÀU MẤT NƯỚC

    Trọng Lú coi "Hữu nghị viển vông" với Trung quốc để giữ chế độ này ư? Mất chế độ này thì có chế độ khác tốt đẹp hơn thay thế, còn mất nước thì lấy gì thay thế? Trọng Lú coi ghế và tài sản kếch sù hơn cả vận mệnh của cả dân tộc thì Lú nói gì cũng đéo nghe là tốt nhất.

    Lê Văn Mọi viết:
    Sao trước kia trong cuộc chiến tranh Nam-Bắc không đấu tranh bằng biện pháp hòa bình có phải đỡ tốn xương máu không nhỉ. Ta chiếm được miền Nam rồi thì nay Trung quốc vơ luôn cho gọn cả hai miền.

    Đ/c Mọi không rõ thật à ? Ngày trước khố rách áo ôm, đói khát thấy mịe thì phải quyết liệt oánh cướp cho kỳ được bao lợi quyền về tay mình mới đặng đổi đời, huy hoàng được như ngày nay chứ. Nay đang ngon xơi 'thành quả cách mạng vẻ vang' thì ngu gì đi oánh nhau với thằng to đầu, nó nện cho một phát thì toi đời, còn đâu mạng để hưởng thụ tiếp. Cứ ậm à ậm ừ cho nó lành, tiếp tục an vị, giữ chặc lợi quyền là kế sách lâu bền.

    1. Kiên quyết giữ vững, thắt chặc tình hữu nghị với TQ.
    2. Bằng mọi giá phải tránh xung đột với TQ. Xung đột với TQ là dẫn đến sụp đổ chế độ, chết toi cả lũ.
    3. Luôn luôn tâm niệm điều 2 như nền tảng cho nhận thức, nắm chắc điều 1 làm kim chỉ nam cho mọi hành động.

    Quân đội chỉ cần trung thành với Tổ quốc, chứ không thể trung với đảng. Vì nếu đảng sai -bày hàng bán nước- chả lẽ Quân đội khoanh tay?

    Thêm một điều nữa là Hiến pháp hiện tại do "Đảng hội" soạn thảo lại chưa có sự ưng thuận của dân mà bắt dân và lính tôn trọng tôi e không sòng phẳng. VN cần một Quốc hội thực sự của dân, do dân và vì dân. Muốn vậy phải có tam quyền phân lập thực sự và phải ngưng chuyện "đảng cử dân bàu" như xưa nay vẫn làm.

    HIén pháp ghi vậy, nhưng trong thực tế thì khảu hiệu thường ngày của quân đội lại là "Quân đội trung với Đảng". Đây là một mâu thuẫn, nhưng lại có một mâu thuẫn nữa làm cho những người có đầu óc trong quân đội phải suy nghĩ (dĩ nhiên người không có đầu óc thì cứ thấy thế nào làm thế vậy), đó là hiện nay nhiều nơi thì nhân dân đang mâu thuẫn với chính quyền, cũng có nghĩa là mâu thuẫn với Đảng.

    Trong thực tế diễn ra thì quân đội chỉ "trung với Đảng" thôi, họ đàn áp nhân dân không tiếc tay, có khi đàn áp cả người thân của mình, đó cũng là thể hiện lòng "trung với Đảng", thế cũng có nghiã là người lính không có đầu. Nếu có đầu thì họ sẽ nghĩ: ngày trước đánh nhau trong cuộc nội chiến Nam -Bắc thì sao mà hăng hái thế, có thể đốt cháy dẫy Trường Sơn cũng chơi, còn cái lại quần cũng đánh, nhưng nay trước quân thù đang cướp nước thì cứ ngoại giao, đấu tranh hòa bình, dựa vào luật pháp quốc tế. Nếu cứ tình hình thế này thì đến đời con cháu chúng ta vẫn cứ hàng ngày cho cảnh sát biền và tàu kiểm ngư chĩa sang phiá tàu Trung quốc mà "hát hay". Trung quốc nghe đến thuộc nhưng hết giàn khoan này đến giàn khoan khác cứ mọc lên ở biển Đông. Ca hát cả tháng nay nhưng giàn khoan của Trung quốc có rút ra khỏi biển Đông đâu,nó bảo ở biển buồn thì đã có taù cảnh sát biển và tàu kiểm ngư Việt Nam đến góp vui, lúc nào muốn xả trét thì huých luôn vào tàu Việt Nam một cú hoặc xịt vòi rồng sang. Không biết nếu như Trung quốc cho tàu vào hải phận nước khác như Nhật Bản thì họ có đấu tranh hòa bình, tuyên truyền như ta và hô hào kiện lên tòa án quốc tế (nhưng dập dờn không kiện) như ta không? Quân đội Nhật có ngồi yên không? Nhớ là họ có đầu đấy.

    Sao trước kia trong cuộc chiến tranh Nam-Bắc không đấu tranh bằng biện pháp hòa bình có phải đỡ tốn xương máu không nhỉ. Ta chiếm được miền Nam rồi thì nay Trung quốc vơ luôn cho gọn cả hai miền.