JB Nguyễn Hữu Vinh - Theo “đảng quang vinh”, lâm nguy vận nước

  • Bởi Mắt Bão
    13/06/2014
    6 phản hồi

    JB Nguyễn Hữu Vinh

    Theo dõi các sự kiện hơn một tháng qua, kể từ khi Trung Cộng đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam, người ta thấy ở đó có đủ sắc thái bi hùng, kiêu hãnh, bạc nhược, hèn hạ và hài hước... Có những điều người ta ngờ ngợ từ lâu, nay bạch hóa trước ánh sáng, có những điều người ta lấp lửng từ lâu, nay huỵch toẹt trước thiên hạ, có những điều người ta lên án, bàn luận âm thầm từ lâu, nay người ta kết luận công khai.

    Tất cả cho thấy nhiều điều mà câu hò xứ Nghệ xa xưa đã nói: “Rằng qua cơn hoạn nạn, mới hiểu tận lòng nhau”.

    Cơn hoạn nạn

    Đất nước Việt Nam đang trải qua một cơn hoạn nạn khốc liệt.

    Cơn hoạn nạn bắt nguồn từ một nền chính trị độc đảng, độc trị độc tài vẫn tồn tại trên đất nước này đã quá lâu, gây bao nhiêu hệ lụy và đã tự chứng tỏ mình không đủ khả năng đưa đất nước đi lên theo chiều tiến bộ mà thậm chí ngược lại. Dù vẫn luôn tự vỗ ngực xưng xưng là đỉnh cao trí tuệ nhân loại là đội quân tiên phong nhưng họ đang đi vào một cuộc khủng hoảng chính trị toàn diện. Ở đó, họ chứng tỏ sự khủng hoảng lớn về tư tưởng, lý luận và nhân sự.

    Gần một trăm năm ru ngủ dân tộc này đi theo “con đường ánh sáng của đảng” về Thiên đường Chủ nghĩa xã hội. Với cái lý thuyết huyễn hoặc rằng là CNXH sẽ thắng CHTB ở năng suất lao động, rằng là CHTB là đêm trước của CNXH, rằng là CNXH là khoa học của mọi khoa học và ở đó không có người bóc lột người… rồi hô hào nào là “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH, hoặc “Đi tắt, đón đầu” v.v… Để rồi cuối cùng muốn về số 0 lại phải một quá trình dài sau đó. Nay thì các đời Tổng Bí thư nói huỵch toẹt là cái CHXH mà luôn được vẽ ra một cách công phu, tốn kém và ảo tưởng đẹp đẽ kia ấy, nó chưa rõ ràng là đầu cua tai nheo nó ra sao, mà “sẽ dần dần sáng rõ” (Nông Đức Mạnh) hoặc “Đến hết thế kỷ này không biết đã có Chủ nghĩa Xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa” (Nguyễn Phú Trọng). Thế nhưng, họ vẫn quyết không từ bỏ việc đưa cả dân tộc này làm vật thí nghiệm, một loại thí nghiệm mà cả loài người đã vứt bỏ ¼ thế kỷ nay bởi chắc chắn sẽ thất bại.

    Không chỉ khủng hoảng về tư tưởng, lý luận, đảng CS hôm nay khủng hoảng nặng nề về nhân sự. Đã 2/3 thế kỷ đảng xây dựng “con người mới XHCN”, lớp người hôm nay lãnh đạo đất nước, đều là lớp người đã ưỡn ngực tự hào là “thế hệ Hồ Chí Minh, là con cháu bác Hồ”. Thế nhưng, tham nhũng từ những con sâu, nay là một bầy sâu, tha hóa từ là hiện tượng cá biệt, đã trở thành hiện tượng bình thường và thậm chí là phổ biến với “một bộ phận không nhỏ” dù đảng không muốn nói thẳng ra là phần lớn. Vì thế, ngay cả chân Thủ tướng lãnh đạo chính phủ với nhiều những sai lầm, bao hậu quả, cuối cùng khi bị đặt vấn đề từ chức đã chỉ thẳng vào mặt Đảng mà rằng: “Tôi không biết, đảng bảo làm thì tôi làm”. Hết chỗ nói.

    Cơn khủng hoảng chính trị đã đẩy sự tín nhiệm của người dân vào lực lượng tự xưng này đến cuối đường hầm.

    Và khi sự tín nhiệm của người dân xuống thấp nhất, thì ngón đòn bạo lực được sử dụng để thể hiện bản chất cái gọi là “chuyên chính vô sản” rõ nét nhất. Bạo lực xảy ra tràn lan trong xã hội, nhiều nơi côn đồ kết hợp công quyền để đàn áp người dân. Một xã hội luôn được tự ca ngợi ổn định, hòa bình, hạnh phúc đến tận… thứ 2 thế giới, nhưng người dân luôn khủng hoảng lòng tin vào mọi mặt cuộc sống.

    Bắt nguồn từ tư duy lãnh đạo, một nền kinh tế Việt Nam què quặt, phụ thuộc và lâm vào miệng hố của sự mất ổn định. Nguồn gốc sâu xa từ một thể chế chính trị độc tài cộng sản đã dẫn nền kinh tế theo đường lối “kinh tế Thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa” chẳng giống ai. Ở nền kinh tế XHCN đó, không những đã không “tạo ra năng suất lao động cao hơn hẳn” như họ thường dạy dỗ rêu rao trong cái bộ môn Kinh tế Chính trị Mác – Lenin. Ngược lại, lực lượng lao động được sử dụng chỉ 30% tổng số nhân lực bộ máy, phần còn lại 70% ăn bám, đó chính là sản phẩm của chế độ kinh tế thị trường XHCN đã đưa lại hậu quả khủng khiếp cho nền kinh tế mà không một nguồn lực nào cáng đáng nổi.

    Cơn hoạn nạn cũng bắt nguồn từ nạn thâm thủng ngân sách do tham nhũng, phá hoại và đặc biệt là những dự án bởi “Chính sách lớn của đảng” đã để lại những hậu quả khủng khiếp không chỉ cho kinh tế, môi trường, an ninh quốc phòng mà trực tiếp tác động đến đời sống người dân. Đến mức Việt Nam đã phải đào khoáng sản thô bán vẫn lỗ mà vẫn cứ bán.

    Ở các nước xung quanh, những sự kỳ thị người Việt diễn ra ngày càng nhiều. Người Việt thuộc thế hệ Hồ Chí Minh ở nước ngoài đã thi nhau “lập thành tích” trong các vụ vi phạm pháp luật nước sở tại và tạo nên những hình ảnh đáng xấu hổ trong con mắt bạn bè, trong các vụ việc làm ăn, đầu tư và cuộc sống với nạn trộm cắp, đĩ điếm, thiếu văn minh, lịch sự tối thiểu.

    Trên thế giới, trước con mắt anh em, bạn bè, vị thế của Việt Nam dần dần tụt xuống hàng cuối về các chỉ tiêu tự do, nhân quyền. Hàng năm, thế giới phải nhắc nhở nhà nước VN cần tôn trọng các quyền cơ bản của con người của chính người dân đất nước mình. Công dân Việt Nam được sử dụng như những con tin cho chính nhà nước đổi lấy các hoạt động làm ăn, hội nhập.

    Và trong cuộc khủng hoảng không lối thoát đó của những người cộng sản, thì đất nước lâm vào một cơn hoạn nạn mới: Nạn xâm lăng từ Phương Bắc.

    Kết quả là khi Việt Nam lâm nạn, ngoảnh đi, ngoảnh lại trước sau thì nhà nước Việt Nam không có một bạn bè, đất nước cô đơn giữa những nguy biến.

    Đảng “quang vinh” - nguy vận nước

    Nạn xâm lấn, và bành trướng của ngoại bang phương Bắc có từ ngàn đời nay, nó cũng như bão, như lũ lụt, như nắng hạn mưa rào, nghĩa là cứ đến mùa lại đến. Cái tâm địa bành trướng của người Phương Bắc cha ông ta đã nói lại cho con cháu rõ xưa nay, mỗi người dân Việt đã ngấm vào máu vào thịt, rằng nó cũng như dịch bệnh, cứ sơ hở là nó cắn. Cũng chính vì thế mà dòng máu trung dũng chống xâm lăng từ phương Bắc đã được lưu truyền và luôn chảy trong huyết quản người Việt xưa nay, chưa bao giờ nguội tắt.

    Điều tệ hại nhất, là “đảng lãnh đạo” đã xác định kẻ thù của đất nước, dân tộc này là bạn “16 chữ vàng và 4 tốt” của mình. Đây chính là nguyên nhân chính đã tạo nên cơn đại hoạn nạn của đất nước hôm nay. Chính thái độ, cách hành động của nhà cầm quyền Việt Nam thời gian qua đã thể hiện một điều: Trong giai đoạn này, những bi đát, gian nan của vận nước càng tăng lên gấp bội.

    Không chỉ hôm nay, mà giai đoạn gần đây, những hành động của đảng Cộng sản và nhà nước CSVN đối với Trung Cộng chỉ thể hiện thành công một điều: Sự lệ thuộc, khiếp nhược đến hèn hạ. Mọi hành động, giao tiếp giữa hai quốc gia độc lập đã bị biến dạng đến thảm hại. Trong khi bọn bành trướng ngày càng lộng hành, ngang ngược đối với thể diện đất nước, đối với lãnh thổ của Tổ Quốc, thì đảng luôn chỉ đạo ngậm miệng làm thinh. Chẳng những thế, tất cả những tiếng nói của người dân thể hiện sự ưu tư trước hiện tình đất nước, trước tương lai và nguy cơ của lãnh thổ của Tổ Quốc, đều được Đảng ưu tiên xếp vào thế lực thù địch.

    Cũng dưới sự “lãnh đạo tuyệt đối của Đảng CSVN”, người dân dần dần được đưa vào con đường nô lệ Trung Cộng về kinh tế, văn hóa và chính trị.

    Mọi thứ hàng hóa tiêu dùng đều là Trung Cộng chi phối, từ miếng thực phẩm, từ món hàng tiêu dùng cho đến tấm bản đồ in hình lưỡi bò treo trong phòng các quan chức… tất cả đều được Trung Cộng cung cấp. Hàng hóa tràn ngập với đầy đủ độc tố để làm suy kiệt giống nòi ta về thể lực và tinh thần.

    Về mặt văn hóa, báo chí, tivi tràn ngập phim Tàu, tin Trung Cộng. Báo chí đưa tin Trung Cộng cứ như đưa tin nhà mình. Thậm chí, tờ báo Đảng Cộng sản còn để bản tin ghi rõ Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Cộng. Trong khi tờ báo viết về Biển đảo Việt Nam thì phải đình bản, người in áo chống đường lưỡi bò, người biểu tình yêu nước thì vào tù. Trong khi lịch sử Việt Nam cố tình bị quên lãng, xuyên tạc, những chi tiết lịch sử liên quan đến bọn xâm lăng bị biến tướng, bóc gỡ, che dấu một cách nhục nhã. Học sinh Việt Nam dần dần quên lịch sử Việt Nam để nhớ lịch sử Tàu.

    Người dân Việt Nam không thể quên những năm tháng tủi hổ, chỉ cần nhỡ miệng, chỉ cần mặc chiếc áo có dòng chữ Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, chỉ cần viết, nói về Biển, Đảo của Tổ Quốc, thì y như rằng có chuyện với bộ máy công an “còn đảng, còn mình”. Nhẹ, thì phiền toái, đánh đập, bắt giữ, nặng thì vào trại giam.


    Về mặt thể diện quốc gia, đón Tập Cận Bình, đảng đã cho gắn thêm một ngôi sao chư hầu trên lá cờ Tàu Cộng. Điều này làm ngỡ ngàng cả đất nước, cả dân tộc… Người dân, dù đã chứng kiến sự hèn hạ của cả bộ máy nhiều lần cũng không thể ngờ được não trạng nô lệ đã đến mức đó.

    Có thể nói, chưa có giai đoạn lịch sử nào, đất nước Việt Nam, người dân Việt Nam chịu nhục nhã bởi thái độ đê hèn trước ngoại xâm của những người tự xưng lãnh đạo đất nước như thời gian qua, họ tưởng vậy là sẽ được yên với quan thầy. Miệng lưỡi tuyên truyền của họ là “Việc biển đảo đã có đảng và nhà nước lo”. Nhưng chưa hết, bọn cướp có bao giờ chùn tay, bọn bành trướng có khi nào dừng lại.

    Dù dã tâm xâm lược của kẻ thù đã rõ, hành động xâm lăng của kẻ thù đã diễn ra khốc liệt hết sức ngang ngược và bạo lực thì những người tự xưng là lãnh đạo, là trí tuệ, là sức mạnh “bách chiến bách thắng” đã thể hiện sự khiếp nhược của mình, luôn mồm gọi kẻ thù là bạn, là anh em, là đồng chí, là bạn vàng… nhằm tiếp tục ôm chân quân xâm lược.

    Khi Hoàng Sa, một phần Trường Sa đang nằm dưới gót giày quân xâm lược Phương Bắc, những người dân tưởng nhớ đến các anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh vi lãnh thổ thiêng liêng đảng đã cho phá đám bằng mấy đứa công an cầm loa và “cắt đá” bằng một bầy đàn bà nhảy đầm trước tượng tiền nhân và bao trò mạt hạng hèn hạ khác...

    Khi những người yêu nước còn trong tù, những màn đấu tố người yêu nước còn chưa ráo mực, chưa hết những tiếng vang chói tai của những con nộm rơm lên án người yêu nước, thì nhà nước đang lo mải miết đi “cưỡng chế, thu hồi” đất đai, tài sản của nhân dân từ ngàn đời nay để lại bằng những biện pháp bạo lực và bất nhân.

    Khi lãnh thổ Tổ Quốc bị xâm lược, còn nằm dưới gót giày quân xâm lược, thay vì động viên toàn dân toàn quân chung sức chung lòng bảo vệ non sông, thì đảng kêu gọi quân đội trung thành với đảng và chống “diễn biến hòa bình”. Thậm chí đưa quân đội đi “chống diễn biến hòa bình”, đi cưỡng chế đất đai của dân cho đảng.

    Thậm chí, khi giặc hung hãn vào tận nhà, cắm giàn khoan, đâm thủng tàu bè của lực lượng chấp pháp VN, giết chết ngư dân trên biển Việt Nam, sau một tháng đã có gần 30 cố gắng đàm phán từ phía Việt Nam, tất cả đều bị Trung Quốc bỏ ngoài tai. Đến mức đó, đảng vẫn cứ ngậm thinh và Bộ trưởng Quốc Phòng vẫn kiên quyết “Không để xảy ra xung đột”. Thương thay cho ông ta, việc xảy ra xung đột không nằm ở ý muốn của ông ta và cái đảng CS của ông. Cách duy nhất để không phải xung đột, chỉ có trói tay để tự xin hàng khi giặc đến.

    Khi mà đất nước VN đang có một bộ máy cai trị đã rệu rã, ươn hèn và bạc nhược. Khi mà tình trạng đất nước đã vào tình trạng: “Trong ngoài lục đục, trên dưới không yên, thiên hạ bất đồng, nhân tâm ly tán”. Bọn bá quyền biết và thấy rõ cơ hội vạn năm có một đã đến. Có lẽ chưa bao giờ việc thực hiện mộng bá quyền Đại Hán có điều kiện thuận lợi như giai đoạn hiện nay.

    Và vận nước đã nhanh chóng chuyển qua giai đoạn mới: Tổ quốc bị xâm lăng

    Hà Nội, ngày 12/6/2014

    J.B Nguyễn Hữu Vinh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    ĐẢNG ĐỒNG THANH
    Vòi rồng phun nước biển đông đại đồng chủ nghĩa chẳng trông mong gì
    Ngư dân lệ đẫm bờ my thúng thuyền bám biển ra đi khó về
    Bà con đạp sóng thảm thê
    Ngoài khơi thủy thủ câu thề sinh bia
    Thi đua yêu nước chia lìa
    Trung ương đại bảo lia thia chào hàng
    Gia đình khấp báo đại tang tuyên truyền chú phình cả làng hùng anh
    Cá tôm máu cũng mùi tanh cớ sao đảng vẫn đá banh tranh còi
    Đầu đần tứ trụ thòi lòi giặc vào đến cửa vẫn coi bạn bè
    Phải chăng thí chốt bắt mè điếu ngư hạm chiến chiếc bè cứu nguy
    Xâm lăng gây hấn biên thùy
    Tàu quen phao lạ há tùy ngư ông
    Thẹn thay cúng bái tổ tông
    Mặt mo dòng dõi Lạc Long ngàn đời
    Cóc phòng bọ trưởng nghẹn lời Hoàng Sa quần đảo nẩu xơi lâu rồi
    Ba Đình thái thú hà hơi thành đô hội nghị lả lơi công hàm
    TÂM THANH

    Cái việc làm và tội ác của CS ngày càng lộ rõ như ban ngày, vậy mà CS lại vẫn hô hào người dân yêu nước và còn tổ chức ca nhạc, chiếu phim ... gợi lên lòng yêu nước của người dân, kiểu này giống hệt một con điếm khuyên người khác phải sống đúng đắn, đừng lăng nhăng. Đồ đạo đức giả từ vị "cha già dân tộc" đến lũ lâu la đầu trâu mặt ngựa đang chễm chệ trên ghế lãnh đạo, giặc đến thì không đánh giặc màg lại tập trung đánh dân, rồi cướp đất của dân, dâng đất cho giặc. Những điều này thì mọi người dân đều biết, nhưng vẫn phải theo, ai có ý chống lại thì bị bỏ tù. Anh em một nhà (Nam- Bắc) thì đánh nhau hăng thế, nhưng đối với giặc Tàu thì sao lại ươn hèn như vậy? Điều này cũng do "Đảng ta" "tài tình và sáng suốt" lừa dối. Đảng thì bị Tàu lừa dối. Dân thì lại bị Đảng lừa dối. Trước kia Đảng tưởng Tàu nó giúp ta giành thống nhất đất nước thì nay mới biết nước ta thống nhất để Tàu nó thôn tính cả nước ta cho gọn. Đảng "tài tình và sáng suốt" đưa nước ta đến tình trạng suy nhược toàn thân, hết thuốc chữa rồi, mọi giá trị đích thực đều bị đảo ngược hết, người yêu nước thì bị kết tội là phản động, kẻ cầm quyền mafia thì được tôn là người lãnh đạo tài ba. Xem hoàn cảnh xã hội hiện nay thì có cái gì là CNXH đâu, Đảng CS vừa bóc lột vừa đàn áp nhân dân vừa bán nước. Nay thì nhiều người đã biết và lên án Đảng CS, thế nhưng chưa thấy ai chỉ ra còn đường cứu nước thế nào cho hiệu quả. Bài này cũng nằm trong tình trạng chung như nhiều khác đã viết. Mong rằng có nhiều bài của các bậc trí giả chỉ ra con đường cứu nước đề dân theo hơn là những bài chỉ biết chửi CS.

    Đảng cho treo khẩu hiệu ở khắp nơi: "Đảng CSVN là người lãnh đạo mọi thắng lợi của dân tộc Việt Nam" nhưng vế quan trọng nhất thì đảng lờ đi, đó là đảng cũng là đối tượng phải chịu mọi thất bại của dân tộc Việt Nam. Chỉ có điều nếu ai nói ra điều này là bị công an hành hung.

    Đảng lãnh đạo toàn diện, từ cái bé tí như ở tổ dân phố, cho đến cái to đùng là các bộ, ban, ngành, quốc hội, nhưng khi vận nước gặp nguy thì Tổng Bí thư Đảng câm như thóc, đó là một tội ác, là sự sỉ nhục với đất nước. Và những kẻ như vậy không xứng đáng để đứng đầu con thuyền đất nước. Có nhiều kẻ ngụy biện rằng Đảng có biện pháp "đối phó mềm dẻo", TBT không nói như chỉ đạo cho các cơ quan khác làm. Đó là sự dối trá và nhục nhã, là người đứng đầu, tự xưng là lãnh đạo, thì phải có trách nhiệm lên tiếng khi có kẻ xâm lấn đất nước mình.

    Còn một kẻ nữa không kém phần vô dụng và bất tài là Phùng Quang Thanh. Tên tướng béo mặt đầy mỡ phát ngôn bừa bãi, gọi việc Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam là hành động tranh chấp. Đó không thể là tranh chấp được, đó là ăp cướp! Tên tướng như Phùng Quang Thanh không xứng đáng là BTQP, hắn đáng bị xỉ vả vì lời lẽ ươn hèn của hắn. Tên này nên được gọi là Tướng lợn, Tướng đểu!

    Một bài tổng quan đầy đủ và rất hay. Tôi nghĩ thời gian đã hé lộ tất cả những hành động lẫn hành vi bán nước của tập đoàn cộng sản VN. Dân tộc ta thật là bất hạnh khi ông Hồ du nhập cái chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa Mao vào VN.

    Nếu TQ xâm lăng VN, trọng trách nặng nhất đổ dồn lên đầu Quân Đội, cụ thể là các Tướng lãnh Quân đoàn.
    Thưa các vị Tướng VN, nhân dân biết Quân đội của các vị là mhầm bảo vệ Tổ quốc, thật sự các vị đâu muốn chỉ bảo vệ Đảng CS VN, mà Hién Pháp đã áp đặt các vị.
    KHi Quân đội và toàn dân đánh trả giặc TQ, thì chính nghĩa có không ?. Trước khi đổ máu với quân thù, Ong Tổng TRọng phải tuyên bố Quân đội chiến đấu vì Tổ quốc, may ra mới có Chính nghĩa.

    Đúng là như vậy.
    Tất cả những gì ông Nguyễn Hữu Vinh nói đều chính xác.
    Đau đớn là ở chỗ đó. Và ô nhục cũng là ở chổ đó.
    Nỗi ô nhục của người dân Việt Nam hiện nay còn lớn hơn nỗi đau của một dân tộc bị mất nước.
    Vì mất nước thì toàn dân đồng lòng đoàn kết chiến đấu trước sau gì cũng đánh đuổi được giặc ngoại xâm Trung Quốc như lịch sử dân tộc đã chứng minh suốt bốn ngàn năm giữ nước.
    Còn hiện nay muốn chống giặc xâm lược, trước hết phải diệt cho được bầy ác thú trong đảng cộng sản Việt Nam mà chúng đã xây dựng cơ ngơi, hang ổ phòng thủ đến tận hang cùng ngõ hẻm hơn 80 năm qua.
    Khó khăn hơn nhiều, gian khổ hơn nhiều công cuộc chống quân xâm lược phương Bắc.
    Là người Việt Nam nhưng chúng trong nhiều triều đại Tổng bí thư đã quỳ mọp dưới chân kẻ thù và quay lại giết chóc, hãm hại dân tộc Việt Nam, đồng bào của chúng!
    Để đổi lấy sự sống còn của đảng, sự yên ổn cho bản thân hèn hạ, và chức tước, bổng lộc đẫm máu của nhân dân!
    Đau đớn là ở đây, mà ô nhục cũng là đây.
    Một dân tộc như dân tộc Việt Nam mà giờ đây ra đường thấy công an không dám ngó, muốn nói mà không dám mở miệng...
    Ông Trung tướng cộng sản Trần Độ đã nói đúng:
    "Nền chuyên chính vô sản này đã làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt và ra sức nô dịch toàn bộ tinh thần của nhiều thế hệ...Nó đang làm hại cả một nòi giống..."!
    Tại sao dân tộc VN phải chịu nhiều đau đớn, tủi nhục như thế?