Nguyễn Văn Tuấn - Định hướng dư luận + giáo dục quần chúng

  • Bởi Khách
    22/06/2014
    3 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Dĩ nhiên, báo chí cách mạng VN là nền báo chí có chủ đích “định hướng dư luận” và “giáo dục quần chúng”. Định hướng dư luận và giáo dục quần chúng là hai cụm từ mang tính trịch thượng và xúc phạm. Giả định của định hướng dư luận là công chúng chỉ là một đám đông ngu dốt, không có lập trường và chính kiến, không biết suy nghĩ. Từ giả định đó, người ta tự cho mình cái quyền giáo dục công chúng cho bớt ngu dốt, nhào nặn thành những người có lập trường, và dạy cho họ biết suy nghĩ. Dĩ nhiên là suy nghĩ theo họ. Chính vì thế mà chúng ta hay nghe những cụm từ như giáo dục quần chúng. Người ta phải hỏi ai cho anh quyền và anh có tư cách gì để giáo dục tôi? Đó là một suy nghĩ ngạo mạn, tự cho mình ngồi trên đám đông.

    Nhưng đối với những ai có tinh thần tự do tư tưởng, cái cụm từ định hướng dư luận nghe rất xa lạ. Người trí thức có ý kiến riêng từ thông tin họ có, và không để ai định hướng mình. Đã để cho người khác định hướng tức là mình thiếu độc lập, chẳng khác gì như những con cừu. Mà, nếu thiếu độc lập thì nói gì đến việc có ý kiến riêng? Do đó, người trí thức không bao giờ chấp nhận chuyện tuyên truyền hay định hướng dư luận. Nghe là đã kinh tởm, nói gì đến chuyện lên mặt báo!

    Nói đi thì cũng nói lại, VN hay bất cứ nước nào cũng có tuyên truyền và định hướng. Nhưng cái khác nhau cơ bản là một bên thì nói huỵch tẹt ra (như VN và Tàu), còn một bên thì âm thầm làm mà không nói ra. Có bao giờ chúng ta thấy truyền thông Mĩ nói họ tuyên truyền hay định hướng dư luận đâu, vậy mà trong thực tế những cây bỉnh bút của họ chính là những chuyên gia định hướng dư luận. Họ định hướng một cách trí thức và dân chủ, bất cứ vấn đề nào cũng có người nói FOR và kẻ nói AGAINST (ủng hộ và chống). Còn những nước như VN và Tàu thì chỉ có 1 chiều, muốn hay không muốn thì ráng chịu. May phước nhờ có internet!

    Giáo sư Noam Chomsky (một người thông minh tuyệt vời) là người bỏ ra nhiều thời gian để nghiên cứu về tuyên truyền của phương Tây. Ông chỉ ra rằng truyền thông đại chúng đều có mục đích định hướng. Mục đích của họ là làm cho đám đông không làm phiền đến họ. “Họ” ở đây là chính quyền, là các đại gia kĩ nghệ, quân sự, v.v. Ông chứng minh thực tế rằng họ muốn làm sao đám đông kia chạy theo những game show vớ vẩn, say mê với thể thao như đá banh, với những bản tin cướp giết hiếp, mở to mắt với những xì căng đan sex, những thèm muốn cấp thấp kiểu ngực vú eo mông má, v.v. Còn những chuyện nghiêm trọng, chuyện lớn thì để cho họ lo — We take care of that.

    Nghĩ lại nguyên lí này tôi thấy rất phù hợp với tình hình VN hiện nay. Mở vài trang báo chí từ những trang có vẻ (chỉ “có vẻ” thôi) nghiêm chỉnh như Vietnamnet, Người lao động (anh bạn tôi làm trong đó), Soha (mang tiếng là “diễn đàn trí thức trẻ”), thậm chí có tờ như Thanh Niên và Tuổi Trẻ - mình cứ tưởng họ cũng nghiêm chỉnh chứ ai dè thỉnh thoảng cũng “cướp giết hiếp” và “ngực vú eo mông má”! Hệ quả là người ta chẳng ai quan tâm đến vấn đề lớn hơn ở Hoàng Sa – Trường Sa (vì we will take care of that – đã có Nhà nước lo). Cứ cái đà này thì nguy cơ suy thoái văn hoá sẽ tăng theo thời gian. Suy thoái kinh tế thì có thể theo đường cong, lúc tăng lúc giảm, nhưng suy thoái văn hoá thì theo hàm đường thẳng và chỉ có giảm. Một khi văn hoá suy thoái đến mức thấp nhất thì nguy cơ mất nước cũng sẽ tăng nhanh theo.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Ta đã có một thời định hướng khắt khe và thành công, dẫn đến tình trạng cả nước nói như một người, một người nói như cả nước. Ở các trường đại học (hồi đó sinh viên toàn ở nội trú) đã có câu: "Ăn như tu, ở như tù, nói như lãnh tụ."

    Báo chí định hướng nên cũng có trường hợp một bài báo giống cả trăm bài báo, cả trăm bài báo giống như một bài báo. Từ đó dẫn đến các tờ báo Đảng đều có một tác dụng giống nhau: ĐÓ LÀ DÙNG ĐỂ GÓI HÀNG. NẾU BÍ GIẤY ĐI VỆ SINH THÌ CŨNG CÓ THỂ DÙNG ĐƯỢC.

    Các nhà báo Việt Nam (lề Đảng) có tài sao chép, tài vẹt nhiều, nhưng độc lập tư duy thì hầu như không có.

    Cái xấu của người Việt thì đã có người đề cập đến, thế nhưng cái xấu của nhà báo (bệnh nghề nghiệp) thì hầu như chưa thấy ai tổng kết bệnh chung của nhà báo là gì, gần đây trên báo mạng mới ít nhiều nêu lên một vài nhược điểm của nhà báo.

    Tác giả bài này là nhà báo, thử bật mí vài nhược điểm nữa của các nhà báo VN xem sao.

    "Định hướng dư luận" có nghĩa là hướng dư luận về một phía. Phía nào? Dĩ nhiên là phía của chính quyền muốn. Trong những ngày này, khi mà quân xâm lược đang chiếm dần biển và đất của chúng ta, lòng dân sôi sục thì, vì quá hèn yếu trước kẻ thù, sợ sức mạnh dân chúng bùng lên, CSVN "định hướng dư luận" về phía World cup, về phía những dục tính thấp hèn của quần chúng bằng "những bản tin cướp giết hiếp, mở to mắt với những xì căng đan sex, những thèm muốn cấp thấp kiểu ngực vú eo mông má, v.v." (trích bài chủ).
    "Giáo dục quần chúng" thì rõ ràng là họ (CSVN) trịch thượng, coi quần chúng như đàn cừu muốn dạy dỗ sao cũng được. Họ đã chẳng từng cho mình là "đỉnh cao trí tuệ" đó sao! Quả thật, như GS Tuấn nói, may thay là thời nay thế giới đã phẳng, chân tướng những "đỉnh cao trí tuệ" không thể che dấu như xưa, không dễ tạo "huyền thoại" như kiểu "ra đi tìm đường cứu nước" cùa anh bồi chị bếp nữa. Họ xuất hiện nguyên hình là anh y tá vườn, anh thiến heo dạo,...gặp thời cơ nhảy lên sân khấu múa cờ đánh trống.
    Đáng nói là những "trí thức XHCN". Có không ít người vì bả vinh hoa phú quý theo phò bọn CS, tạo thêm vây cánh cho chúng, chỉ đường cho chúng, bán rẻ đất nước cho Tàu cộng. Những người này ngày nay đã có một số phản tỉnh, trở về với dân tộc, nhưng chưa thể trả được cái nợ họ đã gây ra.