Huỳnh Minh Tú - Nước mắt của Mẹ

  • Bởi Biên tập viên
    15/04/2014
    4 phản hồi

    Huỳnh Minh Tú


    Mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh

    Lâu rồi tôi mới tham dự một buổi họp mặt trang nghiêm giữa những người tuy xa lạ, nhưng trong không khí gia đình như vậy. Đó là buổi thuyết trình của một người Mẹ – Trần Thị Ngọc Minh – Mẹ của tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh trước cộng đồng người Việt ở Berlin bởi sự tổ chức của VETO.

    Xin kể ngắn về trường hợp người tù lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh – người đã được dân biểu chính phủ Hoa Kỳ nhận đỡ đầu – cũng chẳng quá là trường hợp của cô Hạnh nếu ở xứ tự do, sẽ được tuyên dương vì hành động dũng cảm bênh vực quyền lợi giới công nhân thợ thuyền – cái giới mà chính đảng Cộng Sản đã một thời lợi dụng, làm bình phong để gây phong trào cách mạng…, chứ không phải bị tống vào ngục tối với cái án 7 năm tù như hiện tại:

    „ Đỗ Thị Minh Hạnh từ nhỏ là một người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quý mến , một học sinh giỏi. Từ năm 18 tuổi, cô đã biểu lộ tâm huyết đấu tranh chống lại bất công xã hội, nhiều lần giúp đỡ dân oan bị cướp đất cướp nhà.

    - Năm 2010 cô cùng 2 bạn đồng chí hướng là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương đứng lên tổ chức đình công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề ở nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh, phản đối chủ Đài Loan. Từ 4 năm nay cô và các bạn bị chính quyền bắt giữ và kết án lao tù. Trong tù cô vẫn không khuất phục và nhiều lần tố cáo sự giam cầm dã man.

    Bình luận về vụ này, Tổ chức theo dõi Nhân quyền Quốc tế HRW nói trong một thông cáo năm 2011: “Tất cả những gì mà Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương làm chỉ là khẳng định quyền của công nhân Việt Nam trong việc được tổ chức, nhóm họp và bãi công một cách ôn hòa để đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc .”

    ***


    Thính giả đặt câu hỏi


    Nhà văn Phạm Thị Hoài đặt câu hỏi.

    Tôi thử đặt mình vào vị trí một người ngoại quốc có mặt vào buổi thuyết trình, thì có lẽ người ấy sẽ đặt những câu hỏi rất „ ngu ngơ „ nhưng rất hợp tình:

    - Ơ… Tại sao một người trẻ có tâm huyết dám đứng lên bênh vực quyền lợi giới công nhân – tầng lớp nòng cốt của Đảng CS lại bị tù đày ?

    - Ơ… Tại sao một đất nước oai hùng tự hào bốn ngàn năm văn hiến, tự hào đẩy lùi biết bao cuộc xâm lăng, với rừng vàng biển bạc, với tuyên ngôn „ độc lập tự do hạnh phúc „ trong bất kì văn bản nào lại có một người Mẹ vất vả bôn ba khắp thế giới để đòi công bằng cho đứa con của mình nhỉ ?

    - Ơ. Có lẽ nào một quốc gia vừa gia nhập thành viên tổ chức nhân quyền thế giới lại có người đi đòi nhân quyền khắp chốn ?

    Trong câu hỏi cũng có câu trả lời.



    May thay cho cô Hạnh. Bên cạnh cô còn có một người Mẹ hiểu rõ sự vô tội của con mình và thật dũng cảm, dám đương đầu mọi bất trắc có thể xảy đến để lên đường ra hải ngoại tìm công lý cho con… Nếu quý vị tận mắt thấy mái đầu chớm bạc của người Mẹ rưng rưng nước mắt giải bày công lý cho mái đầu xanh con mình trong ngục tối, có lẽ trong quý vị khó ai có thể cầm được nước mắt.

    Trong lời tâm tình của bà Mẹ Ngọc Minh – Mẹ của cô Đỗ Thị Minh Hạnh có nhắc đến một điều mà mình thấy rất tâm đắc, đó là “ còn có rất nhiều người tù nhân lương tâm đang bị đày đọa trong lao tù CS, nhưng họ được biết đến quá ít hoặc gần như vô danh “. Người Mẹ của cô Đỗ thị Minh Hạnh đã không chỉ kêu gọi mọi người quan tâm đến con mình, mà còn mong mỏi mọi người không quên những người tù nhân lương tâm khác.

    Một ý kiến rất hay của bà Ngọc Minh mà tôi xin ghi lại, là cộng đồng hải ngoại hay những người dân Việt Nam quan tâm đến Nhân Quyền, có thể lập ra từng nhóm đỡ đầu cho một trong những vô số tù nhân lương tâm ở VN. Nhóm này gồm bạn bè thân hữu với nhau sẽ hỗ trợ cho một tù nhân lương tâm nào đó bằng cách truyền bá thông tin về người ấy để gây áp lực với chính quyền CS; giúp đỡ vật chất khi cần trong khả năng nhóm… từ lúc bắt đầu chọn làm đỡ đầu cho đến khi người ấy ra tù.

    ***

    Chúng ta hằng ngày nghe thấy bao cảnh đau thương của những đứa bé mồ côi hay trong gia đình nghèo khổ, của biết bao cảnh đời mang bệnh hiểm nghèo đôi khi đành chịu chết vì không đủ tiền để trả viện phí… Vì lòng nhân ái trước cảnh khổ của đồng bào mà không ít những người trong số chúng ta đã quyên góp ít nhiều “ lá lành đùm lá rách “.

    Cô Đỗ Thị Minh Hạnh đã dũng cảm đứng lên bênh vực cho bao đồng bào – công nhân nghèo khổ trước bất công , và rồi nhận lấy bản án tù 7 năm trời bất công, bị đày đọa mang bệnh tật trong lao tù dù ở tuổi thanh xuân. Vậy thì những người Việt có lương tâm chúng ta có thể nào ngoảnh mặt làm ngơ ?!

    Tôi hy vọng rằng nước mắt của người Mẹ sẽ đánh động đến lương tâm của tất cả người Việt chúng ta, và chan hòa cho tất cả những tù nhân lương tâm vô danh khác.

    ” Giữa quê người còn một bài thơ
    Viết cho em bằng những dòng hy vọng
    Đừng gục xuống, đừng than thân trách phận
    Hãy mỉm cười như một chuyến đi xa
    Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua
    Sông núi chờ em trong ngày hội lớn
    Thay một bó hoa cho ngày sinh nhật trong tù của Hạnh”

    (Trích thơ của nhà thơ Trần Trung Đạo )

    Berlin, ngày 14.04.2014

    Huỳnh Minh Tú

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Hình nhà văn Phạm Thị Hoài thì có chú thích đàng hoàng. Hình bà Minh cũng có và hình thứ nhì cũng vậy. Còn hình cuối cùng thì không có chú thích gì cả! Không biết lý do tại sao? Trong buổi tổ chức này mà tôi có tham dự thì người trong hình chính là Bùi Thanh Hiếu (trong bản gốc ở Blog Huỳnh Long An có chú thích rõ ràng Người Buôn Gió).

    Phản hồi: 

    Tôi có tham dự buổi này nên biết rõ nhà văn Phạm Thị Hoài không đặt những câu hỏi ghi trong bài viết này mà Lưu Hồng hiểu lầm vì vô tình Foto Phạm Thị Hoài và chú thích nằm ngay chỗ những câu hỏi. Những câu hỏi trong bài là của tác giả Huỳnh Minh Tú. Trong buổi tổ chức nhà văn Phạm Thị Hoài đặt những câu hỏi khác.

    Phản hồi: 

    Nhà Văn Phạm thị Hoài đưa ra mấy câu hỏi "ngu ngơ" thì tôi mạn phép trả lời "Cái nước mình nó thế" hay nói chính xác hơn là "Cái nước mình do Đảng CS lãnh đạo nó thế". Xin mượn lời một khác đã nói trên Dân luận "con người ta không chết vì dại mà chết vì khôn, không chết vì bất lương mà chết vì lương thiện, không chết vì làm điều ác mà chết vì làm điều thiện." Trước kia thì ta hát "vì nhân dân quên mình", nay thì thành cả phong trào "vì mình quên nhân dân" Co Hạnh cùng bạn bè còn nhớ tinh thần bài hát ngày trước nên đã lãnh án 7 năm tù, hết cả thời thanh xuân. Còn chế độ này thì còn khối những người tuổi trẻ sẽ vào tù như cô Hạnh và bạn bè của cô. Thế nhưng thế hệ trẻ sẵn sàng đổi tuổi trẻ lấy hạnh phúc cho dân tộc, họ học tập ai ư? Họ học tập chính những người CS trước kia đấy. Những người CS già cỗi bây giờ phản lại dân tộc thì sẽ có thế hệ trẻ tiếp nối truyền thống cho anh, quyết dấn thân vì tương lại dân tộc.

    Phản hồi: 

    Cám Ơn Đời Có Em

    Vì người quên thân mình
    Cùng công nhân san sẻ
    Đến với người cùng đinh
    Hy sinh đời son trẻ

    Ba trái tim Bồ Tát
    Nguyễn Hoàng Quốc Hùng
    Đỗ Thị Minh Hạnh
    Đoàn Huy Chương

    Cám ơn đời có Em
    Để sưởi ấm tình người
    Làm sao tôi nói hết
    Lòng nầy cùng Người Em?!

    T.Phạm

    http://phaxiengnole.wordpress.com/
    http://sangcongpha1.wordpress.com/