Ngô Ngọc Trai - Giàn khoan tai họa hay phúc lành?

  • Bởi Khách
    22/05/2014
    5 phản hồi

    Luật sư Ngô Ngọc Trai

    Trong khi nền kinh tế đang còn suy thoái, đời sống nhân dân lao động còn gặp nhiều khó khăn thì đất nước lại chịu thêm mối họa đến từ Trung Quốc.

    Đây là thời đoạn bất ổn có tính bước ngoặt, cùng một lúc chính quyền phải đối mặt với nhiều rắc rối. Việc giải quyết thế nào sẽ là thách thức ảnh hưởng đến tồn vong của chế độ và toàn vẹn lãnh thổ đất nước.

    Trong họa có phúc, có lẽ đã đến lúc Đảng cộng sản và những người khác (tạm gọi là những người đấu tranh cho dân chủ), có lý do đủ mạnh để nhận ra sự hữu hạn trong tầm năng lực và trí tuệ của mình. Để từ đó thay vì cứ mãi đương đầu thì hãy kết hợp lại để tập trung nguồn năng lượng cho đất nước phát triển.

    Về phía Đảng

    Một điều rõ ràng là Đảng lãnh đạo toàn diện phải chịu trách nhiệm toàn bộ về sự hưng thịnh và suy vong của đất nước.

    Những vấn đề nghiêm trọng mà Đảng đang gặp phải như tham nhũng, lãng phí, đạo đức suy đồi, bế tắc trong đường lối phát triển, chia rẽ nội bộ… là do Đảng nắm quá nhiều quyền chứ không hề do thiếu quyền giải quyết.

    Những yếu kém trong quốc nội dẫn đến mối họa từ bên ngoài.

    Thực tế chính trị cho thấy một đảng giữ vai trò lãnh đạo, dù cho có vững mạnh đến mấy thì cũng không có gì đảm bảo là đất nước sẽ phát triển.

    Ở góc đội đối ngoại, có những cái dù khát vọng và nỗ lực không ngừng cũng không đủ để đạt đến, ví dụ như hòa bình.

    Để đất nước phát triển và hòa bình, cần tích hợp năng lực trí tuệ của tập thể lãnh đạo với những nguyên lý khoa học trong lĩnh vực chính trị về tổ chức và vận hành bộ máy nhà nước đã được đúc kết qua túi khôn nhân loại.

    Một lực lượng đối lập trong chính quyền sẽ là chất kháng sinh kháng ngừa những căn bệnh sai lầm mà không tự nhận thấy. Giống như chiếc xe nào cũng cần có phanh hãm.

    Giải pháp thực ra rất rõ ràng nhưng không biết Đảng có chịu? Đó là cần san sẻ quyền lãnh đạo đất nước với các thành phần khác ngoài Đảng cộng sản.

    Liệu Đảng có đồng ý rằng: Đã đến lúc thay vì nắm quyền tuyệt đối toàn diện đời sống chính trị đất nước, Đảng cần thu gọn lại và vẫn giữ vai trò chi phối nhưng mở rộng và chia sẻ thẩm quyền cũng là gánh nặng trách nhiệm quốc gia với những người khác?

    Tóm gọn cho dễ hiểu là thu gọn từ đảng toàn trị thành đảng cầm quyền.

    Lộ trình từng bước cũng không khó gì, đầu tiên Đảng có thể dành 100 hoặc 50 ghế đại biểu Quốc hội cho những người đấu tranh cho dân chủ. Những người này bao gồm những cá nhân có tên tuổi, nổi trội thông qua những hoạt động xã hội, họ có thể có quan điểm khác hoặc hoàn toàn đối lập với Đảng cộng sản.

    Quốc hội có tới 500 người, Đảng vẫn giữ đa số ghế lớn hơn, do vậy vẫn giữ quyền chi phối đường lối chính sách phát triển đất nước.

    Chống cộng khác dân chủ

    Vì tương lai đất nước và khả năng thành công của giải pháp đề xuất nên cần thẳng thắng nhìn nhận vài điều.

    Không được coi những người chống cộng mặc nhiên là người đấu tranh cho dân chủ.

    Có những người thực sự mong muốn dân chủ nhưng họ cho rằng cần loại bỏ cộng sản thì mới có được dân chủ. Trong số họ có nhiều người có kiến thức hiểu biết, am hiểu tình hình đất nước và đặc biệt họ cũng đại diện cho nguyện vọng của không ít người. Tuy nhiên sự thành công lại chưa thấy đến.

    Ngược lại có nhiều người chỉ dân chủ trên lời nói, họ luôn coi chế độ cộng sản là đối tượng cần loại bỏ. Không bao giờ họ có thể nghĩ đến coi đó là một đối tác, một thành phần của giải pháp. Đó là những người dân chủ cực đoan, những người này gặp phải bế tắc khi thực tế chính trị đất nước đối lập với ước muốn.

    Cũng cần phân biệt giữa quan điểm chính trị và cương lĩnh chính trị, phân biệt làm rõ giữa những vấn đề cần giải quyết và những sách lược có khả năng thực thi.

    Lâu nay nhiều người chỉ bày tỏ quan điểm chính trị mà không đưa ra được sách lược chính trị. Họ chẳng hề quan tâm đến thực tế, hoặc có thì đó là cái thực tế của họ chứ không phải của đông đảo nhân dân lao động, trong họ chỉ có ước muốn hão huyền.

    Họ muốn dẹp bỏ cộng sản để thiết lập mọi thứ từ đầu, giống như xóa ván cờ đi để sắp xếp từng quân cờ theo hình thế mới.

    Với suy nghĩ như thế trả trách bao nhiêu năm qua thực tế chính trị Việt Nam chẳng có gì thay đổi, Đảng cộng sản vẫn nắm quyền tuyệt đối.

    Cũng trả trách bao nhiêu năm qua chẳng có lấy một nhân vật nổi bật nào đưa ra được đường lối có khả năng thành công, tập hợp được quần chúng.

    Làm sao có thể đấu tranh thành công khi mà bỏ qua thực tế chính trị?

    Làm sao có thể thành công khi nhận định sai về mình và người khác?

    Muốn gì thì muốn Đảng cộng sản và toàn bộ hệ thống các thiết chế chính trị hiện tồn luôn là những tham số to đùng không thể không tính đến trong việc giải bài toán dân chủ.

    Xử lý như thế nào những tham số đó sẽ quyết định đến sự thành công hay thất bại hoặc gây ra những tổn hại vô ích như húc đầu vào đá.

    Làm ngơ nó và hy vọng nó tự tiêu biến thì đó là ảo tưởng.

    Cuộc chơi sòng phẳng

    Những người đấu tranh cho dân chủ cần nhận thấy khả năng giới hạn của mình.

    Nên nhớ là dù cho những người này tự đánh giá về mình thế nào đi nữa thì họ cũng chỉ đại diện cho một số lượng người nhất định, bên cạnh đó vẫn còn những đám đông người khác có những mong muốn khác và có những đại diện khác.

    Dân chủ là tất cả đều được coi trọng và đều có đại diện tiếng nói.

    Chẳng thể nào có việc ông dân chủ nào cũng đòi làm Tổng thống hay Thủ tướng cả.

    Khả năng có thể nhất họ sẽ tham gia với tư cách đại biểu trong các cơ quan dân cử là Quốc hội hoặc Hội đồng nhân dân.

    Những người đấu tranh cho dân chủ phải nhận ra điều đó, và đó cũng là điểm chung khả dĩ nhất giao thoa với véc tơ phát triển của Đảng cộng sản đang nắm quyền.

    Bằng cách đó Đảng cộng sản có thể san sẻ quyền tham gia điều hành quốc gia với người khác. Ngược lại, những người kia cũng được thỏa mãn mong muốn hoạt động chính trị và thực sự thì họ cũng có cơ hội công bằng lên tiếng và bảo vệ cho những người mà họ đại diện.

    Đó chung cuộc là đấu tranh nghị trường. Đấu tranh bằng lý lẽ và phiếu biểu quyết thay vì bắt bớ, nhà tù hay súng đạn.

    Khi tham gia nghị trường, mọi người có trách nhiệm rõ ràng trong việc đưa ra những đề xuất chính sách hợp lý dựa trên những nguồn lực hạn chế và thực tế chính trị phức tạp, để toàn thể đánh giá bác bỏ hay chấp nhận.

    Điều này khó làm hơn nhiều là chỉ bày tỏ quan điểm chính trị với những khẩu ngữ mà ai cũng biết như cho thành lập đa đảng, tự do bầu cử…

    Tương lai tốt đẹp

    Cái dàn khoan của Trung Quốc xem ra cũng có chút hữu ích.

    Có lẽ chính quyền hiện thời đã khiêm tốn hơn, nhận ra những giới hạn của bản thân, thay vì những hành xử vô cùng trong phạm vi quốc nội.

    Những người đấu tranh cho dân chủ cũng nên có thái độ tương tự đối với chính quyền hiện thời.

    Sự việc dàn khoan giúp cho những người đấu tranh cho dân chủ thấy được vấn đề lớn hơn là giữ gìn toàn vẹn đất nước. Một điều dễ nhận ra khi đó hóa ra lại là: Họ cũng có điểm chung với chính quyền cộng sản và chính quyền cộng sản là một phần của giải pháp.

    Nếu Đảng cộng sản và những người đấu tranh cho dân chủ mỗi người tiến lùi một chút thì tất cả sẽ có chỗ đứng và yên bình.

    Đất nước sẽ có thêm nguồn lực cho dành cho đầu tư phát triển thay vì để duy trì bộ máy an ninh mật vụ khổng lồ tiêu hao mà không hề sinh lợi.

    Mặt khác những tiếng nói bất đồng gay gắt sẽ được uốn nắn thành những lời chỉ trích mang hàm lượng kiến thức, giúp khai minh trí tuệ, soi rọi chính sách.

    Ở phương Tây người ta có định nghĩa rằng: Chính trị là sự thỏa hiệp.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Trích dẫn:
    Những người đấu tranh cho dân chủ phải nhận ra điều đó, và đó cũng là điểm chung khả dĩ nhất giao thoa với véc tơ phát triển của Đảng cộng sản đang nắm quyền.

    Bằng cách đó Đảng cộng sản có thể san sẻ quyền tham gia điều hành quốc gia với người khác. Ngược lại, những người kia cũng được thỏa mãn mong muốn hoạt động chính trị và thực sự thì họ cũng có cơ hội công bằng lên tiếng và bảo vệ cho những người mà họ đại diện.

    Đó chung cuộc là đấu tranh nghị trường. Đấu tranh bằng lý lẽ và phiếu biểu quyết thay vì bắt bớ, nhà tù hay súng đạn.

    Nếu Đảng cộng sản và những người đấu tranh cho dân chủ mỗi người tiến lùi một chút thì tất cả sẽ có chỗ đứng và yên bình.

    Ở phương Tây người ta có định nghĩa rằng: Chính trị là sự thỏa hiệp.

    Những người đấu tranh cho dân chủ, nhất là vì quyền con người, LS Trai muốn họ lùi một chút thì cụ thể là lùi như thế nào ?

    Đảng cộng sản VN đang nắm dao đằng chuôi chứ họ có ngang cơ hoặc dưới cơ những người đấu tranh cho dân chủ đâu ?

    Đảng cộng sản có thể san sẻ quyền tham gia điều hành quốc gia với người khác như thế nào và san sẻ cái gì ? Họ đang nắm công an, an ninh, quân đội, thì đảng CSVN dễ dàng trở mặt rất nhanh để bắt giam tất cả khi họ không vừa ý ví dụ chỉ lên tiếng trước công chúng, đòi bỏ CN Mac-Le trong HP là đủ để ở tù rồi !

    Phải thực hiện hai điểm :
    -thành phần : với những ai có thể cùng nói chuyện với nhau : tất cả mọi thành phần xã hội, đảng phái, hội đoàn ?
    -những điểm cơ bản nào là chung cho tất cả để cùng điều hành và lấy quyết định

    Chính trị là sự thỏa hiệp (compromis) chỉ khi nào hai điểm trên thực hiện thì mới có cái để mà thỏa hiệp chứ

    Bài của Ông Ls Trai tập trung đả phá lối sinh hoạt chính trị được ăn cả ngả về không của các phe phái tại VN.

    Tôi nghĩ dân Việt đa phần nhìn sự việc trắng đen mà không thấy khoảng xám- thứ có thể thỏa hiệp. Tại các xứ tiên tiến, văn hóa đầu tranh và thỏa hiệp là chuyện thường và có tiền lệ hàng trăm năm trước như tại Anh. Nếu không thỏa hiệp thì Vua Anh mất đầu như tại Pháp để rồi Cách mạng 1789 lòng vòng cả 100 năm sau mới ổn định.

    Viết những giòng tôn vinh đa nguyên và thỏa hiệp chắc chắn sẽ bị một số đông (từ các phe phái) ném đá.

    Bài này nặng về lý thuyết, đôi chỗ chủ quan lại viết với văn phong cầu kỳ, khó hiểu (dĩ nhiên với trình độ người đọc thuộc đại đa số quần chúng). Bài này phê thì có nhưng đề xuất lại không. Có chỗ tác giả phê người nhưng chính mình lại giống hệt người bị phê: "Lâu nay nhiều người chỉ bày tỏ quan điểm chính trị mà không đưa ra được sách lược chính trị."

    Xin hỏi: Thế theo tác giả thì "sách lược chính trị" phải như thế nào?

    Rồi tác giả lại viết: "Cũng trả trách bao nhiêu năm qua chẳng có lấy một nhân vật nổi bật nào đưa ra được đường lối có khả năng thành công, tập hợp được quần chúng." Phê người như thế, còn mình thì làm được gì? Có người vừa đưa ra lý thuyết thì đã bị chính quyền CS bóp chết ngay từ trong trứng.

    Cũng chẳng hiểu tác giả coi hành động như thế nào là dân chủ mà tác giả lại phê: "Ngược lại có nhiều người chỉ dân chủ trên lời nói, họ luôn coi chế độ cộng sản là đối tượng cần loại bỏ." Rõ ràng là ai cũng thấy Đảng CS không chấp nhận các hành vi thể thức dân chủ, người có tư tương tưởng dân chủ mà bầy tỏ trên công luận cũng bị bỏ tù, như vậy dân chủ luôn luôn đối lập với chế độ CS, phải xóa bỏ CS thì mới dân chủ được chứ. Bản thân tác giả thiếu hẳn kiến thức thực tế chính trị, sống trong lòng chế độ CS mà còn không hiểu chế độ CS đề ra "hiến pháp là cụ thể hóa cương lĩnh của Đảng", vậy mà tác giả lại còn phê "Làm sao có thể đấu tranh thành công khi mà bỏ qua thực tế chính trị?" Vậy theo tác giả đấu tranh thế nào mới "thành công" thì chỉ ra để quần chúng theo thế mà đấu tranh?

    Tôi có cảm giác như ông này đang giảng bài cho học sinh tiểu học.
    "Chẳng thể nào có việc ông dân chủ nào cũng đòi làm tổng thống hay thủ tướng cả...Những người đấu tranh cho dân chủ phải nhận ra điều đó.". Cái cách hành văn của tác giả thật buồn cười!
    Hóa ra ông Trai này tưởng rằng những người đấu tranh cho dân chủ trước giờ đều muốn làm tổng thống nên mới đấu tranh à?
    Bày tỏ quan điểm chính trị là không cần thiết à?
    Mất mười phút đọc và còm một bài với văn phong và ý có vẻ xem thường người đọc, tôi tự trách mình: thật lãng xẹt!

    Ngô Ngọc Trai viết:

    Cái dàn khoan của Trung Quốc xem ra cũng có chút hữu ích.
    Có lẽ chính quyền hiện thời đã khiêm tốn hơn, nhận ra những giới hạn của bản thân, thay vì những hành xử vô cùng trong phạm vi quốc nội.
    Những người đấu tranh cho dân chủ cũng nên có thái độ tương tự đối với chính quyền hiện thời.

    Tác giả NGÔ NGỌC TRAI dựa vào đâu mà dám nói “Có lẽ chính quyền hiện thời đã khiêm tốn hơn, nhận ra những giới hạn của bản thân, thay vì những hành xử vô cùng trong phạm vi quốc nội”? Sự thật là “chính quyền” này vẫn hành xử y chang như thời trước khi có vụ dàn khoan Hải Dương 981, vẫn bỏ tù hành hạ những người yêu nước chống TQ xâm lược (như anh ĐIẾU CÀY chẳng hạn), vẫn ngăn cấm dân ta trong nước BIỂU TÌNH bày tỏ lòng yêu nước, vẫn tham nhũng, lộng quyền coi đất nước này là tài sản riêng của đảng CS, vẫn tôn thờ TQ và 16 chữ vàng, 4 tốt (ngoại trừ vài lời phản đối YẾU ỚT của một số người như ông NGUYỄN TẤN DŨNG). Việc ông TRAI kêu gọi những người đấu tranh có thái độ tương tự đối với chính quyền hiện thời là LÃNG XẸT. Vì chính quyền có thay đổi gì đâu, có khiêm tốn gì đâu, có tôn trọng những người tranh đấu cho dân chủ gì đâu, mà đòi những người đấu tranh dân chủ phải “đáp lễ” tương xứng.

    Nói tóm lại, bài này mang tính ước mong vớ vẫn và thiếu thực tế. Nó dựa trên những GIẢ ĐỊNH không đúng, nên dù muốn nói gì, muốn kết luận hay kêu gọi gì cũng trớt quớt, không đi đến đâu cả.