Sam Bateman - “Công hàm Phạm Văn Đồng làm lung lay yêu sách chủ quyền của Việt Nam”

  • Bởi Diên Vỹ
    23/05/2014
    16 phản hồi

    Sam Bateman<br />
    Đoan Trang chuyển ngữ và giới thiệu

    Đoan Trang: Dưới đây là toàn văn bài phân tích của Sam Bateman, nghiên cứu viên cao cấp của Chương trình An ninh Hàng hải, trực thuộc Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam (RSIS, thuộc Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore), về căng thẳng hiện nay giữa Việt Nam và Trung Quốc xoay quanh giàn khoan dầu HD-981 và tranh chấp chủ quyền giữa hai nước đối với quần đảo Hoàng Sa.

    Bạn đọc lưu ý khẳng định của tác giả: “Vấn đề ai có chủ quyền đối với Hoàng Sa là trọng tâm của tình hình hiện nay”, và “Yêu sách chủ quyền hiện nay của Việt Nam bị lung lay nghiêm trọng vì Bắc Việt đã công nhận chủ quyền của Trung Hoa đối với quần đảo Hoàng Sa vào năm 1958, và sau đó cũng không có phản đối gì suốt từ năm 1958 đến năm 1975”.

    Quan điểm của người dịch: Nếu thực sự chìa khóa để giải quyết tình hình hiện nay là xác định chủ quyền đối với Hoàng Sa, thì mọi chuyện không đến nỗi vô vọng. Đã có nhiều bài phân tích, nghiên cứu bác bỏ Công hàm Phạm Văn Đồng 1958. Tuy nhiên, chìa khóa có lẽ nằm ở chỗ khác.

    Bài viết đăng ngày 15/5/2014 trên Eurasia Review. Trong nguyên bản tiếng Anh, Biển Đông được gọi là South China Sea (biển Hoa Nam) và Hoàng Sa được gọi là Paracel.


    AI CÓ CHỦ QUYỀN ĐỐI VỚI HOÀNG SA?

    Sam Bateman

    Căng thẳng giữa Trung Quốc và Việt Nam xoay quanh các vấn đề chủ quyền trên Biển Đông lại bùng lên vào ngày 2/5/2014 khi Trung Quốc đặt một giàn khoan dầu vào vùng biển ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa. Việt Nam phản đối hành động này và gửi tàu đến để phá hoạt động của giàn khoan. Trung Quốc đáp lại bằng cách điều thêm tàu đến bảo vệ giàn khoan. Với số lượng tàu đụng độ nhau trong khu vực, bạo lực đã nổ ra như một tất yếu vào ngày 7/5, làm một số thủy thủ Việt Nam bị thương và một vài tàu Việt Nam bị hư hại.

    Việt Nam tổ chức một chiến dịch ngoại giao và PR (public relations – quan hệ công chúng) mạnh mẽ để biện hộ cho lập trường của họ. Có vẻ như họ đang chiến thắng trong trận chiến PR, với việc có rất nhiều bình luận trong cộng đồng quốc tế ủng hộ yêu sách của Việt Nam rằng giàn khoan dầu kia là bất hợp pháp, và xem tình hình như một ví dụ mới nữa cho thấy sự hung hăng của Trung Quốc.

    Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn vào thực tế, có thể thấy rằng Trung Quốc có lẽ đang thực hiện đúng quyền của mình khi triển khai giàn khoan. Dù vậy, chắc chắn là Trung Quốc đã có thể xử lý tình huống một cách ngoại giao hơn thay vì hành xử đơn phương theo cái cách tất yếu sẽ dẫn đến làm gia tăng xung đột.

    Xác định vị trí giàn khoan

    Giàn khoan nằm cách bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý về phía đông và cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 180 hải lý về phía nam. Đây là hai điểm gần nhất trên đất liền để từ đó có thể xác định vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa một cách chắc chắn. Tuy nhiên, có một điều cũng quan trọng như thế, là giàn khoan nằm ở vị trí chỉ khoảng 14 hải lý tính từ một hòn đảo nhỏ thuộc quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc có yêu sách chủ quyền, và 80 hải lý tính từ đảo Phú Lâm (Woody Island, thuộc Hoàng Sa), một cấu trúc địa lý lớn, với diện tích khoảng 500 hecta, mà Trung Quốc đang chiếm hữu.

    Phú Lâm là một hòn đảo mà, không còn tranh cãi gì nữa, đáp ứng quy chế về đảo như Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) quy định, và do đó, nó đầy đủ điều kiện để có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa bao quanh. Mặc dù cộng đồng quốc tế có bình luận này khác, nhưng một đường biên giới hàng hải đã được đàm phán trong khu vực này thì chắc chắn sẽ xác định rằng giàn khoan dầu nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc, ngay cả khi những lập luận của Trung Quốc khẳng định các đặc tính của đảo có kém sức thuyết phục đi chăng nữa.

    Việt Nam tuyên bố rằng, do giàn khoan ở gần đất liền của họ hơn gần Trung Quốc và nằm hoàn toàn trong khoảng cách 200 hải lý tính từ bờ biển Việt Nam, cho nên nó rơi vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam. Nghe qua thì lập luận này có vẻ thuyết phục, nhưng gần gũi về địa lý không thôi thì không phải là một cơ sở rõ ràng cho việc ra yêu sách chủ quyền hay quyền chủ quyền. Trên thế giới, có rất nhiều ví dụ về những nước có chủ quyền đối với các cấu trúc địa lý nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế của nước khác, hoặc có những đường phân định vùng đặc quyền kinh tế được thiết lập gần một quốc gia nào đó hơn hẳn quốc gia khác.

    Vấn đề chủ quyền

    Vấn đề ai có chủ quyền đối với Hoàng Sa là trọng tâm của tình hình hiện nay. Nếu Việt Nam có chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa thì chẳng còn gì phải tranh cãi. Tuy nhiên, mặc dù cộng đồng quốc tế có nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam có hồ sơ bảo vệ cho yêu sách chủ quyền của mình, nhưng những phân tích sâu hơn về lịch sử cuộc tranh chấp lại cho thấy một thực tế khác.

    Yêu sách chủ quyền hiện nay của Việt Nam bị lung lay nghiêm trọng vì Bắc Việt đã công nhận chủ quyền của Trung Hoa đối với quần đảo Hoàng Sa vào năm 1958, và sau đó cũng không có phản đối gì suốt từ năm 1958 đến năm 1975. Chính quyền một số nước, gồm cả Hoa Kỳ, đã thừa nhận – công khai hoặc ngấm ngầm – chủ quyền của Trung Quốc đối với một số hoặc toàn bộ các hòn đảo trong quần đảo này. Trung Quốc đã chiếm hữu đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa từ cuối Thế chiến II. (Nếu Bắc Việt chiếm được hòn đảo lớn này thì) Sự chiếm đóng của Bắc Việt có thể đã có tác động đáng kể đến các chiến dịch của quân Mỹ nhằm vào Bắc Việt trong thời kỳ chiến tranh ở Việt Nam.

    Chính quyền Mỹ đã yêu cầu các bên có yêu sách chủ quyền phải quan tâm và kiềm chế trước tình hình. Tuy nhiên, lâu nay Mỹ vốn chấp nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với đảo Phú Lâm, cho nên sẽ là rất đạo đức giả nếu giờ đây Washington ra một tuyên bố nào đó mạnh mẽ hơn và được coi như ủng hộ lập trường của Việt Nam.

    Rồi sẽ đi đến đâu?

    Các sự cố trước đây xoay quanh quần đảo Hoàng Sa chủ yếu liên quan đến vấn đề kiểm soát ngư trường và việc Trung Quốc bắt giữ các tàu cá Việt Nam hoạt động giữa hoặc gần các đảo thuộc Hoàng Sa. Chắc chắn là Việt Nam có thể tuyên bố mạnh mẽ rằng ngư dân của họ có truyền thống đánh bắt cá ở vùng biển này – cũng hoàn toàn giống như Trung Quốc lập luận ngư dân Trung Quốc có quyền đánh bắt cá truyền thống ở nơi nào đó khác trên Biển Đông.

    Có lẽ sẽ tốt hơn cho Việt Nam nếu họ chấp nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa; đổi lại, Trung Quốc nhân nhượng quyền đánh bắt cá truyền thống trong khu vực cho ngư dân Việt Nam và đồng ý khai thác chung nguồn lợi hải sản trong vùng biển giữa quần đảo Hoàng Sa và bờ biển Việt Nam. Tuy nhiên, không may là dường như cả hai nước đều đã đi đến cái điểm không thể quay trở lại được nữa để mà có thể thỏa thuận một sự dàn xếp. Việt Nam đang dốc sức cho một cơ hội mong manh, bằng việc cố gắng vận động quốc tế và khu vực ủng hộ lập trường của họ; nhưng trên thực tế, họ có thể kết thúc trắng tay.

    Quan điểm cứng rắn của tất cả các bên trong tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông đều là những quan điểm thiển cận và không tránh khỏi việc làm gia tăng căng thẳng, gây mất ổn định khu vực. Cứ theo hướng này, sẽ có “kẻ bại trận”, trong khi lẽ ra tất cả đều có khả năng là “người chiến thắng” nếu các bên đều thừa nhận nhu cầu phải hợp tác phụ thuộc lẫn nhau trong việc quản lý biển và nguồn lợi từ biển. Về mặt địa lý, sự thực là ở một số vùng biển, sẽ không thể có được những đường biên giới hàng hải thẳng nét, và do đó độc quyền sở hữu nguồn lực ở đó là điều không thể.

    Cái trớ trêu của tình hình hiện nay là, hợp tác phụ thuộc không chỉ là một việc tốt cần làm mà còn là một nghĩa vụ thực sự, theo Phần IX trong UNCLOS về các vùng biển nửa kín (bán nội hải, semi-enclosed waters) như Biển Đông. Nghĩa vụ đó đã bị quên lãng, trong khi các nước vẫn tiếp tục khẳng định yêu sách chủ quyền đơn phương của họ và có nguy cơ sẽ phải lãnh kết cục “người thắng-kẻ thua”.

    Nguồn: http://www.eurasiareview.com/15052014-new-tensions-south-china-sea-whose...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Phản hồi: 

    Theo tôi vấn đề TQ tiếp tục đưa Công Hàm 1958 của PHạm Văn Đồng chỉ là một loại cãi trây, nói lấy được dù TQ có lý của họ.
    Dĩ nhiên PVĐ hoàn toàn sai và vô cùng ngu xuẩn khi viết công hàm này. Công hàm 1958 là một lỗi lầm lớn, một vết nhơ của cả tập đoàn lãnh đạo CSVN vào lúc đó (và bây giờ đàn em phải trơ mặt ra lãnh đạn).
    Nhưng đó không có nghĩa là TQ có lý trên vấn đề công pháp quốc tế vì TQ trên thực tế chưa bao giờ làm chủ hai đảo này. Và dù cho không có công hàm 1958 từ phía VN, Trung Quốc vẫn tìm đủ cách để chiếm Hoàng Sa và Trường Sa như thường.
    Bám vào VNCH để đối đáp với TQ cũng là một loại cãi trây lần thứ hai và lần này đến từ phía VN.
    Sự thật (the truth) sẽ có tiếng nói cuối cùng và sẽ thắng.
    Có điều giá phải trả hiện nay quá đắt mà dân thì không đoàn kết. Còn một cách nữa là giải thể ĐCSVN thì may ra cứu được đảo HS TS.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách thơm tho]Mời coi : Youtube.com

    Phim tài liệu hiếm về trận hải chiến Hoàng Sa 1974 lần đầu tiên được ..."

    Phải đòi lại Hoàng Sa, chưa biết bao giờ đòi được thì vẫn nhất định đòi. Không bao giờ được có ý nghĩ buông xuôi hoặc ham mồi thoả hiệp. Không bao giờ được thừa nhận HS thuộc TQ. Có kiên quyết như vậy thì VN mới có cơ hội lấy lại được HS, lâu mau không phải lý do để nản chí khiến mắc mưu kẻ thù.[/quote]

    Gương tầy liếp trước mặt vừa xảy ra xong : Khi Putin chiếm Crime, Ucraina tố cáo rầm trời. Putin chơi bài độc của KGB, gọi CQ mới của Ucraina là ...bất hợp pháp khiến cho U ra sức chống đỡ. Khi thấy U đã măc mưu rồi, nay Pu mới đánh tiếng là công nhận CQ mới của U. Vậy là U mừng hết lớn, quên hết cả chuyện Crưm mói bị nó cướp mất.

    Vụ việc Hoàng Sa bị Tàu cướp và giàn khoan HD kéo tới để nghi binh, VN nên nhìn vào vụ U với Pu mà rút kinh nghiệm.

    Phản hồi: 

    Ý bạn muốn nói rằng Phạm Văn Đồng là một kẽ chuyên môn lừơng gạt, dám hứa cho nhửng cái gì không thuộc thẩm quyền của mình ?

    Nhà tù của VNDCCH lúc nào củng rộng mở.

    Bạn ạ, lừơng gạt mấy ngừơi dễ thương như bạn và Đoàn Văn Vươn thì dể rồi, còn lừơng gạt mấy thằng xả hội đen như Trung Quốc thì nên suy nghỉ lại.

    >>Công hàm Phạm Văn Đồng không có giá trị pháp lý vì :
    - Mơ hồ
    - lúc đó VNDCCH không có thẩm quyền quản lý HS và TS mà là VNCH, một nhà nước hợp pháp của VN
    - công việc ký kết lãnh thổ phải thông qua biểu quyết quốc hội

    Chẳng lẽ BTT của Kim có quyền công bố cho TQ một số đảo đang do Hàn Quốc quản lý ? Đây lý luận của kẻ cướp

    Phản hồi: 

    [quote=Tran Thi Ngự][quote=Khách9876543]Bài này Đoan Trang bỏ công dịch là quá dở hơi. Không hiểu Sam Bateman là ông nào chứ đọc thoáng cái thấy ý đồ viết thuê cho TQ hiện rõ. [/quote]

    Vậy thì nên tìm hiểu ông ta là ai trước khi cho là ông ta viết thuê cho Trung Quốc. Không nên thấy nhà báo ở Việt Nam viết thuê cho nhà nước hay phe này phe kia rồi cũng suy ra chuyện viết thuê ở nước khác. Đơn giản chỉ vì ở Viêt Nam nó khác với người ta.

    Mà càng không nên thấy người ta viết không trúng ý mình thì cho là người ta viết thuê. Cách phản ứng tốt nhất là vạch ra cái sai của bài viết thay vì bôi nhọ vì bôi nhọ và chửi rủa thường là biểu hiện của sự thiếu lý luận.[/quote]
    Việc bác cắt bài của tôi ra rồi xoáy vào đúng cái câu tôi viết hơi nóng nảy một chút để phê phán cũng chẳng hay ho gì bác Ngự ạ. Tại sao không đọc những điều tôi viết phía dưới? Tôi có quyền nói ông ta không xứng là một nhà nghiên cứu vì cái đơn giản nhất là khoảng cách giữa hai điểm trên bản đồ ông ta nói cũng sai. Tôi biết ông ta lấy con số đó từ mấy bài báo TQ, mà mấy bài đó lại lấy con số từ một bản đồ của Petro Vietnam rồi xuyên tạc ý nghĩa của nó. Chưa kể những vấn đề còn đang tranh cãi ông ta viết cứ ngon ơ là "indisputably", 'will'... Hoàn toàn không có sự thận trọng và chi tiết cần có của một nhà khoa học. Nếu ông ta chỉ là một tay nhà báo thì tôi đã chả thèm chửi làm gì, nhưng ai bảo ông ta đề profile là dân nghiên cứu luật của trường đại học Nanyang Singapore? Dám ghi vậy thì cũng nên có lòng tự trọng một chút.

    Còn việc tại sao tôi chỉ "nhìn thoáng qua đã thấy" những sơ hở trong lập luận là bởi tôi đã chinh chiến với mấy đứa DLV TQ rồi ạ. Ngoài ra tôi đã nói rõ là phía dưới bài viết đã có đủ comment phản bác rất chi tiết của người VN, nên không lặp lại nữa. Tôi đọc bài này từ nguồn Eurasiaview, không qua bản dịch.

    Tôi nghĩ chính bác mới cần nhìn lại xem mình có chịu đọc kỹ bài của người khác không, có tôn trọng người ta không đấy.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Yêu sách chủ quyền hiện nay của Việt Nam bị lung lay nghiêm trọng vì Bắc Việt đã công nhận chủ quyền của Trung Hoa đối với quần đảo Hoàng Sa vào năm 1958, và sau đó cũng không có phản đối gì suốt từ năm 1958 đến năm 1975.
    [/quote]

    Viết nhảm nhí, bậy bạ

    Thứ nhất phải kiện vụ giàn khoan TQ đưa vào vùng đặc quyền kinh tế của VN.
    Vùng này TQ đang tranh chấp vì họ đánh cướp Hoàng Sa (HS) từ tay VNCH, lúc đó đang nắm quyền quản lý

    Công hàm Phạm Văn Đồng không có giá trị pháp lý vì :
    - Mơ hồ
    - lúc đó VNDCCH không có thẩm quyền quản lý HS và TS mà là VNCH, một nhà nước hợp pháp của VN
    - công việc ký kết lãnh thổ phải thông qua biểu quyết quốc hội

    Chẳng lẽ BTT của Kim có quyền công bố cho TQ một số đảo đang do Hàn Quốc quản lý ? Đây lý luận của kẻ cướp

    VN phải nhanh chóng trở thành một nước tự do, dân chủ, minh bạch, để đưa đất nước văn minh trong quản lý và tôn trọng con người.

    Ba cái trò độc đảng, đảng trị bưng bít, bạo lực theo Mac-Le phải dứt khoát dẹp bỏ

    [quote]
    Chính quyền một số nước, gồm cả Hoa Kỳ, đã thừa nhận – công khai hoặc ngấm ngầm – chủ quyền của Trung Quốc đối với một số hoặc toàn bộ các hòn đảo trong quần đảo này.
    [/quote]

    Bằng chứng nào chỉ rõ Hoa Kỳ, đã thừa nhận, chủ quyền của Trung Quốc đối với một số hoặc toàn bộ các hòn đảo trong quần đảo này ?

    Tại sao TQ không chấp nhận việc này tranh luận đa phương và đưa ra tòa án quốc tế ?

    Phản hồi: 

    Lâu lâu đọc báo lại thấy một số học giả , trí thức , các nhà nghiên cứu ...vv xới lên công hàm của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng. Ngay cả báo đài Trung Quốc cũng trích dẫn và coi đó như một bằng chứng về chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa-Trường sa của Việt Nam.Một số các nhà phân tích nước ngoài cũng đề cập đến vấn đề này dưới nhiều góc nhìn khác nhau.Là một con dân nước Việt tôi xin được mạo muội đưa ra quan điểm như sau :
    1/ Cứ cho rằng công hàm của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng là “bán nước”…vvv cứ cho rằng Trung Quốc có các văn bản khác hơn nữa ở cấp cao hơn nữa đồng ý rằng Hoàng Sa – Trường Sa đã được bán , cho , tặng,cho.. Trung Quốc bởi các văn bản này thì :
    - Với tư cách một quốc gia đàng hoàng và như lời Trung Quốc nói rằng thì là trỗi dậy hòa bình , tôn trọng hòa bình …vv đề nghị chính phủ Trung Quốc hãy liệt kê, viện dẫn, công khai các tài liệu trên trước nhân dân Việt Nam – Trung Quốc và toàn thế giới các văn bản đó nếu có.Và các yêu cầu của chính phủ Trung Quốc về chủ quyền đối với các quần đảo này và các yêu cầu khác.
    - Trên các cơ sở pháp lý và luật pháp quốc tế hiện hành yêu cầu chính phủ, nhân dân Việt Nam đối chất , chứng minh và thông qua đó chứng minh các yêu cầu của Trung Quốc khi đó đúng sai, phải trái khắc có công pháp và công luận
    2/Nếu ngược lại Trung Quốc không làm các điều đó mà chỉ đưa ra các dẫn chứng mơ hồ, rồi dùng vũ lực cướp, lấn , đe dọa ..vv để thực hiện các yêu sách của mình như hiện nay thì :
    - Rõ ràng rằng Trung Quốc chỉ là : Cậy lớn làm láo,cậy mạnh hiếp yếu , cậy khỏe để cướp bóc , mà thôi.
    - Kính xin các bậc trí giả, các nhà nghiên cứu….vv và vân vân .Đặc biệt các học giả gốc Việt và những ai nặng lòng với dân Việt xin hãy thôi đề cập đến các văn bản này nọ dù vô tình hay hữu ý để biện minh cho quân sài lang nữa.
    - Toàn dân Việt Nam bất kể quan điểm , chính kiến sẽ phải đứng lên bảo vệ chủ quyền , toàn vẹn lãnh thổ của đất nước và đánh đuổi bọn cướp nước .
    - Xin hãy thôi đi những tranh luận, phân tích kiểu này làm mất thời gian và phân tâm những con dân nước Việt và vô tình hay cố ý tiếp tay cho bọn bành trướng sài lang.

    Phản hồi: 

    Thì mấy bác cứ khăng khăng (y chang giọng Tàu Cộng) là công văn PVD đã bán nước, thì còn gì nữa mà không buông xuôi. Bây giờ đi kiện thì công văn đó cũng đâu liên quan gì mà nói là há miệng mắc quai. Vì trước hết tòa sẽ nói không có thẩm quyền xử về chủ quyền trừ khi TQ cũng chịu nhờ tòa phân xử. Vậy thì kiện gì bây giờ, ngoài cách như Philippines là yêu cầu vùng HS không có EEZ, tức là vùng tranh chấp chỉ giới hạn 12 hải lý, nên chỗ đặt giàn khoan là hoàn toàn của VN. Nhưng nếu như tòa nói là đảo Phú Lâm có EEZ, thì phải chấp nhận phán quyết là chỗ đặt giàn khoan cũng là vùng tranh chấp.

    [quote=Khách thơm tho]Mời coi : Youtube.com

    Phim tài liệu hiếm về trận hải chiến Hoàng Sa 1974 lần đầu tiên được ..."

    Phải đòi lại Hoàng Sa, chưa biết bao giờ đòi được thì vẫn nhất định đòi. Không bao giờ được có ý nghĩ buông xuôi hoặc ham mồi thoả hiệp. Không bao giờ được thừa nhận HS thuộc TQ. Có kiên quyết như vậy thì VN mới có cơ hội lấy lại được HS, lâu mau không phải lý do để nản chí khiến mắc mưu kẻ thù.[/quote]

    Phản hồi: 

    [quote=Khách9876543]Bài này Đoan Trang bỏ công dịch là quá dở hơi. Không hiểu Sam Bateman là ông nào chứ đọc thoáng cái thấy ý đồ viết thuê cho TQ hiện rõ. [/quote]

    Vậy thì nên tìm hiểu ông ta là ai trước khi cho là ông ta viết thuê cho Trung Quốc. Không nên thấy nhà báo ở Việt Nam viết thuê cho nhà nước hay phe này phe kia rồi cũng suy ra chuyện viết thuê ở nước khác. Đơn giản chỉ vì ở Viêt Nam nó khác với người ta.

    Mà càng không nên thấy người ta viết không trúng ý mình thì cho là người ta viết thuê. Cách phản ứng tốt nhất là vạch ra cái sai của bài viết thay vì bôi nhọ vì bôi nhọ và chửi rủa thường là biểu hiện của sự thiếu lý luận.

    Phản hồi: 

    Mời coi : Youtube.com

    Phim tài liệu hiếm về trận hải chiến Hoàng Sa 1974 lần đầu tiên được ..."

    Phải đòi lại Hoàng Sa, chưa biết bao giờ đòi được thì vẫn nhất định đòi. Không bao giờ được có ý nghĩ buông xuôi hoặc ham mồi thoả hiệp. Không bao giờ được thừa nhận HS thuộc TQ. Có kiên quyết như vậy thì VN mới có cơ hội lấy lại được HS, lâu mau không phải lý do để nản chí khiến mắc mưu kẻ thù.

    Phản hồi: 

    Khi bức xúc thì nói văng mạng vậy thôi. Chứ kiện đòi chủ quyền HS là mộng hão, vì sẽ không có tòa án quốc tế nào thụ lý kiện cáo đơn phương về chủ quyền. Làm như Philippines, kiện về vi phạm UNCLOS thì còn hy vọng có tòa nhận xử.

    Còn mơ ước lật đổ CSVN là mơ cho quốc gia phát triển mà chống lại TQ, chứ nó chẳng làm thay đổi gì về chủ quyền HS. Công văn PVD thực ra không có giá trị gì, vì cùng lúc có chính phủ VN khác đã phản đối TQ. Còn nếu anh tin rằng công văn đó có giá trị (nghĩa là phản đối của VNCH không giá trị?), thì sau khi lật đổ CS và khôi phục VNCH thì cũng không xóa được nó. Nếu sau 1975 lúc CSVN làm chủ toàn quốc có ký công văn khác bán đảo thì thôi rồi, khỏi đòi mất công.

    [quote=Khách Kẹt Đường]
    Tôi hoàn toàn đồng ý với toàn bộ ý kiến trên đây của bạn Khách thom tho. ...[/quote]

    Phản hồi: 

    Bài này Đoan Trang bỏ công dịch là quá dở hơi. Không hiểu Sam Bateman là ông nào chứ đọc thoáng cái thấy ý đồ viết thuê cho TQ hiện rõ. Ví dụ đơn giản là khoảng cách từ giàn khoan đến Phú Lâm là bao nhiêu ông ta cũng lấy nguồn từ TQ, không thèm kiểm lại. Đó không phải là thái độ nên có của một nhà nghiên cứu. Dân VN mình đã comment ở phía dưới bài viết để phản bác lại rồi, không lo người đọc hiểu lầm đâu.

    Công hàm PVD thì đúng là khó, nhưng cũng không phải là không cãi được, như nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra. Vấn đề là nó đòi hỏi chính quyền VN phải nhất trí và công khai thừa nhận một số vấn đề, mà cái này thì chính quyền VN chưa sẵn sàng.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách thom tho]Việt Nam phải đòi bằng được Hoàng Sa. Chiêu cắm giàn khoan HD có thể chỉ là nước cờ nhứ VN của TQ, nhằm làm VN chỉ chú mục vào việc đuổi HD mà coi nhẹ HS. Tiếp theo TQ làm bộ nhân nhượng rút giàn khoan về gần Tri Tôn. Thấy thế CSVN mừng húm tưởng mình chiến thắng nhưng có ngờ đâu vô tình đã thừa nhận Tri Tôn ( HS ) là của TQ. Cho nên lời khuyên của anh chàng Sing trong bài viết là không thể nghe được.

    .

    " Muốn đòi được đảo, Đảng phải ra đi - Muốn Đảng ra đi, phải mất đảo "

    [/quote]

    Tôi hoàn toàn đồng ý với toàn bộ ý kiến trên đây của bạn Khách thom tho. Tiếc thay, ĐCSVN trong THỰC TẾ đã ngấm ngầm TỪ BỎ chủ quyền của VN trên Hoàng Sa (dù họ vẫn GIẢ BỘ đánh giặc mồm về cái chủ quyền này). Lý do, như tôi đã nhiều lần nêu ra trước đây là như sau. ĐCSVN đã từ lâu theo phương sách mà tôi gọi là BỎ ĐẢO GIỮ BIỂN. Đảng này đã từ bỏ hoàn toàn chủ quyền của VN trên HS và sẽ sẵn sàng (nếu bị bắt buộc trước sức mạnh của quân xâm lược TQ) từ bỏ luôn TRƯỜNG SA. Mục tiêu hiện nay của ĐCSVN là cố giữ cho bằng được vùng đặc quyền kinh tế (rộng 200 hải lý tính từ đường cơ sở của VN) theo luật biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) như qua một số bài của ông DƯƠNG DANH HUY, một học giả ở ANH có nhiều liên hệ với trong nước,cố gắng thuyết phục mọi người tranh đấu để các đảo ở HS và TS chỉ có vùng biển quanh nó rộng chỉ 12 hải lý, vì theo ông HUY và một số người khác, điều này sẽ GIẢM THIỂU sự thiệt hại của VN khi TQ thắng và chiếm được HS và TS. Ông HUY (và có lẽ ĐCSVN cũng thế) chủ trương chỉ KIỆN TQ về vụ tàu khoan dầu Hải Dương 981 xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế VN chứ không kiện TQ đã xâm phạm vùng biển của VN quanh HS (cách đảo TRI TÔN của VN chỉ 17 hải lý). Nếu ĐCSVN vẫn còn đấu tranh để giữ Hoàng Sa thì thực là một điều NGU NGỐC CÙNG CỰC khi phía VN bằng lòng thương thuyết (bí mật không công bố cho toàn dân ta rõ) với TQ để phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ (tức là vùng biển xung quanh HS) trong khi TQ còn chiếm đóng BẤT HỢP PHÁP quần đảo HS của VN ta. Làm như thế tức là đã MẶC NHIÊN thừa nhận TQ có chủ quyền trên HS và việc thương thuyết chỉ là định đường phân giới trên biển dựa trên bờ biển của VN (trong khu vực này) và bờ biển của TQ (trên đảo Hải Nam) cùng với những đảo ở HS (mà TQ đã xem là của họ và VN không phản đối). Bởi vì, như quý vị biết, chủ quyền biển và đảo liên hệ hữu cơ và mật thiết với nhau. Quốc gia chỉ có thể đòi chủ quyền biển dựa trên chủ quyền đất (kể cả đảo). Không có đất đảo thì không có biển. Như nước LÀO chẳng hạn, hoàn toàn không có phần biển nào ở Biển Đông cả, vì LÀO nằm sâu trong lục địa. Nếu VN và TQ đồng lòng thương lượng về vùng biển ngoài của Vịnh Bắc Bộ thì phải biết ai là chủ của Hoàng Sa mới có thể phân định được, chứ không bao giờ cứ xem như HS không hiện diện tại vùng biển này. Vấn đề, theo tôi, chỉ là cò kè bớt một thêm hai, khi TQ đòi chia đôi (theo đường trung tuyến) (thí dụ chia đôi tính từ đảo TRI TÔN và điểm tương ứng trên bờ biển VN) trong khi VN thì muốn đến điểm cách TRI TÔN 12 hải lý. Có lẽ phía TQ không chịu nhượng bộ nên cuộc thương thuyết này đến nay còn nhì nhằng chưa ngã ngủ. Đó là lý do tại sao tàu khoan dầu HD 981 được đóng cọc nằm cách TRI TÔN 17 hải lý, ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của VN. Vì TQ muốn ép VN chấp nhận quan điểm (chia đôi của họ). Đó cũng là lý do tại sao sau 40 năm TQ chiếm đóng trái phép HS, Nhà nước CHXHCNVN và ĐCSVN vẫn không chịu đưa vấn đề HS ra trước một tòa án quốc tế để đòi phân xử. Cái gì đã làm cho ĐCSVN NGẸN HỌNG và Ú Ớ bao nhiêu năm qua khi đụng đến vấn đề chủ quyền của VN ở HS? Theo tôi, ngoài cái mặt nổi nhủ công hàm Phạm Văn Đồng 14/09/1958, có thể còn nhiều mật ước BÁN ĐỨNG Hoàng Sa và Trường Sa để đổi lấy lương thực, khí tài cho cuộc xâm lăng Miền Nam giữa ông Hồ Chí Minh và ông Mao Trạch Đông, mà TQ hiện đang nắm giữ và săn sàng tung ra khi cần thiết. Đó là lý do tại sao ĐCSVN và Nhà nước CHXHCNVN đã tỏ ra vô cùng HÈN NHÁT và BẤT LỰC trước sự lấm chiếm đất đai và biển đảo của Tổ quốc ta từ năm 1974 đến nay.

    Công hàm Phạm Văn Đồng dĩ nhiên là gây ra THIỆT HẠI vô cùng to lớn cho chủ quyền của VN trên Hoàng Sa và Trường Sa (như ông TRƯƠNG NHÂN TUẤN và nhiều tác giả khác đã trình bày cặn kẽ). Tuy nhiên, mọi người yêu nước VN (trong và ngoài nước) cần tìm cách hóa giải cái công hàm TAI HẠI này chứ không thể nào chấp nhận lời khuyên LẾU LÁO của một anh ngoại quốc không nắm vững lịch sử lâu dài về chủ quyền của VN ở HS và TS. Điều đáng buồn là tôi e rằng ĐCSVN sẽ nhượng bộ TQ (như họ đã làm qua hai Hiệp ước biên giới BẤT BÌNH ĐẲNG 1999 và 2000). Do đó, cách duy nhất còn lại là LẬT NHÀO ĐCSVN hại dân bán nước, giành lại quyền làm chủ đất nước và đoàn kết đấu tranh để cứu nước và giữ nước khỏi lọt vào tay TÀU.

    Phản hồi: 

    [quote]" Muốn đòi được đảo, Đảng phải ra đi - Muốn Đảng ra đi, phải mất đảo " [/quote]

    Không hiểu rõ đoạn trích nói gì, nhưng một người khác từng nói

    VN sẽ lấy lại tất cả các đảo, trừ đảo láng (đảng láo)

    Phản hồi: 

    Việt Nam phải đòi bằng được Hoàng Sa. Chiêu cắm giàn khoan HD có thể chỉ là nước cờ nhứ VN của TQ, nhằm làm VN chỉ chú mục vào việc đuổi HD mà coi nhẹ HS. Tiếp theo TQ làm bộ nhân nhượng rút giàn khoan về gần Tri Tôn. Thấy thế CSVN mừng húm tưởng mình chiến thắng nhưng có ngờ đâu vô tình đã thừa nhận Tri Tôn ( HS ) là của TQ. Cho nên lời khuyên của anh chàng Sing trong bài viết là không thể nghe được.

    .

    " Muốn đòi được đảo, Đảng phải ra đi - Muốn Đảng ra đi, phải mất đảo "

    Phản hồi: 

    [quote="S. Rajaratnam"]Tuy nhiên, lâu nay Mỹ vốn chấp nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với đảo Phú Lâm[/quote]

    Có đúng là Mĩ "CHẤP NHẬN" không? Có chứng minh điều này được không?

    Hay là Mĩ chỉ KHÔNG/CHƯA PHẢN ĐỐI(!?) Nếu vậy thì Mĩ sẽ phản đối khi thấy cần.