Xích Tử - Quân đội trung thành, bảo vệ đảng: Tín hiệu sụp đổ

  • Bởi Khách
    05/06/2014
    6 phản hồi

    Xích Tử

    Theo lý luận quân sự marxist, thuộc tính quan trọng, cần khẳng định có tính nguyên tắc bất di bất dịch của lực lượng vũ trang, quân đội là tính giai cấp. Cùng với sự khẳng định công khai luận điểm đó để phù hợp với học thuyết về đấu tranh giai cấp, kể cả đấu tranh giai cấp giữa các quốc gia, các nhà lý luận của đảng và nhà nước cộng sản cũng “phê phán” lý luận quân sự tư sản về việc phủ nhận, triệt tiêu tính giai cấp của quân đội; lừa dối, tung hỏa mù với nhân dân khi nói quân đội là của toàn dân, phi chính trị, không có tính giai cấp.

    Tuy nhiên, một mặt khẳng định tính giai cấp, đảng và nhà nước cộng sản cũng giành cái quyền cho rằng lực lượng vũ trang, quân đội của mình là của nhân dân, từ nhân dân, vì nhân dân với danh xưng “quân đội nhân dân”, “công an nhân dân”. Nhiệm vụ, chức năng của quân đội là “bảo vệ tự do, độc lập của dân tộc mình”, bảo vệ “quyền lợi của toàn dân”1. “Đó là những quân đội nhân dân chân chính” 2. Theo đó, chiến tranh do quân đội ấy tiến hành là chiến tranh nhân dân; nền quốc phòng là toàn dân. Bản chất nhân dân của lực lượng vũ trang, quân đội của các nước xã hội chủ nghĩa – cộng sản được cho là hơn hẳn, là thực chất hơn so với các nước tư bản.

    Tính chất nhị nguyên đó của lý luận quân sự là một mâu thuẫn logic, đã tồn tại mấy chục năm, cũng giống như nói yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội. Song việc đã thành quen; mọi người nghe vậy, biết vậy, thấy cũng chẳng quan tâm tranh luận làm gì.

    Tại Việt Nam, trong khuôn khổ lý luận đó, quân đội được thành lập với hình thức đầu tiên là Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân (tuyên truyền có vũ trang và có khả năng tiến công hoặc chiến đấu đánh trả, phòng ngự, tự vệ, bảo vệ). Tên gọi đó mượn một phần tên gọi của quân đội Trung Quốc – đàn anh mẫu mực, một nội dung của chủ nghĩa thực dân mới trong khối xã hội chủ nghĩa. Sau đó là Đoàn Vệ quốc quân, rồi Quân đội nhân dân Việt Nam. Tính giai cấp, tính đảng của quân đội chỉ được nói trong giáo trình quân sự. Suốt quân sử đó chưa bao giờ quân đội được gọi là cộng sản quân cả, trừ có lời một bài hát đâu đó thời “chống Mỹ” “Anh đang hành quân, ra tiền tuyến, mang theo tình yêu giai cấp trong tim”. Bản chất nhân dân, toàn dân của quân đội, của chiến tranh, của nền quốc phòng là yếu tố nổi trội, là phương thức tiến hành cần thiết để đảng cộng sản giành được thắng lợi. Không có sự áp dụng lý thuyết giai cấp nào trong việc tuyển quân (trừ những trường hợp đặc biệt về lý lịch), trong việc xây dựng các binh chủng, quân chủng, các đơn vị, bộ phận tác chiến và kỹ thuật đặc biệt. Suốt mấy chục năm, tuyên ngữ có tính chất khẩu hiệu, mệnh lệnh của quân đội là “Trung với nước, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.

    Thế rồi sửa đổi hiến pháp 2013. Trong những nội dung đảng cương quyết cưỡng ép toàn dân, thông qua cái quốc hội bù nhìn dứt khoát phải bấm nút thông qua ấy về điều 4, về sở hữu toàn dân đối với đất đai, đảng bổ sung chức năng của quân đội là trung thành với đảng, bảo vệ đảng. Dự thảo còn đưa chức năng này thành chức năng đầu tiên chứ không phải là ở sau như văn bản cuối cùng để biếu quyết thông qua.

    Đây là tín hiệu, cũng là biểu hiện của sự đổ về cả lý luận và thực tiễn.

    Trước hết, từ trước đến nay, về mặt lý luận quân sự, tính đảng của lực lượng vũ trang, của quân đội chỉ cần được diễn đạt bằng luận điểm rằng quá trình xây dựng, tổ chức, chỉ huy của lực lượng này thống nhất đặt dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản (hoặc tương tự). Sự lãnh đạo đó được thực hiện bằng đường lối, chủ trương, cương lĩnh, nghị quyết, chỉ thị, mệnh lệnh của đảng và được vận hành thông qua toàn bộ hệ thống tổ chức đảng trong quân đội, trên hết là Quân ủy trung ương (lại giống Trung Quốc) mà tổng bí thư là người đương nhiên kiêm chức vụ bí thư.

    Đến thời điểm 2013, hoàn cảnh chính trị trong nước cũng không có gì thay đổi đến mức tạo ra sự thách thức đối với cơ chế đó, như giai đoạn 1989 – 1991. Thiết kế của dự thảo hiến pháp vẫn là khẳng định, nâng cấp điều 4 đến mức hoàn hảo hơn. Trong nội dung điều chỉnh của điều này, đảng vẫn là tổ chức duy nhất lãnh đạo toàn diện đất nước và dân tộc, trong đó có quân đội, lực lượng vũ trang, tình trạng hòa bình và chiến tranh, hoạt động của quân đội và sự nghiệp quốc phòng. Không lý do gì quân đội lại không phục tùng, trung thành và bảo vệ cái chủ thể lãnh đạo mình đã được hiến định.

    Mặt khác, đảng, thông qua hiến pháp và nhiều công cụ tuyên truyền, lý luận, lãnh đạo khác, khẳng định rằng đảng là của nhân dân, dân tộc, trong nhân dân và dân tộc; lợi ích của đảng thống nhất và không ngoài lợi ích của toàn dân. Vậy thì chỉ cần quân đội trung với nước, hiếu với dân là đảng cũng được hưởng phần rồi. Quân đội, khi làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền đất nước, bảo vệ nhân dân, làm sao có thể loại trừ đảng ra được.

    Hơn nữa, về mặt địa lý, đảng chủ yếu tồn tại và hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam. Khi quân đội hoạt động ứng phó với những tình huống quốc phòng, tình trạng chiến tranh với quá trình tác chiến cụ thể, không lẽ lại gôm đảng vào một khu vực nào đó để không bảo vệ sao ?

    Vậy thì ghi thêm chức năng quân đội trung thành với đảng, bảo vệ đảng vào hiến pháp chỉ làm rườm rà, vô nghĩa hoặc khó hiểu, dư thừa; làm loãng ra và suy yếu đi năng lực đặc thù của lực lượng này. Nếu không chọn những khiếm khuyết cũng có ý nghĩa sụp đổ về lập luận, lý luận đó, việc ghi thêm vào như vậy có thể tạo ra những suy diễn nguy hiểm, mà chính những suy diễn nguy hiểm này mới là sự cảm nhận, dự báo về một sụp đổ có thật:

    1. Khả năng có lúc, với những diễn biến nào đó, quân đội không trung thành với đảng, không bảo vệ đảng nữa với những kịch bản đảo chính quân sự. Trong cơ chế lãnh đạo hiến định hiện nay, khả năng này rất khó xảy ra nhưng không phải là không xảy ra khi sự phân hóa trong đảng vì xung đột lợi ích ngày càng nghiêm trọng, vì những tác động của các thế lực nước ngoài khác nhau, vì những biến động địa chính trị khu vực và thế giới có thể gây ra sự lựa chọn xu thế khác nhau của các nhóm quyền lực – lợi ích trong đảng. Điều đó đảng đã xác định trong 4 nguy cơ và nhất là từ nghị quyết trung ương 4 khóa XI.

    2. Quân đội chỉ bảo vệ đảng trong nước, xét về thực tế địa lý như đã nói trên. Quân đội không thể bảo vệ đảng ở nước ngoài, cũng không thể bảo vệ đảng từ nước ngoài; quân đội chỉ có thể bảo vệ đảng thông qua hoạt động quốc phòng và chiến tranh, cùng với việc đánh trả kẻ thù ngoại xâm, bảo vệ, giữ vững chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, độc lập của Tổ quốc. Nếu quân đội làm nhiệm vụ bảo vệ đảng ngoài qui luật đó ngay trên đất nước mình, có nghĩa là quân đội làm một nhiệm vụ khác, phi quân sự, phi quốc phòng, là tham gia hoạt động chống lại một lực lượng đối lập, chống đảng ngay trên lãnh thổ đất nước; lực lượng đó chính là nhân dân, toàn dân. Quân đội chống lại nhân dân để bảo vệ đảng. Và dĩ nhiên, trong tình huống đó, nhân dân đối lập với đảng, đảng đối lập với nhân dân; đảng không còn là của nhân dân và dân tộc nữa; quân đội sẽ cũng không còn là quân đội nhân dân nữa. Khi bổ sung chức năng cho quân đội, có lẽ đảng đã dự báo tình huống sụp đổ này?

    Đó là những suy diễn. Khả năng đúng của suy diễn đó có thể chứng minh ngay bằng phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam tại Shangri-la 13: từ một quân đội kẻ thù nào cũng đánh thắng, để bảo vệ đảng, đã thể hiện tư tưởng chủ hòa, buông súng, đầu hàng.

    Xích Tử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Việc đưa nguyên tắc "quân đội trung với đảng" vào Hiến Pháp thể hiện quá trình chuyển đổi rất quan trọng của Nhà nước Việt Nam hiện nay, liên tục từ đầu những năm 1990. Đó là xây dựng củng cố những các quan hệ xã hội dựa trên luật pháp - chứ không phải dựa trên niềm tin, lý tưởng, mệnh lệnh như trước kia.

    Dù vậy, sự chuyển biến này về cơ bản chỉ nhằm bảo vệ chế độ, duy trì sự kiểm soát tập trung trước các thay đổi rộng lớn về kinh tế, xã hội, văn hóa, quan hệ quốc tế. Như một nguyên tắc chung, khi lĩnh vực nào trở nên khó kiểm soát bởi niềm tin, lý tưởng, mệnh lệnh thì các điều luật phù hợp sẽ được bổ xung để tăng cường kiểm soát.

    Các nhà lãnh đạo CS từ xưa đã có truyền thống không tôn trọng luật vì luật hạn chế quyền lãnh đạo, và giảm sức mạnh chính trị của họ. Việc dùng Hiến Pháp quy định quân đội phải trung với Đảng là một chỉ dấu cho thấy Đảng không còn sức mạnh để kiểm soát Quân đội mà phải dựa vào luật.

    Tôi không cho rằng đây cũng là "tín hiệu sụp đổ" như Xích Tử đề cập. Trong mọi cuộc cách mạng, một thể chế có sụp đổ hay không phụ thuộc vào tương quan sức mạnh giữa thể chế đó với lực lượng đối lập. Ở Việt Nam hiện nay chưa có lực lượng đối lập đáng kể nên sẽ không thể có chuyện "sụp đổ, tan rã". Thay đổi chỉ có thể đến thông qua hoạt động của các phe phái trong nội bộ lãnh đạo. Nhưng đó không gọi là sụp đổ, vì đất nước sẽ vẫn được dẫn dắt bởi những con người và bộ máy hiện có.

    Phản hồi: 

    Bài này lý thuyết nhiều quá, đối với CS thì cái gì cũng mang tính giai cấp, những lý thuyết đó may ra còn tìm thấy trên báo chí (lề phải lề trái) ở Việt Nam thôi (dù khen, dù chê, dù tán đồng, dù phản bác). Còn thế giới thì người ta vứt vào sọt rác rồi, không thèm đếm xỉa nữa.

    Nay bàn về cái quân đội của ta do Đảng CS lãnh đạo sát thực tế hơn. Trong cuộc chiến Nam -Bắc thế kỷ trước, nếu ai đã từng cầm súng mới hiểu những người con nhà lao động khoác áo linh cụ Hồ toàn bị lừa bịp, những nơi nào cần hy sinh gian khổ thì có những anh lính con nhà dân, còn các cậu ấm thuộc diện CÔCC (con ông cháu cha) thì có thấy ai đi bộ đội để "chống Mỹ cứu nước" đâu, các cậu ấm ấy toàn đi du học các nước XHCN, cũng là đề lánh nạn chiến tranh.

    Còn thực tại bây giờ, nếu các vị theo đõi tình hình cảnh sát biển và những người trên các tàu kiểm ngư của ta phải đứng đầu sóng ngọn gió, đối mặt với những hiểm nguy thì thấy (qua đài báo đưa tin) chưa có ai cấp tá cả, ngay cả thuyền trưởng con tàu lớn cũng chỉ cấp úy thôi. Trong khi đó trước kia dưới chế độ "Ngụy" thì thiếu ta Ngụy Văn Thà ra Hoàng Sa đánh nhau với Trung quốc, lại có cả nhưng sĩ quan cao hơn cấp thiếu ta nữa.

    Các cậu ấm của các quan chức ngày nay có ai có mặt trên những con tàu cuả cảnh sát biển hay tàu kiểm ngư ở Hoàng Sa đâu. Thế những cậu ấm này ở đâu để thể hiện tinh thần yêu nước hay trung với Đảng, họ đang du học ở các nước tư bản hay đang giữ những chức vụ nào đó dễ kiếm chác trong tất cả các cơ quan nhà nước hay các tập đàon kinh tế, công ty gì gì đó mà thu tiền tỷ mỗi tháng, họ tha hồ ăn sung mặc sướng, ô tô nhà lầu vợ đẹp con khôn ...

    Đấy tính giai cấp hay không giai cấp thì nó ở đấy đó. Các vị có nhiều chữ nghĩa, các vị hay bàn lý thuyết, các vị hiểu biết nhiều nhưng nhiều khi xa thực tế, còn những người con nhà nghèo, ít học, ít biết lý thuyết, nhưng lại biết đúng những gì nó xẩy ra mà mình được chứng kiến hay mình là người trong cuộc, vì thế cho nên không hão huyền. Nhưng để biết sự thật thì người con nhà nghèo phải trả giá quá đắt, bằng chính sinh mạng của mình.

    BIẾT BAO NHIÊU LẠI ĐAU LÒNG BẤY NHIÊU. AI GÂY RA CÁI ĐAU LÒNG? ĐÓ CHÍNH LÀ ĐẢNG CS.

    Nói những điều có thực này trên báo lề dân thì được, còn nói ra trong đời sống thì Đảng lại bảo là bất mãn hay phản động đấy. Sự thật dù nói ra hay không nói ra thì nó vẫn là sự thật. Dân vẫn thích hàng thật hơn hàng giả, thích nói thật hơn nói giả, có phải thế không? Thưa các quý vị.

    Phản hồi: 

    Tác giả báo động "sụp đổ" mà không nói rõ sụp đổ cái gì. Nếu sụp đổ quân đội và cái đảng cs thì kệ cha bọn chúng, nhưng điều nguy hiểm là cảnh mất nước, sụp đổ sự độc lập của VN.

    [quote]Trong tình hình Việt Nam hiện nay, nếu xảy ra chiến tranh với TQ, chắc chắn các "thế lực thù địch" khác sẽ lợi dụng tình thế rối ren để phá rối đảng, các thế lực ngoại bang khác sẽ "xông vào" để lập các lực lượng khác hòng truất phế quyền lãnh đạo vĩnh viễn của đảng trong lúc đảng đang suy kiệt vì chiến tranh. Nếu đảng thua về quân sự, phải nhượng bộ quá nhiều, nhân dân sẽ đứng lên hạ bệ một đảng cầm quyền yếu nhược.[/quote]

    Đảng cs và quân đội của họ cũng biết thế nên họ không để chiến tranh lớn xảy ra, tuy những xung đột và lấn lướt dần dần vẫn có. Điều này tạo cảm giác an tòan, thậm chí là cứ nuôi hy vọng "đảng ta" sẽ thay đổi, nhất là trong giới đảng viên cs và đám thân cộng chuyên dâng kiến nghị. Đây chính là một liều thuốc độc giết người ở vận tốc chậm, gây mất nước vào TQ mà họ không cần gây chiến tranh.

    Nếu cứ chờ, không lo hạ bệ đảng cầm quyền yếu nhược này sớm thì chắc chắn sẽ mất nước. Nhưng sự hạ bệ cũng mang tiềm năng nguy hiểm vì khi đó TQ sẽ thừa cơ xâm lăng VN vốn có một quân đội nhu nhược. Vậy thì cách nào để chống đỡ? Sau đây là vài ý:

    Thiết nghĩ dân VN trong và ngòai nước nên thành hình một chính phủ đối lập càng sớm càng tốt (như một phản hồi trước đây tôi đã nêu ý kiến này). Tuy chính phủ này lúc đầu chỉ họat đông phi quân sự, nhưng một khi xảy ra sự cố TQ xâm lăng thì nó có tư cách thành lập quân đội ngay, bằng cách thu nạp chiến cụ và thành phần quân nhân yêu nước thật sự từ quân đội hiện hữu từ bỏ hàng ngũ đi theo CP mới. Đồng thời nó (CP mới) cũng có tư cách kêu gọi thế giới giúp đỡ, thậm chí là đổ quân vào VN giúp chống trả TQ xâm lược.

    Thời nay thì không thể gọi đó là "cõng rắn cắn gà nhà", vì từ sau Thế chiến II, quân đồng minh và Mỹ tham chiến khắp nơi nhưng họ đâu có tham vọng lãnh thổ, cùng lắm mục tiêu của họ là thành lập chính quyền dân chủ thân tây phương. Còn vấn đề độc lập đến mức nào thì tùy và nội lực của chính chúng ta.

    Thứ nữa, chính quyền mới này có phải và có nên là VNCH (hay hâu duệ của VNCH để tiện giải quyết v/d HS-TS) thì tôi chứ có ý kiến.

    Xin mời các bạn cùng bàn thảo và có thể thì truyền bà ý tưởng này đến những ai có tham vọng và khả năng thực thi các biện phâp chính trị.

    Phản hồi: 

    Quân đội là một lực lượng tuyển chọn từ những tầng lớp người dân trong một quốc gia, là một lực lượng chiến đấu chủ yếu để bảo vệ đất nước. Lực lượng này được điều động bởi chính quyền đang điều hành đất nước đó. Chính quyền có nhiệm vụ phải xây dựng một tổ chức quâm đội (quốc phòng) mạnh với vũ khí hiện đại để chứng tỏ sức mạnh của đất nước mình. Trong các nước dân chủ, quân đội không có nhiệm vụ bảo vệ chính phủ hay đảng phái cầm quyền nào. Việc ai là người cầm quyền là do lá phiếu của người dân quyết định.

    Các chế độ độc tài, nhất là độc tài cộng sản, thường dùng quân đội làm phương tiện thể hiện ý chí của mình, thậm chí nắm quân đội trong tay để bảo vệ bộ máy cầm quyền. Quân đội trở nên sức mạnh của chế độ, của đảng.

    Quân đội nhân dân của Cộng đảng Việt Nam hiện nay cũng có nhiệm vụ bảo vệ đảng với danh xưng mị dân là bảo vệ nhân dân, đất nước. Quân đội này đã lừng danh trong kháng chiến chống Pháp, trong công cuộc xâm chiếm miền Nam, tiêu diệt bọn Pônpốt...Nhưng hiện nay tại sao quân đội này lại có dấu hiệu bạc nhược, chủ bại như vậy?

    Một cuộc chiến tranh nổ ra trong lúc này, khi Việt Nam hoàn toàn đơn độc, không có nguồn viện trợ nào về vũ khí, súng đạn như thời đánh miền Nam trước đây, là một cuộc chiến nắm chắc phấn thua. (Quân đội VNCH đã buông súng trong tức tưởi vì không còn nguồn tiếp tế vũ khí nơi Mỹ trong lúc miền Bắc vẫn chiến đấu với nguồn đạn dược phong phú của Trung cộng, Nga).

    Quân đội cộng sản VN, về bản chất, gần như là bản sao của quân đội Trung quốc. Các chiến lược, chiến thuật chiến tranh phần lớn do Trung quốc huấn luyện. Do đó VN luôn tránh né đối đầu về quân sự với TQ trừ phi phải tự vệ vì bị tấn công.

    Trong tình hình Việt Nam hiện nay, nếu xảy ra chiến tranh với TQ, chắc chắn các "thế lực thù địch" khác sẽ lợi dụng tình thế rối ren để phá rối đảng, các thế lực ngoại bang khác sẽ "xông vào" để lập các lực lượng khác hòng truất phế quyền lãnh đạo vĩnh viễn của đảng trong lúc đảng đang suy kiệt vì chiến tranh. Nếu đảng thua về quân sự, phải nhượng bộ quá nhiều, nhân dân sẽ đứng lên hạ bệ một đảng cầm quyền yếu nhược.

    Tóm lại, tình thế của một đảng cầm quyền yếu kém về mọi mặt như hiện nay khiến cho đội quân hùng mạnh xưa kia của VN trở nên nhu nhược. Chính quyền CS đã tự đặt mình vào cái thế gần như Nhật Bản "không vũ trang, không quân đội" dưới cái bóng khổng lồ của Trung Quốc. Thật là một nỗi nhục vô tiền khoáng hậu trong lịch sử dân tộc Việt.

    Phản hồi: 

    Với nhà nước Cộng sản nào mà quân đội không trung thành với Đảng ?! Chỉ có điều là khi đảng còn lên hương, đang mạnh thi không cần viết ra giấy mà chỉ là 'lệnh mồm'. nay vì quá thối mục, sợ quân đội 'bỏ đảng chạy lấy mình' lúc nào không hay nên đảng phải dầy mặt ghi ra rõ ràng trên hiến pháp, một hành vi ngược ngạo phản nước hại dân trong một nhà nuớc 'của dân, do dân và vì dân'. Đây giống như đồng cắc cuối cùng mà đảng vét túi đặt vào canh bạc 'ý thức hệ' mà mình ngoan cố đeo đuổi.

    Phản hồi: 

    Xin có 1 điều bổ sung cho tác giả Xích Tử .
    Tác giả Xích Tử lý luận như thế nào cũng đừng quên một điều :
    Cả quân đội của các nước Tư bản và quân đội của các nước trong phe XHCN ( đã sụp đổ hoặc còn tồn tại ngắc ngoải ) đều có 1 điểm giống nhau : Quân đội không sản xuất ra của cải vật chất cho xã hội mà chi tiêu xài của cải vật chất của xã hội , thậm chí tiêu xài đếm mức nhân dân lao động ( trong đó bao hàm cả những người lao động trí thức )không còn đủ ăn đủ mặc nữa ( hãy nhìn sang anh bạn Bắc Hàn ) . Vì thế mới xuất hiện 2 hiện tượng : ở Việt Nam là " Trung thành vì cái Sổ hưu ", còn ở một số nước XHCN Đông Âu ( đã sụp đổ ) vốn bú bằng bầu sữa của Liên Xô thì khi Liên Xô bị khủng hoảng kinh tế , thiếu đói trước khi sụp đổ , quân đội các nước XHCN anh em cũng bị thu hẹp dần cái bao tử , tan rã dần và đi đến sụp đổ.
    Đỗ Kinh Kha