Kịch bản kịch nói: Giàn khoan nổi

  • Bởi Khách
    08/05/2014
    0 phản hồi

    Viết từ Melbourne - Australia

    Việt: Anh Trung, qua đây làm cốc trà em muốn bàn với anh một chuyện

    Trung: (Quay lung nói) Chú Việt à, anh đang bận tí, để sau nhá!

    Việt: Anh sang luôn đi, trà đang nóng, để sau nguội uống mất ngon.

    Trung: (Vẫn quay lưng nói) Để anh đi công chuyện tí đã rồi về anh em mình trà thuốc

    Việt: OK. Anh mang cái giàn khoan đang đặt ở biển nhà em về rồi hãy đi nhé.

    Trung: (Quay lại, mặt vênh váo): Giàn khoan nào ở biển nhà chú, anh để ở biển nhà anh chứ?
    Việt: Mắt anh toét à? Cái hàng rào nhà em đây, giàn khoan anh mang vào giữa biển nhà em mà còn nỏ mồm bảo biển nhà anh là thế nào?

    Trung: Ơ chú này hay nhỉ? Biển nhà anh cách đất nhà anh 200 hải lý. Đây, mô đất nhà anh đây, chú đo đi xem có phải nó nằm trong vòng 200 hải lý từ mô đất này không?

    Việt: Đù. Mô đất ấy vốn là của nhà em, anh cơ hội chiếm lấy của thằng em em trong lúc nhà em đang mâu thuẫn nhau, giờ anh định xây nhà án ngữ trước cửa nhà em đấy à?

    Trung: Anh giúp chú súng đạn để chú giải quyết mâu thuẫn với thằng em chú. Chú không quên ơn anh đấy chứ?

    Việt: Đù. Em nói thật. Ơn huệ đéo gì với anh. Anh là thằng hàng xóm đểu, đưa súng cho thằng anh để bắn thằng em rồi nhân cơ hội cướp đất của thằng em. Dù đất của em hay của thằng em em thì nó cũng là đất của tổ tiên nhà em, đéo phải đất nhà anh mà anh chiếm. Giờ em đang ốm yếu, anh to khỏe bắt nạt thì em phải chịu nhịn thôi, còn sau này là anh phải trả lại cho nhà em đấy.

    Trung: Thì thằng Mỹ nó đưa súng cho em chú, nó cũng bắn chú, chú không có súng thì chú chết. Thế không phải là ơn của anh à?

    Việt: (Tỏ ra hối hận) Thật. Nếu em cứ để nguyên nhà cửa của chú ấy thế, kệ chú ấy chơi với thằng Mỹ thì giờ có khi anh em lại hòa thuận. Tự nhiên anh em với nhau lại đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi để cho thằng hàng xóm đểu như anh chiếm mất đất, mất biển.

    Trung: Chú ăn nói cẩn thận. Cha ông chúng ta đã thống nhất chuyện ngày xưa rồi. Dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra, việc nhà chú thì chú phải tự giải quyết.

    Việt: Tất nhiên rồi. Nhưng việc anh mang giàn khoan vào biển nhà em để khoan là đéo được. Anh mang nó về đi không là em bắn nát đấy. Bọn trẻ nhà em thích xem pháo hoa lắm. Biển nhà em, xung quanh ai cũng biết, đất anh chiếm của nhà em ai cũng biết, thời đại này không có kiểu “để lâu cứt trâu hóa bùn được đâu anh ạ”

    Trung: Chú cứ bình tĩnh. Thời đại này là thời đại nào chú biết không? Đó là thời đại của anh – Thời của Trung. Rồi chú xem, anh sắp vượt qua thằng Mỹ rồi, được làm bạn với thằng to khỏe giàu có như anh chú không thấy sướng sao?

    Việt: Đù. To cái con củ kẹt. Anh chỉ là cái thằng trọc phú đầu to óc bằng quả nho thôi. Giàu phải đi với sang, anh giàu nhưng anh ăn bẩn, lúc đéo nào cũng phải lăm lăm lấn sang nhà tôi một tí, giờ lại còn muốn chiến luôn cái biển trước nhà tôi nữa. Anh cư xử vô văn hóa lắm anh biết không. Thời đại này là thời đại công nghệ thông tin, thời đại internet chứ đéo phải là Thời của Trung. Anh biết thế nào là thời đại công nghệ thông tin, thời đại internet không? Đó là thời đại của thông tin nhanh, phẳng và ai cũng có thể là nguồn cung cấp thông tin và tiếp cận thông tin hết. Đù. Em đánh rắm trong nhà em có một phát thôi lúc sau ra đường đã thấy hàng xóm xì xào, chỉ trỏ. Không hiểu thằng cu nào nhà em nó đưa lên lúc nào nữa.

    Trung: OK. Thời đại công nghệ thông tin, thời đại internet và là thời của Trung.

    Việt: Mịa. Ông này điên, bệnh quá rồi. Chả khác mịa gì con khỉ đột, lúc nào cũng thích hai tay vỗ ngực ra vẻ ta đây khỏe nhất.

    Trung: (Cười khẩy).

    Việt: Tóm lại là thế này. Ngày trước anh đề xuất luật chơi của anh với 16 chữ vàng và 4 tốt. Đó là gì ấy nhỉ. (Nói giọng mỉa mai): Ổn định lâu dài – Hướng tới tương lai – Láng giềng hữu nghị – Hợp tác toàn diện. Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt. Đù. Anh nói vậy mà anh lại mang giàn khoan vào định khoan lấy dầu trong nhà tôi, nói lời phải trái thì anh không chịu hợp tác, đuổi thì anh không đi. Anh nói vậy mà không phải vậy. Anh làm tôi mất lòng tin rồi. Cho nên giờ thế này, tôi vứt mẹ nó 16 cái chữ anh coi là vàng và 4 cái anh cho là tốt vào sọt rác. Tôi đéo cần. Giờ tôi đưa ra 10 chữ kim cương của tôi, anh theo thì theo, không theo thì tùy. Đó là: “Tuân thủ luật pháp quốc tế – Tôn trọng lẫn nhau”. Giờ hàng xóm xung quanh ai cũng đang thực hiện phương châm này rồi.

    Trung: Chú nói rất hay. Chú không theo tôn chỉ 16 chữ vàng và bốn tốt của anh nữa thì tùy chú. Vuốt mặt phải nể mụn. Nhưng 10 chữ kim cương của chú cũng không tệ. Anh cần phải bàn bạc trong gia đình trước khi quyết định.

    Việt: OK. Chuyện đó làm sau cũng được. Trước mắt anh mang bộ giàn khoan về đi.

    Trung: Nhưng anh vít chặt lại rồi chú ạ. Chỗ đấy nước sâu nên nhổ ra khó lắm, mất thời gian.

    Việt: Tùy anh. Một là anh mang về, hai là em bắn nát rồi lấy sắt đi bán sắt vụn. Nhà em nghèo, kiếm được mớ sắt này cũng khối tiền.

    Trung: Đừng nóng chú. Chú tưởng anh không biết bắn lại chú à? Mà chắc gì chú đã bắn được anh. Bắn được vài phát thì hết mẹ nó đạn, tiền thì hết. Chú cẩn thận, chú mà bắn anh là chú nát nhà đấy.

    Việt: Anh đừng dọa. Ngày xưa các cụ nhà tôi đánh Pháp, đánh Mỹ còn nghèo khó gấp vạn lần tôi bây giờ. Giờ công nghệ thông tin nhanh nhạy. Thằng Mỹ lúc nào cũng sẵn sàng hỗ trợ tôi miễn là tôi đáp ứng yêu cầu của nó. Anh với nó vốn có mâu thuẫn mà, nó tiếp cận được sân nhà anh nó chả thích quá đi ấy chứ. Nói thật, chỉ cần tôi bỏ tính gia trưởng đi, chỉ cần tôi công bằng hơn với một số đứa con cháu là nó ok ngay. Tôi không có đạn nhưng chỉ cần tôi sẵn sàng làm vậy thì Tô ma hốc, A pa chê, tàu sân bay của Mỹ cập bến ngay. Súng đạn của anh sao bằng nó. Mà tôi nói trước, con cháu nhà tôi nó được thả tự do thì anh liệu cái nhà anh đấy, thời buổi thông tin, mấy thằng con cháu nhà anh nó thấy vậy chắc không để anh yên đâu.

    Trung: Chú tự tin quá đấy. Chả khác gì anh, lúc nào cũng nghĩ mình là trung tâm. Đúng là chú học được từ anh rất nhiều.

    Việt: Cũng không tự tin lắm nhưng tôi sẵn sàng cho thằng Mỹ vào để buộc anh mang bộ giàn khoan đi và lấy lại đất anh chiếm của tôi đấy. Một công đôi ba việc. Giờ tôi mang tiếng với gia đình quá rồi. Tiền kiếm ra cũng chả mang đi được nhưng tiếng thối để lại muôn đời. Đúng là trong rủi lại có may. Anh mang giàn khoan vào nhà tôi lại có thể giúp tôi lấy lại chút hình ảnh.

    Trung: Đù. Anh chế tạo bộ giàn khoan đó 1 tỷ đô đấy. Thôi, cứ từ từ để anh tính. Giờ anh mang ra thì mất mặt quá. Anh đã tuyên bố là anh đặt trên đất nhà anh rồi.

    Việt: Từ từ là từ từ thế nào. Không có ai tên là Từ từ ở đây hết. Anh thấy anh ngu chưa? Ngày xưa nhà anh có nhiều cụ rất giỏi như Khổng Minh, Tôn Tử. Giờ nhà anh chả thấy ai đáng mặt anh hùng thiên hạ, vận dụng binh pháp cụ Tôn Tử không phải là tệ mà là quá tệ. Anh tưởng anh có nhiều súng, nhiều đạn, nhiều đô mà anh muốn làm gì cũng được à?

    Trung: (ngẫm nghĩ)

    Việt: Anh cố định giàn khoan chặt rồi hả?

    Trung: ừ. Chặt quá rồi. Giờ tháo ra mang về vừa mất công vừa mất mặt

    Việt: Good. Em phải hỏi thế trước khi nói điều này chứ em đéo tin được anh. Giờ em có giải pháp để anh không phải tháo cũng không phải mang về.

    Trung: (tỏ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ): chú đồng ý cho anh đặt giàn khoan trên sân nhà chú hả?

    Việt: Đù. Anh bị điên à? Bộ giàn khoan anh chế tạo hết 1 tỷ. Cũng nhiều đấy. Nhưng toàn lấy hàng Tàu đúng không?

    Trung: Tất nhiên rồi.

    Việt: Anh dốt lắm. Thiên hạ đồn là hàng Tàu cực lởm, dùng được một vài lần là vứt đi.

    Trung: Không. Anh dùng cho anh thì phải xài nguyên liệu tốt chứ.

    Việt: Good. Anh để lại cho em bộ giàn khoan đó đi. Em điều khiển nhiều thứ rồi, vừa rồi mới mua được mấy con ngầm, khiển cũng sướng. Nhưng chưa bao giờ được điều khiển giàn khoan nổi. Nói thật, nhìn bộ giàn khoan của anh hoành tráng em cũng thích. Nhưng thích thì thích, anh mà kiên quyết đào mỏ trên đất nhà em là em vẫn bắt đấy. Sau này em cũng phải sản xuất mấy cái đồ chơi giàn khoan nổi cho bọn trẻ nhà em nó chơi mới được. Mà này, đây là ý tưởng của em, đừng có mà ăn cắp đấy nhé. Anh nổi tiếng vua copy quá rồi mà.

    Trung: Anh đã nói với thiên hạ là anh đặt giàn khoan trên biển nhà anh rồi. Nói lại thế nào giờ?

    Việt: Đù. Anh mà cũng biết xấu hổ à? Ok. Không sao. Anh cứ nói với hàng xóm là thằng con anh nó phụ trách vụ đặt gian khoan, nó vốn có vấn đề khó khăn trong định hướng địa lý nên đặt nhầm sang nhà chú Việt. Cứ đổ lỗi cho cái thằng bảo rẽ phải thì toàn rẽ trái ấy. Giờ mang về mất công quá nên bán rẻ lại cho chú ấy. Nhà anh sản xuất cái khác sau.

    Trung: Vậy cũng được. Thế chú định mua lại của anh giá bao nhiêu? Mà chú làm đếch gì có tiền. 1 tỷ đô đấy.

    Việt: Đù. Ông định bán cho tôi 1 tỷ đô à? Giờ ông sản xuất cái khác chắc chỉ mất 500tr là cùng. Giờ thế này. Con này ông sản xuất ra, vứt xuống nước phát là mất giá 20% rồi. Ông mang vào nhà tôi, phá hỏng tàu bảo vệ của tôi, tôi mất bao nhiêu tiền của để huy động tàu bè ra cản ông. Nguyên liệu sản xuất toàn hàng Tàu, chả biết hỏng lúc nào, trừ đi 30% nữa đề bù vào rủi ro và chi phí này. Ông mất công lai dắt nó vào nhà tôi, ông cũng mất chi phí huy động tàu bè nên tôi bớt cho ông 50tr, ông dùng 50tr này mà mua bia Vạn lực cho bọn nó uống, bù đắp cho bọn nó mấy ngày vất vả. Vậy giá tôi mua là 550tr, cao hơn 50tr so với giá ông có thể sản xuất mới rồi.

    Trung: Chú ép anh quá đấy.

    Việt: Vừa mới khoe nhiều tiền, sắp vượt Mỹ, giờ lại kêu ép là sao. Hay anh mang về đi. Tôi có cũng được, không có cũng không sao. Ngại cho anh bị mất mặt nên đưa giải pháp vậy.

    Trung: 800 được không?

    Việt: Anh đừng mặc cả. 550 là tốt cho anh lắm rồi. Giờ anh đồng ý bán là tự dưng tôi lại mất tiền đấy.

    Trung: Thôi thế cũng được. Thế chú đưa tiền đây để anh về.

    Việt: Anh đùa à? Tôi lấy đâu ra hơn 500 tr để đưa anh giờ. Giờ tôi đưa anh trước 100tr. Số còn lại tôi sẽ trả dần trong 5 năm. Anh đồng ý thì tôi gọi thằng Mỹ với mấy thằng hàng xóm đang đứng xem ngoài kia vào làm chứng. Mẹ cái thằng, trông to vật vã, thô kệch lại tên con gái, lại còn tên là Mỹ nữa chứ.

    Trung: (lẩm bẩm) Đệch. Tự nhiên phải bán rẻ con giàn khoan nổi. Ụ nổi gỉ sét thì nó mua đắt gấp mấy lần, giàn khoan nổi mình mới sản xuất thì nó trả giá còn một nửa. Đầu óc kinh doanh ngược đời. Thôi không sao. Thua keo này ta bày keo khác.

    Việt: Sao, anh tính thế nào? Lẩm bẩm cái gì thế. Cái gì mà thác… thác?

    Trung: Ok. Chú đưa 100 đây. (Gọi với ra ngoài). Ê, mấy thằng kia, về.

    Việt: OK. Để em gọi thằng Mỹ với mấy thằng khác vào làm chứng anh bán cho em không mai anh lại sang đòi giàn khoan thì em toi mẹ nó 100.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi