Hoàng Nhất Phương - Điểm sách " Kẻ Bị Khai Trừ " của Nguyễn Mạnh Tường

  • Bởi Tâm Như
    22/06/2014
    4 phản hồi

    Hoàng Nhất Phương

    "Chúng tôi, những người trí thức, một đám người đang bị tất cả những người cầm quyền nguyền rủa, và đặc biệt là những tay chuyên quyền cộng sản. Họ là những người tuyệt vời kỷ luật, và chúng ta là những kẻ mà trong người đã có giòng máu vô kỷ luật đang sôi sục. Họ là những kẻ vui sướng khi nhìn những kẻ cúi đầu tuân phục, hít thở những khói nhang của a dua nịnh bợ, làm những trò ảo thuật, dựng nên những tấn tuồng vĩ đại trên sân khấu. Là những người cứng đầu cứng cổ, chúng ta ngẩng mặt hiên ngang, nhìn thẳng vào phía trước với cặp mắt biết quan sát và một bộ óc biết phê phán."

    ***. - Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường


    Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường

    Ngày 13 tháng 5 năm 1991 mở đầu tác phẩm "Kẻ Bị Khai Trừ," Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường viết lời giới thiệu:

    "Bản thảo cuốn sách này đã được soạn và đánh máy trong một tình thế lén lút và bị cô lập. Vì vậy tôi khiêm tốn gửi lời xin lỗi về những lỗi lầm hay sai trật đến những ai quan tâm đến những suy tư và những bài viết của tôi, và mong muốn cuốn sách này sẽ được phát hành ở Pháp."

    Là luật gia kiêm giáo sư nổi tiếng và là bậc thầy trong giới luật sư nói riêng, trong giới trí thức Việt Nam nói chung, tác giả Nguyễn Mạnh Tường lại phải lén lút và bị cô lập đến nỗi không thể chỉnh sửa hay in ấn đứa con tinh thần của mình bằng Việt Ngữ, chỉ mong muốn sẽ được phát hành ở Pháp cho thấy hoàn cảnh vô cùng bi đát của tác giả - một nhà trí thức hết lòng cống hiến khả năng phục vụ đất nước, để rồi bị chế độ cộng sản Việt Nam đầy đọa cho đến chết. "Kẻ Bị Khai Trừ" được viết bằng Tiếng Pháp "Un Excommunié. Hanoi:1954-1991: Procès d’un intellectuel" in tại Paris năm 1992, sau đó được Nguyễn Quốc Vĩ dịch sang Tiếng Việt, ban đầu có tựa là "Kẻ Bị Rút Phép Thông Công." Thuật ngữ "rút phép thông công" nói đến kỷ luật nặng nề nhất trong Giáo Hội Thiên Chúa Giáo. Một người bị cho là đã phạm tội trọng, bị khai trừ vĩnh viễn ra khỏi Giáo Hội. Hiểu được thuật ngữ này độc giả sẽ biết: Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường tự ví ông là kẻ mắc trọng tội với Đảng Cộng Sản Việt Nam, vì thế họ không chỉ khai trừ ông ra khỏi đảng, mà còn khai trừ vĩnh viễn cả gia đình ông ra khỏi xã hội bằng sự cô lập.


    Năm 2011 nhà xuất bản Tiếng Quê Hương phát hành "Un Excommunié" với đề tựa "Kẻ Bị Khai Trừ." Quyển sách có ba phần:

    *. Phần Một: Đạt Đến Đỉnh Vinh Quang.

    *. Phần Hai: Mỏm Đá Tarpeienne. [1]

    *. Phần Ba: Hành Trình Đi Vào Sa Mạc.

    Mỗi một phần nói trên có thể đại diện cho từng giai đoạn sống của tác giả. Ngòi bút trung thực của Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường cho người đọc thấy Đảng Cộng Sản Việt Nam đưa Dân Tộc vào con đường Xã Hội Chủ Nghĩa về lâu về dài là một thảm họa:

    "Cái lỗi lầm kinh hoàng đầu tiên không thể quên được là cuộc Cải Cách Ruộng Đất, nó không phải chỉ là cuộc thảm sát hàng chục ngàn người dân vô tội, mà nó còn làm giảm sút nghiêm trọng uy tín của Đảng và làm hại đến cái giáo điều "không bao giờ sai lầm" của Đảng. Những cặp mắt mở to, những soi mói nhìn lại chính sách của Đảng, và những "bộ óc biết suy nghĩ," vội vàng tỉnh giấc Nam Kha để tổ chức những buổi phê bình thích đáng ngay trước khi Đảng lấy lại thế đứng và quan điểm của mình."[Phần Hai. Chương 1]

    Ngày 30 tháng 10 năm 1956, trong cuộc họp của Mặt Trận Tổ Quốc ở Hà Nội, Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường đã đọc bài diễn văn "Qua những sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất - Xây dựng quan điểm lãnh đạo," cho thấy mọi tầng lớp trong xã hội từ nông dân, công nhân, tiểu thương, kể cả các cán bộ đều phải chịu đau đớn thảm khốc vì các cuộc đấu tố, tử hình man rợ trong Cải Cách Ruộng Đất. Ông tin rằng nền pháp luật chân chính phải theo nguyên tắc "Thà để sót 10 tên địch còn hơn 1 người bị kết án oan." Nhưng thời đó và cho tới bây giờ Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn khư khư giữ lấy quan điểm "Thà chết 10 người oan còn hơn để sót 1 tên địch." Những lời lẽ "phản động" của Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường khiến nhà cầm quyền lúc ấy tức giận, đã trả thù ông bằng cách sử dụng thủ đoạn hèn hạ nhất, độc địa nhất, tàn ác nhất: Đó là cô lập Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường khiến ông và gia đình sống không bằng chết, sống mà không ai dám đến gần, sống mà thân xác lúc nào cũng quặn đau vì…ĐÓI. Cảnh ngộ bi thương ấy ngay lập tức hiện ra trước mặt độc giả, khi họ đọc "Kẻ Bị Khai Trừ."

    "Thảm cảnh đầu tiên mà tôi và gia đình phải chịu: đó là cái đói…. Vợ và con gái tôi làn da càng ngày càng tái, thân hình càng ngày càng tiều tụy ốm tong. Họ không dám mở mồm nói một điều gì vì sợ làm cho tôi phiền não, chỉ dám giấu những dòng nước mắt trong đêm khi một mình trên giường ngủ. Tôi biết nhưng giả tảng như không biết. Về phần tôi, chưa hơn một lần, phải khóc. Bị đói và hơn thế là phải chứng kiến những kẻ mình yêu thương phải chịu đựng cái đói hành hạ vì bao tử trống rỗng. Tôi nhường bát cơm duy nhất cho họ cáo lỗi rằng tôi không thấy thèm ăn, và có khi đặc biệt hơn với lý do là đã dùng cơm với một người bạn mà tôi vừa viếng thăm. Một sự dối trá không thể kéo dài và thuyết phục được ai..." [Phần Ba. Chương 9]

    Cho dẫu phải đau đớn quằn quại sống, người luật sư uyên bác và minh triết không hề khiếp sợ. Ông biết rõ một khi củ cà rốt đã được phân phát, những cú đập của cây gậy bắt đầu xuất hiện, cũng là lúc "chiếc gươm Damocles treo trên đầu của giới trí thức và nhà cầm quyền có thể chọn đưa họ vào nhà thương tâm thần, hay một án tù chung thân để chết dần trong một nhà tù vô danh nào đó hoặc giả ra những vụ tai nạn mà không ai là người trách nhiệm…" [Phần Hai. Chương 3]. Ông cũng biết rõ "số phận của tôi đang chờ, giống những người khác cũng dính líu vào những cố gắng nhằm mở thêm chút không khí trong lành để thở. Chúng tôi đã bị lừa phỉnh bằng những thủ đoạn đê tiện của những người lãnh đạo rất lão luyện trong việc giăng bẫy, sắp xếp những trận phục kích, giết những người mà họ gọi là kẻ thù. Machiavelli, nếu sống lại ở thế giới này, nên phải ghi danh đi học trường của mấy ông lãnh đạo cộng sản là những con người đầy những dã man gian trá, và đầy những sáng kiến vô nhân như chưa từng có trong lịch sử nhân loại." [Phần Hai. Chương 3]

    Chắc chắn chỉ có những giòng chữ trong "Bài Thơ Tháng Tám" của nhà thơ Bùi Minh Quốc "Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi" mới có thể minh họa rõ ràng một xã hội cương thường điên đảo, dưới sự cai trị bằng bàn tay sắt của cộng sản. Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường khẳng định:

    "Ngàn xưa từ thời Socrates, ai cũng biết là, khi nhà cầm quyền muốn bắt kẻ sĩ nào đó uống thuốc độc thì chỉ cần gán tội cho họ là đã đầu độc tuổi trẻ. Đảng Cộng Sản đã vực dậy một thủ đoạn đã dùng hai ngàn năm trước. Trong mọi thời đại, kẻ độc tài luôn kiếm cách xếp đặt nhân dân theo khuôn mẫu họ muốn, đặc biệt là giới trẻ là những kẻ đang nắm giữ tương lai. Tất cả đường lối giáo dục đều phát xuất từ đường lối chính trị chính của họ như là một hệ luận đương nhiên. Học đường phải là nơi đào tạo những người mà sau này phải chăm lo cho đường lối của nhà cầm quyền. Mọi chệch hướng trong giáo dục cũng đồng nghĩa là đi sai đường lối chính trị mà lãnh đạo đã đưa ra. Đây chính là cái logic của mọi chuyện!" [Phần Hai. Chương 2]

    Đúng như nhận định của Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường. Nhìn lại giòng lịch sử, trong bất cứ thời đại nào cũng vậy, kẻ độc tài luôn muốn xây dựng xã hội, uốn nắn dân chúng theo quan điểm chủ trương của họ. Giáo dục là công cụ để đào tạo thanh thiếu niên thành những người sau này chỉ biết giương cao ngọn cờ đấu tranh giai cấp, chỉ biết phục tùng, trung thành và bảo vệ chế độ, cho dẫu chủ trương đường lối của đảng và nhà nước có vi phạm nhân quyền, tự do, hạnh phúc của dân chúng cũng không màng tới. Bất cứ một phương cách giáo dục nào đi ngược lại với đường lối chính trị mà lãnh đạo đã đưa ra, đều bị cho là "phản động." Còn luật pháp thì sao? Luật pháp trở về thuở hồng hoang - một thứ luật rừng không hơn không kém:

    "Như trong thời kỳ Thượng Cổ, luật pháp là điều bí mật mà các Pháp Sư và quan toà nắm độc quyền. Không còn gì kinh hoàng hơn là Nhà Nước Cộng Sản đã vực dậy những thứ đã thành quá khứ từ hàng ngàn năm nay để nhảy xổm lên trên Luật Pháp và dùng nó duy nhất là để cô lập, tiêu diệt những người mà họ nghi là có tư tường xét lại chống Đảng, cóc cần biết đến cái gì là công lý và công bằng! Tại sao mọi người phải quan tâm đến chuyện văn bản trong khi quyền lực chỉ ở trong tay một kẻ độc tài? Một logic như thế chỉ cho thấy mùi vị của một thứ luật rừng, của những bộ lạc rừng rú. Có luật gia nào trung thành với thiên chức của mình lại chịu đánh mất lương tâm, chịu nén cơn thịnh nộ để làm vui lòng những lãnh đạo chính trị mà họ đang đợi mong những điều kỳ diệu?" [Phần Hai. Chương 1]

    Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường sinh ngày 16 tháng 9 năm 1909, qua đời ngày 13 tháng 6 năm 1997. Những điều ông chia sẻ với Đoàn Luật Sư Dân Chủ ở Liên Xô, cũng là những lời vàng ngọc của ông gửi lại cho hậu thế:

    "Chúng tôi, những người trí thức, một đám người đang bị tất cả những người cầm quyền nguyền rủa, và đặc biệt là những tay chuyên quyền cộng sản. Họ là những người tuyệt vời kỷ luật, và chúng ta là những kẻ mà trong người đã có giòng máu vô kỷ luật đang sôi sục. Họ là những kẻ vui sướng khi nhìn những kẻ cúi đầu tuân phục, hít thở những khói nhang của a dua nịnh bợ, làm những trò ảo thuật, dựng nên những tấn tuồng vĩ đại trên sân khấu. Là những người cứng đầu cứng cổ, chúng ta ngẩng mặt hiên ngang, nhìn thẳng vào phía trước với cặp mắt biết quan sát và một bộ óc biết phê phán. Thay vì thốt ra những điều ngu dốt để làm người ta thoả mãn, chúng ta chọn một sự im lặng đầy trách móc. Chúng ta đã thấy rất rõ cặp mắt của nhà ảo thuật, thấy cái đạo đức của chủ nghĩa hình thức, thấy con dao nhọn giấu dưới tay áo khi chúng vừa lễ độ thân mật cúi xuống. Phải công nhận chúng ta là những người bất trị. Hơn thế nữa, chúng ta không thể biết mình sẽ ở đâu và ngày mai mình sẽ trở thành cái gì!"[Phần Một. Đối Thoại Với Luật Sư Liên Xô]

    Kết thúc tác phẩm "Kẻ Bị Đào Thải," ông đặt hai câu hỏi, chất vấn người Cộng Sản Việt Nam:

    1.* Tại sao các ông sợ hãi dân chủ?

    2*. Giữa quyền lợi của Đảng và quyền lợi của Tổ Quốc, các ông chọn điều gì?

    Câu hỏi này phải chăng cũng là câu hỏi đối với chúng ta - những người đang đứng trước sự tồn vong của đất nước khi Trung Quốc cố tình tranh chấp lãnh hải ngoài Biển Đông với Việt Nam, khi chính quyền độc đảng Việt Nam vẫn đang bắt giam và đàn áp các tù nhân lương tâm - những nhà hoạt động vì công lý, vì nhân quyền, vì tự do, vì dân chủ cho xã hội và người dân. "Kẻ Bị Khai Trừ" không chỉ là tự truyện bi thiết của Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường, mà còn là bản trường ca bất khuất của một Kẻ Sĩ không quy hàng cái Ác - âm vọng hào hùng vang mãi đến muôn thuở muôn đời.

    Hoàng Nhất Phương

    11:30pm Thứ Sáu ngày 13 tháng 6 năm 2014

    [1]. Mỏm đá Tarpeienne ở Ý Đại Lợi. Thời La Mã người ta xử chết những kẻ phản bội hay kẻphạm tội hình sự, bằng cách ném các tử tội từ trên mỏm đá cao Tarpeienne xuống.



    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Ng Quốc Vĩ viết:
    Khi tôi dịch xong toàn bộ cuốn sách "Kẻ bị mất phép Thông Công" vào ngày 23 tháng 11 năm 2009 - đã được đăng trên website Thông Luận và trong website www.vnThuQuan.net - và khá nhiều website khác đã đăng lại

    Tôi không hiểu vì sao nhà xuất bản Tiếng Quê Hương lại phát hành "Un Excommunié" với đề tựa "Kẻ Bị Khai Trừ."

    Bà con ai muốn có toàn bộ bài dịch - xin gửi email cho tôi : [email protected]

    Cám ơn

    Nguyễn Quốc Vĩ

    Tôi xin phép được viết suy nghĩ của tôi về nhóm chữ:

    Kẻ bị mất (= bị rút) phép thông công và Kẻ bị khai trừ.

    Thuật ngữ: "Kẻ bị mất phép thông công" có nghĩa là người bị rút phép có trọng tội, đã làm những điều bị cấm (đối với giáo hội Công giáo), nghĩa là vi phạm giáo luật.NHững người này thường là các Giáo sỹ, các Đức Cha.

    Trong một chừng mực nào đó, thuật ngữ này quá nặng nề đối với bản thân Gs Nguyễn Mạnh Tường. Gs Nguyễn Mạnh Tường không có những hành động chống lại, vi phạm luật đảng CS.
    Thuật ngữ: "Kẻ bị rút phép thông công" khẳng định Gs Nguyễn Mạnh Tường có tội với đảng CS. Có nghĩa là đảng CS VN đúng, Gs sai.

    Chính Gs cũng đã nghĩ Gs có tội, khi tự ví mình như một kẻ bị rút phép thông công.

    Thuật ngữ "Kẻ bị khai trừ": Người bị khai trừ là người chưa (chắc đã) có những hành vi vi phạm luật (đảng). Chỉ là người có suy nghĩ khác với đảng, góp ý phê bình đảng với mong muốn đảng sẽ tốt hơn. Nhưng các góp ý đó không làm vừa lòng những người có quyền hạn tối đa trong đảng, nên bị khai trừ.

    Thuật ngữ "Kẻ bị khai trừ" nói lên điều: Gs Nguyễn Mạnh Tường không có tội, không sai trái. Thuật ngữ này, trong một chừng mực nào đó, đã minh oan cho ông.
    Người làm sai là những người đã khai trừ, tìm đủ mọi cách triệt tiêu ông.

    Ngoài ra, giáo hội Thiên chúa giáo rất mạnh và rất lớn, bao trùm cả TG. Thực tế chỉ có một quyền lực phải chăng, không chi phối được tất cả những tín hữu. Sau khi bị rút phép thông công, những người này vẫn có thể sống bình thường trong xã hội.

    Chủ nghĩa Cộng sản thì không bao trùm cả TG, nhưng quyền lực tinh thần, vật chất, chi phối gần như tất cả những công dân trong chế độ CS, dù họ có hay không tin, không vào đảng.

    Nguyễn Jung

    Ps. Tôi đã đọc cuốn này trên VN Thưquan. net. Vừa đọc, vừa rùng mình ghê sợ.

    Khi tôi dịch xong toàn bộ cuốn sách "Kẻ bị mất phép Thông Công" vào ngày 23 tháng 11 năm 2009 - đã được đăng trên website Thông Luận và trong website www.vnThuQuan.net - và khá nhiều website khác đã đăng lại

    Tôi không hiểu vì sao nhà xuất bản Tiếng Quê Hương lại phát hành "Un Excommunié" với đề tựa "Kẻ Bị Khai Trừ."

    Bà con ai muốn có toàn bộ bài dịch - xin gửi email cho tôi : [email protected]

    Cám ơn

    Nguyễn Quốc Vĩ

    Trích dẫn:
    Nguyễn Mạnh Tường:

    "...chúng ta ngẩng mặt hiên ngang, nhìn thẳng vào phía trước với cặp mắt biết quan sát và một bộ óc biết phê phán."

    Đọc câu này thấy thật là cảm khái!

    Hèn chi mấy ông Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, ... , thời đó đã rất khinh miệt "cái bọn" đã chỉ chuyên "hít thở khói nhang của a dua nịnh bợ". Những kẻ bị nhang đèn, và xôi oản, làm mù mắt.

    Tiếc cho những tài năng một thời của đất nước. Giờ thì chỉ toàn ... "sâu bọ", bất tài bất xứng mà cứ xưng xưng là lãnh tụ, Cái gì cũng muốn chỉ đạo dù chẳng biết gì nhiều. Sao hề đến thế? Đất nước chỉ có một còn đường lụn bại mà "tiến vững chắc".

    Tôi còn xa mới được như ông NMT, nhưng sao tôi cũng giống như ông, cũng có cái nhìn tương đồng về những kẻ "sống nhờ khói nhang của a dua nịnh bợ".

    Đọc văn là có thể đoán ra người. Văn tiếng Việt của ông Nguyễn Mạnh Tường rõ ràng, mạch lạc, phảng phất mùi hương của văn chương Âu châu/Pháp, đây đó reo rắc những điển tích, hình tượng thần thoại Âu châu/Hy Lạp.

    Thế nhưng, ông Luật-Giáo sư họ Nguyễn, với 2 bằng tiến sĩ từ Pháp, giỏi như thế mà không tư vấn được cho đồng chí Thủ Tướng Phạm văn Đồng, để cho đồng chí Đồng ký vào công hàm bất hủ năm 1958 mà hậu quả sẽ còn lại chắc ít nhất cũng ngàn năm nữa, cho đến khi Việt nam thành một bang của Liên Bang Trung quốc, hay khi xây dựng xong hoàn chỉnh, hoành tráng chủ nghĩa cộng sản khoa học?

    Như vậy năm 1958 ông Luật-Giáo sư họ Nguyễn ở đâu? Có vẻ như lúc đó ông đã bị khai trừ, nên đang lo vấn đề cơ bản hàng đầu là đói, cho ông và cho gia đình:

    >>> Thảm cảnh đầu tiên mà tôi và gia đình phải chịu: đó là cái đói…. Vợ và con gái tôi làn da càng ngày càng tái, thân hình càng ngày càng tiều tụy ốm tong.

    Như vậy không phải là Việt nam thiếu nhân tài. Cái vấn đề chính là lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta có chính sách quyết tâm trù dập những người không cùng chính kiến, "... những người cứng đầu cứng cổ, chúng ta ngẩng mặt hiên ngang, nhìn thẳng vào phía trước với cặp mắt biết quan sát và một bộ óc biết phê phán."

    Đây là sợi chỉ đỏ, đây là chính sách thống nhất, liên tục, xuyên suốt từ khi có Đảng cho đến nay.

    Kết quả là công hàm 1958 mà đồng chí Phạm văn Đồng đã ký, là bạn 16 vàng + 4 tốt Trung quốc, là tham nhũng tràn lan, là Vinasink, Vinalies, v.v.

    Đảng ta đã, đang và sẽ tàn phá nguồn nhân tài Việt như thế đó.