Nguyễn Ngọc Già - Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa

  • Bởi Hồ Gươm
    11/06/2014
    34 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    vnch.jpg

    Một số người trong nước cũng như người Việt hải ngoại cho rằng không nên vực dậy "xác chết" có tên Việt Nam Cộng Hòa.

    Tuy nhiên, lịch sử là nguồn cội của bất kỳ dân tộc nào. Lịch sử là khoa học và tính Người được thể hiện cao nhất từ đó. Bất kỳ một giai tầng nào hay một bậc vua chúa hoặc một nhà độc tài nào đi nữa, cũng không thể nào trốn được lịch sử. Lịch sử là Con Người.

    Lịch sử dù đau thương như VNCH đã để mất Hoàng Sa, hay đáng tủi hổ như công hàm 1958 của VNDCCH và hội nghị Thành Đô của CHXHCNVN cùng nhiều biến cố sự kiện quan trọng khác không thể không nhắc lại.

    Nhắc lại để hiểu rõ hơn và để cho thế hệ con cháu hôm nay, ngày mai nghiền ngẫm, dọn mình cho một thời đại mới - đang bắt đầu ló dạng. Tôi không biết mình có mơ mộng hão huyền trong tình thế của nước CHXHCNVN hôm nay không, nhưng trong tâm hồn tôi, từ lâu, tôi muốn nói: Cám ơn Việt Nam Cộng Hòa - Nhà Nước mà ở đó, làm cho tôi "Trích Lục Bộ Khai Sanh" [*].

    Sài Gòn - nơi tôi được sinh ra, lớn lên, chứng kiến một góc nhỏ nhoi những trầm luân của số phận dân tộc Việt Nam.

    Dù VNCH tồn tại ngắn ngủi, nhưng tôi không sao quên được cuộc sống chan hòa nhân ái của tuổi hoa niên, dù ngay trong những ngày chiến tranh lửa khói.

    Hôm nay, bỗng nhiên trong tôi bật ra lời thành tâm này. Tôi viết với nỗi xúc động rưng rưng trên khóe mắt, khi xem lại hình ảnh những tử sĩ đã ngã xuống tại Hoàng Sa - Trường Sa ngày xưa.

    Thay mặt gia đình

    Như đã viết rải rác trong nhiều bài trước đây, tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, trong một gia đình trung lưu với việc làm ăn phát đạt, dần dẫn đến giàu có hơn.

    Thật ra, sau này tôi mới biết ba tôi là "Việt Cộng nằm vùng", do đó có thể nói, gia đình tôi là gia đình "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản". Cách đây vài chục năm, khi nghe câu này, tôi khá giận dữ và cảm thấy bị sỉ nhục. Cảm giác đó dễ hiểu bởi sự thật chưa được phơi bày như sau này.

    Tuy nhiên, cũng nhờ đó mà tôi tự tìm tòi. Tôi nghĩ, không có cách gì thuyết phục nhất cho mỗi người, nếu như tự thân mình không chủ động tìm hiểu và can đảm nhìn thẳng vào Sự Thật. Nhìn một cách thẳng thắn, không hề né tránh là điều chưa bao giờ dễ dàng, cho bất kỳ ai, cho bất kỳ điều gì, không riêng lãnh vực chính trị.

    Ít nhất, cho đến nay, tôi có thể nói, tôi đã nhìn thẳng vào Sự Thật mà tôi biết, tôi tin một cách có căn cứ.

    Từ cảm giác giận dữ, dần dần tôi chuyển qua cảm giác nhục nhã. Nhục nhã vì sự vong ân bội nghĩa của gia đình mình đối với Quốc Gia mà từ đó gia đình tôi làm ăn khá giả một cách chân chính, còn bản thân tôi lớn lên từ đó.

    Tôi không có ý định chạy tội cho ba tôi hay những người thân khác. Suy cho cùng, gia đình tôi vừa là đồng phạm, vừa là nạn nhân của cộng sản. Đó là sự thật. Ba tôi chưa bao giờ giết bất kỳ một ai.

    Ba tôi đã chết dưới tay người cộng sản. Tôi có căm thù không? Có. Có muốn báo thù không? Đã từng. Điều mỉa mai, ba tôi chết không phải vì người cộng sản trả oán hay trù dập mà cái chết của ba tôi đến từ sự "ân sủng" dành cho ông - một người chưa bao giờ cầm một đồng tiền bất chính nào, cũng như chưa bao giờ nhận bất kỳ sự "ban ơn" nào từ người cộng sản. Một cái chết khá đặc biệt trong muôn vàn cái chết, do người cộng sản gây ra. Có thể đó là một niềm an ủi cho tôi. Cũng có thể đó là một ơn huệ của Ơn Trên, đã sắp đặt cho ba tôi một cái chết không hề nhơ nhuốc mà nhuốm màu thê lương trong một con người thơ ngây và chơn chất. Nhưng đó là câu chuyện quá vãng của gần 20 năm về trước, không phải những gì tôi muốn viết hôm nay.

    Tôi có ba người chú ruột đều được "phong liệt sĩ". Cả ba người đều chết thời Pháp. Bà nội tôi được "tặng" "bà mẹ Việt Nam anh hùng". Tôi có hai người cậu ruột, trốn ngoại tôi để đi tập kết năm 1954. Hai người cậu ruột khác lại làm trong chế độ VNCH. Hai người cậu này đều có chức phận vào thời bấy giờ. Tôi có một người chị ruột làm trong nhà thương và "thân cộng" lúc đó. Một người anh ruột là sĩ quan thuộc quân lực VNCH (nhưng thật ra là VC nằm vùng), một người anh ruột khác là hạ sĩ quan cũng thuộc quân lực VNCH (thuần túy là lính, không quan tâm và tham gia vào chính trị, cũng như không phải VC nằm vùng). Tôi có vài người anh, chị ruột nữa, họ là dạng "cách mạng 30/4". Một số bà con thân thuộc nội ngoại khác, người thì ở trong "khu", người lại chống Cộng triệt để. Vài người khác, người thì là quân nhân, người nữa lại là công chức của VNCH v.v...

    Hồi trước 1975, đa số gia đình đều đông con. Ít thì ba, bốn; nhiều thì chín, mười. Có gia đình lên đến mười hai - mười bốn người con, đều bình thường trong nếp sống lúc bấy giờ. Một đời sống sung túc, hầu hết gia đình khá giả, đều giống nhau suy nghĩ: nhiều con là phúc lộc Trời cho. Chế độ VNCH cũng không có việc "sinh đẻ có kế hoạch". Mắn đẻ lại là điều tốt mà phụ nữ thời xưa luôn tự hào. Cuộc sống dung dị như thế. Không chỉ riêng những gia đình giàu có mà có thể nói hầu hết đều tương tự như vậy.

    Dông dài như thế, để nói rằng giòng tộc nội ngoại của tôi khá phức tạp. Giá như...

    Vâng, chính cái "giá như" nó đã làm hầu hết giòng tộc, anh chị em đại gia đình tôi "tan đàn xẻ nghé" từ dạo ấy. Dạo mà "rầm rập bước chân ta đi rung chuyển đường phố Sài Gòn" với ngày 30/4/1975 (!)

    Một giòng tộc như thế mà nói đến "đoàn kết" (như CSVN đang kêu gọi) thì quả là...hài kịch.

    Ba tôi và anh chị tôi đã từng đi tù dưới chế độ VNCH. Ba tôi ra tù sớm, chị tôi thì được tha bổng sau vài tuần tạm giam, vì không đủ chứng cớ kết tội. Riêng anh tôi nhận án "20 năm khổ sai" và bị đày đi Côn Đảo cho đến (tất nhiên) 1975.

    Điều tôi cám ơn Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa thật giản dị:

    - Ngày ba tôi ra tù, ông vẫn mạnh khỏe. Về đến nhà chỉ một tuần sau là ông có thể bắt tay trở lại công việc làm ăn.

    - Suốt thời gian ba và anh chị tôi bị điều tra cho đến lúc kết án chính thức, gia đình tôi (những người không liên quan) không hề bị săn đuổi, bắt bớ vô pháp, hành hung, xách nhiễu v.v... Má tôi đã gánh vác mọi việc làm ăn vào lúc đó. Chúng tôi vẫn đi học bình thường và sống trong môi trường không hề bị kỳ thị của bất kỳ thầy cô hay bạn bè nào. Hàng xóm láng giềng cũng không vì thế mà ghẻ lạnh, hắt hủi hay tiếp tay như kiểu bây giờ mà người ta gọi là "đấu tố thời đại mới".

    - Anh tôi - người ở tù Côn Đảo, ngày trở về đất liền vẫn mạnh khỏe, dù ốm o đen đúa, nhưng không hề mang thương tật gì cả.[**]

    Cá nhân tôi

    Tôi cám ơn Việt Nam Cộng Hòa, không chỉ vì tôi được sống trong một xã hội - có thể chưa phải là tốt đẹp nhất - nhưng tốt đẹp hơn chế độ cộng sản 39 năm qua, mà tôi còn biết ơn vì tôi đã hấp thụ được nền giáo dục, có thể nói, cho đến nay 39 năm, dù VNCH không còn, dù CHXHCNVN cố gắng "cải cách" giáo dục nhiều lần rất tốn kém nhưng không hề mang lại chút tiến bộ nào khả dĩ. Và nói cho công bằng, giáo dục hiện nay tính về chất lượng, vẫn không thể nào đạt được như trước 1975 của miền Nam.

    Nền giáo dục trước 1975 mà tôi hấp thụ, dù ngắn ngủi, nó thật sự là nền giáo dục nhân bản và khai phóng. Trung thực và hiền lương. Ganh đua nhưng không đố kỵ. Biết phẫn nộ nhưng không tàn ác. Đặc biệt nền giáo dục đó giúp cho hầu hết học trò luôn biết dừng lại đúng lúc trước cái sai với nỗi xấu hổ và tính liêm sỉ - tựa như "hàng rào nhân cách" được kiểm soát kịp thời.

    Chính xác hơn, tôi cám ơn Thầy - Cô của tôi, có lẽ bây giờ hầu hết đã qua đời, nếu còn sống chắc cũng đã nghễnh ngãng hay quá già yếu.

    Tôi biết ơn các Giáo sư [***]. Tôi muốn nói rõ: Tôi không hề có danh vị, bằng cấp gì cả.

    Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi, vì nhiều độc giả thương mến (có lẽ qua những bài viết), họ ngỡ tôi là: giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn, nhà giáo v.v... nhưng tôi thưa thật, tôi chỉ là một người "tay ngang" trong viết lách. Qua từng bài viết, tôi rút ra kinh nghiệm. Đặc biệt, tôi luôn cố gắng viết cẩn trọng và khách quan nhất để thuyết phục độc giả. Tính cách này, tôi đã học từ Thầy - Cô tôi, ngày xưa. Dù môn Văn Chương ngày ấy, tôi luôn nhận điểm thấp tệ.

    Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi cũng vì, sau 1975, cả nước rơi vào đói kém, làm cho "tính người" trong xã hội cũng mai một dần và tôi không là ngoại lệ. Thảm trạng xã hội lúc đó biến tôi trở nên chai lỳ, mất cảm xúc và lạnh lùng. Đặc biệt "chữ nghĩa" hầu như trôi sạch hết cùng những "tem phiếu", "xếp sổ mua gạo", chầu chực "mua nhu yếu phẩm" v.v... ngày xưa.

    Về sau này, khi cuộc sống đỡ hơn, tôi có thời gian hơn cùng với thời cuộc đảo điên, dần dần, tôi cảm nhận tôi "trầm mình" trong nỗi đau của bản thân, gia đình, từ đó tôi mới thấu hiểu những điều ngày xưa tôi học và tôi giật mình vì sự lãng quên đáng trách đó.

    Tôi tìm lại được "tính Người" mà bấy lâu nay tôi đánh mất.

    Một lần nữa, tôi cám ơn Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa và các Thầy - Cô của ngày xưa.

    Nguyễn Ngọc Già
    ________________

    [*] Vì những năm loạn lạc, đặc biệt tết Mậu Thân, nhiều nơi cháy nhà và thất lạc giấy tờ. Sau khi tạm bình yên, má tôi đã ra Tòa Hành Chánh Quận 3 thời bấy giờ để làm "Trích Lục Bộ Khai Sanh" cho tôi.

    [**] Tôi nhớ khoảng đến cả tháng sau (tức đâu khoảng cuối tháng 5/1975) anh tôi mới về tới SG, nhưng chưa được về nhà ngay mà ở đâu đó (lâu quá rồi tôi không còn nhớ địa điểm, hình như lúc đó ở tại một trường học nào đó thì phải?) đợi thẩm vấn điều tra từ "chính quyền cách mạng lâm thời" lúc bấy giờ, đâu hết cả hai tuần nữa mới được về nhà. Tôi nhớ lúc đó, tôi hỏi anh tôi rất ngây ngô: Ủa! Sao hơn cả tháng trời anh mới về nhà? Anh tôi cười và im lặng không nói. Mãi về sau, tôi mới lò mò tìm hiểu, thì ra, dù là "phe mình", nhưng bản chất người cộng sản là "bản chất Tào Tháo". Họ có tin ai bao giờ đâu! Họ giữ lại tất cả tù chính trị để điều tra xem thử có phải là gián điệp (các loại) được cài lại hay không (để tính chuyện lâu dài).

    [***] Trước 1975, từ đệ thất (nghĩa là lớp 6 bây giờ), Thầy - Cô được gọi là Giáo Sư - một cách gọi trân trọng, không phải học hàm như bây giờ nhiều người biết.

    Mời đọc thêm: http://www.diendantheky.net/2010/07/oc-sach-hai-muoi-nam-mien-nam-1955-1975.html

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    34 phản hồi

    Khách Lưu Hồng viết:
    Bác Già viết khéo ghê. Chế độ CS giáo dục cho con người cứ mở miệng là "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ", thế nhưng chưa thấy người nào viết một bài "cám ơn Đảng cám ơn chính phủ" sướt mướt, thiết tha như bác Già cám ơn chế độ mà bài trước bác dùng từ "ngụy" chẳng biết chỉ chế độ nào, nhưng nhiều người (cả Bắc và Nam) dùng để gọi chế độ VNCH.

    Cái khéo của bác Già là tỏ lời "cám ơn" chế độ VNCH nhưng lại tự khai lý lịch (chẳng rõ đúng hay sai) rằng mình ta đây cũng là gia đình cách mạng, có công với nhà nước CS mà bác thường lên án cũng như rất nhiều "người đương thời" (cả Bắc và Nam) để chính quyền có thấy bác chửi thì cũng đừng vội kết luạn bác là "thế lực thù địch". "Vạch áo cho người xem lưng" hay "không khảo mà xưng" thì cũng phải có một ẩn ý gì đó chứ. Chẳng biết người miền Nam bộc trực thế nào không biết, còn dân Bắc kỳ, nhất là người Hà Nội thì họ có cái tính rất xấu là chỉ muốn biết về người khác, chứ không muốn người khác biết về mình, cạy được miệng họ để họ nói ra cũng khó chứ đừng nói họ "không khảo mà xưng".

    Nhìn chung thì nền giáo dục miền Nam (trước 1975) tiến bộ hơn miền Bắc rất nhiều, nên tạo ra con người cũng giác ngộ chính trị và văn minh hơn miền Bắc. Miền Bắc làm gì có học giả viết sách dạy làm người như miền Nam, trước kia có nhà xuất bản Phạm Văn Tươi hay phát hành loại sách này, tên nhà học giả hay viết là Nguyễn Hiến Lê, vừa chịu ảnh hưởng của Tây học, vừa có nét tinh túy của phương Đông. Miền Bắc có sách dạy chính trị ca ngợi Đảng, ca ngợi Hồ, ca ngợi CNCS thì vô thiên lủng. Rất tiếc đó lại là những sách lừa dối, hay có thể gọi là sách đểu dạy cho con người xấu đi, nếu nói mạnh hơn chút nữa thì có thể là dạy con người những thủ đoạn lưu manh, nói một đằng, làm một nẻo, lúc thế này, lúc thế kia, đổi trắng thay đen, ăn đứng đựng ngược, xuyên tạc sự thật.

    Tôi không hiểu bác Già bị ảnh hưởng của nền giáo dục nào mà viết được một bài khéo như thế này? Biết ơn thì thật là người, vô ơn bạc nghĩa thì là đồ súc sinh. Tư liệu trong gia đình bác có thể viét thành tiểu thuyết được đấy, có nét điển hình của những gia đình Việt Nam, ngay trong gia đình đã có phe phái, bất ổn. Hồi CCRĐ ở miền Bắc, có nhiều gia đình trong đó ông bố bị đấu tố thì cũng không thiếu cảnh "Cửu tự cù lao con đấu bố, bách niên giai lão vợ tố chồng", nhưng cũng nhiều người con dũng cảm lên nói trước đội cải cách và trước nhân dân:

    - Bố tôi cho dù là tướng cướp cũng vẫn là bố tôi. Tôi xin chịu tội thay cho bố tôi, giết cũng được, đi tù cũng được.

    Có người sau này ăn nên làm ra, mở nhà hằng thì đặt tên là nhà hàng "Lầu thu" tức THÙ LÂU đáy bác già ạ.

    Tất cả những điều ông (bà) nói đều gần đúng. Do đó, người Việt cần phải chỉ thẳng ra và điểm mặt 2 bọn người:

    - Đó là bọn Tàu Cộng. . Bọn này là bọn cướp nước và đồng hóa cũng như phá nát hết luân thường đạo lý của Ông Cha Việt Nam để lại. Đến như đồng bào Hán của chúng, chúng còn không biết thương yêu. Đến như đi cướp đất của người Tây Tạng, Tân Cương hàng chục năm qua mà vẫn quyết tâm triệt diệt hết 2 dân tộc này. Không những thế, chúng còn mang cái gọi là "lầu thu" rất khốn nạn, bỉ ổi và tiểu nhân đội lốt "đại nhân" vừa "to" vừa "dày" như cái body của Tập Cận Bình. Cái bề ngoài "to, dày" và thô kệch của cái thứ cha truyền con nối trong đầu óc loài chuột chỉ thích "thao quang dưỡng hối" của một bụng dạ hẹp hòi và lưu manh, súc sinh do cha ông chúng truyền lại và thấm sâu đến tận xương tủy của chúng: "Phi nhân bất kiến huyết, kiến huyết phi anh hùng" hay "quân tử trả thù 10 năm chưa muộn". Quân tử của cái giống loài để bụng và hiểm ác như loài dã thú.

    - Bán nước và vong bản:
    Đó là bọn Việt Cộng, khởi thủy từ tên bán nước, đầu lụy ngoại bang, dùng đủ thứ họ, cuối cùng dùng họ "Hồ". Vô phúc cho bọn bán nước này, họ Hồ lại là cái họ mà như Hồ Quý Ly vì ngu muội và ích kỷ đến nỗi: Năm Ất Dậu (1405) sau những năm tháng ngoại giao mềm mỏng, chịu lép không kết quả, cha con Hồ Quý Ly phải đứng trước thử thách hiểm nghèo, sau đó làm mất nước. Cũng chính Hồ Chí Minh đẻ ra bầy nhện lưng đỏ bán nước hôm nay.

    Cà bọn bán nước và lũ cướp nước đều nên nhớ: trước sau gì Trời cũng tru Đất cũng diệt cả bầy quỷ đỏ!

    Khách Nguyễn Ngọc Già viết:
    Những kẻ cho tới giờ này vẫn trốn chạy sự thật, bao biện phi lý và phi nhân, phi nghĩa cho những tên CS vong bản, đó mới là những tên tội đồ của dân tộc Việt Nam.

    Có người từng nhận xét những tên đầu sỏ cộng sản VN đích thị là bọn việt gian, chẳng biết có khác gì với "những tên CS vong bản" của bác Già không nhỉ ? Hay là vong bản thì còn ghê gớm hơn cả việt gian ? :)

    Khách hôm nay viết:
    Tôi nghĩ là chúng ta đi hơi chuếnh choáng rồi.Bài này ích cũng có mà chính tả 'ôn cố nhi tri (hay tỉ) tân' hay nói cho người sinh sau không có dịp trãi nghiệm bao giờ biết cũng được Ngoài cái tâm sự của đời riêng ông NNG mà ông bộc bạch như thấy,ông NNG có lẽ còn có ý thanh minh về cái chân tâm của mình, sau một vài bài viết phân tích thế sự thẳng thắn , có khi là một gợi ý như là có lợi cho TQ mà đây đó có người đã tỏ ý (Hồ Ái Quốc-gởi từ Quảng Ngãi....)

    Bịp bợm! Cứu nước bằng bưng bít và chối quanh tội bán nước của CSVN như Hồ Ái Quốc - Quảng Ngãi và như ông khách "hôm nay", chỉ tổ làm lợi cho Trung Cộng, chứ không phải tôi!

    Những kẻ cho tới giờ này vẫn trốn chạy sự thật, bao biện phi lý và phi nhân, phi nghĩa cho những tên CS vong bản, đó mới là những tên tội đồ của dân tộc Việt Nam. Nếu không, thì nhất định đó là những tên gián điệp Tàu (dù người Việt hay dân tộc Hán) đang cố tình phân hóa người Việt hiện nay.

    Nguyễn Thiện viết:
    Nền đệ nhị cộng hoà đã tạm xong vai trò lịch sử khởi nguồn cho dân chủ và tự do. Trong khi đó, chế độ cộng sản thối nát đang cáo chung và vĩnh viễn không tái xuất hiện. Nền Đệ Tam Cộng Hoà đang và sẽ hình thành, tiếp nối nền đệ nhị cộng hoà để lại. Đó là diễn tiến của lịch sử. Hiểu chưa hai bạn Dương Tổ Yến và Lãng Du!

    Hoan hô Việt Nam - Hoan hô nền Cộng Hòa
    Vive le Viet Nam - Vive la République

    Nền đệ nhị cộng hoà đã tạm xong vai trò lịch sử khởi nguồn cho dân chủ và tự do. Trong khi đó, chế độ cộng sản thối nát đang cáo chung và vĩnh viễn không tái xuất hiện. Nền Đệ Tam Cộng Hoà đang và sẽ hình thành, tiếp nối nền đệ nhị cộng hoà để lại. Đó là diễn tiến của lịch sử. Hiểu chưa hai bạn Dương Tổ Yến và Lãng Du!

    Tôi nghĩ là chúng ta đi hơi chuếnh choáng rồi.Bài này ích cũng có mà chính tả 'ôn cố nhi tri (hay tỉ) tân' hay nói cho người sinh sau không có dịp trãi nghiệm bao giờ biết cũng được Ngoài cái tâm sự của đời riêng ông NNG mà ông bộc bạch như thấy,ông NNG có lẽ còn có ý thanh minh về cái chân tâm của mình, sau một vài bài viết phân tích thế sự thẳng thắn , có khi là một gợi ý như là có lợi cho TQ mà đây đó có người đã tỏ ý (Hồ Ái Quốc-gởi từ Quảng Ngãi....)

    Khách lăng quăng viết:
    Anh FNguyen nói rất phải. Tuy nhiên, sau khi đã được nếm mùi Cộng sản, một chế độ mà nguời dân đã rập đầu thành khẩn

    cám ơn Đảng và Nhà nước

    , lúc đuợc chính quyền phát gạo cứu đói để có cái mà ăn Tết thì anh N N Già mới chợt thấy rằng mình phải ngàn lần cám ơn những cái bình thường tự nhiên mà Việt Nam Cộng Hoà trước đây đã dành cho gia đình anh.

    Thêm một lời xin lỗi nữa là trọn vẹn.

    Khách Dương Tố Yển viết:
    Giá như bác viết những bài khác mà chỉ để sự việc tự nói lên bản chất của nó như bài này thì hay và hợp với người lao động hơn là những bài bàn về lý thuyết cao xa và chung chung, muốn thế thì phải giầu thực tế, phải nhìn đời nhiều hơn là nhìn sách vở, phải trải nghiệm. Chỉ có những nhà văn vĩ đại mới chỉu cần ngồi trong phòng mà không cần "đi thực tế" mà cũng viết được những tác phẩm để đời. Khốn nỗi trên đời, được mấy nhà văn vĩ đại giầu óc tưởng tượng và sáng tạo như vậy, phải không bác?

    Chưa hẳn như 1+1=2 thế đâu. Có người bị/được lăn lộn, lăn lóc cả đời nhưng vẫn cứ trơ khấc, chả có cảm nhận, suy tư ra được thứ gì đáng kể. Có người khác chỉ cần thoáng qua một tí là biết rõ, thấu hiểu ngọn ngành ngay, thậm chí còn nội suy, ngoại suy, khái quát, dự đoán ra được nhiều điều khác nữa. Đầu óc con người rất kì lạ, kì diệu, kiểu trời cho ai nấy hưởng. Còn theo thuyết luân hồi thì con người không phải cứ chết là tiêu tùng hẳn mà sẽ hoá kiếp liên tục, hết kiếp này nối tiếp sang kiếp sau, nếu đời trước đã tu tập, tích luỹ năng lực trí tuệ được bao nhiêu thì đời sau sẽ kế thừa trọn vẹn, chẳng mất đi đâu cả. Do đó, khả năng trí tuệ của mỗi con người không phải mới chỉ được hình thành trong cuộc đời hiện tại mà đã có nguồn gốc sâu xa từ bao tiền kiếp trước. Dẫu có đi lại, bay nhảy, lăn lộn nhiều, vã mồ hôi sôi nước mắt cũng chưa chắc đã 'biết' được nhiều hơn các bậc 'cao nhơn' chuyên ngồi một chỗ ... trong phòng máy lạnh :))

    Dương Tổ Yến viết:

    "...có lẽ bài này chỉ hợp với những bà thích "buôn dưa lê", đem chuyện người khác ra bàn cho có chuyện. Bác Già cũng đã cao tuổi mà không biết cách sống của người già là phải quên quá khứ hay sao.1"

    Tôi không đồng ý với lối nhìn về vai trò quá khứ của Dương Tổ Yến (DTY). Đối tượng của bài viết là đời sống một số người dưới chế độ VNCH, một thực thể chính trị chết rồi nhưng là quá khứ lịch sử.

    Ghi nhớ hay nói chuyện ngày hôm qua ta mới định vị được hiện tại. Giả dụ một sáng thức dậy bạn mất ký ức, không biết người thân mình là ai, người ta buộc đưa bạn vào trại tâm thần vì bạn chỉ vào cha mình mà hỏi ông là 1ai? ông muốn gì?

    Đồng ý là có những chuyện thời sự khác quan trọng hơn cần bàn hơn lúc này. Cũng có thể bạn DTY biết rõ những ngày tháng lớn lên trong chế độ cũ nên xem thường kinh nghiệm của bác Già. Nhưng có những người không biết, ít nhất là phân nửa hay hơn người Việt không biết. Thông tin của Bác Già trám góc tối này. Tôi nghĩ bài viết ít nhiều góp vào kho kiến thức ngày hôm qua việc gì xảy ra qua nhân chứng sống của Miền Nam suốt hơn 20 năm (1954-1975).

    Những mảng thông tin này không là chuyện buôn dưa của các bà mà giúp ta "ôn cố như tri tân" nhìn cũ để biết mới. Theo tôi nó bổ ích.

    Ngày cuối tuần, đọc bài này để thư giãn thôi, có lẽ bài này chỉ hợp với những bà thích "buôn dưa lê", đem chuyện người khác ra bàn cho có chuyện. Bác Già cũng đã cao tuổi mà không biết cách sống của người già là phải quên quá khứ hay sao. (Dĩ nhiên không phải quên truyền thống tốt đẹp mà chỉ quên những gì đáng quên thôi) Vì sao ư? Vì thời gian cứ từ từ và hiền lành trôi, nhưng nó đã cuốn cái gì vào quá khứ thì không một sức mạnh nào có thể lấy lại được. Vậy hối tiếc chế độ VNCH làm gì?

    Dạo này tình hình đất nước đang nóng bỏng, có rất nhiều đề tài để bàn, thế mà bác không quan tâm đến tình hình thời sự viết bài góp tiếng nói chống Tàu để bảo vệ Tổ quốc mà lại ngồi xót xa cho một thời tốt đẹp đã trôi qua, có nhớ lại thì chỉ là "ôn cố tri tân", góp phần vào cuộc đấu tranh cho cho chủ quyền và dân chủ ngày nay. Sở dĩ dưới thời VNCH có tạo ra được một số điều làm cho người dân trong đó có bác không đến nỗi phải khổ là vì không có Đảng CS, đây là điều khái quát nhất.

    Giá như bác viết những bài khác mà chỉ để sự việc tự nói lên bản chất của nó như bài này thì hay và hợp với người lao động hơn là những bài bàn về lý thuyết cao xa và chung chung, muốn thế thì phải giầu thực tế, phải nhìn đời nhiều hơn là nhìn sách vở, phải trải nghiệm. Chỉ có những nhà văn vĩ đại mới chỉu cần ngồi trong phòng mà không cần "đi thực tế" mà cũng viết được những tác phẩm để đời. Khốn nỗi trên đời, được mấy nhà văn vĩ đại giầu óc tưởng tượng và sáng tạo như vậy, phải không bác?

    Anh FNguyen nói rất phải. Tuy nhiên, sau khi đã được nếm mùi Cộng sản, một chế độ mà nguời dân đã rập đầu thành khẩn

    cám ơn Đảng và Nhà nước

    , lúc đuợc chính quyền phát gạo cứu đói để có cái mà ăn Tết thì anh N N Già mới chợt thấy rằng mình phải ngàn lần cám ơn những cái bình thường tự nhiên mà Việt Nam Cộng Hoà trước đây đã dành cho gia đình anh.

    Thật ra anh Ngọc Già không cần phải cám ơn VNCH bởi vì những gì xảy đến cho anh và gia đình anh là một điều tự nhiên. Mặc dù người thân của anh bị tù vì theo CS (CS bị đặt ngoài vòng pháp luật vào thời VNCH), nhưng anh vẫn không bị trù dập gi cả, mà người thân của anh cũng vẫn an toàn trở về sau khi tù. Tôi nói nó tự nhiên bởi vì VNCH làm đúng với những gì hiến pháp của nó đưa ra, và người thân của anh cũng biết quyền của họ trong cái xã hội thời ấy.

    Thông thường người ta không phải cám ơn vì những điều tự nhiên xảy ra; bằng như nếu phải cám ơn thì đó chỉ là chuyện lịch sự. Người ta chỉ nên cám ơn vì những điều (tốt) đã xảy ra cho họ mà lẽ ra họ không đáng được hưởng.

    Khi tôi đọc bài của anh Già thì tôi liên tưởng tới những người đã từng sống ở miền Nam nhưng lại theo CS như ông Huỳnh Tấn Mẫm, ông Lê Hiếu Đằng v.v... Tôi nghĩ những người này họ cũng dư biết quyền của họ khi sống dưới chế độ tự do VNCH. Và họ còn biết họ được đối xử tốt hơn những người tù khác vì họ biết họ là tù chính trị (ví dụ như ông Đằng (hay ông Nhuận ?) còn cho biết ở tù mà được phép ra ngoài đi thi tốt nghiệp hay gì gì đó). Tôi nghĩ những người này mới cần phải nói lời cám ơn VNCH hơn ai hết! Nhưng tôi dám chắc họ không thể và không bao giờ nói được lời cám ơn VNCH, bởi vì cái sĩ diện của họ khiến họ không thể mở lời được.

    Thú thật không muốn tranh luận đề tài này nữa. Nhưng đọc ý kiến bác PVĐ dưới đây e có người tuởng đúng, dù nó phủ nhận thực tế một cách rất "vô tư".

    "Việt Cộng chỉ phá phách mà VNCH sụp đổ, điều đó chứng tỏ VNCH bất tài. CHXHCNVN không cho ai phá phách và phải đối phó với các chính sách cô lập cũng hà khắc , nhưng họ chưa sụp đổ , chứng tỏ VC sống dai . Nên chấp nhận thực tế. (PVĐ)

    VC "chỉ phá phách" mà có đến hàng mấy triệu thanh niên miền Bắc phải băng rừng vượt núi, xâm lăng miền Nam và rồi tử trận (những lập luận gần đây thừa nhận VNCH là một quốc gia riêng biệt với miền Bắc VN), hàng triệu gia đình miền Bắc có thân nhân là liệt sĩ? Liên Xô và Tàu cộng tham gia "phá phách" bằng cách nào? Để bây giờ TC cứ mang ra kể công với VN là vô ơn trợ giúp hàng bảy tám trăm tỉ đô la? Chỉ "phá phách" mà hao tốn tiền của máu xương đến như thế sao?

    Vâng, tôi đồng ý với bác một "thực tế" là VC sống dai. Họ cũng giống như Bắc Hàn sống dai, Cuba sống dai, hay Tàu cộng sống dai. Để chế độ họ sống, họ phải tàn sát hàng triệu đồng bào của họ không thương tiếc. Máu chảy thành sông. Sử sách đã và đang ghi chép. VNCH đã không làm thế.

    Điều đáng đề cập là bác PVĐ xem quá nhẹ giá trị những ý kiến của mình.

    Xuân Hoa viết:
    PVĐ (khách viếng thăm) viết:
    Một chế độ mà lãnh đạo không có khả năng an dân và bảo vệ dân thì chế độ đó phải sụp đổ. Việt Cộng chỉ phá phách mà VNCH sụp đổ, điều đó chứng tỏ VNCH bất tài. CHXHCNVN không cho ai phá phách và phải đối phó với các chính sách cô lập cũng hà khắc , nhưng họ chưa sụp đổ , chứng tỏ VC sống dai . Nên chấp nhận thực tế .
    Không ai thay đổi được quá khứ dù nó tốt hay nó xấu và cũng không nên lấy quá khứ làm mục tiêu của hiện tại và tương lai. Loại mà lấy quá khứ làm chuẩn để suy nghĩ và hành động thì sẽ đẩy lùi bánh xe lịch sử. Còn việc râm ran ơn chế độ là điều vô nghĩa ( chỉ nên đọc kinh ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ sinh thành ra mình - nếu không theo Thiên chúa giáo )vì chế độ do chính mình nặn ra nó ( nếu mình coi mình là chủ trong xã hội dân chủ đó). Một chế độ mà hại cha, hại anh, mù lòa không phân biệt được bố, anh của ông Ngọc già là nạn nhân để cứu ( chứ hông phải cứu bằng cách cải tạo 20 năm như ông NG kể ) mà ơn được thì đúng là quá lạ .

    .
    Bác PVĐ nên tập viết câu văn cho mạch lạc.
    Phản hồi của bác ý rất hẹp nhưng bác diễn tả thật dài dòng (nên cô đọng lại).
    Hãy để ý tới dấu chấm, phẩy ở cuối câu (nên đặt cho đúng chổ).

    Cảm ơn đã góp ý, tôi sẽ cố gắng sửa chữa. Trong câu trên về nội dung nếu bị hiểu lầm thì có chữ "mù lòa" là ý tôi nói Chế độ mù lòa không phân biệt được nạn nhân để giúp đỡ ( Cách giúp đỡ bằng cách bắt bỏ tù - mà sau này VC chơi theo kiểu cải tạo ). Ngoài ra có 1 chữ "già" do sơ suất. Nó đúng ra là "Gìa"

    Nghe tên Gìa ...ca vọng cổ , cũng bùi , giá như có tý ngây ngây thì hết ý, nhẩy :)

    Anh cũng nhân cái bài ca vọng cổ này mà chém với theo câu cảm ơn cho nó khỏi lạc nhịp , rằng thì là nhờ VNCH mà anh chắc chắn được ýt ra bọn Lừa đéo ngu cả nút !!

    Ýt ra là thế .

    Xuân Hoa viết:
    Bác PVĐ nên tập viết câu văn cho mạch lạc.
    Phản hồi của bác ý rất hẹp nhưng bác diễn tả thật dài dòng (nên cô đọng lại).
    Hãy để ý tới dấu chấm, phẩy ở cuối câu (nên đặt cho đúng chổ).

    Mình thì cho rằng đây là ý kiến ....chính xác nhất ;)

    thichkhach viết:
    PVĐ viết:
    Còn việc râm ran ơn chế độ là điều vô nghĩa ( chỉ nên đọc kinh ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ sinh thành ra mình - nếu không theo Thiên chúa giáo )vì chế độ do chính mình nặn ra nó ( nếu mình coi mình là chủ trong xã hội dân chủ đó). Một chế độ mà hại cha, hại anh, mù lòa không phân biệt được bố, anh của ông Ngọc già là nạn nhân để cứu ( chứ hông phải cứu bằng cách cải tạo 20 năm như ông NG kể ) mà ơn được thì đúng là quá lạ .

    Thía cái chế độ chơi bạo lực, ép con tố cha, vợ chồng, anh em tố cáo lẫn nhau, hàng xóm rình rập xem chúng có ăn cái gì khác ta để báo cáo côn an, báo cáo chi bộ, thì cụ cám ơn hử?
    Dư cụ đã quay tít 180 độ, sau khi bị nhà sản cấm, éo cho dề Vn làm đám giỗ ông thân sinh ra cụ?

    Nên tôn trọng những người khác đang tranh luận ( thậm chí là phản bác, chê trách nhau kịch liệt )chứ đừng viết ngọng nghịu, pha lời tục tĩu . Cá nhân tôi đang bị cả một giàn đồng ca cho rằng được chế độ cho ăn học mà phản lại, nhưng tôi không cho rằng đó là sự thật vì sự thật Chế độ phải cảm ơn tôi, gia đình tôi . thichkhach là 1 kẻ ngang ngược VÌ khi thấy ai đó cho rằng không nên cảm ơn chế độ thì bắt đầu khó chịu và đem những lập luận vớ vẩn vào để tỏ ra nguy hiểm .
    Cứ cho là tôi khinh ông Ngọc Gìa cảm ơn chế độ VNCH đi , nhưng điều đó không có nghĩa là chứng mình tôi đang cảm ơn chế độ mà thichkhach đang ghét . Nếu vậy thì thich khách lấy cơ sở nào mà 180 độ . Mà bố tôi đâu chết mà thích khách lấy thông tin Chế độ không cho về làm đám giỗ ông thân sinh . Nếu có vào hùa với ông Ngọc Gìa thì cũng tỏ ra có hiểu biết 1 chút . Nhé .

    PVĐ (khách viếng thăm) viết:
    Một chế độ mà lãnh đạo không có khả năng an dân và bảo vệ dân thì chế độ đó phải sụp đổ. Việt Cộng chỉ phá phách mà VNCH sụp đổ, điều đó chứng tỏ VNCH bất tài. CHXHCNVN không cho ai phá phách và phải đối phó với các chính sách cô lập cũng hà khắc , nhưng họ chưa sụp đổ , chứng tỏ VC sống dai . Nên chấp nhận thực tế .
    Không ai thay đổi được quá khứ dù nó tốt hay nó xấu và cũng không nên lấy quá khứ làm mục tiêu của hiện tại và tương lai. Loại mà lấy quá khứ làm chuẩn để suy nghĩ và hành động thì sẽ đẩy lùi bánh xe lịch sử. Còn việc râm ran ơn chế độ là điều vô nghĩa ( chỉ nên đọc kinh ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ sinh thành ra mình - nếu không theo Thiên chúa giáo )vì chế độ do chính mình nặn ra nó ( nếu mình coi mình là chủ trong xã hội dân chủ đó). Một chế độ mà hại cha, hại anh, mù lòa không phân biệt được bố, anh của ông Ngọc già là nạn nhân để cứu ( chứ hông phải cứu bằng cách cải tạo 20 năm như ông NG kể ) mà ơn được thì đúng là quá lạ .

    .
    Bác PVĐ nên tập viết câu văn cho mạch lạc.
    Phản hồi của bác ý rất hẹp nhưng bác diễn tả thật dài dòng (nên cô đọng lại).
    Hãy để ý tới dấu chấm, phẩy ở cuối câu (nên đặt cho đúng chổ).

    PVĐ viết:
    Còn việc râm ran ơn chế độ là điều vô nghĩa ( chỉ nên đọc kinh ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ sinh thành ra mình - nếu không theo Thiên chúa giáo )vì chế độ do chính mình nặn ra nó ( nếu mình coi mình là chủ trong xã hội dân chủ đó). Một chế độ mà hại cha, hại anh, mù lòa không phân biệt được bố, anh của ông Ngọc già là nạn nhân để cứu ( chứ hông phải cứu bằng cách cải tạo 20 năm như ông NG kể ) mà ơn được thì đúng là quá lạ .

    Thía cái chế độ chơi bạo lực, ép con tố cha, vợ chồng, anh em tố cáo lẫn nhau, hàng xóm rình rập xem chúng có ăn cái gì khác ta để báo cáo côn an, báo cáo chi bộ, thì cụ cám ơn hử?
    Dư cụ đã quay tít 180 độ, sau khi bị nhà sản cấm, éo cho dề Vn làm đám giỗ ông thân sinh ra cụ?

    Khách mn viết:
    Trích dẫn:
    PVĐ:
    Một chế độ mà cha mình không giết ai cũng tung tăng đi tù khỏe mạnh , anh trai chơi án 20 năm ... mà 1 mực cảm ơn chế độ thì quá lạ .

    Bác PVĐ hình như không có bình tâm đọc kỷ hết bài viết. Phần nhỏ đọc được thì lại dưới cặp kính "định hướng" đầy thành kiến thì phải?

    Tôi nghĩ bác NNG đã giải thích tường tận, kể lể nhiều chi tiết, kết luận đầy đủ tại sao rồi. Đâu có "quá lạ"? Không lẽ bác NNG phải gải thích thêm?

    Thôi thì cũng thông cảm cho bác PVĐ đã không có may mắn sống dưới xã hội miền Nam đó để cảm nhận, để nuối tiếc và để cảm ơn.

    Bác cũng biết trong thời chiến tranh, luật pháp VNCH (như mọi nước khác trong chiến tranh với một địch thủ) đã đặt cs ngoài vòng pháp luật, đã có những điều luật cụ thể cho những vi phạm này. Và nó được áp dụng tuân thủ theo những qui định đó một cách nghiêm nhặt. Và nhân bản, tôi phải nói thêm. Chứng minh là người đi tù tuyệt đại đa số vẫn trở về khoẻ mạnh.

    Còn bên cs thì sao? Bác có biết mỗi năm có hàng ngàn viên chức xã ấp VNCH bị bắt cóc, và kết án bởi vài người du kích và bị xử tử với bản án là tấm giấy bỏ trên người. Chưa kể đến những vụ ám sát nổi tiếng khác (Từ Chung, Nguyễn văn Bông, Chu Tử - may mắn không chết -, v.v...). Sau chiến tranh hàng trăm ngàn quân nhân VNCH đã bị đưa đi cải tạo (loại tù dài hạn không án). Vô số người đã không trở về, phải bỏ xác chốn rừng sâu, từ bắc vô Nam. Ai nhân bản hơn ai?

    Và hiện nay, chỉ vì lên tiếng cho TD-DC, cho sự tiến bộ của đất nước còn bị bắt bớ, tù đày như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh, và vô số người. Riêng Trần Huỳnh Duy Thức phải chịu án đến 17 năm tù chỉ vì những bài viết trên mạng.

    Có chế độ nào tàn ác hơn?

    Một chế độ mà lãnh đạo không có khả năng an dân và bảo vệ dân thì chế độ đó phải sụp đổ. Việt Cộng chỉ phá phách mà VNCH sụp đổ, điều đó chứng tỏ VNCH bất tài. CHXHCNVN không cho ai phá phách và phải đối phó với các chính sách cô lập cũng hà khắc , nhưng họ chưa sụp đổ , chứng tỏ VC sống dai . Nên chấp nhận thực tế .
    Không ai thay đổi được quá khứ dù nó tốt hay nó xấu và cũng không nên lấy quá khứ làm mục tiêu của hiện tại và tương lai. Loại mà lấy quá khứ làm chuẩn để suy nghĩ và hành động thì sẽ đẩy lùi bánh xe lịch sử. Còn việc râm ran ơn chế độ là điều vô nghĩa ( chỉ nên đọc kinh ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ sinh thành ra mình - nếu không theo Thiên chúa giáo )vì chế độ do chính mình nặn ra nó ( nếu mình coi mình là chủ trong xã hội dân chủ đó). Một chế độ mà hại cha, hại anh, mù lòa không phân biệt được bố, anh của ông Ngọc già là nạn nhân để cứu ( chứ hông phải cứu bằng cách cải tạo 20 năm như ông NG kể ) mà ơn được thì đúng là quá lạ .

    " Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo " - Gorbachop.

    'Quê Hương Là Chùm Khế Ngọt'.
    ( Trích bài của ông Lê Thành Trung, cụu phóng viên Đài Tiếng Nói Việt Nam ( CS ), tị nạn chính trị tại Đức trả lời phỏng vấn của báo QUÊ MẸ ).

    Báo QM : Ngoài việc đưa tin cắt xén, loan tin thất thiệt ra, chương trình dành cho đồng bào VN ở xa Tổ quốc còn có những đặc điểm gì đáng chú ý không ạ ?.

    Ông LTT : Có phần Văn nghệ. Văn nghệ ở đây bao gồm cả Thơ, Văn, Âm nhạc, Sân khấu, Hội hoạ, Kiến trúc, Chùa chiền ...Trong đó bộ môn Nhạc Dân tộc, Cải lương, Dân ca, Ngâm thơ được chú trọng. Vì sao ? Vì cái mục đích gợi nhớ gợi thương ấy. Mà ở điểm này, các bộ môn nghệ thuật có sức lay động ghê gớm.
    Gọi trở về ư ? Không đâu, nhà đông con đuổi đi không hêtws, gọi về mà làm gì. Gọi đây là gọi gủi tiền về, gọi nhớ gọi thương để mà quên đi các nguyên nhân dẫn đến thảm kịch hôm nay của đất nước .

    Lời bàn thêm :
    Một xã hội lành mạnh, dân chủ, một nhà nước Cộng Hoà thật sự thì không bao giờ thèm mưu tính những trò tuyên truyền bỉ ổi như vậy. Hiểu rõ những sách lược sâu xa của Cộng sản không phải để áp dụng nó mà để khi cần thì biết bớt đi sự lãng mạn ấu trĩ nhường chỗ cho những phản chiêu tương xứng thì mới mong vạch mặt được quân gian và không mắc mưu chúng rồi cứ tự cắn xé thoá mạ lẫn nhau.

    Bài viết rất cảm động. Tôi được sinh ra thời VNCH và được nuôi dưỡng và giáo dục nhồi sọ dưới "mái trường XHCN". Sau 1975 tôi còn nhỏ nhưng tôi hiểu VNCH và cha chú. Trong tình trạng chiến tranh và chuyển đổi qua nền dân chủ sơ khai non trẻ, VNCH không thể hoàn hảo nhưng tất cả đều hơn hẳn VN cộng sản. Đúng hơn và công bằng hơn thì không thể so sánh VNCH với CHXHCN VN vì thiên thần không thể so sánh với ác quỷ. Một bên giáo dục và cai trị bằng sự dối trá, nhồi sọ. Một bên nhân bản và tư do...
    Cám ơn bác Ng Ngọc Già có bài viết tự sự đơn giản mà cảm động

    Vậy mới hay rằng không nhất thiết phải là những danh chức nổ như bắp rang, mà chỉ cần một Sự thật, một Tấm lòng và một Trí óc đã thụ hưởng nền giáo dục đúng nghĩa là có thể cho ra những tư liệu giá trị bất hủ ( xin được nhấn mạnh từ 'Giá Trị'.

    Không hoàn toàn là đùa cợt, khi trước đây một quan chức miền XHCN từng phán : " Thằng phản động nhất người bắc cũng vẫn cách mạng hơn thằng câch mạng nhất người nam ". Qua thực tế thời gian vầ để tâm suy ngẫm thì câu nói đó không phải là nói cho hả, nói cho vui vì đúng là chưa có ông 'đệ nhất phản động' người miền XHCN dám phát biểu : " Ngày 30 - 4 là ngày có triệu người vui và triệu người buồn ".

    Cả hai lời nói trên đều mang những giá trị bất hủ riêng.

    Lịch sử của từng gia đình hòa quyện trong lịch sử đất nước: Phe này, phe kia, bên này, bên kia trong cùng một mái nhà là điều ít ai tránh khỏi.
    "Thắng làm vua, thua làm giặc" là chuyện thường tình của nhân loại.
    Khi bịp bợm, dối lừa, giả trá... lên ngôi; đảo điên, thị phi, vô luân... làm chủ thì tiếng nói trung thực, phát xuất từ thiện tâm là điều vô cùng quý hiếm.
    Bác Già làm cho mọi người kinh ngạc vì sự chân thật hiếm có! Điều đó làm tôi nhớ:
    "- Con ơi! trước khi nhắm mắt
    Cha con dặn con suốt đời
    Phải làm một người chân thật.
    - Mẹ ơi, chân thật là gì?
    Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
    Con ơi một người chân thật
    Thấy vui muốn cười cứ cười
    Thấy buồn muốn khóc là khóc.
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét.
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêụ
    Từ đấy người lớn hỏi tôi:
    - Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
    Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
    - Bé yêu những người chân thật.
    (Lời mẹ dặn - Phùng Quán)
    Ai đó muốn làm vương, làm tướng gì cũng được nhưng trước hết hãy làm người chân thật.
    Và như thế, đất nước này còn có thể đổi thay, vươn vai, cất cánh... Mong lắm thay!

    Bác Già viết khéo ghê. Chế độ CS giáo dục cho con người cứ mở miệng là "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ", thế nhưng chưa thấy người nào viết một bài "cám ơn Đảng cám ơn chính phủ" sướt mướt, thiết tha như bác Già cám ơn chế độ mà bài trước bác dùng từ "ngụy" chẳng biết chỉ chế độ nào, nhưng nhiều người (cả Bắc và Nam) dùng để gọi chế độ VNCH.

    Cái khéo của bác Già là tỏ lời "cám ơn" chế độ VNCH nhưng lại tự khai lý lịch (chẳng rõ đúng hay sai) rằng mình ta đây cũng là gia đình cách mạng, có công với nhà nước CS mà bác thường lên án cũng như rất nhiều "người đương thời" (cả Bắc và Nam) để chính quyền có thấy bác chửi thì cũng đừng vội kết luạn bác là "thế lực thù địch". "Vạch áo cho người xem lưng" hay "không khảo mà xưng" thì cũng phải có một ẩn ý gì đó chứ. Chẳng biết người miền Nam bộc trực thế nào không biết, còn dân Bắc kỳ, nhất là người Hà Nội thì họ có cái tính rất xấu là chỉ muốn biết về người khác, chứ không muốn người khác biết về mình, cạy được miệng họ để họ nói ra cũng khó chứ đừng nói họ "không khảo mà xưng".

    Nhìn chung thì nền giáo dục miền Nam (trước 1975) tiến bộ hơn miền Bắc rất nhiều, nên tạo ra con người cũng giác ngộ chính trị và văn minh hơn miền Bắc. Miền Bắc làm gì có học giả viết sách dạy làm người như miền Nam, trước kia có nhà xuất bản Phạm Văn Tươi hay phát hành loại sách này, tên nhà học giả hay viết là Nguyễn Hiến Lê, vừa chịu ảnh hưởng của Tây học, vừa có nét tinh túy của phương Đông. Miền Bắc có sách dạy chính trị ca ngợi Đảng, ca ngợi Hồ, ca ngợi CNCS thì vô thiên lủng. Rất tiếc đó lại là những sách lừa dối, hay có thể gọi là sách đểu dạy cho con người xấu đi, nếu nói mạnh hơn chút nữa thì có thể là dạy con người những thủ đoạn lưu manh, nói một đằng, làm một nẻo, lúc thế này, lúc thế kia, đổi trắng thay đen, ăn đứng đựng ngược, xuyên tạc sự thật.

    Tôi không hiểu bác Già bị ảnh hưởng của nền giáo dục nào mà viết được một bài khéo như thế này? Biết ơn thì thật là người, vô ơn bạc nghĩa thì là đồ súc sinh. Tư liệu trong gia đình bác có thể viét thành tiểu thuyết được đấy, có nét điển hình của những gia đình Việt Nam, ngay trong gia đình đã có phe phái, bất ổn. Hồi CCRĐ ở miền Bắc, có nhiều gia đình trong đó ông bố bị đấu tố thì cũng không thiếu cảnh "Cửu tự cù lao con đấu bố, bách niên giai lão vợ tố chồng", nhưng cũng nhiều người con dũng cảm lên nói trước đội cải cách và trước nhân dân:

    - Bố tôi cho dù là tướng cướp cũng vẫn là bố tôi. Tôi xin chịu tội thay cho bố tôi, giết cũng được, đi tù cũng được.

    Có người sau này ăn nên làm ra, mở nhà hằng thì đặt tên là nhà hàng "Lầu thu" tức THÙ LÂU đáy bác già ạ.

    Trích dẫn:
    PVĐ:
    Một chế độ mà cha mình không giết ai cũng tung tăng đi tù khỏe mạnh , anh trai chơi án 20 năm ... mà 1 mực cảm ơn chế độ thì quá lạ .

    Bác PVĐ hình như không có bình tâm đọc kỷ hết bài viết. Phần nhỏ đọc được thì lại dưới cặp kính "định hướng" đầy thành kiến thì phải?

    Tôi nghĩ bác NNG đã giải thích tường tận, kể lể nhiều chi tiết, kết luận đầy đủ tại sao rồi. Đâu có "quá lạ"? Không lẽ bác NNG phải gải thích thêm?

    Thôi thì cũng thông cảm cho bác PVĐ đã không có may mắn sống dưới xã hội miền Nam đó để cảm nhận, để nuối tiếc và để cảm ơn.

    Bác cũng biết trong thời chiến tranh, luật pháp VNCH (như mọi nước khác trong chiến tranh với một địch thủ) đã đặt cs ngoài vòng pháp luật, đã có những điều luật cụ thể cho những vi phạm này. Và nó được áp dụng tuân thủ theo những qui định đó một cách nghiêm nhặt. Và nhân bản, tôi phải nói thêm. Chứng minh là người đi tù tuyệt đại đa số vẫn trở về khoẻ mạnh.

    Còn bên cs thì sao? Bác có biết mỗi năm có hàng ngàn viên chức xã ấp VNCH bị bắt cóc, và kết án bởi vài người du kích và bị xử tử với bản án là tấm giấy bỏ trên người. Chưa kể đến những vụ ám sát nổi tiếng khác (Từ Chung, Nguyễn văn Bông, Chu Tử - may mắn không chết -, v.v...). Sau chiến tranh hàng trăm ngàn quân nhân VNCH đã bị đưa đi cải tạo (loại tù dài hạn không án). Vô số người đã không trở về, phải bỏ xác chốn rừng sâu, từ bắc vô Nam. Ai nhân bản hơn ai?

    Và hiện nay, chỉ vì lên tiếng cho TD-DC, cho sự tiến bộ của đất nước còn bị bắt bớ, tù đày như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh, và vô số người. Riêng Trần Huỳnh Duy Thức phải chịu án đến 17 năm tù chỉ vì những bài viết trên mạng.

    Có chế độ nào tàn ác hơn?

    Nghe ông Nguyễn Ngọc Gìa tự sự cảm ơn VNCH chỉ vì mỗi vậy thì thấy quả là vô nghĩa và có vấn đề với cha , anh. Một chế độ mà cha mình không giết ai cũng tung tăng đi tù khỏe mạnh , anh trai chơi án 20 năm ... mà 1 mực cảm ơn chế độ thì quá lạ .

    Pages