LMHT - Lòng yêu nước là cái khỉ mốc gì?

  • Bởi Admin
    22/06/2014
    21 phản hồi

    LMHT

    Bài viết ra đời trong bối cảnh những người bạn trẻ như tôi ra nước ngoài để đấu tranh cho quyền làm người trong nước, ngoài biển khơi chủ quyền quốc gia đang đặt vào thế lâm nguy, trong nước, lòng dân mỏi mệt nhưng hầu hết là thờ ơ.

    Bài viết cũng ra đời sau 1 ngày kết thúc cuộc bàn luận ở tại Hà Nội về cụ Phan Châu Trinh.

    Bài viết mong muốn nói thẳng –nói thật về cái sức mạnh nhân dân và lòng yêu nước; cái chính nghĩa mà báo chí, miệng các vị quan, các anh chị tri thức ngày ngày rao giảng.

    ĐẤT NƯỚC NÀY CỦA AI?

    Đất nước này nghèo – hèn – mạt cứ tưởng ai cũng phải chịu hoặc tác động bởi sự nghèo – hèn – mạt đó. Nhưng không, tầng lớp lãnh đạo & con cháu của tầng lớp lãnh đạo đã biết cách để nó không ám vào mình/ con cháu mình...

    Họ đưa con họ ra nước ngoài, thụ hưởng nền vật chất – tinh thần nước ngoài. Và về tiếp quản cơ ngơi gieo rắc cái nghèo – hèn – mạt đó lên dân đen.

    Nhiều anh, chị, cô, chú, bác, dì nhìn thấy đất nước bị lạm phát, bán tài nguyên... thì cho rằng nó ở tầng vĩ mô, ở đâu đâu... chứ không nghĩ nó hiện hữu ngay trong bữa ăn của mình, trong giáo trình mà con cháu mình đang học, trong môi trường làm việc của mình và người thân.

    Đó là vì sao tham nhũng vẫn hoành hoành, nạn lạm quyền lực của các vị viên quan ngày một tăng... Do không ai ngăn hoặc không muốn ngăn họ lại, cũng bởi vì chúng ta quên rằng đất nước này bản thân nó là của mỗi người chúng ta trước khi nó là của chúng ta.

    Tổ Quốc vì thế trở nên xa lạ, xa tầm với... Nó không hiện hữu trong lòng chúng ta, mà chỉ được nhắc lại khi ta đọc về nó trên báo chí, trên truyền hình, trên đài phát thanh cứ 6h sáng và 18h00 tối...

    Đất nước này của ai? – Xin thưa, đất nước này của những tên cơ hội, những lợi ích nhóm đang tìm cách bòn vét, thu lợi cá nhân. Và chỉ có vậy mà thôi.

    CHÍNH NGHĨA – LÒNG YÊU NƯỚC là cái khỉ mốc gì?

    Khi giàn khoan HD-981 xuất hiện, nó như một phép thử cho cả người dân lẫn lãnh đạo xứ ta.

    Và chúng ta biểu thị thái độ lẫn suy nghĩ: Chúng ta sẽ làm gì và chúng ta có đủ khả năng đáp trả những hành động của Trung Quốc không?

    Tôi không được lạc quan tếu như ông tướng Nguyễn Chí Vịnh, khi khẳng định “chúng ta đủ khả năng”.

    Tôi khẳng định, chúng ta hoàn toàn không đủ khả năng để chống lại Trung Quốc, hiện thời và cả tương lai gần sắp đến chúng ta như một cái xác chết trôi, đặt vào cái thế đã rồi, chúng ta chỉ cần trời – khấn Phật sao cho Mĩ, Nga, Anh, Pháp rủ lòng thương đoái hoài đến, sao cho Trung Quốc nhân từ mà không tiếp tục xâm phạm nữa. Tôi tin lãnh đạo hiện thời, Bộ Chính trị của nước CHXHCN Việt Nam sẽ nghĩ như thế. Vì nếu ta sử dụng vũ trang trong trường hợp Trung Quốc tiếp tục lấn tới, thì chúng ta sẽ thua, và chúng ta sẽ trở thành một tỉnh của Trung Quốc trong vòng mấy nốt nhạc. Cái câu “ăn sáng ở Lạng sơn, ăn trưa ở Đà Nẵng, ăn tối ở Sài Gòn” của chính quyền Trung Quốc sẽ thành hiện thực. Lý do, chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật, chúng ta đối đầu với Trung Quốc bằng cái gì?

    Tiềm lực kinh tế ta, tiềm lực quốc phòng ta là gì so với Trung Quốc?

    Chính nghĩa ư? Có phải nó sẽ giúp ngăn chặn đoàn quân Trung Quốc tiến đánh Việt Nam không? Hay nó chỉ làm trò cười trước trò chơi quyền lực giữa các ông lớn?

    Đồng minh ư? Chúng ta có quá nhiều bè, nhưng không có lấy một người bạn đúng nghĩa. Ai sẽ giúp chúng ta khi lâm chiến? Cuba ư? – Đế quốc Mĩ à? Người anh em Lào sao? Ai sẽ cứu vớt chúng ta? – Hay chỉ là những lời kêu gọi suông, và trò hề Liên Hiệp Quốc?

    Nhân dân? – Thế trận quốc phòng nhân dân? – Ôi không? Đây không phải là thời kỳ của những năm 50-60-70-80 ở miền Bắc khi thông tin còn hạn chế, khi độc lập và thống nhất quốc gia là mục tiêu cao cả, khi mà chính quyền của đủ mạnh và còn ít nhiều nước nước, vì dân. Lòng dân hiện nay đã mất, chính quyền bạc nhược, sự tham nhũng và nạn thờ ơ – vô cảm về chính trị xã hội đã trở thành căn bệnh đại dịch. Dân không thích chính nghĩa đâu, dân không thích chiến tranh đâu, dân cũng chẳng muốn tham gia cái thế trận nào hết. Dân chỉ muốn ăn cơm ngày 3 bữa, tối coi tivi thời sự, dân còn đang lo chết trối với cơm áo gạo tiền...

    Ai sẽ xung phong vào cái “thế trận quốc phòng toàn dân” ấy khi mà chính quyền bóc lột với nhiều thứ phí, bộ đội thì mặc định bảo vệ chế độ, công an thì thanh gươm – lá chắn chế độ, tình trạng đất đai thì bị cướp bóc từ cấp xã cho đến thành phố.... Cái thực trạng mà đến cụ Phan Châu Trinh từng phải lắc đầu ngao ngán:

    “Vua ngồi thăm thẳm cung sâu
    Một đời chỉ biết đè đầu dân đen
    Dưới đại thần đua chen tước lộc
    Ngoài trăm quan hì hục thân danh...”

    Nguyên nhân chẳng do đâu xa, chỉ bởi đó là kết quả của việc Đảng và Nhà nước cấm nhân dân:

    “Cấm chẳng cho hỏi han việc nước
    Cấm chẳng cho ao ước thở than… “

    Dân đã không quan tâm đến chính trị, thì nạn thờ ơ/ vô cảm xã hội tăng lên. Chúng ta vỡ mộng thật sự và cần phải như thế. Chẳng còn lòng yêu nước nào cả ở số đông người dân, chính nghĩa cũng đã không còn hợp thời khi sự vị kỷ dân tộc ngày một chiếm ưu thế. Do đó, nó khiến cái câu nhận xét của ông nhà báo, Tổng thư ký báo Vietweekly (Mỹ) - Etcetera Nguyễn khi trả lời phỏng vấn phóng viên Dân trí. “Việt Nam đang có trong tay vũ khí quan trọng nhất, đó là chính nghĩa. Mỗi khi có nạn xâm lăng, tình yêu dân tộc của người dân Việt Nam lại trỗi dậy mạnh mẽ...”, trở nên lạc lõng. Bởi đơn giản, nó chỉ là sự nhắc lại bài học trong sách Lịch sử, chứ không đoái hoài đến thực tiễn xã hội đương thời.

    Nếu ai bảo rằng, có, đó là biểu tình của hàng vạn công nhân ở 3 miền thời gian qua. Thì xin thưa, đó chỉ là sự bộc phát của người công nhân, họ sẵn sàng phá hỏng máy móc, đánh đập các ông chủ, quản lý xí nghiệp – nhà máy do họ bị bóc lột – chửi bới hàng ngày (đặc biệt là mấy vị Đài Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc...). Xả uất ức, và lòng yêu nước, chủ quyền chỉ là bình phong cho tình trạng đó chứ không phải là chủ thể mà người công nhân hướng đến. Do đó, họ phá hết, hôi của, xe máy rầm rộ... nhưng cuối cùng ai lại về nhà nấy, lo miếng cơm manh áo... Cái chủ quyền, cái chính nghĩa, lòng yêu nước nói toẹt ra là thứ xa vời, không nuôi sống họ được.

    Dù phũ phàng nhưng đó là sự thật!

    “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu” - câu mà ông Hồ Chí Minh đã từng tuyên bố trước đây nay đã nghiệm. Dốt ở chỗ không nhận thức được giá trị của dân tộc như thê nào, biến chuyển ra sao ở các vị IQ lớn. Dốt ở chỗ người dân đa phần “thân ai nấy lo/ nhà ai nấy sáng” kệ cho Đảng và nhà nước hành xử với quốc gia/ dân tộc này. Do đó, nếu ông Phan Trung Lý (Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật) cho rằng: “Hai chữ NHÂN DÂN viết hoa và tầm vóc, sức sống của Hiến pháp mới” thì tôi nghĩ rằng: CHÍNH NGHĨA, LÒNG YÊU NƯỚC được nhắc thế để tự an ủi tinh thần nhau thôi, chứ thật ra nó bị bào mòn, triệt tiêu gần hết rồi, không còn khả năng sử dụng trong trường hợp chiến tranh nữa (nhất là trong việc huy động diện rộng tầng lớp nhân dân).

    Nếu các vị không tin, thử làm một cuộc điều tra xã hội ràng buộc về lòng yêu nước xem sao. Trong đó có câu hỏi: “Giờ đất nước lâm nghi, bạn sẵn sàng nhập ngũ ra đảo hay không?” (A) là sẽ biết kết quả thế nào, tôi e rằng nó sẽ giống như việc hỏi: “Theo bạn, nên bỏ điều 4 hiến pháp hay không?” (B). Một câu hỏi dễ dàng, nhưng câu trả lời lại khó chấp nhận đối với vận mạng của một quốc gia (A), đối với vận mạng của một chính thế (B).

    Câu trả lời ai cũng biết, nhưng không ai dám đối diện, đành phải dối lừa nhau bằng ngôn từ - hành vi sáo rỗng, giống như việc ông Nguyễn Bá Thanh đưa đoàn sang Thụy Điển học chống tham nhũng gần đây vậy.

    Do đó, Việt Nam với khí tài hiện đại mà ông Dũng trong thời kỳ làm thủ tướng mang về sẽ giúp bảo vệ cho các yếu nhân tỵ nạn nước ngoài, giúp đất nước cầm cự được từ 3 đến 7 ngày. Sau đó Việt Nam sẽ là Tân Cương hoặc Tây Tạng.

    Sẽ có kháng cự, nhưng kháng cự đó quá nhỏ để làm nên chuyện gì đó.

    Đơn giản vì đất nước một ngày Nghèo, dân tộc này một ngày Hèn, xã hội đã Mạt.

    ĐẤT NƯỚC – Trách nhiệm của chúng ta

    TÔI NGHĨ, xin các vị bên Đảng hoặc bên đấu tranh dân chủ nên ngừng tin tưởng hoặc đem cái LÒNG YÊU NƯỚC, CHÍNH NGHĨA ra thủ dâm tinh thần nữa. Mà nên nhìn thẳng vào sự thật là, bây giờ chúng ta phải có TRÁCH NHIỆM. Mỗi công dân phải có trách nhiệm với hành vi, thái độ, lời nói của mình với bản thân, gia đình, xa hơn là Quốc gia, dân tộc này.

    Chưa bao giờ tôi dám tin vào điều đó cả, cái điều mà như đạo diễn Trần Văn Thủy đã từng khẳng định: “những lầm lẫn trong xã hội, nếu có, có lẽ trách nhiệm ở chính người dân chúng ta, chiếm 51%.”

    Tôi cho là hơn cả thế.

    Đất nước này quá nhiều đau khổ, nhưng một người phụ nữ biết bao lần gặp nạn, nhiều lắm những gian truân nhưng vẫn chưa thoát khỏi kiếp lừa. Từ cái thời là thiếu nữ xuân xanh như Mị Châu cho đến khi là bà già khú đế như thời Cộng sản.

    Tất cả những sai lầm, lầm lẫn, lọc lừa đó không tự nhiên mà đến được, mà nó do chính người dân tạo nên – do trách nhiệm của hầu hết chúng ta. Đất nước này mạt – hưng; suy – thịnh của đều là trách nhiệm của chúng ta.

    Trong bài diễn văn của cụ Phan Châu Trinh năm 1925 tại Sài Gòn, cụ cho rằng: “Còn dân nào ngu dại cứ ngồi yên mà nhờ trời mà mong đợi mà trông cậy ở vua, ở quan, giao phó tất cả những quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay là một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường.”

    Cũng chỉ ta thích giao phó, vô trách nhiệm. Do đó, chúng ta ưa sự xếp đặt để rồi sự xếp đặt đó khiến chúng ta bị tước đoạt quyền lực từ chính những người anh em của chúng ta. Những đứa con cùng một dòng máu, cùng một gốc tích.

    Hiện trạng đất nước ngày nay, chẳng phải vì dân chúng giao phó cho một cá nhân, một nhóm người trong một Đảng tự do làm đấy sao?: sẽ có bực bội, sẽ có chút tức giận về tham nhũng, về hệ thống chính trị, về việc biển đảo bị xâm phạm... Nhưng sẽ chớm thoáng qua, rồi đâu lại vào đó. Họ tiếp tục đi vào con đường mưa sinh, thanh niên – trẻ em nếu không rơi vào áp lực thi cử thì tiếp tục những ngày chơi game - lướt web xem anh này, cô nọ hở hang, bị lộ chuyện về khách sạn, giường chiếu... Các cô bà sẽ tiếp tục than thở về giá cả lên, và đắm mình vào việc tìm cách chi tiền sau cho đủ đầy một buổi chợ; các viên công chức nhà nước thì tìm cách đưa xin việc, giữ ghế cho người quen biết và sáng đi chiều về như mọi ngày...

    Sự quan tâm về chính trị - xã hội đã bị thay thế bằng sự quan tâm Cơm áo – gạo tiền.

    Và đó là sự thật.

    Vì thế, tôi thấy buồn cười, vừa nghẹn đắng khi đọc báo thấy ông chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trả lời báo chí rằng: “Nhân dân ta luôn có truyền thống yêu nước nồng nàn. Mỗi khi độc lập, chủ quyền đất nước bị đe dọa thì nhân dân ta luôn đoàn kết một lòng, đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

    Ông đâu biết đó là lời khuôn mẫu, mà khuôn mẫu thì giờ chỉ còn nằm trong sách, giấy tờ và báo chí (nhất là ngày mai, ngày báo chí Cách mạng Việt Nam)... chứ chẳng còn nằm ở trong lòng mỗi người dân Việt nữa rồi.

    Và nếu chúng ta cứ rao giảng mãi cái quan niệm ảo tưởng về CHÍNH NGHĨA, LÒNG YÊU NƯỚC mà bỏ quên làm cho mỗi người dân thấy TRÁCH NHIỆM của họ đối với quốc gia dân tộc, thì dù Trung Quốc đưa 4 – 6 hai 12 cái vào vùng biển Việt Nam thì cũng không khác tình trạng bây giờ là bao. Ồn à 1 chút rồi rơi vào im lặng.

    Quảng Nam – 20/06

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    21 phản hồi

    Phản hồi: 

    Khách Tinh Linh viết: "toi từng nghe có ngưòi nói với tôi rằng ẩn nhẫn cũng là đại trượng phu. chúng ta yếu thế hơn thì cần biết ẩn nhẫn, có vậy mới thành công. còn nữa, đừung có áp đặt cái suy nghĩ rận chủ của ông vào suy nghĩ của chính quyền. ông ko phải họ, sao hiểu hết được những vấn đề ẩn sâu bên trong những sự vc tưởng chừng như rất đơn giản?"

    "Ẩn nhẫn là trượng phu", sao hồi chiến tranh Bắc-Nam ta không "ẩn nhẫn" mà lại quyết tâm đốt cả dẫy Trường Sơn để giải phóng miền Nam cũng đốt, rồi còn cái lai quần cũng đánh. Ta "ẩn nhẫn" để Trung quốc cướp cả nước ta cũng được, Tinh Linh có nhớ lại cuộc chiến biên giới Việt- Trung 1979 không? Ta có "ẩn nhẫn" không? Sao đối với dân thì không "ẩn nhẫn" mà cứ đàn áp thẳng tay, "ẩn nhẫn" thì bỏ tiền tỷ đô la ra mua xắm vũ khí làm gì? Tinh Linh chế giễu dân chủ thì chắc là ủng hộ độc tài rồi, khốn nỗi cả thế giới lên án độc tài mà lại phấn đấu cho dân chủ.

    "Ẩn nhẫn" để trở thành đại trượng phu... phen cho Trung quốc hay sao? Phu phen là làm nô lệ ấy. Hay Tinh Linh nhớ lại chuyện Việt Câu Tiễn nếm cứt Ngô Phù Sai để nuôi chí phục thù? Thời đại này là thời đại nào mà còn đem chuyện cổ ra khuyên đời? Dân thì hiểu hết "suy nghĩ của chính quyền" rồi, cứ xem hội nghị Thàng Đô từ cuối thế kỷ trước thì đủ biết. Thôi, Tinh Linh cứ nằm đắp chăn chờ cho các thế hệ con cháu đòi lại chủ quyền ở biển Đông, cứ phó thác mọi việc "để Đảng và nhà nước lo" là tốt nhất, còn nay thể hiện lòng yêu nước bằng cách tắm thật nhiều, uống (kèm ăn) thật nhiều là được rồi.

    Phản hồi: 

    chúng ta không ảo tưởng về CHÍNH NGHĨA, LÒNG YÊU NƯỚC mà đó là truyền thống của cả một dân tộc suốt hàng ngàn năm lịch sử rồi. chúng ta không phải ko đủ khả năng chống lại trung quốc mà là chưa đến lúc. toi từng nghe có ngưòi nói với tôi rằng ẩn nhẫn cũng là đại trượng phu. chúng ta yếu thế hơn thì cần biết ẩn nhẫn, có vậy mới thành công. còn nữa, đừung có áp đặt cái suy nghĩ rận chủ của ông vào suy nghĩ của chính quyền. ông ko phải họ, sao hiểu hết được những vấn đề ẩn sâu bên trong những sự vc tưởng chừng như rất đơn giản? chỉ một quyết định sai lầm cũng đủ để dẫn đến 1 hậu quả nghiêm trọng, thậm chí không thể cứu vãn. vậy nên, mấy đám rận chủ các ông ko phải thừa cơ mà bô kích, chẳng làm nên trò trống j đâu!

    Phản hồi: 

    Tôi muốn xin phép "share" tấm hình nầy để thêm một câu "biếm" nữa cho "đủ bộ", không biết có được không? Cám ơn.
    Dong Ong Co

    Phản hồi: 

    Tấm hình Obama là do Ban Biên Tập Dân Luận đưa vào, không phải của tác giả ạ. Chúng tôi vẫn đang kiểm chứng thông tin về nguồn gốc tấm hình này, do đó xin độc giả hãy dè dặt khi kết luận ông Obama có phát biểu như thế thật hay không.

    Phản hồi: 

    [quote=mai huong]Đứa này ngu hoặc láo toét giả ngu các bác không thấy sao ?
    Đek biết 'biếm hoạ' là gì ah ? Thời buổi tinh vi tính này đã có thêm 'biếm ảnh' nữa đấy, biết chưa ?
    Tư cách còm sĩ là sáng suốt và ngay thẳng - nguyên tắc bình dân. Tôi đánh giá thấp kẻ ngu ngốc và cả bọn điêu xảo.[/quote]

    Nếu người ta không "get the joke" thì thiếu gì cách để viết còm chấn chỉnh, tại sao lại chửi người ta là "đứa này, đứa nọ", "ngu, láo", và văng tục lên như thế.
    Để nhại văn (tạm gọi là văn) lại:
    Tư cách còm sĩ là sáng suốt, kiểm soát cảm tính - nguyên tắc là thể hiện trình độ giáo dục. Tôi đánh giá thấp kẻ thích văng tục, chửi rủa (khi nhà mình chưa bị xe ủi lô cán sập).

    Phản hồi: 

    [quote=mai trâm]Tác giả lừa bịp người đọc với bức hình phô tô shop vụng vể. Obama với bàn tay phải 10 ngón cầm dép lào.

    Các bác không thấy sao?

    Đạo đức nghề báo là sự thật- nguyên tắc đầu tiên. Tôi đánh giá thấp kẻ lừà bịp.[/quote]

    Chắc tác giả không đưa cái hình bác Obama cầm dép lào huấn thị dân Mỹ đâu. Có thể là ban biên tập đưa dzô đó. Nếu đúng thế thì oan cho tác giả.

    Tui là fan của bác Obama, và tui rất thích tấm hình này, dzui hết biết. Coi hoài hổng chán, hehehe.

    Phản hồi: 

    @ Ái quốc ái quần: Làng tôi xưa nay vốn bình yên. Mấy năm gần đây, tệ nạn nghiện hút đã lây lan về xóm nhỏ. Dân làng ăn ngủ không yên. Ông bạn hàng xóm nhà tôi cũng mắc nghiện. Ông đánh đập, chửi mắng vợ con, đồ đạc trong nhà lần lượt đội nón ra đi. Hết của nhà, ông hàng xóm quay sang hàng xóm. Xểnh ra là mất. Lúc đầu chỉ là ăn trộm, ăn cắp. Càng về sau càng trắng trợn. Vừa ăn cướp, vừa la làng.
    - Hàng xóm như vậy có yêu được không?
    - Có nên giữ tình hàng xóm láng giềng?
    - Có an lòng để xây dựng tương lai được không hả bác Ái quốc ái quần?

    Phản hồi: 

    [quote]Tác giả lừa bịp người đọc với bức hình phô tô shop vụng vể. Obama với bàn tay phải 10 ngón cầm dép lào.

    Các bác không thấy sao?

    Đạo đức nghề báo là sự thật- nguyên tắc đầu tiên. Tôi đánh giá thấp kẻ lừà bịp.[/quote]
    Đứa này ngu hoặc láo toét giả ngu các bác không thấy sao ?
    Đek biết 'biếm hoạ' là gì ah ? Thời buổi tinh vi tính này đã có thêm 'biếm ảnh' nữa đấy, biết chưa ?
    Tư cách còm sĩ là sáng suốt và ngay thẳng - nguyên tắc bình dân. Tôi đánh giá thấp kẻ ngu ngốc và cả bọn điêu xảo.

    Phản hồi: 

    Tác giả lừa bịp người đọc với bức hình phô tô shop vụng vể. Obama với bàn tay phải 10 ngón cầm dép lào.

    Các bác không thấy sao?

    Đạo đức nghề báo là sự thật- nguyên tắc đầu tiên. Tôi đánh giá thấp kẻ lừà bịp.

    Phản hồi: 

    Dạo này người Việt chúng ta trên toàn cầu nói chung đã trở nên thông thái quá :=(). Có không biết cơ man nào là các bộ óc siêu phàm bàn lui, luận tới, khiến cho tui đây thấy mình tối tăm mặt mũi chẳng biết nhìn vào đâu, nghe vào ai để còn thấy mình đang thật sự đứng trên mặt đất chứ chẳng phải đang lơ lửng giữa trời và đất. Tôi cũng xin góp lời về suy nghĩ của tôi về lòng yêu nước, cũng vì tôi chỉ học hết lớp vỡ lòng nên chẳng dám dùng chữ to, chữ bé mà bật ngọn đèn hải đăng trong chốn văn chương chữ nghĩa này. Tôi chỉ biết yêu nước là yêu chính thân tôi, yêu họ hàng thân thích của tôi, yêu những người hàng xóm chung quanh tôi mà sớm tối ra vào tôi thường gặp mặt, thế nên tôi mới nghĩ mình cần bảo vệ cái nhà tôi đang đụt mưa che nắng, nơi tôi cảm thấy mình an tâm và tôi cũng thấy mình muốn giữ gìn tình làng nghĩa xóm, trông nom nhắc nhở hàng xóm mình khi cần, trong những lúc trở gió trái trời hay có kẻ rắp tâm gây sự chẳng lành trong xóm giềng. Phận mình bé hãy làm cho trọn việc bé của riêng mình cũng đủ cho mình có chỗ an lòng xây dựng tương lai... hê!! hê!!.

    Phản hồi: 

    Đây là một bài viết đầy trách nhiệm của tác giả vì đã nêu lên một sự thật đắng lòng

    Tác giả viết:

    "Nguyên nhân chẳng đó đâu xa, chỉ bởi đó là kết quả của việc Đảng và Nhà nước cấm nhân dân:
    Cấm chẳng cho hỏi han việc nước
    Cấm chẳng cho ao ước thở than
    Dù phũ phàng nhưng đó là sự thật!
    ...
    Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu - câu mà ông Hồ Chí Minh đã từng tuyên bố trước đây nay đã nghiệm"

    Và ông Hồ Chí Minh đã từng là người đầu Đảng và Nhà nước nhận chìm toàn bộ dân tộc trong tình trạng yếu và dốt như tác giả đã kể.

    Đây là một sự thật phũ phàng khác.

    Dù sao với sự thật trần trụi nầy, hy vọng sẽ là đốm lửa nhỏ bắt đầu khởi động lòng tự trọng của người dân để có những suy nghĩ và hành động tích cực trong tương lai!

    Phản hồi: 

    Có người đọc xong bài này thì chán nản nói: "Viết thế này là đúng nhưng nó như gáo nước lạnh đổ lên đầu phong trào yêu nước. Mình phải kêu gọi đồng bào đứng ra bảo vệ Tổ quốc chứ. Tổ quốc lâm nguy thì phải dẹp tất cả mọi chuyện lại mà lo cứu nước."

    Ý như trên cũng đúng, thế nhưng suy nghĩ kỹ thì thấy bài viết dội một gáo nước vào phong trào yêu nước thì Đảng CS dội cả nước biển Đông vào phong trào yêu nước. Cái "Đảng và nhà nước lo", "lo" lấy nước dập tắt ngọn lửa yêu nước của đồng bào. Cái lệnh của thủ tướng về cấm biểu tình sau khi sự việc Bình Dương, Đồng Nai xảy ra đã phải trả giá đắt, hàng trăm tỷ, caí vở kịch đập phá để lấy cớ cấm biểu tình cũng là gáo nước dội vào lòng yêu nước, giá quá đắt.

    Phản hồi: 

    Bộ mặt thật của đất nước được tác giả miêu tả quá chính xác. Vừa đau vừa buồn. Mấy ai dám nhìn thẳng vào sự thật để uống thuốc đắng đây.

    Phản hồi: 

    Hiện thực hiện ra trước mắt là thế, quan chức thì mất nết, chỉ hô hào yêu nước suông thôi. Ngày trước thiếu gì con vua, con tướng xung phong ra trận giết giặc làm gương cho dân. Nay thì con ông cháu cha ra nước ngoài "sơ tán" để tránh chiến tranh. Người dân yêu nước đã không được thể hiện lòng yêu nước mà còn bị tù. Vậy thì yêu nước để làm gì? Lý trí thì như thế nhưng từ đáy lòng, từ trong sâu thẳm của tiềm thức thì nhiều người vẫn muốn làm bất cứ việc gì để cứu nước, không sợ hy sinh gian khổ. Đi biểu tình chống Trung quốc, bị công an lôi vào đồn đánh đập dã man, lần sau thấy nhiều người biểu tình thì vẫn hăng hái tham gia, nếu không tham gia lại sợ có tội với tổ tiên cũng là có tội với tổ quốc, có tội với Đảng thì đành chịu, nhưng không chịu có tội với tổ quốc. Giá như anh công an cũng nghĩ như mình hay thông cảm với mình phần nào thi hay biết mấy.

    Đọc bài này vừa thấy đau lòng vừa oán trách Đảng. Người đọc đau lòng một thì chắc người viết đau lòng mười mới truyền cảm được một cho người đọc.

    Phản hồi: 

    Bạn này nói trúng đấy. Dân VN thực ra chả có yêu nước gì đâu, toàn yêu mình thôi. Loại dân nhục như tró mà miễn có ăn cũng cứ cuời toe toét thì bảo yêu nước non con mẹ gì ! Đánh nhau hăng máu phần nhiều cũng vì tranh giành quyền lợi, miếng ăn chứ chẳng có gì ghê gớm như sách ghi đâu !

    Phản hồi: 

    Một bài viết hay, đúng thực trạng trong nước, phủ phàng với tiền nhân nhưng là sự thật, còn nguyên nhân do đâu thì ai cũng biết rồi.

    Phản hồi: 

    [quote]... ông chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trả lời báo chí rằng: “Nhân dân ta luôn có truyền thống yêu nước nồng nàn. Mỗi khi độc lập, chủ quyền đất nước bị đe dọa thì nhân dân ta luôn đoàn kết một lòng, đứng lên bảo vệ Tổ quốc.”[/quote]

    Trong lúc vận nước mong manh thế này các ông ấy bơm dân lên tuyến đầu. Các ông ấy ngồi rung đùi ở tuyến sau.

    Hải Phòng chúng tớ gọi là "bơm đểu".

    Chẳng lừa được ai đâu ông chủ tịch nước ợ.

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Và nếu chúng ta cứ rao giảng mãi cái quan niệm ảo tưởng về CHÍNH NGHĨA, LÒNG YÊU NƯỚC mà bỏ quên làm cho mỗi người dân thấy TRÁCH NHIỆM của họ đối với quốc gia dân tộc, thì dù Trung Quốc đưa 4 – 6 hai 12 cái vào vùng biển Việt Nam thì cũng không khác tình trạng bây giờ là bao. Ồn à 1 chút rồi rơi vào im lặng.[/quote]

    Đắng và buồn.

    Nguyễn Jung.