Nguyễn Hưng Quốc - Khinh Dân và Sợ Dân

  • Bởi Mắt Bão
    11/06/2014
    6 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc


    Các nhà lãnh đạo Việt Nam

    Từ ngày Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 đến thềm lục địa Việt Nam, trong phản ứng của nhà cầm quyền Việt Nam, có mấy hiện tượng đáng chú ý:

    Thứ nhất, tất cả những lời phát biểu quan trọng nhất mà giới lãnh đạo Việt Nam tuyên bố đều ở ngoài Việt Nam: Một, ở Philippines (Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) và hai, ở Singapore (Đại tướng Phùng Quang Thanh). Ở trong nước, với chính người Việt Nam, tất cả đều im lặng. Tại sao? Lý do dễ hiểu: Họ hoàn toàn coi thường người dân trong nước. Với dân chúng Việt Nam, họ không cần giải thích. Họ không cần phát biểu. Khi cần, họ ra lệnh. Không nghe lệnh, họ đánh hoặc bắt. Vậy thôi.

    Thứ hai, nhà cầm quyền Việt Nam khuyến khích người Việt ở hải ngoại xuống đường biểu tình phản đối hành động gây hấn ngang ngược của Trung Quốc, nhưng ở trong nước, họ lại cấm. Tại sao? Ở đây, lại có đến hai lý do: Một, họ coi thường người dân trong nước; và hai, quan trọng hơn, họ sợ. Có hai cái sợ: Một, sợ Trung Quốc nổi giận; và hai, sợ dân chúng biến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc thành những cuộc biểu tình chống lại họ. Tại sao họ lại sợ như vậy? Cũng có hai lý do: Một, họ thiếu tự tin; và hai, quan trọng hơn, họ biết dân chúng không thích và không tin họ, thậm chí, còn cho họ đã bán đứng Việt Nam cho Trung Quốc. Cái sợ ấy làm cho họ yếu hẳn đi. Trước hết, yếu với nhân dân: Họ tự cô lập mình thành một thiểu số lúc nào cũng phập phồng lo âu; hai, yếu với Trung Quốc: họ không có được sự hậu thuẫn của dân chúng trong cuộc đương đầu với Trung Quốc, cả về phương diện quân sự lẫn phương diện ngoại giao; cuối cùng, yếu trong các cuộc thương lượng với thế giới: Họ không đại diện cho ai cả.

    Thứ ba, chỉ có các nhà lãnh đạo chính phủ, từ Thủ tướng xuống Bộ trưởng và Đại tướng, còn Tổng bí thư, người, trên nguyên tắc, có vai trò lãnh đạo cao nhất thì lại hoàn toàn lánh mặt. Báo chí thế giới tường thuật ông Nguyễn Phú Trọng xin sang Trung Quốc để nói chuyện với Tập Cận Bình hai lần nhưng cả hai lần đều bị từ chối. Chả lẽ ông chỉ muốn nói chuyện với Tập Cận Bình nhưng lại không có gì để nói với mấy triệu đảng viên và dân chúng Việt Nam? Tại sao? Tôi không biết. Nhưng tôi biết chắc chắn một điều: Ông đang thoái thác vai trò lãnh đạo của mình. Ông đang trốn tránh trách nhiệm. Ông hoàn toàn không xứng đáng với chiếc ghế và những bổng lộc ông đang có.

    Thứ tư, như phần lớn các nhà bình luận trên thế giới nhận định, chính quyền Việt Nam rất bối rối trong việc đối phó với sự gây hấn của Trung Quốc. Sự im lặng bất thường của Nguyễn Phú Trọng hoặc những phát ngôn mâu thuẫn nhau của những người lãnh đạo thuộc loại cao cấp nhất trong chính phủ có thể xem như một biểu hiện của sự bối rối ấy.

    Bản thân sự bối rối ấy, thật ra, rất đáng ngạc nhiên. Đã đành chính trị luôn có những bất ngờ. Tuy nhiên, dưới mắt giới quan sát quốc tế, việc Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 đến thăm dò dầu khí ngay trên thềm lục địa Việt Nam là một điều có thể đoán trước được. Từ cả hơn 10 năm nay, Trung Quốc luôn luôn khẳng định chủ quyền trên Biển Đông, luôn luôn bày tỏ ý đồ thăm dò và khai thác dầu khí trên Biển Đông và luôn luôn xúc tiến việc hiện đại hoá hải quân cũng như các kỹ thuật thăm dò và khai thác dầu khí dưới lòng biển. Không cần tinh tế, người ta cũng biết Trung Quốc sẽ làm gì.

    Nhưng dường như chính quyền Việt Nam lại không biết. Có lẽ họ quá tin tưởng vào quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc. Có điều, một sự tin tưởng như vậy có thể khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi, trên thực tế, lâu nay, Trung Quốc chưa từng chứng tỏ bất cứ thiện chí hoà giải nào đối với Việt Nam. Họ vẫn luôn luôn lấn hiếp Việt Nam. Có vô số các biến cố nho nhỏ xảy ra gần như khá thường xuyên trong những năm qua chứng tỏ thái độ gây hấn ngang ngược của Trung Quốc. Tại sao chính quyền Việt Nam không thấy? Nói họ nhẹ dạ có lẽ không đúng. Có lẽ còn những lý do sâu xa gì khác. Nhưng có một điều chắc chắn: không có một lý do nào liên hệ đến chiến lược hay sự tính toán khôn ngoan nào cả. Nếu khôn ngoan, bây giờ họ đã không đến nỗi bối rối như vậy.

    Thứ năm, ngoài sự bối rối, giới phân tích chính trị cũng nhận ra một điểm khác ở nhà cầm quyền Việt Nam: sự phân hoá. Tựu trung có hai nhóm khác nhau: Một nhóm muốn ngả về Tây phương, một nhóm muốn tiếp tục thoả hiệp với Trung Quốc. Cần nói ngay: trong hoàn cảnh Trung Quốc đang xâm lấn lãnh hải Việt Nam, một chủ trương thoả hiệp cũng đồng nghĩa với một chủ trương đầu hàng, hơn nữa, một sự phản bội. Nói có một bộ phận trong giới lãnh đạo Việt Nam muốn thoả hiệp với Trung Quốc cũng có nghĩa là nói trong họ có một số kẻ đã bán linh hồn cho Trung Quốc. Những kẻ ấy là ai? Chúng ta không biết. Những kẻ ấy thừa khôn ngoan để không bao giờ bộc lộ công khai quan điểm của mình. Chúng ta chỉ biết chắc chắn một điều: Họ phải khá đông và phải ở những cương vị quan trọng nên nhóm muốn ngả về Tây phương không thể làm gì được họ.

    Trong cái gọi là nhóm muốn ngả theo Tây phương ấy cũng có thể có hai mức độ: Một, họ muốn thân thiện với Tây phương, muốn trở thành đối tác chiến lược với Tây phương để dùng sự hậu thuẫn của Tây phương chống cự lại Trung Quốc. Hai, muốn theo mô hình chính trị của Tây phương, nghĩa là, sẽ dân chủ hoá, dù, trên thực tế, chắc chắn họ chỉ chấp nhận biện pháp dân chủ hoá từ từ, từng bước, từng bước. Có lẽ trong giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay, người ta chỉ dừng lại ở mức độ thứ nhất. Khó tin là có ai trong giới lãnh đạo hiện nay nghĩ đến việc dân chủ hoá hoàn toàn.

    Bất cứ đặc điểm nào nêu trên cũng đều là những điều đáng tiếc.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Ông GS này ở nước ngoài nên không biết Đảng và nhà nước đã nói với dân trước khi nói với nước ngoài về tình hình Trung quốc muốn thôn tính nước ta. Nói gì ư? Nói rằng cứ "để Đảng và nhà nước lo", nói thế cho ngắn gọn và dễ hiểu, giống như "người cày có ruộng". Sau này vận nước có làm sao thì cũng chẳng ai bất đền được Đảng và nhà nước.

    Mặt khác người nước ngoài không hiểu các quan chức của ta nên nói thế nào họ cũng OK, họ cũng mắc lừa. Còn dân ta "nằm trong chăn mới biết chăn có rận", nói thì dân đéo nghe mà còn hoạnh lại, vạch trần những gì Đảng giấu giếm. NÓi đến chủ quyền và tình hữu nghị viển vông ư? Dân hỏi luôn: "Thế ai cho Trung quốc vào khai thác bâu xít ở vùng chiến lược Tây Nguyên? Ai bán rừng đầu nguồn cho Trung quốc ở biên giới phía Bắc? Ai để cho Trung quốc lập những phố người Hoa trên khắp đất nước? Ai cử các phái đoàn (trong đó có cả quân đội) sang Trung quốc tập huấn chính trị? ...Lại còn cái Hội nghị Thành Tô có những gì?"

    Đúng là không có chuyện chủ quyền và hữu nghị viển vông, nhưng có chuyện chủ quyền và đô la thì đéo viển vông tí nào, thực dụng đấy chứ. Hãy xem các dinh thự của các quan chức CS to kếch sù thì có viển vông không?

    Chính quyền này dù vó viết hoa chữ Nhân Dân trong hiến pháp nhưng có coi dân ra cái gì đâu, vừa LỪA DỐI dân, vừa ĐÀN ÁP dân, lại vừa CƯỚP của dân. Điều này thì dân thừa biết vì nó biẻu hiện rõ như ban ngày, nhưng còn có điều ít biểu hiện nhưng dân cũng có người nhận ra, đó là NGHI NGỜ và CẢNH GIÁC dân, thế nhưng lại không nghi ngờ và không cảnh giác giặc. Thì chính quyền CS hay làm những điều trái ngược và trái cả những quy luật và lại giải thích kiểu ngụy biện. Dân thì biết cả, nhưng nói ra thì sợ đi tù hay sợ bị họ gây phiền nhiễu, chỉ có một số người, đặc biệt là lớp người mới, trẻ tuổi thì khối người VĨ ĐẠI như Phương Uyên, Đinh Kha và nhiều người khác nữa.

    Bài này GS Hưng quốc viết hay, tuy ở nước ngoài nhưng GS có một vài (chỉ một vài thôi) nhận xét về tình hình đất nước khá sắc, nhưng cũng chỉ là qua báo chí, nước ta tuy không đa đảng nhưng lại có hiện tượng khuynh đảng (cùng một đảng nhưng mỗi người, mỗi nhóm người có một khuynh hướng khác nhau, nhưng không chịu tách ra thành nhiều Đảng, họ chỉ có thống nhất về quyền lợi vơ vét thôi) nên nó rối rắm và loạn xạ lắm. Giá như GS có điều kiện về thăm đất nước dài dài một tí, đi sâu vào tầng lớp lao động và cả dân vùng sâu vùng xa, nắm được thực tế nước nhà thì có thể viết được những bài hay hơn. Có nhiều điều làm cho GS phải ngạc nhiên đấy. Ngạc nhiên cả về cái xấu, cả về cái tốt, cả về cái dốt và cả về cái không dốt. Người lao động lại ít bị lừa hơn ông GS TS, tức là không dốt như ông GS TS. Thế nhưng ông GSTS lại chịu dốt để được giàu có vinh thân phì gia, còn nhân cách, danh dự và lòng tự trọng thì đối vối CS chỉ là những thứ "viển vông".

    Có một điều GS Hưng Quốc không thể ngờ được là ở cái nhà nước theo CNCS này, bói cũng không ra một quan chức nào là CS. Họ còn giàu có hơn cả vua chúa và các nhà tư bản, Ngạc nhiên chưa? Họ chịu làm nô lệ để giàu có, họ sợ mất ghế, mất Đảng, tức mất CNXH hơn sợ mất nước.

    Trích dẫn:
    Tại sao chính quyền Việt Nam không thấy? Nói họ nhẹ dạ có lẽ không đúng. Có lẽ còn những lý do sâu xa gì khác. Nhưng có một điều chắc chắn: không có một lý do nào liên hệ đến chiến lược hay sự tính toán khôn ngoan nào cả. Nếu khôn ngoan, bây giờ họ đã không đến nỗi bối rối như vậy.

    Trong đời sống thực tế, có nhiều việc có thể đoán biết trước nhưng vẫn bị dính phải. Lý do đôi khi rất đơn giản là do tính chủ quan tếu của con người, nước đến chân mới nhảy, xa rời thực tế, ù lì và tham lam.

    Nhóm lãnh đạo đảng CSVN, lâu nay tự lừa dối mình, hoang tưởng, không thực tế. Đọc các bài diễn văn của Trọng và bọn tuyên giáo như Huynh, Nghị, Rứa, Hải, nó rất khôi hài vì chung chung, hoang tưởng như đọc thần chú, như người từ sao hỏa xuống.

    Khi Tập Cận Bình ghé châu Âu, có bài báo nhận xét bề ngoài của Bình có vẻ hiền nhưng Bình có vẻ sống tách ra khỏi thực tế chung quanh, trong một cái bong bóng được bảo vệ, ... Bình dường như nắm được quyền hành lớn

    CSVN thì có vẻ như chẳng có ma nào nắm được quyền hành lớn cho nên theo kiểu lãnh đạo tập thể huề vốn, có nghĩa là chẳng có ai chịu trách nhiệm. Từ đó chẳng có quyết định nào rõ rệt, cụ thể ngoài việc bắt bỏ tù các nhà bất đồng chính kiến theo điều 258 vì đây là việc dễ nhất.
    Bi bô theo nghị quyết đảng là việc dễ thứ hai vì đây là trách nhiệm của nghi quyết

    Hởi các đảng viên lớn đang cầm quyền,
    Các người lên tiếng với dân đi chứ ! Những điều bài báo trên nêu lên đều rất rõ, rất cụ thể. Các người coi thường dân thì các người dựa vào cái gì? Ai nuôi các người? Các người để anh chủ nghề cá lên tiếng phản đối, các người đem ngư dân làm lính xung kích chống với bọn Tàu xâm lược trang bị tận răng sao? Các người thập thò thập thụt nay hăm kiện mai hăm kiện mà chẳng dám làm, trong khi đó thằng Tàu đã đưa VN ra trước LHQ, chúng nói chúng có lí do, có bằng cớ chính xác, rõ ràng (công hàm Pham Văn Đồng, thỏa thuận Thành đô, sách giáo khoa VN,...,)các người nói gì??
    Đã vậy ai trong nước lên tiếng phản đối Tàu, các người đàn áp dã man. Tàu nó có khen các người không? hay là nó khinh khi các người thêm nữa.

    Im lặng trước dân chúng là thái độ xuất phát từ bản chất của chính quyền đương thời, và không hẳn là do họ sợ dân: Chính quyền không phải của dân thì không cảm thấy có trách nhiệm phải giải trình trước dân chúng về bất cứ quyết định nào. Ấy là giả dụ họ có một đường hướng hay những quyết định, còn trong trường hợp họ phát lú cả rồi thì...

    Bộ máy lãnh đạo của Cộng đảng ở Việt Nam giống như một con quái vật nhiều đầu. Đầu nào cũng quan trọng như nhau. Nhưng để đại diện cho "chính mình" thì con quái này không biết dùng cái đầu nào cả. Dưới chế độ cộng sản hiện nay, ai là người có quyền gửi thông điệp tới toàn thể "quốc dân đồng bào" như Tổng thống thời VNCH trước đây? Về nội bộ thì Chủ tịch đảng cao nhất, nhưng chỉ có thể thưa các "đồng chí" trong đảng. Bên ngoài thì có vẻ Chủ tịch nước ngang tầm "tổng thống" nhưng ông này chỉ đại diện nhà nước trong các lễ lạc, tết nhất...không có quyển gì mà tuyên bố các vấn đề chính trị quan trọng. Hơn nữa trong "nội bộ" ông thuộc quyền chỉ đạo của đảng. Thủ tướng lo việc thi hành chính sách của nhà nước (đảng) nên chỉ có thể ra lệnh này lệnh nọ (kể cả gửi tin...nhắn qua phone). Bởi thế, các cái đầu chỉ có thể "tuyên bố" với "đối tác" ở nước ngoài, trong các hôi nghị, quốc hội hoặc "gặp gỡ cử tri". Không một cái đầu nào đủ quyền, đủ mạnh để nắm toàn quyển đại diện đất nước dù ai cũng hiểu có một "thế lực của đảng" ngồi sau rèm điều khiển mọi việc.Một người như thủ tướng cũng nói phải chờ đảng "quyết". Cái thế lực này được ghi rõ trong điều 4 HP. Nhưng ngay trong nội bộ của đảng hiện nay, tổng bí thư cũng chỉ là "bù nhìn".

    Ai thực sự là kẻ nắm quyền cao nhất để có thể tuyên bố với toàn thể quốc dân những quyết định quan trọng liên quan đến vận mệnh đất nước? Hay là những kẻ có quyền đó không bao giờ dám tuyên bố gì cách công khai vì muốn mình là kẻ "luôn luôn đúng", chỉ có những kẻ thừa hành là sai!

    Trong một quốc gia dân chủ đảng cầm quyền cần dân để thắng phiếu kỳ bầu cử tới, mong giữ cương vị cầm quyền. Trong thể chế độc tài, người cai trị đâu cần ai bầu, ai ủng hộ, vẫn liên tục cầm quyền. Nên đảng xem dân như cỏ rác. Đó là điều tự nhiên của triết lý chính quyền đẻ ra từ họng súng!

    Chính vì không quan tâm tới quyền lợi dân, vì không nhiều người ủng hộ, vì dân bất mãn khi bị chà đạp, cướp bóc nên nhà nước độc tài nào cũng lo chống bạo loạn. Ngân sách mật vụ cao hơn quân đội trong các chế độ này từ LX cũ, Đông đức, Trung quốc hay VN. Tin vào bạo lực là tin vào cưỡng bức, thủ tiêu, giết hại.

    Cái liên hệ giữa người bị trị và người cai trị ngày nào còn đặt trên cơ sở ai thắng ai thông qua bạo lực thì những chuyện vô lý, bất nhân còn tiếp tục. Người CS càng ở cương vị cao, càng thấm nhuần bản chất đấu tranh bạo lực. Họ không còn mảy may thoát khỏi cái cũi ý thức hệ giam hãm chính họ và dân tộc. Trừ phi họ chết hay bị cô lập. Luận xét đảng csvn qua lăng kính, suy tưởng của người tự do tôi e người ta không bóc tách hết hóc hách của vấn đề.