Mõ Sàigòn - Cấm bàn về chính trị???

  • Bởi Khách
    14/05/2014
    2 phản hồi

    Mõ Sàigòn

    Nếu ai có thì giờ xin lướt qua những diễn đàn mạng (forum) trong nước của người Việt sẽ luôn thấy quy định « cấm bàn đến chính trị ». Những quy định quái dị này không chỉ xuất hiện trên các trang mạng kinh tế, du lịch…nhưng chúng xuất hiện hầu như khắp nơi trong các nhóm bạn bè, liên kết trên mạng internet. Vì sao « bàn đến chính trị » lại bị cấm?

    Một trong những giá trị thiêng liêng của con người là tự do trong suy nghĩ và phát biểu. Giá trị này không có biên giới quốc gia, tôn giáo và được ghi vào điều 19 và khoản 1 điều 20 trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Những người điều hành các diễn đàn trên đã tự biến mình thành nô lệ cho sự sợ hãi cho dù bất cứ lý do và mục đích nào của trang diễn đàn internet. Có người cho rằng « việc nào có chỗ đó » để ngụy biện cho sự vong thân, tự đánh mất nhân cách con người của mình. Thử hỏi giữa những sinh hoạt đời thường về văn hóa, kinh tế, tôn giáo, đoàn nhóm, hội này hội nọ… có thể tách riêng độc lập hoàn toàn với xã hội đang sống.

    Chúng ta hãy đặt câu hỏi « bàn đến chính trị» là gì?

    Hơn 1000 năm bị đô hộ bởi Trung Hoa, dân tộc ta không ít thì nhiều đã bị ảnh hưởng bởi triết lý Khổng Nho để quan niệm công việc quốc gia đất nước là việc của giới sĩ phu, của nhà vua và quan lại. Người dân không có quyền bàn đến để làm đảo lộn trật tự xã hội và chấp nhận một cách ngoan ngoãn bất cứ triều đại nào, bất cứ chính quyền nào điều hành đất nước cho dù chính quyền đó dốt nát, hung bạo tàn ác hay độc tài toàn trị. Mọi người quan niệm rằng việc cải tổ, thay đổi đường lối, chống đối là việc của những người muốn lên thay vị trí của kẻ đang cầm quyền hay người ta thường nói nôm na là làm chính trị.

    Trong bối cảnh văn hóa chính trị xã hội ngày nay, mỗi người dân đều có trách nhiệm với quốc gia đất nước của mình. Trách nhiệm này tạo thành quyền được tự do chọn lựa chính quyền và người lãnh đạo đất nước qua quyền bầu cử được hiến pháp quy định. Người dân không những có quyền mà có trách nhiệm phải ưu tư bàn đến sự tồn vong của đất nước, sự tàn ác bất công của chính quyền cai trị, sự thất bại và bất tài của chính quyền trong mọi lãnh vực xã hội.

    Những diễn đàn trên mạng internet có quy định « cấm bàn đến chính trị » là đi ngược với sự thăng tiến của xã hội, là tự phản bội mình và phản bội dân tộc. Họ tự bịt mắt bưng tai trước sự thật, trước sự tồn vong của gia đình họ và của cộng đồng dân tộc. Họ tự dối mình, tự lừa bịp mình và mọi người để quyết định sống và suy nghĩ như một thành phần không thuộc về xã hội họ đang sống. Biết rằng sự khủng bố tinh thần và đe dọa an nguy của mọi người bởi chính quyền cộng sản bất nhân đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của cả dân tộc VN từ sau khi đất nước bị chia đôi khi Hồ Chí Minh phát động chiến dịch cải cách ruộng đất, với vụ án Nhân văn giai phẩm, với những trại cải tạo dùng để giết người sau 1975, với những phòng giam biệt lập khắc nghiệt cho những người thực thi quyền tự do ngôn luận và tư tưởng, với những trò bao vây kinh tế, ép buộc các công ty, cơ quan sa thải những người có miệng và đã dùng nó để nói lên sự thật, sự tàn ác của ĐCSVN, sự bán nước của tập đoàn lãnh đạo Ba Đình ngoài việc dùng để ăn và uống. Nhưng nếu chúng ta không tự phá vỡ sự sợ hãi ám ảnh này thì muôn đời dân tộc VN sẽ sống trong áp bức và bất công.

    Bàn đến chính trị là bày tỏ lập trường, quan điểm, suy nghĩ của mình về một vấn đề có liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến đời sống của mình, của gia đình mình và của toàn dân. Bàn đến chính trị không phải để lên thay một vị trí quyền lực điều hành quốc gia nhưng gián tiếp điều hành qua lá phiếu bầu của mình. Khước từ và ngăn cấm quyền tự do tư tưởng, tự do bày tỏ là tự biến mình thành một người nô lệ.

    Đất nước đang trong nạn ngoại xâm, hàng ngàn người già trẻ lớn bé đã can đảm biểu tình bày tỏ sự tức giận trước sự bành trướng của Trung Cộng và đòi chính quyền cộng sản VN phải trả tự do vô điều kiện cho những người yêu nước đang bị cầm tù, phải trả quyền làm chủ đất nước cho toàn dân. Ước gì các phương tiện truyền thông trong mọi lãnh vực mở rộng cửa và dùng nó như vũ khí để đòi quyền tự do cho nhân dân đang bị ĐCSVN cầm tù tước đoạt. Mọi người con dân Việt Nam hãy nói nhiều, bàn nhiều về hiện tình đất nước hơn là khép kín trốn nấp sau những lý do cá nhân.

    Mọi người đều có cuộc sống riêng để lo toan nhưng cũng có chung một tổ quốc để gánh vác. Bạn và tôi không thể chối từ trách nhiệm thiêng liêng này.

    Mõ Sàigòn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Nói một cách khái quát thì chính quyền CS có nhiều điều luật và những việc làm vô cùng vô lý và kỳ quặc, lại có điều là nhieuf việc làm rất tùy tiện, chẳng theo điều luật nào, lại có những việc làm thì luật một đằng, làm một nẻo, lại có những luật ngàm, luật miệng, chẳng thấy có văn bản nào, nhưng được thi hành rất nghiêm túc. Lại có những điều luật rất dã man nhưng không công bố.
    Có thể nêu vài thí dụ để chứng minh: theo Hiến pháp 1945 thì công dan có quyền xuất dương, thế nhưng sau khi chính phủ cụ Hồ về thủ đô thì có người chẳng mắc tội gì cả, họ sợ CS nên muốn ra nước ngoài, nhà nước cấm, họ phải trốn đi thì đuổi bắt như đuổi bắt nô lệ, rồi bỏ tù, có khi bị xử tử Nhà nước làm người ta sợ, người ta phải tìm đường ra đi mà cũng cấm thì lạ quá. Lại chuyện nữa: nhà nước mình và nhá nước các nước trong phe XHCN thì hữu hảo, các quan chức hai bên tỏ ra hữu nghị, thế nhưng khi ở ngoài đường phố, công dân nước mình vô tình tiếp xúc với công dân nước XHCN (như họ hỏi thăm đường chẳng hạn) thì công an đến hỏi giấy chứng minh của người mình rồi ghi vào lý lịch với câu vu vơ "Có quan hệ với người nước ngoài" và bị theo dõi, nghi ngờ. Hồi bao cáp còn có tình trạng người nông dân đem vài can gạo vào thành phố bán thì bị quản lý thị trường tịch thu, họ đem gánh bún vào bán thì bị công an dẫm đạp lên gánh bún, Điều này cũng không thấy ghi trong luật là công an làm đúng hay sai luật. Dã man quá.
    Ngày nay đang tồn thại một điều chẳng có luật nào ghi, chẳng biết cấm hay không cấm, nhưng hỏi thì không ai biết, ví du công dân mình có quyền gửi bài cho các đài báo nước ngoài hay không?Cấm thì điều luật nào cấm? Cho phép thì điều luật nào cho phép? Nếu phải kiểm duyệt thì cơ quan nào kiểm duyệt? Hình như câu hỏi này có trên trang mạng nào đó nhưng không thấy Luật sư nào trả lời. Nếu kể ra những điều vô lý trong lĩnh vực luật của ta thì nhiều vô kể. Một nhà nước không có luật thì là nhà nước mông muội. Ta nói ta là nước XHCN văn minh nhưng trong thực tế ta đang là nhà nước mông muội do Đảng CS lãnh đạo. Cũng không có điều luật nào cấm người ta thành lập đảng khác, nhưng ai có ý tưởng thành lập đảng thì bị bỏ tù ngay tắp lự. Đúng hay sai luật đây? Nhiều vụ bắt bớ bỏ tù nhưng không đưa ra tòa án xét xử. Nhà nước gì mà giống mafia thế?

    Những ai thực sự sống dưới thể chế CS, mới có thể hiểu được bộ máy khủng bố của CS đối với mọi người (ở đây tôi nói mọi người nghĩa là bất kể ai từ dân thường cho đến cán bộ, đảng viên cao cấp).

    Ai cũng sợ bộ máy khủng bố đó cả. Nó được xây dựng công phu nhiều thành phần, nhiều mặt. Ví dụ nếu anh chỉ là dân thường thì có tổ dân phố, Công An phường xã. Anh là cán bộ thì có bộ phận an ninh ngay tại cơ quan anh. Nếu anh muốn yên thân thì phải chịu khó làm con cừu, nếu không thì không những anh mà bạn bè, gia đình nội ngoại, con cái đều bị phiền nhiễu. Do vậy ai cũng sợ, sợ đến nỗi thành vô cảm. Cá nhân vô cảm, rồi xã hội thành vô cảm.

    Tôi sống dưới hai chế độ nên thấy rất rõ sự thay đổi của mọi tầng lớp nhân dân, rõ rệt nhất là lớp sinh viên học sinh, trí thức thời VNCH và thời nay. Vẫn những con người đó, thời VNCH thì hăng hái đấu tranh đủ mọi thứ, không sợ thứ gì, nhưng khi sống ở dưới thể chế CS thì họ trở thành những con cừu câm, hay rất ngoan.