Bút Tre - Yêu nước theo phong trào thời vụ, hậu họa khôn lường

  • Bởi Admin
    10/06/2014
    2 phản hồi

    Bút Tre, cộng tác viên Dân Luận

    Còn nhớ lúc bé học được trong sách nào đó có câu nói của Hồ Chí Minh: “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước.” Không biết xưa thế nào, nhưng ở thế hệ ngày nay thì phải cải biến câu này thành như sau: “Dân ta có một phong trào yêu nước thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi khi tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại nổi lên nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, nhưng được vài ngày sau lại ỉu xìu và rồi im tịt. Để lũ cướp nước và bán nước nhấn chìm từng tấc đất, tấc vàng và con người Việt Nam ta”. (Những ngôn từ trong câu này chỉ dùng cho xuôi câu văn chứ không bao hàm tất cả nhân dân.)

    Sở dĩ có sự cải biên như trên cũng là để nói lên phần nào thực trạng của một bộ phận giới trẻ bây giờ quá phụ thuộc vào những kiểu yêu nước theo định hướng, hoặc theo những phong trao có tính thời vụ.

    Từ ngủ mê giữa thời bình

    Họa mất nước không phải chỉ mới diễn ra, mà từ lâu Trung Quốc đã ngấm ngầm dùng nhiều thủ đoạn nhằm từng bước thôn tính Việt Nam.
    Mưu đồ biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung Quốc đến nay đã quá lộ liễu với hàng loạt những động thái hà hiếp ngư dân, gia tăng gây hấn quân sự quanh khu vực hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa...

    Một thực trạng đáng buồn là đại bộ phận giới trẻ Việt Nam không thực sự quan tâm đến hiện tình đất nước. Vẫn còn quá ít những tiếng nói phản đối kẻ xâm lược, hay chí ít là một lời xót thương cho dân tộc cũng còn rất hiếm hoi.

    Một vài nỗ lực tiên phong của giới trẻ Việt Nam, nếu không bị dập tắt thì cũng sẽ mau chóng bị lọt thỏm trước thứ văn hóa thờ ơ đã cắm rễ trên đất nước này từ nhiều thế kỷ...

    Xét kỹ lời của ông Hồ Chí Minh nói ở trên, chỉ khi bị xâm lăng thì tinh thần yêu nước mới sôi nổi. Phải chăng, khi thời điểm chưa có giặc xâm lăng thì lòng yêu nước ấy đã ngủ quên?

    Thanh niên Việt Nam ngủ quên hay đã bị đánh thuốc mê?

    Cho tới thời điểm từ đầu tháng 5 năm 2014, khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 tại vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam thì cũng vừa lúc thuốc mê hết tác dụng, lời của Hồ Chí Minh cũng ứng nghiệm.
    Khắp nơi trên cả 3 miền Trung Nam Bắc đều dấy lên làn sóng phản đối vô cùng mạnh mẽ. Cả nước sôi sục cả trên mạng lẫn trong cuộc sống thật. Giới trẻ rục rịch phong trào treo Avatar facebook cờ đỏ sao vàng hướng về Biển Đông. Cứ như thế, với tinh thần yêu nước của các bạn trẻ thì chỉ vài ngày sau phong trào treo cờ lan rộng đến mức được gọi tên là phong trào “nhuộm đỏ facebook”.

    Bấy giờ phải nói rằng, người người treo cờ, nhà nhà treo cờ, báo chí nhà nước cũng ngợi ca không hết lời cho phong trào này. Một sự thật phũ phàng là nhiều bạn trẻ khi được hỏi lí do thì trả lời thấy mọi người treo cũng treo cho nó hợp hoàn cảnh.

    Hàng trăm cuộc mít-tinh, hội nghị mang nội dung phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD981 cũng được diễn ra trên cả nước. Thậm chí, lòng yêu nước còn trở thành chủ đề chính trong cuộc thi hoa hậu đại dương và nhiều chương trình giải trí.

    Đến những cuộc lên đồng yêu nước theo định hướng

    Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã nhanh chóng cho thấy họ là bậc thầy của tuyên truyền và định hướng nhân dân, nhất là đối với thế hệ trẻ.

    Bầu không khí chia rẽ diễn ra trong các cuộc biểu tình lớn tại Hà Nội và Sài Gòn, mặc dù mẫu số chung của các cuộc xuống đường là chống lại hành vi gây hấn của Trung Quốc.

    Đoàn biểu tình của các tổ chức dân sự độc lập đều là những người có nền tảng và kiến thức trước họa xâm lăng Trung Quốc. Trong khi đó, những nhóm biểu tình do nhà nước đứng sau tỏ ra yêu nước theo định hướng của Đảng, họ tìm mọi cách để vùi dập những người yêu nước độc lập.

    Các cuộc biểu tình của 2 bên cũng bắt đầu nổ ra, nhưng phía những người độc lập luôn bị ngăn chặn, bắt bớ, đánh đập.

    Những cuộc lên đồng về lòng yêu nước theo định hướng do nhà nước tổ chức mặc dù diễn ra trên quy mô lớn, nhưng đã không thực sự gây ảnh hưởng đối với nhân dân.

    Chỉ vọn vẹn một tuần sau, lời của ông Hồ Chí Minh cũng hết linh, hết ứng. Cho tới bây giờ thì những thành phần giới trẻ a dua đã đồng loạt im tiếng, không đếm xỉa gì đến vận mệnh của quốc gia dân tộc, ngược lại những thành phần yêu nước độc lập thì vẫn ngày đêm đấu tranh.

    Giặc vẫn còn đó, thậm chí ngày càng hung hăng, liên tục các tàu đánh cá của ta bị đâm thủng, bị ném đá, ngư dân thì bị thương, thậm chí tử vong. Các nhà lãnh đạo thì nhu nhược, cho tới bây giờ vẫn chưa có giải pháp gì khả thi.

    Chẳng lẽ cứ nhượng bộ, đưa hết tàu mình ra để nó đâm, cho đến tháng 8 thì Trung Quốc sẽ tự khắc rút như đã hẹn? Làm vậy là đã vô tình để Trung Quốc khẳng định đó là vùng biển thuộc chủ quyền Trung Quốc, muốn đến khai thác thì đến, khai thác xong rồi thì đi.

    Lại nói đến đại bộ phận giới trẻ chỉ xem như sự kiện Trung Quốc đem giàn khoan vào như là một sự kiện ngày một ngày hai, rồi hùa nhau vùng lên hô hoán thật to thật mạnh, nhưng cũng im tiếng ngay sau đó.
    Hậu quả thế này âu cũng là vì từ lâu đã để cho lớp trẻ ngủ mê trong cái bình yên ảo mộng, Mọi việc đã có đảng lo, như vậy là những người trẻ cứ yên tâm mà lo cho chính mình, bị rơi vào tâm lí vận mệnh của tổ quốc là một việc lớn lao, phải để cho đảng lo. Không có một tinh thần yêu nước son sắt, để bây giờ cái lòng yêu nước của giới trẻ nổi lên nhanh và cũng tàn nhanh.

    Là mỗi người dân Việt Nam, chắc hẳn ai cũng yêu quê hương đất nước mình, là nơi mình sinh ra và gắn bó. Nhưng để nuôi dưỡng cái tinh thần yêu nước đó trở nên bền vững và son sắt thì cả là một quá trình chứ không phải cứ để ngủ mê và rồi khi đất nước gặp gian nguy rồi mới tỉnh thức. Có chuẩn bị tốt thì mới có kết quả tốt, tinh thần yêu nước không được ấp ủ thì nó chỉ đến bật chợt rồi lại tan biến nhanh chóng.

    Lòng yêu nước không phải là những điều quá vĩ đại và xa vời, nhưng lòng yêu nước dứt khoát phải được nuôi dưỡng trong một quá trình lâu dài dựa trên nền tảng vững chãi. Những hoạt động kiểu như “Phong trào Thi đua Yêu nước” mang tính hình thức sẽ dẫn đến những nhận thức hết sức sai lầm, bởi yêu nước không phải là một trò chơi để mang ra thi đua.

    Các tổ chức dân sự độc lập tại Việt Nam dù mới manh nha hình thành nhưng đã có các hoạt động rất hiệu quả về tinh thần yêu nước. Yêu nước đôi khi chỉ là những điều giản đơn và mộc mạc. Hình ảnh nhóm thanh niên nhặt rác tại Sài Gòn hay hành động người đàn ông gánh nước mang biểu ngữ “Mất nước là chết” cũng ấn tượng để ăn đứt những tấm băng-rôn hoàng tráng kiểu như “Vệ sinh là yêu nước” thường treo la liệt trên nhiều tuyến phố.

    Hơn bao giờ hết, ngay từ bây giờ cần giải thoát mọi người dân ra khỏi suy nghĩ đã có đảng lo, đặc biệt là trong giới trẻ lòng yêu nước luôn phải được nung nấu và nuôi dưỡng, luôn phải giữ tinh thần mỗi người dân Việt Nam đều mang trọng trách gìn giữ và bảo vệ gìn giữ tổ quốc, đất nuớc là của chúng ta, ko ai có thể gìn giữ thay chúng ta, nếu cứ mãi ngủ mê trong tinh thần ỉ lại và ích kỉ thì sẽ một ngày chúng ta không còn nước để mà sống nữa.

    Bút Tre

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Ở Việt Nam hiện nay thì rõ ràng có hai dạng yêu nước thật sự, một dạng của nhân dân Việt Nam, không cần ai hô hào phát động mà nó tự thấm sâu vào máu thịt con người, dạng này thì không biểu thị thường xuyên mà chỉ rõ khi Tổ quốc lâm nguy, ngày thường thì người ta phải lo làm ăn, nhưng khi có giặc đến đe dọa thì tự nhiên lòng yêu nước bùng phát. Khi cần yêu nước thì con người tự nhiên gạt bỏ tất cả mọi hiềm khích khác.

    Còn một dạng yêu nước do đinh hướng của Đảng CS, đó là yêu nước gắn liền với yêu CNXH, tức yêu Đảng CS, đúng là dạng yêu nước này lúc bùng lên có khí thế, nhưng đó là yêu nước theo phong trào khi có phát động, khi có hô hào. Đảng ta độc quyền yêu nước cũng như nắm nhiều độc quyền khác nên kiểu yêu nước này có tính toán, có cân nhắc rất kỹ (dạng yêu nước kiểu Đảng này khác hẳn dạng yêu nước của người dân), Đảng sợ dạng yêu nước của dân và còn cảnh giác với dạng yêu nước của dân, trong thực tế đời sống thì Đảng dã bắt bớ, bỏ tù những người yêu nước kiểu dân, tức là yêu nước xuất phát tự đáy lòng, đúng là kiểu yêu nước "quốc gia hữu sự thất phu hữu trách", như ông già đem nước cho những người nhặt rác uống. Khó biết dạng yêu nước có tính toán và dạng yêu nước tự phát này có tác dụng như thế nào, nhưng có thể so sánh sau đây để thấy rõ: có một cụ già chết, trong đám tang của cụ, có hai loại người cùng khóc, đó là con cháu cụ và những người được thuê khóc mướn, con cháu của cụ khóc thút thít, còn một loại người được thuê thì trả tiền nhiều thì gào to, khóc to. Loại gào to khóc to do được trả tiền nhiều là loại "yêu nước" có định hướng, tức "yêu nước" quốc doanh, "yêu nước" kiểu Nguyễn Chí Vịnh. Phải chờ đến khi nước sôi lửa bỏng mới biết "lửa thử vàng gian nan thử sức".

    Xin đừng vội kết luận về tuổi trẻ hiện nay ngủ mê, có người còn muốn tuổi trẻ cứ ngủ mê đi, ngủ cho thật say để khi nào ta đánh thức thì sẽ vùng dậy cả nghìn người cùng hát quốc ca. Không phải chỉ có một Phương Uyên và một Kha đâu, có cả một thế hệ những con người trẻ tuổi này đấy, nhưng bậc cha chú thì cần thổi cho đốm lửa bùng lên thành đám cháy lớn để đinh hướng cho ngọn lửa cần thiêu cháy cái gì. Đừng để thế hệ trẻ ngày nay bị nhầm lẫn và mắc lừa như thế hệ trẻ trước kia.

    Tác giả viết:

    "Còn nhớ lúc bé học được trong sách nào đó có câu nói của Hồ Chí Minh: “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước.”"

    ==> Câu văn trên lần đầu xuất hiện trong: Báo cáo chính trị tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng, tháng 2/1951. Hồ Chí Minh toàn tập, Tập 6, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2000, tr.171.

    Như vậy, tác giả của nó là tập thể BCHTU và cụ thể là của nhóm soạn thảo văn kiên ĐH trong đó HCM chỉ là một người thông qua và đọc lên, có thể không phải tác giả. Cũng không có bút tích bào của Hồ để lại chứng tỏ Hồ là tác giả câu đó, như Di chúc của Hồ chả hạn. Đây chỉ là sự gượng ghép của đảng CSVN mà thôi (cho vào HCM toàn tập).

    Theo giọng văn thì Hồ chưa có câu văn Việt nào hay và súc tích như thế cả. Nếu có câu nào "hay" thì đó là trộm ý người khác và nói ngắn gọn hơn, như kiểu: "Không có gì quí hơn độc lập tự do"...

    Thep nghiên cứu và phỏng đoán (tạm thời) của chúng tôi thì đây là câu văn của các thư ký của Hồ. Cả Ban CHTU đảng lúc đó không ai viết được câu như thế. Thời gian đó Hồ có rất nhiều thư ký xuất chúng như cụ Vũi Đình Huỳnh, ông Bùi Bằng Đoàn (cha ông Bùi Tín), hay cụ Nguyễn Văn Tố, cụ Huỳnh Thúc Kháng... Chỉ có những người như thế mới viết được câu văn yêu nước yêu dân nồng nàn và tin tưởng như thế!

    Rồi lịch sử và hậu thế sẽ làm sáng tỏ! Nhưng kẻ viết Di chúc của mình bằng tiếng "mẹ đẻ" có hai trang tiếng Việt mà phạm gần 100 lỗi chính tả thì không thể viết được câu văn hồn Việt như thế!

    PCT