Nguyệt Quỳnh - Những Văn Kiện Xé Lòng

  • Bởi Hồ Gươm
    24/06/2014
    7 phản hồi

    Nguyệt Quỳnh

    Mấy thủ lĩnh bí cờ xôi thịt đã dính bẫy Boxite Trung Quốc?
    Mẹ đau như xương sống bị đâm, như cột sống bị đè
    Ai đã bán chui biên thùy bằng những mật ước?
    Ai đã bán vụng lãnh hải Tổ quốc trong canh bạc độc tài?

    (Mẹ Việt Nam không chỉ nhìn ra biển - Thế Dũng)

    Có lẽ không có gì cay đắng hơn khi phải làm công dân của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) nối dài ngày nay. Phải ngồi nhìn sự nhu nhược của lãnh đạo trước từng tấc đất đã mất, từng tấc biển đang mất dần trong sự hung hăng lấn chiếm của quân thù. Sự nhu nhược vượt quá mức chịu đựng đến xấu mặt, thể hiện ngay từ các phát biểu của các tướng lĩnh trong quân đội. Một quốc gia độc lập với một quá trình lịch sử hào hùng, nay trở thành một nước chư hầu, mất hết cả khả năng phản kháng. Đến nỗi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa phải cất tiếng than: “Ôi! tổ quốc ơi, ai làm người chịu nhục.”

    Nhưng điều đáng nói là sự phản bội đã bắt đầu ngay từ những năm tháng, khi người dân đặt hết niềm tin và ngay cả sinh mạng của mình vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng. Công hàm Phạm Văn Đồng đã được ký kết vào cái giai đoạn mà đảng được tin yêu nhất. Giai đoạn 1954-1959 là khoảng thời gian mà dân chúng miền Bắc sẵn sàng chấp nhận thiếu thốn, sẵn sàng hy sinh mạng sống, dưới ngọn cờ của đảng để bảo vệ độc lập nước nhà. Những lá đơn của một thời máu lửa vẫn còn nguyên nét tin yêu đó:

    Nguyễn Gia Long, một thanh niên 23 tuổi, viết đơn tình nguyện đi B: “Tôi, một trong những thanh niên của Tổ quốc, của Đảng, tôi muốn được góp sức mình trong cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của dân tộc…không một khó khăn nào, một trở lực nào ngăn cản được bước tiến của tôi đi theo cách mạng. Cao thượng nhất đời tôi là được chết cho cách mạng”. Ông Phạm Văn Minh đã có hai người con lớn theo bộ đội, viết đơn cho con trai thứ ba: “Tôi nguyện cho đứa con thứ 3 của tôi đi chiến đấu cho đến khi nào không còn bóng dáng một tên xâm lược Mỹ nào thì mới thôi, dù con tôi có phải hy sinh đi nữa nhưng tôi cũng vui lòng và nó cũng đã góp phần công sức vào chống Mỹ giải phóng đất nước”.

    Lòng ái quốc và niềm tin của họ đã bị phản bội. Trong lúc đưa hàng ngàn thanh niên vào miền Nam với danh nghĩa chống Mỹ xâm lược, gia đình và những người trẻ đổ xương máu “giành độc lập” này không hề biết rằng sau lưng họ, cấp trên đã ký tặng những phần đất xương thịt của tổ quốc. Phạm Văn Đồng đã lẳng lặng ký công hàm công nhận lãnh hải "lưỡi bò" thuộc về Trung Cộng vào ngày 14/09/1958. Cho đến nay, những tài liệu gây nhiều ngỡ ngàng đau đớn này đang được Trung Cộng trưng ra làm bằng chứng trước thế giới. Rõ ràng lãnh đạo CSVN sẵn sàng đặt lợi ích trước mắt của đảng lên trên mọi điều thiêng liêng và trên cả danh dự của chính đảng CSVN. Nếu một đảng phái khác làm điều này, chắc chắn họ đã phê bình và lên mặt dạy dỗ là quá ấu trĩ, là giữa các quốc gia chỉ có quyền lợi chứ không có cái gọi là "tình nghĩa", hay ngay cả là làm "bù nhìn" cho các thế lực ngoại bang v.v…

    1958_diplomatic_note_from_phamvandong_to_zhouenlai.jpgdanluank00009.jpg

    Bảy năm sau kể từ ngày ông Phạm Văn Đồng đặt bút ký bức công hàm oan nghiệt này, ngày 10/5/1965 báo Nhân Dân lại một lần nữa khẳng định Hoàng Sa là của Tàu; Nguyên văn: Ngày 9/5/1965, Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra tuyên bố về việc Chính phủ Mỹ lập "khu tác chiến" của quân Mỹ tại Việt Nam, chỉ rõ: "Việc Tổng thống Mỹ Giôn-xơn xác định toàn cõi Việt Nam và vùng ngoài bờ biển Việt Nam rộng khoảng 100 hải lý cùng một bộ phận lãnh hải thuộc quần đảo Tây Sa của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa là khu tác chiến của lực lượng vũ trang Mỹ", đây là đe dọa trực tiếp "đối với an ninh của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và nước láng giềng. Bài báo xác định cụ thể và cắt lìa xương thịt đất nước cho Tàu Cộng này chắc chắn không là bài báo duy nhất. Hẳn là trước và sau nó còn có nhiều bài báo khác nữa. Chính những bằng chứng đau đớn trên giấy trắng mực đen này, khi được Bắc Kinh đem ra xử dụng trong những ngày gần đây, đã biến các luận điệu cãi chày cãi cối rằng "công hàm Phạm Văn Đồng không nhắc tới Hoàng Sa - Trường Sa" thành loại lý luận trẻ con mà Ban Tuyên Giáo CSVN quen dùng với người dân Việt Nam.

    Tiếp đến là một tài liệu gây nhiều âu lo nhất cho đến nay, đó là các bản đồ được in ấn bởi Cục Đo Đạc và Bản Đồ, trực thuộc Văn phòng Thủ tướng nước VNDCCH. Những bản đồ này cũng ghi rặt các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là Tây Sa và Nam Sa như Bắc Kinh căn dặn. Chữ viết của công hàm Phạm Văn Đồng nay được diễn đạt bằng hình vẽ và nhân rộng hàng ngàn, hàng vạn lần, do chính văn phòng thủ tướng in ấn. Cãi làm sao bây giờ ?!

    Chưa hết, chứng tích bán nước của lãnh đạo đảng còn nằm sờ sờ trên các trang sách giáo khoa lớp 9 do Bộ Giáo Dục VNDCCH biên soạn mà nay Bắc Kinh đang trưng ra trước cả thế giới. Nguyên văn: Vòng cung đảo từ các đảo Nam sa, Tây sa đến các đảo Hải nam, Đài loan, quần đảo Hoành bồ, Châu sơn ... làm thành một bức "trường thành" bảo vệ lục địa Trung Quốc. Điều đau lòng là đã biết bao thế hệ học sinh non trẻ đã phải nhớ nằm lòng rằng các quần đảo đó là “Tây Sa” và “Nam Sa”, và là đảo của Trung Cộng. Cha ông ta suốt mấy ngàn năm đổ biết bao xương máu, thời đại nào cũng căng mình ra để giữ gìn từng tấc đất của tổ tiên truyền lại. Nay CSVN không chỉ để mất đất, mất biển, mà còn buộc các thế hệ tương lai phải chấp nhận đó là chuyện đã rồi. Khó mà không gọi đó là những hành động chủ tâm phản quốc.

    Hiển nhiên, đây chỉ mới là một vài tài liệu khởi đầu mà Bắc Kinh tung ra. Năm tháng của các tài liệu trên cho thấy Bắc kinh đang có cả kho dữ liệu mà chúng đã thu thập trong nhiều thập niên qua. Điều đó cũng là bằng chứng cho thấy ý đồ xâm lấn của Bắc Kinh đã có từ rất lâu -- từ thời ông Hồ Chí Minh còn sống dài cho đến ngày hôm nay -- đặc biệt bao gồm cả giai đoạn mà Hà Nội hí hửng ôm 16 chữ vàng và 4 tốt.

    Đó là chưa kể tấm bản đồ có hiện rõ 9 vạch khổng lồ được dùng để trang điểm phòng họp tại trụ sở thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nơi mà hàng ngày đủ loại các quan chức thượng tầng ra vào họp hành và không ai, kể cả ông Nguyễn Tấn Dũng, cảm thấy có chút gì khó chịu hay nhục nhã. Bao giờ thì Bắc Kinh sẽ dùng luôn các hình ảnh này làm bằng chứng chủ quyền của chúng?

    *****

    Trước cả khối những văn kiện xé lòng nêu trên, tôi bất chợt rơi lệ lặng nhìn bản sắc lệnh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm ký ngày 13/7/1961, dời thẩm quyền quản trị quần đảo Hoàng Sa từ tỉnh Thừa Thiên vào tỉnh Quảng Nam.

    Tới bao giờ việc bảo vệ từng tấc đất giang sơn mới sẽ lại là trách nhiệm tối thượng nhưng rất bình thường và đương nhiên của mọi chính phủ và mọi người dân Việt Nam?

    trichluccongbao_ttngodinhdiem.jpg

    Sắc lệnh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm ký ngày 13/7/1961,
    dời thẩm quyền quản trị quần đảo Hoàng Sa từ tỉnh Thừa Thiên vào tỉnh Quảng Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Nếu có thêm hai bài đại loại như bài này tung lên mạng thì khối người chết vì đau xé lòng. Thế còn Đảng thì sao?

    Biết bao thế hệ thanh niên người Việt đã lên đường bảo vệ tổ quốc qua 4 cuộc chiến tranh (chống Pháp, Mỹ, biên giới Tây Nam và bành trướng Bắc Kinh phía Bắc 1979), hy sinh xương máu nhiều để rồi các nhà lãnh đạo của Đảng ngồi chễm chệ bán nước. Còn cãi sao được trước những chứng cớ trên giấy trắng mực đen.

    Những người chiến sĩ trong quân đội nhân dân nghĩ sao về việc này? Các anh còn vững tay súng bảo vệ Tổ quốc nữa không? Tiếp tục vững bước hay quay đầu súng cùng nhân dân bảo vệ tổ quốc?

    Có người trước kia đã nhận định "Cụ Hồ bán nước và dạy nhân dân làm nô lệ cho Tàu". Chúng tôi không tin, hồi còn chiến tranh thì nhiều khi vẫn cảm thấy "Bác đang cùng chúng cháu hành quân" tiếp thêm sức mạnh để "giải phóng miền Nam". Nhưng nay mới biết là mình bị lừa, cả nước đau lòng...

    Cái "hay" của nền giáo dục cs là đã làm cho ngưòi Việt đến giờ coi tội bán nước cũng chỉ ngang bằng tội ăn cắp vặt nên chẳng mấy ai bận tâm. Cái đám do đảng cử đi biểu tình bỏ công gào thét một ngày cũng chỉ để lấy điểm với đảng chứ chắng yêu nước yêu nhà gì hết ráo,đất nước hở ra cái gì là tụi nó thủ túi đem vè nhà ngay.

    Nếu có thêm hai bài đại loại như bài này tung lên mạng thì khối người chết vì đau xé lòng. Thế còn Đảng thì sao?

    Biết bao thế hệ thanh niên người Việt đã lên đường bảo vệ tổ quốc qua 4 cuộc chiến tranh (chống Pháp, Mỹ, biên giới Tây Nam và bành trướng Bắc Kinh phía Bắc 1979), hy sinh xương máu nhiều để rồi các nhà lãnh đạo của Đảng ngồi chễm chệ bán nước. Còn cãi sao được trước những chứng cớ trên giấy trắng mực đen.

    Những người chiến sĩ trong quân đội nhân dân nghĩ sao về việc này? Các anh còn vững tay súng bảo vệ Tổ quốc nữa không? Tiếp tục vững bước hay quay đầu súng cùng nhân dân bảo vệ tổ quốc?

    Có người trước kia đã nhận định "Cụ Hồ bán nước và dạy nhân dân làm nô lệ cho Tàu". Chúng tôi không tin, hồi còn chiến tranh thì nhiều khi vẫn cảm thấy "Bác đang cùng chúng cháu hành quân" tiếp thêm sức mạnh để "giải phóng miền Nam". Nhưng nay mới biết là mình bị lừa, cả nước đau lòng...

    Tên tác giả viết:
    Lòng ái quốc và niềm tin của họ đã bị phản bội.

    Vấn đề là AI?

    1. Ai cảm thấy, nhận thấy "Lòng ái quốc và niềm tin (vào đảng Cộng sản VN) của họ đã bị phản bội"?

    2. Và những người này đã, đang làm gì khi cảm thấy, nhận thấy như thế?

    ------

    1. Tôi chắc rằng, một thành phần không nhỏ "những người muôn năm cũ" đó KHÔNG CẢM THẤY, KHÔNG NHẬN THẤY "Lòng ái quốc và niềm tin (vào đảng Cộng sản VN) của họ đã bị phản bội".

    Mà ngược lại, họ còn ơn đảng và ơn nhà nước. Nhờ đảng và nhà nước mà ngày hôm nay họ được vinh thân phì gia.

    2. Cũng một thành phần không nhỏ vẫn tiếp tục chấp nhận bị lừa gạt, bị phản bội. Dù đã cảm thấy, nhận thấy "Lòng ái quốc và niềm tin (vào đảng Cộng sản VN) của họ đã bị phản bội"!
    Trong số này là những trí thức, những học giả, những Elite của xã hội vì những lý do khách quan, chủ quan, họ không muốn, không dám thay đổi. Có nhiều người dù không vui vẻ nhưng vẫn chấp nhận "định mệnh" đã an bài.
    Hay có thể họ cũng muốn thay đổi, nhưng không dám đụng đến gốc, mà chỉ muốn thay đổi ngọn. Họ tỉa lá, chặt cành, song song đó là vun bón cho gốc. Rồi cây lại nảy sinh ra những cành lá, ngọn khác, hay cây con giống cây mẹ, để khi cây mẹ với thời gian chết đi, cây con sẽ tiếp tục bám đất, bám trụ.

    Một chu kỳ, một vòng luẩn quẫn trói chặt tư duy, trí tuệ.

    Chỉ khi nào, đa số người dân Việt Nam (bao gồm 2 thành phần trên và tuyệt đại đa số công dân) muốn thay đổi, không sợ thay đổi, từ gốc đến ngọn. Muốn thoát ra cái vòng luẫn quẫn, cái chu kỳ đó thì Việt Nam mới có thay đổi.

    Bao giờ? Câu trả lời dành cho chúng ta, tất cả người dân Việt.

    Nguyễn Jung

    cs VN đã là 1 bộ phận của Tàu từ lâu rồi,chứ o phải là 1 nước độc lập ,
    do đó nghĩ rằng cs vn hèn với giặc là o đúng , hay là o biết vn và Tàu
    có đánh nhau o là rõ vấn đề rồi, sau hội nghi Thành đô VN trở lại quay
    theo qũy đạo của Tàu lúc càng sâu hơn,lệ thuộc nặng hơn, do đó thằng
    dân nào tỏ lòng yêu nước biểu tình là bị đánh tàn nhẩn coi như là kẽ thù
    của Đãng,quốc hội họp o có biểu lộ 1 tí nảo chuyện Biển Đông mà toàn dân
    đang bức xức ,như vậy đúng là 1 chính phủ tay sai chứ o phải là 1 CP hèn .

    Nguyễn Phú Trọng viết:
    Chính quyền Sài gòn Việt nam Cộng Hoà dù yếu, nhưng dám đứng thẳng người, đối diện, chỉ mặt công khai Trung quốc xâm lăng.

    Ngược lại, lãnh đạo cao cấp Đảng và Nhà nước ta tự nguyện đứng cúi rạp trước Trung quốc, nay đã thành truyền thống lịch sử xuyên suốt từ khi đời ta có Đảng cho đến nay.

    Sau gần 40 năm chính quyền Sài gòn xụp đổ, ai là tay sai cho Liên xô, Trung quốc, ai phục vụ cho giặc xâm lăng nước ngoài, càng ngày càng sáng tỏ.

    Thôi thì để cho tớ lãnh đạo cả nước tiến lên xây dựng và tham gia Liên Bang Trung quốc, Bang Quảng Việt cùng các bang khác, tay nắm tay, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt-Trung quang vinh, cùng nhau tiến lên xây dựng hoành tráng, thành công chủ nghĩa cộng sản khoa học, dưới ánh sáng của phạm trù triết học bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế và cái sổ hưu, như lời bác Hồ đã dạy: Việt Nam Trung quốc sông liền sông, núi liền núi, biển liền biển, Đảng liền Đảng, Bác Lông liền với bác Cáo.

    Chào đ/c Chọng, xin tiếp lời đ/c và cũng là để nhẩm lại câu nói hot nhất trong tuần của bạn gì từ Quảng Nam vừa gửi đấy, rằng thì là, 'yêu nước', 'chính nghĩa' cái đéo gì đ/c nhở ! :))

    Chính quyền Sài gòn Việt nam Cộng Hoà dù yếu, nhưng dám đứng thẳng người, đối diện, chỉ mặt công khai Trung quốc xâm lăng.

    Ngược lại, lãnh đạo cao cấp Đảng và Nhà nước ta tự nguyện đứng cúi rạp trước Trung quốc, nay đã thành truyền thống lịch sử xuyên suốt từ khi đời ta có Đảng cho đến nay.

    Sau gần 40 năm chính quyền Sài gòn xụp đổ, ai là tay sai cho Liên xô, Trung quốc, ai phục vụ cho giặc xâm lăng nước ngoài, càng ngày càng sáng tỏ.

    Thôi thì để cho tớ lãnh đạo cả nước tiến lên xây dựng và tham gia Liên Bang Trung quốc, Bang Quảng Việt cùng các bang khác, tay nắm tay, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt-Trung quang vinh, cùng nhau tiến lên xây dựng hoành tráng, thành công chủ nghĩa cộng sản khoa học, dưới ánh sáng của phạm trù triết học bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế và cái sổ hưu, như lời bác Hồ đã dạy: Việt Nam Trung quốc sông liền sông, núi liền núi, biển liền biển, Đảng liền Đảng, Bác Lông liền với bác Cáo.