Ngô Nhân Dụng - Ảo tưởng ‘nước lớn’

  • Bởi Mắt Bão
    22/06/2014
    11 phản hồi

    Ngô Nhân Dụng

    Khi xung đột giữa Việt Nam và Trung Quốc bùng lên vì giàn khoan dầu HD-981, một nhà báo ngoại quốc đến Việt Nam tìm hiểu dư luận đã thuật lời Tiến Sĩ Nguyễn Quang A nói, “Họ có máu xâm lăng, còn máu chúng tôi là kháng cự” (nhà báo thuật bằng tiếng Anh: Invasion is in their blood, and resistance is in our blood). Ông Nguyễn Quang A đúng là người Việt.

    Tuần rồi thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường (Li Keqiang) đi thăm vương quốc Anh, ông tuyên bố ở London (ngày 18 tháng 6, 2014) rằng, “Trong máu người Trung Hoa không có óc bành trướng” (bản tin tiếng Anh dịch là: Expansion is not in the Chinese DNA). Cụ Lý này không học lịch sử nước Tàu. Các sử gia Trung Quốc đều công nhận rằng khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Quốc thì lãnh thổ của nước Tàu chưa lớn bằng một phần ba diện tích bây giờ. Nếu không bành trướng thì từ 2200 nay làm sao nước ông nó cứ lan rộng ra như vậy?

    Nhưng phản bác những lời gian dối của Lý Khắc Cường không có nghĩa là phải nói ngược lại rằng người Trung Hoa có máu bành trướng. Máu huyết (DNA) của người dân miền Nam và Bắc Trung Quốc vốn khác nhau; cũng như họ khác máu huyết người Việt Nam. Hơn nữa, nếu để sống bình yên, no đủ, chắc không người dân nước nào muốn đi xâm chiếm nước khác. Các cuộc xâm lăng đều do bọn vua quan chủ trương, từ thời Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Ðế cho đến thời Mao Trạch Ðông; dân chúng bình thường là những người bị hy sinh. Nhưng bọn vua quan luôn luôn tìm cách kích thích tự ái tập thể của người dân, khiến họ xông ra mặt trận chết cho đám vua quan hưởng thụ. Vua chúa nước Tàu vẫn tự nhận là “Thiên tử” theo mệnh Trời thúc đẩy dân chúng đi lính, ra trận, để bành trướng quyền hành của họ. Họ xưng tên là Ðại Hán, Ðại Ðường, Ðại Tống, Ðại Nguyên, Ðại Minh, Ðại Thanh. Lối đặt tên này khiến người dân có thể quên cảnh nghèo đói, quên cảnh bị đè nén, vì tưởng rằng họ cũng được chia sẻ chữ “Ðại” này. Dân Trung Hoa nuôi ảo tưởng là dân một “nước lớn,” danh giá hơn và có quyền ngồi trên các sắc dân “man di” ở chung quanh.

    Chúng ta có thể hiểu được tại sao người dân dễ bị huyễn hoặc vì cái ảo tưởng đó. Con người rất dễ bị kích thích khiến ngã mạn tập thể trương phồng lên và bị mờ mắt. Coi các trận đá banh trong giải Túc Cầu Thế Giới (World Cup) chúng ta thấy khán các khán giả ủng hộ đội banh của mình có lúc như điên cuồng. Các lãnh tụ Phát Xít, quân phiệt, độc tài đều biết khai thác tâm lý đó.

    Các lãnh tụ Trung Cộng vẫn tiếp tục con đường của các hoàng đế Trung Hoa. Mao Trạch Ðông tuyên truyền cho dân Trung Quốc nghĩ rằng họ dẫn đầu thế giới, dạy cả nhân loại làm cách mạng. Dân Trung Hoa đã từng điên cuồng theo một chủ nghĩa cộng sản do Mao biến chế từ sách vở Mác, Lê Nin, làm thành một đặc sản chỉ nước Tàu mới có. Mao tạo cho dân Trung Hoa ảo tưởng họ đang lãnh đạo một cuộc giải phóng cả thế giới. Trong cuốn Ðứng Vững Ngàn Năm, chúng tôi đã viết một chương về quan niệm Bình Thiên Hạ mà các hoàng đế Trung Hoa dùng để chinh phục các nước lân bang; để nhắc nhở rằng chủ nghĩa Mao Trạch Ðông cũng giống như vậy.

    Ngày nay, các lãnh tụ Trung Cộng vẫn tiếp tục mê hoặc dân như vậy; thay thế chủ nghĩa cộng sản viển vông bằng tinh thần đề cao chủng tộc. Các quan chức Trung Cộng đã nhiều lần nói với đại diện của các nước Ðông Nam Á, tại các hội nghị ASEAN, rằng họ phải biết Trung Quốc là một “nước lớn,” còn họ chỉ là những “nước nhỏ.” Gieo vào đầu óc người dân Trung Hoa mối phân biệt “nước lớn,” “nước nhỏ” sẽ mê hoặc được họ, để quên cảnh tham nhũng, bất công diễn ra hàng ngày.

    Một phụ nữ Việt Nam đang làm việc ở Trung Quốc trong tháng qua đã trở thành nạn nhân của ảo tưởng nước lớn của dân Trung Hoa, do bộ máy tuyên truyền cộng sản nhào nặn. Trên Nhật báo The New York Times, ngày 30 tháng 5 năm 2014, ký giả Didikirsten Tatlow thuật lài lời cô Thanhtu Dao (tên Việt Nam là Ðào Thanh Tú?) kể chuyện cô bị người Trung Hoa đe dọa và phỉ báng sau khi xảy ra vụ giàn khoan HD-981. Cô Ðào đang làm ở Thẩm Quyến, trong phòng trưng bày sản phẩm thương mại của một công ty Việt Nam. Cô viết truyện của mình gửi cho tòa báo. Ngay giữa tháng 5, nhiều người Trung Hoa đã ghé vào nạt nộ cô, nhắc nhở cô rằng Trung Quốc là một nước lớn, còn Việt Nam là một nước nhỏ. Trên thế giới không có nước nào dậy dân ăn nói như vậy. Các cầu thủ Tây Ban Nha khi gặp cầu thủ Chile có nói, “Nước tao lớn, nước mày nhỏ” hay không?

    Không những thế, cô Ðào còn bị nhiều người Trung Hoa đến sỉ nhục. Một người đàn ông 60 tuổi chỉ mặt cô mắng rằng, “Mày, người Việt Nam mày phản bội Trung Quốc chúng tao!” Cô Ðào viết. Một phụ nữ đến gian hàng tôi hỏi, “Cô người Việt Nam phải không?” Cô trả lời, “Phải.” Hừm, sao cô trông giống người Trung Hoa mà cũng nói được cả tiếng Trung Hoa!” “Tôi học.” Bà kia lên giọng, “Người Việt Nam xấu, xấu lắm, mấy người dám khiêu khích một đại quốc như chúng tôi, Trung Quốc. Cô biết không? Ngay nước Mỹ cũng phải kính trọng nước chúng tôi!” Một người đàn ông Trung Hoa thì khoe rằng anh ta đã sang đánh Việt Nam năm 1979. Anh ta khoe đã đánh người Việt như thế nào. “Tôi đá đít bao nhiêu thằng lính Việt Nam. Cô biết không, chúng nó sợ tôi chết được.”

    Cô Ðào tự nhận rằng cô đang bị đối xử như người thiểu số Uighur ở Tân Cương, cô sống những ngày “Uighur-Vietnamese days.” Tại hội chợ triển lãm Thẩm Quyến, một gian hàng bị dẹp bỏ sau khi người ta biết chủ nhân là một người Uighur, mặc dù đó cũng là một công dân Trung Quốc. Sau ngày các công ty Trung Hoa ở Bình Dương bị đốt phá, nhiều người Trung Hoa đã đi tìm người Việt để “trả thù.” Chuyện trả thù đã xảy ra ở Ðồng Quan, tỉnh Quảng Ðông.

    Những người dân Trung Hoa trên đây bị các lãnh tụ huyễn hoặc không khác gì đám lính đi theo Mã Viện sang xâm chiếm nước ta vào thế kỷ thứ nhất. Không khác gì đám lính do Minh Thành Tổ sang chiếm nước ta vào thế kỷ 15. Tự ái tập thể của họ được khích động, một phần cũng là phản ứng sau khi nước Trung Hoa bị các nước Tây phương chèn ép nhục nhã.

    Một cuốn sách biểu lộ nỗi bất mãn của người Trung Hoa, nhắm thúc đẩy tinh thần đề cao chủng tộc được xuất bản năm 2009, nhan đề là “Trung Quốc Không Vui” (Trung Quốc Bất Cao Hứng). Các tác giả Vương Tiểu Ðông, Tống Hiểu Quân, Hoàng Kỉ Tô, Tống Cường và Lưu Ngưỡng vào năm 1996 từng in cuốn “Trung Quốc Dám Nói Không” (Trung Quốc Năng Cấu Thuyết Bất). Họ bày tỏ nỗi uất ức về địa vị của nước họ trên trường quốc tế. Các tác giả trên đưa ra viễn kiến trong 30 năm tới, cho rằng Trung Quốc phải có chí lớn, đã đến lúc phải “thay Trời hành đạo!”

    Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam ngày nay vẫn chưa thoát khỏi thứ gông xiềng mà đảng cộng sản đã đặt vào cổ dân ta từ năm 1950. Cho nên, ngay trong việc tiếp đón Dương Khiết Trì vừa qua, cộng sản Việt Nam hoàn toàn bị Trung Cộng đưa vào thế thụ động. Trong lúc Dương Khiết Trì rời khỏi Việt Nam thì báo chí Trung Cộng mô tả như ông ta mới đi dạy cho người Việt Nam một bài học. Họ còn nói rằng sau khi được dạy dỗ, giới lãnh đạo Việt Nam đã thay đổi; bài trong Tân Hoa xã nói rằng, “Việt Nam và Trung Quốc đồng ý sẽ thu xếp các vấn đề song phương và không quốc tế hóa các xung đột ở Nam Hải.”

    Báo chí Trung Cộng còn mô tả chuyến đi của Dương Khiết Trì không phải chỉ là một công tác ngoại giao mà còn mang tính chất giáo huấn. Ðài truyền hình CCTV nói rằng Dương Khiết Trì đã giúp cho việc bang giao giữa Trung Quốc và Việt Nam trở về con đường chính đáng như trong những năm trước đây.” Tạp chí Hoàn Cầu thì mô tả chuyến đi này là một quà tặng cho nước Việt Nam giúp người Việt “có thêm một cơ hội tự kiềm chế trước khi quá muộn.” Tờ báo này còn dùng hình ảnh bóng bẩy, nói Dương Khiết Trì làm công việc khuyên “đứa con đi hoang hãy trở về nhà.”

    Cô Ðào Thanh Tú là nạn nhân của một chính sách ngoại giao sai lầm từ khi đảng Cộng Sản Việt Nam tôn thờ chủ nghĩa Mao Trạch Ðông. Họ chọn tư tưởng Mao Trạch Ðông làm chỉ đạo; đón cố vấn Trung Cộng sang Việt Nam chỉ huy cuộc cải cách ruộng đất. Muốn thoát khỏi chủ nghĩa nước lớn của họ, phải thay đổi chế độ thì mới xóa bỏ tất cả gông xiềng quá khứ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bản đồ "lưỡi bò" chả phải là do chính quyền Quốc dân đảng Trung hoa khởi xướng từ năm 1947 đấy sao?
    Vã chăng Đài Loan hiện nay cũng rất hăng hái tranh chấp chủ quyền Trường Sa đó thôi!
    Còn câu nhận xét đầy khinh miệt của Trung Hoa quốc phụ Tôn Văn thì sao?

    Phản hồi: 

    @ Bùi quang Lưu

    Đàiloan là một quốc gia dân chủ, mức sống thu nhập đầu người cao hơn nhiều lần dân Trung Cộng. Dân hưởng những tự do và quyền hạn mà dân Tq không có. Đó là minh chứng Quốc dân đảng Trung hoa của Tôn văn hay hơn chủ thuyết Mao.

    Nếu HCM theo Quốc dân đảng chắc chắn tốt hơn theo Nga, Tàu. Cứ nhìn Nhật, Hàn thì rõ. Nhưng không có chữ nếu này trong lịch sử đâu. Lịch sử chỉ là chuyện xảy ra trong quá khứ. Nó ở thì quá khứ hoàn thành rồi. Điều chúng ta làm được hôm nay, mai hậu sẽ coi nó là lịch sử. Cho nên tỉnh táo mà nhìn quá khứ để học hỏi. Phê phán sự thật những chuyện hôm qua không có nghĩa bêu rếu hay nói xấu ai đó, hay đảng nào đó. Mà là cách nhận chân ưu khuyết hầu vạch hướng đi tốt hơn.

    Mong bạn nghĩ tới lợi ích dân tộc, Tổ quốc là chính! Người dầu là anh hùng vĩ nhân thì phải chết, đảng hay các triều đại chóng qua nhưng dân tộc, quốc gia phải tòn tại.

    Phản hồi: 

    [quote=Bùi Quang Lưu]Tôi thấy phần lớn các vị đều chửi Đảng Cộng sản nô lệ Tàu. Tôi thấy điều đó đúng.
    Nhưng xin các vị giải thích cho biết "Việt Nam Quốc dân Đảng" có sao chép "Trung Hoa Quốc dân Đảng" không vậy? Mà tổ sư Trung Hoa Quốc dân đảng là Tôn Văn từng có lời khinh miệt dân tộc Việt Nam : "Người Việt Nam căn tính nô lệ. Dân tộc đó không có tương lai".
    Giả sử ở bên Tàu Trung Hoa Quốc dân đảng không sụp đổ, còn Việt Nam Quốc dân đảng thành công, lên nắm quyền ở VN, thì sẽ thế nào nhỉ?[/quote]

    Thì số mệnh VN đã quá may mắn!

    Tuy tư tưởng của hệ thống "Quốc Dân Đảng" không được đúng tiêu chuẩn dân chủ tự do như Âu Mỹ, nó sẽ giống Đài Loan thì chẳng quá tệ. Kinh tế thị trường không CS sẽ đưa VN theo lộ trình giống ĐL và rồi dân chủ hóa hoàn toàn. Và quan trọng hơn, hai đảng và hai nước vẫn độc lập với nhau, chẳng có vụ cậy nhờ "láng giềng tốt" để làm cách mạng vô sản, gây chiến tranh để cào bằng giai cấp, và cũng đã chẳng có vụ chia đôi đất nước rồi gây chiến để giải phóng bọn miền Nam phản động.

    Phản hồi: 

    Tôi thấy phần lớn các vị đều chửi Đảng Cộng sản nô lệ Tàu. Tôi thấy điều đó đúng.
    Nhưng xin các vị giải thích cho biết "Việt Nam Quốc dân Đảng" có sao chép "Trung Hoa Quốc dân Đảng" không vậy? Mà tổ sư Trung Hoa Quốc dân đảng là Tôn Văn từng có lời khinh miệt dân tộc Việt Nam : "Người Việt Nam căn tính nô lệ. Dân tộc đó không có tương lai".
    Giả sử ở bên Tàu Trung Hoa Quốc dân đảng không sụp đổ, còn Việt Nam Quốc dân đảng thành công, lên nắm quyền ở VN, thì sẽ thế nào nhỉ?

    Phản hồi: 

    [quote=lãng du]Tôi có vài suy nghĩ sau khi đọc bài của ông Ngô Nhân Dụng:
    ...
    [/quote]

    Nhận xét và suy nghĩ của lãng du rất hay, đấy gọi là "insights" (tiếng Việt không có từ này, nên tôi phải dùng tiếng Anh), giúp ta nhìn đúng và nhìn thấu vấn đề hơn (Việt Nam cũng đã từng xâm lược, Ba Tầu mới giàu đã liền tự mãn, nước nhỏ chỉ thắng trong một thế liên minh). Riêng ở điểm thứ ba này, điều đáng buồn là VN giống như con bệnh mắc chứng suy kiệt kinh niên, không có thuốc chữa, không có giải pháp, vì giới cầm quyền không chịu bãi bỏ chế độ độc đảng độc tài, nên khó tìm kiếm được một thế liên minh quốc tế hữu hiệu, bền vững, và thật lòng.

    Phản hồi: 

    [quote=Tinh Linh]tôi xin nói thẳng thắn, đảng cộng sản việt nam chưa bao giờ tôn thờ chủ nghĩa mao trạch đông, thậm chí nhiều khía cạnh phản đối, bởi vì trong tất cả các nước XHCN từ trước đến nay, trung quốc là nc có con đường đi khác biệt nhât, không được sự đồng tình của hệ thống xhcn nhất. chúng ta ko bao h tôn sùng chủ nghĩa mao trạch đông như suy luận của tác giả. một điều khác tôi rất thắc mắc là tại sao ng viết lại tin vào luận điệu đám trung quốc phát ngôn trên báo giới của chúng mà không tin vào những gì chúng ta đã làm trong suốt thời gian dương khiết trì tới việt nam? nếu ko thể tin tưởng vào chính những ng lãnh đạo của mình thì làm sao thành công chống lại tq đc?[/quote]

    Bạn Tinh Linh xem đoạn sau đây sẽ thấy Đảng CSVN lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng (Nguồn: Đảng Cộng sản Việt Nam)

    Điều lệ Đảng năm 1951 xác định Đảng Lao động Việt Nam là Đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Việt Nam. Mục đích của Đảng là phát triển chế độ dân chủ nhân dân, tiến lên chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, để thực hiện tự do, hạnh phúc cho giai cấp công nhân, nhân dân lao động và tất cả các dân tộc đa số, thiểu số ở Việt Nam.

    Đảng Lao động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác - Ǎngghen - Lênin - Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông kết hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng[5]. Đảng Lao động Việt Nam tổ chức theo nguyên tắc dân chủ tập trung. Chính cương của Đảng năm 1951 xác định: Đảng Lao động nhằm hoàn thành sự nghiệp giải phóng dân tộc, xoá bỏ di tích phong kiến và nửa phong kiến, phát triển chế độ dân chủ nhân dân, làm cho nước Việt Nam độc lập và thống nhất, dân chủ tự do, phú cường và tiến lên chủ nghĩa xã hội.

    Phản hồi: 

    Tôi có vài suy nghĩ sau khi đọc bài của ông Ngô Nhân Dụng:

    Thứ nhất một đất nước có nền văn minh mà Nhật bản, Hàn quốc, Việt nam học hỏi và nhiều quốc gia lân bang triều cống trong một thời gian dài, một nước như thế dễ dàng có tâm lý tự tôn. Chỉ sau cuộc cách mạng tư tưởng thời kỳ Ánh sáng và kỹ nghệ hóa thì phương Tây mới trổi lên đánh bại các nước khác ở Á, Phi, và Mỹ châu. Cho nên tự mãn trong máu người Tàu là điều dễ hiểu. Tàu đã ngâm đắng nuốt cay trước cuộc chiến Nha phiến, thất bại đầu tiên của Tàu với Tây phương khoảng giữa thế kỷ 19. Tàu cũng phận nộ trước sự giày xéo của quân phiệt Nhật đầu thế kỷ 20. Nay là quốc gia có nền kinh tế thứ hai thế giới, người Tàu lại tin họ là nước lớn! Một niềm tin như họ là dân đặc biệt (êxceptionalism) như một thứ chủ thuyết huyền thoại kiểu Do thái hay Mỹ cũng mắc phải.

    Thứ hai, phê phán nước Tàu xâm lăng trong cac thế kỷ trước đây, tôi e không công bằng. Nó là thông lệ chó ăn chó của nước có sức mạnh. Homo hominis lupus (người là sói của người) Nhìn vào Nga là đế quốc, Pháp thời Napoleon, Thổ thời Ottoman và cả VN nuốt chửng Chiêm thành và thủy Chân lạp. Chỉ sau thế chiến thứ I người ta mới nghĩ ra cách nào để tránh chiến tranh và sau thế chiến thứ II nguyên tắc dân tộc tự quyết mới được nêu lên trên diễn đàn quốc tế của Liên Hiệp Quốc. Sau đó nạn thực dân mới tàn dần. Cho nên vấn đề của chúng ta phải thật tỉnh táo để thấy rằng xu hướng cá lớn nuốt cá bé đã và đang là một điều cần quan tâm. Và nó hầu như là qui luật vì chưa có thể chế quốc tế nào đủ lực để ngăn cản. Cái khôn là chấp nhận nó và tìm cách để mình không là nạn nhân.

    Thứ ba, cuộc tranh cãi và giành giật của Tq về chủ quyền Biển Đông của VN không dừng trong 2 quốc gia. Nó là giấc mơ Trung Hoa mà TC Bình nói tới. Nó bành trướng trên lãnh thổ lãnh hải của nhiều nước Đông Á và Đông Nam Á. Nó thách thức trật tự thế giới của Mỹ (Pax Amẻicana) có từ 1945. Vì thế giải pháp không thể tìm kiếm giữa hai nước mà phải mở rộng tầm nhìn ra quốc tế. Ở đây ai khôn, ai mạnh người đó thắng. Khôn như David dùng ná hạ địch thủ Goliath to lớn hơn lập nên quốc gia Do thái. Nước nhỏ chỉ có thể mạnh nhờ dân giàu và cơ chế dân chủ. Nước nhỏ chỉ thắng trong một thế liên minh như xứ sở hậu duệ của David một mình đánh bại 4 nước vùng Trung Đông vào thập kỷ 60 chỉ trong vòn 6 ngày với sự trợ giúp của Hoa kỳ.

    Phản hồi: 

    @Tinh Linh

    Ai nói câu các bạn có thể sai, tôi có thể sai nhưng bác Lê, bác Mao không bao giờ sai lầm? Có phải Bác Hồ đội đầu Bác Mao, Bác Mác không?

    Lê Duẫn lại nói "Ta đánh là đánh cho LX và Trung quốc" thế có phải đảng đem xương máu nhân dân làm tay sai cho ngoại bang?

    Tôi trung thờ một chúa. Hoặc Tổ tiên, đất nước. Hoặc ngoại nhân. Một đảng, một nhà nước thờ ngoại nhân làm sao dân ủng hộ?

    Phản hồi: 

    [quote=Tinh Linh]tôi xin nói thẳng thắn, đảng cộng sản việt nam chưa bao giờ tôn thờ chủ nghĩa mao trạch đông, thậm chí nhiều khía cạnh phản đối, bởi vì trong tất cả các nước XHCN từ trước đến nay, trung quốc là nc có con đường đi khác biệt nhât, không được sự đồng tình của hệ thống xhcn nhất. chúng ta ko bao h tôn sùng chủ nghĩa mao trạch đông như suy luận của tác giả. một điều khác tôi rất thắc mắc là tại sao ng viết lại tin vào luận điệu đám trung quốc phát ngôn trên báo giới của chúng mà không tin vào những gì chúng ta đã làm trong suốt thời gian dương khiết trì tới việt nam? nếu ko thể tin tưởng vào chính những ng lãnh đạo của mình thì làm sao thành công chống lại tq đc?[/quote]

    "...kh thể tin tưởng vào những ng lãnh đạo của mình", ông thử giải thích xem khi nào thì lãnh đạo được người dân coi thực sự là lãnh đạo của mình trong một thể chế vẫn tự gọi là dân chủ?

    The giới có nhiều nơi người ta gọi lãnh đạo là của họ bởi vì những lđ đó do họ bầu lên và họ có quyền phế truất, những lãnh đạo đó không ăn chặn ăn bớt phần ăn của họ, không trộm cắp đục khoét tài sản quốc gia, không dám tự động bán đất bàn biển như là tài sản của riêng mình... Những lãnh đạo được dân chọn ra như vậy rất hay được người dân tin tưởng.

    Phản hồi: 

    Ngày xưa, bọn thực dân, đế quốc Tây phương đã vượt hàng ngàn km đường biển đến những QG châu Á xa xôi, để tìm nguyên liệu, tìm nơi tiêu thụ sản phẩm.

    Ngày hôm nay TQ đi tiếp con đường, các QG phương Tây, đã vì những lý do khách quan, chủ quan phải "nửa đường gãy cánh".
    Các nơi đến đã được nhà nước TQ xác định, từ nhiều chục năm nay. Các thế hệ tiếp nối chỉ thi hành.
    Nhà nước nước CHXHCN VN đã âm thầm tiếp sức cho TQ thực hiện giấc mộng này.

    Câu hỏi là, người dân Việt có chấp nhận hay không?

    Nguyễn Jung

    Phản hồi: 

    tôi xin nói thẳng thắn, đảng cộng sản việt nam chưa bao giờ tôn thờ chủ nghĩa mao trạch đông, thậm chí nhiều khía cạnh phản đối, bởi vì trong tất cả các nước XHCN từ trước đến nay, trung quốc là nc có con đường đi khác biệt nhât, không được sự đồng tình của hệ thống xhcn nhất. chúng ta ko bao h tôn sùng chủ nghĩa mao trạch đông như suy luận của tác giả. một điều khác tôi rất thắc mắc là tại sao ng viết lại tin vào luận điệu đám trung quốc phát ngôn trên báo giới của chúng mà không tin vào những gì chúng ta đã làm trong suốt thời gian dương khiết trì tới việt nam? nếu ko thể tin tưởng vào chính những ng lãnh đạo của mình thì làm sao thành công chống lại tq đc?