Nguyễn Ngọc Già - Bài viết không dành cho những người "sợ ma".

  • Bởi Hồ Gươm
    03/06/2014
    18 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Trong quan hệ đối ngoại và ngoại giao, ngoài các chính trị gia chuyên nghiệp xung quanh, người ta còn thấy lực lượng truyền thông hùng hậu luôn sẵn sàng chĩa hàng trăm ống kính, máy quay về mình, do đó, mỗi chính khách khi xuất hiện cần luôn thấu hiểu vai trò quan trọng để đảm bảo "lời ăn tiếng nói" không bị coi là hớ hênh.

    Tuy nhiên, "nhân vô thập toàn", do đó đôi khi các chính khách hoặc các nguyên thủ quốc gia cũng có lúc bị coi là sơ xuất khi phát ngôn. Nguyên nhân làm điều này xảy ra thì rất nhiều, có thể do sức khỏe không tốt lắm vào lúc xuất hiện trước công luận và rất nhiều lý do chủ quan, khách quan khác.

    Sơ xuất phát ngôn?

    Lịch sử ngoại giao quốc tế đã chứng kiến nhiều phát ngôn bị coi là sơ xuất của các chính khách nổi tiếng, cho đến các nhà quân sự lỗi lạc?

    Trong một bài diễn văn gây tranh cãi ngày 4/2/2006, Ngoại trưởng Nhật Bản lúc bấy giờ - ông Taro Aso [1] "...đã gọi Đài Loan là một quốc gia có mức độ giáo dục rất cao nhờ ở thời kỳ thuộc địa Nhật Bản trước đó trên hòn đảo này..." cùng một số nội dung khác.

    Trang taipeitimes đưa tin về việc này, có viết [2]:

    "Foreign ministry officials in Beijing were not available for comment on Aso's latest remarks". (Tạm dịch: Các viên chức Bộ Ngoại giao thuộc Bắc Kinh đã không bình luận về những lời này của ông Taro Aso)

    Hoặc chúng ta cũng biết [1] "...Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ - [ông] Donald Rumsfeld năm 2005 đã phát biểu trên một tờ báo tiếng Trung tại California tháng 7, 2005 rằng Đài Loan là "một quốc gia có chủ quyền"...". Dù không rõ nguyên nhân nào dẫn đến phát ngôn Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ như thế, nhưng "...Trung Quốc chỉ phát hiện ra điều đó ba tháng sau khi lời tuyên bố được đưa ra". Đó lại cho thấy việc nắm thông tin kịp thời để có phản ứng phù hợp đã không được giới cầm quyền Trung Quốc chú trọng thường xuyên cho lắm.

    Thậm chí, theo wikipedia, cựu Thủ tướng Chu Dung Cơ không tránh được "tai nạn nghề nghiệp" khi nói "...trong diễn văn cuối cùng trước Đại hội Nhân dân Toàn Quốc, [ông] đã sơ suất coi Đại lục Trung Quốc và Đài Loan là hai quốc gia riêng biệt..."

    Đại tướng Phùng Quang Thanh - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam vừa xuất hiện trong hội nghị Shangri-La tại Singapore hôm 31/5, phát ngôn về xung đột vụ giàn khoan HD-981 mà phía Trung Quốc kéo vào biển Đông ngày 01/5 đã nói [3]: "Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi.". Đài BBC bình luận lời nói này như: "...xung đột...[xảy ra trong] mâu thuẫn gia đình".

    Lời phát ngôn của tướng Thanh làm người đọc nhớ một ngạn ngữ, người Trung Hoa hay sử dụng: "Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không" trong các bộ phim cổ trang Hongkong. Nhiều bình luận cho rằng phát ngôn như thế, có vẻ không tương xứng với tư thế của một đại tướng chịu trách nhiệm cao nhất về mặt an ninh quốc phòng thuộc một quốc gia độc lập, có chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.

    Ngạn ngữ nêu trên, nói về quan điểm và giải quyết mọi vấn đề thường xảy ra vào thời phong kiến tại Đại lục. Hầu hết xung đột, tranh chấp, đặc biệt mâu thuẫn hoặc tranh giành trong "cung vua phủ chúa", thảy đều diễn ra theo góc nhìn thuộc mối quan hệ "tứ đại đồng đường", để lấy nó làm "chuẩn mực" phân định theo "tôn ti trên dưới", sao cho "dưới" phải phục tùng mọi quyết định của "trên". Thậm chí, "dưới" có bị "xử ép" đi nữa, cũng phải "cắn răng chịu đựng" nhằm giữ "giềng mối" cho một hình ảnh "trong ấm ngoài êm" giúp "thiên tử" trên ngôi cửu ngũ luôn được ca tụng tài "trị quốc an dân" trong một xứ sở "thái bình thịnh trị" muôn đời.

    Ý nghĩa xưa kia không sai. Tuy nhiên, từ rất lâu, nó hoàn toàn lạc hậu và không còn thích hợp với thời hiện tại - Thời của toàn cầu hóa và thế giới phẳng hôm nay.

    Do đó, nhiều ý kiến cho rằng, Đại tướng Phùng Quang Thanh nên cẩn trọng hơn và cần tỏ rõ bản lĩnh với tư cách đại diện một quốc gia có tên trong Liên Hiệp Quốc và là thành viên không thường trực thuộc Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2008 - 2009.

    "Quân bất hí ngôn".

    Trung Hoa có câu: "Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy". Việt Nam có tục ngữ "Lời nói như đinh đóng cột". Cả hai đều nhằm để nhắc nhở mọi người luôn cẩn trọng cho bất kỳ lời phát ngôn nào. Có lẽ, các chính khách, các nguyên thủ cũng như các nhà quân sự thừa biết điều này, trong một thế giới ngày càng văn minh hơn. Tất nhiên, còn nhiều câu tục ngữ Việt Nam khác, mặc dù không nhẹ nhàng cho lắm, ví như "Một lời nói một đọi máu", nhưng cũng nên dẫn ra để thấy người Việt Nam cũng biết lấy chữ "Tín" làm trọng và cũng hiểu rõ đạo lý làm người ra sao.

    Theo thời gian, con người đã biến lời nói trở thành con chữ để diễn đạt rõ ràng, chỉn chu cho ý chí và nguyện vọng, cũng như để xác tín bằng "giấy trắng mực đen" mà người Việt thường gọi là "làm bằng". Bởi lời nói có thể phôi phai theo thời gian vì lý do này hay lý do khác, để rồi "mất dấu tích", từ đó gây khó khăn cho các thế hệ về sau trong việc kiểm chứng, đối chiếu, so sánh và giải quyết những vấn đề rốt ráo do thế hệ đi trước, dù hữu ý hay vô tình tạo ra.

    Xã hội từ đó - cũng rất xa xưa - phát minh ra bộ môn khoa học mang tên "Lịch Sử". Bộ môn khoa học này đã khẳng định vai trò không thể thiếu được trong xã hội loài người và ngày càng rất quan trọng.

    Người Trung Hoa từ xưa đã có câu: "Quân bất hí ngôn" để thấy rằng, mọi việc dù lớn hay nhỏ, dù bình thường hay rất quan trọng, "vua" đã nói thì không thể coi là lời giỡn chơi được. Ngay cả một thường dân cũng hiểu điều này để biết "Tự Trọng". Bởi có tự trong mới biết tôn trọng người khác.

    Song song đó, có lẽ để giúp cho những người mắc chứng "đãng trí" hoặc những người không biết tôn trọng lời nói của mình, từ đó pháp luật ra đời?

    Theo thời gian, với hành tinh nhỏ bé có tên "Trái Đất", con người ngày càng giao lưu nhiều hơn thông qua giao thương và giao thoa về văn hóa và có lẽ cả từ chiến tranh, để từ đó xã hội cần đến một khái niệm bao quát hơn nhưng cụ thể hơn và cũng để diễn đạt được mọi vấn đề tranh chấp một cách khoa học, văn minh, ôn hòa khả dĩ. Cũng từ đó, "Luật Pháp Quốc Tế" được sinh ra để mưu cầu công lý và sự thật cho tất cả các bên nhằm tránh nạn "động binh đao". Tất nhiên, lý lẽ và luật pháp quốc tế chỉ có ý nghĩa thực tiễn, khi đôi bên đều yêu chuộng hòa bình và biết tự trọng cũng như tôn trọng lẫn nhau.

    Pháp luật quốc tế, dù sao, vẫn mang tính tương đối trong một hành tinh vẫn còn quá nhiều tranh chấp ác liệt.

    Từ sau "Thế chiến thứ 2" cho đến "chiến tranh lạnh" - được xem là chấm dứt vào đầu thập niên 90' thế kỷ trước, khi Liên Xô và nhiều quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản sụp đổ, đại đa số nhân loại đều không muốn chiến tranh quay lại, dù nhiều người đang băn khoăn để gọi lại tên nó trong khoảng 10 năm trở lại đây, từ khi những chỉ dấu căng thẳng trên thế giới ngày càng rõ hơn. Những dấu hiệu như thế xuất phát từ nhiều chế độ độc tài sụp đổ tại Bắc Phi, Trung Đông cũng như nhà độc tài Yanukovich tại quốc gia Ukraine bỏ chạy qua Liên Bang Nga và đang gây ra xung đột mãnh liệt tại xứ sở này với bán đảo Crimea hiện có vẻ do Nga tạm thời cai quản. Biến cố quan trọng này đã kéo theo cả Hoa Kỳ và Châu Âu vào cuộc với đòn trừng phạt kinh tế đang áp dụng với Nga.

    "Các đảo khác" tên gì, ở đâu?

    Trong "Tuyên bố của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc về lãnh hải", được cho là "thông qua kỳ họp thứ 100 của Ban Thường trực Quốc hội Nhân dân ngày 04/9/1958", có 4 điều, trong đó điều một nói rằng:

    Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều lệ này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bời biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa và các đảo khác thuộc Trung Quốc.

    Nhiều người tin rằng, do "tuyên bố" này, nên mới phát sinh ra công hàm 1958 do ông Phạm Văn Đồng ký ngày 14/9/1958. Tuyên bố đó và công hàm kia gây sóng gió triền miên mối quan hệ Việt - Trung cho đến hôm nay.

    Trong điều 1 - nhiều người cho là quan trọng nhất - người ta thắc mắc và hoài nghi cụm từ "các đảo khác". Không thể biết 3 chữ này được diễn giải ra sao và những ai, những tổ chức nào của nước CHNDTH có đủ thẩm quyền diễn giải nó?

    Bản "tuyên bố" đó là "tuyên bố" nhân danh quốc gia. Một tuyên bố quốc gia - vẹn toàn lãnh thổ - không cắt rời. Vì thế, dứt khoát nó không thể và không được phép dung chứa những ý nghĩa mơ hồ. Khẳng định phạm vi lãnh thổ một cách mơ hồ như thế nghĩa là khẳng định điều vô nghĩa.

    Thậm chí, giả sử công hàm 1958 được cứu xét cùng với tuyên bố 04/9/1958, chúng ta thấy:

    - Trong điều 1 của bản "tuyên bố" 04/9/1958, một chữ gây chú ý lớn, đó là liên từ "VÀ" (tiếng Anh - "and"). Đây là một liên từ mạnh, nó nói lên ý nghĩa liên kết: không được phép tách rời những gì đang đề cập đến, trong văn bản tối quan trọng đó (đối với nước CHNDTH). Điều này có nghĩa,

    - Ông Phạm Văn Đồng với tư cách Thủ tướng Chính phủ - nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) lúc bấy giờ, không những "ghi nhận và tán thành" các đảo có tên mà còn "ghi nhận và tán thành" cả "các đảo khác". "Ghi nhận và tán thành" đó hoàn toàn vô nghĩa.

    - Về mặt con số: 12 hải lý trong bức công hàm, chỉ có ý nghĩa khi "các đảo khác" buộc phải có tên gọi riêng với tọa độ cụ thể trên biển để xác định. Không có địa điểm cụ thể, nhất định con số đó vô nghĩa.

    Với phân tích trên, chúng ta thấy, một khi nhà nước CHNDTH không làm rõ được "các đảo khác" đồng nghĩa "tuyên bố" đó vô giá trị. Như vậy, công hàm 1958 "ghi nhận và tán thành" cái vô giá trị trở thành vô giá trị theo.

    Kết

    Đài Loan (còn gọi là Trung Hoa Dân Quốc) liên quan nhiều nhất và ảnh hưởng nghiêm trọng nhất về mặt lãnh thổ trong nội dung bản "tuyên bố", với tư cách cùng "huyết thống" quốc gia CHNDTH, nhưng tuyệt nhiên, người ta không tìm thấy bất kỳ một hồi đáp nào hay một phản ứng ngược lại nào đó, có liên quan đến "bản tuyên bố" này? Đó phải chăng, giới cầm quyền Đài Loan đã phát hiện từ lâu, tính chất vô nghĩa và vô giá trị của bản "tuyên bố", nên họ từng cười xòa và coi bản "tuyên bố" như một trò ú tim, chỉ đạt "giá trị" hù dọa đối với những người "yếu bóng vía" trong một bộ phim "kinh dị hài" Hongkong?

    Dù sao, bất kỳ giải thích nào của cái "tuyên bố" đó cũng phải có thời gian kết thúc cụ thể và lời diễn giải chi tiết "các đảo khác" nhất định phải do người có đủ thẩm quyền thay mặt quốc gia và quốc dân của nước CHNDTH mới đảm bảo "giá trị" như bản "tuyên bố" mong muốn, ít nhất đối với nước CHXHCNVN. Bởi CHXHCNVN - với tư cách lân bang và là quốc gia duy nhất phúc đáp tuyên bố đó. Một "tuyên bố" đơn phương, vô nghĩa và vô giá trị.

    Nguyễn Ngọc Già
    ________________

    [1] http://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BB%8B_th%E1%BA%BF_ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B_%C4%90%C3%A0i_Loan

    [2] http://www.taipeitimes.com/News/taiwan/archives/2006/02/06/2003291777

    [3] http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/05/140531_phungquangthanh_remark_shangrila.shtml

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    Nhật đặt tên cho 5 đảo tranh chấp với Trung Quốc

    Nhật Bản mới đây đặt tên cho 5 hòn đảo nhỏ không người ở thuộc nhóm đảo đang tranh chấp với Trung Quốc, khiến Bắc Kinh phản đối.

    Theo AP, 5 đảo nhỏ được đặt tên theo hướng la bàn, thuộc quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông. Chúng nằm trong số 158 đảo mới có tên hôm 1/8, theo danh sách cơ quan chính sách hàng hải Nhật công bố trên trang web. Những đảo còn lại nằm trong vùng biển không tranh chấp của Nhật...

    http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/nhat-dat-ten-cho-5-dao-tranh-chap-voi-trung-quoc-3025761.html

    Hình như tình báo Nhật có đọc bài của tui? Hi hi hi! kệ! hoang tưởng còn đỡ hơn đứa con hoang!

    Dí lại, hình như "bụt nhà không thiêng" có vẻ đúng? nhưng mình chẳng phải là bụt mà chỉ khoái làm thầy mấy thằng CS vừa ngu vừa lì!

    Khách PCT viết:
    Kháchx viết:

    "PCT không phải Tàu đâu. Chỉ là tàu lau thôi!"

    ==> Hi hi,

    Kháchx lại "bỏ bóng đã người" rồi. Đúng là tàu cộng, chỉ biết "đá" bẩn, không tranh luận đàng hoàng được! Mà viết một câu tiếng Việt cũng không xong: tiếng Việt không có từ tàu lau, nó vô nghĩa. Còn muốn "phát minh" ra từ mới thì nên cho nó vào ngoặc kép, hoặc đưa ra một định nghĩa mới của mình cho thiên hạ hiểu và xem họ có chấp nhận không?

    PCT

    PCT là kẻ chuyên chế/nắn bóp nick của người khác để đá cái chi vậy? Còn PCT là gì nhỉ? Phường Chăn Trâu?

    @ khuathoangthuy thiệt là thân mến ơi!

    Không được dùng chữ "tàu khựa" nha! dzậy là vô văn hóa đó, cưng! Coi chừng bị ông thạc sĩ 8X Trần Ngọc Thịnh chửi đó! Rủi anh Tập vô Dl coi thì cưng chết đó, cưng ơi!

    Dù cho đây là thực tế. Tàu khựa đang sử dụng cách cá lớn nuốt cá be, dù là trong thời đại hiện nay. Nhưng mà nói như thế này thành ra là kiểu nói "bàn lùi". Dù nó có mạnh nó cũng phải có một lý do để hành động của nó là chính nghĩa. Như các chiều đại phong kiến cũng vậy, ngày nay cũng vậy, một chính thể muốn làm gì cũng phải dựa vào sự chính nghĩa. Nếu có khác thì chỉ là cách hiểu vấn đề của sự chính danh cho hành động mà thôi. Ví dụ, khi Mỹ đánh Irac thì cũng phải tuyên bố ông Hussen đang nuôi khủng bố. Hay như ngày nay Mỹ muốn can thiệp vào Châu Á thái Bình Dương cũng phải tuyên bố vì sự tự do hàng hải quốc tế. Điều đó là lý lẽ, chính danh. Là những cái mà xã hội luôn hướng tới ở mọi thời đại. Ngày xưa khi một chế độ phong kiến thay thế một chế độ, cũng phải tuyên bố rằng chế độ kia là phản động, là đã không hợp với "ý trời". Nên mới có thời đại mới này. Dù đã chiến thắng cũng phải tuyên bố một lý do tồn tại chính thể mới.
    Và khi một quốc gia có ý đồ xâm chiếm một quốc gia khác cũng vậy. Chả thế mà khi cùng với việc đưa quân sang xâm chiếm Việt Nam của nhà Minh, đưa Trần Ích Tắc về nước, nhà mình cũng phải tuyên bố rằng để dựng lại dòng dõi chính thống của nhà Trần...
    Với sự chính danh của người Việt Nam khi chống quân xâm lược thì quá dễ dàng. Thời nào cũng vậy, lúc này cũng vậy là để giành lại độc lập dân tộc. Không có quá nhiều lựa chọn. Buồn thay là vậy.

    Kháchx viết:

    "PCT không phải Tàu đâu. Chỉ là tàu lau thôi!"

    ==> Hi hi,

    Kháchx lại "bỏ bóng đã người" rồi. Đúng là tàu cộng, chỉ biết "đá" bẩn, không tranh luận đàng hoàng được! Mà viết một câu tiếng Việt cũng không xong: tiếng Việt không có từ tàu lau, nó vô nghĩa. Còn muốn "phát minh" ra từ mới thì nên cho nó vào ngoặc kép, hoặc đưa ra một định nghĩa mới của mình cho thiên hạ hiểu và xem họ có chấp nhận không?

    PCT

    ab viết:
    Trích dẫn:
    Trong toán logic, "và" - "&" là liên từ mạnh, vì là phép toán logic mạnh, khi nó làm mạnh thêm, mở rộng mệnh đề khẳng định ban đầu. Nó mạnh so với phép toán logic hay liên từ "or" - "hoặc" vốn chỉ là phán đoán, là liên từ yếu hơn.

    Ví dụ: Mệnh đề A&B>C thì mạnh hơn A>C hay B>C khi A,B,C>0;
    Còn mệnh đề A or B >C thì là lập luận yếu hơn vì người lập luận không biết A>C hay B>C. Và tất nhiên, mệnh đề A&B>C mạnh hơn mệnh đề AorB>C.

    Áp dụng điều đó vào lập luận của bác Già, ta có:

    Nếu A là tập hợp các đảo mà TQ đã liệt kê ra trong tuyên bố 4/9/58 có cả HS và TS, thì B là tập hợp các đảo khác như Senaku, Sraborough..., và thay vì nói "và các đảo khác của TQ" mà TQ nói "và các đảo Senaku cùng bãi đá ngầm Scarborough của TQ" trong tuyên bố đó thì chắc chắn đó sẽ là tuyên bố mạnh hơn nhiều.

    Còn nếu TQ không liệt kê ra được "và các đảo khác của TQ" là gì cụ thể có tên trên bản đồ, tức B là tập hợp trống, B=0, thì (Tòa án) Thế giới sẽ thấy TQ không nghiêm túc, nhập nhèm, vì điều kiện để dùng "và" ở đây luôn là B phải tương đương với A, nếu A là các đảo như Đài Loan thì B cũng phải là các đảo cụ thể như thế (điều kiện A,B cùng >0 mà). Nếu B là trống thì A cũng có thể là trống, tức HS và TS không có trong A, HS và TS phải của TQ!

    Đó là lập luận logic của bác Già mà tôi thấy đúng.

    Lập luận tào lao! Lập luận theo toán logic, nếu đúng là đúng, nếu sai là sai; tại sao lại "tôi thấy đúng"? Cách diễn đạt trong đoạn trích thật ra là sự biểu thị cảm tính.

    PCT không phải Tàu đâu. Chỉ là tàu lau thôi!

    Cũng là liên từ nhưng trong toán tập hợp và logic có liên từ mạnh.Trong văn bản ngôn ngữ đời sống và văn bản pháp luật thì liên từ là liên từ,làm gì có liên từ "MẠNH" và "YẾU",nói cách khác nó chỉ mang nghĩa ngữ pháp chứ không mang nghĩa khái niệm. Nên nhớ đối tượng mà bác Già bàn đến là một văn bản pháp luật.Cũng nói thêm:"trường" và "viễn" không phải lúc nào cũng là xa."Cao 5m" và "dài 5m" cùng ý ngĩa định lượng nhưng lại khác nghĩa về phương...& và "và" chưa hẳn đã là nhau.
    Suy cho cùng,có cái tâm sáng thì tự nó sẽ hướng ngòi bút ta đến những ngôn từ trong sáng và hình thức diễn đạt thích hợp.Tâm không sáng ,dẫn đến cách nói năng kênh kiệu tăm tối đôi khi thô tục nữa.Biết già thì nói già,biết non thì chỉ nói non thôi...ABC hay PCT gì cũng phải thế.

    Năm ngoái 2013 lúc thảo luận HP mới, đa số công dân mạng đều mong muốn có một chính thể dân chủ thật sự, dẹp cái tên CHXNCN đi vì nó chả giống ai cũng như trái ngược trong thực tế. TBT Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận tính không thực hiện được cái ảo ảnh vớ vẩn XHCN kiểu Mac-Le này (cả trăm năm nữa cũng chưa có).

    Tụi Tàu đến lúc trắng trợn ra tay ở biển Đông rồi, đến lúc phải thay đổi chế độ mới ở VN để đối phó trước khi quá muộn.

    Chế độ CSVN thối nát tham nhũng đến nỗi chính chủ tịch nước Trương Tấn Sang phải thừa nhận một bầy sâu trong đảng. Một chế độ mới, dân chủ và pháp quyền, mới có thể đưa VN trỗi dậy trong văn minh và thịnh vượng.

    Mọi công dân VN cần xuống đường, đình công, biểu hiện ước muốn một chế độ dân chủ, tự do và pháp quyền
    Đảng CSVN trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân.
    Phùng Quang Thanh và ê kíp BCT phải từ chức

    NJ viết:
    Tôi nghĩ, cả hai công hàm đều KHÔNG là sơ suất, mà có chủ ý.

    Tôi đồng ý vói bác Tấn Trường câu: ".Riêng cái nhóm từ "VÀ CÁC ĐẢO KHÁC" nằm trong phần phụ của câu mang ý nghĩa không xác định.Đó là dụng ý của họ chứ không hề là sự nhầm lẫn.Nó chứng tỏ lòng tham lam, muốn vơ vét nốt những gì còn có thể bị bỏ sót..."

    Công hàm của cố TT Phạm Văn Đồng đã MẶC NHIÊN công nhận

    điều (vô lý) này.

    Nếu các QG khác không công nhận "CÁC ĐẢO KHÁC" năm trong lãnh hải nước họ thuộc TQ là việc của các QG đó.

    Nhưng nhà nước nước CHXHCN VN, qua công hàm của ông PVĐ, đã chấp nhận điều vô lý này. Vì vậy, tôi nghĩ, giá trị pháp lý của 2 công hàm ngang nhau.

    Bút sa gà chết.

    Khi ra toà, khả năng thắng thua cho 2 bên là 50%.

    Anh có BỔN PHẬN phải đọc kỹ công hàm, giao kèo trước khi xuống tay ký.
    Phe A, có BỔN PHẬN phải viết rõ ràng, dễ đọc, chữ phải đủ lớn để B hiểu.

    Luật QT về lãnh hải, lãnh thổ có những quy định rõ ràng.

    Tôi nghĩ, chỉ khi có một chính thể khác, mới có thể đòi lại được HS-TS.

    CHXHCN VN là một kết hợp 2 thực thể chính trị của nước VN:VNDCCH và MTGPMN VN. Là người thừa kế chính thức công hàm của cố TT Phạm Văn Đồng.

    Trừ phi, QH nước CHXHCN VN ra công hàm chính thức phủ nhận quyền thừa kế này. Điều này có thể được toà án QT chấp nhận, vì không thể bắt buộc một nhà nước thừa kế một nhà nước khác phải thừa kế những gì mà nhà nước trước đã làm, đã công nhận.

    NHƯNG việc phủ nhận quyền thừa kế này ĐỒNG NGHĨA với việc tự phủ nhận chính mình.

    Là há miệng mắc quai, là ơn nghĩa, là 16 chữ vàng bốn chữ tốt mà nhà nước nước CHXHCN VN đang cố gắng bám vào.

    Những gì chúng ta viết ra đây, phần lớn chỉ để chứng minh, đảng CSVN là một đảng bán nước, cầu vinh cho đảng viên.
    Cuộc chiến 54-75 là một cuộc nội chiến, vô nghĩa, đã làm mất đi hàng triệu sinh linh, làm mất đi những cơ hội vươn lên cho Đất Nước và người dân Việt.

    Nguyễn Jung

    Tôi nghĩ, cả hai công hàm đều KHÔNG là sơ suất, mà có chủ ý.

    Tôi đồng ý vói bác Tấn Trường câu: ".Riêng cái nhóm từ "VÀ CÁC ĐẢO KHÁC" nằm trong phần phụ của câu mang ý nghĩa không xác định.Đó là dụng ý của họ chứ không hề là sự nhầm lẫn.Nó chứng tỏ lòng tham lam, muốn vơ vét nốt những gì còn có thể bị bỏ sót..."

    Công hàm của cố TT Phạm Văn Đồng đã MẶC NHIÊN công nhận

    điều (vô lý) này.

    Nếu các QG khác không công nhận "CÁC ĐẢO KHÁC" năm trong lãnh hải nước họ thuộc TQ là việc của các QG đó.

    Nhưng nhà nước nước CHXHCN VN, qua công hàm của ông PVĐ, đã chấp nhận điều vô lý này. Vì vậy, tôi nghĩ, giá trị pháp lý của 2 công hàm ngang nhau.

    Bút sa gà chết.

    Khi ra toà, khả năng thắng thua cho 2 bên là 50%.

    Anh có BỔN PHẬN phải đọc kỹ công hàm, giao kèo trước khi xuống tay ký.
    Phe A, có BỔN PHẬN phải viết rõ ràng, dễ đọc, chữ phải đủ lớn để B hiểu.

    Luật QT về lãnh hải, lãnh thổ có những quy định rõ ràng.

    Tôi nghĩ, chỉ khi có một chính thể khác, mới có thể đòi lại được HS-TS.

    CHXHCN VN là một kết hợp 2 thực thể chính trị của nước VN:VNDCCH và MTGPMN VN. Là người thừa kế chính thức công hàm của cố TT Phạm Văn Đồng.

    Trừ phi, QH nước CHXHCN VN ra công hàm chính thức phủ nhận quyền thừa kế này. Điều này có thể được toà án QT chấp nhận, vì không thể bắt buộc một nhà nước thừa kế một nhà nước khác phải thừa kế những gì mà nhà nước trước đã làm, đã công nhận.

    NHƯNG việc phủ nhận quyền thừa kế này ĐỒNG NGHĨA với việc tự phủ nhận chính mình.

    Là há miệng mắc quai, là ơn nghĩa, là 16 chữ vàng bốn chữ tốt mà nhà nước nước CHXHCN VN đang cố gắng bám vào.

    Những gì chúng ta viết ra đây, phần lớn chỉ để chứng minh, đảng CSVN là một đảng bán nước, cầu vinh cho đảng viên.
    Cuộc chiến 54-75 là một cuộc nội chiến, vô nghĩa, đã làm mất đi hàng triệu sinh linh, làm mất đi những cơ hội vươn lên cho Đất Nước và người dân Việt.

    Nguyễn Jung

    Bác Nguyễn Ngọc Già viết: "Sơ xuất phát ngôn?" để phê những SƠ SUẤT của các chính trị gia. Thế nhưng chính bác lại SƠ SUẤT, viết sai chính tả. Phải viết là SƠ SUẤT (careless, negligent) mới đúng.

    Trung quốc chẳng lấy lý do bức thư (ta gọi là công hàm) của ông Đồng thì lấy lý do khác để xâm chiếm mấy hải đảo của nước ta, chúng còn có âm mưu xâm lược cả nước ta nữa chứ, ai chẳng lạ gì máu Đại Hán bành trướng của anh Tàu Khựa. Thế Tàu dựa vào đâu mà xâm chiếm của Ấn Độ một diện tích rộng bằng cả nước Iran? Có cái công hàm "nào đâu"? Rồi ngay những ngày này, làm gì có "công hàm" nào mà Tàu tranh chấp đảo Điếu Ngư với Nhật Bản?

    Lý thì ta có nhiều, nhưng ta thua Tàu là thua Lực đấy. Nếu HS là của Trung quốc thì Trung quốc làm gì mà phải đem tàu chiến ra đánh nhau với chính quyền miền Nam để cướp? Nếu HS là của Trung quốc thì sao Trung quốc không kiện lên tòa án quốc tế đòi chính quyền miền Nam trả lại? Cãi nhau với anh AQ bầy hầy thì chỉ mất công toi, thêm bực mình.

    Trách Tàu thì ta cũng phải trách ta có điều gì sai chứ, nhưng nay ông Đồng ngoẻo rồi. Chẳng ai trách người chết cả, nhưng cái đáng trách bây giờ là tại sao đến nay ta mới công bố cái công hàm đó? Vì lý do gì mà giấu dân? Lại còn có ông tướng không lo đối phó với giặc mà cấm dân biểu tình chống Trung quốc, bỏ tù người mặc áo có chữ "Việt Nam -HS- TS", cho đó là chuyện cấm kỵ, nay còn cấm kỵ nữa không? Trước bỏ tù người ta, nay thì bao giờ mới thả người ta? Nay còn điều gì ẩn khuất trong vụ việc này? Ai trả lời hay cứ lờ tịt đi?

    Lại còn cái chuyện Hội nghị Thành Đô, bao giờ mới cho dân biết? Chắc phải có điều gì khuất tất nên mới giữ bí mật chứ? "Để Đảng và nhà nước lo" cho nên mới đến nông nỗi này. Đau lòng thấy một phần cơ thể của đất nước sa vào tay giặc, thương những người hàng ngày phải vác loa đấu tranh với giặc ngoài biển khơi, nhưng biết làm thế nào, lại còn nỗi lo biết lấy gì đóng góp đủ các loại thuế, phí... phải đóng cho nhà nước và lo cho bữa cơm hàng ngày nữa chứ. Nhiều người đã chán nản, đành để bước chẩy bèo trôi...

    Khách PCT viết:
    Tấn Trường (khách viếng thăm) gửi lúc 08:59, 04/06/2014 - mã số 119555

    "Tuyên bố về lãnh hải của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mà bác Già bàn đến ở đây là một văn bản pháp lý khúc chiết,mạch lạc.Riêng cái nhóm từ "VÀ CÁC ĐẢO KHÁC" nằm trong phần phụ của câu mang ý nghĩa không xác định.Đó là dụng ý của họ chứ không hề là sự nhầm lẫn.Nó chứng tỏ lòng tham lam,muốn vơ vét nốt những gì còn có thể bị bỏ sót...Tuy nhiên ,nó không làm cho tuyên bố ấy trở thành vô nghĩa.Bác Già đừng nói thái quá.Thái quá bất cập,mất thiêng.Muốn bác bỏ những vấn đề thuốc pháp lý bác nên dùng những khái niêm pháp lý đê cấu tạo nội dung bài viết.Đừng hoa hòe hoa sói văn chương kênh kiệu làm gì,người hiểu biết pháp lý họ bỏ ngoài tai. Cốt nhất là nghiên cứu kỹ,sử dụng hiểu biết của mình một cách tự nhiên,dung dị nhất...Đừng hoa hòe hoa sói để che đậy.Không biết không nói.Không biết cứ nói rồi nó lòi cái kém của mình ra.Chẳng hạn:bác bảo "và"... là liên từ mạnh(!?).Bác nói gì thế?"

    Đoạn văn trên rất "lạ", cho nên tác giả Tấn Trường cũng là "lạ" - có ai đồng ý với tôi không?

    Nếu không, xin hãy phản biện! Qua văn thì thấy người mà, rất là khó "nấp" trong văn?!

    Ví dụ, câu: "Không biết không nói." Nghe như câu: "Mẩu tả mẩu tắc!"? Hi hi...:D

    PCT

    Anh PCT thấy không, mấy chữ "các đảo khác" đã điểm trúng huyệt bọn ngoại xâm và lũ bán nước rồi đó. Tận tim đen nó đó, lũ tham tàn và phi nhân.

    Nó đang tức và lồng lộn điên lên đó. và nó đang... bí lù. hi hi hi!

    Chỉ chán ngán nhất, nếu nó là gián điệp Tàu thì tôi không nói, còn nó là những thằng ôm chân ngoại bang thì hết nước nói trong lúc này. Đó, sản phẩm chính hiệu con nai vàng của CS là thế đó: vong bản, vong thân, vong nô!

    Tấn Trường (khách viếng thăm) gửi lúc 08:59, 04/06/2014 - mã số 119555

    "Tuyên bố về lãnh hải của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mà bác Già bàn đến ở đây là một văn bản pháp lý khúc chiết,mạch lạc.Riêng cái nhóm từ "VÀ CÁC ĐẢO KHÁC" nằm trong phần phụ của câu mang ý nghĩa không xác định.Đó là dụng ý của họ chứ không hề là sự nhầm lẫn.Nó chứng tỏ lòng tham lam,muốn vơ vét nốt những gì còn có thể bị bỏ sót...Tuy nhiên ,nó không làm cho tuyên bố ấy trở thành vô nghĩa.Bác Già đừng nói thái quá.Thái quá bất cập,mất thiêng.Muốn bác bỏ những vấn đề thuốc pháp lý bác nên dùng những khái niêm pháp lý đê cấu tạo nội dung bài viết.Đừng hoa hòe hoa sói văn chương kênh kiệu làm gì,người hiểu biết pháp lý họ bỏ ngoài tai. Cốt nhất là nghiên cứu kỹ,sử dụng hiểu biết của mình một cách tự nhiên,dung dị nhất...Đừng hoa hòe hoa sói để che đậy.Không biết không nói.Không biết cứ nói rồi nó lòi cái kém của mình ra.Chẳng hạn:bác bảo "và"... là liên từ mạnh(!?).Bác nói gì thế?"

    Đoạn văn trên rất "lạ", cho nên tác giả Tấn Trường cũng là "lạ" - có ai đồng ý với tôi không?

    Nếu không, xin hãy phản biện! Qua văn thì thấy người mà, rất là khó "nấp" trong văn?!

    Ví dụ, câu: "Không biết không nói." Nghe như câu: "Mẩu tả mẩu tắc!"? Hi hi...:D

    PCT

    @Dear All,

    Tôi xin được đính chính câu:

    ..."Nếu B là trống thì A cũng có thể là trống, tức HS và TS không có trong A, HS và TS phải của TQ!"

    của tôi ở comment trước, phản biện comment của Tấn Trường, thành:

    ..."Nếu B là trống thì A cũng có thể là trống, tức HS và TS không có trong A, HS và TS KHÔNG phải của TQ!"

    (chỉ thêm chữ KHÔNG trước "phải của TQ!" ở cuối câu đó.)

    Xin Cảm ơn.

    @Bác ab,

    Phép toán tôi trình bày ở trên, gọi đúng tên có lẽ phải là các phép toán tập hợp và logic, trong đó, đúng như bác nói, toán logic chỉ có đúng hoặc sai, nhưng toán tập hợp có thể cho cả vô nghiệm và vô số nghiệm...

    Cảm ơn bác ab, vì comment của bác đã giúp tôi phát hiện ra mình đã sót chữ KHÔNG trong câu quan trọng trên.

    PCT

    Trích dẫn:
    Trong toán logic, "và" - "&" là liên từ mạnh, vì là phép toán logic mạnh, khi nó làm mạnh thêm, mở rộng mệnh đề khẳng định ban đầu. Nó mạnh so với phép toán logic hay liên từ "or" - "hoặc" vốn chỉ là phán đoán, là liên từ yếu hơn.

    Ví dụ: Mệnh đề A&B>C thì mạnh hơn A>C hay B>C khi A,B,C>0;
    Còn mệnh đề A or B >C thì là lập luận yếu hơn vì người lập luận không biết A>C hay B>C. Và tất nhiên, mệnh đề A&B>C mạnh hơn mệnh đề AorB>C.

    Áp dụng điều đó vào lập luận của bác Già, ta có:

    Nếu A là tập hợp các đảo mà TQ đã liệt kê ra trong tuyên bố 4/9/58 có cả HS và TS, thì B là tập hợp các đảo khác như Senaku, Sraborough..., và thay vì nói "và các đảo khác của TQ" mà TQ nói "và các đảo Senaku cùng bãi đá ngầm Scarborough của TQ" trong tuyên bố đó thì chắc chắn đó sẽ là tuyên bố mạnh hơn nhiều.

    Còn nếu TQ không liệt kê ra được "và các đảo khác của TQ" là gì cụ thể có tên trên bản đồ, tức B là tập hợp trống, B=0, thì (Tòa án) Thế giới sẽ thấy TQ không nghiêm túc, nhập nhèm, vì điều kiện để dùng "và" ở đây luôn là B phải tương đương với A, nếu A là các đảo như Đài Loan thì B cũng phải là các đảo cụ thể như thế (điều kiện A,B cùng >0 mà). Nếu B là trống thì A cũng có thể là trống, tức HS và TS không có trong A, HS và TS phải của TQ!

    Đó là lập luận logic của bác Già mà tôi thấy đúng.

    Lập luận tào lao! Lập luận theo toán logic, nếu đúng là đúng, nếu sai là sai; tại sao lại "tôi thấy đúng"? Cách diễn đạt trong đoạn trích thật ra là sự biểu thị cảm tính.

    Khách PCT viết:
    ... việc bác Già phân tích cái đuôi "và các đảo khác của TQ" chẳng phải vì vấn đề văn vẻ hay ngữ pháp mà là vì vấn đề giá trị pháp lý của nó, có thể liên can đến cách bảo tồn lãnh thổ VN, thì nó không thể là "hoa hòe hoa sói" được. Không một người Việt nào muốn nói và thèm nói về tuyên bố 4/9/58 của Tàu để khoe văn cả, không bao giờ, vì nó gợi đến công hàm PVĐ là nỗi nhục từ hơn nửa thế kỷ nay của người Việt. Bác nói bác Già dùng "hoa hòe, hoa sói" để che đậy cái gì, khi mục tiêu của bác Già rất mở và rõ ràng là tìm cách chứng minh tuyên bố của TQ không chặt chẽ và vì thế có thể vô hiệu lực pháp lý? PCT

    Rất chí lí! Cám ơn bác PCT!

    @Bác Tấn Trường,

    Tôi lại đồng ý với khái niệm "và" là liên từ mạnh của bác Già, vì nó tồn tại trong toán logic như một liên từ khẳng định, và vì thế trong cả suy luận logic hoặc ngược lại. Tôi chưa biết trong suy luận pháp lý quốc tế thì sao, nhưng trên DL hay DLB thì tôi tin như thế là ổn.

    Trong toán logic, "và" - "&" là liên từ mạnh, vì là phép toán logic mạnh, khi nó làm mạnh thêm, mở rộng mệnh đề khẳng định ban đầu. Nó mạnh so với phép toán logic hay liên từ "or" - "hoặc" vốn chỉ là phán đoán, là liên từ yếu hơn.

    Ví dụ: Mệnh đề A&B>C thì mạnh hơn A>C hay B>C khi A,B,C>0;
    Còn mệnh đề A or B >C thì là lập luận yếu hơn vì người lập luận không biết A>C hay B>C. Và tất nhiên, mệnh đề A&B>C mạnh hơn mệnh đề AorB>C.

    Áp dụng điều đó vào lập luận của bác Già, ta có:

    Nếu A là tập hợp các đảo mà TQ đã liệt kê ra trong tuyên bố 4/9/58 có cả HS và TS, thì B là tập hợp các đảo khác như Senaku, Sraborough..., và thay vì nói "và các đảo khác của TQ" mà TQ nói "và các đảo Senaku cùng bãi đá ngầm Scarborough của TQ" trong tuyên bố đó thì chắc chắn đó sẽ là tuyên bố mạnh hơn nhiều.

    Còn nếu TQ không liệt kê ra được "và các đảo khác của TQ" là gì cụ thể có tên trên bản đồ, tức B là tập hợp trống, B=0, thì (Tòa án) Thế giới sẽ thấy TQ không nghiêm túc, nhập nhèm, vì điều kiện để dùng "và" ở đây luôn là B phải tương đương với A, nếu A là các đảo như Đài Loan thì B cũng phải là các đảo cụ thể như thế (điều kiện A,B cùng >0 mà). Nếu B là trống thì A cũng có thể là trống, tức HS và TS không có trong A, HS và TS phải của TQ!

    Đó là lập luận logic của bác Già mà tôi thấy đúng.

    Bác "Đấm Xa" (tiếng Việt của tên Tấn Trường của bác) còn đấm xa như sau:

    "Bác Già đừng nói thái quá.Thái quá bất cập,mất thiêng.Muốn bác bỏ những vấn đề thuốc pháp lý bác nên dùng những khái niêm pháp lý đê cấu tạo nội dung bài viết.Đừng hoa hòe hoa sói văn chương kênh kiệu làm gì,người hiểu biết pháp lý họ bỏ ngoài tai. Cốt nhất là nghiên cứu kỹ,sử dụng hiểu biết của mình một cách tự nhiên,dung dị nhất...Đừng hoa hòe hoa sói để che đậy.Không biết không nói.Không biết cứ nói rồi nó lòi cái kém của mình ra."

    Bác "đấm" thế quả là quá xa rồi đấy, vì nó đã "dưới rốn một gang", chả quân tử tí nào, trừ khi bác là quân tử Tàu thì người Việt chúng tôi không thèm so đo! Ví dụ như bác khachx chả hạn.

    Tại sao tôi nói vậy? Là vì, việc bác Già phân tích cái đuôi "và các đảo khác của TQ" chẳng phải vì vấn đề văn vẻ hay ngữ pháp mà là vì vấn đề giá trị pháp lý của nó, có thể liên can đến cách bảo tồn lãnh thổ VN, thì nó không thể là "hoa hòe hoa sói" được. Không một người Việt nào muốn nói và thèm nói về tuyên bố 4/9/58 của Tàu để khoe văn cả, không bao giờ, vì nó gợi đến công hàm PVĐ là nỗi nhục từ hơn nửa thế kỷ nay của người Việt. Bác nói bác Già dùng "hoa hòe, hoa sói" để che đậy cái gì, khi mục tiêu của bác Già rất mở và rõ ràng là tìm cách chứng minh tuyên bố của TQ không chặt chẽ và vì thế có thể vô hiệu lực pháp lý?

    Nếu bác "Đấm Xa" là người Việt thì bác mới hiểu điều đó, còn nếu bác là người "lạ" tôi xin ... bó tay chấm cơm...

    Nói thêm về cú đấm "khúc chiết,mạch lạc" của bác nhé!

    Theo ngữ pháp tiếng Việt mà từ lớp 1 các cháu đã được dạy, là sau các dấu châm câu và dấu phẩy thì đều phải cách ra một ô chữ. Đẩu tiên tôi tưởng bác mải đấm quá mà quên cách ô, nhưng xem kỹ lại thì thấy bác đã triệt để quên 100%, thì như thế là chữ học trả thầy đó - nói cách khác là bác đã chửi thầy cô dạy mình và tiếng Việt đấy! Nhưng có lẽ bác không biết thế, nên tôi phải nghi ngờ là bác viết tiếng... Tàu? Chả lẽ tiếng Tàu không bỏ cách sau dấu phẩy và chấm câu? Không bỏ cách sau chấm câu, với người Việt như là "hàng xóm thì ôm chặt mà vợ con thì bỏ bê" vậy, bác ạ... Bác nên học tiếng Tân Cương hay Tây Tạng, Nội Mông... đi thì hữu dụng khẩn cấp hơn nhiều đấy..., vì sao của họ sắp rụng khỏi cờ Tàu rồi, còn chúng tôi chưa bị và sẽ không bao giờ bị gắn sao Tàu nữa! Một ngôi sao riêng đã qúa đủ đến phải quyết vất đi rồi!

    Mong bác Tấn Trường - Đấm Xa đừng nối dài cú đấm xa hơn nữa, không thì cả làng đấm lại là bác vỡ mặt đó!

    PCT

    Tuyên bố về lãnh hải của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mà bác Già bàn đến ở đây là một văn bản pháp lý khúc chiết,mạch lạc.Riêng cái nhóm từ "VÀ CÁC ĐẢO KHÁC" nằm trong phần phụ của câu mang ý nghĩa không xác định.Đó là dụng ý của họ chứ không hề là sự nhầm lẫn.Nó chứng tỏ lòng tham lam,muốn vơ vét nốt những gì còn có thể bị bỏ sót...Tuy nhiên ,nó không làm cho tuyên bố ấy trở thành vô nghĩa.Bác Già đừng nói thái quá.Thái quá bất cập,mất thiêng.Muốn bác bỏ những vấn đề thuốc pháp lý bác nên dùng những khái niêm pháp lý đê cấu tạo nội dung bài viết.Đừng hoa hòe hoa sói văn chương kênh kiệu làm gì,người hiểu biết pháp lý họ bỏ ngoài tai. Cốt nhất là nghiên cứu kỹ,sử dụng hiểu biết của mình một cách tự nhiên,dung dị nhất...Đừng hoa hòe hoa sói để che đậy.Không biết không nói.Không biết cứ nói rồi nó lòi cái kém của mình ra.Chẳng hạn:bác bảo "và"... là liên từ mạnh(!?).Bác nói gì thế?

    Không chắc lắm: tôi nghĩ chẳng phải ĐL xem tuyên bố của TQ là vô giá trị, nhưng ĐL làm thinh không phản ứng vì họ không công nhận chính quyền TQ của Mao. ĐL lúc ấy vẫn tự nhận họ là chính phủ của toàn thể nước Trung Hoa.

    Một phản hồi của bác nào đó cũng nói VNCH đã không phản ứng lại tuyên bố của TQ, thiết nghĩ có lẽ cũng vì gần như thế (VNCH không công nhận chính quyền TQ)

    Trích dẫn:
    Đài Loan (còn gọi là Trung Hoa Dân Quốc) liên quan nhiều nhất và ảnh hưởng nghiêm trọng nhất về mặt lãnh thổ trong nội dung bản "tuyên bố", với tư cách cùng "huyết thống" quốc gia CHNDTH, nhưng tuyệt nhiên, người ta không tìm thấy bất kỳ một hồi đáp nào hay một phản ứng ngược lại nào đó, có liên quan đến "bản tuyên bố" này? Đó phải chăng, giới cầm quyền Đài Loan đã phát hiện từ lâu, tính chất vô nghĩa và vô giá trị của bản "tuyên bố", nên họ từng cười xòa và coi bản "tuyên bố" như một trò ú tim, chỉ đạt "giá trị" hù dọa đối với những người "yếu bóng vía" trong một bộ phim "kinh dị hài" Hongkong?