Nguyễn Hưng Quốc - Con đường nào cho Việt Nam để gỡ thế bí?

  • Bởi Hồ Gươm
    29/05/2014
    9 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    Người Việt xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, ngày 11/5/2014.

    Trong bài phát biểu tại Philippines mới đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu đích danh Trung Quốc là kẻ “vi phạm luật pháp quốc tế”, “xâm phạm nghiêm trọng vùng biển của các quốc gia ven biển”, “đe doạ nghiêm trọng hoà bình, ổn định, an ninh, an toàn và tự do hàng hải tại Biển Đông." Sau đó, trong cuộc tiếp xúc với báo chí, ông khẳng định: "Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó.”

    Nghe những lời tuyên bố hùng hồn ấy, rất nhiều người ở Việt Nam cảm thấy an tâm, và nhiều người đặt hết sự tin tưởng vào Nguyễn Tấn Dũng; họ hy vọng, qua ông, đảng Cộng sản và chính quyền Việt Nam sẽ lãnh đạo đất nước vượt qua những thách thức hiểm nghèo trong hiện tại.

    Tôi cũng hy vọng vậy, nhưng tiếc, tôi lại không thể tin tưởng và an tâm. Tôi không thể không nhớ giữa năm 2011, lúc tàu hải giám Trung Quốc ngang nhiên tiến sâu vào hải phận Việt Nam, cắt dây cáp ngầm của tàu thăm dò dầu khí được hải quân Việt Nam bảo vệ, giới lãnh đạo Việt Nam cũng lên tiếng một cách cứng rắn như vậy.


    Tàu hải giám Trung Quốc ở ngoài khơi tỉnh Phú Yên hôm 26/5/2011

    Ngày 7/6, khi đến thăm huyện đảo Cô Tô, Chủ tịch nước (lúc ấy) Nguyễn Minh Triết khẳng định: "Chúng ta mong muốn các vùng biển và hải đảo của Tổ quốc luôn hòa bình, hữu nghị, ổn định nhưng chúng ta cũng quyết tâm làm hết sức mình để bảo vệ vùng biển đảo của đất nước. Biết bao thế hệ đã hi sinh xương máu để có được Tổ quốc như ngày nay. Vì vậy, chúng ta cũng sẵn sàng hiến dâng tất cả để bảo vệ quê hương, bảo vệ chủ quyền biển đảo."

    Ngày 8/6, tại Nha Trang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “Tiếp tục khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa." Đồng thời, ông khẳng định: “Nhân dân Việt Nam có đủ ý chí quyết tâm và sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc để giữ gìn, bảo vệ các vùng biển và hải đảo của mình."

    Rồi sao nữa? Sau đó, chả có gì xảy ra cả. Tàu Trung Quốc vẫn tiếp tục tuyên bố chủ quyền trên con đường lưỡi bò của họ; tiếp tục sách nhiễu các tàu đánh cá Việt Nam; tiếp tục bắt nạt chính quyền Việt Nam; và mới đây nhất, đưa giàn khoan HD-981 vào ngay thềm lục địa Việt Nam. Trong suốt thời gian ấy, dân chúng vẫn tiếp tục bị cấm biểu tình, những người tiếp tục kiên cường lên tiếng chống Trung Quốc vẫn bị bôi nhọ, hơn nữa, còn bị bắt bớ và bỏ tù. Không có gì thay đổi, từ cả hai phía: sự hung hãn và ngang ngược của Trung Quốc cũng như sự bất động đầy nhu nhược của Việt Nam.


    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF).

    Bây giờ Nguyễn Tấn Dũng cũng lặp lại những gì chính ông đã nói và Trương Tấn Sang cũng lặp lại những gì người tiền nhiệm của ông, Nguyễn Minh Triết, đã nói. Xin lưu ý một điều: trong cả biến cố tàu Bình Minh 02 bị tàu hải giám Trung Quốc uy hiếp vào ngày 26 tháng 5 và ngày 9 tháng 6 năm 2011 cũng như hiện nay, Nguyễn Phú Trọng vẫn im thin thít. Ông không hề phát biểu bất cứ điều gì cả. Chỉ có tin đồn là ông xin qua Trung Quốc để gặp Tập Cận Bình hai lần nhưng không được. Vậy thôi. Không ai nghe được từ ông bất cứ một lời phát biểu nào. Trong khi đó, trên nguyên tắc, chính ông, với tư cách Tổng bí thư đảng, có quyền lực hơn hẳn cả Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Vậy mà ông lại im lặng.

    Mai này, nếu có ai đó hỏi Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang tại sao Việt Nam không chịu kiện Trung Quốc ra trước toà án quốc tế hoặc không tìm kiếm sự giúp đỡ của các nước khác trong thế trận đương đầu với Trung Quốc, không chừng lúc ấy, cả ông Sang và ông Dũng sẽ lại than thở: Đảng chưa cho phép!

    Rồi thôi. Đâu lại vẫn vào đó. Việt Nam lại để mặc cho Trung Quốc lấn từ từ. Từ từ. Hơn nữa, nếu chính quyền Việt Nam làm thật những điều họ nói thì họ có thể làm được gì?

    Trước hết, về phương diện quân sự, với ngân sách quốc phòng chỉ bằng 1 phần 60 của Trung Quốc, người ta dễ dàng nhận thấy Việt Nam hoàn toàn không phải là đối thủ của Trung Quốc. Không nên dùng cuộc chiến biên giới năm 1979 để vớt vát niềm tin. Trung Quốc bây giờ không phải là Trung Quốc lúc ấy và Việt Nam bây giờ cũng khác hẳn những năm sau 1975, lúc lực lượng phòng không còn rất mạnh khiến Trung Quốc phải e dè không dám sử dụng không quân và cũng là lúc từ bộ đội đến tướng lĩnh đều dày dạn kinh nghiệm chiến đấu.

    Bây giờ thì về mọi mặt, Việt Nam đều ở thế yếu. Nếu chiến tranh bùng nổ, liệu có nước nào sẵn sàng ra tay để cứu Việt Nam? Nước duy nhất Việt Nam có thể hy vọng là Mỹ. Nhưng Mỹ chả có lý do gì để giúp Việt Nam khi Việt Nam chưa phải là một người bạn thân thiết của Mỹ. Hơn nữa, nếu chính phủ Mỹ muốn giúp, Quốc hội Mỹ chưa chắc đã đồng ý. Nếu Quốc hội đồng ý, dân chúng Mỹ chưa chắc đã đồng tình. Nếu dân chúng Mỹ không đồng tình, chính phủ Mỹ cũng đành thúc thủ.

    Về phương diện pháp lý, gần đây, một số người trong giới lãnh đạo Việt Nam úp úp mở mở về việc họ có thể kiện Trung Quốc ra trước tòa án Liên Hiệp Quốc. Trên các diễn đàn mạng, hầu như mọi người đều hoan nghênh sáng kiến ấy. Nhưng theo tôi, đó là một công việc phức tạp mà chính quyền Việt Nam cần phải cân nhắc thật kỹ.

    Lý do, rất đơn giản:

    1. Nếu Trung Quốc thua kiện và bị tòa ra án lệnh phải rút giàn khoan ra khỏi thềm lục địa Việt Nam, hoặc xa hơn, rút quân ra khỏi đảo Gạc Ma thuộc Trường Sa và không được cho các tàu hải giám quấy nhiễu các tàu đánh cá Việt Nam thì chắc chắn Trung Quốc sẽ phớt lờ án lệnh ấy, và, cũng chắc chắn, sẽ chả có ai dám làm gì Trung Quốc.
    2. Nhưng nếu vì lý do nào đó, ví dụ vì cái công hàm do Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958, toà án ra phán quyết Việt Nam thua thì chắc chắn Việt Nam sẽ phải tuân theo án lệnh ấy, ngay cả việc thừa nhận con đường lưỡi bò ngang ngược của Trung Quốc. Nếu Việt Nam kháng cự lại án lệnh ấy, Trung Quốc càng có thêm lý do chính đáng để tấn công Việt Nam. Lúc ấy, sẽ chả có ai dám bênh vực Việt Nam cả.

    Trong trường hợp thứ nhất, thắng trước tòa, nhưng thật ra, Việt Nam chỉ thắng về phương diện tuyên truyền. Trong trường hợp thứ hai, Việt Nam thua trắng tay.

    Như vậy, Việt Nam có thể làm điều gì?

    Chính quyền Việt Nam hay nói đến biện pháp giải quyết xung đột bằng ngoại giao. Ừ, thì cũng được. Nhưng nên nhớ điều này: Trên bàn hội nghị, một nhà ngoại giao giỏi là người có một thứ vũ khí gì đó mạnh hơn đối phương. Đừng hy vọng gì Việt Nam có thể dùng ngoại giao để giải quyết các tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông khi Việt Nam rõ ràng là đang ở thế yếu, rất yếu. Đừng hy vọng. Vô ích.

    Cuối cùng, biện pháp duy nhất Việt Nam có thể làm được là chuẩn bị chiến tranh để chiến tranh không xảy ra. Bằng cách nào? Chỉ có một cách: Sử dụng sức mạnh của quần chúng. Bằng cách nào? Chỉ có một cách: Cho phép dân chúng bày tỏ lòng yêu nước và sự căm ghét ngoại xâm của họ, và tạo nên sự đoàn kết thực sự giữa chính quyền và dân chúng để Trung Quốc thấy là họ không thể khuất phục dân tộc Việt Nam bằng các biện pháp quân sự.

    Điều duy nhất khiến Trung Quốc có thể e dè trước Việt Nam không phải là tài trí của giới lãnh đạo, sự tối tân của vũ khí hay sự thiện chiến của quân đội Việt Nam (thật ra, hầu hết bộ đội Việt Nam, từ lính đến tướng, đều không có hoặc có rất ít kinh nghiệm chiến trường!) mà chính là con người Việt Nam vốn nổi tiếng bất khuất.

    Bởi vậy, đàn áp dân chúng, không cho dân chúng biểu tình là một cách giấu giếm sức mạnh lớn nhất của mình: Đó là một quyết định dại dột.

    * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Việt Nam có lý do để kiện Trung Quốc ra toà quốc tế, nhưng chuyện đó khó xảy ra dưới sự cai trị của đảng cộng sản hiện nay.

    Nếu thắng kiện, Việt Nam có thêm cơ sở pháp lý và ưu thế trên mặt quốc tế khi ngồi vào bàn thương nghị với Trung Quốc. Việt Nam có thêm cái tư thế của kẻ sẽ đòi lại lãnh thổ vào một ngày nào đó, tuy không nhất thiết động binh ngay lúc này. Như vậy đủ để Trung Quốc phải dè chừng và cân nhắc mọi điều trước khi có hành động hung hăng hơn nữa.

    Nếu thua kiện, sẽ là một cơn ác mộng đối với nhà cầm quyền cộng sản: Phạm Văn Đồng được chứng thực là một kẻ ký giấy bán nước, nhà cầm quyền phải mất công biện giải, và dân chúng sẽ biểu tình không chỉ để chống Trung Quốc mà còn để chống một nhà nước mất tính chính danh.

    Nguyễn Hưng Quốc viết:
    Điều duy nhất khiến Trung Quốc có thể e dè trước Việt Nam không phải là tài trí của giới lãnh đạo, sự tối tân của vũ khí hay sự thiện chiến của quân đội Việt Nam (thật ra, hầu hết bộ đội Việt Nam, từ lính đến tướng, đều không có hoặc có rất ít kinh nghiệm chiến trường!) mà chính là con người Việt Nam vốn nổi tiếng bất khuất.

    Bởi vậy, đàn áp dân chúng, không cho dân chúng biểu tình là một cách giấu giếm sức mạnh lớn nhất của mình: Đó là một quyết định dại dột.

    Hãy chọn một ngày đẹp trời, thời tiết thuận lợi, các tổ chức xã hội dân sự kêu gọi ngư dân và cùng xuống tàu xuất bến biểu tình trực diện tại dàn khoan ở biển Đông.

    Nếu cần, có thể lập "Quỹ Biểu Tình Biển Đông" để hổ trợ kinh phí cho các ngư dân.

    Vì lợi ích cốt lõi của ngư dân và bảo vệ nguồn sống của mình, hãy cùng nhau "XUỐNG TÀU XUẤT BẾN" BIỂU TÌNH BUỘC DÀN KHOAN TRUNG QUỐC CHÂM DỨT HÀNH ĐỘNG KHIÊU KHÍCH VÀ RÚT KHỎI HẢI PHẬN VIỆT NAM NGAY LẬP TỨC.

    Những lý luận phản bác của học giả Trung quốc về công hàm PVĐ là hết sức sắc bén. Hãy đọc:

    http://dannews.info/2014/05/29/hoc-gia-trung-quoc-phan-bien-the-nao-nhung-lap-luan-cua-viet-nam-ve-cong-ham-cua-pham-van-dong/

    Lập luận nguy hiểm nhất của TQ là coi công hàm PVĐ là sự công nhận Hoàng sa và Trường sa vốn là lãnh thổ của Trung quốc từ lâu đời. Nhưng điều này thì chính TQ không thể chứng mminh được. Chỗ dựa pháp lý của VN là MTGPMNVN đã không công nhận đều này từ đầu, thậm chí còn tuyên bố chủ quyền của mình với Hoàng sa và Trường sa. Và CHXHCNVN đã kế thừa di sản của MTGPMNVN khi Miền Nam và Miền Bắc thống nhất năm 1977 một cách hòa bình. Tôi nghĩ là với việc kiện TQ ra tòa án QT, cơ hội chiến thắng của VN cao hơn của TQ.

    Trích dẫn:
    Nếu Trung Quốc thua kiện và bị tòa ra án lệnh phải rút giàn khoan ra khỏi thềm lục địa Việt Nam, hoặc xa hơn, rút quân ra khỏi đảo Gạc Ma thuộc Trường Sa và không được cho các tàu hải giám quấy nhiễu các tàu đánh cá Việt Nam thì chắc chắn Trung Quốc sẽ phớt lờ án lệnh ấy, và, cũng chắc chắn, sẽ chả có ai dám làm gì Trung Quốc.

    Trong trường hợp thứ nhất, thắng trước tòa, nhưng thật ra, Việt Nam chỉ thắng về phương diện tuyên truyền. Trong trường hợp thứ hai, Việt Nam thua trắng tay.

    Đối với nước ngoài, đây là vùng tranh chấp.
    Theo tôi,
    -thông qua các trò lợi dụng suy yếu (abus de faiblesse), lợi dụng tin tưởng Confidence trick, cả Chu Ân Lai và Phạm Văn Đồng không có thẩm quyền về tuyên bố chủ quyền,
    -VNCH luôn bảo vệ chủ quyền HS-TS và MTGPMNVN chưa bao giờ từ bỏ chủ quyền HS-TS,
    -tự do hàng hải của Mỹ, Nhật, EU, Úc và các nước Asean Phi, Mã Lai,

    Tôi cho rằng VN sẽ thắng.

    Kiện cái gì ? Hiên nay các nước khác như Pháp, vẫn coi đây là vùng đang tranh chấp (HS-TS). Việc bắt TQ đưa giàn khoan ra khỏi vùng đang tranh chấp là hợp lý

    Trích dẫn:
    http://www.lesechos.fr/economie-politique/monde/actu/0203525473519-cette-nuit-en-asie-haute-tension-entre-la-chine-et-le-vietnam-673973.php

    Ce très grave incident témoigne de la montée des tensions dans la zone, consécutive à l’installation, par la Chine, d’une plateforme de forage dans des eaux que revendique également le Vietnam. - AFP

    Công hàm PVĐ giống con chốt tấn nhưng chưa qua sông, mục địch tấn tốt của đảng CSVN thời ấy là cho ngựa trung cọng (TC) nó ăn lấy lòng, nhưng bọn TC để chốt đó và dùng pháo chiếu qua tốt, chiếu tướng.
    TC đang là một nước mạnh, nên lý của chúng là lý của kẻ mạnh. Chúng gỉa khờ được, và dùng công hàm như cớ là VN đã công nhận Hoàng sa Trường sa là của chúng.
    Đúng như tác giả đề cập, nếu đi kiện thì hoặc không thay đổi nguyên trạng, hoặc mất trắng tay. VN chỉ còn cách gở bí là thí xa diệt pháo, xa ở đây là đảng. Nói một cách nôm na là phải có ai đó trong đảng dám vì "Đại nghĩa diệt thân" ra tuyên cáo từ bỏ chủ nghĩa CS, phủ định đảng, và ra tuyên cáo phủ định công hàm PVĐ nó không có hiệu lực vì nó không đại diện cho toàn dân VN. Còn nếu khơi khơi ra tuyên cáo phủ định công hàm và vẫn không từ bỏ đảng, thì công h̀àm vẩn là cái cớ của TC, và thế giới chỉ thấy VN lừa lọc, sẽ không nước nào ủng hộ.
    Làm được điều này: Đại Nghĩa Diệt Thân, ít ra gở được thế bí công hàm PVĐ, và sau đó sẽ có được sức mạnh của toàn dân trong và ngoài nước. Sẽ có thế giới ủng hộ, có cơ hội đứng trong phe liên minh của Mỹ, bởi vì trong tình thế hiện nay, để chận đứng bành trướng của TC, đòi lại Hoàng sa thì không có cách gì khác hơn là phải liên minh với các nước thuộc khối tự do, nhứt là với Mỹ.

    Bài của TS Nguyễn Hưng Quốc tập trung và nổi bạt ở câu sau đây: "Sử dụng sức mạnh của quần chúng. Bằng cách nào? Chỉ có một cách: Cho phép dân chúng bày tỏ lòng yêu nước và sự căm ghét ngoại xâm của họ, và tạo nên sự đoàn kết thực sự giữa chính quyền và dân chúng để Trung Quốc thấy là họ không thể khuất phục dân tộc Việt Nam bằng các biện pháp quân sự."

    Trong thực tế thì Nhà nước(Đảng) đang thắng dân một cách ngoạn mục và đang thua giặc một cách nhục nhã ê chế, thế nhưng theo ý của TS Quốc thì dân ta lại ngược lại, đó là thua nhà nước (Đảng), còn sẽ thắng kẻ thù xâm lược à? Liệu điều này có diễn ra thực sự không? Thời buổi khoa học kỹ thuật này thì yếu tố vũ khí (sử dụng khoa học kỹ thuật) quyết định, liệu tinh thần có chọi lại được với vũ khí tối tân hay không? Ta thì đng dùng vũ khí tinh thần nhiều quá, nhưng có ăn thua gì đâu? GS Hưng quốc ở nước ngoài không theo dõi tin tức trên truyền hinh nước nhà nên không biết những ngày nay đang diễn ra đủ trò nói về biển đảo gợi lên lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc qua những phim nói về quá khứ cha ông ta đã các triều đại phương Bắc. Thế nhưng quân đội ta vẫn im re, trước đây thì thỉnh thoảng có đưa tin khoe mua sắm nhiều vũ khí hiện đại, nhưng khi hữu sự mới thấy

    THỬ THÌ KÊU, ĐỐT THÌ XỊT,

    lại bị tàu Trung quốc xịt nước vào tàu ta.

    Có người đưa ra ý này, không hiểu GS Hưng quốc nghĩ sao:

    TRUNG QUỐC TRƯỚC SAU SẼ ĐÁNH TA VÌ MỘT CÔNG ĐÔI BA VIỆC, TRƯỚC ĐÂY TA TÌNH NGUYỆN LÀ CHIẾN TRƯỜNG THỬ VŨ KHÍ CHO CẢ 2 PHE THÌ NAY TRUNG QUỐC DÙNG ĐẤT NƯỚC TA LÀM NƠI THỬ VŨ KHÍ MỚI, MẶT KHÁC LÀ ĐỂ RĂN ĐE CÁC NƯỚC TRONG KHỐI ASEAN VÀ NỮA LÀ ĐỂ CHO MỸ BIẾT TAY.

    Thương thay cho đất nước và dân tộc ta "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ" lại một lần nữa biến thành nơi và vật cho nước khác thí nghiệm.

    Liệu Đảng CS có thoát được cảnh làm vật thí nghiệm cho cái gì không? Cho "chủ nghĩa Mác Lê nin bách chiến bách thắng" đấy.

    Ta có ý thoát Á theo Âu, thì Mác Lê nin là Âu chứ có phải là Á đâu. Cụ Trong lú lẫn thì cứ chê văn hóa lai căng, nhưng cụ đéo nghĩ ra chính hệ tư tưởng của ta đang lai căng lại còn ghi trong hiến pháp đấy thôi. Giá như các cụ trở về với dân tộc, đéo lai căng hai ông Tây (một Đức một Nga) thì đâu đến nỗi.

    Đồng ý phải dân chủ với nhân dân để có nội lực chống TQ. Nhưng tôi không đồng ý rằng đây là giải pháp duy nhất có thể. Tôi cho rằng nếu không kiện TQ ra tòa án QT chúng ta vĩnh viễn không giải quyết được vấn đề và coi như thua TQ luôn vì thời hạn 10 năm sắp trôi qua. Sau 10 năm nữa, nếu không kiện TQ thì coi như VN chính thức công nhận Hoàng sa và Trường sa là của TQ. Thà rằng chúng ta kiện để tỏ rõ là chúng ta không chấp nhận Hoàng sa và Trường sa là của TQ và đối mặt với sự thật về sự ngu dại của mình với công hàm PVĐ còn hơn là thất trận một cách hèn hạ không kèn không trống như vậy. Lối thoát duy nhất theo tôi là phải kiện TQ ra tòa án QT và hãy chiến đấu vì toàn vẹn lãnh thổ quốc gia cho đến giờ phút cuối, sức lực cuối cùng của mình.

    "Bởi vậy, đàn áp dân chúng, không cho dân chúng biểu tình là một cách giấu giếm sức mạnh lớn nhất của mình: Đó là một quyết định dại dột". Xin lổi anh Quốc, từ "giấu giếm" ở đây ko đạt, từ chính xác hơn được đề nghị là TRIỆT TIÊU thì mới làm rỏ hơn được cái dã tâm của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

    Bản chất của CS, dù là Nga, Tàu hay VN là "lươn lẹo", nói đàng đông làm đằng tây. Trong chúng ta ai có thể quên " Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn những gì CS làm" của TT Nguyễn Văn Thiệu.

    Thực tế việc làm và lời nói của CSVN, người VN ta già, trẻ, gái trai, miền ngược, miền xuôi, trong cũng như ngoài nước...còn lạ gì đâu.

    Qua biến cố Tàu cộng xâm lược vùng biển nước ta 1 tháng qua. Điều chắc chắn là với bản chất đại hán, tham lam...đừng mơ bọn Tàu rút dàn khoan đi. Còn VN thì vẫn bài bản như vậy thôi: Võ mồm, không dám làm gì hơn đâu. Trong hàng ngũ lãnh đạo VN hiện nay, rõ ràng là có sự chia rẽ rõ nét vì tư túi hơn kém nhau, nhưng có cùng chung mục tiêu là cố đấm ăn sôi giữ cái chế độ nầy thêm ngày nào kiếm chác thêm ngày đó.

    "TRọng lú", là gã mọt sách, nhu nhược, học trò trung thành của Mao,của CNCS còn sót lại trên hành tinh nầy."Phùng đại tướng" là tên hán gian chính hiệu, thể hiện khá rõ qua hội nghị ở Miến Điện vừa rồi. Và trong chúng ta chắc còn nhớ Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh Thứ trưởng QP trong bài viết trên Báo Dân Trí gần đây không e ngại gì cả, tuyên bố: Ta thân Trung Quốc vẫn hơn là thân với Mỹ vì cùng chung hệ tư tưởng..v.v...Và còn nhiều hơn thế nữa.

    Theo thiển ý của tôi, hoặc là tàu cộng đã có kế hoạch trước, bày ra vụ giàn khoan để hành sự. Hoặc là trước đây chưa có, nhưng qua đây những tên bất trung lộ diện. Để dễ bề thực hiện mục tiêu đại bá chúng sẽ tiến hành cuộc binh biến túm cổ mấy thằng phản chủ, và đưa bọn trung thành lên nắm đảng CSVN. Với tình hình hiện nay tàu có thừa khả năng hành sự. BIẾT ĐÂU ẤY !!!

    HOANG PHAT