Hạ Đình Nguyên - Hãy mở cửa ra, vừng ơi!

  • Bởi Mắt Bão
    19/05/2014
    3 phản hồi

    Hạ Đình Nguyên

    Tình thế

    Việt Nam hiện đang đứng trước hai vấn nạn cực kỳ nghiêm trọng: sự xâm lược của Trung Quốc đã khởi sự, trong khi thể chế cai trị của Việt Nam suy thoái và đang lao xuống dốc; kinh tế suy sụp, nội bộ mất đoàn kết nghiêm trọng, lòng dân ly tán. Nhưng đây lại là một thời cơ to lớn cho dân tộc đoàn kết vươn lên.

    Hai vấn nạn do hai nguyên nhân khác nhau nhưng quyện vào nhau, đưa đến cùng một hệ quả thống nhất, là sự suy yếu toàn diện dẫn đến một cận cảnh nguy hiểm không thể lường. Bị xâm lược là do ý chí và tham vọng của kẻ xâm lược, nhưng đồng thời do thể chế cai trị có những khuyết tật và nhược điểm làm phát sinh những điều kiện tương thích với ý chí xâm lược đó. Đảng Cộng sản Việt Nam với thể chế “toàn trị” làm mất niềm tin với nhân dân, và đang đứng trước một tình huống khó khăn sống còn. Đảng cũng là người đã dẫn dắt dân tộc Việt Nam đến khúc quanh nguy hiểm này. Đó là một trách nhiệm trước lịch sử, cần nói thẳng.

    Trong tình hình Việt Nam nhân nhượng tối đa – đến mức mà người dân thấy là nhục nhã – thì Trung Quốc vẫn ngang nhiên tấn công, bất chấp đạo lý và luật pháp quốc tế. Từ tiềm thức dân tộc đã bật dậy câu hỏi từng ghi dấu ấn trong lịch sử: “Hòa hay Chiến?”.

    Một sự chọn lựa xương máu hay là nô lệ? Con đường thoát nào cho Việt Nam? Thế giới đang kêu gọi phải đấu tranh ngoại giao và đấu tranh pháp lý, trong lúc mũi dao đã kề cổ.

    Đấu tranh ngoại giao cũng cần tư thế đứng thẳng, để không trở thành sự van xin, và ngoại giao trên thế yếu thì không có giá trị gì. Đấu tranh pháp lý cũng cần có dũng khí, song kẻ thù không cần pháp lý. Với ưu thế vũ lực, họ không chịu hòa, chỉ muốn chiến. Và đâu là câu trả lời của Việt Nam?

    Nhìn rõ nguyên nhân

    Đảng Cộng sản Việt Nam đã có quá trình kết giao gắn bó và làm bạn với một kẻ xấu – cực kỳ xấu xa trong lịch sử cũng như trong thời đại này – thông qua ý thức hệ Cộng sản, tin tưởng và dựa lưng vào kẻ xấu, nên đã tự cô lập mình với thế giới, đồng thời thực hiện một thể chế cai trị độc đoán với nhân dân để giữ vai trò độc tôn của đảng mình. Từ sự độc đoán và độc tôn đó, Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng bước bị tha hóa bởi lòng tham, sự thiển cận, từ đó làm đất nước kiệt quệ. Cũng từ đó, kẻ thù nham hiểm đã thâm nhập vào nội tạng, làm suy yếu đến mức đúng thời cơ để chúng ra tay. Và cơn nguy khốn cũng đã đến.

    Sự kiên định đường lối hiện nay của Đảng Cộng sản đồng nghĩa với sự hy sinh xương máu vô vọng của nhân dân, cũng đồng nghĩa với sự biến dạng, xuống cấp thêm một tầng nấc nữa của Đảng Cộng sản, để có thể tồn tại và chỉ có thể tồn tại như một đảng mất uy tín nội lực – dưới chiếc áo là “bạn” của kẻ thù – nếu không có sự thay đổi triệt để từ nền tảng.

    Một đòn “quyết tử quyền” vào yếu huyệt của xâm lược Bắc Kinh

    Trung Quốc hiện nay chưa phải là một quốc gia hùng mạnh theo nghĩa bền vững. Dưới thể chế Cộng sản hà khắc kéo dài từ thời Mao đến nay, nhân dân Trung Hoa đang quá ngán ngẩm và căm phẫn. Các dân tộc khác như Duy Ngô Nhĩ, Nội Mông, Tây Tạng thì bị đàn áp và chà đạp, sẵn sàng vùng lên khi có thời cơ. Đại bộ phận nông dân rất bất bình vì chính sách bất công, chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn, sự tham nhũng, tha hóa của các lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày cảng bộc lộ, không thể che giấu trước mắt người dân. Bên ngoài, Tập Cận Bình theo đuổi một chủ trương bành trướng đầy tham vọng, hung hăng khiêu khích khắp nơi. Trung Quốc đang bị kẹt một cách vô vọng vào cái bẫy “đường lưỡi bò” mà tự họ giăng ra. Sau khi hù dọa Nhật Bản không có kết quả ở biển Hoa Đông, họ quay sang chiếm đóng vùng lãnh hải Việt Nam, hà hiếp ngư dân Việt Nam ngoài biển, quấy động, làm bất an trong nội địa, làm cho Việt Nam suy yếu toàn diện, hòng kìm hãm Việt Nam trong quỹ đạo của họ, để làm phên dậu muôn đời cho họ. Điều họ lo ngại nhất, là Việt Nam trở thành một nước tự do, không bị trói buộc bởi ý thức hệ, là một loại “dây cột giờ” đang mục nát. Nếu Việt Nam tự do, tham vọng “đường lưỡi bò” của họ hoàn toàn phá sản.

    Đánh địch bằng cách sửa mình

    1– Tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam

    Trong lịch sử của mình Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhiều lần thành lập, sáp nhập, giải tán, đổi tên… để thích ứng với tình hình mỗi lúc. Từ chỗ mỗi miền Trung, Nam, Bắc có riêng một đảng Cộng sản (tên khác nhau), sáp nhập thành một đảng Cộng sản, rồi trở thành Đảng Cộng sản Đông Dương, sau đó giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương, thành Đảng Lao động Việt Nam, cuối cùng đổi thành Đảng Cộng sản Việt Nam. Nếu hiện nay giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam, để chuyển hóa thành một/nhiều đảng X, Y, Z khác, mang nội dung tư tưởng tiên tiến, phù hợp với yêu cầu thời đại, thì chẳng những là chuyện bình thường trong lịch sử, mà còn chứng tỏ đó là một đảng sáng tạo, biết chuyển hóa đúng theo quy luật, đầy bản lĩnh của dân tộc Việt.

    2– Tuyên bố chuyển thể chế độc tài thành thể chế dân chủ

    Thể chế độc tài toàn trị làm cho tầng lớp cai trị trở thành tha hóa, ngày càng mất giá trị trước mắt nhân dân, nó kìm hãm sức sống của dân tộc, làm cho đất nước kiệt quệ, bần cùng, và trở thành miếng mồi ngon cho bọn bành trướng Đại Hán tham lam, không tránh khỏi bị bọn chúng xâm lược. Một Myanmar đã được độc lập – dù sát nách một thằng khổng lồ đầu đất, dù chưa phải là thật sự dân chủ phồn vinh – và đang dần dần thoát khỏi quỹ đạo nô lệ hóa của Bắc Kinh. Việt Nam hoàn toàn có thể làm được như thế và hơn thế, như lịch sử cũng đã chứng minh.

    3– Lợi ích lớn: Chuyển hóa thế cờ, thoát vòng nguy hiểm

    Chỉ qua một đêm thôi, bọn lãnh đạo Bắc Kinh thức dậy trong nỗi bàng hoàng. Nhân dân Trung Hoa nô nức theo gương Việt Nam mà đứng dậy. Bọn Tập Cận Bình cay đắng nhận lấy cái giá phải trả cho sự tham lam vô đạo của mình.

    Trong khi đó, cả nhân dân tiến bộ trên thế giới vui mừng vì có một quốc gia nhỏ bé Việt Nam đã thoát vòng nô lệ, có một dân tộc Việt Nam vừa bừng tỉnh cơn mê, đã thoắt đứng lên làm người, xứng đáng với máu xương dân tộc đã đổ.

    Bấy giờ chúng ta có nhiều bạn bè lương thiện – không còn chơi với kẻ bất lương. Chúng ta không sợ bị cấm vận vũ khí hay kinh tế. Không cô độc để phải sợ kẻ thù. Dân tộc không còn bị chia rẽ. Những con người Cộng sản cũ ấy, có thể trở thành những con người mới, không còn tấm lòng hẹp hòi, không còn đầu óc bất công, cùng nhân dân giữ gìn độc lập dân tộc, đưa đất nước tiến lên trong một giá trị mới: Độc lập – Dân chủ – Bình đẳng và Hữu nghị.

    Đảng Cộng sản Việt Nam làm được không?

    Có trở ngại vì bọn chúng cài người bên trong, nhưng hoàn toàn có thể làm được.

    Việt Nam đang cần bước khởi động của một Lê Hoàn, một Lê Hoàn mang giá trị thời đại, mang ý chí của nhân dân!

    HÃY MỞ TOANG RA VỚI THỜI ĐẠI, BẰNG CÁI NHÌN MỚI VÀ QUYẾT TÂM MỚI.

    HÃY MỞ CỬA RA, VỪNG ƠI!

    H.Đ.N. 16–5–2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Dưới sự tuyên truyền xảo trá, bịp bợm, vô liêm sỉ, bất chấp hậu quả của đảng Cộng Sản VN từ xưa đến nay thì những người khi còn trẻ mà nghe theo họ thì cũng là điều cần được cảm thông. Vả lại thanh niên, sinh viên miền Nam khi đấu tranh dưới sự giật dây của cộng sản miền Bắc chống lại chính quyền Sài Gòn họ cũng chẳng có ngày nào sống trong chế độ kinh hoàng của miền Bắc lúc ấy. Cộng sản trên khắp thế giới đều là "tuyên truyền và dối trá" mà. Cả dân tộc ta đều là nạn nhân, mà thủ phạm là tất cả những tên đầu xỏ của đảng do ít học nhưng muốn làm lãnh tụ đã du nhập cái học thuyết ác ôn này và cam tâm làm chó săn cho cộng sản Trung Quốc. Để giờ đây mới nên nỗi này.
    Cho nên mới có cảnh sau khi chiếm được miền Nam, có người ở miền Bắc vì quá thương miền Nam đói khổ đã đem vào cho người thân trong Nam vài cái quần đùi và vài cái chén để đựng cơm ăn! Tuyên Huấn của cộng sản là thế.
    Vì vậy theo tôi không nên trách nhau nữa.
    Riêng về những nhận định và đề nghị cách giải quyết tình thế hiện nay của anh Hạ Đình Nguyên tôi hoàn toàn tán đồng. Theo tôi đây là cách giải quyết tốt nhất hiện nay, và là cách giải quyết dễ nhất, đơn giản nhất trên bình diện lý luận.
    Ít nhất nó cũng đem đến hai thuận lợi trước mắt:
    Một, tránh được tốt nhất cảnh nội bộ nồi da xáo thịt. Đảng không coi nhân dân ở đâu cũng là kẻ thù nữa. Và ngược lại nhân dân sẽ đưa lên được một nhà nước thật sự dân chủ, đoàn kết trên dưới một lòng. Không phải là nhà nước cộng sản nữa.
    Hai, Hoàng Sa và Trường Sa trước đây là lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa chứ không phải của VNDCCH mà CHXHCNVN là kẻ kế nhiệm. Vì vậy hai quần đảo này không liên quan gì đến việc công nhận hay không công nhận là của Trung Quốc của công hàm Phạm Văn Đồng ký vào năm 1958 nữa. Về mặt lịch sử quốc gia quản lý, Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng hay bất cứ ai cũng không có quyền công nhận HS,TS là của Trung Quốc. Nó chỉ là tờ giấy vứt xọt rác. Nay lại thêm Việt Nam không còn là quốc gia cộng sản nữa thì về mặt tinh thần (tôi nói là về mặt tinh thần) cũng không dính dáng gì đến Trung Quốc, đến cái gọi là "các nước XHCN anh em nữa". Tập Cận Bình có thể xuống mồ để mặc cả với hai lãnh tụ cộng sản VN kia.
    Và như thế thì Bắc Kinh không còn lý do gì để xâm lăng nước ta nữa. Vì có kẻ bán nước làm nội gián cho địch nên dân ta khó đánh đuổi được giặc ngoại xâm. Nay trên dưới một lòng, trong một chế độ tự do, dân chủ và chính xác là công bằng, văn minh thì dầu là Trung Quốc ta vẫn đánh thắng. Vì ta có chính nghĩa, hơn 90 triệu dân qua 69 năm đã thoát vòng nô lệ chắc chắn sẽ là một sức mạnh mà kẻ thù phải lưu ý. Còn nữa, với một dân tộc hòa hiếu,tôn trọng bạn bè chắc chắn thế giới sẽ không quay lưng.
    Lúc ấy, ta chỉ cần một Hội Nghị Diên Hồng, tất cả sẽ chiến đấu cho đất nước và dân tộc của mình chứ không phải cho một chủ nghĩa, học thuyết hoặc bọn ngu xuẩn, độc tài nào đó.
    Nhưng vấn đề là liệu cái đảng kinh khủng CSVN này có chịu chấm dứt đày đọa dân tộc Việt Nam ?

    Phản hồi: 

    Ông HẠ ĐÌNH NGUYÊN viết bài này rất xuất sắc, có chiều sâu và chính xác. Những giải pháp do ông đề nghị là rất ĐÚNG ĐẮN và HỮU ÍCH. Đáng lẽ tôi cũng nên có vài lời ca ngợi ông. Nhưng nghĩ tới những năm tháng ông ”ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” trước năm 1975, tôi bị KHỰNG lại. Vừa buồn cho chính bản thân mình vừa buồn cho những người như ông, như quý ông Lê Hiếu Đằng (quá cố), Huỳnh Tấn Mẫm, Trương Thìn (quá cố), v.v… Thời đó, tôi cũng NGU DẠI như quý ông này thôi. Cứ tưởng “kụ” Hồ và ĐCSVN thật lòng yêu nước và đấu tranh cho một nước VN hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh. Bây giờ nghĩ lại tôi tự thấy hổ thẹn vô cùng. Rất nhiều “đồng chí” cũ của tôi thời đó ngày nay đã vỡ mộng và luôn trách móc, than thở rằng họ đã bị ĐCSVN lường gạt. Nhưng tôi thấy trách như vậy là SAI. Sự thật ĐCSVN không hề lường gạt họ. Chính họ đã ”đứng núi này trông núi nọ”, bất mãn trước những yếu kém, bất toàn của chế độ VNCH (mà ngày nay nhìn lại, phải thừa nhận là ƯU VIỆT hơn rất nhiều so với chế độ VNDCCH và CHXHCNVN), muốn thay đổi, và tự nghĩ những điều TỐT LÀNH nhất và đem đặt KỲ VỌNG (một cách vô cùng mù quáng) vào VNDCCH và ĐCSVN, chứ đảng này vốn trước sau như một, là một đảng VONG THÂN, tôn sùng một chủ thuyết ngoại lai, và hoàn toàn không có ý hướng gì về DÂN TỘC. Ý hướng và lý tưởng của ông Hồ và ĐCSVN là đấu tranh giai cấp, xây dựng một nước VN theo chủ nghĩa xã hội và cuối cùng trở thành cộng sản, xóa bỏ biên giới quốc gia để tiến lên THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG.

    Khác với tôi đã phản tỉnh rất sớm và nhận ra cái sai của mình, ông HẠ ĐÌNH NGUYÊN chưa bao giờ tự thấy cái sai của bản thân ông thời trai trẻ, vẫn còn mang chút hy vọng vào lòng YÊU NƯỚC và sự ĐỔI THAY của ĐCSVN. Tuy nhiên, hôm nay là lần đầu tiên hình như ông đã “giác ngộ” khi viết: “Đảng Cộng sản Việt Nam với thể chế “toàn trị” làm mất niềm tin với nhân dân, và đang đứng trước một tình huống khó khăn sống còn. Đảng cũng là người đã dẫn dắt dân tộc Việt Nam đến khúc quanh nguy hiểm này. Đó là một trách nhiệm trước lịch sử, cần nói thẳng”. Hy vọng rằng đây là tia sáng đầu tiên soi sáng cho ông nhìn ra những SAI SÓT, DẠI KHỜ của bản thân thời trai trẻ, để tìm cách đóng góp chút phần nhỏ bé của cá nhân vào sự nghiệp đấu tranh của toàn dân XÓA BỎ ĐCSVN, đem lại TỰ DO, DÂN CHỦ đích thực cho toàn dân ta trong nước, hầu chuộc lại LỖI LẦM đã phạm phải năm xưa.

    Cầu chúc cho ông được mạnh khỏe, sống lâu để nhìn thấy ngày VINH QUANG của toàn dân Việt, ngày ĐCSVN bị GIẢI THỂ và những tên đầu sỏ trong đảng đã cam tâm BÁN NƯỚC bị nhân dân ta trừng trị đích đáng, làm gương cho hậu thế soi chung.

    Phản hồi: 

    Lý quang Diệu trong cuốn sách nhận định về thế giới có nói rằng lãnh đạo VN tự nhốt mình vào ý thức hệ cọng sản. Ông tin rằng chỉ khi đám già chết hết may gì VN mới khá hơn.

    Tôi thì thấy đám trẻ lãnh đạo như PTT Đam khi phát biểu về Tq có khác gì đám già. VN cần cuộc cách mạng từ dưới lên, không thể trông mong vào rổ táo đã sâu. Mơ tưởng táo sâu thành táo lành là hoang tưởng.