Nguyễn Ngọc Già - Tù nhân lương tâm có thể cứu nước?

  • Bởi Hồ Gươm
    07/06/2014
    8 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    danluank00004.jpg

    Giới cầm quyền Việt Nam vẫn loay hoay quanh "vụ giàn khoan HD-981".

    Giàn khoan HD-982 được biết hoàn thành vào tháng 8/2016 cùng hai giàn khoan HD-943 và HD-944 (theo kế hoạch hoàn tất và tháng 9 và tháng 10 năm 2015) [1] , hoàn toàn có thể được Trung cộng đẩy nhanh tiến độ và khánh thành, đưa vào hoạt động để "mừng đảng mừng xuân" vào ngay đầu năm 2015 hoặc sớm sủa hơn nữa? Nếu quả vậy, đó là một đòn bất ngờ và càng gây choáng váng kinh hoàng cho giới cầm quyền Việt Nam, bởi họ mãi chần chừ và ngủ vùi trong "giấc mộng kê vàng" hiện nay.

    Trung Quốc đang lăm le [2] "lập vùng phòng không ở đảo nhân tạo thuộc Trường Sa'".

    Xuôi xị?

    Tờ Washington Post cho biết Nguyễn Phú Trọng đã bị Tập Cận Bình từ chối vào... "chầu" (!).

    Hội nghị thượng đỉnh Asean kết thúc - nơi ông Nguyễn Tấn Dũng phát biểu kêu gọi sự quan tâm và hỗ trợ từ các quốc gia trong khu vực, được hồi đáp bằng những ngôn ngữ ngoại giao chừng mực cho vụ việc "giàn khoan HD-981". Ông Thủ tướng đương nhiệm thất bại hoàn toàn, thất bại hiển nhiên trong lĩnh vực đối ngoại. Thất bại không có gì đáng ngạc nhiên, dù ai cũng biết khẩu hiệu "Việt Nam muốn làm bạn với thế giới" vẫn còn váng vất đâu đó (!)

    Hội nghị Shangri-La không khá hơn chút nào với phát ngôn của ông Phùng Quang Thanh bị chê cười và chỉ trích mãnh liệt, không chỉ trong người dân mà còn ngay cả cấp dưới của ông ta - Thiếu tướng Lê Mã Lương [3]: "...Chúng ta cũng không thể nhìn nhận Trung Quốc như anh em trong một gia đình để giải quyết mâu thuẫn kiểu gia đình bởi trong quan hệ quốc tế không ai đề cập mâu thuẫn quốc gia như mâu thuẫn gia đình. Hơn nữa, đến thời điểm này, chúng ta không nên tin vào tình cảm hữu nghị, tốt đẹp của Trung Quốc".

    Việt Nam trơ trọi. Cô đơn. Ai phải đứng ra trong tình hình hiện nay khi mà ý chí "ĐCSVN lãnh đạo toàn diện" còn đó, nhưng không một kẻ nào ngay trong Bộ Chính trị của họ đủ liêm sỉ, dõng dạc tuyên bố: Vì lãnh đạo toàn diện, nên ngày nay, ĐCSVN - cụ thể 16 người trong Chính trị bộ - sẽ chịu trách nhiệm toàn diện trước dân tộc Việt Nam và Tổ quốc Việt Nam (!). Bi đát! Hình như bọn họ đang lẩn trốn đâu đó?

    Giới cầm quyền Việt Nam cần bình tĩnh hành động?

    Ngoài kia, lòng dân như trên một chảo dầu khổng lồ, sôi sùng sục. Khôn ngoan nhất, giới cầm quyền Việt Nam từ trung ương đến địa phương cố gắng giữ tình hình ở mức ổn thỏa nhất bằng những biện pháp ôn hòa và suy nghĩ thử những điều sau đây:

    Phải dám nhìn thẳng vào sự thật đầu tiên không chối bỏ: Hình ảnh "lãnh đạo toàn diện" của các ông các bà hoàn toàn sụp đổ. Sụp đổ mà không còn cách gì cứu vãn được nữa. Chỉ còn lại bạo lực và nếu sử dụng nó ngay vào lúc này đồng nghĩa, chính các ông các bà sẽ trở thành tội đồ, không bao giờ người dân có thể tha thứ nữa, dù cho các ông các bà bỏ chạy tới đâu và dù cho đất nước này có phải rơi vào cảnh "nồi da xáo thịt" hay một "kiếp nô lệ đời mới" xuất phát từ định mệnh trầm luân cả một dân tộc.

    Cũng đừng mơ tưởng khi bó tay đầu hàng ngoại bang là chúng sẽ để yên cho các ông, các bà cút cun tận tụy, tiếp tục được phục vụ đến đời con, đời cháu. Lịch sử đau thương của Việt Nam khi mang phận chư hầu vẫn còn nguyên đó. "Được thỏ bỏ chó săn" - tục ngữ xưa có lẽ không ai không biết.

    Một khi các ông các bà dám chấp nhận sự thật nói trên thì hãy nghĩ đến chuỗi biện pháp xử lý sau đây: Lịch sử - Ngoại giao - Pháp luật quốc tế. Trong đó, biện pháp sau là hệ quả của biện pháp trước.

    1. Lịch sử: Đã đến lúc phải trả lại sự thật cho lịch sử. Ít nhất từ thập niên 50' đến thập niên 90' thế kỷ 20. Trong chuỗi 40 năm này phải làm rõ 2 sự thật có thể gọi là quan trọng nhất mà nó quá nhiều ám muội:

    1.1 Sự thật về công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng.

    1.2 Sự thật về hội nghị Thành Đô.

    1.3 Trong khi làm rõ sự thật lịch sử này, song song tiến hành một kế hoạch trọng đại, tạm gọi: XIN LỖI LỊCH SỬ. Xin lỗi cả dân tộc Việt Nam và dân tộc Trung Hoa.

    1.4 Cần phải nói ngay để không lầm lẫn mà gây thêm phẫn nộ khi nhắc về hai sự việc nghiêm trọng nói trên: Cuộc xin lỗi vĩ đại và nghiêm cẩn này không dành cho giới cầm quyền Việt Nam đương nhiệm, dù bất cứ ai. Lý do? Như đã nói trên, các ông các bà không còn: tư cách, tư thế, uy tín, danh dự, tiếng nói v.v... nói chung không còn một chút gì trong mắt dân tộc Việt Nam, dân tộc Trung Hoa cũng như toàn thế giới, để có thể làm việc này. Đây có thể gọi là: Một cuộc xin lỗi lịch sử có một không hai trong lịch sử Việt Nam và thế giới.

    1.5 Tất nhiên, chỉ những người có tiếng nói, có uy tín, có tài năng và đức độ, được quốc tế biết đến, được người dân tôn trọng mới có thể cáng đáng công việc vô cùng quan trọng này.

    Đó là những người như B.S Nguyễn Đan Quế (người vừa được đề cử Nobel Hòa Bình 2014). Đó là những người như Blogger Điếu Cày (người đoạt nhiều giải thưởng quốc tế và được đích thân tổng thống Mỹ trân trọng nhắc tên). Đó cũng có thể là những tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức (người chấp nhận bản án khốc liệt 16 năm tù và ông vẫn kiên trì, ôn hòa đấu tranh chống cường quyền cho tới khi nào ông còn thấy nó), đó cũng có thể là TS. Cù Huy Hà Vũ (người đã tuyên bố trước sau gì cũng trở về Việt Nam để đấu tranh cùng dân tộc). Đó cũng có thể là những người tài năng khác như: LS. Lê Công Định, LS. Lê Quốc Quân v.v...

    Đặc biệt, không thể thiếu được những bậc chân tu trong các tôn giáo như: HT. Thích Quảng Độ, LM. Nguyễn Văn Lý v.v...

    Nhất định chỉ có những con người như thế mới có đủ tư cách và tiếng nói trước toàn dân và thế giới để tiến hành cuộc xin lỗi lịch sử nêu trên.

    1.6 Trở lại với cuộc xin lỗi lịch sử: Như vậy, phải bạch hóa sự thật mối quan hệ Việt - Trung, trong đó chắc chắn cả hai phía đều có sai lầm nghiêm trọng. Những gì Việt Nam nợ Trung Quốc phải chỉ ra và ngược lại. Từ đó phải cho ra một kế hoạch kỹ lưỡng, có lộ trình, thời gian cụ thể. Phải minh bạch công khai, trước toàn dân Việt Nam - Trung Hoa và trước toàn thế giới.

    1.7 Ý nghĩa của việc xin lỗi mang tính lịch sử này: Dù cả hai bên đều có lỗi, nhưng Việt Nam chủ động xin lỗi trước, có nghĩa cứu vớt được danh dự. Điều tối quan trọng mang tính Quốc Thể mà bất kỳ quốc gia nào cũng hiểu cần phải giữ gìn cẩn thận, chỉ có giới cầm quyền Việt Nam là xem nó quá nhẹ trong 70 năm qua. Tai hại đó, giờ này trả giá cho hình ảnh mà ai cũng nói: Lẻ loi - Trơ trọi - Cô đơn. Điều tất yếu không tránh khỏi!

    2. Từ biện pháp lịch sử như phân tích trên, lúc đó hãy nghĩ tiếp về những điều mà nhiều ngày nay người ta đề cập: tranh thủ tình cảm quốc tế, tìm kiếm sự ủng hộ từ thế giới v.v... Nói chung thuộc lĩnh vực ngoại giao. Thế giới và khu vực không thể ủng hộ những quốc gia với những lãnh đạo luôn ngụy biện, quanh co, luôn leo lẻo dối trá, lật lọng, ích kỷ, tham lam v.v... Phải nhìn thẳng vào sự thật này, dù nó thật bẽ bàng và phũ phàng đối với giới cầm quyền đương nhiệm.

    2.1 Từ việc xin lỗi lịch sử như thế, Việt Nam mới có cơ may củng cố lại uy tín, danh dự. Chúng ta tạm phán đoán: Trung Quốc, trước hết họ có thể bối rối và tạm "án binh bất động" để suy nghĩ và thăm dò tình hình?

    2.2 Như vậy, hai khả năng xảy ra: Một, phía cầm quyền Trung Quốc sẽ suy nghĩ lại với sự thật hiển hiện từ lịch sử, họ dần dần đánh đi những tín hiệu ngồi vào bàn đàm phán, trao đổi và thương lượng. Hai, họ đẩy mạnh hơn nữa việc xâm lược Việt Nam.

    3. Lúc đó, Việt Nam đã dự phòng trước phương án: Kiện Trung Quốc ra quốc tế. Việc này khả thi hơn rất nhiều so với hiện nay, khi mà sự thật lịch sử vẫn còn bị che giấu sống sượng trong cả tháng qua. Lúc đó, Việt Nam chắc chắn nhận được ủng hộ và thiện cảm không chỉ trong khu vực Asean mà còn nhiều quốc gia hùng cường khác. Chính nghĩa lúc đó đứng về phía Việt Nam mà Trung Quốc khó có khả năng làm càn.

    4. Như vậy, mấu chốt vấn đề cần giải quyết ngay: Phải trả tự do cho tù nhân lương tâm, đồng thời hủy bỏ ngay các loại: quản chế, giam lỏng, xách nhiễu mà tù nhân lương tâm đang chịu đựng và mời những nhân vật có tài năng, có chuyên môn, đức độ tập hợp lại bắt tay vào làm việc. Tiền nhân xưa kia còn biết: "Đoái công chuộc tội", trong khi các tù nhân lương tâm chưa bao giờ là những người có tội với dân tộc và quê hương.

    4.1 Trả lại sự thật lịch sử trong thời gian ngắn nhất có thể. Thành lập một Ủy Ban chuyên trách, có thể kết hợp với các sử gia trong ngoài nước với tài liệu có sẵn để tiết kiệm thời gian. Sau đó, tiến hành tổ chức sự kiện (tạm gọi) "Bạch hóa lịch sử mối bang giao Việt Nam - Trung Hoa". Phải đảm bảo sự kiện này thật chỉn chu và gây tiếng vang rộng lớn trên toàn thế giới với tính chất trang trọng, chu đáo mang tầm lịch sử nước nhà mới tạo được dấu ấn quan trọng, từ đó mới mong nhận được thiện cảm từ khu vực Asean và trên thế giới.

    4.2 Những vị này phải thay mặt giới cầm quyền đương nhiệm trên các lĩnh vực đối nội quan trọng hiện nay, có kế hoạch kịp thời để ổn định tình hình nội địa. Một trong các cách đó là tổ chức tức thời, song song và liên tục trong 12 tuần lễ các cuộc nói chuyện trên các địa phương: Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Bình Dương v.v... để an dân.

    4.3 Đồng thời, những vị này phải thay mặt giới cầm quyền đương nhiệm trên lĩnh vực đối ngoại: trao đổi, đàm phán, hội họp, tuyên bố v.v... với các nước trong khu vực và thế giới về tình hình Việt Nam - Trung Quốc.

    4.4 Lực lượng quân đội - công an và kể cả Tài chính - Ngân hàng v.v... hợp tác chặt chẽ và tin tưởng tuyệt đối tập hợp những tù nhân lương tâm này.

    5. Làm sao để giới cầm quyền đương nhiệm chấp nhận ý kiến trên?

    5.1 Chủ động: Nghĩa là kêu gọi giới cầm quyền đương nhiệm với: lương tri thức tỉnh, tình tự quê hương, đạo lý dân tộc trước tình hình quá nguy nan của Việt Nam. Kêu gọi những nhân vật đầu não: Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh, Trần Đại Quang, Nguyễn Văn Bình, Phạm Quang Nghị, Lê Thanh Hải, Phạm Bình Minh, Nguyễn Chí Vịnh v.v... phải tuyệt đối tin tưởng, hợp tác và yêu cầu các ban ngành dưới trướng và các địa phương phải thành tâm hợp tác.

    5.2 Bị động: Nếu hình thức chủ động nêu trên xảy ra, có thể nói quá lý tưởng cho một cuộc chuyển giao quyền lực ôn hòa nhất. Bằng không, chỉ còn cách (cũng ôn hòa), đó là cần phải nghĩ đến vận động mạnh mẽ "Luật chế tài nhân quyền" của Hoa Kỳ, thực thi càng nhanh càng tốt. Đây là tình huống ôn hòa nhưng khả thi hơn tình huống 5.1 nêu trên, bởi nó đánh thẳng vào lợi ích cá nhân của giới cầm quyền các cấp. Trong hoàn cảnh "tứ cố vô thân" và lợi ích nhóm cùng cá nhân bị đánh trực diện, nhất định sẽ buộc giới cầm quyền Việt Nam phải lui bước.

    Vận nước đang nguy cấp. Hình ảnh lãnh đạo của người CS hoàn toàn vỡ vụn. Trung Quốc không có ý định lui bước - điều quá hiển nhiên. Xã hội đang xảy ra nhiều dấu hiệu loạn lạc và hoang mang cao độ trong những ngày này.

    Giới cầm quyền đương nhiệm tại Việt Nam không còn nhiều lựa chọn và không còn nhiều thời gian. Hãy quay về với dân tộc trước khi quá muộn!

    Nguyễn Ngọc Già
    _______________

    [1] http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/179693/them-gian-khoan-moi--trung-quoc-dua-ra-bien-nao-.html

    [2] http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/179763/tq-tinh-lap-vung-phong-khong-o-dao-nhan-tao-thuoc-truong-sa.html

    [3] http://www.baomoi.com/Ai-co-the-giup-Viet-Nam-buoc-Trung-Quoc-rut-gian-khoan-981/119/14001418.epi

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    4.4 Lực lượng quân đội - công an và kể cả Tài chính - Ngân hàng v.v... hợp tác chặt chẽ và tin tưởng tuyệt đối tập hợp những tù nhân lương tâm này.

    <<<< để điều này xảy ra khi và chỉ khi CSVN xuống lỗ Bác Già nhỉ :D

    Khách Lưu Hồng viết:
    Bìa viết này có tít và nội dung không ăn khớp với nhau, lại có những câu cũng lại vênh nhau, ví dụ: "Cuộc xin lỗi vĩ đại và nghiêm cẩn này không dành cho giới cầm quyền Việt Nam đương nhiệm, dù bất cứ ai. Lý do? Như đã nói trên, các ông các bà không còn: tư cách, tư thế, uy tín, danh dự, tiếng nói v.v... nói chung không còn một chút gì trong mắt dân tộc Việt Nam, dân tộc Trung Hoa cũng như toàn thế giới, để có thể làm việc này. Đây có thể gọi là: Một cuộc xin lỗi lịch sử có một không hai trong lịch sử Việt Nam và thế giới."

    Vừa bảo chính quyền phải xin lỗi, lại vừa bảo "các ông các bà không còn: tư cách, tư thế, uy tín, danh dự, tiếng nói v.v... nói chung không còn một chút gì trong mắt dân tộc Việt Nam, dân tộc Trung Hoa cũng như toàn thế giới, để có thể làm việc này." Vậy thì ai "có thể làm việc này"?

    Cứ xin lỗi là xong giống như me sừ 3 X ấy à? Làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng là mồ hôi nước mắt của bao nhiêu người rội lại còn để lại hậu quả tai hại cho cả nền kinh tế cũng chỉ "xin lỗi" rồi vẫn tại vị. ÔI lới xin lỗi mới thể hiện cách cư xử văn minh làm sao!!

    Thế thì toàn dân "xin lỗi" ông. Xin ông từ cho dân được nhờ. Nói như vạy cũng có nghiã là "sáng kiến" xin lỗi của ông Già này không thể chấp nhận được. Thay cho lời xin lỗi là phải cút, để người khác lên thay.

    "Xin lỗi" ông Già nhá. Hì hì hì...

    Trong bài chủ, tôi viết chỗ nào (phần đánh đậm) mà ông (bà) Lưu Hồng nói? By the way, ông (bà) Lưu Hồng là "người gì" và "gốc gì" vậy?

    Cám ơn anh PCT. Vì thế tôi mới đề nghị mục 5.2 là vậy. Chúng ta đều thấy, quanh khu vực Asean cũng như nhiều quốc gia khác đều phải có "chính trị đỡ đầu". "Luật chế tài nhân quyền" là một hình thức khả thi và ôn hòa mà Hoa Kỳ nếu thật sự muốn giúp dân VN mình. Tôi tin hình ảnh, anh thử hình dung:

    - Bên này, Trung cộng xáng cho CSVN mấy bạt tai nổ đom đóm.
    - Bên kia, Hoa Kỳ xáng ngược lại vài bạt tai thấy 7 ông trời.
    - Ở giữa, mấy chú CS ngả nghiêng, chao đảo. Đau đớn và hoảng loạn. Trong khi đó, chúng ta cũng thấy:

    - Bên Trung cộng giáng thẳng vào lợi ích quốc gia VN
    - Bên Hoa Kỳ đập thẳng vào lợi ích cá nhân, giòng tộc vâ phe nhóm lợi ích của CS.

    Thử hỏi, cái nào làm cho CSVN sợ sệt hơn? Câu trả lời quá rõ.

    Tôi gọi biện pháp 5.2 là "liệu pháp sốc". Chúng ta nói về "văn hóa CS". Bọn cầm quyền hiện nay như những cậu ấm cô chiêu, được nuông chiều trong nhung lụa quá lâu. Hở một chút là làm mình làm mẩy. Lâu nay cứ nương nhẹ hoài riết nó lờn, chứ có gì đâu. Giờ đây nếu Hoa Kỳ và Liên Âu thẳng tay trừng phạt, nó mới tởn.

    Tôi tự tin vào "liệu pháp sốc" mà mình vẽ ra. Còn nếu Hoa Kỳ cứ nương nhẹ như bấy lâu nay và ỡm ờ, vuót ve nói khéo theo kiểu ngoại giao cả tháng nay, tôi tin không ăn thua đâu. Anh đọc bên DLB bài "vấn kế cho Nguyễn Tấn Dũng" (của tôi) rồi phải không ạ? Coi thử, Nguyễn Chí Vịnh lếu láo tuyên bố gần 2 năm trước và so với những gì ông tướng trẻ mới vừa nói xem? bản chất của những kẻ luôn thích nắm thắt lưng quần người khác mà đánh luôn là những thằng hèn.

    Tiểu nhân nan dưỡng - Khổng Tử nói.

    CSVN, tôi tin, họ ít có chịu đọc và nghiên cứu văn hóa quốc gia. Bất kể đó là Tàu, Mỹ hay Nhật, Thái v.v... do đó, nói chuyện với CSVN là phải nói thẳng tuột, không thể văn hoa anh ạ.

    Đây là giả tưởng xã hội khá đẹp, nhưng ảo tưởng, bác Già ơi!

    Trên cơ sở văn hóa của cán bộ đảng và đường lối của đảng hiện nay thì tôi chắc câu trả lời của họ cho mong muốn tốt đẹp này của bác Già sẽ là (tôi xin lỗi trước!): "Xin lỗi cái con ...c!"

    Nói cho gọn là, họ biết, nhân dân biết, họ đã đi quá xa, quá lâu, quá tàn ác, quá ích kỷ trên con đường bán nước để cầm quyền rồi, không còn đương lùi đẹp nào cho họ nữa, họ tự phá hết rồi... Thế cho nên họ tất cả từ trên xuống dưới đều chỉ lo hai việc: một là cố gắng đớp cho nhanh cho nhiều, và hai là chuẩn bị và thực hiện dần kế hoạch ve sầu thoát xác cho cá nhân, gia đình bằng những gì đã đớp được đó, và bằng xái ghế còn đang giữ được đó,cho nên giữ ghé là việc cơ bản cho hai việc kia...

    Nhìn ra thế giới CS ta thấy, ở Balan, đảng Công nhân Thống nhất BL (đảng CSBL) dù không có tội ác gì lớn với nhân dân Balan ngoài việc theo đuôi CSLX để cai trị nhân dân BL từ 1946 thôi, mà năm 1989 cũng bị nhân dân Balan đặt ra ngoài vòng pháp luật dù không truy tố chính trị các các nhân lãnh đạo của nó... Các đảng CS Đông Âu khác cũng bị xử lý gần giống vậy. Họ làm được thế là do văn hóa dân tộc họ đều rất cao, gần với Tây Âu và cao hơn Nga cả nhiều bậc! mà như thé cũng không "đẹp" bằng bức tranh "Xin lội Dân tộc" mà bác Già vẽ ra cho VN. Thế cho nên tôi nói giải pháp của bác Già là ảo tưởng, vì không có cơ sở nền tảng văn hóa, cả từ phía đảng lẫn từ phía dân VN...

    CSVN, họ đa số từ trên xuống dưới đều thấy cân thay đổi và họ mong có cuộc thay đổi kiểu đảng CSLX mà họ luôn ngưỡng mộ - tức là tương dối ôn hòa và có những Gorbachev, Elsin, Putin... là các cán bộ đảng viên kỳ cựu của đảng tiếp tục lãnh đạo đất nước sau "đổi mới mới"! Tôi nhắc lại: "Đổi mới mới!", tức là vẫn là đổi mới cũ do đảng CSVN lãnh đạo và thực hiện, không ai có thể chen chân dù đó là cả dân tộc Việt Nam! Với họ, dân tộc VN không có quyền thay đổi trừ khi đảng cho phép thay đổi. Nói thể để thấy, giả thiết họ sẽ "hợp tác" với sự thay đổi theo ý chí dân tộc mà các tù nhân lương tâm họ đã/đang giam giữ là những người đi đầu, là quá ảo tưởng viển vông làm sao!

    Thế cho nên, dù ủng hộ đa số ý tưởng của bác Già, với ý tưởng này tôi xin nói: chỉ là để mơ tưởng một chút cho vui thôi. Nhưng tôi đồng ý tinh thần của nó, bác Già ạ, rằng một ngài mai gần đây chúng ta sẽ được bầu ra những lãnh tụ mới của đất nước từ chính những tù nhân lương lâm hiện nay, như có lần tôi đã đề cử ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là Tổng thống Dân chủ đầu tiên cho Việt Nam Dân chủ!

    Vì thế, cảm ơn bác Gìa!

    PCT

    Xin lỗi dân tộc VN là hiển nhiên vì có ghi trong đuôi của điều 4 HP. Còn xin lỗi dân tộc và nhân dân TQ vì các thỏa thuận và văn bản ký kết đều trong phạm vi quyền hạn của ĐCS nên cái tầm duy ý chí lý tưởng bị hạn hẹp và đã gây nên hậu quả khôn lường nay phải xí xóa cho phù hợp với tầm phổ quát xu hướng của thời đại trong phạm vi dân chủ tiến bộ toàn TG.

    Bìa viết này có tít và nội dung không ăn khớp với nhau, lại có những câu cũng lại vênh nhau, ví dụ: "Cuộc xin lỗi vĩ đại và nghiêm cẩn này không dành cho giới cầm quyền Việt Nam đương nhiệm, dù bất cứ ai. Lý do? Như đã nói trên, các ông các bà không còn: tư cách, tư thế, uy tín, danh dự, tiếng nói v.v... nói chung không còn một chút gì trong mắt dân tộc Việt Nam, dân tộc Trung Hoa cũng như toàn thế giới, để có thể làm việc này. Đây có thể gọi là: Một cuộc xin lỗi lịch sử có một không hai trong lịch sử Việt Nam và thế giới."

    Vừa bảo chính quyền phải xin lỗi, lại vừa bảo "các ông các bà không còn: tư cách, tư thế, uy tín, danh dự, tiếng nói v.v... nói chung không còn một chút gì trong mắt dân tộc Việt Nam, dân tộc Trung Hoa cũng như toàn thế giới, để có thể làm việc này." Vậy thì ai "có thể làm việc này"?

    Cứ xin lỗi là xong giống như me sừ 3 X ấy à? Làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng là mồ hôi nước mắt của bao nhiêu người rội lại còn để lại hậu quả tai hại cho cả nền kinh tế cũng chỉ "xin lỗi" rồi vẫn tại vị. ÔI lới xin lỗi mới thể hiện cách cư xử văn minh làm sao!!

    Thế thì toàn dân "xin lỗi" ông. Xin ông từ cho dân được nhờ. Nói như vạy cũng có nghiã là "sáng kiến" xin lỗi của ông Già này không thể chấp nhận được. Thay cho lời xin lỗi là phải cút, để người khác lên thay.

    "Xin lỗi" ông Già nhá. Hì hì hì...

    Khách Dương Tố Yển viết:
    Bác NNG viết: "Xin lỗi cả dân tộc Việt Nam và dân tộc Trung Hoa."

    Tôi không hiểu vì sao những người lãnh đạo của ta phải xin lỗi "dân tộc Trung Hoa"? Bác Già có thể lý giải được không? Họ mắc lối gì với "dân tộc Trung Hoa"?

    Xem ra những điều bác Già nêu ra thì hầu như những người lãnh đạo chẳng làm điều nào, tức là họ chẳng nghe theo lời bác Già. Như vậy những điều bác Già nghĩ ra có xa rời thực tế và viển vông không?

    Họ (giới cầm quyền VN đương nhiệm) không có chỗ nào trong cuộc xin lỗi mang tính lịch sử này. Họ (giới cầm quyền VN đương nhiệm) phải bước xuống. Đó là việc họ (giới cầm quyền VN đương nhiệm) có thể làm tốt nhất trong lúc này. Vở bi kịch của dân tộc VN đã quá dài, đến lúc hạ màn thôi!

    Việc tốt nhất mà họ làm sẽ được lịch sử ghi danh như những anh hùng thật sự. Đừng sợ! và cũng đừng băn khoăn lo lắng bẫy rập gì cả! Họ đủ can đảm làm việc bước xuống đó chính là hành động anh hùng nhất và cũng gỡ gạc tất cả những gì tủi nhục nhất cho riêng ĐCSVN và cho cả dân tộc & Tổ quốc VN - nơi họ sinh ra và lớn lên

    Bác NNG viết: "Xin lỗi cả dân tộc Việt Nam và dân tộc Trung Hoa."

    Tôi không hiểu vì sao những người lãnh đạo của ta phải xin lỗi "dân tộc Trung Hoa"? Bác Già có thể lý giải được không? Họ mắc lối gì với "dân tộc Trung Hoa"?

    Xem ra những điều bác Già nêu ra thì hầu như những người lãnh đạo chẳng làm điều nào, tức là họ chẳng nghe theo lời bác Già. Như vậy những điều bác Già nghĩ ra có xa rời thực tế và viển vông không?