Nguyễn Quang Cảnh - Thư “Bên thắng cuộc”: Vài ý kiến về Hòa hợp dân tộc.

  • Bởi Mắt Bão
    24/04/2014
    7 phản hồi

    Nguyễn Quang Cảnh


    Sắp đến ngày 30.4 rồi. Đường phố lại tràn ngập cờ hoa, khẩu hiệu, các phương tiện truyền thông lại có các bài viết với những câu từ đẹp nhất để ngợi ca chiến thắng, đặc biệt vào những năm chẵn. Sẽ có hàng triệu người vui, nhưng Bác Kiệt đã nói, có hàng triệu người buồn.

    Trong tâm trạng một người đã đi lính “Bên thắng cuộc”, đã tham gia chiến dịch mùa xuân năm 75, tôi không nghĩ nhiều về niềm vui chiến thắng, tôi nghĩ nhiều về Hòa hợp dân tộc.

    Sống ở chế độ nào thì phải phụng sự chế độ ấy. Đó là điều đương nhiên. Khi chiến tranh hai miền xảy ra, tất cả đều bị cuốn vào cỗ máy chiến tranh do nhà cầm quyền hai bên vận hành: Thanh niên trai tráng trực tiếp cầm súng chiến đấu, các lực lượng còn lại làm công tác phục vụ cho cuộc chiến. Ai cưỡng lại sẽ bị ghép vào tội phản bội Tổ quốc.

    Nói cách khác, chiến tranh là cuộc chơi của nhà cầm quyền, của các chính trị gia, mà bên nào cũng cho rằng mình là chính nghĩa. Người dân phải hành động theo chỉ đạo của nhà cầm quyền, không có sự lựa chọn nào khác.

    Vậy có công bằng không, khi cuộc chiến kết thúc, tất cả những người và gia đình có người tham gia vào cuộc chiến “bên thua cuộc” đều bị phân biệt đối xử. Nhiều người bị tù đày. Họ và gia đình họ có thể chống lại hoặc đứng ngoài cuộc chiến để tránh được hậu quả xấu khi kết thúc chiến tranh? Đó là điều không tưởng được chia đều cho cả hai bên.

    Có một điểm chung giành cho cả hai, kể cả bên thắng và thua. Đó là những đau thương mất mát, là những người lính, và cả những người không trực tiếp cầm súng, ngã xuống nơi chiến trận, là những người thương bệnh binh, là nỗi đau của các bà mẹ mất con, những gia đình mất người thân và cho đến bây giờ, di chứng chiến tranh, nhiễm chất độc còn dai dẳng.

    Đau xót hơn, di chứng về sự chia rẽ thắng thua vẫn còn sau gần 40 năm khi chiếc xe tăng húc đổ cổng dinh Độc Lập ngày 30-4-1975.

    Dưới góc nhìn nhân văn thì tất cả đều là con người, đều chung nòi giống, đều là con cháu Lạc Hồng. Chả lẽ chỉ một bên biết đau, được chăm sóc đền bù, được vỗ về an ủi, bên kia là gỗ đá sao?

    Nhà nước mình từ lâu đã có chủ trương và việc làm cụ thể để hòa hợp dân tộc. Đây là chủ trương đúng đắn và cần thiết. Một Dân tộc muốn phát triển mạnh mẽ, cần nhiều yếu tố, trong đó đoàn kết là yếu tố vô cùng quan trọng. Có khác gì một gia đình, một dòng họ, lục đục kéo dài hỏi làm sao phát triển được.

    Cuộc chiến đi qua đã được 39 năm nhưng hố sâu ngăn cách vẫn thăm thẳm, cũng chỉ vì việc làm cụ thể chưa được bao nhiêu, nhiều cái còn hình thức. Nếu nói đúng bản chất thì các nhà Lãnh đạo hiện nay chưa thực tâm hàn gắn, còn nặng thành kiến, còn cảnh giác, còn phân biệt đối xử.

    Mời khách vào nhà phải thực lòng, cửa phải rộng mở, thái độ vồn vã với nụ cười trên môi. Nếu mời vào mà khóa cửa thì chỉ là lời đãi bôi, khách biết ngay tấm lòng giả dối của chủ nhà

    Người Mỹ đã làm được một việc đầy tính nhân văn, để thiên hạ ngưỡng mộ. Khi chiến tranh Nam Bắc Mỹ kết thúc. Bên thắng cuộc tuyên bố: trong chúng ta không có ai là người chiến thắng. Cùng với tuyên bố bất hủ ấy là những việc làm cụ thể đầy tính nhân văn. Vì vậy, vết thương chiến tranh được hàn gắn rất nhanh. Sao mình không học những việc làm tuyệt vời như vậy?

    VN mình đã không làm được như họ. Nhưng chúng ta cần sửa sai trong suy nghĩ, cần bao dung, cần thực tâm, cần những việc làm cụ thể, chẳng hạn:

    - Ngày 30.4 nên gọi là ngày “ Hòa hợp Dân tộc” thay cho cách gọi trước đây

    - Có chế độ trợ cấp chăm sóc các thương binh, các bà mẹ có con là Liệt sĩ trong chính quyền Việt nam cộng hòa

    - Tìm kiếm hài cốt bị mất tích của những người lính trong chế độ VNCH

    - Có chế độ trợ cấp, chăm sóc các người lính VNCH (cả con cái họ) bị nhiễm độc da cam trong cuộc chiến

    - Không phân biệt thành phần khi tuyển dụng nhân lực vào bất kỳ cơ quan nhà nước nào

    - Không dùng các từ ngữ làm tổn thương những người trong chế độ VNCH (Ngụy quân, Ngụy quyền, bán nước, tay sai cho Mỹ…)

    Và rất rất nhiều những việc làm khác nữa

    Chỉ có những việc làm cụ thể, hướng thiện, chân thành…mới tạo được niềm tin của nhân dân trong nước và cộng đồng kiều bào nước ngoài, mới đắp lành vết thương chiến tranh, mới tạo được đoàn kết Dân tộc và mục tiêu Hòa hợp Dân tộc mới thành công.

    Nguyễn Quang Cảnh. Hà Nội. 22-4-2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Người Việt trong và ngoài nước không có vấn đề gì cần phải hoà giải. Còn giữa người dân và chính quyền thì HOÀI GIẢI đây nè:

    Ai là kẻ thù của hòa giải, hòa hợp dân tộc? (http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/22980502-ai-la-ke-thu-cua-hoa-giai-hoa-hop-dan-toc.html).

    Sự sụp đổ tất yếu của một chế độ bù nhìn, thất bại tất yếu của một đội quân đánh thuê(http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/23012802-su-sup-do-tat-yeu-cua-mot-che-do-bu-nhin-that-bai-tat-yeu-cua-mot-doi-quan-danh-thue.html)

    Người VN ở hải ngoại không cần hoà giải dân tộc gì cả.

    Hoà giải dân tộc chỉ là chiêu bài câu kéo của đảng cộng sản VN nhằm mục đích sử dụng nguồn tiền tài nhân lực của người Việt hải ngoại.

    Những người Việt nam tại hải ngoại hãy hỏi lại chính mình rằng tại sao mình đến nước Mỹ, Pháp, Đức , Úc , Anh, Canada. Trong gia đình, dòng họ mình có những ai đã ở tù cộng sản, liều mạng vượt biển để đánh đổi tự do cho chính họ và sau đó bảo lảnh mình sang.

    Hãy hỏi lại lương tâm của chính mình đi nhé.

    Tôi sống đã lâu năm, tuổi thượng thọ, nhưng nay vẫn còn minh mẫn, làm việc trải nghiệm qua 3 thời kỳ - chế độ, thấy chế độ CS của nhà nước ta vừa qua và hiện tại là "cực kỳ ưu việt", ưu việt đến mức độ làm cho toàn dân dốt nát, đui mù, "nhìn không qua cửa sổ" như việt kiều mình ở tây âu về nhận xét như vậy. Toàn dân toàn quân ta đều bị tuyên truyền giáo dục làm cho ngu si, đần độn hoá để cho đảng dễ bề sai khiến, cai trị, bóp hầu nặn họng... Cấm mọi lời nói khác quan điểm.

    Đó là một thực tế mà bất kể những ai là người trung thực, có chút hiểu biết không thể không công nhận như vậy.

    Tiếc thay, các cháu trong ngành công an, bộ đội lại ít thấy được điều đó hay không muốn nhìn nhận điều đó? Các cháu là sản phẩm của chính sách ngu dân của nhà nước ta thôi và được ưu đãi để biến thành lực lượng ác ôn quỉ dữ tàn hại cả đồng bào mình phục vụ cho mưu đồ cai trị của nhóm độc tài. Như thế, lỗi này là thuộc về chế độ độc tài, nhưng chính các cháu cũng một phần có lỗi.

    Tôi vẫn thỉnh thoảng lên mạng inte xem tin tức được. để xem cái vận của nước Việt mình và dân tộc mình nó hiện đang thế nào. Không đến nỗi.

    Du chi la mot "ngươi linh" tam thương trong chê đo. Nhưng, ngươi linh Nguyên Quang Canh đa co mot "tam nhin", mot "cach suy nghi" rat "thưc tiên, trong sang" va hêt sưc "nhan ban"...!
    Con nhưng "đinh cao tri tuê" cua con ngươi trong cai goi la Bo Chinh Tri, nhưng Trung Ương Uy Viên ho đang nghi gi ? "QUYÊN LƠI - DANH VONG - CHƯC TƯƠC" ... đa lam ho "mơ măt", ban re "lương tam" va tư "choi bo" quyên "lam ngươi" cua ho ???!!!
    Bao giơ thi nhan dan Viêt Nam, to quoc than yêu cua chung ta mơi co nhưng ngay that sư HOA BINH - AM NO - HANH PHUC ?
    Ngay đo chi co thê xay ra, khi noi bo cua đang csVN biêt quay vê vơi to quoc va dan toc. Hoăc, nhan dan Viêt Nam biêt đoan kêt mot long đưng lên xoa bo cai đang hung tan, gian manh, quy quyêt nay.

    Xin thưa với đ/c Cảnh, đ/c và các đồng đội của đ/c là những người thắng cuộc, nằm trong cuộc, sau một thời gian khá lâu trải nghiệm nhiều bon chen chìm nỗi của cuộc đời, khi mà mọi việc công tư dần lắng xuống thì con người ta trở nên trầm tĩnh, sâu sắc hơn, có lẽ các đ/c nay đã cảm nhận, nghiệm ra được nỗi đau, sự mất mát thương tâm của con người, ý nghĩa nhân văn của tình đồng loại, đồng bào nên có những tâm sự bộc bạch như trên thật đáng quí. Tuy nhiên, chả thể hy vọng gì nhiều vào cái gọi là 'hòa hợp hóa giải' trên mảnh đất VN này trong một thời gian lâu lắm nữa. Hãy nhìn, hãy nghe ít nhất là 1/2 các đứa trẻ VN sinh ra sau 1975 hiện nay, chỉ biết ăn và học, học rất nhiều, đang nghĩ, đang nói về VNCH với đủ các từ ngữ ngu dốt, thô bỉ, tàn nhẫn, vô văn hóa nhất thì cũng đủ biết là sẽ rất khó để giải độc cho cả một thế hệ đã bị làm cho lệch lạc, suy đồi, hư hỏng ngay từ trong nhận thức, tư tưởng, quan điểm nhân sinh rồi ! Cò lẽ phải mất thêm vài ba thế hệ nữa !

    Trích dẫn:
    Người Mỹ đã làm được một việc đầy tính nhân văn, để thiên hạ ngưỡng mộ. Khi chiến tranh Nam Bắc Mỹ kết thúc. Bên thắng cuộc tuyên bố: trong chúng ta không có ai là người chiến thắng. Cùng với tuyên bố bất hủ ấy là những việc làm cụ thể đầy tính nhân văn. Vì vậy, vết thương chiến tranh được hàn gắn rất nhanh. Sao mình không học những việc làm tuyệt vời như vậy?

    Mình không học và làm được những việc tuyệt vời như vậy là vì mình đã nhiễm tư tưởng đấu tranh giai cấp của học thuyết Mác Lê, đánh đồng cuộc chiến huynh đệ tương tàn vào việc "giải phóng" thành phần ...

    " Hòa hợp dân tộc." ĐỐI VỚI NGƯỜI HẢI NGOẠI, CHÚNG TÔI BỎ CHUYỆN CHIẾN TRANH QUÁ KHỨ TỪ 1975 VỀ TRƯỚC. CHÚNG TÔI CHỈ NÓI VỀ CHUYỆN HIỆN TẠI VÀ TƯƠNG LAI, TỪ 2014 VỀ SAU.
    CHÚNG TÔI KHÔNG THỂ HÒA HỢP VỚI ĐẢNG CỘNG SẢN, VÌ:
    1/ KHÔNG CHẤP NHẬN ĐỘC ĐẢNG, VÌ KHÔNG CÓ TỰ DO DÂN CHỦ, THÍ DỤ TỰ DO
    NGÔN LUẬN. QUỐC HỘI KHÔNG PHẢI CỦA DÂN, QUÂN ĐỘI KHÔNG PHẢI
    CỦA DÂN, CÔNG AN KHÔNG PHẢI CỦA DÂN, TÒA ÁN KHÔNG PHẢI CỦA DÂN.
    QUỐC HỘI, QUÂN ĐỘI, CÔNG AN, TÒA ÁN LÀ CỦA RIÊNG ĐẢNG CỘNG SẢN,
    VẬY KHÔNG THỂ CÓ DÂN CHỦ.
    2/ KHÔNG CÓ TỰ DO NGÔN LUẬN, KHÔNG CÓ DÂN CHỦ NÊN KHÔNG THỂ DIỆT
    THAM NHŨNG. TÀI NGUYÊN QUỐC GIA KHÔNG VÀO TAY NHÂN DÂN, CHỈ VÀO
    TÚI NHÓM LỢI ÍCH VÀ ĐẢNG VIÊN.
    3/ ĐẢNG CỘNG SẢN KHÔNG HÒA HỢP ĐƯỢC VỚI NHỮNG NGƯỜI TRANH ĐẤU CHO
    TỰ DO DÂN CHỦ TRONG NƯỚC, THÍ DỤ ĐIẾU CÀY, TRƯƠNG DUY NHẤT,
    PHẠM VIẾT ĐÀO, VI ĐỨC HỒI, TRẦN ANH KIM, V...V... , THÌ LÀM SAO
    HÒA HỢP VỚI NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI.