Hoàng Nhất Phương - Điểm sách "Dạ Tiệc Qủy" của Võ Thị Hảo

  • Bởi Tâm Như
    13/04/2014
    2 phản hồi

    Hoàng Nhất Phương

    Khi sự thật-công lý-bình đẳng không được tôn trọng, khi những kẻ tiểu nhân đắc chí, ba đời bần cố nông, ngu si, tham lam như nhân vật Dậm trong "Dạ Tiệc Qủy" nắm quyền uy tuyệt đối, chiếm chỗ đứng cao trong xã hội, cũng là lúc những giá trị tinh thần bị đánh đổ. Niềm tin yêu hy vọng bị triệt tiêu, người dân Việt Nam gục ngã trong vũng lầy tăm tối, thống khổ chứng kiến đêm dài một đời lúc sự sống và sự chết làm "đám cưới" với nhau, mời gọi vũ trụ tham gia bữa tiệc ma quái kinh hoàng. Bắt đầu bằng cái chết oan khuất của ông Cử:

    "…Tiễn đưa ông, là một chiếc cọc. Ba sợi thừng chuyên trói chó để cắt tiết và buộc lợn vào thang mà thiến của nhà ông Dậm. Một loạt đạn trong nòng súng kíp tự chế. Rộn ràng hơn, thêm ba nhát cuốc mẻ và mười bảy nhát vồ đập đất. Để cho vỡ nát đôi mắt thảng thốt. Cho vỡ nát cả cái uất hận đang đọng lại dưới tròng mắt mở chong chong. Bộ óc mẫn tiệp từng dạy học, từng làm thơ, từng cho thuốc cải tử hoàn sinh cả ngàn mạng người trong xứ, đã bị loạt đạn tự chế của con ông cu Cáy nhồi vào nòng súng làm nổ tung. Ông cu Cáy trước đây đã được ông Cử cứu mạng trận đau bụng bão. Đau đến mức cắn đất cắn sỏi, bò lê bò càng trên mặt đất, sắp chết. Nay thì viên đạn của con ông cu Cáy đã làm tinh óc ông Cử trắng hồng phọt ra ruộng mạ. Óc ông Cử làm bữa tiệc cho lũ giun đất và sâu bọ…" [Chương 1]

    Tiếp theo là cái chết tức tưởi của "mẹ trẻ Phượng, trong dãy chuồng lợn ám khói ba mươi gian." [Chương1]. Để rồi sau đó "Đứa Con Xanh là đứa trẻ sinh ra từ những tử thi chết trận, và Đứa Con Vàng Nghệ là con ruột của lão Dậm đã bị chính lão giết chết, rồi vùi xác dưới gầm bàn thờ trong ngôi nhà chiếm đoạt của ông Cử…," [Chương 2] đã mở đầu một cảnh ma quái khi khẳng định ông Dậm là "ma cà rồng." Chỉ khác là ma cà rồng thì hút máu ban đêm, còn ông ấy đi hút máu ban ngày… Một xã hội nhung nhúc những con ma cà rồng đội lốt người ở giữa thế kỷ 20. Những con ma cà rồng đó…

    …Là Lão Dậm - kẻ đã giết chết ông Cử, cưỡng hiếp bà Cử và tiểu thư Phương cả khi họ chỉ còn là một thây ma.

    -…Là ông Thạc, là cậu cả và cậu út - những kẻ sâu dân mọt nước, lạm dụng chức quyền, chỉ biết vơ vét cho đầy túi tham và hưởng lạc, không cần biết đất nước còn hay mất, dân chúng sống đói khổ như thế nào.

    -…Là một trưởng công an huyện mắc bệnh bạo dâm, là một giám đốc sở văn hóa, là một chánh văn phòng tỉnh ủy, đã hãm hiếp cô bé Hiền cho đến chết.

    "Dạ Tiệc Qủy" gồm hai mươi chương là tiểu thuyết xã hội hiện thực siêu hình, mô tả một giai đoạn "quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi" [1] của nhà nước cộng sản, bởi vì có những kẻ lãnh đạo như lão Dậm gốc bần cố nông, ngu si, thất học, tham ô, dâm đãng, nhưng lại khéo léo che đậy bằng cái vỏ chuyên chính vô sản. Tác phẩm còn gợi lại nỗi buồn chiến tranh, vì cuộc chiến nồi da xáo thịt cốt nhục tương tàn, giữa Miền Bắc và Miền Nam. Thành Cổ hay Cổ Thành Quảng Trị - nơi "những bộ xương buồn thiu, các khớp xương đụng vào nhau kêu lốc khốc trong gió mùa đông bắc…Có những cẳng tay khẳng khiu, giơ lên cao, vặt lấy nhúm da còn sót lại đang bọc lấy xương, thều thào trước khi tắt thở 'đói!'." [Chương 9] Phượng, hay chính là tác giả, thì thầm: "Ăn đi, vì đây là dạ tiệc. Mỗi người là một món ngon trên bàn tiệc của qủy." [Chương 9]

    Nhà văn Võ Thị Hảo sinh ngày 13 tháng 4 năm 1954, tốt nghiệp Đại Học Tổng Hợp năm 1977, từng tham gia sinh hoạt báo chí với các chức danh biên tập viên, phóng viên, trưởng văn phòng đại diện, trưởng ban thư ký biên tập...Ngoài tác phẩm đầu tay "Biển Cứu Rỗi" in năm 1992, tính đến nay nhà văn Võ Thị Hảo đã xuất bản gần 20 tác phẩm, hầu hết là truyện ngắn, ba kịch bản phim truyện, và tiểu thuyết dã sử "Dàn Thiêu." Năm 2006 nhà văn Võ Thị Hảo viết xong "Dạ Tiệc Qủy," nhưng tiểu thuyết này bị cấm xuất bản tại Việt Nam. Tháng 4 năm 2013 tủ sách Tiếng Quê Hương phát hành "Dạ Tiệc Qủy," để khẳng định:"Khi thế lực ác quá mạnh, bao trùm khắp nơi và điều khiển cả xã hội, thì toàn cõi Việt Nam dần dần biến thành "mảnh đất lắm ma nhiều qủy." [2]

    Hình ảnh siêu thực về "mẹ trẻ Phượng, Đứa Con Xanh, Đứa Con Vàng Nghệ" Thành Cổ và những linh hồn đắm chìm trong âm khí ngột ngạt nặng nề, khiến người đọc dễ liên tưởng "Dạ Tiệc Qủy" là tiểu thuyết hư cấu, có thể quên mất đây là tác phẩm xã hội hiện thực, phê phán sự cai trị tàn bạo của những kẻ cầm quyền bất tài, ngu dốt trong chế độ cộng sản Việt Nam xưa và nay. Bỏ đi tính chất ma quái và bản tánh "dị thường" của nhân vật Phượng, nhân vật Miên, nhân vật Long, "Dạ Tiệc Qủy" là câu chuyện thương tâm, khiến độc giả phải trăn trở thao thức khi nghĩ đến số phận của người dân Việt, và tương lai của nước non nhà. Gấp những trang sách lại rồi, người đọc vẫn nghe âm vang câu hỏi: "Chúng ta là qủy thì chúng ta ăn gì ?" [Chương 9] Phải chăng đây không phải là câu hỏi chỉ dành cho những linh hồn, mà còn là vấn nạn mà nhà văn Võ Thị Hảo muốn hỏi chính bản thân bà và độc giả.

    Hoàng Nhất Phương

    8:06am Chủ Nhật ngày 9 tháng 3 năm 2014

    [Chương1], [Chương 2], [Chương 9]: Trích trong "Dạ Tiệc Qủy."

    [1]. Thơ Bùi Minh Quốc

    [2]. Tủ Sách Tiếng Quê Hương giới thiệu "Dạ Tiệc Qủy."

    http://tiengquehuong.wordpress.com/2013/04/13/da-tiec-quy/

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Đọc chùa bài của chị Phương đã nhiều, bữa nay cho em góp gạo nấu cơm chung một lần nhé. Chị điểm sách thì em điểm báo cho thêm phần phong lưu. Bái đăng trên báo TT&ĐS của nhà báo Ngọc Tuệ.
    Trong lần viếng thăm mộ vị danh y bạc phận Trưởng Cần ngày 7 tháng Giêng năm 2013, nhà báo Ngọc Tuệ đã có cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Sinh là con gái cụ. Dân gian tôn vinh cụ là Thần Y bởi tài năng và đức độ. Cụ đã chữa trị miễn phí và hiệu quả cho hàng vạn người bệnh, trong đó có nhiều quan chức, khi mà bệnh viện đã bó tay. Nhưng cụ cũng là người bị chính những kẻ ăn cháo đái bát bắt giam và sau đó cấm cụ hành nghề cứu nhân độ thế. Cụ chính là lương y Trưởng Cần ở làng Đại Yên, Ngọc Hà, Hà Nội.

    Xin trích lời nhà báo Ngọc Tuệ thuật lại:

    " ...Năm Cải Cách Ruộng Đất, bố tôi bị quy là địa chủ, bị bắt trói đưa ra đình đầu làng đấu tố. Cái làng Đại Yên phường Ngọc Hà làm gì có nhiều đất để goi là địa chủ. Bố tôi không có nhiều ruộng, mà cũng không có người ở. Vậy mà người ta vẫn quy là thành phần địa chủ, tịch thu gia sản. Cụ còn bị kết tội là Việt gian và nhận án tù 7 năm cũng chỉ vì làm ơn nên oán trước đó : '...Ngày đó, có một hôm lính Pháp đuổi bắt mấy người Viẹt Minh, mấy người này chạy trốn vào nhà bố tôi. Cụ chỉ cho họ nấp sau vườn nhà, còn cụ đứng ở nhà trên. Khi lính Pháp xộc vào nhà, cụ mời chúng vào uống rượu và nói chuyện. Trong toán lính Âu Phi đó, có viên chỉ huy biết cụ, vợ hắn bị suy tim nặng, các đốc tờ Pháp chữa không khỏi, nhưng nhờ được bố tôi chữa giúp, bà đầm ấy đã khỏi. Toán lính uống rượu xong thì lăng lẽ ra đi, không lục soát gì hết.

    Vậy mà năm CCRDD, mấy người đó lại vu cho cụ tội Việt gian thân Pháp. Và thế là cụ bị kết án tù 7 năm đưa lên giam ở Yên Bái.

    .."

    Cám ơn về bài viết cùng những diễn giải sâu thâm của chị Phương. Em tự cảm thấy không lầm khi từ lâu đã nhận thấy rằng sự mềm mại về mọi mặt của chị, nó giống như thứ mềm mại của lớp marma nóng chảy tuôn trào của Hoả Diệm Sơn, khi nguội đi thì nó còn cứng hơn cả sắt thép.