Nhạc sĩ Tô Hải - "Hữu Nghị viển vông, lệ thuộc"..., Quả bồ hòn đã thực sự nhả ra chưa?

  • Bởi Hồ Gươm
    24/05/2014
    3 phản hồi

    Nhạc sĩ Tô Hải

    Nhật ký mở lần thứ 94

    Ngày 23 /5/2014

    Nói thiệt để ông thủ tướng rõ: từ bài thông điệp đầu năm 2014, tới nay, ông có một số điều tuyên bố công khai khá là ….“tự diễn biến”…dễ bị ông tổng Trọng yêu cầu “xử lý” lắm, …Và lần này, tại Philippines, khi trả lời AFP và Reuters ông lại khá là hùng hồn và dứt khoát, “…. hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó ….”

    Chẳng biết những điều ông nói đã được nhiều người hoan hô, đã được Bộ Chính Chị các ông thông qua chưa? Chứ theo tôi phán đoán thì….chưa! hoặc “chưa thống nhất trong cả 16 vị vua tập thể”! Lý do: Không một ai trong “tứ trụ triều đình” dám nhắc lại lời hoặc ý của ông cả. Họp quác hội, cơ quan quyền lực (gọi là cao nhất) cũng phải.. “bí mật”!?) để rồi “phóng” ra được một bản tuyên bố sặc mùi “hòa bình hữu nghị viển vông” ….Xin trích:

    “…Kiên trì đấu tranh, gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước; kiên trì bảo vệ, giữ vững quan hệ hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc.”…(Tuổi Trẻ ngày 22/5/2014)

    Còn tại Myanmar. Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng thì ngậm đắng nuốt cay trước lời đe dọa của tên đồng cấp Thượng Vạn Toàn rằng thì là:

    "Thời gian qua, Việt Nam tiến hành quấy nhiễu tác nghiệp khoan thăm dò bình thường và hợp pháp của Trung Quốc tại vùng biển quần đảo Tây Sa, đặc biệt là gần đây Việt Nam xảy ra các vụ bạo lực đánh đập, cướp bóc và thiêu đốt nhằm vào doanh nghiệp và công dân Trung Quốc, Trung Quốc kiên quyết phản đối và lên án việc này. Hoạt động tác nghiệp chính đáng trên vùng biển Tây Sa là quyền lợi của Trung Quốc, không có ai có thể ngăn cản được. Việt Nam cần tôn trọng lịch sử, nhìn thẳng vào thực tế, xuất phát từ đại cục hữu nghị Trung-Việt, không nên đã sai lại càng sai, trở thành sai lầm lớn."

    Ấy vậy mà cái ông Đại Tướng chỉ huy tất cả lực lượng bộ binh, pháo binh tên lửa, tầu bay, tầu bò, tầu thủy, tầu ngầm, xe tăng,..dân quân du kích và cả bộ máy “chiến tranh toàn dân” với truyền thống “còn cái lai quần cũng đánh”… lại lúng ba, lúng búng trả lời y như có một cái máy ghi âm gắn sẵn chủ trương của những ai đó trong cổ họng:

    "Đảng, Chính phủ và quân đội Việt Nam cực kỳ coi trọng phát triển đoàn kết và hữu nghị với Trung Quốc, quân đội Việt Nam sẽ không áp dụng hành động làm phức tạp tình hình, sẵn sàng cùng với Trung Quốc duy trì trao đổi về các vấn đề liên quan."

    Tất cả những sự phản ứng của các nhà lãnh đạo Việt Nam gần như ai cũng bị những quả “bồ hòn hữu nghị viển vông” nó làm…cứng họng hết!

    Nguy hiểm hơn nữa, mọi điều “cả vú lấp miệng em” chửi bới xấc xược của những cơ quan truyền thông Tầu bành trướng, thậm chí những nhận định, đánh giá sai lầm, xuyên tạc về sự kiện HD981 của các cá nhân, báo chí nước ngoài, bộ máy của anh Huynh đều cấm không cho phổ biến, không cho phản biện công khai (để nhân dân cùng góp sức) mà chỉ cho phóng lên những điều “bốc thơm” đường lối “trước sau như một bảo vệ hòa bình, hết sức kiềm chế” của mấy ông mà thôi!

    Mãi tới hôm nay 23/5/2014, mới có một bài viết của một ông có cái tên lạ hoắc Nguyễn Đăng Phát phản biện một tên Dimitry Kosyrev nào đó đã viết bài trên hãng Thông Tấn chính thức của Nhà Nước Liên Bang Nga Rossiya Segodnya công khai bầy tỏ quan điểm của hắn đứng hẳn về phiá Trung Quốc về vụ giàn khoan HD 981 là đã được đặt “hợp pháp” vì chỉ cách bờ biển Trung Quốc có…27km còn cách bờ biển VN tới…241 km (Tuổi Trẻ ngày 23/5 trg 19)!!!

    Đặc biệt cái công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng nó là thế nào? Giá trị pháp lý của nó ra sao? Tất cả đều bị bịt kín nếu không có ông Trần Công Trục phát biểu thẳng thừng trên Tivi I đêm 22/5/204 về hoàn cảnh Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc về chính phủ có đầy đủ quyền lực Việt Nam Cộng Hòa. Việc Tầu cộng chiếm Hoàng Sa năm 1974 không có liên quan gì đến công hàm 1958 cả!

    Hậu quả của mọi thủ đoạn bưng bít, cắt cúp, xuyên tạc thông tin, không cần đến sự góp sức của nhiều người hơn mấy ông cả chục cái đầu đã nhân dịp này được thây tác dụng ngược của nó! Các ông đã đơn độc và yếu thế trong lý luận! Chẳng biết các người có trách nhiệm các ông đã nhìn rõ hay chưa?

    Ông Dũng nè! Tôi có thể kể ra đây hàng chục ý kiến “chủ bại” khác, thậm chí những tư duy mốc meo đang cố bám lấy người bạn vĩ đại, cùng chí hướng, tốt đẹp không ai có thể hơn (Nguyễn Chí Vịnh) là Trung Hoa, là bác Mao là bác Hồ…(ta đó cũng là bác Mao) của những tên như Vũ Mão, và đồng bọn để ông….đề phòng….

    Nhưng tôi biết những gì tôi e ngại cho ông, ông cũng biết và chắc ông cũng thừa kinh nghiệm để tồn tại cho tới ngày hôm nay rồi!

    Tuy nhiên

    1- Nhân danh một người hơn ông đúng 21 năm 8 tháng 7 ngày (ông sinh 17/1/1949, tôi sinh 24 tháng 9/1927)

    2- Nhân danh một người đã từng ngậm cả tấn bồ hòn mà phải kêu lên “Hảo lớ!” “Ngọt lắm! ngọt lắm!” từ hơn 60 năm trước, khi cái nước cộng sản Mao hình thành (1949) và cái “nước đàn em” đã bị lệ thuộc trên mọi phương diện!

    Với giới văn hóa nghệ thuật chúng tôi thì…Đường lối Văn Nghệ Diên An đã như một cái lệnh của Tần Thủy Hoàng đốt sách, khai tử toàn bộ những gì là 15 năm văn hóa huy hoàng, văn nghệ hoàng kim nhất của nước Việt Nam dù dưới ách đô hộ của thực dân Pháp.

    Chính cái đường lối văn nghệ “công nông binh”được cụ thể hóa bởi cái đề cương văn hóa sát khí đằng đằng của cái tên Trần Phú, tổng bí thư đầu tiên của cái đảng cộng sản du nhập ở Nga, ở Tầu về: “Trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” đã giết hết các tên tuổi và tác phẩm của một thế hệ Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng…của nhóm Tự Lực Văn Đoàn ….và sau này giết luôn cả phần xác, lẫn phần hồn của những Trần Dần, Lê Đạt, Phùng Quán, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo …

    Ai còn lại mà có điều kiện đều phải cao chạy xa bay (ngày nay trở về với đầy vinh quang và tiền bạc!!) Những kẻ còn lại thì 60 năm ngậm bồ hòn làm công cụ tuyên truyền cho đảng và nhà nước vô sản dỏm của các ông đấy!

    Phải nói thật là: Lũ chúng tôi, kể từ khi “Việt Nam Trung Hoa núi liền núi sông liền sông” …. “chung một Biển Đông mối tình hữu nghị sáng như rạng đông” và sau này … “Sơn thủy tương liên/lý tưởng tương thông /văn hóa tương đồng/vận mệnh tương quan …

    Thì….chúng tôi giới văn nghệ ăn lương nhà nước để tồn tại đã phải ngậm hàng tấn bồ hòn mà phải kêu là “Ngọt, ngọt!”

    Còn toàn dân thì sao? Chỉ nhắc tới cái bài học bác Mao “Cải cách ruộng đất” thôi cũng đã thấy. Chính các bậc cha chú cộng sản của các anh đã phải ngậm bồ hòn biết bao nhiêu khi phải nhận tội trước nhân dân về những lỗi lầm muôn đời không thể sửa chữa trong tâm hồn của người nông dân Việt…Hết nuốt xong quả đắng cải cách ruộng đất nhưng cuối cùng ruộng đất lại trở thành “sở hữu toàn dân” do các lý trưởng, chánh tổng, quan huyện, quan phủ, tổng đốc, khâm sai, hoàng đế kiểu mới quản lý….nông dân Viêt Nam, cho đến hôm nay đã phải nuốt bao tấn bồ hòn?

    Công nhân, thương gia, trí thức …chẳng ai không phải ngậm bồ hòn làm ngọt, trong đó có một số không phải là nhỏ, đã quen dần nên thấy bồ hòn Tầu ….cực ngọt! Lý do: Không có Tầu bành trướng, không có chúng! Cho nên, cái tình hữu nghị Việt Nam - Trung Hoa đối với chúng không hề viển vông mà là Lẽ Sống …đấy.

    Gần như cả dân tộc Việt đều căm giận Tầu xâm chiếm nước ta, nhưng với chúng, bỏ núm vú Tầu ra là chúng ….chết liền! ….Cho nên ai chống Tầu bành trướng là chống bản thân chúng, chúng đều đàn áp, bắt bớ, bỏ tù thẳng tay, thậm chí mới…mở miệng đã bị chúng bịt liền!

    Lần này, chính anh Ba đã làm một cái việc vứt bỏ hẳn khỏi miệng quả bồ hòn mà chính các anh và toàn dân Việt Nam ngậm đắng nuốt cay bao lâu(?) nay…

    Rất nhiều ý kiến đã hua-ra anh. Tôi, dù có nhiều điều không tán thành gì anh cả, nhưng xin hô to:

    TIẾN LÊN ANH BA! VẠCH MẶT THẬM CHÍ GẠT PHẮT NHỮNG KẺ VẪN NGẬM CHẶT QUẢ BỒ HÒN, NGÁNG ĐƯỜNG ĐI CỦA ANH.

    HAI NHIỆM KỲ LÀM THỦ TƯỚNG, 65 TUỔI RỒI! MỌI VINH QUANG CAY ĐẮNG ĐỀU ĐÃ QUÁ ĐẦY ĐỦ RỒI! TIẾC NUỐI CÁI GÌ NỮA MÀ CỨ PHẢI ÔM BA CÁI THỨ “VIỂN VÔNG-VU VƠ-GIẢ DỐI’ ẤY MÃI LÀM CHI?

    ___________________________________

    Nhà báo Huy Đức:

    Giàn khoan 981 xuất hiện trước thềm Hội nghị ASEAN ở Myanmar và Diễn đàn kinh tế Manila như một trái banh được đặt vào chân Thủ tướng khi ông đang ở gần khung thành nhất. Những tuyên bố đúng lúc, ngang tầm nguyên thủ, đã khiến ông trở thành một người hùng. Thưa Thủ tướng, ông đã cùng bước, cùng dùng một ngôn ngữ sục sôi với người dân Việt Nam. Ông đã đi một đoạn đường khá xa. Đừng quay lại vì phía sau là dân chúng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Baì naỳ của cụ nhạc sĩ Tô Haỉ không daì lắm nhưng chứa đựng nhiều vấn đề. Có những vấn đề tồn tại từ lâu nhưng nay cũng chưa xì ra hết, vì nhiều người đã biết nhưng chỉ "ngậm bồ hòn làm ngọt".

    Thế là bức công hàm của ông Đồng đã được lôi ra ánh sáng, còn nội dung Hội nghị Thành Đô thế nào thì mọi người còn nghi ngờ. Chỉ biết từ thời ông Đỗ Mười làm TBT rồi sau đó đến ông Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh làm̀ TBT thì nước ta mất nhiều đất và biển cho Trung quốc. Nếu nội dung những vấn đề ở Hội nghị Thành Đô không có gì khuất tất thì công khai cho cả toàn dân biết, còn nếu cứ giữ kín trong vòǹg bí mật thì nhiều điều dân đồn thổi có thể là thật. Xin noí thẳng là dân bảo các ông bán nước, nhượng đất nhượng biển mới có nhiều tiền gửi ngân hàng nước ngoài.

    Về việc thủ tướng Dũng phát biểu hùng hồn đâú tranh với Trung quốc để bảo vệ chủ quyền thì nên hưởng ứng và ủng hộ vì có thể thủ tướng đã học được ở những nước không CS, người ta đã nhận ra bộ mặt thật của những nước CS, như thế là thủ tướng đã giác ngộ chính trị, trong lúc naỳ nên bỏ qua những sai lầm trước đây của thủ tướng, chỉ kêu gọi thủ tướng hãy biến những lời tuyên bố thành hành động cụ thể là thả hết những tù nhân lương tâm, những người bị bỏ tù vì đã biểu tình chống Trung quốc, chính họ là những người đã giác ngộ trước thủ tướng rồi đó, có người chưa bằng tuổi con thủ tướng mà phải vô tù vì bị quan tòa kết tội là nói xấu Trung quốc (xem lại vụ án Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha).

    Thủ tướng cũng cần xem lại câu phát biểu hùng hồn nhưng chỉ đấu tranh bằng phương pháp hòa bình, bằng mọi cách, nhưng cũng chỉ bằng cách hòa bình, trong khi đó thì Trung quốc phớt lờ mà chỉ bằng cách vũ lực. Nếu như Trung quốc chơi cách ấy với Nhật Bản hay Hàn quốc thì liệu họ có bắt chước ta chỉ hoà bình hay không?

    Dân ta thì chẳng ai thích đổ máu nhưng trước kia thì nghe theo tiếng gọi của Đảng mà phải chém giết lẫn nhau, nay thì cố tránh đổ máu để mất chủ quyển ở vùng biển của Tổ quốc hay sao?

    Lời cuối cùng hỏi thủ tướng: Câu nói "Để Đảng và nhà nước lo" nay còn giá trị nữa hay không?

    Không thể không phục anh Ba.
    Khác với miền Bắc, con cái trong nhà được đặt cao nhất là thứ Hai, thứ Ba và cuối cùng là Út. Trong gia đình quan trọng nhất là anh Hai, vì quyền huynh thế phụ; còn hốt trọn ổ gia tài, trái lại, là thằng Út, giàu Út ăn khó Út chịu. Anh Ba, nằm lơ lững con cá vàng, không có quyền hành lẫn không có lộc hưởng. Ấy vậy mà anh Ba, chị Ba, thường là những người xuề xòa, dễ gần, dễ mến và chịu cực chịu khổ. Anh Ba Dũng không là ngoại lệ.
    Xin được gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bằng tiếng anh Ba bình dị , dù rằng tôi không có động cơ nịnh hót để kiếm cháo và cũng nói thêm tôi là một trong những kẻ hùa theo Trọng lú và Tư sâu phản đối và đả kích anh Ba quyết liệt, tất nhiên bằng biện pháp tinh thần AQ.
    Nhờ có bọn Tàu (nên gọi bọn nó là Tàu, là China chứ Trung Hoa với Trung Quốc cái con mả mẹ gì) đã cho ta biết ai là người lãnh đạo xứng đáng nhất của Việt Nam. Những tuyên bố hùng hồn, công khai và quyết liệt của anh Ba đã phần nào giải tỏa niềm uất ức của gần 87 triệu người dân Việt Nam (trừ cái đám Đảng viên Cộng sản hèn nhát cơ hội).
    Nên biết, kể từ Hội nghị Thành Đô 1991 trở lại đây, mọi nhân vật chóp bu của Ba Đình, muốn được thăng quan tiến chức thì dù gì cũng phải được bọn Tàu Bắc Kinh ừ một tiếng và trong nhiệm kỳ, trước sau cũng phải sang Tàu bái vọng một lần. Anh Ba trước đây cũng không ngoại lệ. Việc anh Ba ngày nay công khai phản đối hành vi xâm lược của quan thầy, xem như đã đánh dấu chấm hết cho tiền đồ của anh Ba trong bối cảnh Đại hội XII đã chuẩn bị bước vào giai đoạn sắp xếp nhân sự.
    Nhớ lại, trong bối cảnh Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản lần 6, anh Ba tứ bề thọ địch, hết Trọng Lú, rồi Tư Sâu huyên hoang chỉ đạo đàn em hạ bệ anh Ba. Nhưng người có phước lớn mạng lớn, anh Ba vẫn vượt qua giai đoạn khó khăn, không phải bằng sự tha thứ của kẻ địch mà là sự đồng thuận của tập thể ủy viên trung ương, một tiền lệ chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam.
    Ngày nay, trước nạn ngoại xâm, cả nước đang mong ngóng về một phép lạ của Đảng Cộng sản hiệu triệu đoàn kết toàn dân thế nhưng mọi người bị bẽ bàng hụt hẫng như “ …đĩ mất váy”. Không có một lời tuyên bố, không có một tiếng phản đối từ cấp gọi là lãnh đạo tối cao. Trọng lú Tổng Bí Thư thì lờ đờ như con cá chết, tổ chức hội nghị để xây dựng văn hóa mới xã hội chủ nghĩa, Tư Sâu thì len lén thẻ thọt “ Anh phải rút trước, nhà của tôi, chứ không phải nhà anh”, còn Hùng hói thì sai đám lâu la Trần Văn Hằng phản đối lấy lệ rồi viện cớ “ Quốc Hội Trung Quốc từ chối điện đàm”.
    Có thằng ăn cướp nào chịu đối chất công khai với chủ nhà đâu. Có bao giờ bọn Tàu chịu công khai đàm phán với ta đâu mà trao với đổi. Cái mà người dân cần ở một người lãnh đạo chân chính là khả năng tập hợp quần chúng, sẵn sàng đương đầu với khủng hoảng, chứ không phải là hạng thâm nho, ngụy quân tử và một ông đồ ngốc.
    Cái mà dân Việt Nam cần thì anh Ba có, có thừa.