Hoàng Nhất Phương - Điểm sách "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi " của Vũ Cao Quận

  • Bởi Tâm Như
    03/05/2014
    3 phản hồi

    Hoàng Nhất Phương



    Biết rõ lý tưởng cả đời chỉ còn là hư ảo. Biết rõ chính đảng một thời trưng bày khẩu hiệu hết lòng vì dân vì nước đã biến chất; biết rõ chủ nghĩa Kark Max chỉ là cái cây bị chặt chém thành từng khúc, chẳng được chọn lọc đã vội bỏ vào cái bếp vô sản đun lên bốc khói đen kịt trời. Người lính Vũ Cao Quận hôm xưa từng hào hãnh "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai."[1] Giờ đây nhắc lại câu "đệ nhất sĩ tử của Mác" là Lênin từng nói "Chính quyền của giai cấp vô sản không dùng và không dựa vào bất cứ pháp luật của chính quyền cũ mà chỉ hành động vì lợi ích của cách mạng, của giai cấp vô sản...' và cụ Lê-Nin còn bồi tiếp một câu danh ngôn cho nặng ký: "Hãy đẩy sự việc đến chỗ cực kỳ phi lý thì sẽ nảy ra cái hữu lý ?..." [2] Ông ngậm ngùi kết luận:

    "Đảng Cộng Sản Việt Nam cướp được chính quyền, lập ra nhà nước có hiến pháp pháp luật hẳn hoi nhưng tuân theo lời dạy của Lê-Nin nên các sĩ tử Mác-Lê của Việt Nam tuần tự theo nhau vào tù như: Hoàng Minh Chính, Đỗ Trung Hiếu kéo một vệt đến Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Kiên Giang... và đến vị xếp chót là viện sĩ tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, và liệu Nguyễn Thanh Giang đã là người cuối cùng chưa ? Cứ tống giam lặng lẽ hoặc "xử chui" lấy lệ, nghĩa là "đẩy sự việc đến chỗ cực kỳ phi lý" là cho các vị vào tù sẽ "nẩy ra cái hữu lý" là "giữ trong sáng chủ nghĩa Mác, cùng ngón độc chiêu chuyên chính vô sản của Mác. Sau gần 40 năm trong số tù đầy cũng đã có nhiều người về chầu tiên tổ đành ngậm oan nơi chín suối. Người sống thì đơn từ khiếu oan chất cao tầy núi mà vẫn vô vọng làm Tễu tôi vừa thương cảm, vừa cười thầm các sĩ tử Mác-Lê lẩm cẩm quá rồi. Toàn là giáo sư, tiến sĩ, viện trưởng về "Mác học" lại chả lẽ không nhớ là chính quyền của giai cấp vô sản bắt bớ, giam cầm cần quái gì đến hiến pháp và pháp luật." [2]

    Theo nhận xét của ông Vũ Cao Quận, "cần quái gì đến hiến pháp và pháp luật" là chủ trương hiện nay của nhà nước Việt Nam. Mạnh tay "đẩy sự việc đến chỗ cực kỳ phi lý" là những vị sĩ tử Mác-Lê đã đang hay chuẩn bị ở tù, sẽ "ngộ" ra chân lý. Trên cao đường mây bay bổng, dưới đất chân trần bão giông. Nhọc nhằn thồ xe bụng trống, người lính nhọ nhem bụi hồng! Rừng vàng biển bạc đi đâu về đâu, để đoàn quân của "bên thắng cuộc" sau hòa bình phải đói rách lầm than đến như vậy. Nhìn quanh chốn phồn hoa đô hội chỉ thấy dinh thự, đền đài, khách sạn, hộp đêm "cùng cái xô bồ, nhốn nháo của sự giàu sang hợm hĩnh đến tột đỉnh, và sự đói nghèo vật vờ tận đáy xã hội đan xen nhau." [2] Gió mặc gió! Mưa kệ mưa! Đoàn quân của "bên thắng cuộc" cứ lầm lũi kéo xe thồ. Lưng tổ quốc còm cõi oằn thân chịu trận mưa roi khốc liệt, khốc liệt hơn những năm tháng ăn rau má phá đường tàu. Anh hùng can trường khí khái xưa đâu? Nhìn quanh chỉ còn lại những "… 'pô-ti-li-xiêng' rởm cùng một lũ 'phi-lô-dốp' cao đạo với những ngôn từ đang tân trang xã hội như ở các mỹ viện người ta nâng vú, sửa ngựa, xăm lông mày, hút mỡ bụng…để sửa sang diện mạo biến những bọn hãnh tiến, trọc phú hiện đại thành những vĩ nhân anh hùng, sơn phết cái xã hội tụt hậu, đói nghèo thành một nước G7+VN trong hoang tưởng." [1] Trước thế sự thăng trầm dâu bể, người lính Vũ Cao Quận hôm xưa chỉ biết "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi" để khẳng định hai chữ "đồng chí" là mỹ từ vô nghĩa.

    Dựa trên những chi tiết có trong bài viết "Chuyện Đau Lòng Về Một Cuốn Sách" của Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang, người lính Vũ Cao Quận quê ở Hải Phòng, theo chị gái nhập ngũ từ năm mười sáu tuổi. "Năm 1948 ông chính thức trở thành Vệ Quốc Quân. Năm 1954 tham gia tấn công Điện Biên Phủ. Năm 1964 chỉ huy một đơn vị pháo binh hành quân dọc Trường Sơn vào chiến đấu tận Tây Nguyên. Về già ông ngồi ngơ ngẩn buồn bên cái miếu thiêng đã trót thờ rồi! Giờ hương khói lạnh đành thôi…tiếc gì!" [3] Ở tuổi bảy mươi ông rời bỏ "cái miếu thiêng" đáng sợ, chợt rùng mình vì đảng quả nhiên đã cho ông sáng mắt sáng lòng, khi chứng kiến "những người lính không mũ, không quân hàm, nét mặt nhăn nhúm tưởng như không có tuổi, từng tốp... từng tốp chờ đợi người đến thuê làm, bên những chiếc xe thồ gầy guộc cùng đống quang sọt lam lũ …" [2] Đau thắt lòng ông hỏi: "Đảng ơi! Sao lại thế? Đảng mùa thu tháng tám. Vẻ vang thay người đảng viên vộng sản. Ngày qua ngày, tồi tệ thế này ư?…." [2] Ông viết "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi," nói lên sự đau đớn của ông và đồng đội - những người cả tin đã đánh mất tất cả khi đem cuộc đời đặt vào canh bạc gian lận của đảng và nhà nước cộng sản. Ông "ngậm ngùi nghĩ về cái giá quá đắt đã phải trả cho sự 'thí nghiệm' một học thuyết, trên thân thể dân tộc Việt Nam tàn hại đến xác xơ." [2]

    Không một nhà xuất bản nào trong nước dám in "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi," người lính Vũ Cao Quận bỏ tiền thuê đánh máy chữ, photocopy thành một số bản gửi tặng thân hữu. Không đành nhìn tâm sự của ông Vũ Cao Quậnbị rẻ rúng coi thường, Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Quang nhờ họa sĩ vẽ và in bìa. Quyển sách dày 382 trang tuy hình thức vẫn chỉ là photocopy, nhưng đã có dáng vẻ đĩnh đạc cao qúy, xứng đáng với tấm lòng của người lính Vũ Cao Quận và đồng đội của ông - những người bị bỏ quên dù đã cống hiến trọn đời cho lý tưởng đại đồng của giai cấp vô sản. Ngày 11 tháng 4 năm 2005 khi đi lấy sách, Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang bị công an vây bắt."Gửi Lại Trước Khi Về Cõi" của người Vệ Quốc Quân năm nào bị xếp vào loại sách nguy hiểm, bị chính những người đồng chí của ông thu hồi và tiêu hủy; chẳng khác gì số phận bi thảm của bà Cát Thành Long - còn có tên gọi là Nguyễn Thị Năm - người phụ nữ nhân hậu từng ủng hộ 110 lạng vàng trong ngày tuần lễ vàng năm 1946, có con trai là chính ủy trung đoàn, mà vẫn bị đảng xử bắn trong ngày cải cách ruộng đất!

    "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi" là tiếng nói can trường của người lính Vũ Cao Quận, là thông điệp gửi gấm tâm sự của ông khi vỡ mộng về thiên đường cộng sản, khi ông nhận ra biết bao điều oan khiên đau đớn của những người đã đang ở tù vì bị "đảng lộng quyền đạp dân chủ dưới chân" [2] gán cho cái tội "chống đảng." [2]

    Hoàng Nhất Phương

    11:07am Chủ Nhật ngày 23 tháng 3 năm 2013

    [1].Thơ Tố Hữu
    [2]. Trích từ "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi." Của Vũ Cao Quận.
    [3]. Trích từ "Chuyện Đau Lòng Về MộtCuốn Sách" của Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang



    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Giới thiệu sách :

    MỤC LỤC
    cuốn truyện
    “ GỬI LẠI TRƯỚC KHI VỀ CÕI “
    của Nguyễn Cao Quận
    đăng trên Việt Nam thư quán
    (http://www.vnthuquan.net.truyen/)

    Lời giới thiệu của Hoàng Nhất Phương
    Vài lời tự giới thiệu của tác già
    Phần 1 : Chủ nghĩa Mác tản mạn ký
    Phần 2 : Học thuyết Mác và thực tiễn
    Phần 3 : Nguyên tắc phân phối theo lao động và kinh tế thị trường
    Phần 4 : Công hữu và những tên Phú hộ Vô sản của Mã Khắc Tư tiên sinh
    Phần 5 : Tư hữu và khát vọng cá nhân ,
    điều nhầm lẫn cơ bản của Mác
    Phần 6 : Cuộc Tao ngộ chiến bất ngờ
    ( giữa Họa sĩ Lê Huy Hòa và Đại thi hào Tố Hữu )
    Phần 7 : Sự giãn nở chậm chạp của một khôn phép
    ( ta đang sống trong nền dân chủ nào vậy ?)
    Phần 8 ; Thư gửi Liên Hoảng
    tác giả bài “ Báo chi tư nhân – lạc lõng với thực tiễn của đất nước “
    Phần 9 : Một nền dân chủ nhọc nhằn
    Phần 10 : Bình luận về sự kiện
    Người dân Cà Mau phá đâp ngăn mặn để nuôi tôm
    Phần 11 : Bài viết để ngỏ
    nhân cô biên tập viên nói về nền kinh tế trí thức lại liên hệ với khẩu hiệu
    Trí- Phú- Địa – Hào , đào tận gốc trốc tận rễ
    Phần 12 : Thư gửi bạn ngày 15/9/1991
    “ Vì muốn làm nhười trung thực nên tôi xin ra Đảng “
    Phần 13 : Thư gửi anh Nguyễn Thanh Giang ngày 23/2/2000
    nhân đề nghị 3 điều lên Đảng cấp trên : Giữ lại tên Đảng Lao động Việt Nam ,
    giữ lại tên nước Viet Nam Dân chủ Cộng Hòa và đổi cờ Đảng
    Phận 14 : Thư ngỏ gửi ông Tiến sĩ lý luận Đào Duy Quất
    về bài của ông “ Tìm hiểu bước đầu về tư tưởng Hồ Chí Minh “
    Phần 15 : Bài thơ nghĩ về Đảng năm 1999
    “ Đến với Đảng để học điều Nhân Đức ,
    Một chút cỏn con góp sức với đời ,
    Đảng cứ lụi dần chân lý trong tôi ,
    Ngày qua ngày , tồi tệ thế này ư …
    ..Phần 16 : Giấy xin ra đảng của Vũ Cao Quận ngày mồng 1 tháng 2 năm1999
    khi đã 66 tuổi đời , vào QĐNDVN ngày 1/9/1948, 38 tuổi Đảng .
    Phần 17 : Suy nghĩ về Tuyển tập của Thôi Hữu
    “ Ta sẽ bỏ các người , chẳng vì ta bạc bẽo , mà chỉ để kịp bước thời gian ...”
    Phần 18 : Suy nghĩ về Đại hội 9 của Đảng cộng sản Việt Nam
    Phần 19 : Vài lời với ông Bùi Phan Kỳ
    Cái thời anh Lê Duẩn còn sống đã ghi Nghị quyết và phổ biến rộng trong toàn Đảng ,
    toàn dân là “ Trung Quốc là kẻ thủ nguy hiểm và lâu dài “ . Ông Lê Khả Phiêu lại
    dạy 16 chữ vàng “ Láng giềng hữu nghị , Hợp tác toàn diện , Ổn định lâu dài ,. Hướng tới

    tương lai “ . Tin ông Duẩn thì có tội với ông Phiêu mà tin cả 2 ông thì rũ tù .
    Vậy tin ai đây .
    Phần 20 : Những ngộ nhận và lý sự khiên cưỡng vể Chủ nghĩa xã hội
    Phần 21 ; Đôi lời với ông Phan Khắc Hải , thứ trưởng Bộ Văn hóa
    nhân đọc lại bài của Mác viết về báo chí tự do
    Phần 22 ; Vụ án Lê Chí Quang
    Phần 23 : Vụ án Năm Cam
    Phần 24 : Thư ngỏ gửi ông Cựu chiến binh không tử tế , không đàng hoàng
    Phần 25 : Chín ngày trong tù
    Phần 26 : Suy nghĩ về công an Hải Phòng
    Thay cho lời kết
    Phụ bàn : Bài viết của anh Nguyễn Thanh Giang

    Ngừoi giới thiệu : Huy Thực

    Phản hồi: 

    Giới thiệu sách
    Tôi đang đọc cuốn " Gửi lại trước khi về cõi " của Vũ Cao Quận .
    Toàn bộ tác phẩm này đã được đăng trên Viêt Nam thư quán .
    2 phần tôi cho là hay nhất , thời sự nhất chúng ta đang hàng ngày chứng kiến , luận bàn ở Việt Nam là phần 4 có tên là " Công hữu và những tên Phú hộ vô sản của Mã Khắc Tư tiên sinh " và phần 5 " Tư hữu và khát vọng cá nhân " điều nhầm lẫn cơ bản của Mác .
    Bạn đọc muốn xem , hãy truy cập vào ( http://www.vnthuquan.net.truyen/) và tìm tên tác giả chữ " V" ( Vũ Cao Quận )