Góc nhìn giới trẻ: Hoàng Đức Minh - Cãi nhau không phải để tìm ra chân lý

  • Bởi Mắt Bão
    12/04/2014
    3 phản hồi

    Hoàng Đức Minh

    Tự nhận mình là một trong những huấn luyện viên tranh biện ít ỏi tại Việt Nam, tôi luôn phải đối mặt với những khó khăn trong việc có một cách hiểu tốt hơn về bộ môn này. Định nghĩa, dù tốt đến mấy cũng chỉ là một cách diễn đạt được đưa ra bởi con người, vốn chẳng bao giờ là luôn đúng. Sau thời gian dài suy ngẫm, tôi muốn chia sẻ một chút với các bạn một vài suy nghĩ và kiến giải của tôi về tranh biện.

    Tranh biện là gì?

    Tranh biện vốn không phải là một hoạt động xa lạ đối với mỗi người chúng ta. Khi ai đó nói rằng cô Hoàng Thùy Linh chỉ là một cô gái đáng thương, không may mắn còn những người khác không cho là như vậy, đó là tranh biện. Khi ai đó nói K-pop chẳng có gì hay ngoài mấy tên ẻo lả và một lũ fan cuồng để rồi đối mặt với hàng loạt phản kích, đó là tranh biện. Hiểu theo một nghĩa đơn giản nhất, tranh biện diễn ra khi có một điều gì đó nhận được sự ủng hộ của một bộ phận, còn bộ phận kia thì không. Họ nói ra quan điểm của mình, phản bác quan điểm của đối phương, ấy là tranh biện.

    Những niềm tin thường gặp về mục đích của tranh biện

    Trong một cuộc tranh biện giữa hai phe, chẳng bao giờ có kẻ thắng hay người thua nếu không có sự xuất hiện của một thế lực thứ 3: Trọng tài. Bạn không thể dùng tranh biện để chứng minh một điều là đúng, điều đó giống như chứng minh vật nặng rơi nhanh còn vật nhẹ rơi chậm vậy, nếu không làm thì nghiệm, mọi lý thuyết đều chỉ là lý thuyết. Theo tôi thì đây là một sự hiểu nhầm nghiêm trọng của mọi người về tranh biện. Không một tòa án nào có thể đưa ra phán quyết mà chỉ dựa trên các lập luận, suy đoán và giả thiết. Không có nhân chứng và bằng chứng, sẽ chẳng thể kết luận được điều gì. Và kể cả khi có bằng chứng hay nhân chứng, phán quyết được đưa ra không phải bởi công tố viên hay luật sư bào chữa, phán quyết ấy phụ thuộc vào ý thức công lý (sense of justice) của quan tòa – một con người.

    Thuyết phục đối phương không phải là mục đích chính của một cuộc tranh biện, dù rằng đôi khi mục đích này cũng được thực hiện. Nếu bạn có thể dùng một cuốn băng ghi hình để chứng minh cô Hoàng Thùy Linh là một cô gái xấu xa, bạn đã chẳng cần dùng đến các lập luận, khi đó không còn gọi là tranh biện nữa. Khó có thể dùng tranh biện để cô Huyền Chip đồng ý rằng cô ấy là một kẻ dối trá, hay Ngọc Trinh thừa nhận rằng cô ấy chỉ là một người hám tiền và ích kỷ.

    Bất cứ ai cũng có niềm tin của mình, và đúng hay sai phụ thuộc vào niềm tin ấy. Người ta không cần dùng tới tranh biện trong những điều mà ai cũng tin là nó đúng ví như trái đất tròn và quay quanh mặt trời. Người ta dùng tranh biện trong những trường hợp mà ủng hộ hay phản đối rốt cục cũng chỉ là vấn đề niềm tin hay quan điểm. Thế nên, trong mọi cuộc thi đấu tranh biện chính thức, người thắng hay kẻ thua phụ thuộc vào sự phán quyết của trọng tài – một người trung lập, chứ không phải khi có một bên dừng lại và nhận thua.

    Vậy mục đích của tranh biện là gì?

    Karl Popper coi tranh biện là một công cụ để ta hướng tới chân lý. Kết quả của bất cứ cuộc tranh biện nào đều không phải chân lý, nhưng quá trình phủ nhận lẫn nhau của các quan điểm đối lập cho phép chúng ta tiến gần hơn tới chân lý, bằng việc phủ nhận dần những thứ không chính xác, ta tiến gần hơn tới thứ mà chúng ta mong muốn.

    Tôi là người theo thuyết bất khả tri, tin vào khả năng hữu hạn của con người. Cho dù chúng ta có là con của Chúa, chúng ta cũng vẫn không phải là Chúa. Thế nên, tôi không theo đuổi chân lý tối thượng – điều luôn đúng. Đối với tôi thì tranh biện là một công cụ hỗ trợ ra quyết định.

    • Có nên thay đổi chim Vàng Anh thành Hoàng Anh trong truyện Tấm Cám?
    • Có nên đập cầu Long Biên đi và xây một cây cầu mới?
    • Có nên tăng giá điện?

    Đó là những lựa chọn mà tranh biện có thể giúp chúng ta đưa ra được một quyết định. Những quyết định vốn không có đúng sai, hoặc cho dù có thì cũng khó mà có ai chắc chắn được tính đúng sai của mỗi quyết định đó. Dù thế nào đi nữa, việc đưa ra một quyết định là tất yếu, và cho dù dự báo thời tiết có thể chẳng chính xác, mang theo áo mưa như dự báo cũng vẫn tốt hơn là ra đường với sự cầu nguyện trời sẽ nắng.

    Khẩu phục, tâm không phục

    Con người không phải lúc nào cũng hành động một cách có lý trí, và suy nghĩ bằng lý tính. Bất cứ người mẹ chồng cay nghiệt nào cũng từng là một cô con dâu, bất cứ một ông bố bạo hành với con cái cũng đã từng là một đứa con, sự thật đó lại chẳng hề khiến vòng lặp của những hành vi đó chấm dứt. Thế nên, trong các cuộc thi đấu tranh biện, thắng thua lúc nào cũng là do trọng tài. Trong các giải đấu tranh biện, chẳng hiếm trường hợp các đội thua đều không phục với kết quả của trọng tài, trong thực tế, lại càng không thể trông đợi một người cam tâm chấp nhận khuất phục trước các lập luận của bạn. Cũng như chính tôi biết một cô gái xăm toàn thân hay hút thuốc lá thường xuyên không thể nói lên nhân cách của cô ấy là tồi tệ thì vẫn chẳng lập luận nào có thể thuyết phục tôi lấy một cô gái như vậy.

    Đối với tôi, tranh biện thường không có giá trị cao khi chỉ có hai bên đối lập. Giống như hai kẻ tử thù gặp nhau, hoặc phân thắng thua, hoặc cá chết lưới rách chứ chẳng bao giờ có chuyện một bên cúi đầu nhận sai. Thậm chí, người ta càng dễ bị đẩy về phía cực đoan của vấn đề khi tham gia vào một phe trong cuộc tranh biện, kết quả là thay vì hiểu nhau hơn, người ta lại ngày càng xa nhau.

    Kinh nghiệm của tôi là nên tránh sử dụng tranh biện trong các vấn đề có hàm chứa nhiều cảm xúc cá nhân, đồng thời cũng không nên tranh biện với những người không có tinh thần tranh biện. Người tranh biện, trọng lập luận, trọng bằng chứng, còn người không có tinh thần tranh biện, chỉ coi trọng thắng thua, bắt bẻ câu chữ mà thôi.

    Tranh biện, cần đẩy mạnh trong giáo dục

    Trong bối cảnh Việt Nam, tôi nghĩ cần đẩy mạnh hơn nữa việc ứng dụng tranh biện. Tăng cường tư duy phản biện của học sinh cũng chính là cách đẩy lùi những định kiến, những lối mòn trong suy nghĩ của các thế hệ tương lai. Ngụy biện, vốn được hiểu là những cách lập luận nghe thì có vẻ logic và hợp lý, nhưng thực chất thì lại vô lý, ví như công kích cá nhân, viện dẫn số đông, dựa vào lòng trắc ẩn… Nhưng dễ có thể nhận thấy là những ngụy biện kiểu này lại dường như đang được coi là hiển nhiên, là hợp lý trong cộng đồng. Chúng ta bảo vệ, giải thích cho một hành vi chỉ đơn giản vì “là con trong gia đình thì phải thế” cho tới “xã hội này nó phải thế” vì “là người Việt Nam thì phải thế” “văn hóa Việt Nam là thế” “có ai mà không thế”.

    Tranh biện không phải là một công cụ toàn năng, cũng giống như mọi công cụ khác, hiệu quả của nó phụ thuộc vào cách của người sử dụng. Nhưng nếu được dùng đúng cách, tranh biện là một công cụ cực kỳ hiệu quả trong việc giảm thiểu thực trạng “thầy đọc trò chép”; là gia vị tuyệt hảo cho những bộ môn vốn bị coi là nhàm chán, thiếu hiệu quả như lịch sử hay văn học; là kẻ thù của định kiến “thầy nói gì cũng đúng, sách viết chẳng bao giờ sai”. Trong tranh biện, người ta nói lên quan điểm của mình, bảo vệ quan điểm của mình, thách thức chính những định kiến của bản thân chứ không phải lặp lại những gì người khác bảo.

    Mong sao, sẽ có càng nhiều người tìm hiểu sâu hơn về lĩnh vực đầy thú vị này.

    Hoàng Đức Minh

    8/4/2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tuan34344 viết:
    Ở bên Mỹ, trong nhiều vụ xử án nghiêm trọng, người quyết định thắng/thua (có tội hay không) không phải là trọng tài (quan toà) mà là bồi thẩm đoàn. Năm 1994, trong vụ án hình sự xử O. J. Simpson, bất chấp các tang chứng và bằng chứng về DNA, bồi thẩm đoàn kết luận là O. J. vô tội :)[

    Bạn Tuan34344 có lẽ hiểu lầm chế độ pháp lý của Mỹ. Dù bị xử bởi quan toà (bench trial) hay bởi bồi thẩm đoàn (jury trial),một người ở Mỹ chỉ có thể coi là có tội bởi bằng chứng chắc chắn vượt qua các nghi ngờ hợp lý (guilt by proof beyond reasonable doubt). Đây là theo nguyên tắc nhân bản "thà tha lầm còn hơn bắt lầm." Do đó, kỹ thuật biện hộ là gợi lên các nghi ngờ trong bằng chứng. Khi có các nghi ngờ thì không thể coi là có tội.

    Trong trường hơp O.J. Simpson, điểm quan trọng là luật sự phía O.J. đã nại lý do bằng chứng DNA không đáng tin cậy vì mẫu máu đã bị contaminated trong quá trình điều tra. G.S. Henry Lee, một người lừng danh về DNA làm chứng cho phiá OJ đã chứng minh rằng mẫu DNA chưa thật rõ ràng 100% (do mẫu bị contaminated). Đồng thời, luật sự Johnnie Cochran còn đánh một màn tâm lý về đôi găng tay (được coi là của O.J dùng trong vụ giết người) mà O.J xỏ tay vô không lọt ngay trong phiên toà để nói "if it does not fit, you have to acquit."

    Tóm lại, bồi thẩm đoàn không biểu quyết theo cảm tính mà dựa vào bằng chứng. Lỗi là do phía chính quyền không đủ khả năng đưa ra các bằng chứng với mức độ tin cậy cao để có thể kết tội O.J.

    Hoàng Đức Minh viết:
    Không có nhân chứng và bằng chứng, sẽ chẳng thể kết luận được điều gì. Và kể cả khi có bằng chứng hay nhân chứng, phán quyết được đưa ra không phải bởi công tố viên hay luật sư bào chữa, phán quyết ấy phụ thuộc vào ý thức công lý (sense of justice) của quan tòa – một con người.
    Thế nên, trong mọi cuộc thi đấu tranh biện chính thức, người thắng hay kẻ thua phụ thuộc vào sự phán quyết của trọng tài – một người trung lập, chứ không phải khi có một bên dừng lại và nhận thua.
    Thế nên, trong các cuộc thi đấu tranh biện, thắng thua lúc nào cũng là do trọng tài.

    Ở bên Mỹ, trong nhiều vụ xử án nghiêm trọng, người quyết định thắng/thua (có tội hay không) không phải là trọng tài (quan toà) mà là bồi thẩm đoàn. Năm 1994, trong vụ án hình sự xử O. J. Simpson, bất chấp các tang chứng và bằng chứng về DNA, bồi thẩm đoàn kết luận là O. J. vô tội :)

    Hoàng Đức Minh viết:
    Kinh nghiệm của tôi là nên tránh sử dụng tranh biện trong các vấn đề có hàm chứa nhiều cảm xúc cá nhân, đồng thời cũng không nên tranh biện với những người không có tinh thần tranh biện.

    Một lời khuyên bảo tốt. Tôi xin nhớ nằm lòng.
    Tuy vậy, ở bên Mỹ có rất nhiều cuộc tranh biện tác động mãnh liệt lên cảm xúc cá nhân như: tranh biện về đức tin, Thượng Đế có thật hay không vv được tổ chức long trọng, thâu hình và đã diễn tiến trong tình trạng trật tự, lịch sự và tôn trọng lẫn nhau ngay cả trong giới thính giả đến tham dự. Ở bên Anh vị tổng giám mục đứng đầu giáo hội đã tranh biện với người vô thần nổi tiếng nhất thế giới, cũng trong tinh thần vô cùng hoà nhã. Thành thử khi dân trí cao tranh biện sẽ bổ tích (và an toàn) hơn. Tưởng tượng ta qua nước Ả Rạp Xa-U-Đi mà đòi tranh biện về giáo lý của Mô Ha Mét :)

    Hoàng Đức Minh viết:
    Vậy mục đích của tranh biện là gì?
    Karl Popper coi tranh biện là một công cụ để ta hướng tới chân lý. Kết quả của bất cứ cuộc tranh biện nào đều không phải chân lý, nhưng quá trình phủ nhận lẫn nhau của các quan điểm đối lập cho phép chúng ta tiến gần hơn tới chân lý, bằng việc phủ nhận dần những thứ không chính xác, ta tiến gần hơn tới thứ mà chúng ta mong muốn.
    ...
    Đối với tôi thì tranh biện là một công cụ hỗ trợ ra quyết định.

    Hoàng Đức Minh nghĩ đúng hơn Karl Popper. Tuy nhiên đó là tầm nhìn trên phương diện triết lý và nghiên cứu kiến thức; ta cần để ý là ở ngoài đời, "mục tiêu" của tranh biện, theo như tác giả đã viết, là cốt cãi cho thắng mà thôi.

    Hoàng Đức Minh viết:
    Trong bối cảnh Việt Nam, tôi nghĩ cần đẩy mạnh hơn nữa việc ứng dụng tranh biện. Tăng cường tư duy phản biện của học sinh cũng chính là cách đẩy lùi những định kiến, những lối mòn trong suy nghĩ của các thế hệ tương lai. Ngụy biện, vốn được hiểu là những cách lập luận nghe thì có vẻ logic và hợp lý, nhưng thực chất thì lại vô lý, ví như công kích cá nhân, viện dẫn số đông, dựa vào lòng trắc ẩn… Nhưng dễ có thể nhận thấy là những ngụy biện kiểu này lại dường như đang được coi là hiển nhiên, là hợp lý trong cộng đồng. Chúng ta bảo vệ, giải thích cho một hành vi chỉ đơn giản vì “là con trong gia đình thì phải thế” cho tới “xã hội này nó phải thế” vì “là người Việt Nam thì phải thế” “văn hóa Việt Nam là thế” “có ai mà không thế”.

    Theo tôi, không chỉ "trong bối cảnh Việt Nam" mà những ai ở hải ngoại (người VN) ham thích lên các diễn đàn (như danluan) để tranh cãi cũng rất cần học hỏi thêm nhiều về tranh biện. Tại sao vậy? Ít nhất là bởi lẽ, những tranh biện trên các diễn đàn (như danluan) có ảnh hưởng trong một chừng mực nào đó tới "bối cảnh Việt Nam".

    Một thí dụ ngay trên danluan còn nóng hổi. Ông Đỗ Minh Xuân viết một quyển sách về Truyện Kiều xuất bản trong nước. Quyển sách này được ông Vũ Khiêu viết lời giới thiệu. Dânluan đăng bài của ông Thế Anh phê phán cả hai ông Xuân và Khiêu thông qua việc phân tích một số chi tiết trong quyển sách đó. Nhiều còm-sĩ ào ào nhảy lên chửi Vũ Khiêu bởi những chi tiết chả liên quan gì tới quyển sách của ông Xuân. Có vô duyên không? Nếu bảo rằng vì ông Khiêu xấu tính xấu nết nên chuyện ông Thế Anh phê phán quyển sách là hợp lý ... thì đây là một nguỵ biện.

    Đúng là ngày càng có cảm nhận càng rõ ràng như tác giả viết: "Nhưng dễ có thể nhận thấy là những ngụy biện kiểu này lại dường như đang được coi là hiển nhiên, là hợp lý trong cộng đồng." Thực ra, đây chính là một hình thức nhồi sọ.