Nguyễn Thanh Giang - Muốn Thắng phải có cái lý của kẻ mạnh

  • Bởi Mắt Bão
    20/06/2014
    4 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang


    Mồng 2 tháng 5 năm 2014, Trung Quốc đã đưa giàn khoan HD 981 vào vùng biển Hoàng Sa, mở đầu một bước xâm lăng mới đối với Việt Nam. Gần 50 ngày đã qua, những biện pháp đấu tranh hòa bình của ta không đem lại kết quả gì, Trung Quốc vẫn không ngừng lấn tới:

    – Khoan xong điểm cách đảo Tri Tôn 34 km về phía nam, cách đảo Lý Sơn 221 km về phía đông, Trung Quốc lại lững thững đưa giàn khoan đi cắm cách đó hơn ba mươi hải lý, vẫn trong thềm lục địa thuộc vùng biển đặc quyền kinh tế của ta.

    – Từ chỗ chỉ huy động 80 tầu thuyền các loại, nay Trung Quốc đã cho tung hoành ngang dọc trên vùng biển quanh HD 981 140 tàu, gồm tàu quân sự, tàu hộ vệ tên lửa, tàu đổ bộ, máy bay chiến đấu …

    – Trung Quốc đang huy động toàn lực để đóng giàn khoan Hải Dương 982 tại nhà máy đóng tàu Đại Liên trực thuộc Tập đoàn Công nghiệp Đóng tàu CSIC. Ngay trong bản thuyết minh thiết kế người ta đã ghi rõ HD 982 sẽ được sử dụng tại Biển Đông, bao gồm Hoàng Sa, Trường Sa. Với hệ thống định vị bằng hệ định động học cấp 3, HD 982 có thể chống chịu được những trận bão khủng khiếp nhất trong 200 năm qua tại vùng biển này. Ngoài Hải Dương 982, theo dự kiến còn có thêm HD 983 và HD 984 sẽ đựoc bàn giao vào tháng 9, tháng 10 năm 2015 và tháng 8 năm 2016.

    – Ngày 5 tháng 6 năm 2014, Trung Quốc cho khởi công xây dựng sân bay trên đảo Gạc Ma đã chiếm của ta năm 1988. Khi sân bay này đi vào hoạt động, họ sẽ xác lập vùng nhận diện phòng không của Trung Quốc, chiếm luôn cả vùng trời của ta ở đó.

    - Ngày 14 tháng 6 năm 2014 Trung Quốc làm lễ động thổ xây dựng trường học và bệnh xá trên đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa. Cách nay hai năm, Bắc Kinh đã thiết lập một đơn vị hành chính mới là thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam bao gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đây được xem là thành phố cực nam của Trung Quốc với số dân là 1.443 người. Chính quyền thành phố Tam Sa ra thông cáo cho biết trường học này sẽ được hoàn thành trong 18 tháng.

    Vậy là họ cứ lấn tới và sẽ còn lấn tới mặc dù ta đã chịu nhịn hết mức. Thậm chí ta đã chịu nhục!

    (Nghe nói Nguyễn Phú Trọng đã hai lần đề nghị gặp Tập Cận Bình nhưng đều bị khước từ. Sao Nguyễn Phú Trọng lại làm thế! Đánh có chắc thắng thì mới động binh. Trên chính trường ngoại giao, có chắc được nắm tay thì mới chìa tay. Ở đây biểu lộ óc phán đóan của Trọng rất kém. Yếu tố mạo hiểm chỉ cho phép đối với người làm khoa học. Làm chính trị thì không được. Nguyễn Phú Trọng làm nhục quốc thể! Không biết ông ta xin gặp TCB để làm gì? Trong tình thế này người bình thường cũng có thể biết chắc chắn gặp chẳng giải quyết được gì. Chẳng lẽ gặp để xin? Xin người có lương tri may ra còn được. Xin bọn bần tiện, tham tàn, vô lương thì xin sao được. Nhớ lại, cách đây mấy năm, dự cảm vấn đề Biển Đông sẽ trở thành đại quốc sự, Quốc hội đề nghị cho nghe báo cáo để cùng bàn thảo. Sự kiện Nguyễn Phú Trọng gạt đi và nói “Vấn để Biển Đông không có gì mới” chỉ có thể được nhận thức theo hai giải đoán. Hoặc do Nguyễn Phú Trọng quá đần độn, không có khả năng tư duy, không có khả năng phán đóan. Hoặc ông ta là nội gián của Trung Quốc. Để một người như vậy tiếp tục trị vì Đảng, trị vì Đất nước thêm một ngày thì hậu quả sẽ tai hại khôn lường. Trả giá cho những hậu quả đó có thể không chỉ là sự tụt hậu, sự nghèo khổ của Đất nước mà cả núi xương sông máu lại sẽ phải đổ ra. Nếu ngày ấy Nguyễn Phú Trọng để cho Quốc hôi được bàn bạc dân chủ, công khai thì rất có thể tình hình Biển Đông không xấu đến như bây giờ. Thật đáng giận. Nguyễn Phú Trọng rất đáng bị xử tội).

    Lý lẽ của ta rất xác đáng, chứng cứ xác định chủ quyền của ta đối với Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông hoàn toàn đủ sức thuyết phục lương tri cộng đồng nhân loại, nhưng Trung Quốc đã bỏ ngoài tai và chắc chắn sẽ tiếp tục dầy xéo lên tất cả.

    Vì sao vậy? Một là, vì bản chất Đại Hán vốn cuồng bạo, tham tàn, vô liêm sỉ. Hai là, vì trên chiến trường Biển Đông lực lượng của ta quá mỏng so với họ.

    Ta có cái thế của lẽ phải, của công lý nhưng lực quá yếu nên dù cố níu giữ hòa bình để chỉ đấu lý ta cũng không thể nào thắng được. Lý thắng bao giờ cũng thuộc về kẻ mạnh (La raison du plus fort est toujour la meilleur).

    Hiện nay lực của ta yếu không chỉ vì nước ta nhỏ hơn, dân ta ít hơn mà còn vì khối đại đoàn kết dân tộc đã bị ĐCSVN dày vò tan nát do:

    – Những chủ trương, chính sách sai lầm, phi nhân tính đã gây nên óan thù chất chứa trong lòng những người đã bị đánh bật khỏi Tổ quốc.

    – Hậu quả của CCRĐ, Nhân văn Giai phẩm, Xẻt lại Chống Đảng …. còn để lại những vết thương sâu trong lòng người.

    – Những vụ cướp đất, cướp nhà … để phục vụ lợi ích nhóm đang tạo ra lớp lớp dân oan nuốt hận, dồn căm….

    Càng nguy hiểm hơn là, ngày nay dân không còn tin mà căm ghét, khinh bỉ lãnh đạo.

    Thế của ta cũng hầu như không có gì do ta vẫn giữ khoảng cách khá xa, nếu không muốn nói là, do bị Trung Quốc xúc xiểm, vẫn đối đầu với Hoa Kỳ. Những lãnh đạo chóp bu vẫn bắt thuộc hạ phải quán triệt tinh thần coi Trung Quốc là bạn, Hoa Kỳ là thù. Nói chung, họ tâm niệm: thà mất Nước chứ không chịu mất Đảng. Một số đã bị Trung Quốc mua bằng tiền, bằng ơn tác thành. Số ít còn luẩn quẩn với ý thức hệ, trong đó có kẻ chỉ vì ngoan cố với những lập luận đã được bảo vệ trong luận án tiến sỹ của hắn.

    Tuy nhiên, thế và lực của ta sẽ hoàn toàn áp đảo được Trung Quốc nếu:

    – Về đối nội, cải tạo triệt để những đường lối, chủ trương, chính sách sai lầm. Trước mắt, bỏ Điều 4 Hiến pháp, cho tự do lập Hội, Đoàn để xã hội dân sự có thể hình thành lành mạnh, từ đấy động viên và quy tụ được sức đóng góp của mọi cá nhân, mọi cộng đồng dân tộc trong và ngoài nứoc.

    – Về đối ngoại, khẩn trương thiết lập liên minh toàn diện, trong đó có liên minh quân sự, với Hoa Kỳ và Nhật Bản.

    Trong mấy bài viết trước, tác giả đã phân tích, trình bầy khả năng hiện thực hóa khối liên minh thần thánh này.

    Giữa chừng bài viết hôm nay, bỗng xuất hiện một tin mới, được xem như một trong những tin vui lớn nhất lúc tuổi già của chúng tôi. Xin chép nguyên văn phần chính của bản tin đó:

    “HANOI/WASHINGTON: Một cách lặng lẽ, hai chính phủ Mỹ và Việt Nam đang kết thân hơn, trong đó có những dấu hiệu không được loan tin nhưng đầy minh bạch: cơ quan tình báo Hoa Kỳ CIA đã mở một văn phòng liên lạc tại Hà Nội, và chính phủ VN nói với Hoa Kỳ rằng Vịnh Cam Ranh có thể mở cửa đón tàu chiến Mỹ.

    Các thông tin trên đăng trên bài viết nhan đề “A long reconciliation” (Một cuộc hòa giải lâu dài) của Richard Halloran trên báo Honolulu.

    Bài báo cho biết Đaị Sứ Lê Công Phụng đã bay tới Hawaii mới 1 ngày trước để họp với Tư Lệnh Quân Lực Mỹ Vùng Thái Bình Dương, Đô Đốc Robert Willard, và mang thông điệp ngắn gọn, “Coi chừng Trung Quốc.”

    Trong ngôn ngữ ngoaị giao hơn, theo lời tiết lộ của các viên chức Mỹ và Việt, ông Phụng nói, “VN và Hoa Kỳ nên hợp tác để chống lại việc TQ tranh lãnh thổ, lãnh hải và lộ ý đồ cản trở thông thương vùng Biển Đông.”

    … Hạm Đội Thái Bình Dương của Mỹ tại Trân Châu Cảng, nơi đã gửi khoảng nửa tá tàu chiến sang thăm các hải cảng VN các năm gần đây, dự định mở một hội nghị với các cấp chỉ huy tương nhiệm vào mùa xuân này để thu xếp thêm các chuyến tàu chiến Mỹ thăm VN. Trong một quyết định có tính đột phá, Việt Nam báo rằng hải cảng ở Vịnh Cam Ranh sẵn sàng mở ngõ đón tàu chiến hải quân nước ngoài. Hình ảnh một hàng không mẫu hạm trang bị vũ khí nguyên tử, nặng 90,000 tấn, vào Vịnh Cam Ranh sẽ là biểu tượng minh bạch của sự hòa giải Mỹ-Việt,vì vịnh này là nơi hải quân Mỹ trú đóng thời chiến tranh. Việc taù chiến Mỹ vào Cam Ranh cũng là dấu hiệu cho các nước Châu Á rằng Mỹ muốn giữ an ninh khu vực và nhắc TQ rằng Mỹ sẽ là một đối thủ khổng lồ. Năm ngoái, phi cơ từ mẫu hạm USS George Washington đã chở nhiều lãnh tụ quân sự và chính trị VN bay ra tàu chiến đậu ngoaì khơi. Mẫu hạm USS John Stennis cũng làm như thế trước đó cùng năm, cả 2 lần đều bị Bắc Kinh phản đối vì nói rằng vi phạm vùng Biển Đông của TQ.

    Nhưng dấu hiệu rõ nhất là việc mở một văn phòng liên lạc tại Hà Nội bởi sở tình báo Mỹ CIA. Không ai nhầm lẫn nữa về các dấu hiệu hợp tác về an ninh”.

    Nếu bản tin trên đây là thật thì ta rất có thể yên tâm. Đối với lũ tướng tuồng Đại Hán này, cứ già đòn thì sẽ non nhẽ thôi mà.

    Liên minh Mỹ – Nhật, liên minh Mỹ – Phi, liên minh Ấn – Nhật, liên minh Úc- Nhật- Ấn đã và đang tích cực hình thành.

    Liên minh quân sự giữa Việt Nam với Hoa Kỳ và Nhật Bản được thiết lập nữa thì hẳn Trung Quốc phải bớt ngang ngược, hung hăng, cứ thế lùi lũi chui vào khuôn phép. Năm 1909 Trung Quốc từng nhảy vào định chiếm đoạt quần đảo Hoàng Sa của ta đấy chứ. Đầu năm ấy, đô đốc Tàu Lý Chuẩn chỉ huy ba pháo thuyền đã đổ bộ chớp nhoáng lên đảo Phú Lâm nhưng ngay sau đó phải cụp đuôi rút chạy khi đụng độ với quân đội viễn chinh Pháp với tư cách là lực lượng được Chính quyền Pháp, đại diện cho Nhà nước Việt Nam về đối ngoại, giao nhiệm vụ bảo vệ, quản lý, thực thi chủ quyền tại quần đảo này.

    Thực ra Trung Quốc không mạnh khi mà nền kinh tế nước họ đang trên bờ vực thẳm và nguy cơ vỡ các mảng Tân Cương, Tây Tạng đã nhỡn tiền.

    Ta cũng không phải lo sợ về cuộc chiến đối với Trung Quốc nếu xẩy ra. Chỉ cần có những lãnh đạo tài ba, có tướng giỏi, ta có thể tổ chức cuộc chiến dưới dạng chiến tranh ủy nhiệm và chiến tranh cục bộ. Chiến tranh ủy nhiệm đã được đề cập trong bài “Bộ trưởng Quốc phòng chống lại Thủ tướng”. Chiến tranh cục bộ sẽ được diễn giải trong một bài khác. Tinh thần của nó là hạn chế để chiến tranh chỉ diễn ra ở Biển Đông và trên các đảo.

    Phải chi họ bị thay thế. Trước mắt chỉ cần họ bớt lú lẫn, ngu xuẩn đi, Đất nước chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh mẽ.

    Hà Nội 19 tháng 6 năm 2014

    Nguyễn Thanh Giang

    Mobi: 0984 724 165

    Email: [email protected]

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Nước nào muốn giàu và phát triển, thì cứ cho Mỹ đóng quân. Hàng trăm nước muốn Mỹ đặt căn cứ quân sự lên đất nước họ, nhưng không được. Chỉ có vài nước như Đức, Nhật, Nam Hàn, là có sự hiện diện của quân Mỹ từ 1945 đến nay. Kết quả cả ba nước đều giàu có.

    VNCH đã có được cơ hội để Mỹ đặt căn cứ quân sự trong thập niên 1960. Khi đó, Vịnh Cam Ranh có hạm đội Mỹ đặt căn cứ. Và suốt 15 năm, Hạm Đội 7 của Mỹ tuần tra Biển Đông, còn VNCH cho quân lên đóng ở các đảo Phú Lâm, Tri Tôn...Trung Cộng không dám hó hé bén mảng. Ngư dân tha hồ đánh bắt cá, tôm...và dân chúng Miền Nam không thiếu tôm cá trong bữa ăn hàng ngày. Ở miền Nam, trong các chợ và trong gia đình, không ai cần dùng nước đá hay tủ đông lạnh để trữ tôm cá vì ngày nào cũng mua được tôm cá tươi. Biển Đông, Hoàng Sa, và Trường Sa là của Việt Nam Cộng Hòa.

    Nhưng, VN cũng sản suất ra những tư tưởng rác rến, thiển cận, ngu dốt: "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào". Lại còn ngụy biện "làm cách mạng giải phóng dân tộc...không có gì quí hơn độc lập, tự do..." .Các ông: HCM, Lê Duẩn, Đổ 10, Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh, đảng viên đảng CSVN hiện nay...thực hiện, làm tay sai và tiếp tay cho Trung Cộng bằng cách gây chiến tranh VN, xâm chiếm miền Nam, và đã làm cho Mỹ chán nãn, bỏ đi rút khỏi VN 1970-1973. Thế là VN mất cơ hội chơi và làm đồng minh với thằng giàu nhất thế giới. Từ 1975, đánh bạn với thằng nghèo nhất thế giới, Trung Cộng, và các nước nghèo Đông Âu và trên đà sụp đổ: Liên Xô. Và thậm chí Việt Cộng còn xưng là "'các đỉnh cao của trí tuệ của loài người"!

    (Thiệt hại của Mỹ: 58.000 lính Mỹ chết. Thiệt hại của VNCH 236.000 lính VNCH chết. Thiệt hại của dân chúng miền Bắc rất khủng khiếp: 1.152.000 bộ đội tử thương; 780.000 thương binh; 300.000 bộ đội vẫn còn mất tích; đến nay, 2012 vẫn còn 8,8 triệu người có công với CÁCH MANG. http://www.baomoi.com/Hoi-nghi-bieu-duong-nguoi-co-cong-tieu-bieu-toan-quoc-nam-2012-Am-ap-nghia-tinh-dong-chi-dong-doi/122/8840640.epi)

    Kết quả, VN đã mất một dịp may - nếu không muốn nói là cơ hội lớn nhất trong suốt 4000 năm- để có thể trở thành các cường quốc về kinh tế như Nhật, Đức, Nam Hàn. Chúng ta không cần/ không thể bằng họ, mà chỉ cần đạt được thành tích về giáo dục, y tế, kinh tế tài chánh bằng 50% các nước này cũng được.

    Khi Mỹ rút 1973, Trung Quốc lập tức cướp ngay các đảo Phú Lâm, Tri Tôn...(19-1-1974). Chiếm cao điểm Lão Sơn 1984, chiếm Trường Sa 1988. Chiếm và hợp thức hóa quyền làm chủ Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, vài xã ở Móng Cái; và rất nhiều vùng đất biên giới qua hiệp định trên bộ ký ngày 31-12-1999; Và nay, 2014, TQ đang bồi xi măng lên bãi đá ngầm Gạc Ma để làm thành đảo nổi;giải đá ngầm Gạc Ma đang được xây dựng trở thành căn cứ giống như tàu sân bay hoặc hơn thế nữa : có phi trường, căn cứ hậu cần, trạm kiểm soát quân sự rẻ tiền nhất để TQ tuần tra và chiếm luôn phần còn lại của quần đảo Trường Sa (ngang mặt Sài Gòn).

    Nay, những gì ông Nguyễn Thanh Giang viết phía trên cho thấy là Việt Cộng từng "đánh cho Mỹ cút", nay lại bí mật mời Mỹ vào...Hóa ra là Việt Cộng nay đi theo con đường của VNCH trên 50 năm trước đây. Thế thì chừng nào đảng CSVN và nhà nước lên tiếng nhận sai lầm trong suốt 65 năm qua?

    Ý kiến của bạn đọc Lê Văn Mọi (20/06/2014 - mã số 121107) thiệt chính xác.

    Người mình (các nhà lãnh đạo CS) lạ kỳ quá, chỉ nhận ra các sai lầm sau vài chục năm, có khi phải sau cả nửa thế kỷ. Cách đây gần 40 năm, khi Trung quốc đánh chiếm Hoàng Sa thì không nhận ra âm mưu xâm lược của họ, rồi năm 1979 Trung quốc lại đánh cho trận nữa, lần này thì đánh thẳng nhà nước CS chứ không đánh "Ngụy" mà vẫn chưa chịu mở mắt. Nay bộ mặt xâm lược của Trung quốc đã phơi bầy quá rõ mà vẫn có người còn u mê, vẫn còn hy vọng vào "16 chữ vàng" và "4 tốt".

    Trong suốt chiều dài lịch sử, dân tộc ta thường trực một mối lo, đó là lo bị Trung quốc xâm lược, luôn luôn cảnh giác, luôn luôn lo củng cố quốc phòng, làm cho lực lượng quan đội lớn mạnh để đương đầu với phương Bắc lúc nào cũng nhòm ngó. Chính vì thế mà trong lịch sử nhiều lần quan dan ta dấnh bại các cuộc xâm lăng của Trung quốc. Riêng đến thời CS thì nhà nước lại chuyển mối lo thành lo mất chế độ chính trị và chuyển cảnh giác vố giặc thành cảnh giác với dân. Xây dựng lực lượng quan đội lớn mạnh không phải là để đương đầu với giặc mà để đàn áp nhân dân, vũ khí hiện đại mau về cũng không phải là để đánh giặc mà là để đánh dân. Hãy thử tưởng tượng nếu như có vụ bạo loạn ở thủ đo thì chỉ sau 24 giờ đồng hồ là quân đội dẹp tan ngay, chỉ riêng đơn vị bảo vệ Lăng Hồ với hàng sư đoàn cũng có thể dìm dân trong bể máu. Thế nhưng từ hôm Trung quốc đặt giàn khoan ngoài biển Đông đến nay thì Cảnh sát biển (tên gọi thế thôi chứ thực chất lực lượng này nằm trong quân đội) có nhiệm vụ đuổi giặc thì ngược lại là cố tránh bị giặc đuổi.

    Trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn hiện nay thì người dân có hai mối lo, mối lo thường trực là phải đối phó với những khó khăn hàng ngày. Còn trong sâu thẳm thì hầu như người dân lo mất nước về tay Trung quốc. Vậy mà những người lãnh đạo lại chỉ lo mất chế độ thôi, tức là "lo cho sự an huy của Đảng", đờì sống khó khăn của dân thì không lo mà lại làm cho dân lo thêm vì các khoản đóng góp như thuế, giá cả và phí...

    Có thể tóm tắt các ý trên là ta thì lo tập trung lực lượng đánh dân, còn Trung quốc thì lo tập trung lực lượng đánh ta, so sánh tương quan lực lượng ở biển Đông thì rõ, thế thì ta thắng làm sao được.

    Còn dân thì vừa lo "chống Tàu cứu nước" lại vừa lo chống Đảng để đòi dân chủ và quyền làm người, tức quyền sống. Đảng bóc lột thậm tế thế này thì sống thế nào được.

    Trọng là Đảng trưởng toàn làm ngược lại những điều phải làm thì là điên chứ không phải Lú, nếu không điên không Lú thì đích thị là tên Trần Ích Tắc hay Lê Chiêu Thống thời hậu Trần Dân Tiên (TIỀN TRÊN DÂN).

    Nhiều người đang bi quan trước tình hình đất nước, Trung quốc thì ngày càng tăng cường lực lượng quân sự để chiếm biển Đông, còn ta thì chỉ diễn đi diễn lại cái trò "đánh bằng hai cái loa, một cái loa điện, một cái loa Nguyễn Tấn Dũng", nhưng khi đọc bài này thì thấy hé lên một tia hy vọng. Giá như nhà nước ta nghe theo ông TS Cù Huy Hà Vũ "hợp tác với Mỹ là mệnh lệnh của thời đại" từ mấy năm trước thì đâu đến nỗi.

    Đến bây giờ thì ta mới "mở chiến dịch" tuyên truyền giáo dục lòng yêu nước bằng mấy hình thức trưng bày triển lãm tài liệu nói HS và TS là của Việt Nam, cầu truyền hình biển đảo quê hương, học sinh xếp hình bản đồ nước ta, 1.000 người đòng thanh hát quốc ca, quyên góp tiền gửi tặng cảnh sát biến và lực lượng kiểm ngư cùng bà con ngư dân miền Trung... chẳng biết những hoạt động ấy có làm cho Trung quốc sợ mà rút giàn khoan khỏi hải phận nước ta không? Còn Trung quốc đang tiến hành xây sân bay ở đảo Gạc Ma, đóng thêm giàn khoan để đặt trên hải phạn nước ta thì chẳng "viển vông" tí nào. Tàu chiếm HS từ năm 1974, sao sau 40 năm ta mới công bố tài liệu HS là của ta?

    Chưa thấy ai sơ kết những hình thức ta hoạt động giữ gìn biển đảo từ sau ngày 1-5 đến nay đã mang lại kết quả gì. Thế nhưng cái tai hại bạc nghìn tỷ xẩy ra từ ngày đó thì rõ như ban ngày, chỉ vài ngày 13-14 tháng năm mà một số người chưa rõ bao nhiêu nhưng đã tàn phá các cơ sở kinh tế ở Bình Dương, Đông Nai và thành phố Sài Gòn bằng cả mấy trung đoàn, có khi còn hơn cả mấy đợt máy bay Mỹ oanh tạc trước kia. Thiệt hại tiền tỷ thì chắc là chẳng "viển vông" tí nào, rồi lại đàn áp, bắt bớ những người tham gia vài cuộc biểu tình chống Tàu gàn đây thì cũng có "kết quả" cụ thể chẳng "viển vông" tí nào.

    Trước đây chế độ miền Nam bắt tay với Mỹ thì ta bảo đó là bọn ngụy phản động. Nay ta lại chủ động bắt tay với Mỹ thì ta là cái gì? Hãy hỏi Trọng Lú xem sao. Giá như ngày trước cả nước ta là "ngụy" thì nay đâu đến nỗi.

    Hãy xem Đài Loan còn bé nhỏ hơn ta, tại sao TRung quốc không dám thôn tính? Không hiểu Trọng Lú và Hùng Hói có trả lời được không? Còn dân ta thì ngay cả trẻ con cũng thấy chỉ có một lý do duy nhất, đó là họ đéo có cái điều 4 trong hiến pháp nên dễ hợp tác với Mỹ, được Mỹ giúp đỡ tận tình. Nước ta từ thời thượng cổ đên nay cũng chẳng bao giờ mạnh hơn Trung quốc, ta vẫn thắng cũng là nhờ không có điều 4 trong hến pháp. Năm 1979 chiến tranh biên giới xẩy ra, quân đội lúc đó "Trung với nước" nên được đồng bào các dân tộc địa phương giúp đỡ, nay quân đội "trung với Đảng" thì nếu như có chiến tranh xảy ra thì chắc người dân địa phương bảo: "Tthôi "để Đảng và nhà nước lo", hồi trước chúng tôi đánh nhau để giữ đất thì này Đảng và nhà nước bán mẹ nó đát cho Tàu rồi." Người dân miền biển thì chưa biết âm mưu của Đảng bán biển đảo như thế nào nên còn tin tưởng, nếu tin năm 1988 Lê Dức Anh ra lệnh cho bộ đội ta không được nổ súng khi Trung quốc đổ bộ lên đảo thì chẳng biết họ sát cánh cùng cảnh sát biển và kiểm ngư làm những gì?

    Chẳng biét nói ra những sự thật này (và cũngc có người đã nói trước rồi) thì có bị coi như phản động hay không?

    Trích dẫn:
    Trước mắt chỉ cần họ bớt lú lẫn, ngu xuẩn đi, Đất nước chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh mẽ

    Họ không lú lẫn, ngu xuẩn đâu. Họ khôn, ranh và ma mãnh bằng trời ấy chứ. Nhưng mấy chục năm qua ăn (tiền, đô la, nhân dân tệ...) của Thiên Triều rồi, bây giờ làm sao "ói" ra được?
    Ói ra thì tiếc, mà Thiên Triều ắt hẳn tầm sẵn những phương thuốc độc không cho họ ói hoặc làm bất cứ việc gì.
    Trông mong họ hồi tâm, đổi ý... là chuyện viển vông. Chỉ có "lật" họ thì may ra.