Nguyễn Tiến Dũng - Giữ biển Đông hay giữ Chủ Nghĩa Cộng Sản?

  • Bởi Admin
    21/05/2014
    10 phản hồi

    Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng

    Việt Nam đang đứng trước một lựa chọn bắt buộc của lịch sử: đó là phải lựa chọn giữa hai thứ, một bên là chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông, và bên kia là CNCS.

    Vì sao vậy?

    Bởi cho đến thời điểm này tình hình đã trở nến quá rõ ràng: Dù có muốn cũng không thể giữ cả hai thứ, một khi chúng đã trở nên mâu thuẫn với nhau. Nếu giữ CNCS thì sẽ càng ngày càng mất chủ quyền ở Biển Đông. Nếu từ bỏ CNCS thì may ra giữ được những gì đang còn chưa bị mất ở Biển Đông.

    CNCS hấp dẫn nhiều người vì tính lãng mạn của nó trong lý thuyết. Nhưng thực tế thì hoàn toàn trái ngược với lý thuyết mà các nhà cộng sản đưa ra. Người ta ước tính là số người bị chết oan dưới các chính quyền cộng sản trong thế kỷ 20 (ví dụ như riêng nạn đói ở Ukraina quãng năm 1930 do chính quyền Xô Viết gây ra đã làm gần chục triệu người chết) còn nhiều hơn là số người bị chết vì các chế độ phát xít gây ra trong chiến tranh thế giới lần thứ 2. Mô hình kinh tế cộng sản thất bại hoàn toàn, dẫn đến sự sụp đổ của Liên Xô sau hơn 70 năm xây dựng CNCS. Ngay Carl Marx lúc cuối đời cũng nhận ra rằng con đường cộng sản mà chính ông chỉ ra chưa chắc đã đúng.

    Đối với thế giới, “giai đoạn cộng sản” là một trang sử đã khép lại, chỉ trừ có ở Việt Nam và Trung Quốc, nếu không kể đến mấy nước đang trong giai đoạn khủng hoảng nặng là Bắc Triều Tiên và Cu Ba. Thực ra Trung Quốc, từ sau khi Đặng Tiểu Bình đưa ra học thuyết “mèo trắng mèo đen”, cũng không còn coi chủ nghĩa cộng sản như là một lý tưởng, mà chỉ còn coi ĐCS như là một công cụ để điều khiển quốc gia.

    Chính vì TQ và VN là hai “anh em đồng chí” còn lại của “phe cộng sản” nên VN mới dễ bị TQ o ép.

    Trong vấn đề Biển Đông, thì kẻ thù của VN chính là TQ. TQ không hề che dấu tham vọng bành trướng của họ, với “đường lưỡi bò”. Họ thực hiện được tham vọng đó đến đâu, phụ thuộc và việc các nước liên quan có chống lại được tham vọng đó không. Trong việc chống TQ, bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông này, nội lực của VN rất yếu: với GDP của Việt Nam chưa bằng chí phí quân sự hàng năm của TQ, không có cách gì VN có thể một mình đối đầu với TQ. Bởi vậy, để đối đầu, cần có đồng minh.

    Nhưng ai là đồng minh của Việt Nam?

    Câu trả lời đơn giản là, vào thời điểm này, không có ai cả! Tất nhiên không phải các nước “đã phát triển” (khối OECD). Lại càng không phải là TQ.

    Philippines và Nhật Bản đều có Mỹ, nước mạnh nhất thế giới về quân sự, làm đồng minh, và do đó TQ không dám làm những động tác lấn chiếm thô thiển với các nước này như là họ làm đối với VN. Còn Việt Nam thì không có ai bảo vệ. Thế giới có thể “tỏ ra quan ngại sâu sắc” về xung đột giữa TQ và VN, nhưng bảo vệ VN thì không. Nếu phải chọn giữa TQ và VN, các nước lớn sẽ chọn TQ, vì giữa TQ và VN thì TQ là đối tác quan trọng hơn nhiều đối với họ.

    Việc VN “kiên định” theo CNCS vào thời điểm hiện tại đẩy VN vào thế hoàn toàn cô lập trong vấn đề Biển Đông. Cô lập bởi yếu mà không có đồng minh. Sẽ không nước tư bản lớn nào làm đồng minh với Việt Nam (quan hệ ngoại giao, buôn bán thì có, nhưng đồng minh thì không), bởi chừng nào VN còn chưa thừa nhận sự lỗi thời của cơ chế đặt ĐCS lên trên hết thì còn chưa đáng tin cậy trong con mắt của họ. Làm sao mà tin được, khi mà cơ chế khiến cho không thể kiểm soát tham nhũng và lạm quyền, trong khi một số quyền cơ bản của người dân thì không được tôn trọng, khiến VN luôn trong “sổ đen” của các tổ chức nhân quyền quốc tế.

    Hơn thế nữa, “con đường cộng sản” khiến VN càng ngày càng lệ thuộc vào TQ, kể cả kinh tế và chính trị. Đến mức gần như “làm gì cũng phải hỏi TQ, làm gì TQ cũng biết”. Việc VN chỉ đàm phán song phương với TQ chứ không liên kết với các nước khác ở Thái Bình Dương để cùng kiện TQ là điều hoàn toàn bất lợi cho Vn, và rơi đúng vào cái bẫy “chia để trị” của TQ. Theo logic thông thường thì VN không thể làm thế, vì như thế quá bất lợi. Vậy tại sao VN vẫn nhất quyết đàm phán song phương? Chỉ có thể đặt giả thuyết rằng, đó là do TQ muốn vậy, và VN vì quá phụ thuộc nên phải nghe theo. Tất nhiên, ở thế yếu và lệ thuộc như vậy, thì việc thua cuộc là việc tất yếu xảy ra.

    Đây là thời điểm lịch sử đối với VN. Nếu lạnh đạo VN tiếp tục lựa chọn sai lầm vào thời điểm này, thì sẽ bị cả dân tộc nguyền rủa!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Lê Văn Mọi viết:
    Có điều thực tế là trước kia chế độ miền Nam theo Mỹ thì lại mất nước về tay miền Bắc theo Trung cộng và Nga xô. Lý giải sao đây về điều này?

    Đ/c Mọi thật không biết lý giải làm sao á ? Thì cái lý nó giải như thế này, nếu nay cả hai miền Nam lẫn Bắc VN (đã thống nhất) mà bắt chước chế độ miền Nam ngày trước quay lại theo Mỹ thì sẽ lại mất cả nước về tay Trung cộng và Nga xô chứ sao. Giống như Crimea í :)

    Trong lịch sử, Việt Nam bao giờ cũng nhỏ yếu hơn Trrung quốc, thế nhưng hai nước đã xẩy ra chiến tranh nhiều lần, vậy mà Việt Nam vẫn thắng, nếu cha ông ta không thắng thì làm gì có ngày nay chúng ta còn mang quốc tịch Việt Nam. Thế nhưng bây giờ ta chưa đánh nhau với Trung quốc thì đã có dấu hiệu thua rõ ràng, mà nếu có chiến tranh thì chắc chắn là ta thua thật. Vì sao? Vì đối nội thì chính quyền mất lòng dân, một yếu tố thắng lợi của cha ông trước kia. Vì sao dẫn đến tình trạng này? Đó là do Đảng lãnh đạo. "Nhờ sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng CS sản" mà ta cứ đánh giặc xong là đánh dân, vì thế người dân vừa oán ghét giặc ngoài xâm vừa oán ghét Đảng CS. Thực chất bây giờ dân ta đang chịu dưới ách một cái Đảng gọi là CS chứ nước ta cũng chẳng có CNCS như có khách đã nêu, chủ nghiã CS thì làm gì có cổ phần hóa (tức tư nhân hóa) doanh nghiệp nhà nước và thị trường chứng khoán cũng như các nhà máy xí nghiệp của các ông chủ tư bản đang bọc lột công nhân ta.

    Ta không có đồng minh cũng là vì ta có Đảng CS lãnh đạo, chẳng có nước nào muồn làm đồng minh với một nước CS, cả thế giới chỉ muốn cho anh CS nọk diệt anh CS kia để nhân loại bớt đi một nước CS tức là mất đi một mối tai họa.

    Còn yếu tố nước nhỏ thắng nước lớn thì trên thế giới đã có và đang có, đó là Itxraen dân số trước kia 4 triệu, nay đã trên 6 triệu mà vẫn thắng các nước Ả rập có hơn 200 triệu dân. Vì sao thế? Vì họ có Mỹ giúp đỡ, ủng hộ. Rồi một nước nhỏ ở Trung Đông bị Irắc thôn tính, thế mà Mỹ giúp đỡ thì nước này độc lập àm không tốn một giọt máu. Nếu như theo Mỹ như ý ông TS Cù Huy Hà Vũ đã gợi ý thì chắc chắn Trung quốc không dám động đến ta như không dám động đến Nhật Bản, Hàn quốc và Philippin.

    Có điều thực tế là trước kia chế độ miền Nam theo Mỹ thì lại mất nước về tay miền Bắc theo Trung cộng và Nga xô. Lý giải sao đây về điều này?

    Có một điều lại đang diễn ra trước mắt để các nhà lãnh đạo CS mở mắt ra mà nhìn về việc làm của mình: chính CS đem xương máu của đồng bào đánh chiếm miền Nam để cả nước thống nhất rồi đem

    DÂNG HIẾN CẢ NƯỚC CHO TRUNG QUỐC.

    Rõ ràng là NẾU KHÔNG CÓ ĐẢNG CS LÃNH ĐẠO THÌ DÂN TA KHÔNG MẤT NƯỚC.

    Ông Dũng giáo sư toán này cực kì lơ mơ, hoang tưởng. Ở VN làm gì còn chủ nghĩa cộng sản - CNCS, vào giờ này? Có chăng chỉ còn các xác già thối não mà tập trung xung quang các xác già đó là giun sán giòi bọ, hút máu hút mủ nhân dân, và đất nước hàng ngày. Cái gọi là CNCS ở Việt Nam hiện nay chỉ còn cái vỏ, mà lũ lãnh đạo thối não cùng bọn cơ hội đang mượn nó để vơ vét tận cùng, trước khi cái vỏ đó bị bánh xe lịch sử nghiền nát, và bọn chúng chắc chắn sẽ nằm trong số những kẻ đu càng trực thăng chạy sớm nhất khỏi VN.

    Xin lan man bàn tiếp:

    Thành lập một chính phủ cũng phải qua những giai đoạn chuẩn bị/chuyển tiếp như liên hiệp một số các đoàn thể và tổ chức; sau khi vững mạnh một chút, có đông đảo nhân dân tham gia và cấp lãnh đạo được sàng lọc, sẽ thành hình một mặt trận; và nếu vài cường quốc ủng hộ thì mới có thể lo đến chuyện chính phủ.

    Dĩ nhiên nó đòi hỏi nhiều thời gian, công sức, tài năng, hy sinh và đoàn kết nhưng phải làm một cái gì đó thôi. Chứ không lẽ ngồi gõ bàn phím chờ kẻ ù lì lo giải quyết (và đồng nghĩa với chờ chết)?!

    Nói về sự chuyển hướng đối ngoại của VN, nhất là vấn đề liên minh với Phương Tây: ngày nay tự nhiên ta gặp khó khăn mới lo liên minh nhưng thỉnh thoảng vẫn đưa ra lời lẽ nguyền rủa các xã hội tư bản, tự do. Thế thì có ai dám tin tưởng VN để chấp nhận liên minh, bởi liên minh là phải có tính chiến lược và lâu dài, chứ không phải để giải quyết khó khăn trong giai đoạn ngắn.

    Một cách để giúp các nước có tiềm năng là đối tác chiến lược với VN tin tưởng mạnh mẽ vào chúng ta trong một liên minh mới: hãy đưa vấn đề ra và tổ chức trưng cầu dân ý. Nguyện vọng của toàn dân sẽ là lời xác quyết mạnh nhất để các đối tác vững tin vào thiện chí của VN.

    Ông Nguyễn Tiến Dũng viết đúng đấy(không hổ công nhà nước CSVN đã cho ông đi đào tạo tại MGU của LX)có điều chỉ muốn nhấn mạnh thêm là phải tránh tâm lý nước đến chân mới nhảy-nhiều khi là đã quá muộn màng rồi-mà theo logic của dân gian là "đau bụng đẻ không chờ sáng giăng" việc thấy đúng và hợp với lẽ phải là phải làm ngay, làm thật lực, làm thả ga, làm tới số chứ tuyệt đối không được một phút chần chừ do dự nữa.

    Hồn thiêng và khí thiêng của sông núi đang chờ mong cơn đau đẻ vĩ đại nhất trong lịch sử của Dân tộc, liệu sẽ có sự ra đời của cặp song sinh Dân chủ và Nhà nước Pháp quyền mà nhà nhà người người đang mong đợi hay không??

    Một chính phủ với chỉ vài nhân vật thì khó lòng gây được ảnh hưởng gì đáng kể, cho dù chính phủ đó đứng đầu bởi ai đi chăng nữa.
    Tôi đề nghị thành lập luôn một "lực lượng" chính trị thì có lẽ sẽ mạnh mẽ hơn.
    Lực lượng này, theo tôi, nên gồm đủ mọi thành phần chứ không nên phân biệt là VNCH, đã từng theo chân "kụ Hồ", WIN-WIN... gì nữa cả.
    Lúc này, nếu ta cứ chia rẽ thì mọi chuyện mãi mãi sẽ chỉ là nói chơi cho vui.
    Hãy tạm gác mọi bất đồng, chỉ cần chung một mục đích là được.

    Bạn ab nêu lên một đề nghị rất đáng bàn bạc. Một chính phủ đối lập nếu nhà đương quyền vẫn vũ như cẩn và đưa tới nguy cơ mất nước.

    Thói thường thì âm dương sinh vạn vật. Đơn cực làm sao biến hóa. Tôi ủng hộ giải pháp này. Nên vạch một mốc thời gian, ví dụ 1 năm mọi chuyện VN không có chiều hướng tiến hóa thì thành lập NN đối lập.

    ab viết:
    Thành phần là những nhân vật đã từng đấu tranh trong nước và bị tù đày, một số đã ra hải ngoại như GS Đoàn Viết Hoạt, TS Cù Huy Hà Vũ, ..., một số vẫn còn trong nước như BS Nguyễn Đan Quế, BS Phạm Hồng Sơn và vô số các vị khác.

    Thành phần "chính phủ đối lập" tưởng là ai hay ho, tài giỏi, chứ cái ông ĐOÀN VIẾT HOẠT chắc không mấy người Việt gốc VNCH ủng hộ. Ông HOẠT này bị chống đối khá mạnh trước đây vì chủ trương WIN-WIN cho treo cả hai lá cờ Cờ Vàng và Cờ Đỏ cùng một lúc tại một trường Đại học (hình như tên FULERTON thì phải) bên Mỹ. Còn ông Cù Huy Hà Vũ thì ôm cứng "kụ" Hồ, thờ "kụ" từ trên đầu đến tới đít, mà "kụ" Hồ tiếc thay là CHÍNH PHẠM đã đưa chủ nghĩa CS vào nước ta và đưa nước ta đến vòng TRUNG THUỘC (tức là thuộc TÀU) ngày hôm nay, thì thử hỏi mấy ai (gốc VNCH) lại đi ủng hộ chính quyền lưu vong của ông CHHV. Hai ông NGUYỄN ĐAN QUẾ và PHẠM HỒNG SƠN, theo tôi, là khá hơn rất nhiều đối với người Việt hải ngoại gốc VNCH.

    Trích dẫn:
    Đây là thời điểm lịch sử đối với VN. Nếu lạnh đạo VN tiếp tục lựa chọn sai lầm vào thời điểm này, thì sẽ bị cả dân tộc nguyền rủa!

    Xin đặt câu hỏi với quý vị. Nếu đảng cs VN trong thời gian sắp tới đây vẫn ngoan cố không chịu thay đổi về ngoại giao lẫn nội trị (điều này chắc chắn sẽ dẫn đến mất nước chứ không riêng gì Biển Đông) thì dân VN có nên thành hình một chính phủ đối lập (có thể một phần phải lưu vong ở bên ngoài lãnh thổ VN) hay không?

    Để trấn an những ai lo ngại rằng bọn thời cơ Việt kiều ở hải ngoại định múa rối nhằm gây chiến tranh thì sau đây là vài gợi ý:

    * Trong hiến pháp/hiến chương của chính quyền đối lập ấy sẽ xác định không đấu tranh vũ trang mà chỉ thu hẹp trong phạm vi chính trị, ngoại giao, kinh tế, văn hoá, giáo dục, lao động, ...

    * Thành phần là những nhân vật đã từng đấu tranh trong nước và bị tù đày, một số đã ra hải ngoại như GS Đoàn Viết Hoạt, TS Cù Huy Hà Vũ, ..., một số vẫn còn trong nước như BS Nguyễn Đan Quế, BS Phạm Hồng Sơn và vô số các vị khác.

    Sở dĩ câu hỏi được đặt ra vì không những bài chủ này mà rất nhiều ý kiến, kiến nghị gần đây về sự thay đổi đường lối và liên minh với thế giới tự do, ... đều có một điểm chung là mong đợi hoàn toàn vào thiện chí của đảng và nhà nước VN, hy vọng họ sẽ "hồi đầu thị ngạn". Nhưng vấn đề là nếu họ không nghe và giữ nguyên như cũ, vẫn kiên định theo con đường sẵn có thì sao?

    Không lẽ phải đợi đến khi mất nước, chính quyền đã lọt vào tay ngoại bang rồi mới lập chính phủ lưu vong? Lúc ấy đã quá trễ và rất khó giành lại độc lập.

    Thiết nghĩ thời gian sắp tới nếu không có sự thay đổi từ đảng CS thì đây là một cơ hội thuận lợi để thành lập chính phủ đối lập vì lòng dân đã chán ngán vì thấy rõ bộ mặt của CS và sẽ ủng hộ một tổ chức như thế.

    Ít nhất những động thái thành lập chính phủ đối lập cũng có thể tạo nên áp lực để chính phủ đương thời và đảng CS phải thay đổi đường lối.

    Ghi chú: Các đảng phái nếu yêu nước thật sự thì nên cử nhân sự trợ giúp và góp ý cho chính phủ đối lập này (cũng giống như các đảng phái trong một quốc gia bình thường). Chính phủ này cũng sẽ được các tổ chức Xã hội Dân sự cộng tác. Còn tài chánh để hoạt động sẽ do nhân dân trong và ngoài nước tuỳ tâm hỗ trợ. .......