Nguyễn Gia Kiểng - 30 tháng 4: Vài điều cần được nói rõ

  • Bởi Admin
    01/05/2014
    24 phản hồi

    Nguyễn Gia Kiểng

    “…Những cuộc chiến tranh chống xâm lăng cũng chỉ có mục đích thay thế một chế độ nô lệ ngoại bang bằng một chế độ nô lệ bản xứ. Chúng ta chưa bao giờ là một dân tộc tự do. Ngày nay chúng ta đang đứng trước hy vọng bước vào giai đoạn thứ hai của lịch sử, giai đoạn của một nước Việt Nam dân chủ và của những con người Việt Nam tự do…”

    Nhân kỷ niệm 39 năm ngày 30 tháng 4

    Thảm kịch của Việt Nam có một tên gọi và một nguyên nhân. Tên gọi đó là chế độ cộng sản, nguyên nhân đó là vì Đảng Cộng sản Việt Nam đã thắng. Ngày nay không còn một người Việt Nam lương thiện nào có thể chối cãi rằng nếu không có ĐCSVN thì ngày nay đất nước đã khá hơn nhiều rồi. Không mất Bản Giốc, Nam Quan, Trường Sa, Hoàng Sa và cũng không làm hơn năm triệu người thiệt mạng. Đảng cộng sản là một tai họa.

    Một lần nữa, lần thứ 39, chúng ta kỷ niệm ngày 30/4/1975, ngày đất nước chấm dứt nội chiến và thống nhất.

    Rất nhiều điều đã được nói và viết ra về cuộc chiến này, tuy vậy người ta sẽ không bao giờ nói hết được những điều cần nói. Cuộc chiến này quá phức tạp. Nó là cuộc chiến tranh lớn nhất và gây nhiều đổ vỡ nhất trong lịch sử nước ta. Người ta sẽ còn phải nói nhiều về nó. Bài này chỉ có tham vọng nói lên một vài điều mà theo nhận định chủ quan của tác giả đáng được lưu ý nhất vào thời điểm này.

    1. Trước hết cần khẳng định rằng đây là một cuộc nội chiến. Trong suốt cuộc chiến và sau đó Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn rêu rao rằng đây là cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, hay "chống Mỹ", và luận điệu này, do được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, vẫn còn tiềm ẩn trong đầu óc nhiều người. Một thí dụ là người ta đôi khi vẫn còn nhắc lại câu nói được coi "ân tình" và "sáng suốt" của các cấp lãnh đạo cộng sản tiếp thu miền Nam năm 1975: "Không có người Việt Nam nào thua trận cả, mọi người Việt Nam đều thắng, chỉ có đế quốc Mỹ thua". Người ta nhắc lại để tôn vinh những con người như các ông Võ Văn Kiệt, Trần Văn Trà v.v… Thực ra đây là câu nói đã được học tập và được nói ra bởi mọi cán bộ cao cấp, đã được nghe nhiều lần từ nhiều người. Một câu nói sai và thóa mạ. Nó chỉ nhắc lại lập luận ngạo mạn của ĐCSVN rằng họ là toàn dân trong khi trước mặt họ chỉ có những tay sai của Mỹ. Cần dứt khoát: khi người trong một nước giết nhau trên một qui mô lớn và trong một thời gian dài thì đó là nội chiến, dù có hay không có sự can thiệp từ bên ngoài. Vả lại, không phải chỉ có miền Nam dựa vào Mỹ mà miền Bắc cũng đã nhận một khối lượng viện trợ khổng lồ từ các nước cộng sản anh em, nhất là Liên Xô và Trung Quốc; viện trợ này còn đều đặn và bền bỉ hơn hẳn viện trợ của Mỹ cho miền Nam và đó đã là lý do chính của chiến thắng cộng sản. Sau này người ta cũng được biết là cũng đã có hàng trăm ngàn quân Trung Quốc và cố vấn Liên Xô tại miền Bắc. Miền Bắc thực ra còn lệ thuộc nước ngoài hơn hẳn miền Nam; họ phải ca tụng Liên Xô và Trung Quốc là anh cả, anh hai, là vĩ đại, phải khóc Stalin hơn cả khóc cha. Chính ông Hồ Chí Minh cũng không ngăn nổi vụ xử bắn bà Nguyễn Thị Năm - một người mẹ chiến sĩ rất có công - chỉ vì cố vấn Trung Quốc đã lỡ quyết định như thế, v.v… Và cũng không phải là toàn dân ủng hộ họ bởi vì những người bỏ trốn chế độ cộng sản bao giờ cũng đông đảo hơn hẳn những người tìm đến với nó. Câu nói: "Nếu bỏ đi được thì cái cột đèn cũng đi" không phải của các thế lực thù địch mà là của dân gian. Cần khẳng định mạnh mẽ và dứt khoát bản chất nội chiến của cuộc chiến này.

    Trừ ra trong đầu óc của những người quá tăm tối không có cuộc nội chiến nào vinh quang cả. Tất cả mọi cuộc nội chiến đều ô nhục và độc hại. Chúng đều có thể tóm lược như nhau: một dân tộc không đồng ý với nhau và thay vì cố gắng thỏa hiệp đã giết nhau. Chọn nội chiến là thú nhận không thể thuyết phục, vì thiếu lý luận hoặc vì thiếu lý do chính đáng. Đó là chọn thái độ thù địch và xóa bỏ tình đồng bào. Trong một bài trước tôi đã trình bày sức tàn phá ghê gớm của các cuộc nội chiến, nhất là những cuộc nội chiến do các đảng cộng sản phát động (1). Ở đây chỉ xin nhắc lại rằng ít có quốc gia nào gượng dậy nổi sau một cuộc nội chiến. Những người chủ trương nội chiến có tội lớn và phải bị lên án.

    2. Điểm thứ hai là sức mạnh của các đảng cộng sản, kể cả ĐCSVN, không phải là hậu thuẫn quần chúng mà là vì chúng có tổ chức chặt chẽ và hơn thế nữa chúng là những tổ chức khủng bố.

    Không nên để cho những khẩu hiệu sống sượng kiểu "Đảng ta là người đại diện trung thành của nhân dân…" làm quên đi một sự kiện căn bản là trong lịch sử thế giới chưa hề có một đảng cộng sản nào giành được thắng lợi trong một cuộc bầu cử lương thiện nào. Tất cả mọi đảng cộng sản đều đã chỉ cướp và giữ chính quyền bằng bạo lực. Tất cả những ai đọc Lênin đều thấy rằng đối với ông ta bí quyết thành công để cướp chính quyền là một đội ngũ nhỏ nhưng có kỷ luật và quyết tâm. Phương châm của các đảng cộng sản là "cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện", phương pháp của chúng là khủng bố. Khủng bố có hiệu lực ghê gớm là nó không từ một thủ đoạn hay một tội ác nào và vì thế cho phép một lực lượng nhỏ đánh bại hoặc cầm chân một lực lượng nhiều lần mạnh hơn. Nó cũng gây kinh hoàng tới độ biến mọi người trở thành những đồng lõa thụ động và sự im lặng này được bộ máy tuyên truyền tô vẽ như một sự đồng tình. Nhưng những đám đông của những cuộc hành quyết trong đợt Cải Cách Ruộng Đất 1955 đã đến vì sợ hãi và vì bị bắt buộc phải đến chứ không phải vì căm thù các nạn nhân. Sau năm 1975 tôi đã gặp nhiều trí thức miền Bắc trong đó có những người có tên tuổi. Trong câu chuyện riêng họ kể những chuyện khó tưởng tượng. Tại sao họ không phản đối? Câu trả lời luôn luôn ngắn gọn: "Phản đối là chết ngay, chỉ tỏ ra không tán thành cũng đủ mắc họa rồi". Thế nhưng sau đó Đảng cũng đã nhìn nhận sai lầm cơ mà? "Đó là cái bẫy, ngây thơ tưởng thực là chết, các ông bà Nhân Văn – Giai Phẩm đã là nạn nhân của cái bẫy này". Chỉ gần đây thôi thế giới mới nhận diện được và lên án bản chất tội ác của khủng bố; cho tới thập niên 1970 nó còn sức quyến rũ với rất nhiều trí thức và họ đã tiếp tay cổ võ cho nó. Khủng bố đã là lý do khiến ĐCSVN dù đã phạm nhiều tội ác và sai lầm vẫn trụ được và sau cùng chiến thắng khi đối thủ mệt mỏi và bỏ cuộc.

    3. Điểm thứ ba, đặc biệt quan trọng, là đảng cộng sản đã thành công vì Việt Nam thiếu một lớp trí thức chính trị.

    Một nghịch lý lớn vẫn còn cần được nhìn rõ là tại sao vào thời điểm 1945 và nhiều năm sau đó tổ chức được trí thức ủng hộ nhiều nhất - nhiều nhất so với các tổ chức khác chứ không phải là đa số trí thức - lại là đảng cộng sản, một đảng theo đuổi một chủ nghĩa mà mục tiêu sau cùng là xóa bỏ quốc gia? Giải thích chỉ có thể là vì ý thức quốc gia của chúng ta không mạnh, và ý thức quốc gia của chúng ta không mạnh vì chúng ta thiếu một lớp trí thức chính trị.

    Một thắc mắc vẫn còn kéo dài cho đến nay là phe quốc gia - hiểu theo nghĩa rộng là tập thể những người không cộng sản - đáng lẽ không thể thua vì nhận sự có trình độ văn hóa cao hơn hẳn các cấp lãnh đạo cộng sản. Thắc mắc này chỉ là một ngộ nhận. Sự thực là các cấp lãnh đạo cộng sản hơn hẳn những người chống lại họ. Lý do là vì hơn hay kém trong một cuôc đấu tranh chính trị phải được xét trên khả năng chính trị mà trí thức Việt Nam không có. Các ông bộ trưởng, giám đốc của các chính quyền quốc gia và các trí thức bị ngược đãi tại miền Bắc có thể có nhiều bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ nhưng họ chỉ là những nhà khoa bảng chứ không phải là những trí thức chính trị, cùng lắm họ có những hiểu biết chuyên môn chứ không có kiến thức chính trị. Họ có thể biết một chế độ dân chủ phải có ba quyền phân lập, Washington là tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, Galilée đã khám phá ra rằng trái đất xoay quanh mặt trời v.v. nhưng đó không phải là những kiến thức chính trị. Kiến thức chính trị là thành quả của một cố gắng nghiên cứu và suy nghĩ nghiêm túc để trả lời những câu hỏi như bộ máy chính quyền có mục đích gì, có thể và nên được tổ chức như thế nào, là sự hiểu biết sâu sắc về những giá trị nền tảng của xã hội, về những gì làm cho một quốc gia phát triển hoặc suy thoái, đoàn kết hay xung đột, về cách tổ chức các hoạt động quốc gia trong mọi ngành một cách hiệu quả và đồng bộ, về cách chia sẻ đúng đắn những hy sinh và những thành quả v.v. Quan trọng hơn nữa, ở mỗi thời điểm nó đòi hỏi sự hiểu biết chính xác hiện tình đất nước và bối cảnh thế giới, những vấn đề đang hoặc sắp đặt ra và những giải pháp có thể có. Kiến thức chính trị bao gồm mọi loại kiến thức cộng với những kiến thức được coi là thuần túy chính trị, hơn nữa nó lại phải luôn luôn được kiểm chứng bởi thực tế vì thế một cá nhân dù trải qua bao nhiêu năm nghiên cứu, suy tư và hành động cũng không thể nào có đủ, nó luôn luôn phải là kiến thức của một khối người: những trí thức chính trị.

    Chúng ta đang sống một thảm kịch lớn. Nước ta tut hậu một cách bi đát về mọi mặt so với thế giới. GDP (sản lượng nội địa) của chúng ta (1500 USD dù ước lượng rộng rãi) chỉ bằng 15% mức trung bình thế giới. Nếu giả thử chúng ta tăng trưởng nhanh hơn các nước đang trỗi dậy 2% mỗi năm -một điều không có gì bảo đảm vì thực tế là các nước này đang tiến lên và chúng ta đang đi vào khủng hoảng- thì cũng phải một trăm năm nữa chúng ta mới bắt kịp mức trung bình thế giới. Chúng ta là nước đông dân thứ 13 trên thế giới nhưng không có bất cứ một thành tích nào đáng kể trên bất cứ địa hạt nào dù là công nghiệp, khoa học, văn hóa, nghệ thuật hay thể thao. Chúng ta là một nước không đáng kể. Tủi nhục nhất là chúng ta vẫn chưa có dân chủ, nghĩa là vẫn chưa có đủ quyền con người. Thảm kịch đó có một tên gọi và một nguyên nhân. Tên gọi đó là chế độ cộng sản, nguyên nhân đó là vì Đảng Cộng sản Việt Nam đã thắng. Ngày nay không còn một người Việt Nam lương thiện nào có thể chối cãi rằng nếu không có ĐCSVN thì ngày nay đất nước đã khá hơn nhiều rồi, tệ lắm cũng phải bằng năm hay sáu lần hiện nay. Không mất Bản Giốc, Nam Quan, Trường Sa, Hoàng Sa và cũng không làm hơn năm triệu người thiệt mạng. Đảng cộng sản là một tai họa.

    Nhưng tại sao nó đã thắng? Chiến thắng của đảng cộng sản rất không bình thường. Nó đã liên tục phạm những tội ác kinh khủng và sai lầm nghiêm trọng về mọi mặt mà vẫn trụ được và sau cùng toàn thắng. Trong bất cứ một quốc gia bình thường nào một lực lượng như vậy đã thất bại thê thảm rồi. Nhưng nó đã thắng chỉ vì trước mặt nó không có một tổ chức chính trị đúng nghĩa nào mà chỉ có một guồng máy chính quyền được điều khiển bởi những người vừa không có khả năng vừa không có đội ngũ kế tiếp nhau cầm quyền trong một thời gian. Đảng cộng sản đã thắng chỉ vì không có ai để đánh bại nó.

    Thảm kịch của đất nước thường được giải thích là vì dân trí ta kém. Đó là một giải thích vừa sai vừa không luơng thiện. Đó là đổ cho quần chúng một tội lớn của trí thức. Dân tộc nào nói chung cũng vậy thôi, họ chủ yếu quan tâm tới bản thân, gia đình và cuộc sống hàng ngày. Nghĩ về đất nước, lo lắng cho đất nước, hiểu và giải quyết những vấn đề của đất nước là công việc của tầng lớp trí thức chính trị. Người dân Việt Nam cũng thế và trình độ hiểu biết của dân ta còn hơn hẳn nhiều dân tộc khác vào lúc mà họ xây dựng thành công dân chủ. Thảm kịch của chúng ta là chúng ta đã thiếu những trí thức chính trị, những người có kiến thức chính trị, dám suy nghĩ và quyết định, có quyết tâm và sẵn sàng phấn đấu để đất nước được quản trị một cách hợp lý. Chúng ta đã không có những trí thức chính trị, những người mà vai trò và trách nhiệm là hướng dẫn quần chúng và lãnh đạo xã hội.

    Trí thức của ta là hậu duệ của giai cấp sĩ, những người mà mộng đời chỉ là được làm quan, nghĩa là làm công cụ cho các vua chúa để thống trị dân chúng. Và tâm lý kẻ sĩ vẫn còn rất mạnh, với đa số trí thức ngày nay làm chính trị vẫn còn đồng nghĩa với cố gắng để được làm quan. Cũng cần lưu ý rằng ý thức chính trị của kẻ sĩ ngày xưa không cao hơn mà còn thấp hơn ý thức chính trị của quần chúng. Trong xã hội ta trước đây có hai loại người có ý thức chính trị, những người lấy những quyết định chính trị –các vua chúa - và những người chịu đựng những quyết định đó, nghĩa là quần chúng. Kẻ sĩ chỉ là công cụ, và những công cụ không có ý thức. Giữa Lê Lợi và Nguyễn Trãi có một khoảng cách lớn. Lê Lợi là một con người tự do và lấy quyết định, Nguyễn Trãi chỉ là một bầy tôi và một dụng cụ. Di sản kẻ sĩ đã khiến trí thức Việt Nam cho đến nay dù đã học được nhiều kiến thức mới vẫn chỉ có khả năng làm những công cụ. Họ cần một minh chủ, nhưng thời đại của các minh chủ đã qua rồi, vì thế họ bơ vơ và lạc lõng.

    Chính sự thiếu vắng một lớp trí thực chính trị đã cho phép đảng cộng sản thắng và đưa đất nước vào tai họa. Cũng chính sự thiếu vắng một lớp trí thức chính trị đã khiến chế độ này sau đó vẫn còn tồn tại được trong 39 năm qua.

    4. Điểm thứ tư là đừng nên tiếc rằng ngày 30/4/1975 đã là một cơ hội lớn bị bỏ lỡ. Đúng là trong bối cảnh tồi tệ của một cuộc nội chiến dài và đẫm máu, ngày 30/4/1975 đã là một cơ hội. Nội chiến đã không chấm dứt trong biển máu. Hai đạo quân trên một triệu người đã không tàn sát nhau lần cuối, một bên đã buông súng. Đó đã là cơ hội lý tưởng để thực hiện hòa giải dân tộc để đất nước gượng dậy và vươn tới. Cơ hội này đã lỡ uổng vì những người cầm đầu phe chiến thắng –cũng là những người chủ trương nội chiến đến cùng- đã coi nội chiến là vinh quang và thần thánh thay vì ô nhục và độc hại. Họ đã đặt chủ nghĩa lên trên đất nước và đã đối xử với miền Nam như một lực lượng chiếm đóng.

    Đúng, nhưng không thể khác. Đảng cộng sản là một tổ chức khủng bố và chỉ có thể hành động theo logic của một tổ chức khủng bố, nghĩa là làm những gì họ đã làm. Thực hiện hòa giải dân tộc và xây dựng dân chủ không nằm trong tâm lý của họ. Dĩ nhiên cũng có những người có thiện chí nhưng họ chỉ là những cấp lãnh đạo cỡ trung bình không có vai trò quyết định. Các cấp lãnh đạo cộng sản cao nhất đều là những lãnh tụ khủng bố. Một thí dụ là ông Võ Văn Kiệt mà nhiều người thường nhắc đến như một con người cởi mở và bao dung. Đừng quên rằng chính ông Kiệt trong thời gian cầm đầu công an miền Nam –trong chức vụ chính thức là giám đốc sở công an Thành Phố Hồ Chí Minh- đã lập ra Đảng Việt Nam Phục Quốc để làm bẫy bắt và tiêu diệt những thành phần, đa số là thanh niên, có ý đồ chống đối. Nhiều người đã bị xử bắn. Cũng chính ông Kiệt trong thời gian làm bí thư thành ủy đã cho đập phá nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, nghĩa trang của gia đình nhiều chức sắc Việt Nam Cộng Hòa.

    Những sự kiện sau ngày 30/4/1975 đã xảy ra như chúng phải xảy ra.

    5. Điểm thứ năm là chiến thắng cộng sản, và ngày 30/4/1975, đã hoàn toàn thuộc vào lịch sử. Thuộc vào lịch sử không có nghĩa là không còn ảnh hưởng tới thực tại và không còn đáng quan tâm. Các biến cố lịch sử có ảnh hưởng lâu dài trên một dân tộc và cần được liên tục nhìn lại và xét lại. Khi tôi còn là sinh viên trong thập niên 1960 đa số người Pháp còn ngưỡng mộ Napoléon như một anh hùng làm vẻ vang cho nước Pháp, ngày nay mọi trí thức Pháp đều đồng ý rằng ông đã là một tai họa. Chúng ta vẫn còn chịu ảnh hưởng của giai đoạn Trịnh - Nguyễn, Tây Sơn và chính sách của triều Nguyễn. Chúng ta cũng như mọi dân tộc đều là sản phẩm của lịch sử. Thuộc vào lịch sử chỉ có nghĩa là những tác nhân của biến cố không còn tác động lên thực tại nữa. Ngày 30-4-1975 đã thuộc hẳn vào lịch sử vì những người đã tạo ra nó, những người đã đóng góp cho đảng cộng sản và những người đã không ngăn chặn được nó, đã ra đi. Chỉ còn lại những con người thừa hưởng di sản bi đát của đảng cộng sản. Quá khứ có thể khác nhau, cương vị có thể khác nhau nhưng tất cả đều phải đối mặt với cùng một thử thách: làm thế nào để đưa đất nước và dân tộc ra khỏi bế tắc.

    6. Điểm thứ sáu là đã đến lúc phải thành thực và sòng phẳng với quá khứ. Điều này có vẻ hiển nhiên, có nhìn lịch sử một cách công bình và chính xác chúng ta chúng ta mới rút ra được những quyết định đúng cho tương lai. Tuy vậy vẫn còn vài lấn cấn. Một người bạn nói với tôi rằng đừng nên đả kích ông Hồ Chí Minh và giai đoạn Cách Mạng Tháng 8 để đừng đụng chạm đến những vị lão thành cách mạng. Anh nói thêm: "Tôi biết là có nhiều phê phán rất đúng, nhưng các vị lão thành đều rất nhạy cảm với những đề tài này. Họ cũng rất bất mãn và có thể tiếp tay cho cuộc vận động dân chủ nhưng nếu muốn tranh thủ họ thì đừng đụng đến những điều mà họ tôn sùng". Bạn tôi không phải là người duy nhất đưa ra quan điểm này, nhiều người đã nói như thế, nhất là các trí thức trong nước.

    Tôi chưa bao giờ tán thành quan điểm này dù nhìn nhận nó xuất phát từ thiện chí. Đối với tôi sự kính trọng trước hết đòi hỏi sự thành thực. Nói dối, hay không dám nói sự thực, để tranh thủ một người là đánh giá thấp và đánh lừa người đó. Tôi quí trọng các vị lão thành cách mạng dù họ đã tiếp tay cho những người lãnh đạo cộng sản đưa đất nước vào thảm kịch. Tôi không trách họ vì những người khác cũng không hơn gì họ. Khi một đất nước không có một giai cấp trí thức chính trị để hướng dẫn thì mỗi người lầm lẫn một cách và họ đã lầm theo cách của họ. Tôi kính trọng họ nhưng bổn phận trước hết của chúng ta là bổn phận đối với sự thực và những nạn nhân của cuộc chiến này và chế độ mà nó đã để lại.

    Đàng nào thì vấn đề cũng không đặt ra nữa. Những vị lão thành cách mạng phần lớn đã ra đi, phần còn lại sắp ra đi và khả năng đóng góp đang suy giảm nhanh chóng. Chúng ta vẫn trân trọng những đóng góp sắp tới của họ nhưng không nên chờ đợi nhiều nữa. Chúng ta cần bộc trực nhận diện mọi sự kiện để rút ra những bài học đúng.

    7. Điều quan trọng nhất trong lúc này là ý thức rằng chúng ta đang sống một khúc quanh lịch sử lớn. Đất nước đã thay đổi nhiều, chủ yếu do được lôi kéo bởi một thế giới thay đổi dồn dập hàng ngày, và đã chín muồi cho một thay đổi chế độ. Nhân sự chính trị của đất nước đang đổi mới. Một thế hệ mới đang nhập cuộc. Một lớp trí thức chính trị, mà chúng ta chưa hề có trong suốt dòng lịch sử, đang hình thành. Các tiến bộ về truyền thông đã mở ra cả một không gian tự do cho thông tin, ý kiến và thảo luận trên mạng toàn cầu Internet. Không gian tự do này ngày càng bao trùm và đang tiêu hóa nhanh chóng không gian vật chất mà những người cầm quyền -vì tăm tối- vẫn còn cố gắng duy trì.

    Cố gắng tuyệt vọng vì lầm thời đại. Hơn nữa chế độ đang trả giá cho sự bất tài và tham những của nó. Bối cảnh kinh tế xã hội đang rất khó khăn và sẽ còn khó khăn hơn trong những ngày sắp tới, phẫn nộ xã hội sẽ lên cao nhanh chóng. Nội bộ đảng cộng sản cũng đã tích lũy quá nhiều mâu thuẫn. Chỗ dựa Trung Quốc của họ đang lung lay. Bối rối đã thấy rõ. Chế độ đã phải chấp nhận những nhượng bộ chưa từng thấy. Họ đã phải trả tự do cho những người dân chủ, như Vi Đức Hồi, không những không nhận tội và xin khoan hồng mà còn dõng dạc tuyên bố tiếp tục đấu tranh. Họ đã phải chấp nhận sự hiện diện ngày càng đông đảo và sắp thành áp đảo của những người -chủ yếu là những thanh niên nghĩa là tương lai tức khắc của đất nước- công khai phản bác chế độ và khẳng định lập trường dân chủ. Dân chủ không chỉ tất yếu mà còn đang đến. Chế độ độc tài toàn trị đang sống những ngày lúng túng cuối cùng. Tất cả vấn đề chỉ là dân chủ sẽ đến như thế nào, đến nhanh hay chậm, đến trong sự hỗn loạn của căm thù bùng nổ hay trong hòa bình và trật tự của tình anh em tìm lại.

    Vận hội lịch sử này đòi hỏi quyết tâm, sáng suốt và trách nhiệm. Để hiểu rằng đấu tranh chính trị không bao giờ là đấu tranh cá nhân cả mà luôn luôn là đấu tranh có tổ chức. Điều mà chúng ta cũng cần hiểu rất rõ là xây dựng một tổ chức chính trị đòi hỏi, ngoài một tư tưởng chính trị và một dự án chính trị đúng đắn, những cố gắng kiên trì trong nhiều năm trong đó mỗi người phải vừa có quyết tâm và sự khiêm tốn cần thiết để hy sinh cái riêng cho cái chung. Một tổ chức chính trị không thể thành lập một sớm một chiều và không phải ai cũng có thể thành lập một tổ chức chính trị. Những manh động chỉ có tác dụng đánh lạc hướng sự chú ý khỏi những cố gắng nghiêm túc và gây hỗn loạn thay vì đóng góp cho cuộc vận động dân chủ, chúng không nên được khuyến khích.

    Lời cuối: Từ trước đến nay trong lịch sử nước ta đã chỉ có những chế độ nô lệ. Những cuộc chiến tranh chống xâm lăng mà chúng ta tự hào trong chiểu sâu cũng chỉ có mục đích thay thế một chế độ nô lệ ngoại bang bằng một chế độ nô lệ bản xứ. Chúng ta chưa bao giờ là một dân tộc tự do. Ngày nay chúng ta đang đứng trước hy vọng bước vào giai đoạn thứ hai của lịch sử, giai đoạn của một nước Việt Nam dân chủ và của những con người Việt Nam tự do. Chúng ta vẫn có quyền lạc quan. Đất nước dù rất thua kém nhưng không tuyệt vọng. Tiềm năng dân tộc, con người cũng như tài nguyên thiên nhiên, còn rất lớn và chỉ chờ đợi để được vận dụng một cách hợp lý. Chúng ta sẽ vươn lên mạnh mẽ một khi rũ bỏ được ách độc tài này.

    Kỷ niệm ngày 30/4/1975 là dịp để chúng ta nhân diện cơ hội đang đến và quyết tâm đúng hẹn với lịch sử.

    Nguyễn Gia Kiểng
    (30/4/2014)

    (1) Nguyễn Gia Kiểng - Nội chiến và nội chiến cộng sản.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    24 phản hồi

    Nguyễn Thiện viết:
    Phải lắm bạn TRÀ ĐÁ. "Dân có thể bất bình với chính quyền ở vài vụ lẻ tẻ nào đó nhưng về tổng thể vẫn tin tưởng chính quyền nhé. "

    Vâng. Đúng thế. Đa số nhân dân RẤT TIN TƯỞNG nhà cầm quyền CS. Bởi vậy, Bộ Công An mới cần có 300 tướng lãnh tại chức, 15 trường đại học, cao đẳng, học viện CS, trường trung cấp công an, mỗi trường đào tạo 2000 học viên/ 1 năm, để theo sát nhân dân ngay cả khi nhân dân đi vào WC.

    (Nhớ lấy giấy viết làm toán cọng để cọng thêm 69 tướng CA đang ở 63 tỉnh và thành phố cho đủ số 300) http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%99_C%C3%B4ng_an_(Vi%E1%BB%87t_Nam)

    Bác còn quên kể đám lính đánh thuê " Áo xanh" và " Áo đỏ" phải đi làm những việc cực khổ như đi thăm lăng Hồ CM và thăm mộ, bảo tàng Đại tướng vào những ngày này nữa.
    Quý vị nào muốn tổ chức gì thì nên lựa những ngày lễ " Chiến thắng" mà làm, vì mấy "cái bóng" của các bác phải tập trung vào công việc tạo/ truyền cảm hứng ngưỡng mộ, hợp tác cho quần chúng và báo chí, truyền thông.

    Phải lắm bạn TRÀ ĐÁ. "Dân có thể bất bình với chính quyền ở vài vụ lẻ tẻ nào đó nhưng về tổng thể vẫn tin tưởng chính quyền nhé. "

    Vâng. Đúng thế. Đa số nhân dân RẤT TIN TƯỞNG nhà cầm quyền CS. Bởi vậy, Bộ Công An mới cần có 300 tướng lãnh tại chức, 15 trường đại học, cao đẳng, học viện CS, trường trung cấp công an, mỗi trường đào tạo 2000 học viên/ 1 năm, để theo sát nhân dân ngay cả khi nhân dân đi vào WC.

    (Nhớ lấy giấy viết làm toán cọng để cọng thêm 69 tướng CA đang ở 63 tỉnh và thành phố cho đủ số 300) http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%99_C%C3%B4ng_an_(Vi%E1%BB%87t_Nam)

    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    Lý do là vì hơn hay kém trong một cuôc đấu tranh chính trị phải được xét trên khả năng chính trị mà trí thức Việt Nam không có. Các ông bộ trưởng, giám đốc của các chính quyền quốc gia và các trí thức bị ngược đãi tại miền Bắc có thể có nhiều bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ nhưng họ chỉ là những nhà khoa bảng chứ không phải là những trí thức chính trị, cùng lắm họ có những hiểu biết chuyên môn chứ không có kiến thức chính trị. Họ có thể biết một chế độ dân chủ phải có ba quyền phân lập, Washington là tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, Galilée đã khám phá ra rằng trái đất xoay quanh mặt trời v.v. nhưng đó không phải là những kiến thức chính trị.

    Đọc xong bài viết của ông NGK có cảm tưởng nóng sốt là nếu là một trí thức VN hiện nay của xứ sở tù mù tăm tối mà lại chẳng may trời phú cho khả năng chính trị và do học hay tự học mà có kiến thức chính trị mà ơn trời trở thành một trí thức chính trị, thì ngay lập tức tất cả bọn họ phải tập hợp ngay một đoàn đại biểu gửi sang Paris để thỉnh cầu nhóm của ông NGK (Tập hợp Dân chủ Đa nguyên) về lãnh đạo đất nước và nếu có thể thì công kênh ngay lập tức ông NGK lên chức vị Tổng thống của nền Đệ tam Cộng hoà VN...nhưng mộng,mộng và chỉ mộng-mộng hoài mà thôi...

    Nói thật là thấy rất đủ tận cổ và ngại hơn cả ngại những khái niệm như "trí thức", "khả năng", "kiến thức" "chính trị" rồi mà sẽ chỉ tâm phục và khẩu phục những ai đó mà "mồm bằng tay-tay bằng mồm-không ai ăn được" hay "miệng nói-tay làm-hàm nhai-tai lắng nghe..." thôi!

    Liệu có xuất hiện những ai đó không?

    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    Chính ông Hồ Chí Minh cũng không ngăn nổi vụ xử bắn bà Nguyễn Thị Năm - một người mẹ chiến sĩ rất có công - chỉ vì cố vấn Trung Quốc đã lỡ quyết định như thế, v.v…

    Tôi cho rằng ông Kiểng sai lầm với nhận định trên.

    Tôi cho rằng Hồ Chí Minh chủ trương giết bà Nguyễn Thi Năm.

    1. Giết bà Năm vì bà ta là địa chủ. Tự thâm tâm, HCM căm thù địa chủ, phú hào, trí thức... Trong một bài báo về một phụ nữ giàu có ở Hà nội (Bà Trịnh Văn Bô https://www.google.com.au/#q=tr%E1%BB%8Bnh+v%C4%83n+b%C3%B4+%C4%91%C3%B2i+nh%C3%A0) cưu mang Hồ Chí Minh và lãnh đạo Việt minh thời xưa. Bài báo ghi lại mặc dù được người phụ nữ trẻ này, vì lòng kính trọng những người mà bà ta nghĩ là yêu nước, tự tay chăm sóc bằng cách tự nấu nướng và mang cơm lên tận lầu 4, nơi dành riêng cho lãnh tụ Việt minh. Tuy nhiên, HCM, trong một lần trò chuyện với người phụ nữ này, đã cho thấy tâm địa ghét người giàu, ngay cả người đang cưu mang mình, là chị phụ nữ này còn trẻ mà đã giàu có, như thế chị ta suốt đời sung sướng và may mắn chứ không như đại đa số phụ nữ khác. Vào nhà người ta nương nhờ, không nhớ ơn thì chớ, còn soi mói với giọng điệu thế kia thì biết tâm địa của Hồ Chí Minh như thế nào.

    2. Kết hợp việc này với việc Hồ Chí Minh,dùng tên hiệu viết báo kể tội địa chủ Nguyễn Thị Năm dù rằng ngoài mặt cho Hoàng Quốc Việt cảm tưởng là sẽ can thiệp với cố vấn Tàu để cứu bà Năm cho thấy Hồ Chí Minh chẳng những không thật tâm mà còn quỉ quyệt vô cùng.

    3. Cũng như hồi bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp, Hồ Chí Minh làm việc đó một cách thanh thản, ngay cả lý luận là vì đại cuộc, chẳng hạn như cụ Phan đã già không giúp ích gì cho phong trào kháng Pháp được nữa, nhưng nếu Pháp giết cụ thì sẽ tạo nên căm phẫn trong nước, sẽ có lợi cho Việt minh. Từ đó, có thể nói Hồ Chí Minh chủ trương giết bà Năm để làm gương cho cán bộ Việt cộng chứ chẳng phải cố vấn Tàu chọn bà Năm làm thí điểm. Cố vấn Tàu thì giúp về đường lối, chánh sách và phương cách hành động chứ làm sao biết rõ từng đối tượng để chọn bà Nguyễn Thị Năm?

    Bởi vậy, việc Hồ Chí Minh tự ý chọn và giết người phụ nữ yêu nước đã cưu mang Hồ Chí Minh và nhiều cán bộ lãnh đạo của Việt minh là điều rất khả tín. Hồ Chí Minh chọn Bà Năm là phù hợp với nhân cách, tâm đại của ông ta: Sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả giết kẻ đã nưôi mình cho mục đích chính trị của cá nhân và đồng đảng.

    Khách trà đá viết:
    Tôi nhớ mãi cái anh kiểng này từng phát biểu: "Tôi là nhà chính trị nên tôi nói thật". (Hí hí)

    Moá anh. Xin nhắc anh rằng chính chị là con điếm. Mà dân ta thì hay nói rằng: "Không nghe phò kể chuyện". Hài, anh viết ba lăng nhăng được loe ngoe vài chú thẩm du ủng hộ, anh tưởng dân người ta tin các anh à? Dân có thể bất bình với chính quyền ở vài vụ lẻ tẻ nào đó nhưng về tổng thể vẫn tin tưởng chính quyền nhé. Còn các anh? Mãi mãi vẫn chỉ là bọn phản động thôi. Cứ thử lú mặt về VN mà nói láo xem có bị nhân dân tát võ mồm ngay và luôn không? Rồi xem thử người ta có lôi anh lên Công an ngay tắp lự không?

    Nếu về tổng thể "dân" vẫn tin tưởng chính quyền thì việc gì phải tạo ra rồi cố mà giữ lấy điều 4?

    Sao không tổ chức bầu cử tự do để cho người dân hợp thức hoá niềm tin tưởng ấy? Để thế giới người ta khinh bỉ xếp hạng cái chính quyền này với nào Cu ba, Tàu và Bắc Hàn.

    Có phải nhân dân của nhà anh là cái đám côn đồ theo côn an đánh người bấy lâu nay?

    Nếu đã khẳng định "người dân" tin tưởng vào chính quyền của anh như thế sao không làm như các nước dân chủ, để tự do báo chí hành nghề. Nếu "dân" đã tin tưởng thế thì cứ để cho họ tự lựa chọn có phải hơn không?

    Hay sợ dân người ta có quyền thì tống mấy anh ra rìa vì bất tài, tham nhũng, hối lộ và ắn cắp của công, ăn chận của dân!

    Khách trà đá viết:
    Tôi nhớ mãi cái anh kiểng này từng phát biểu: "Tôi là nhà chính trị nên tôi nói thật". (Hí hí)

    Moá anh. Xin nhắc anh rằng chính chị là con điếm. Mà dân ta thì hay nói rằng: "Không nghe phò kể chuyện". Hài, anh viết ba lăng nhăng được loe ngoe vài chú thẩm du ủng hộ, anh tưởng dân người ta tin các anh à? Dân có thể bất bình với chính quyền ở vài vụ lẻ tẻ nào đó nhưng về tổng thể vẫn tin tưởng chính quyền nhé. Còn các anh? Mãi mãi vẫn chỉ là bọn phản động thôi. Cứ thử lú mặt về VN mà nói láo xem có bị nhân dân tát võ mồm ngay và luôn không? Rồi xem thử người ta có lôi anh lên Công an ngay tắp lự không?

    Đúng là 'mồm' của tay luôn uống trà đá trộn lẫn nước Cống Vị, Ba Đình !!!

    Tôi nhớ mãi cái anh kiểng này từng phát biểu: "Tôi là nhà chính trị nên tôi nói thật". (Hí hí)

    Moá anh. Xin nhắc anh rằng chính chị là con điếm. Mà dân ta thì hay nói rằng: "Không nghe phò kể chuyện". Hài, anh viết ba lăng nhăng được loe ngoe vài chú thẩm du ủng hộ, anh tưởng dân người ta tin các anh à? Dân có thể bất bình với chính quyền ở vài vụ lẻ tẻ nào đó nhưng về tổng thể vẫn tin tưởng chính quyền nhé. Còn các anh? Mãi mãi vẫn chỉ là bọn phản động thôi. Cứ thử lú mặt về VN mà nói láo xem có bị nhân dân tát võ mồm ngay và luôn không? Rồi xem thử người ta có lôi anh lên Công an ngay tắp lự không?

    Trích dẫn:
    Chúng ta chưa bao giờ là một dân tộc tự do. Ngày nay chúng ta đang đứng trước hy vọng bước vào giai đoạn thứ hai của lịch sử, giai đoạn của một nước Việt Nam dân chủ và của những con người Việt Nam tự do.

    Một nhận định đúng về thực trạng của dân tộc Việt Nam. "Đứng trước hy vọng" tức là vẫn chưa có tự do. Nhiều người chỉ vì dám "lợi dụng" quyền tự do của mình đã bị bắt vì các điều luật như Điều 258 Luật Hình sự!

    Nói gì thì nói, chỉ là một cây viết lề trái nhưng đây là một bài viết sâu sắc, đánh tan những huyền thoại quân sự, những chủ trương lớn, chủ nghĩa CS, tư tưởng HCM và định hướng kinh tế XHCN đầu voi đuôi chuột của nhà nước CSVN .

    Đâu rồi 700 tờ báo đảng đài, đâu rồi 10000 dư luận viên lề phải, tệ hại thật cả một thế hệ làm truyền thông bưng bô cho đảng, chằng có một tay nào, từ anh to đầu Đinh Thế Huynh, chỉ là những đầu bò không đủ chất xám, ngôn ngữ viết cho tròn thế nào là XHCN, chủ nghĩa Mácxit- Lenin- HCM, phải chăng chúng đã mục nát, không tưởng, chó cũng không muốn ngửi.

    Tôi hoàn toàn đồng ý với ông Kiểng ở điểm 3 của bài viết, và vì vậy tôi đồng ý rằng ông Kiểng chính là môt trí thức chính trị.

    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    3.
    ...
    Trí thức của ta là hậu duệ của giai cấp sĩ, những người mà mộng đời chỉ là được làm quan, nghĩa là làm công cụ cho các vua chúa để thống trị dân chúng. Và tâm lý kẻ sĩ vẫn còn rất mạnh, với đa số trí thức ngày nay làm chính trị vẫn còn đồng nghĩa với cố gắng để được làm quan. Cũng cần lưu ý rằng ý thức chính trị của kẻ sĩ ngày xưa không cao hơn mà còn thấp hơn ý thức chính trị của quần chúng. Trong xã hội ta trước đây có hai loại người có ý thức chính trị, những người lấy những quyết định chính trị –các vua chúa - và những người chịu đựng những quyết định đó, nghĩa là quần chúng. Kẻ sĩ chỉ là công cụ, và những công cụ không có ý thức. Giữa Lê Lợi và Nguyễn Trãi có một khoảng cách lớn. Lê Lợi là một con người tự do và lấy quyết định, Nguyễn Trãi chỉ là một bầy tôi và một dụng cụ
    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    Điểm thứ hai là sức mạnh của các đảng cộng sản, kể cả ĐCSVN, không phải là hậu thuẫn quần chúng mà là vì chúng có tổ chức chặt chẽ và hơn thế nữa chúng là những tổ chức khủng bố.

    Chính xác! Người nào cho đến nay vẫn còn tin rằng đảng cộng sản được sự hậu thuẩn của đại đa số người dân là một kẻ u tối đáng buồn.

    Cộng sản dùng khủng bố để khống chế người dân. Chúng dùng bọn cuồng tín để kiểm soát và ép buộc những người khác phải thuận theo để sống còn.

    Trong thời chiến tranh, sự kiện bộ đội Việt cộng xiềng xích chân tay vào xe tăng hay cổ pháo đã làm cho phía VNCH nghi hoặc, cho là họ bị cấp chỉ huy xiềng tay chân vào. Ngay từ thời đó, 1972, chúng tôi đã không đồng ý với nhận định này của ngành tâm lý chiến. Chúng tôi, nhờ có sự giáo huấn của gia đình, là những người có kinh nghiệm với cộng sản ngoài Bắc, đã cho rằng chính những bộ đội này phải tự xiềng tay chân mình vào xe tăng hay cổ pháo. Lý do là trong bọn họ, có kẻ cuồng tín canh giữ bên mình. Bản thân họ không biết đồng đội mình có thực sự tin tưởng hay giả dối nhưng họ không thể mạo hiểm thử thách đồng đội đồng chí của mình vì hệ quả có khi mất mạng. Vì thế, những kẻ tự xiềng xích có thể là kẻ cuồng tín thực sự. Nhưng không phải mọi người tự xiềng xich là cuồng tín thế cả mà có thể họ bị buộc phải tự nguyện để khỏi bị kiểm điểm, đấu tố...

    Trong mọi sinh hoạt ở ngoài Bắc dưới chế độ cộng sản. Số người cuồng tín tin tưởng vào lãnh đạo cộng sản không nhiều nhưng vẫn nắm được những thành phần khác đông hơn vì chúng có tổ chức và sẵn sàng dùng những thủ đoạn man rợ nhất để khống chế người khác. Trong đấu tố cải cách ruộng đất là một thí dụ. Phần lớn nông dân không đồng tình với việc đấu tố phú hào, "địa chủ" trong làng vì họ biết số địa chủ thực sự rất ít và nhiều người trong số họ vì chăm chỉ làm ăn mà có nhiều ruộng chứ chẳng phải bóc lột. Nhiều người trong họ còn hảo tâm nhân ái giúp người nghèo và kẻ hoạn nạn trong vùng nữa. Rất nhiều dịa chủ nuôi thầy đồ dạy học cho trẻ con cả làng. Tuy nhiên, chỉ vài viên đội đoàn nông dân cộng sản và du kích dân quân làng xã mà chúng khống chế toàn bộ dân làng buộc họ phải tham gia vào cái trò đấu tố giết người khiến hàng trăm ngàn người bỏ mạng.

    Chúng chỉ theo một khuôn mẫu: Cô lập ngay mọi mầm móng chống đối ngay cả loại trừ. Nhiều trường hợp người không tham gia hay phản đối bị thủ tiêu. Thế là cả làng, vì không có tổ chức, yên phận, bàng quang bị một thiểu số khống chế bắt tham gia vào các cuộc giết người tàn bạo.

    Như có một ai đó đã nói, HGHH chưa thể có nếu như vẫn giữ nguyên cái hiến pháp làm nền tảng cho đặc quyền đặc lợi của một tầng lớp người VN, khoét sâu sự chia rẽ, kỳ thị trong quốc dân VN như hiện nay !!!

    Kêu gọi HGHH là không sai nhưng để đạt tới HGHH thực sự thì phải có hành động cụ thể, cơ bản nhất là phải bắt đầu từ việc thay đổi hiến pháp hiện hành. Nếu chỉ hô hào kêu gọi suông thì chả có ý nghĩa, ý định gì tốt đẹp cả, chỉ là ý đồ không minh bạch, không thực tâm vì 'đại cuộc', chỉ nhằm vào 'tiểu sự' của một bộ phận nào đó mà thôi.

    Trích dẫn:
    Tôi đọc 7 câu hỏi "Có ai..." và thấy rằng tất cả các câu trả lời là "Không!".

    (để bạn đọc tiện theo dõi, tôi đăng phản hồi dưới đây ở bài của ông NGK thay vì bên bài của Jonathan London)

    Còn một câu hỏi thứ 8 nữa mà chắc câu trả lời cũng là "Không" (câu hỏi này sẽ được nêu ra sau khi phác họa cái nền của nó)

    Hầu như ai cũng đồng ý rằng TQ hằng có dã tâm thôn tính VN, và trong khi chưa đạt đuợc mục tiêu, họ luôn tìm cách làm VN suy yếu. Một trong các cách hiệu quả là gây chia rẽ, nhất là ở mức độ vĩ mô. Ví dụ họ xúi chia đôi nước VN ở vĩ tuyến 17, và giục đảng csVN gây ra cuộc nội chiến tương tàn. Đó là nói thời đảng csVN còn có chút "độc lập" với TQ nhờ LX làm đối trọng.

    Thời nay, vai trò ấy của LX không còn nữa (và của Mỹ thì chưa đến). Đặc biệt là sau hội nghị Thành Đô, đảng csVN (và do đó chính quyền VN) coi như hoàn toàn bị TQ kiểm soát. TQ có muốn VN hùng mạnh và tiến bộ không? TQ có muốn VN đạt sự đoàn kết dân tộc không? Dĩ nhiên là không và không.

    HHHG nếu thật sự đuợc thực thi với thành tâm, thiện ý thì ắt sẽ tạo đoàn kết dân tộc và mang đến sức mạnh, tiến bộ cho VN. Dĩ nhiên TQ không muốn thấy điều này và họ ra sức ngăn cản, hoặc chỉ cho phép HHHG giả hiệu.

    Thế mà, thời gian gần đây chính quyền VN (do TQ kiểm soát) lại hô hào HHHG, vậy thì có ai tin tưởng HHHG này là do thành tâm, thiện ý hay không? (câu hỏi số 8)

    HHHG giả hiệu, không do thành tâm, thiện ý thì cũng có nghĩa rằng đảng csVN vẫn còn chủ trương chia rẽ, thù hận. Như thế toàn dân VN phải làm gì?

    Xin tham khảo phản hồi trước, tôi đã đặt vấn đề:
    Có thể nào thực thi HHHG để chấm dứt cuộc nội chiến lạnh/nguội đang diễn tiến? Hay một bên phải vô hiệu hóa bên chủ trương thù hận để chấm hết cuộc nội chiến tương tàn?

    Trích dẫn:
    Trừ ra trong đầu óc của những người quá tăm tối không có cuộc nội chiến nào vinh quang cả. Tất cả mọi cuộc nội chiến đều ô nhục và độc hại. Chúng đều có thể tóm lược như nhau: một dân tộc không đồng ý với nhau và thay vì cố gắng thỏa hiệp đã giết nhau. Chọn nội chiến là thú nhận không thể thuyết phục, vì thiếu lý luận hoặc vì thiếu lý do chính đáng. Đó là chọn thái độ thù địch và xóa bỏ tình đồng bào. Trong một bài trước tôi đã trình bày sức tàn phá ghê gớm của các cuộc nội chiến, nhất là những cuộc nội chiến do các đảng cộng sản phát động (1). Ở đây chỉ xin nhắc lại rằng ít có quốc gia nào gượng dậy nổi sau một cuộc nội chiến. Những người chủ trương nội chiến có tội lớn và phải bị lên án.

    Tôi không đồng ý ở một vài điểm:

    1. Nội chiến hay "ngoại chiến" gì cũng là chiến tranh. Dĩ nhiên nói chung chiến tranh là độc hại. Nhưng cũng có những cuộc chiến, kể cả nội chiến, cần thiết phải có để phân giải rạch ròi chánh tà, đem lại lợi ích về lâu dài (cũng như có những căn bệnh muốn trị dứt thì phải mổ xẻ làm mất máu). Ví dụ như cuộc nội chiến của Mỹ để giải quyết chính sách về nô lệ (dù cũng có những tranh chấp quyền lợi kinh tế ẩn phía sau). Điều quan trọng là ai chiến thắng, phía thiện hay phía ác. Cái may cho Mỹ là phía thiện đã thắng. Cái rủi ro khốn nạn cho VN là phía ác đã thắng.

    2. Không phải rằng sau nội chiến thường khó gượng dậy, nhưng vấn đề là chính sách sau nội chiến. Nước Mỹ sau nội chiến nhờ hòa giải, tha thứ mà trở thành hùng mạnh, nhân bản hơn. Nam Phi sau nội chiến cũng kinh qua hòa giải mà đạt tiến bộ. Nước Nhật trước thời Minh Trị cũng có nội chiến giữa các sứ quân nhưng nhờ lòng dân một mối quy vào Nhật Hoàng nên đòan kết và hùng cường. Chỉ có VN quá ngu dại mới thực thi chia rẽ, gây thù nghịch sau cuộc nội chiến nên mới rơi và tình huống khốn nạn.

    "Những người chủ trương nội chiến có tội lớn và phải bị lên án. (NGK)" Xin hãy nói rõ ai là thủ phạm. Ai đưa hàng trăm ngàn quân từ Miền Bắc vào nướng ở Miền Nam? Nhưng điều này không quan trọng vì nó đã qua rồi. Vấn đề bây giờ là ai chủ trương thù hận sau nội chiến (dù miệng vẫn giả nhân giả nghĩa HHHG)? Nên hiểu rằng có thể một số người thuộc VNCH cũng chủ trương tiếp tục thù hận, nhưng họ là một thiểu số, đã già cỗi và không có tổ chức gì cả để làm nên chuyện theo cách của họ.

    3. Nếu đồng ý rằng sau chiến tranh nóng ở VN, từ ngày 30/4/1975 đến nay vẫn còn thù hận, thì có thể nói cuộc nội chiến ấy vẫn còn tiếp diễn (ở dạng chiến tranh lạnh/nguội). Và những ai liên quan? Câu trả lời: một bên là đảng cộng sản VN và một bên là nhân dân VN.

    Có thể nào thực thi HHHG để chấm dứt cuộc nội chiến lạnh/nguội đang diễn tiến? Hay một bên phải vô hiệu hóa bên chủ trương thù hận để chấm hết cuộc nội chiến tương tàn? (tôi sẽ có một phản hồi về HHHG bên bài của ông Jack London)

    Ông Kiểng nói cộng sản thắng to ở VN là do VN thiếu vắng tầng lớp 'trí thức chính trị', xin hỏi thế cộng sản VN có hoạt động chính trị không ?

    Nếu cộng sản VN cũng làm chính trị thì phải xếp họ vào tầng lớp chính trị gì ? 'Lưu manh chính trị' chăng ?

    Nếu cho rằng cộng sản VN không làm chính trị, chỉ giỏi khủng bố, thì chắc gì nguyên nhân cộng sản đã toàn thắng ở VN là do VN thiếu vắng 'tầng lớp trí thức chính trị', mà có thể là do trí thức chính trị VN đã và đang đấu không lại, đầu hàng cả hai tay chính sách khủng bố toàn diện triệt để của cộng sản VN !

    Phải chăng chẳng có khuôn mặt nào trong lịch sử cận đại, đuơng đại của VN có thể được xếp vào loại 'trí thức chính trị' ? Mặc dù có thể tạm chấp nhận quan điểm của ông Kiểng là trong suốt chiểu dài lịch sử hàng ngàn năm, VN thiếu hẳn một 'tầng lớp trí thức chính trị' đúng nghĩa ! Quan điểm tương tự đã được phân tích, mổ xẻ kỹ càng trong tác phẩm 'Chính Đề'.

    Lê Văn Mọi viết:
    Trước ông Kiểng thì nhạc sĩ Trinh Công Sơn đã viết "hai mươi năm nội chién từng ngày". Nay thì chính "bên thắng cuộc" cũng giáo dục cho cán bộ nhà nước là "ăn cây nào rào cây ấy" chứ chẳng thuyết lý lý tưởng gì đâu.

    Chẳng phải đến bây giờ cán bộ ta mới được giáo dục, mới quá triệt đường lối "ăn cây nào rào cây ấy" đâu đ/c Mọi ạ ! Đảng ta trí tuệ rất đỉnh cao, từ thưở khai sinh đã biết phất cao ngọn cờ 'đấu tranh giai cấp', nhữ cục mồi ngon 'bao lợi quyền ắt qua tay mình' ! Nay bao lợi quyền ĐÃ qua tay mình thì phải tiếp tục giữ cho thật chặc đặc quyền trong tay mình, quyết không để đứa nào chen vào chia phần ! Từ xưa cho chí nay đảng ta, cán bộ ta cũng chỉ có mỗi mục tiêu 'trồng cây ăn quả' thôi đ/c ạ, chả có cái lí tưởng lí toét gì đâu !!

    Bài này của ông Nguyễn Gia Kiểng viết công phu và có nhiều phân tích sâu sắc, nhưng tôi thấy cũng có một số vấn đề cần bàn lại. Về cuộc chiến tranh Bắc-Nam thế kỷ XX thì nhiều người đã nhận định chính xác đó là cuộc nội chiến tàn khốc nhất trong lịch sử Việt Nam vì có yếu tố nước ngoài, hầu như vận vận nước ta lại không do người Việt định đoạt mà do nước ngoài tác động trong thời gian nửa thế kỷ qua và cả hiện nay.

    Trước ông Kiểng thì nhạc sĩ Trinh Công Sơn đã viết "hai mươi năm nội chién từng ngày". Nay thì chính "bên thắng cuộc" cũng giáo dục cho cán bộ nhà nước là "ăn cây nào rào cây ấy" chứ chẳng thuyết lý lý tưởng gì đâu.

    Ngày 30-4-1975 là một mốc lịch sử sang trang, đó là chưa thống nhất thì nửa nước (tức miền Bắc) khổ, biết thế nào là tem phiếu, sau thống nhất thì cả nước khổ và biết thế nào là CNXH mà cái đặc trưng là chế độ phân phối, không cho dân ăn, không cho dân mặc, không cho dân mua sắm theo ý thích riêng của mình. Điều này xin đừng đổ lỗi cho khách quan mà vì cái Đảng này lãnh đạo và quản lý nữa nước còn chưa xong thì làm sao lãnh đạo và quản lý cả nước được.

    Sở dĩ tình hình đất nước ngày càng sa sút vì lỗi ở những người CS là mục tiêu phấn đấu sai lệch, họ không đặt lợi ích của dân tộc lên hàng đàu mà lại đặt mục tiêu xây dựng một thứ chủ nghĩa viển vông là vấn đề chính. Điều này có thể kết luận là chính những người CS thiếu giác ngộ chính trị.

    Ông Kiểng có phê phán đội ngũ trí thức của ta thiếu khả năng làm chính trị và chỉ thích lamnf quan, vậy xin hỏi thế những trí thức trong hàng ngũ CS có phải là người Việt hay không? Tại sao họ làm được?

    Bài này của ông Kiểng cũng có nét giống như bài viết của một số vị trí thức khác, nghĩa là phê thì rất hay, không cãi vào đâu được, nhưng lại không làm được, khác hẳn những người CS, ông Hồ Chí Minh tuy có nhiều tội lớn đối với dân tộc nhưng bản thân ông ta nói được và làm được theo chủ định của ông ta. Các trí thức theo CNCS họ có ý làm quan như trí thức "của ta" mà ông Kiểng phê phán đâu. Sao lại thế?

    Ông Nguyễn Gia Kiểng là một trí thức lớn, bàn về chính trị khá sành và sắc, thế nhưng ông lại không có vai trò gì trong công cuộc vận động cho nền dân chủ của nước nhà. Còn bản thân những người lao động chúng tôi thì vẫn biết là nhiều khi làm nô lệ cho dân tộc khác sướng hơn làm nô lệ cho dân tộc mình. Cái hy vọng cuối cùng của những người lao động là tin vào lời tiên đoán cũng như ước vọng của những người CS cách đay vài chục năm, đó là "Liên xô ngay nay là Việt Nam ngày mai". nNgày nay Liên xô sụp đổ tan tành rồi thì ngày mai Việt Nam cũng thế, đó là hy vọng đến tương lai sáng lạn, dù sao cũng phải hy vọng để mà sống chứ, trước kia trong lửa đạn chiến tranh, cái chết luôn luôn cận kề mà vẫn hy vọng sống cơ mà, mặc dù biết cuộc chiến tranh vô nghĩa, chỉ thấy dân tộc mình tàn sát lẫn nhau. Nay thì dân tộc mình lại làm nhục lẫn nhau, so sánh thì thấy "bên thắng cuộc" có tội nhiều hơn. Có điều tôi muốn nói riêng với ông Kiểng và với nhiều người khác là đừng đổ lỗi cho tất cả những người có mác CS, ông Kiểng ở nước ngoài nên không biết một thực tế ở nước ta hiện nay, đó là nhiều, rất nhiều người có thẻ Đảng nhưng không phải là CS, không nhận mình là CS, thậm chí còn có nhiều cách phản đối hoặc chống đối CS, nhẹ thì viết còm trên các mạng lề dân, nặng hơn thì chống đối ra mặt, xin ra khỏi Đảng, tham gia các buổi biểu tình hoặc có một vài hoạt động mang màu sắc chính trị để rồi bị tống vào tù, trong các tù nhân chính trị khối người đã từng là đảng viên Đảng CS đấy, có cả các đảng viên lão thành cũng chống đối Đảng CS, họ không tự ái khi phê phán họ đâu.

    Một bài viết tổng quan nhưng chính xác và rất giá trị nữa chỉ ra chân tướng CSVN cũng như thực tại dân tộc Việt ta của ông Nguyễn Gia Kiểng. Cảm ơn tác giả và Dân luận.

    Tôi cảm ơn tác giả - ông NGK thì rõ rồi, nhưng sao tôi cứ phải cảm ơn DL thế, đó là việc của DL mà? Là vì, gân đây DL chọn đăng chủ yếu những bài nhàn nhạt, như là các bác sợ đụng chạm các "vấn đề tế nhị" vậy, thành ra dọc DL thấy không có hồn DL nữa. Co bài như bài này của ông NGK (và bài của Dương Vũ về nhóm lợi ích tài chính ngân hàng) là rất hiếm hoi, nên tôi phải cảm ơn. Cảm ơn để DL chọn đăng những bài như thế này nhiều hơn, để DL trơ thành một diễn dàn của trí thức chính trị- những ngừời chúng ta đang thiếu, không chỉ của trí thức chung chung.

    Ngoài những lý do tại sao CS chỉ là tổ chức khủng bố mà lại đã thắng hoài ở nước ta từ 1945 đến nay mà ông Kiểng đã chỉ ra rất đúng và rõ ràng trong bài, tôi xin mạo muội bổ sung hai nguyên nhân khách quan nữa mà theo tôi CSVN đã chộp lấy và vẫn còn ôm chặt để đạt được mục tiêu của họ, đó là:
    - Tình hình thế giới những năm 40s sau Thế chiến 2 phe CS nổi lên rất mạnh với LX vừa cùng liên quan thắng phát xít Đức-Ý-Nhật và TQ cuối cùng cũng đã được LX giúp để thắng Quôc Dân đảng trong cuộc nội chiến của Tàu. Đó là cái giá mà thế giới đã phải trả cho CS đề diệt nạn phát xít...Điều đó tạo nên thời thế của các đảng CS khắp thế giới mà cả Loài người lúc đó không nhìn nhận hết mức độ nguy hại của nó, nói gì đến trí thức chính trị non yếu của VN ta, từ vua Bảo Đại đến các đại thần của ông và đa số các trí thức lớn đều bị lừa để "hợp tác", "làm cố vấn" cho cộng sản... Phải công nhận, giữa thế kỷ 20 là thiên thời đỉnh cao của các lực lượng CS trên phạm vi thế giới. Thiên thời đó CSVN đã chộp được, nhưng nay - đầu thế kỷ 21 thì nó không còn nữa.

    Nguyên nhân thứ hai thuộc về quan hệ lịch sử phụ thuộc giữa hai dân tộc Việt và Hoa mấy nghìn năm nay và vẫn còn tiếp diễn như thế. Vấn đề là từ trước khi hai nhà nước CS của TQ và VN hính thành thì hai đảng CS TQ và VN đã thiết lập mối quan hệ phụ thuộc giữa hai đảng CS khủng bố của họ, trong đó đảng CSVN chỉ là công cụ và cánh tay nối dài của đảng CSTQ từ những năm cuối 1930 khi CSLX không còn khả năng quan tâm đến phương Đông nữa vì bận rộ với các vấn đề của mình (liên bang LX) và châu Âu (nguy cơ chiến tranh TG 2).

    Vấn đề ở đây là, phương cách làm chính trị của cộng sản nói chung không chỉ là dùng khủng bố nội bộ, mà song song, quan trọng hơn hết, đó là dùng thế mạnh CS ngoại bang. CSTQ lên cầm quyền CSLX giúp (rồi lại trở mặt là chuyện khác). Các nước CS Đông Âu và Cuba cũng thế, nhờ CSLX. VN và Triều tiên thì nhờ sức mạnh bạo lực của CSTQ.

    Điều nguy hiểm là cho đến nay sự phụ thuộc hoàn toàn vào CSTQ của CSVN ngày càng chặt chẽ hơn, vì CSLX không còn. CSVN cũng như mọi chế độ CS khác còn lại hiện nay (như Cuba, Bắc TT...) đứng được bằng hai chân: khủng bố trong nước và dựa vào ngoại bang CS khác - TQ (tức đã bán nước cho TQ).

    Nguyên nhân và cũng là cứu cánh bám chặt vào TQ để thắng (từ trước 1945) và nay để tồn tại của CSVN nay cũng bắt đầu lung lay. Nhưng nói gì thì nói, CSVN chỉ sụp đổ sau/trong khi CSTQ sụp đổ, không thể sớm hơn. Bởi vì, nếu CSVN hôm nay có biến cả đất nước thành trại tập trung như Bắc Hàn thì nó cũng sẽ vẫn tồn tại được, nếu cái chân phương Bắc nó ôm vẫn còn...

    PCT

    Một lũ người cực kỳ gian xảo, cực kỳ láo khoét, cực kỳ tiểu nhân và cực kỳ thâm độc mới phun ra những câu như vầy:

    Có những ông già, nó khảo tra
    Chẳng khai, nó chém giữa sân nhà
    Có chị gần sinh không chịu nhục
    Lấy vồ, nó đập, vọt thai ra”
    Hay là:
    “Có em nhỏ nghịch, ra xem giặc
    Nó bắt vô vườn, trói gốc cau
    Nó đốt, nó cười… em nhỏ hét
    “Má ơi, nóng quá, cứu con mau”!
    (Tố Hữu – Lá thư Bến Tre)

    "Ngày nay không còn một người Việt Nam lương thiện nào có thể chối cãi rằng nếu không có ĐCSVN thì ngày nay đất nước đã khá hơn nhiều rồi, tệ lắm cũng phải bằng năm hay sáu lần hiện nay. Không mất Bản Giốc, Nam Quan, Trường Sa, Hoàng Sa và cũng không làm hơn năm triệu người thiệt mạng. Đảng cộng sản là một tai họa...Từ trước đến nay trong lịch sử nước ta đã chỉ có những chế độ nô lệ. Những cuộc chiến tranh chống xâm lăng mà chúng ta tự hào trong chiểu sâu cũng chỉ có mục đích thay thế một chế độ nô lệ ngoại bang bằng một chế độ nô lệ bản xứ. Chúng ta chưa bao giờ là một dân tộc tự do." (NGK)
    Chính điều 4 HP do đảng lãnh đạo đã bộc lộ rõ điều đó: Dù bất tài tham nhũng thì đảng viên vãn độc quyền trực tiếp và gián tiếp giữ chức quản lý các cấp chính quyền và doanh nghiệp nhà nước!Tại sao không một người dân nào được nắm trực tiếp quyền này? Để đến nỗi nhục quốc thể như mất nhiều biển đảo, làm ăn kinh tế kém, lực bất tòng tâm. ASIAD châu Á đã làn thứ 18 rồi mà VN vẫn trốn tránh trách nhiệm QT rút không đăng cai nổi một lần-chỉ quen xin QT giúp mình thôi!

    Ông NGUYỄN GIA KIỂNG viết bài này rất hay, cô đọng nhưng đầy đủ và sâu sắc. Tôi đồng ý với ông KIỂNG về hầu hết những nhận định của ông, dù tôi thấy những lời cuối của ông trong bài có vẻ quá lạc quan. Cá nhân tôi bi quan hơn rất nhiều trước sự thật hiển nhiên là hiện tại và trong một tương lai dài, TQ đã nắm trọn ĐCSVN trong tay và đang đồng hóa VN ta với sự tiếp tay của cái đảng Việt gian bán nước cầu an, cái đảng luôn luôn tự hào mình là "QUANG VINH". Đó là ĐCSVN với cha già của nó là ông HỒ CHÍ MINH. Phải nói rằng ĐCSVN là đảng quang vinh bán nước mới đúng.

    Ông NGUYỄN GIA KIỂNG đã từ lâu và hiện vẫn còn nói rất nhiều (và nói rất đúng) về tổ chức chính trị. Có thể nói rằng ông đã bỏ ra rất nhiều công sức và nhiệt tình để lập ra một tổ chức chính trị đúng đắn, như nhóm THÔNG LUẬN, với chủ trương đa nguyên đa đảng. Tiếc thay, do chọn lựa mà theo ngu ý của tôi là SAI LẦM ngay từ khởi đầu, khi ông từ bỏ chỗ đứng của một thành viên trong Cộng đồng người Việt Tự do hải ngoại, từ bỏ một cách không thương tiếc lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thiêng liêng trong tâm khảm của tuyệt đại đa số người Việt gốc VNCH (như tôi là một), để tìm cách cộng tác và hòa nhập với những người tôn thờ lá Cờ Đỏ Sao Vàng bên phe thắng cuộc, nên công trình của ông xem ra không được mấy ai ủng hộ. Họa chăng là phía bên dân cựu VNDCCH, như ông NGUYỄN THANH GIANG, hay ông VIỆT HOÀNG đã chịu đèn và hợp tác với ông. Còn những người của VNCH thì nhìn ông và các đồng chí của ông như là những kẻ hai hàng, đầu hàng "địch", nên rất THỜ Ơ với nhóm ông. Thật đáng tiếc!