Khải Đơn - Ai xứng đáng với tự do?

  • Bởi Admin
    02/05/2014
    2 phản hồi

    Khải Đơn

    Cuộc sống của chúng tôi, những đứa trẻ sinh ra cuối thập niên 80 đã không còn một sóng gió nào quá lớn, nếu so với cả một con đường dài quá mỏi mệt và đầy mâu thuẫn của những người cùng dân tộc sau chiến tranh Việt Nam.


    Bà mẹ cùng các con ở Quy Nhơn (Bình Định) vượt sông để tránh bom của máy bay Mỹ. Bức ảnh đoạt giải thưởng Pulitzer năm 1966 - Ảnh: Kyoichi Sawada

    Không có bom, không có ấp chiến lược, không có cả những cuộc hành quân rùng mình với hàng triệu tuổi xuân ra đi. Chúng tôi tuyệt nhiên không nếm những nỗi khốn khổ của quá khứ.

    Trong nhiều cuộc gặp gỡ, có bà lão ở Sài Gòn nhìn vào mắt tôi và nói: “Tôi quá buồn”. Bà nói bà không thể chịu được cảm giác một ngày nọ cả nhà bà phải đi ra đường, để nhường chỗ cho người xa lạ vào ở trong ngôi nhà, đứa con nhỏ của bà chết bệnh trên vùng kinh tế mới.

    Một lần, ở Dương Minh Châu (Tây Ninh), tôi nghe một bác già chậm nước mắt lưng tròng, nói con bác hi sinh cả 2 đứa. Một ông bác rất già đang hùng hồn kể chuyện đi đánh giặc ở Tây Bắc, bỗng nhiên lặng đi, nấc lên và nói: “Bác ân hận mãi, bạn của bác chết vì mìn cóc, anh em chưa kịp chạy ra khiêng xác nó, thì bom rơi, xác nó tan tành”.

    Những người già ấy khóc trước mắt tôi. Họ giống những người kể chuyện trong các bộ tộc ngày xưa, rầm rì bên đống lửa, truyền lại thứ tinh thần mà họ đã sống với bạn bè, anh em, đồng đội, giữa cay đắng, khổ sở, giữa vinh quang, mất mát. Họ có một điểm giống nhau đến lạ lùng, dù ở phe bên này hay bên kia, là không bao giờ chỉ vẽ những đứa trẻ như tôi phải đứng lên để đánh đập một cái gì. Có ông kể xong còn kết luận: “Kể vậy để tụi bây hiểu chuyện gì cực chứ mình cố gắng làm cũng được, đừng có sợ”. Triết lý cuộc đời của những người đã mất con, mất chồng, mất nhà, mất đồng đội trong cuộc chiến đơn giản lắm. Họ muốn những người nhỏ tiếp tục sống một cuộc đời hiền hòa và thanh thản bởi vì họ đã gồng mình lên, đi ra khỏi mất mát để nuôi lũ con cháu này lớn lên, và để cho chúng hưởng sự hòa bình hiếm hoi này.

    Nhưng tự do hay hòa bình là cái gì, mà sau 39 năm rồi, vẫn có những thầy cô đứng thao thao giảng trên lớp học: “Quân ta tiêu diệt địch”, vẫn có những người lớn đập bàn nói về “kẻ địch”, “ngụy quyền”, “Việt cộng” cả ở Việt Nam và những cộng đồng ở nước ngoài.

    Tôi không dám chắc những người lớn ấy đã sống bao nhiêu phần trong chiến tranh, giống như những người già đã kể chuyện cho tôi nghe. Không biết có ai trong số họ đã ở trong tận cùng của địa ngục xung đột, nơi người yêu thương mất nhau, gia đình chia lìa, tan vỡ, nơi bà mẹ mất con cái mình... Hay có thể bởi vì họ không ở trong trung tâm của nỗi đau thương, họ mới hùng hồn mạnh miệng vẽ lên trong đầu óc người trẻ chúng tôi những khái niệm đầy ác cảm và chia cắt, cả ở đây và ở nơi họ gọi là “phía bên kia”? Những bài học lịch sử, những câu chuyện kích động không còn chút đáng tin nào nữa, nó giáng vào tim của những người trẻ một sự nặng nề đầy ác cảm và khiến họ không nhìn thẳng vào mắt nhau và tự chia cắt bằng một lằn ranh vô hình.


    Ông Roy Mike Boehm (người dân Sơn Mỹ, Quảng Ngãi gọi theo lối Việt hóa là "ông Mai"), một cựu binh Mỹ, đang chơi chơi vĩ cầm trong lễ tưởng niệm nạn nhân vụ thảm sát Sơn Mỹ. Ông Mai là nhân vật chính trong một bộ phim tài liệu nổi tiếng về chiến tranh Việt Nam của đạo diễn Trần Văn Thủy: Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai - Ảnh: Trần Đăng

    Vậy ai mới xứng đáng với tự do? Người Việt Nam mình dễ dàng tha thứ cho người ngoại quốc bao nhiêu, dễ dàng tay bắt mặt mừng với “bè bạn quốc tế” Pháp, Mỹ nhanh chóng bao nhiêu, mà không thể thở một hơi nhẹ nhàng và nhìn vào mắt của những người cùng một tiếng nói, cùng một vùng đất mà mình đã từng chĩa súng vào đầu nhau. Họ quên quá nhanh những đau thương cũ và thù giận quá lâu cho một quá khứ không thể nào cải biên (cho đẹp hơn) được.

    Nhiều người lớn lên trong hòa bình và vẫn lớn tiếng chửi đổng người đã chết trong chiến tranh, gọi họ là thằng này con kia, phe này phe nọ. Họ đâu có ở bên ngoài cuộc chiến đó như những người già mất con, mất chồng kia, sao không biết trân trọng hòa bình? Sao cứ phải thì thầm vào tai con trẻ những cụm từ đầy chia cắt và ác cảm?

    Và những người đã đến tận châu Âu, châu Mỹ, đã tận hưởng và uống bầu không khí của bình an, sao không để những chuyện buồn cũ lại và giúp con cái mình lớn lên với cảm xúc hòa nhã và bớt đau khổ hơn?

    Những người lớn giận dữ ấy không chịu hiểu rằng, nếu cuộc sống quá khứ của họ tràn đầy thiếu thốn, căm giận, là mất quê hương, nơi ở, thì lẽ ra giờ đây, con cái họ có thể và xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, và không cần phải thở trong bầu không khí giận dỗi đầy ngột ngạt ấy nữa. Chỉ vừa rời khỏi cuộc chiến tranh, người ta đã mờ mắt không chịu hiểu về sự quý giá của cuộc sống yên bình. Họ không chịu gieo những hạt mầm an lành mới vào trái tim con cái mình.

    Trẻ con không xứng đáng phải sống với di sản của chiến tranh và chết chóc. Sẽ đến một lúc khi đủ bình tĩnh, những đứa trẻ sẽ đi tìm gương mặt của lịch sử mà chúng muốn hiểu biết, chứ không phải là lớn lên trong những câu chuyện kể của những người lớn đầy chia cắt và phẫn nộ.

    Ngày hòa bình, xin đừng gieo thêm nỗi giận buồn nữa...


    Nụ cười của kiều bào trong đợt về Việt Nam ăn Tết đầu tháng 1.2014, tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, TP.HCM - Ảnh: Độc Lập

    Khải Đơn (*)

    (*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người làm báo đang sống và làm việc tại TP.HCM

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Thật tình, tôi không muốn trả lời bài viết này, vì mục đích của bài viết thật rõ ràng.
    Nhưng rồi lại trả lời vì nội dung, tưởng chừng như trung thực, hoà nhã của một người (tự cho mình) ra đời vào những năm cuối thập niên 80.
    Nhưng thực chất là những trách móc một chiều về những người đã không trân trọng những "thành tích long trời lở đất" của nhà nước "ta", để có "hoà bình" ngày hôm nay, những người không chịu hoà giải với nhà nước VNCS.

    Bắt đầu từ tựa đề "Ai xứng đáng với tự do?"

    Đặt câu hỏi ắt phải có câu trả lời.
    Toàn bộ đoạn trích dẫn dưới đây cho thấy câu trả lời của TG là những người bị TG trách móc không xứng đáng với tự do, đồng nghĩa với không xứng đáng được hưởng tự do.

    Tên tác giả viết:
    Vậy ai mới xứng đáng với tự do? Người Việt Nam mình dễ dàng tha thứ cho người ngoại quốc bao nhiêu, dễ dàng tay bắt mặt mừng với “bè bạn quốc tế” Pháp, Mỹ nhanh chóng bao nhiêu, mà không thể thở một hơi nhẹ nhàng và nhìn vào mắt của những người cùng một tiếng nói, cùng một vùng đất mà mình đã từng chĩa súng vào đầu nhau. Họ quên quá nhanh những đau thương cũ và thù giận quá lâu cho một quá khứ không thể nào cải biên (cho đẹp hơn) được.

    Nhiều người lớn lên trong hòa bình và vẫn lớn tiếng chửi đổng người đã chết trong chiến tranh, gọi họ là thằng này con kia, phe này phe nọ. Họ đâu có ở bên ngoài cuộc chiến đó như những người già mất con, mất chồng kia, sao không biết trân trọng hòa bình? Sao cứ phải thì thầm vào tai con trẻ những cụm từ đầy chia cắt và ác cảm?

    Và những người đã đến tận châu Âu, châu Mỹ, đã tận hưởng và uống bầu không khí của bình an, sao không để những chuyện buồn cũ lại và giúp con cái mình lớn lên với cảm xúc hòa nhã và bớt đau khổ hơn?

    Những người lớn giận dữ ấy không chịu hiểu rằng, nếu cuộc sống quá khứ của họ tràn đầy thiếu thốn, căm giận, là mất quê hương, nơi ở, thì lẽ ra giờ đây, con cái họ có thể và xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, và không cần phải thở trong bầu không khí giận dỗi đầy ngột ngạt ấy nữa. Chỉ vừa rời khỏi cuộc chiến tranh, người ta đã mờ mắt không chịu hiểu về sự quý giá của cuộc sống yên bình. Họ không chịu gieo những hạt mầm an lành mới vào trái tim con cái mình.

    Họ rất muốn đó chứ, nhưng nhà nước "ta" có để họ yên đâu. Năm nào cũng vậy, đến hẹn lại lên, suốt tháng 4 là đình đám nhắc chuyện xưa, "tao thắng mày thua".

    Họ cũng chẳng thì thầm, lén lút nói về những tội ác nhà nước VNCS đã gây ra tiếp tục gây ra cho người dân Việt. Họ công khai những tội ác này.

    Con cái họ và họ đã có đời sống an lành, hạnh phúc, không hề bị bạc đãi, đau khổ ở Quê Hương thứ hai. Bạn Khải Đơn ạ.

    Họ còn nghĩ đến Quê Hương là vì trong người họ giòng máu Việt còn chảy.
    Vì nỗi thống khổ của đa số ĐỒNG BÀO ở quê nhà, vì "nhà nước ta" đã quá lệ thuộc vào Trung Quốc.

    Tên tác giả viết:
    Trẻ con không xứng đáng phải sống với di sản của chiến tranh và chết chóc. Sẽ đến một lúc khi đủ bình tĩnh, những đứa trẻ sẽ đi tìm gương mặt của lịch sử mà chúng muốn hiểu biết, chứ không phải là lớn lên trong những câu chuyện kể của những người lớn đầy chia cắt và phẫn nộ.

    Đúng, nhưng tại sao TG không nghĩ vì đâu, có chia cắt, phẫn nộ?

    TG trách móc người lớn đã kể những chuyện đầy chia cắt, phẩn nộ. Nhưng không một lời về những rầm rộ, huênh hoang, đình đám, ăn mừng "chiến thắng", nhảy múa trên xác Đồng Bào mình, mà nhà nước "ta" đã, đang tổ chức hàng năm vào tháng 4.

    Tên tác giả viết:
    Ngày hòa bình, xin đừng gieo thêm nỗi giận buồn nữa...

    Ngày hoà bình xin đừng tiếp tục làm nhục người thua cuộc nữa.
    Người thua cuộc không có khả năng gieo thêm nỗi giận buồn, mà chỉ có khả năng nhắc lại những nỗi nhục nhã mà họ gánh chịu, khi bên thắng cuộc, nhà nước VNCS, cố tình cào xước vết thương những tưởng đã lành theo năm tháng.

    Người gieo thêm ở đây, chắc chắn không là người thua cuộc, những người được TG nhắc đến trong bài viết trên.

    Tội ác của một chế độ cần phải nhắc đến, để thế hệ sau đừng đi vào con đường tội ác nữa. Nhắc đến tội ác không có nghĩa là vẫn mang hận thù. Ăn mừng, hoan ca trên xác người, trên đau khổ của Đồng Bào, đống loại mới chính là tội ác, mới là người gieo thêm nỗi giận buồn.

    Nguyễn Jung

    Tác giả cố gắng làm như mình "vô tư, chung thực" trong khi viết bài này. Nhưng không giấu giếm được cách suy nghĩ "môt chiều" của mình.
    Thật tội nghiệp !!!