Linh Tuấn Nguyễn - Một cách nhìn khác về Công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958

  • Bởi Admin
    25/05/2014
    48 phản hồi

    Linh Tuấn Nguyễn

    QUAN ĐIỂM CỦA CÁ NHÂN TÔI VỀ CÔNG HÀM CỦA THỦ TƯỚNG PHẠM VĂN ĐỒNG NĂM 1958 VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ XUNG QUANH

    Dù có bài viết trên báo Điện tử của chính phủ hay phát ngôn của bộ Ngoại giao, tôi vẫn xin trình bày ý kiến riêng của mình.

    I: Tuyên bố của Chu Ân Lai ngày 4/9/1958

    Nếu như muốn tìm hiểu cặn kẽ nguyên nhân ra đời của "công hàm " 1958 chúng ta cần phải nhìn lại thực sự tuyên bố của Chu Ân Lai, tổng lý quốc vụ viện Trung Quốc đã được Hội nghị thứ 100 của Ủy ban thường vụ Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc Trung QUốc phê chuẩn. Đây chính là lúc chính thức tuyên bố của Chu Tổng lý được nhân dân Trung Quốc chấp thuận. Toàn văn các bạn có thể đọc:

    (1958年9月4日全国人民代表大会常务委员会第100次会议通过 )

    一九五八年九月四日全国人民代表大会常务委员会第一00次会议决定批准中华人民共和国政府关于领海的声明。

    附:中华人民共和国政府关于领海的声明中华人民共和国政府宣布:

    (一)中华人民共和国的领海宽度为十二海里(▲)。这项规定适用于中华人民共和国的一切领土,包括中国大陆及其沿海岛屿,和同大陆及其沿海岛屿隔有公海的台湾及其周围各岛、澎湖列岛、东沙群岛、西沙群岛、中沙群岛、南沙群岛以及其他属于中国的岛屿。(二)中国大陆及其沿海岛屿的领海以连接大陆岸上和沿海岸外缘岛屿上各基点之间的各直线为基线,从基线向外延伸十二海里(▲)的水域是中国的领海。在基线以内的水域,包括渤海湾、琼州海峡在内,都是中国的内海。在基线以内的岛屿,包括东引岛、高登岛、马祖列岛、白犬列岛、鸟丘岛、大小金门岛、大担岛、二担岛、东▲岛在内,都是中国的内海岛屿。

    (三)一切外国飞机和军用船舶,未经中华人民共和国政府的许可,不得进入中国的领海和领海上空。任何外国船舶在中国领海航行,必须遵守中华人民共和国政府的有关法令。

    (四)以上(二)(三)两项规定的原则同样适用于台湾及其周围各岛、澎湖列岛、东沙群岛、西沙群岛、中沙群岛、南沙群岛以及其他属于中国的岛屿。台湾和澎湖地区现在仍然被美国武力侵占,这是侵犯中华人民共和国领土完整和主权的非法行为。台湾和澎湖等地尚待收复,中华人民共和国政府有权采取一切适当的方法,在适当的时候,收复这些地区,这是中国的内政,不容外国干涉。一九五八年九月四日于北京全国人民代表大会常务委员会

    Dịch không chính xác cho lắm:

    (Uỷ ban thường vụ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc Ngày 4 tháng 9 năm 1958 Hội nghị lần thứ 100)

    Ngày 4 tháng 9 năm 1958, hội nghị lần thứ 100 của ủy ban thường vụ đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc quyết định phê chuẩn tuyên bố về vùng lãnh hải cộng hòa nhân dân Trung Quốc của quốc vụ viện về lãnh hải.

    Văn bản đính kèm: Báo cáo quốc vụ viện về lãnh hải của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

    Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tuyên bố:

    (A) Chiều rộng lãnh hải của cộng hòa nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Yêu cầu này áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm Trung Quốc đại lục và hải đảo ; đất liền và các hải đảo trên vùng biển của Đài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hổ, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Nam Sa và các đảo khác thuộc Trung Quốc (1).  

    (B) Lãnh hải được xác định là 12 hải lý tính từ đường cơ sở. Trong vùng nước trong đường cơ sở, bao gồm vịnh Bột Hải, eo biển Quỳnh Châu là biển nội địa của Trung Quốc. Ở các đảo trong đường cơ sở bao gồm đảo Đông Dẫn, đảo Mã Tổ, Bạch khuyển, Điểu Khâu, Đại tiểu Kim Môn,Nhị Đam, Đông Đĩnh, đấy là những đảo thuộc về vùng nội thủy của Trung Quốc (2)

    (C) Tất cả các tàu và máy bay quân sự nước ngoài, mà không có sự cho phép của chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, sẽ không được phép đi vào trong vùng nội thủy và lãnh hải.   Bất cứ tàu bè nước ngoài trong vùng lãnh hải của Trung Quốc phải tuân thủ các luật và quy định có liên quan của chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc.

    (D) ở trên (b) (c) của hai quy định của cùng một nguyên tắc áp dụng cho Đài Loan và các đảo phụ cận bao gồm quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa và các đảo khác thuộc Trung Quốc (3)  Đài Loan và Bành Hổ hiện còn đang bị chiếm đóng bởi quân đội Hoa Kỳ, đó là vi phạm bất hợp pháp của toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đài Loan và Bành Hổ đang chờ hồi phục, Cộng hòa Nhân dân Chính phủ Trung Quốc có quyền dùng mọi biện pháp thích hợp, khi thích hợp, để phục hồi các khu vực này, đó là công việc nội bộ của Trung Quốc, không can thiệp nước ngoài.

    04 Tháng Chín 1958 tại Bắc Kinh
    Ủy ban thường vụ đại hội đại biểu nhân dân Trung Quốc.

    Như vậy hiển nhiên các bạn có thể thấy rất rõ là ngày 4/9/1958 là ngày đánh dấu bản tuyên bố này được chấp thuận và chính thức được áp dụng ở Trung QUốc chứ không phải đó là ngày bản tuyên bố đó ra đời. **

    II Thư của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi cho Chu Ân Lai

    Thưa đồng chí Chu Ân-lai,

    Tổng lý Quốc vụ viện nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa,

    Chúng tôi xin trân trọng thông báo tin để đồng chí Tổng lý rõ:Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà tôn trọng quyết định ấy và chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa trên mặt biển.Chúng tôi xin kính gửi đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng.

    Hà Nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958

    PHẠM VĂN ĐỒNG

    Thủ tướng Chính phủnước Việt-nam dân chủ cộng hoà

    Có người nói đây là "Công Hàm " tức diplomatic note tuy nhiên tôi hoàn toàn phản đối cách gọi tên này vì:

    - Công hàm hay diplomatic note đều là những thứ chính thức thông qua ngoại giao, vì vậy khi thủ tướng Phạm Văn Đồng ra công hàm thì phải có bên lưu là Bộ ngoại giao để thực hiện lưu, chuyển. Ở đây, mục nơi nhận không hề có ghi BỘ NGOẠI GIAO vì vậy không nên gọi dây là công hàm ngoại giao theo đúng nghĩa.

    - Nguyên tắc của một văn bản hành chính là phải có quốc hiệu, tiêu ngữ rõ ràng, ở đây chúng ta thấy hoàn toàn không có quốc hiệu, tiêu ngữ.

    Thử nhìn mội bức thư của Bác gửi cho chủ tịch Trung Quốc Lưu Thiếu Kỳ

    Bức thư được gửi vào đầu năm 1958 đã có rất rõ QUỐC HIỆU, TIÊU NGỮ cho dù nội dung hoàn toàn giống một bức thư tay của Bác gửi cho đồng chí Lưu Thiếu Kỳ nói về một số vấn đề không quá quan trọng.

    Như vậy có thể nói CÔNG HÀM của Thủ tướng Phạm Văn Đồng hoàn toàn chỉ có như một bức thư tay với việc thiếu gần như toàn bộ những hình thức cần phải có của một văn bản theo đúng quy phạm pháp luật. Điều đó cũng được thể hiện qua việc nhìn rõ bức thiếp chúc mừng sinh nhật của Bác gửi cho Mao Trạch Đông cuối năm đấy:

    III Người gửi và người nhận đều có vấn đề:

    A, Trước hết chúng ta hãy bàn đến thân phận của thủ tướng Phạm Văn ĐồngTheo Hiến Pháp 1946 của nước Việt Nam Dân Chủ cộng hòa ghi rất rõ:

    Điều thứ 52 Quyền hạn của Chính phủ:

    a) Thi hành các đạo luật và quyết nghị của Nghị viện.

    b) Đề nghị những dự án luật ra trước Nghị viện.

    c) Đề nghị những dự án sắc luật ra trước Ban thường vụ, trong lúc Nghị viện không họp mà gặp trường hợp đặc biệt.

    d) Bãi bỏ những mệnh lệnh và nghị quyết của cơ quan cấp dưới, nếu cần.

    đ) Bổ nhiệm hoặc cách chức các nhân viên trong các cơ quan hành chính hoặc chuyên môn.

    e) Thi hành luật động viên và mọi phương sách cần thiết để giữ gìn đất nước.

    g) Lập dự án ngân sách hàng năm.

    Trong đó không hề có thẩm quyền công nhận bất cứ thứ gì liên quan đến chủ quyền lãnh thổ vì vậy hoàn toàn không có bất cứ quyền hạn nào trong vấn đề công nhận Hoàng Sa, Trường Sa của Trung Quốc hay bắt cứ điều gì có liên quan khác.

    B, Bàn đến thân phận của Tổng Lý quốc vụ viện Chu Ân Lai

    Hiến pháp Trung Quốc năm 1954 đã ghi rõ chức năng nhiệm vụ của Quốc vụ viện:

    第四十八条 国务院由下列人员组成:

    总理, 副总理若干人, 各部部长, 各委员会主任, 秘书长。 国务院的组织由法律规定。 第四十九条 国务院行使下列职权:

    (一)根据宪法、法律和法令,规定行政措施,发布决议和命令,并且审查这些决议和命令的实施情况;

    (二)向全国人民代表大会或者全国人民代表大会常务委员会提出议案;

    (三)统一领导各部和各委员会的工作;

    (四)统一领导全国地方各级国家行政机关的工作;

    (五)改变或者撤销各部部长、各委员会主任的不适当的命令和指示;

    (六)改变或者撤销地方各级国家行政机关的不适当的决议和命令;

    (七)执行国民经济计划和国家预算;

    (八)管理对外贸易和国内贸易;

    (九)管理文化、教育和卫生工作;

    (十)管理民族事务;

    (十一)管理华侨事务;

    (十二)保护国家利益,维护社会秩序,保障公民权利;

    (十三)管理对外事务;

    (十四)领导武装力量的建设;

    (十五)批准自治州、县、自治县、市的划分;

    (十六)依照法律的规定任免行政人员;

    (十七)全国人民代表大会和全国人民代表大会常务委员会授予的其他职权。

    Lược dịch:

    Nhất: Căn cứ hiến pháp, phấp luật, pháp lệnh quy định. .. để thực thi và giải quyết các tình huống.

    Nhị: Hướng đến ĐHĐB ND TQ TQ hoặc Ủy bản thường vụ ĐHĐBND toàn quốc Trung Quốc đề xuất nghị án...

    Như vậy ông Chu Ân Lai cũng chỉ có quyền đề xuất cho Đại hội đại biểu nhân dân Toàn Quốc Trung Quốc quyết định vấn đề chủ quyền lãnh thổ, bản thân mọi tuyên bố của ông ta về vấn đề chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc hoàn toàn không có giá trị pháp lý, hoàn toàn vi hiến và phi pháp nếu như ông ấy khẳng định mình có quyền điều chỉnh, hoạch định hay tuyên bố về biên giới lãnh thổ Trung Quốc mà không cần thông qua Đại hội Đại biểu hay ủy ban thường vụ ĐHĐB.

    Cũng qua bài trên ta thấy mọi văn bản công nhận những điều trên là đúng luật phải chỉ rõ đó là công nhận TUYÊN BỐ CỦA TRUNG QUỐC, HAY ĐÚNG HƠN LÀ CỦA ĐẠI HỘI ĐẠI BIỂU NHÂN DÂN TOÀN QUỐC TRUNG QUỐC chứ không phải là công nhận tuyên bố của Chu Ân Lai-Tổng lí quốc vụ viện, bởi lẽ tuyên bố của ông Chu Ân Lai trước khi được phê duyệt không hề có bất kì chức năng pháp lý nào. Nếu nói theo quan điểm Việt Nam đương đại thì tuyên bố của Chu Ân Lai trước khi được phê duyệt chỉ là DỰ THẢO của CHÍNH PHỦ TRUNG QUỐC (QUỐC VỤ VIỆN) chứ không phải là tuyên bố của Trung Quốc, Nhà nước Trung Quốc hay Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc.

    Vậy ông Chu Ân Lai chỉ có thẩm quyền "đề xuất ý tưởng" chứ hoàn toàn không có quyền biến nó thành luật mà không phải thông quan Đại hội đại biểu hoặc ủy ban thường vụ đại hội đại biểu!

    C, vậy sau khi phân tích nội dung của BỨC THƯ ấy chúng ta hoàn toàn có thể thừa nhận được là BỨC THƯ không hề có công dụng pháp lý nào vì BẢN THÂN NGƯỜI GỬI và BẢN THÂN NGƯỜI NHẬN đều KHÔNG CÓ ĐỦ THẨM QUYỀN để GỬI và NHẬN với vai trò là THỦ TƯỚNG/ TỔNG LÝ. Đối với pháp luật mà nói, bức thư đơn giản chỉ là bức thư tay giữa hai người BẠN với nhau, tất nhiên, nó không phải mất tiền tính phí gửi và người nhận phải thuê người phiên dịch để đọc.

    IV Những vấn đề cần đánh giá lại:

    A, Đối với Trung Quốc: Như các nhận định của những người đã từng phân tích trước kia, bản thân "Công hàm" hoàn toàn không có giá trị pháp lý với tư cách là một văn bản cấp quốc gia công nhận, thừa nhận lãnh hải Trung Quốc, nếu có, nó chỉ nằm trong giới hạn một "bức thư tay " của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi cho Tổng Lý Chu Ân Lai đề cập đến những quan điểm của Việt Nam về cái "dự thảo" mà chính phủ Trung Quốc đang đề xuất.

    B,Đối với tính chính danh của VNCH: Theo quan điểm của một số học giả đương thời là nên công nhận Quốc gia Việt Nam hay sau đó là Việt Nam Cộng Hòa để có đủ thẩm quyền thừa nhận sở hữu hai quần đảo thông qua Hội nghị San Francisco hay để chứng minh Việt Nam DCCH không có thẩm quyền với hai quần đảo vào năm 1958. Theo tôi điều đó không nhất thiết phải diễn ra. -Hiệp định GIơ ne vơ:

    Article 4

    Điều 4

    The provisional military demarcation line between the two final regrouping zones is extended into the territorial waters by a line perpendicular to the general line of the coast.

    All coastal islands north of this boundary shall be evacuated by the armed forces of the French union, and all islands south of it shall he evacuated by the forces of the People's Army of Viet-Nam.

    Giới tuyến quân sự tạm thời giữa hai vùng tập kết cuối cùng được kéo dài đến mặt nước thuộc lãnh thổ ấy bởi đường thẳng góc đến đường ranh chung của bờ biển (lãnh hải).Tất cả các hòn đảo thuộc lãnh hải phía bắc của đường biên giới sẽ được rút quân bởi Liên hiệp Pháp, và tất cả các hòn đảo phía nam của nó sẽ được rút quân bởi Quân đội Nhân dân Việt Nam.

    Vì vậy trên thực tế Quân đội nhân dân Việt Nam hay nói chung là Việt Nam DCCH không quản lý hai quần đảo mà do Pháp quản lý, sau năm 1956, Pháp đã bàn giao lại cho Việt Nam Cộng Hòa, điều này hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc Việt Nam DCCH có công nhận Việt Nam Cộng Hòa cũng như ảnh hưởng đến việc Việt Nam hiện nay luôn phủ nhận tính chính danh của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trong việc quản lý miền nam Việt Nam. Bởi lẽ, Việt Nam hiện nay thừa kế quyền sở hữu hai quần đảo từ Chính phủ lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam- chính quyền được Việt Nam DCCH công nhận quản lý Miền Nam Việt Nam từ năm 1969, cũng như thừa kế vị trí của mà Miền Nam Việt Nam có tham gia trên các tổ chức quốc tế.

    C, Đối với quan điểm của Ngô Viễn Phú-học giả Trung Quốc: Không thể phủ định hiệu lực của công hàm Phạm Văn Đồng (范文同公函的效力无法否定). Các quan điểm của Ngô Viễn Phú tôi xin phản bác lại luận điểm phản bác thứ 6 của ông ta:

    "Thứ hai, Việt Nam lúc đó không có quốc hội chính thức, cũng không có hiến pháp chính thức. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập tại quảng trường Ba Đình, tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ngày 6 tháng 1 năm 1946, Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành bầu cử toàn dân tại vùng mà mình quản lí được, đưa tới sự ra đời của "quốc hội soạn thảo hiến pháp" mang tính lâm thời, soạn ra hiến pháp. Thế nhưng, do quân xâm lược Pháp đang từ Hải Phòng tiến về uy hiếp Hà Nội, thời gian ngắn của hòa bình tạm thời đã bị phá bỏ, lại bắt đầu chiến tranh kháng Pháp, dự thảo hiến pháp tuy đã được thông qua nhưng chưa được đem ra công bố. Sau khi sứ mệnh soạn hiến pháp của "quốc hội soạn thảo hiến pháp" đã hoàn thành, nếu quốc hội chính thức được sinh ra một cách trái luật, thì hoạt động bình thường của quốc hội ấy sẽ càng không có gì để nói đến nữa. Do đó mới có "Quốc hội giao quyền cho chính phủ căn cứ theo nguyên tắc đã xác định của hiến pháp mà thực thi quyền lập pháp". Tình trạng này kéo dài đến năm 1960. Sau này, phía Việt Nam xác định nhiệm kì của Quốc hội khóa I là từ năm 1946 đến năm 1960, với độ dài nhất là 14 năm, đủ để chứng minh là thời kì bất thường: (quốc hội) tồn tại tương đối khó khăn, chính quyền chưa thể thực hiện được các hoạt động một cách bình thường. Hiến pháp chính thức đầu tiên của Việt Nam là Hiếp pháp năm 1959.

    Thông qua khảo sát về lịch sử hiến pháp và quốc hội của Việt Nam, có thể nghiêm túc nói rằng, trước và sau năm 1958, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chưa có hiến pháp, cũng chưa có quốc hội. Chính phủ căn cứ vào qui định của "quốc hội soạn thảo hiến pháp" mang tính lâm thời mà có được quyền lập pháp, điều đó có nghĩa, trên thực tế, chính phủ có cả quyền lực của quốc hội. Việc chính phủ của ông Phạm Văn Đồng gửi công hàm đó cho chính phủ Trung Quốc là hoàn toàn nằm trong phạm vi quyền hạn hợp pháp của chính phủ."

    Tôi xin phản bác: HIẾN PHÁP NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ (QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ THÔNG QUA NGÀY 9-11-1946) vì vậy hiến pháp 1946 là hoàn toàn đúng theo quy trình định ra.

    Về vấn đề tại sao quốc hội khóa 1 tồn tại lâu đến thế, nó có vi hiến hay không tôi xin nhắc lại 1 điều trong hiến pháp 1946:

    Điều thứ 35

    Hai tháng trước khi Nghị viện nhân dân hết hạn, Ban thường vụ tuyên bố cuộc bầu cử lại. Cuộc bầu cử mới phải làm xong trong hai tháng trước ngày Nghị viện hết hạn.

    Khi Nghị viện nhân dân tự giải tán, Ban thường vụ tuyên bố ngay cuộc bầu cử lại. Cuộc bầu cử mới làm xong trong hai tháng sau ngày Nghị viện tự giải tán.

    Chậm nhất là một tháng sau cuộc bầu cử, Ban thường vụ phải họp Nghị viện nhân dân mới.

    Trong khi có chiến tranh mà nghị viện hết hạn thì Nghị viện hoặc Ban thường vụ có quyền gia hạn thêm một thời gian không nhất định. Nhưng chậm nhất là sáu tháng sau khi chiến tranh kết liễu thì phải bầu lại Nghị viện.

    Như vậy việc quốc hội khóa I của Việt Nam hay tính chính danh của chính phủ Phạm Văn Đồng là hoàn toàn có thể chấp nhận được.

    V: Kết Luận

    Như vậy chúng ta hoàn toàn có thể thừa nhận rằng:

    + Công hàm của thủ tướng Phạm Văn đồng viết riêng cho Tổng Lý Chu Ân Lai hoàn toàn chỉ dừng lại ở thư riêng bàn về "dự thảo" của Chu Ân Lai, hoàn toàn không có cơ sở pháp lý với cả quy cách, nội dung và hình thức.

    + Chính quyền VNDCCH không quản lý hai quần đảo trong khi "Công hàm " hay đúng hơn là thư riêng ấy ra đời do hiệp định Giơ Ne Vơ, sự lật lọng của chính quyền Ngô Đình Diệm, điều này phải được Trung Quốc chấp nhận vì Trung Quốc đã kí hiệp định Giơ Ne Vơ này.

    + Hiến pháp 1946, cơ sở cao nhất để phủ nhận tính pháp lý của "công hàm " này là hợp hiến và chính phủ Phạm Văn Đồng phải tuân thủ theo đúng hiến pháp này.

    * Có nhiều người thắc mắc là tại sao "Công hàm " của thủ tướng lại nói đến là: Chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa mà tôi cứ muốn nói đến Quốc vụ viện có phải là lấp liếm hay không? Xin thưa Trung Hoa Nhân dân Cộng hòa Quốc quốc vụ viện chính là chính phủ nhân dân trung ương,là cơ quan chấp hành cao nhất của quyền lực nhà nước, là cơ quan quản lý nhà nước cao nhất (中华人民共和国国务院,即中央人民政府,是最高国家权力机关的执行机关,是最高国家行政机关)

    ** Có thể mọi người sẽ thấy ngạc nhiên nhưng tuyên bố của Chu Ân Lai (khi chưa được Thường vụ ĐHĐB ND TQ thông qua) cũng được tuyên bố vào ngày 4/9/1958

    * * *

    Ý KIẾN KHÁC CỦA BÁC @Serguei Kouzmic ĐÓNG GÓP VÀO BÀI

    CHƯƠNG I:

    1. Khi bàn về hiệu lực của một văn bản luật, chúng ta phải nghiên cứu (ở đây nói sơ sơ thôi nhé):

    1.1. Thẩm quyền của cơ quan ban hành.

    1.2. Nội dung của văn bản.

    1.3. Hình thức ban hành văn bản.

    2. Về văn bản của Chu Ân Lai ở trên đây anh bạn có dịch đoạn "Hội nghị thứ 100 của Ủy ban thường vụ Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc Trung QUốc phê chuẩn" 0> cần tra cứu tính tương đương, vì ví dụ như ở Việt Nam hiện nay thì Ủy ban thường vụ quốc hội không phải là Quốc hội, ở Trung Quốc cũng vậy về hình thức, nhưng về thực tế, thì họ chính là cơ quan quyền lực cao nhất theo luật:

    http://vi.wikipedia.org/.../%E1%BB%A6y_ban_Th%C6%B0%E1%BB...

    Như vây, tuyên bố của Chính phủ nước CHND Trung Hoa (người đứng đầu là Chu Ân Lai) được ban hành đúng pháp luật. Tạm thời là như vậy.

    Tạm gọi đoạn này là A.

    CHƯƠNG II:

    Bàn tiếp đến tuyên bố của Chính phủ nước CHND Trung Hoa (người đứng đầu là Chu Ân Lai), như (A) tớ đã nhận xét, được ban hành đúng luật. Nên nhớ là thời điểm này cũng chính là thời điểm người ta bàn thảo để cho ra đời Công ước LHQ về luật biển 1958, mà phương châm chung là thống nhất áp dụng lãnh hải 12 hải lý tính từ đường cơ sở. "Công Ước về Lãnh Hải và Vùng Tiếp Giáp, có hiệu lực vào ngày 10/09/1964." Tuyên bố này của Chính phủ nước CHND Trung Hoa là một dạng của Luật biển của ta mới ban hành gần đây.

    Hôm trước tớ không được đọc Tuyên bố này của Chính phủ nước CHND Trung Hoa nên không rõ điểm này cụ thể như thế nào: "Chúng tôi xin trân trọng thông báo tin để đồng chí Tổng lý rõ:Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.", nghĩa là chúng ta không khẳng định nội dung của nó, thì Trung Quốc thích vẽ ra cái gì cũng được. May mà có cậu nên mới có đoạn này mà đọc:

    "Chiều rộng lãnh hải của cộng hòa nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Yêu cầu này áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm Trung Quốc đại lục và hải đảo ; đất liền và các hải đảo trên vùng biển của Đài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hổ, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Nam Sa và các đảo khác thuộc Trung Quốc (1)."

    Chết chưa? Công nhận "quần đảo Tây Sa, quần đảo Nam Sa và các đảo khác thuộc Trung Quốc" nhé.

    Làm ơn nhớ hộ dù cụ Đồng nhà mình có viết thêm "Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà tôn trọng quyết định ấy và chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa trên mặt biển. Chúng tôi xin kính gửi đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng."

    mà cố gắng lý luận rằng, đấy, chúng tôi chỉ công nhận lãnh hải Trung Quốc 12 hải lý thôi, là không phải. Bác bỏ, phải NÓI THẲNG RA LÀ BÁC BỎ, không được nói thêm kiểu nước đôi như thế.

    Vậy nhiệm vụ của chúng ta là phải chứng minh Công hàm của cụ Đồng, là vô hiệu, đúng không nào?

    CHƯƠNG III:

    Nghiên cứu tiếp Hiến pháp 1946. Theo Hiến pháp 1946 thì:

    - Điều thứ 22: Nghị viện nhân dân là cơ quan có quyền cao nhất của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.

    - Điều thứ 23: Nghị viện nhân dân giải quyết mọi vấn đề chung cho toàn quốc, đặt ra các pháp luật, biểu quyết ngân sách, chuẩn y các hiệp ước mà Chính phủ ký với nước ngoài.

    - Điều thứ 44: Chính phủ gồm có Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Phó chủ tịch và Nội các. Nội các có Thủ tướng, các Bộ trưởng, Thứ trưởng. Có thể có Phó Thủ tướng.

    - Điều thứ 53: Mỗi Sắc lệnh của Chính phủ phải có chứ ký của Chủ tịch nước Việt Nam và tuỳ theo quyền hạn các Bộ, phải có một hay nhiều vị Bộ trưởng tiếp ký. Các vị Bộ trưởng ấy phải chịu trách nhiệm trước Nghị viện.

    Như vậy theo Hiến pháp 1946, nước ta là nước Cộng hòa dân chủ theo mô hình Tổng thống - Chủ tịch nước, là người đứng đầu vừa Nhà nước, vừa Nội các luôn, đúng theo mô hình Pháp luôn, tức là Tổng thống Pháp vừa đứng đầu Nhà nước, vừa đứng đầu nội các, dù có Thủ tướng đứng đầu Chính phủ nhưng với tư cách là "Ông bộ trưởng to" hay "Ông bộ trưởng thứ nhất" với đúng nghĩa của nó - "Premier ministre français".

    CHƯƠNG IV:

    Cứ cho là Thủ tướng Phạm Văn Đồng theo chú Linh Tuấn Nguyễn nói là "hoàn toàn không có quyền công nhận, hưởng ứng hay gì gì đó về vấn đề liên quan đến chủ quyền lãnh thổ" đi thì nó phải được bác bỏ theo luật, đúng không nào? Nếu trong thời gian từ năm 1958 chỉ cần đến 1974 thôi, Nhà nước Việt Nam DCCH (1) không có bất cứ một văn bản nào bác bỏ Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng 1958 và (2) Triệt để thi hành những tuyên bố của Trung Quốc về lãnh hải (kể cả ở những vùng biển khác) - ở đây chúng ta đang hiểu là với Hoàng Sa, Trung Quốc đang tranh chấp với Việt Nam Cộng hòa, ta đứng ngoài thì người ta sẽ giải thích là "triệt để tôn trọng".

    => Thì mặc nhiên là Nhà nước ta công nhận hiệu lực của Công hàm này, cũng như tuyên bố của Trung Quốc đối với những yêu sách lãnh hải của họ.

    Lưu ý: công nhận chỉ có hiệu lực với quốc gia công nhận và không có hiệu lực với bất cứ một quốc gia nào khác có tranh chấp. Như vậy là mặc định từ phía Việt Nam DCCH, đã công nhận tuyên bố lãnh thổ của Trung Quốc rồi, vì suốt trong thời gian đó đến nay, chúng ta hoàn toàn chưa có một văn bản nào của cấp cao nhất bác bỏ nó, mặc dù cách đây mấy năm (2012), Quốc hội CHXHCN Việt Nam đã thông qua Luật Biển, thì đương nhiên đưa hai quần đảo vào thuộc chủ quyền của CHXHCN Việt Nam - gồm 7 chương, 55 điều, hoàn toàn không có một điều khoản nào quy định về các văn bản mà nó thay thế. Nó chỉ cần đề ra là "Công hàm của cụ Phạm Văn Đồng không có hiệu lực" thì ta cũng có cớ để mà nói.

    CHƯƠNG V:

    Vậy ông Lê Hải Bình ở đây đang làm trò gì? Đang làm một trò nguy hiểm, là theo đuôi chú Linh Tuấn Nguyễn tìm cách phân tích cái văn bản đó, hoặc là không phải công hàm, hoặc là một cái công thư, thậm chí một cái... thiếp chúc Tết. Cậu đọc lại hộ trên đây có đoạn tớ viết:

    "không nhất thiết phải ký Hiệp ước hay hiệp định, một quốc gia có thể đơn phương ban bố quyết định công nhận một Hiệp ước hay hiệp định nào mà mình không tham gia đàm phán hoặc ký kết; cũng như tuyên bố của một quốc gia khác. Trong trường hợp một tuyên bố của quốc gia khác được quốc gia mình công nhận và (lẳng lặng) thi hành vô điều kiện thì nó có hiệu lực tối đa với quốc gia công nhận... ở đây chúng ta đang hiểu là với Hoàng Sa, Trung Quốc đang tranh chấp với Việt Nam Cộng hòa, ta đứng ngoài thì người ta sẽ giải thích là "triệt để tôn trọng". "

    Nghĩa là việc công nhận đó hoàn toàn không nhất thiết phải là VỚI CÁI CỦA MÌNH. Ví dụ: Trung Quốc tuyên bố, Đài Loan là của Trung Quốc, không phải bàn cãi. Việt Nam công nhận điều đó dù Việt Nam không phải chủ của Đài Loan. Mặc nhiên, để tương xứng với công nhận đó, Việt Nam phải giải tán quan hệ ngoại giao cấp Nhà nước với Đài Loan.

    CHƯƠNG VI - GIẢI PHÁP LÊ HẢI BÌNH

    Thực ra, ở đây tớ chẳng có luận điểm luận cứ quái gì chú Linh Tuấn Nguyễn ạ, mà thuần túy phân tích... lý thuyết. Nhìn chung là muốn bác bỏ công hàm của cụ Phạm Văn Đồng thì được thôi, ý tưởng không tồi, nhưng việc đó ta phải dứt khoát nghe anh Hải Bình, láo toét tí cũng được, là tuyên bố: Cụ Phạm Văn Đồng ngày xưa vi phạm pháp luật, không có Luật tổ chức Chính phủ mà dám ra Công hàm, sai thẩm quyền, sai hình thức văn bản, không được phê chuẩn của Nghị viện. Tuyên bố, vì cụ mất rồi, nên miễn truy cứu chế độ trách nhiệm (hình sự, hành chính). Tuyên bố tiếp, Công hàm này của cụ, không có hiệu lực.

    Về việc Việt Nam không lên tiếng về những yêu sách chủ quyền trên biển của Trung Quốc cho đến năm 1975 là do điều kiện chiến tranh thế lọ thế chai...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    48 phản hồi

    Phản hồi: 

    http://danlambaovn.blogspot.com/2014/05/ban-hoang-sa-truong-sa-khong-chi...

    Bán Hoàng Sa - Trường Sa không chỉ cái Công hàm -DLB 28.5.2014

    Trích :

    " Vì ta bận đánh Mỹ không có thời gian và chưa đủ khả năng để giải phóng Hoàng Sa nên nhờ bạn Trung Quốc giải phóng. Sau này mình thống nhất đất nước rồi, phía bạn sẽ trả lại cho mình - Hoàng Tùng, nguyên Uỷ viên Trung ương đảng CSVN, Tổng bien tập báo Nhân Dân. ( RFA, 19.1.2013 )

    Đường cong hay tối, nói dối hay cùng.

    Phản hồi: 

    [quote=Bạch Miêu][quote=visitor]Chửi bới CQ VNDCCH trong diễn đàn này thì quá dễ. Chỉ nên nhớ là dù đã được HĐ Giơ-ne-vơ giao cho VNCH quản lí nhưng CQ VNCH cũng chẳng nhận thấy được tầm quan trọng của HS và TS nên đã để rơi rớt dần. Bằng chứng là hết các đảo phía đông HS mất năm 1956 vào tay TQ và đảo Ba Bình lớn nhất TS vào tay ĐL, rối lại đến các đảo lớn thứ 2 và thứ 3 của TS như Thị Tứ và Song Tử Đông và Song Tử Tây để mất vào tay Philippines năm 1968. Do phòng thủ lỏng lẻo nên đến năm 1974 lại để mất toàn bộ phần còn lại của HS vào tay TQ. Sau khi mất HS CQ VNCH mới tỉnh ngộ nên vớt vát lấy lại được đảo Sông Tử Tây trong chiến dịch Trần Hưng Đạo. THDQ và TC đã tuyên bố đường lưỡi bò bao nhiêu năm nay mà có thấy VNCH phản đối ra LHQ đâu.

    Nói tóm lại thì sau này các mới thấy được tầm quan trọng của Biển Đông và HS-TS. Bây giờ ngồi bới móc phỉ báng thế hệ quá khứ có phải là cách hay để cứu HS-TS hay không?
    -------------------
    OLd-visitor[/quote]

    Hì Hì phải " vinh danh" cái NGU của CQ VNDCCH để hậu sanh chừa tật giỏi đâm chém trong nhà, chừa tật vọng ngoại, lém nhà dại chợ chứ nhỉ? Không lẽ mình ghét bố mình lười chở mình đi chơi, ghét anh mình hay ăn vụng bánh của mình, ghét mẹ mình thích mua sắm cho bà hơn cho mình, ghét chị mình hay lấy đồ của mình dùng rồi mình để thằng hàng xóm đánh đập thân nhân của mình, cắt mất một miếng đất của mình, mà sau này là gia tài thuộc về mình sao? Hì Hì Hì!
    Trễ nhất là sau khi Mỹ rút năm 1973 là phải lo thông não rằng ta đang đánh ta chứ nhỉ? Tôi có đọc bài mà tới giờ này vẫn còn người " trí thức" nói Mỹ rút năm 1975 mà không thấy nhục.
    Cái khôn lõi của CS là chỉ cái xấu của người khác và dấu cái xấu khủng của mình.
    Cái ngu nữa là đứng trên bờ khoanh tay, chê bai người khác mà để mất ĐẤT CỦA chính CQ VNDCCH. Để mất cơ hội tự lập!! Để mất cơ hội làm giàu thoát nghèo! Nếu như thay vì Nam Bắc đánh nhau, thì hợp tác giữ nước thì VN có bị mất đảo nào không?
    Mà tới bây giờ cũng chưa bỏ được cái ngu.
    Cứ hí hửng là quăng mắm tôm giải tán biểu tình chống TQ là hay, trong khi người ngoài nhìn vào khinh bỉ: Chơi ngu thế chả trách sao dân Việt càng ngày càng có nhiều người nghèo, đói ăn".
    Bắt tù hết các nhân sĩ trí thức yêu nước đã lên tiếng đụng chạm đến TQ, để giặc vào nhà đào bauxit, ngoài biển thì đào dầu khí, dầu, cá, kiểm soát vùng biển mà phải ráng yêu. À! chưa kể các biểu tình yêu nước định hướng nữa chứ.
    Hì hì cái tật ngu của năm xưa chưa bỏ thì phải lập đi lập lại để con cháu đừng có vấp chứ sao.[/quote]

    Còn thêm cái tật trốn trách nhiệm nữa chứ

    Có ông người quen biết, kể lại hồi 1975 bị Đỗ Mười đánh tư sản, mất hết tài sản, xuýt bị tống đi kinh tế mới nhưng may nhờ đi kịp đoàn tụ gia đình. Có lẽ gia đình khá giả vì có con đi du học nước ngoài, làm giấy đoàn tụ gia đình

    Ông người quen này qua xứ người học thông dịch và có dịp thông dịch cho một phái đoàn quan chức cấp trung đến từ miền bắc.

    Khi nói chuyện trong giờ giải lao, ông người quen này có nhắc lại thời bị nhà nước VN đánh tư sản, mất hết tài sản ... Mấy tay cán bộ cấp trung này lập tức chối phắt, đó là việc của người khác làm chứ không phải trách nhiệm của họ

    Phản hồi: 

    [quote=visitor]Chửi bới CQ VNDCCH trong diễn đàn này thì quá dễ. Chỉ nên nhớ là dù đã được HĐ Giơ-ne-vơ giao cho VNCH quản lí nhưng CQ VNCH cũng chẳng nhận thấy được tầm quan trọng của HS và TS nên đã để rơi rớt dần. Bằng chứng là hết các đảo phía đông HS mất năm 1956 vào tay TQ và đảo Ba Bình lớn nhất TS vào tay ĐL, rối lại đến các đảo lớn thứ 2 và thứ 3 của TS như Thị Tứ và Song Tử Đông và Song Tử Tây để mất vào tay Philippines năm 1968. Do phòng thủ lỏng lẻo nên đến năm 1974 lại để mất toàn bộ phần còn lại của HS vào tay TQ. Sau khi mất HS CQ VNCH mới tỉnh ngộ nên vớt vát lấy lại được đảo Sông Tử Tây trong chiến dịch Trần Hưng Đạo. THDQ và TC đã tuyên bố đường lưỡi bò bao nhiêu năm nay mà có thấy VNCH phản đối ra LHQ đâu.

    Nói tóm lại thì sau này các mới thấy được tầm quan trọng của Biển Đông và HS-TS. Bây giờ ngồi bới móc phỉ báng thế hệ quá khứ có phải là cách hay để cứu HS-TS hay không?
    -------------------
    OLd-visitor[/quote]

    Hì Hì phải " vinh danh" cái NGU của CQ VNDCCH để hậu sanh chừa tật giỏi đâm chém trong nhà, chừa tật vọng ngoại, lém nhà dại chợ chứ nhỉ? Không lẽ mình ghét bố mình lười chở mình đi chơi, ghét anh mình hay ăn vụng bánh của mình, ghét mẹ mình thích mua sắm cho bà hơn cho mình, ghét chị mình hay lấy đồ của mình dùng rồi mình để thằng hàng xóm đánh đập thân nhân của mình, cắt mất một miếng đất của mình, mà sau này là gia tài thuộc về mình sao? Hì Hì Hì!
    Trễ nhất là sau khi Mỹ rút năm 1973 là phải lo thông não rằng ta đang đánh ta chứ nhỉ? Tôi có đọc bài mà tới giờ này vẫn còn người " trí thức" nói Mỹ rút năm 1975 mà không thấy nhục.
    Cái khôn lõi của CS là chỉ cái xấu của người khác và dấu cái xấu khủng của mình.
    Cái ngu nữa là đứng trên bờ khoanh tay, chê bai người khác mà để mất ĐẤT CỦA chính CQ VNDCCH. Để mất cơ hội tự lập!! Để mất cơ hội làm giàu thoát nghèo! Nếu như thay vì Nam Bắc đánh nhau, thì hợp tác giữ nước thì VN có bị mất đảo nào không?
    Mà tới bây giờ cũng chưa bỏ được cái ngu.
    Cứ hí hửng là quăng mắm tôm giải tán biểu tình chống TQ là hay, trong khi người ngoài nhìn vào khinh bỉ: Chơi ngu thế chả trách sao dân Việt càng ngày càng có nhiều người nghèo, đói ăn".
    Bắt tù hết các nhân sĩ trí thức yêu nước đã lên tiếng đụng chạm đến TQ, để giặc vào nhà đào bauxit, ngoài biển thì đào dầu khí, dầu, cá, kiểm soát vùng biển mà phải ráng yêu. À! chưa kể các biểu tình yêu nước định hướng nữa chứ.
    Hì hì cái tật ngu của năm xưa chưa bỏ thì phải lập đi lập lại để con cháu đừng có vấp chứ sao.

    Phản hồi: 

    Công hàm PVĐ chỉ là yếu tố phụ thôi. Chính vì TQ cảm thấy yếu pháp lý nên mới phải vịn công hàm này.

    Tuy nhiên, thành thật mà nói thì cầm quyền CSVN không xứng đáng để được cộng đồng quốc tế ủng hộ trong việc giải quyết tranh chấp này với TQ.

    Phản hồi: 

    [quote=Thập niên bá]Lấy lại Hoàng Sa là chuyện không tưởng vào trung hạn, tức 30-40 năm nữa. Với tốc độ phát triển hiện tại của TQ, ngày lấy lại HS có thể nói là sẽ không có. Vậy nên đừng mơ mộng, lẽ dĩ nhiên không ai cấm chúng ta mãi lải nhải HS-TS là của VN cả. Vấn đề mấu chốt hiện tại của nước Việt không phải là lấy lại HS-TS, mà là phết bỏ đám xác già thối não ở Ba Đình càng sớm càng tốt, bởi nếu chế độ thối nát này ra đi, VN còn có cơ hội (dầu là mong manh) để lấy lại cương thổ đã mất, còn nếu không việc lấy lại có thể nói là chết vĩnh viễn.[/quote]

    Tôi hoàn toàn đồng ý với bác Thập niên bá. Vấn đề mấu chốt lúc này không phải là Hoàng-Trường, bởi ngay cả khi chúng ta đang bới móc lẫn nhau ở đây thì Tàu khựa vẫn ra vào lãnh hải của ta như chỗ không người, vì sao? Vì chế độ thối nát hiện tại đã chứng minh là chúng không thể tạo lập được một nước Việt đủ mạnh để ngăn ngừa ngoại bang, vậy nên điều quan trọng nhất đối với nhân dân Việt Nam lúc này đúng là phải nghĩ cách tống khứ đám chó già thối não ở Ba Đình càng sớm càng tốt. Thay vì bộc lộ đặc tính cố hữu của trí thức hủ nho là chỉ giỏi cãi cọ hết ngày này qua tháng khác mà chẳng làm nên cơm cháo gì.

    Phản hồi: 

    [quote=Ông ké]...một vấn đề tầm vóc quốc gia, và vì vậy nó chỉ có thể bị phế bỏ nếu chính phủ đó bị thay thế.[/quote]

    Đây chính là vấn đề mà nhiều người quan tâm đến, trong đó có VN2006A!!!

    Phải chứng minh được 1 cách thuyết phục rằng: nếu phế bỏ chính phủ CHXHCN VN, thì phế bỏ được công hàm của PVĐ!!!

    Nếu chứng minh được như thế, VN2006A sẵn sàng từ bỏ quan điểm của mình để hưởng ứng quan điểm mới!!!

    Nói khơi khơi mà không có lý lẽ đi kèm, thì không thể thuyết phục được người khác!!!

    Giả sử chiến sỹ "ông Ké" có tên là "Đỗ Đức Đần" ký kết với ai 1 điều gì đó, được cộng đồng công nhận là có giá trị hiệu lực.

    Sau 1 thời gian "ông Ké" aka "Đỗ Đức Đần" muốn vô hiệu hoá điều đã ký. "Đỗ Đức Đần" bèn giải phẫu giới tính thành "Trần Thị Như Ngố " và tuyên bố không liên quan gì đến điều đã ký, liệu cộng đồng có chấp nhận không???

    Nếu cộng đồng tuyên bố: mày tuy đổi giới tính, nhưng vẫn không đổi được giá trị hiệu lực của công hàm!!!

    Thì có phải mất công không???

    Còn nếu điều đã ký không (hoàn toàn) có giá trị, có thể cãi được, thì cần gì phải nhất định đổi giới tính để cãi (không phản đối chuyện đổi giới tính!)

    Phản hồi: 

    Lấy lại Hoàng Sa là chuyện không tưởng vào trung hạn, tức 30-40 năm nữa. Với tốc độ phát triển hiện tại của TQ, ngày lấy lại HS có thể nói là sẽ không có. Vậy nên đừng mơ mộng, lẽ dĩ nhiên không ai cấm chúng ta mãi lải nhải HS-TS là của VN cả. Vấn đề mấu chốt hiện tại của nước Việt không phải là lấy lại HS-TS, mà là phết bỏ đám xác già thối não ở Ba Đình càng sớm càng tốt, bởi nếu chế độ thối nát này ra đi, VN còn có cơ hội (dầu là mong manh) để lấy lại cương thổ đã mất, còn nếu không việc lấy lại có thể nói là chết vĩnh viễn.

    Phản hồi: 

    Trung quốc có ý đồ xâm lược nước ta từ lâu, nay chúng viện vào "công hàm" của ông Đồng để lấy lý do cho việc làm bất chính của chúng. Nếu không có cái "công hàm " ấy thì chúng lấy lý do khác, mà dã tâm của chúng làm muốn thôn tính nước ta thì chúng ỉ thế mạnh mà xâm lược nước ta cũng chẳng cần nêu lý do gì cả. Ta cứ cãi vã với anh AQ (Chí Phèo) thì đến tết Công gô cũng không ngã ngũ.

    Năm 1979 chúng tấn công các tỉnh biên giới phía Bắc nước ta rồi sau đó chiếm một phần lớn thác Bản Dốc và Mục Nam quan thì chúng có dưạ vào công hàm nào không? Rồi chúng xâm lược Ấn Độ hồi giữa thế kỷ trước thì chúng có dựa vào công hàm nào không? Lại còn chuyện chúng đã thôn tính hoàn toàn đất Tân Cương của dân tộc Ugur (Duy Ngô Nhĩ) thì chúng có đưa ra chứng cớ gì?

    Nay chúng ta cần tìm cách cùng nhau lấy lại phần biển đảo bị chúng cướp thì hơn là dùng bàn phím cãi vã với nhau. Nhà nước mình cũng chỉ cãi vã với Trung quốc về lý và luật cũng chẳng giải quyết được gì. Ta có thể thắng trên lý thuyết nhưng lại thua trong thực tế. Cái mấu chốt cho lý lẽ và luật là giải quyết bằng lực, thì nhà nước ta yếu thế. Rõ ràng là lỗi thuộc về những người CS lớp trước "trái tim lầm lỡ (nhầm chỗ) để trên đầu" tưởng thù là bạn. Nay mọi sự đã rõ ràng thì nhà nước lại lo đối phó với dân nhiều hơn đối phó với giặc và có nhiều việc làm và thủ đoạn khó hiểu làm cho dân nghi ngờ, đâm ra vừa sợ mất nước, muốn bày tỏ nhiệt tình yêu nước cũng lại vừa sợ nhà nước. Thế là dân ta có nhiều nỗi sợ quá. Theo những người yêu nước tham gia lễ tưởng niệm những anh hùng đã hy sinh trong trận chiến bảo về Hoàng Sa hồi 1974, hay ngồi quạt cho "anh thợ cắt đá" hay tham gia nhẩy đầm khiêu vũ do Đảng tổ chức? Theo Đảng CS thì người dân nên làm thế nào trước "hai dòng nước"? Thờ ơ với đất nước là có tội với Tổ quốc (nhưng không bị bất kỳ hình phạt nào) còn tham gia vào hoạt động yêu nước thì lại có tội với Đảng và có thể vào tù ngay tắp lự.

    Trước tình hình thế này thì ĐOÀN KẾT VỚI AI? Đoàn kết với người yêu nước hay đoàn kết với Đảng?

    Bao giờ Đảng mới trả lời dứt điểm và rõ ràng để người dân biết mà hành xử cho đúng hay cho được? Nói Đảng thì chung chung quá, xin hỏi đích danh 4 vị tứ trụ triều đình, xem ai trả lời? Còn biết chắc chắn là có hỏi anh Huynh ngọng thì anh ta đéo trả lời đâu. ( Anh Huynh không phát âm được âm "L" nên không bao giờ nói tục, chị em yên tâm).

    Phản hồi: 

    Có ý kiến cho rằng công hàm của một quốc gia là một món nợ. So sánh như vậy là hết sức kệch cỡm.

    Tôi cho rằng công hàm công nhận lãnh thổ, lãnh hải một quốc gia, không phải là một món nợ. Thay vì điều đó, một công hàm như vậy là thể hiện quan điểm chính thống, và nhất quán của một chính phủ đối với một vấn đề tầm vóc quốc gia, và vì vậy nó chỉ có thể bị phế bỏ nếu chính phủ đó bị thay thế.

    Phản hồi: 

    [quote=có tên]

    Muốn tiếp tục tranh luận, thì phải biết phân biệt quốc gia và chính thể đi nhé, phân biệt hai quốc gia có mang cùng dòng giống VN, nhưng có chủ quyền lãnh thổ không giống nhau chia cách bởi sông Bến Hải 1954 (Nam Hàn, Bắc Hàn cũng trong hoàn cảnh này) rồi sau đó hãy lồng cái công hàm PVĐ, rồi sau đó hãy lồng một quốc gia VN thống nhất 1975 và chính thể hiện nay, có phân biệt được như thế mới thấy công hàm PVĐ 1958 nó có giá trị gì và tại sao không giá trị.

    Thà làm đầy tớ thằng khôn, nói một hiểu mười, làm thầy thằng dại, giải thích trăm lần cũng không thông. Mệt.[/quote]

    Bây giờ hỏi ngắn gọn:

    1. CHXHCN VN, và các biến thái, nếu có, của nó liệu có thể "hoá giải" được cái công hàm của PVĐ hay không??? cơ hội hoá giải tốt hay xấu???

    2. Nếu xoá bỏ CHXHCN VN, lập nên 1 CQ khác, tuyên bố kế thừa VNCH, thì có hoá giải được cái công hàm PVD không??? và cơ hội hoá giải có lớn hơn trường hợp 1 không???

    Cái nào có cơ hội lớn hơn và mất ít thời gian hơn thì tìm cách thuyết phục mọi người đi theo cái đó!!!

    Dĩ nhiên, tất cả chỉ là lý thuyết, TQ cứ nằm ỳ ra thì làm gì được nó, ngoài chiến tranh?!

    Phản hồi: 

    [quote=Khách JLN]@Bác Admin,

    Không biết tiêu chuẩn của DL có tự hạ thấp xuống không, nhưng tôi thấy các bác để cho một số còm sĩ như VN20016 công kích, nói xấu và thậm chí xúc phạm cá nhân các còm sĩ khác (như gọi người khác là "con bò"...?) trong sân này làm tôi nản quá, thất vọng về DL và không muốn vào còm nữa.

    Mong bác Admin vá các bác quan tâm có ý kiến răng cái phong cách bình luận của những kẻ như VN2006 là bình thường và là chuẩn chấp nhận được bởi DL hay không để chúng tôi còn biết nên vào hay ra sân tránh miểng?

    Cảm ơn.

    JLN[/quote]

    Phan Châu Thành aka PCT, aka JLN, aka...!!!

    Muốn "khiếu kiện", thì nên dùng nick "Phan Châu Thành" cho thẳng thắn, đàn ông.

    Không nên đổi sang nick JNL để tỏ ra "khách quan"!!!

    Đàn ông nên dùng 1 nick thôi, hoặc dùng nick theo chủ đề như 1 số người hay làm cũng được!!!

    Nick JLN là cái níck tuyên bố "nhà tư bản lỗ vốn là nhà tư bản không bóc lột" đúng không???

    Cứ thích dùng vải thưa che mắt còm sỹ!!!

    Phản hồi: 

    Nếu năm 1973 mà Việt nam thông nhất theo đúng tinh thần Hiệp định Pari thf chắc không có vấn đề Hoàng sa hôm nay.

    Phản hồi: 

    đù, các bác cãi nhau, chửi nhau trâu bò um sùm quá mà chả có đi vào trọng tâm gì cả, phải chú ý vào những điểm cơ bản sau.

    1. Nội dung công hàm của chính phủ VNDCCH gửi cho chính phủ CHNDTH năm 1958 công nhận tuyên bố của chính phủ CHNDTH về chủ quyền của CHNDTH đối với biển Đông, các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là rất rõ ràng, cụ thể, tường minh, không thể chối cãi được.

    2. Nếu CHXHCNVN hiện nay tự xem và được xem như là chính thể kế thừa liên tục VNDCCH, sau khi VNDCCH đã giải phóng phần lãnh thổ, lãnh hải Nam VN khỏi tay quân cướp nước và bán nước Mỹ Nguỵ để thống nhất cả đất nước VN, thì bức công hàm của chính phủ VNDCCH gửi cho chính phủ CHNDTH năm 1958 kia vẫn còn nguyên giá trị về mặt chính trị, ngoại giao, pháp lý, nghĩa lý, minh định rằng CHXHCNVN hôm nay, hậu thân của VNDCCH khi xưa, từng có hành động chính thức ủng hộ tuyên bố của CHNDTH về chủ quyền của CHNDTH đối với biển Đông và các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Chẳng thể nào bác bỏ được.

    3. Nếu CHXHCNVN nay tự nhận mình là kết quả của việc VNDCCH thôn tính VNCH, lật đổ chính quyền VNCH, sát nhập trái phép lãnh thổ, lãnh hải VNCH vào VNDCCH, nay chịu tách ra làm hai, khôi phục lại chính quyền VNCH, trả lại chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải phía từ nam vĩ tuyến 17 trở xuống cho VNCH, sau đó tiến hành hiệp thương giữa hai miền, hai chính phủ, để tái thống nhất đất nước, VNDCCH đồng ý sát nhập vào VNCH để lập ra chính thể mới, hiến pháp mới, tổ chức tổng tuyển cử toàn VN lập ra chính phủ mới, thì chính quyền VN mới này mới có đủ tư thế, chính danh để bác bỏ hoàn toàn giá trị, ý nghĩa của bức công hàm do chính phủ VNDCCH gửi cho chính phủ CHNDTH năm 1958 trong các vụ việc liên quan đến vấn đề chủ quyền đối với biển Đông, mới có cơ may để kiện ra toà án quốc tế về việc CHNDTH đang xâm chiếm trái phép quần đảo Hoàng Sa với hi vọng sẽ thắng kiện. Thực đơn này quả rất công phu, hết sức phức tạp, nhưng vẫn có thể thực hiện được, mặc dù sẽ vô cùng khó nuốt, dễ chết nghẹn họng, đối với cha con nhà sản :)

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Chửi bới CQ VNDCCH trong diễn đàn này thì quá dễ. Chỉ nên nhớ là dù đã được HĐ Giơ-ne-vơ giao cho VNCH quản lí nhưng CQ VNCH cũng chẳng nhận thấy được tầm quan trọng của HS và TS nên đã để rơi rớt dần. Bằng chứng là hết các đảo phía đông HS mất năm 1956 vào tay TQ và đảo Ba Bình lớn nhất TS vào tay ĐL, rối lại đến các đảo lớn thứ 2 và thứ 3 của TS như Thị Tứ và Song Tử Đông và Song Tử Tây để mất vào tay Philippines năm 1968. Do phòng thủ lỏng lẻo nên đến năm 1974 lại để mất toàn bộ phần còn lại của HS vào tay TQ. Sau khi mất HS CQ VNCH mới tỉnh ngộ nên vớt vát lấy lại được đảo Sông Tử Tây trong chiến dịch Trần Hưng Đạo. THDQ và TC đã tuyên bố đường lưỡi bò bao nhiêu năm nay mà có thấy VNCH phản đối ra LHQ đâu.

    Nói tóm lại thì sau này các mới thấy được tầm quan trọng của Biển Đông và HS-TS. Bây giờ ngồi bới móc phỉ báng thế hệ quá khứ có phải là cách hay để cứu HS-TS hay không?[/quote]

    Bác biết trách mà không biết nghĩ. Chính quyền miền Nam được thành lập từ con số không. Những đảng phái chính trị, nhân sĩ, trí thức đã bị đảng CS thủ tiêu không chừa một ai. Thành lập và vận hành một chính quyền mới cần người, thời gian và kinh nghiêm, thêm vào đó là sự phá hoại của CS Bắc Việt bằng đủ mọi cách: thủ tiêu, ám sát, đặt mìn, đặt bom, pháo kích, đánh to, đánh nhõ, phục kích, bắn sẽ...không chừa một hành động nào dù hèn hạ đến đâu, thì làm sao một chính quyền non trẻ cùa như chính quyền miền Nam có thể làm tốt mọi việc. Chí ít chính phủ Sài Gòn không bán đứng biển đảo VN mà không chống trả và không lên tiếng trước sự xâm chiếm Hoàng Sa (1974) và Mạc Ga (1988) của Trung Cộng như chính quyền Hà Nội đã làm trong sự im lặng đồng lõa.

    Ở đây là diễn đàn tự do, người có lương tâm phải lên tiếng không phải cho chính mình mà là cho những người đang bị áp bức, đang nằm trong vòng kềm tỏa của CSVN, nhất là cho những tù nhân lương tâm không được nói. Vì thế đôi khi chúng ta phải nói to lên, mạnh lên gấp đôi, gấp ba lần bình thường. Đứng về phía bị áp bức không những là một bổn phận mà còn là một danh dự. Đừng đễ lương tâm của bác ngũ yên và câm lặng.

    Phản hồi: 

    @ Visitor,

    Sao bác lại "quên" không đưa ra vụ mất đảo/bãi đá Gạc ma gần đây nhất năm 1988 mà CSVN bảo vệ băng cách không nổ súng, chỉ dùng xác thịt của các chiến sĩ công binh làm bia đỡ đạn thế nhỉ?

    Điều đó nói lên sự đối lập của tinh thần giữ đảo đời đời nay của lính VN và bán đảo "quyết liệt" và duy nhất trong lịch sử dân tộc Việt của đảng CSVN, nên bác khó nói chăng?

    Tức là đảng của bác đang đối lập với dân tộc đó!

    Còn CP VNCH, dù họ có để thua và mất đảo như bác nói, nhưng họ đã nổ súng và hy sinh đến người lính cuối cùng giứ đảo (Trung tá Hạm trưởng Ngụy Văn Thà) đúng với tinh thần giữ đảo giữ nước của người Việt, dân tộc việt xưa nay, sao bác dám xúc phạm tiền nhân anh hùng?

    BMX

    Phản hồi: 

    Chửi bới CQ VNDCCH trong diễn đàn này thì quá dễ. Chỉ nên nhớ là dù đã được HĐ Giơ-ne-vơ giao cho VNCH quản lí nhưng CQ VNCH cũng chẳng nhận thấy được tầm quan trọng của HS và TS nên đã để rơi rớt dần. Bằng chứng là hết các đảo phía đông HS mất năm 1956 vào tay TQ và đảo Ba Bình lớn nhất TS vào tay ĐL, rối lại đến các đảo lớn thứ 2 và thứ 3 của TS như Thị Tứ và Song Tử Đông và Song Tử Tây để mất vào tay Philippines năm 1968. Do phòng thủ lỏng lẻo nên đến năm 1974 lại để mất toàn bộ phần còn lại của HS vào tay TQ. Sau khi mất HS CQ VNCH mới tỉnh ngộ nên vớt vát lấy lại được đảo Sông Tử Tây trong chiến dịch Trần Hưng Đạo. THDQ và TC đã tuyên bố đường lưỡi bò bao nhiêu năm nay mà có thấy VNCH phản đối ra LHQ đâu.

    Nói tóm lại thì sau này các mới thấy được tầm quan trọng của Biển Đông và HS-TS. Bây giờ ngồi bới móc phỉ báng thế hệ quá khứ có phải là cách hay để cứu HS-TS hay không?
    -------------------
    OLd-visitor

    Phản hồi: 

    @Bác Admin,

    Không biết tiêu chuẩn của DL có tự hạ thấp xuống không, nhưng tôi thấy các bác để cho một số còm sĩ như VN20016 công kích, nói xấu và thậm chí xúc phạm cá nhân các còm sĩ khác (như gọi người khác là "con bò"...?) trong sân này làm tôi nản quá, thất vọng về DL và không muốn vào còm nữa.

    Mong bác Admin vá các bác quan tâm có ý kiến răng cái phong cách bình luận của những kẻ như VN2006 là bình thường và là chuẩn chấp nhận được bởi DL hay không để chúng tôi còn biết nên vào hay ra sân tránh miểng?

    Cảm ơn.

    JLN

    Phản hồi: 

    Tui cũng hy vọng chính quyền CSVN hoá giải cái "công văn" Phạm Văn Đồng với lý luận "thư riêng" và cả hai ông Châu Ân Lai và Phạm Văn Đồng là "vi hiến," "bất hợp pháp" như ông tác giả bài viết.
    Cá nhân tui chỉ e khi đưa ra lý luận thế thì thiên hạ cười cho chạy mất dép khỏi phòng hội nghị. Nhưng hãy cứ thử, chả chết thằng Tây hay Tàu nào. Cùng lắm là làm trò cười cho thiên hạ, như đảng và chính phủ đã và đang làm. lol

    Có cách giải quyết cái "văn kiện" rắc rối đó một cách tận gốc, tận ngọn, mà chả phải tranh cãi lằng nhằng "có giá trị" hay không, mà ngay ngày mai chính quyền CSVN hiện hữu có thể làm, nếu muốn. Hoặc bất cứ chính quyền hậu-CS nào cũng có thể làm.

    Ngay ngày mai:

    1. Ông đương kim thủ tướng chính phủ CSVN có thể đệ trình lên Cuốc Hội một bản dự thảo "luật" hay "tuyên bố" (resolution or declaration) trong đó nêu rõ văn kiện ký và gửi đi năm 9/1958 của Phạm Văn Đồng là đi ngược lại lợi ích quốc gia. Lên và kết án ngoài Phạm Văn Đồng, những người đồng thuận, và thảo bức văn thư đả đi ngược với quyền lợi của quốc gia, dân tộc. Nay chính thức tuyên cáo huỷ, không chấp nhận tất cả nội dung bức văn kiện, và tất cả những văn thư, ký kết chính thức hoặc không chính thức đến HS-TS do những người trên soạn thảo, gửi đi. Xác nhận chủ quyền của VN trên 2 quần đảo trên. Sẳn sàng đàm phán, thương thảo để giải quyết tranh chấp chủ quyền trong hội nghị đa quốc gia (multilateral but not bilateral), cam kết không đơn phương sử dụng biện pháp quân sự.
    Tôn trọng chủ quyền không tranh cãi của TQ ở những nơi không có tranh chấp với quốc gia thứ 3.

    2. Cuốc Hội hiện hữu bàn thảo bản dự thảo tuyên bố trên, rồi thông qua hoặc không.

    3. Nếu CH thông qua thì đưa lên cho ông đương kim chủ tịt nước ký để trở thành một văn bản luật pháp chính thức của quốc gia.

    4. Sau đó ông thủ tướng có thể lệnh cho bộ ngoại giao soạn thảo một bức văn thư gửi đi, chính thức huỷ bức văn kiện cũ của PVĐ, và thay thế bằng văn thư dựa trên điều luật vừa tuyên bố.

    Nếu làm được thế thì vừa danh chính ngôn thuận, kín kẽ, hợp pháp cả trong nước lẫn ngoại giao, giải quyết tận gốc mà cũng chẳng phải tranh cãi, "vặn vẹo chữ nghĩa" để lập luận "văn kiện" năm 1958 của Phạm Văn Đồng là cái gì, có bao nhiêu giá trị. Nó là cái gì, có hay không có giá trị đều bị huỷ bỏ và thay thế. Mà cả 2 anh chủ tịch nước và thủ tướng cùng chia nhau hưởng hào quang. Buộc CSTQ phải tìm một lý lẽ khác. Tất nhiên Phạm Văn Đồng phải làm kẻ tế thần, với tội phản quốc.

    Xác suất đảng và chính quyền CSVN "hoá giải" cái "văn kiện" khó tiêu theo kiểu "chính đại quang minh" là rất thấp. Tất cả hiện nay chỉ là tìm mọi cách để biện minh theo kiểu "vặn vẹo," "mánh mung chữ nghĩa," "tiểu xảo kỷ thuật." Nếu thành công thì tốt, chả có gì để bàn, nhưng làm như thế là nhắm vào sở trường của CSTQ, những tổ sư gia, "đại lưu manh chữ nghĩa" trong các bản cam kết, hiệp định.

    Phản hồi: 

    [quote=có tên]
    Vay nợ là minh hoạ dốt, ví nó không liên quan đến chủ quyền.

    Hai chính quyền của VNDCCH và VNCH ký hiệp định 1973, đình chiến và không xâm phạm lẫn nhau. Vậy thì chính quyền hiện nay của nuớc VNDCCH có phải tôn trong hiệp định 1973 không? Nếu được thế, cả triệu người buồn (không có phần triệu người vui) sẽ ăn tết lớn.[/quote]
    Nói lại cho rõ:
    Hai chính quyền của hai quốc gia VNDCCH và VNCH ký hiệp định 1973, đình chiến và không xâm phạm lẫn nhau.
    Vậy thì chính quyền hiện nay của nuớc CHXHCNVH có phải tôn trong hiệp định 1973 không? Nếu được thế, cả triệu người buồn (không có phần triệu người vui) sẽ ăn tết lớn.

    Phản hồi: 

    [quote=VN2006A]

    Cái ví dụ "vay nợ" chỉ có tính minh hoạ cho việc khi 1 chính quyền, nhất là khi chính quyền đó được cộng đồng thế giới công nhận, đã ký kết với 1 nước khác 1 cái gì đó.

    Thì ngay cả sau khi cái chính quyền (đã có cái ký kết đó) có bị lật đổ bằng cách nào đi chăng nữa, thì cái chính quyền sau nó cũng vẫn phải có trách nhiệm với những cái đã ký của cái chính quyền (bị lật đổ). Chính quyền mới có thể đàm phán lại, nhưng không thể nói là tôi không có trách nhiệm gì đối với những ràng buộc của chính quyền trước đó.

    [/quote]
    Vay nợ là minh hoạ dốt, ví nó không liên quan đến chủ quyền.

    Hai chính quyền của VNDCCH và VNCH ký hiệp định 1973, đình chiến và không xâm phạm lẫn nhau. Vậy thì chính quyền hiện nay của nuớc VNDCCH có phải tôn trong hiệp định 1973 không? Nếu được thế, cả triệu người buồn (không có phần triệu người vui) sẽ ăn tết lớn.

    Phản hồi: 

    [quote=VN2006A][quote=có tên]

    blah...blah...[/quote]

    Con bò "có tên" đọc không hiểu lại cứ thích to còi ...ò...ò...

    Cái ví dụ "vay nợ" chỉ có tính minh hoạ cho việc khi 1 chính quyền, nhất là khi chính quyền đó được cộng đồng thế giới công nhận, đã ký kết với 1 nước khác 1 cái gì đó.

    Thì ngay cả sau khi cái chính quyền (đã có cái ký kết đó) có bị lật đổ bằng cách nào đi chăng nữa, thì cái chính quyền sau nó cũng vẫn phải có trách nhiệm với những cái đã ký của cái chính quyền (bị lật đổ). Chính quyền mới có thể đàm phán lại, nhưng không thể nói là tôi không có trách nhiệm gì đối với những ràng buộc của chính quyền trước đó.

    Đây là để phản bác lại ý kiến cho rằng lật đổ CQ CS, thành lập 1 CQ mới, tuyên bố kế thừa VNCH trước đây-ví dụ thế- rồi thì cái công hàm của PVĐ vô giá trị!!!

    Nó không dễ như thế!!!

    Cho nên, nếu chứng minh được cái công hàm của PVĐ vô giá trị, hoặc 1 phần của nó vô giá trị, thì không cần nhất định phải có 1 CQ khác. Mà có thể làm ngay khi CQ CS vẫn còn tồn tại, làm tốt hơn hay dở hơn nếu có 1 CQ khác CS hay không, không tranh cãi ở đây.

    Còn nếu công hàm PVD có giá trị hiệu lực, thì CQ sau này sau CQ CS dù có lên bằng cách nào, cũng vẫn phải có trách nhiệm với cái công hàm đó, không "quỵt" được!!!

    Trừ trường hợp chứng minh được CQ VNDCCH là CQ không được thế giới công nhận!!!

    Đã dốt lại cứ thích lanh chanh!!![/quote]
    Muốn tiếp tục tranh luận, thì phải biết phân biệt quốc gia và chính thể đi nhé, phân biệt hai quốc gia có mang cùng dòng giống VN, nhưng có chủ quyền lãnh thổ không giống nhau chia cách bởi sông Bến Hải 1954 (Nam Hàn, Bắc Hàn cũng trong hoàn cảnh này) rồi sau đó hãy lồng cái công hàm PVĐ, rồi sau đó hãy lồng một quốc gia VN thống nhất 1975 và chính thể hiện nay, có phân biệt được như thế mới thấy công hàm PVĐ 1958 nó có giá trị gì và tại sao không giá trị.

    Thà làm đầy tớ thằng khôn, nói một hiểu mười, làm thầy thằng dại, giải thích trăm lần cũng không thông. Mệt.

    Phản hồi: 

    [quote=có tên]

    blah...blah...[/quote]

    Con bò "có tên" đọc không hiểu lại cứ thích to còi ...ò...ò...

    Cái ví dụ "vay nợ" chỉ có tính minh hoạ cho việc khi 1 chính quyền, nhất là khi chính quyền đó được cộng đồng thế giới công nhận, đã ký kết với 1 nước khác 1 cái gì đó.

    Thì ngay cả sau khi cái chính quyền (đã có cái ký kết đó) có bị lật đổ bằng cách nào đi chăng nữa, thì cái chính quyền sau nó cũng vẫn phải có trách nhiệm với những cái đã ký của cái chính quyền (bị lật đổ). Chính quyền mới có thể đàm phán lại, nhưng không thể nói là tôi không có trách nhiệm gì đối với những ràng buộc của chính quyền trước đó.

    Đây là để phản bác lại ý kiến cho rằng lật đổ CQ CS, thành lập 1 CQ mới, tuyên bố kế thừa VNCH trước đây-ví dụ thế- rồi thì cái công hàm của PVĐ vô giá trị!!!

    Nó không dễ như thế!!!

    Cho nên, nếu chứng minh được cái công hàm của PVĐ vô giá trị, hoặc 1 phần của nó vô giá trị, thì không cần nhất định phải có 1 CQ khác. Mà có thể làm ngay khi CQ CS vẫn còn tồn tại, làm tốt hơn hay dở hơn nếu có 1 CQ khác CS hay không, không tranh cãi ở đây.

    Còn nếu công hàm PVD có giá trị hiệu lực, thì CQ sau này sau CQ CS dù có lên bằng cách nào, cũng vẫn phải có trách nhiệm với cái công hàm đó, không "quỵt" được!!!

    Trừ trường hợp chứng minh được CQ VNDCCH là CQ không được thế giới công nhận!!!

    Đã dốt lại cứ thích lanh chanh!!!

    Phản hồi: 

    [quote=VN2006A]
    Hóa ra chiến sỹ này nhận xét về cái nick Phan Châu Thành giống hệt mình. 1 tên cực kỳ cảm tính!!! trước đây có đọc 1 vài bài của PCT, thấy cảm tính quá nên không bao giờ đọc nữa, dù có hiện ra trước mắt cũng thế. Đối với bọn Danlambao cũng thế, không bao giờ đọc.

    Không hiểu sao mình thích phụ nữ tình cảm, nhưng lại rất ghét đàn ông cảm tính!!!???
    [/quote]
    Cảm tính mà còn có cực kỳ cảm tính và đo được từng centimet, cứ như là đang yêu và còn cực kỳ yêu và đo được từng decibel, mẹ kiếp cái ngôn ngữ như bốc mùi. Mở miệng cũng chả khác Chí Phèo, đéo, địt, tiêu chuẩn bắc ra phết, phụ nữ gọi bọn này là vũ phu.

    [quote=VN2006A]
    Bây giờ quay lại chủ đề công văn PVĐ, trên DL đã có nhiều lần tranh cãi về chủ đề này, đối với mình trở nên nhàm và không giải quyết được gì!!!

    Tựu chung chỉ có hai hướng:

    1. Cách thứ nhất: cố cãi, tìm cách vô hiệu hoá cái công hàm đó, nếu có thể được??? có được hay không??? Không biết chắc, nhưng cứ cố, tìm mọi cách có thế được, bằng chứng, lập luận theo phương diện pháp lý...v...v...

    2. Cách thứ 2: cách này những nicks như "Khách kẹt (qua) đường", Phiên Ngung...v...v... rất khoái: đó là lật đổ chính quyền hiện tại, thành lập chính quyền mới và vô hiệu hoá cái công hàm đó bằng cách tuyên bố là chính quyền mới không liên quan đến CQ (CS)cũ!!!

    Nhưng, xét theo pháp luật quốc tế, như thế có được không??? Thì ,xin lỗi, đéo thấy cái đám này giải thích!!!

    Theo nhận xét của tôi, trên thế giới có cả loạt nước nổ ra cách mạng, chính quyền mới lên thay, hoàn toàn mới. Nhưng các nước chủ nợ, chủ yếu là phương Tây, người ta chỉ giảm nợ, xoá nợ cho chính quyền mới. Chứ chưa thấy chính quyền mới nào tự động đơn phương xoá nợ của CQ trước đối với các chủ nợ trước đây cả!!!

    Ví dụ đơn giản và mới nhất: Ukraine đang nợ Nga trên 2 tỷ US$ tiền gas, cách mạng xong rồi, bầu cử cũng vừa xong hôm qua, nhưng quỵt nợ thế đếch nào được 2 tỷ đô của Nga???

    Thế cho nên, nếu cái công hàm PVD có hiệu lực, thì cái chính quyền nối tiếp cái CQ CS bây giờ dù là dân chủ, độc tài hay phong kiến, hay cái của nợ gì đi nữa chắc gì đã gỡ được ra như cái đám chết tiệt nêu ở trên mong ước???

    Các nước có nợ, muốn quỵt nợ, cứ làm 1 cuộc cách mạng lật đổ chính thay chính quyền mới là xong à???

    Bọn mạnh trên thế giới chắc chắn nó không để chuyện này thành tiền lệ!!!

    Đâu có dễ như thế![/quote]

    Nói sao mà ngu quá vậy, kiến thức luật pháp cũng giới hạn, so sánh thì nông cạn như nước với lữa, không có một yếu tố tương đồng.

    Phân tích nhé.

    Khi vay mượn, nhất là mượn quốc tế, quốc gia với quốc gia, nó có văn bản, nó có điều lệ, nó được ký kết có ngày có giờ và còn được tổ chức ký kết trọng thể, quốc gia trường kỳ, chính thể dù quốc gia hay cộng sản chỉ là giai đoạn, cái nợ này nó không thể xóa vì thay đổi chính thể nhưng có tính liên tục cho đến khi trả hết nợ hay được xóa bỏ từ đối tác.

    Chuyện chủ quyền quốc gia đất đai biển đảo, nó là trường kỳ và liên tục, trong hai trăm năm trờ lại đây, khi con người trên hành tinh này gần gủi nhau hơn với những phát minh của công nghệ, chủ quyền biển đảo nó thành nét rõ ràng, có ghi chép và còn được thế giới tôn trọng qua những hiệp ước, không còn có chuyện mang dân đi cắm dùi mở mang bờ cõi như cách đây vài trăm năm.

    Chuyện tranh chấp chủ quyền, nó bắt đầu xẩy ra, khi trong một khoảng thời gian lịch sử, quốc gia này xâm chiếm quyền lợi cùa quốc gia khác, như Sô Viết với những quần đảo phía bắc của Nhật, như Tàu với Hoàng Sa, Trường Sa của VN, nên nhớ VN đã có chủ quyền với HS, TS khi VN còn là thuộc địa Pháp, và nhà Mãn Thanh tàu đã công nhận

    Nga bán Alaka cho Mỹ, đúng không sai, bởi vì nó là thực thể, có giao kèo mua bán và có ký kết của hai quốc gia.

    Công hàm PVĐ, không là thực thể vì HS, TS đek phải của VNDCCH, nó thuộc về VNCH, VNDCCH và VNCH là hai quốc gia riêng biệt, được thế giới công nhận năm 1954, hơn nửa công hàm PVĐ công phải là giao kèo mua bán, ký kết giữa hai quốc gia, nó chỉ công nhận một thực thể ảo.

    Vì vậy, so sánh chủ quyền quốc gia như tờ giấy nợ là đại DỐT.

    Phản hồi: 

    [quote=Bạch Miêu][quote]Các nước có nợ, muốn quỵt nợ, cứ làm 1 cuộc cách mạng lật đổ chính thay chính quyền mới là xong à???[/quote]

    Tôi thì nghĩ chuyện công hàm PVĐ chỉ là công nhận biên giới của TQ như thế nào, khác với chuyện VN phải công nhận nợ nầng của VN.
    Lúc đó ông HCM /PVĐ đứng trong vị trí kẻ thứ 3( hàng xóm) công nhận ranh giới của kẻ thứ nhất( TQ) bất chấp trong đó có dính chủ quyền của kẻ thứ 2(VNCH/ Đài/Phi) hay không.
    Còn thay đổi một chính phủ hay đảng phái cầm quyền cũng không có nghĩa là phải đuổi hết các đảng viên CS từ trên xuống dưới mà chỉ dùng "đúng người, đúng việc". Làm sai, phá hoại thì đuổi luôn, không đem chuyện chính trị vào nghành chuyên môn. Quan trọng là Hiến pháp và luật lệ phải rõ ràng.
    Măc dù chữ VNCH và lá quốc kỳ cờ vàng 3 sọc đỏ đã trải qua hai đời đảng khác nhau, nhưng chắc sẽ khó dựng lại nó vì đơn giản là dân ta đã bị Ban Tuyên Huấn đánh đồng vào 1 đảng " Miền Nam", Mỹ nguỵ gì gì đó rồi, và sau này là " thù dai, nhỏ mọn" :-) họ hồ hởi phấn khởi hơn với lá cờ của ông Cụ vác đâu đó về.
    Đã làm người thì ai cũng sẽ chết, nên giải pháp đơn giản nhất là ôm hình ông Cụ trầm mình ở Biển Đông là hưng phấn nhất. Đừng có bày trò tự thiêu để đánh động thế giới hay Cảnh sát biển VN, vì dân Tây Tạng cũng tự đốt tới hơn 100 mà chả ăn nhập gì![/quote]

    1)Có vài bác (ví dụ VN2006, ví dụ thiếu nợ tiền viết còm DL) cứ đem chuyện thiếu nợ tiền bạc ra để so sánh với chủ quyền biển đảo HS-TS. So sánh như vậy là sai bởi vì tình huống và cơ sở pháp lý khác nhau

    Ngay trong thương mại vẫn có thể phản bác khi cho rằng bị lừa

    [quote]
    http://fr.wikipedia.org/wiki/Abus_de_faiblesse

    Un abus de faiblesse consiste à exploiter l'état d'ignorance ou de vulnérabilité psychique ou psychologique d'une personne pour l'amener à prendre des engagements dont elle est incapable de voir l'importance. Cet abus peut être puni comme délit pénal aggravé lorsqu'il s'agit d'une secte.

    Tạm dịch :
    Lạm dụng suy yếu là khai thác sự thiếu hiểu biết hoặc dễ bị tổn thương tinh thần hay tâm lý của một người để làm cho người này cam kết chấp nhận mặc dù người này không có đủ khả năng nhìn thấy được tầm quan trọng. Lạm dụng điều này có thể bị trừng phạt như một tội hình sự trầm trọng hơn khi đó là một giáo phái.

    Ông cựu TT Sarkozy từng bị nghi ngờ lạm dụng suy yếu của bà Liliane Bettencourt để nhận tiền
    [/quote]

    2) Như vậy rõ ràng cả hai bên Chu Ân Lai và Phạm Văn Đồng đều vi phạm hiến pháp của nước mình, kể cả vi phạm luật pháp quốc tế vì đường hàng hải biển Đông với Phi, Brunei, Mãi Lai,...

    Điều đó cho thấy cần nhanh chóng thay đổi hệ thống nhà nước sao cho trở thành một nhà nước pháp quyền, mọi đảng phái phải ở dưới quyền nhà nước. Cái kiểu đảng lãnh đạo tuyệt đối chỉ đưa đến vi hiến và phạm pháp. Làm gì có cái trò đảng lãnh đạo ở trên cả quốc hội, tòa án !

    Việc đòi chủ quyền của Tàu 1958, chỉ có VNDCCH mơ hồ tán thành một cách bất hợp pháp. Các bác nào có tài liệu cho thấy VNCH, Philippines và các nước khác đã phản đối không ?

    Phản hồi: 

    @Trần Thị Ngự
    Bác Ngự nên thông cảm cho các đồng chí ta. Xưa nay đóng cửa dạy nhau, các đồng chí ấy chỉ dùng luật rừng. Luật đặt ra là đễ áp dụng cho ai kìa đễ người đó phải tuân thủ chứ chẳng phải cho các đồng chí ấy. Đảng còn ngồi xổm trên bộ luật cao nhất nước là hiến pháp nữa kia mà. Còn về phần chữ ký, các đồng chí có coi ra cái kí lô nào. Hiệp Định Ba Lê vừa ký năm 1973 thì hai năm sau các đồng chí đã xua quân tràn qua vĩ tuyến 17 dứt điểm miền Nam VN. Thế giới chẳng ai lên tiếng vì họ coi đó là chuyện nội bộ của VN. Các đồng chí ấy cứ quen mãi đường xưa lối cũ không ngờ lại gặp thằng côn đồ láng giềng vừa to con vừa hung ác, lạng quạng là nó thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay, làm trái ý nó thì có nước mà ốm đòn với nó. Thôi đây cũng là dịp tốt cho các đồng chí ấy tập tững học hành luật pháp quốc tế để kiện thằng láng giềng khốn nạn. Hy vọng là ánh sáng văn minh sẽ soi sáng cái tâm hồn u tối của các đồng chí ấy đễ các đồng chí ấy bừng sáng mà áp dụng luật pháp trong nước một cách văn minh.

    Phản hồi: 

    Lối thoát duy nhất
    Tóm lại , lối thoát duy nhất để quốc tế có thể nghe lọt tai được là làm theo giải pháp của Lê Hải Bình và người thực hiện phải là đương kim Chủ tịch nước Trương Tân Sang , cấp cao nhất của quốc gia , ra văn bản có dấu Quốc huy đàng hoàng , bác bỏ việc làm vi phạm pháp luật của ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng này dể có cớ bác cái công hàm năm 1958 đó đi . Theo điều 4 Hiến Pháp 2013 đây là trách nhiệm của DCSVN . Vậy ĐCSVN có dám làm không .

    Phản hồi: 

    Bọn chúng giờ này đểu thật. Thủ tướng VN cũng chỉ bằng chủ tịt xã. Tiếp tới công nhận chế độ cs là sự độc tài của những thằng ngu thế là xong.

    Phản hồi: 

    Hãy xem các nhân vật từ chính quyền Hanoi đã thay đổi tên gọi cái thư của ông PVĐ gởi cho ông Chu Ân Lai từ công hàm thành công thư và cho là tương đương với văn bản cấp . . . xã, hehehe. Cười chết đi được.

    [quote] “Xin khẳng định công thư của cố Thủ tướng là văn bản ngoại giao. Giá trị pháp lý nằm trong nội dung công thư. Việt Nam tôn trọng vấn đề 12 hải lý nêu trong công thư chứ không đề cập tới Hoàng Sa, Trường Sa vì thế đương nhiên không có giá trị pháp lý với Hoàng Sa và Trường Sa. Giá trị công thư phải đặt trong bối cảnh cụ thể. Công thư gửi Trung Quốc lúc đó Hoàng Sa và Trường Sa đang thuộc quản lý Việt Nam cộng hòa, Trung Quốc chỉ là một bên tham gia. Không thể cho người khác cái gì mà bạn chưa có được. Vì thế công thư không có giá trị chủ quyền với Tây Sa, Nam Sa theo cách gọi của Trung Quốc.
    (Ông Trần Duy Hải, Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới)[/quote]

    [quote] “Xem xét các điều kiện trên, ta thấy công thư của Thủ tướng Phạm Văn Đồng khó mà đáp ứng được các yêu cầu để trở thành một estopel. Vì thế nó chỉ nên được coi như một lời hứa vô thưởng vô phạt mà thôi”.
    (TS. Từ Đặng Minh Thu)[/quote]

    [quote] “Điều 4 Hiệp định Geneve 1954 quy định Việt Nam Cộng hòa quản lý vùng biển đảo phía nam vĩ tuyến 17, tức bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đây là văn bản pháp lý quan trọng nhất và duy nhất trong thế kỷ 20 khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.Phải đặt một công thư bên cạnh một hiệp định quốc tế thì chúng ta sẽ thấy rõ hiệu lực pháp lý của chúng thế nào. Có thể so sánh thế này: công thư tương đương như một văn bản cấp xã, Hiệp định Geneve thì như một văn bản của Thủ tướng chính phủ. Điều đó có nghĩa là chỉ có Hiệp định Geneve mới có thể phủ định công thư. Do vậy, giá trị pháp lý của công thư ở mức rất thấp so với Hiệp định Geneve”.
    (Thiếu tướng, GS.TS. Lê Văn Cương,
    nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược, Bộ Công an)[/quote]

    (trích từ http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/05/bai-hoc-ve-su-minh-bach-va-tuan...)

    Phản hồi: 

    [quote="VN2006"]2. Cách thứ 2: cách này những nicks như "Khách kẹt (qua) đường", Phiên Ngung...v...v... rất khoái: đó là lật đổ chính quyền hiện tại, thành lập chính quyền mới và vô hiệu hoá cái công hàm đó bằng cách tuyên bố là chính quyền mới không liên quan đến CQ (CS)cũ!!![/quote]

    Hàm hồ!

    Anh VN có dị ứng với chỉ trích của tôi đối với cái đảng cướp CSVN và bè lũ bán nước Duẫn Giáp Hồ Hề Trinh Xu gì đó thì cứ lên tiếng chứ vu khống như trên thì quá bỉ ổi.

    Hay nêu dẫn chứng xem có bao giờ tôi nghĩ rằng cái đảng chết tiệt CSVN này bị đổ thì cái công hàm bán nước mà Hồ Chí Minh bắt Phạm Văn Đồng ký để bán Biển Đông bao gồm Hoàng sa và Trường sa cho Tàu cộng sẽ bị vô hiệu hoá?

    Nếu như bọn chúng không cưỡng chiếm miền Nam vào năm 75 thì cái công hàm bán nước của chúng mới vô giá trị.

    Vô phúc cho đất nước và dân tộc là chúng đã chiến thắng nên cả dân tộc mới khôn khổ như chưa bao giờ bị khốn khổ bởi Lê Duẫn và bè lũ CSVN non 20 đến 1996 mới có đủ ăn đấy anh VN ạ.

    Đấy là tôi nói đến quảng đại quần chúng đói khổ chứ những kẽ ăn trên ngồi chốc là đảng viên và bọn theo đóm ăn tàn tại Việt nam cũng như thân nhân họ hành chúng đi Nga, đị Đức, đi Hung, đi Bun, đi Ru, đi Lan sau 75 thì không nói.

    Pages