Đặng Phương Bích - Không đúng quy trình!

  • Bởi Admin
    12/04/2014
    3 phản hồi

    Đặng Phương Bích

    Ở nước ta, nói theo quy trình chỉ là lý thuyết. Còn thực tiễn thì đa phần là tùy hứng. Thậm chí, ngay chốn pháp đình đáng lý ra phải là nơi chuẩn mực nhất, thì lại thành ra tùy hứng nhất, trong quy trình BẮT, XỬ, hay THẢ người!

    BẮT:

    Người có số má (có tý thế lực) còn được bắt một cách đàng hoàng. Đến nhà, đọc lệnh, được mang theo vài thứ đồ cá nhân. Dân không số thì bắt cứ như bị bắt cóc, người thân không biết lại nháo nhác đi tìm (như mấy ông dân tộc H’mong chẳng hạn). Chuyện tưởng vớ vẩn, bé bằng con kiến cũng xé ra to, dẫn đến mới nghi vấn mà cũng làm chết người như bỡn. Mạng dân đen không hơn mạng con ngóe là mấy.

    XỬ:

    Mấy vụ cướp, giết, hiếp thì khi xử, phóng viên vô tư nhâu nhâu chĩa ống kính vào tận mặt bị cáo. Báo chí giật tít tưng bừng, liên tiếp nhiều kỳ. Trong phòng xử án, áo dân sự cũng nhiều hơn áo công an. Thiên hạ hiếu kỳ, vô tư đứng chờ xem mặt tội đồ.

    Nhưng xử vụ nào có dính đến tý chính trị, hoặc đơn giản hơn nhiều là án dân sự nhưng người bị bắt lại có màu sắc chính trị, thì rất nghiêm trọng. Xem hình mấy phiên tòa thì phòng xử toàn sắc áo công an. Ruột thịt cùng lắm chỉ được một người tham dự. Ngay đến lúc dẫn giải người bị bắt ra xe mà còn tìm cách che chắn thật kỹ, không cho bạn bè hay người thân có cơ hội nhìn thấy nhau. Không hiểu người ta làm thế để khủng bố tinh thần của người bị bắt, hay đơn giản chỉ để cho bõ tức?

    Trong các vụ án chính trị, có khi luật sư cũng được cho nói, thậm chí nói thoải mái, nhưng khi tuyên án thì phần được gọi là tranh tụng (cho sang) của luật sư đều không được đếm xỉa tới. Người ta thường gọi đó là án bỏ túi. Những loại án bỏ túi này hầu như quá trình xử rất chóng vánh, vì làm gì có xét. Ít khi những vụ án bỏ túi này kéo dài đến trọn một ngày.

    THẢ:

    Việc nhà văn Trần Khải Thanh Thủy được đưa từ nhà tù, ra thẳng sân bay để qua Mỹ định cư khi còn chưa mãn hạn tù, khiến nhiều người chuyên theo dõi mạng “lề dân” ngạc nhiên. Cho dù bên trong nó là cái gì, nhưng theo cách hiểu thông thường, hay theo đúng quy trình của luật pháp, thì chỉ thả người khi họ vô tội, hoặc họ được ân xá. Mà ân xá thì cũng phải có lý do chính đáng, chứ không phải chỉ để “chữa cháy”.

    Việc thả nhà giáo Đinh Đăng Định khi biết ông sắp chết vì bệnh ung thư, hay thả ông Nguyễn Hữu Cầu sau 37 năm cầm tù, hay gần đây nhất lẳng lặng đưa ông Cù Huy Hà Vũ, từ nhà tù ra sân bay để qua Mỹ chữa bệnh, lẳng lặng thả ông Vi Đức Hồi cũng không thể khiến cho dư luận thấy đó là việc làm nhân đạo. Báo chí lề đảng không cho dân chúng biết, lý do thả những tù nhân này.

    Có người nói, đây là thắng lợi của cả 2 bên. Có thể là vậy, cho dù cái cách chiến thắng không được đúng quy trình. Liệu đây có phải là dấu hiệu tích cực về sự thay đổi sắp tới của chế độ độc tài và đảng trị?

    * Không có cái gì muôn năm. Cho dù anh không muốn thay đổi, nhưng cuộc chơi bắt buộc anh phải tuân thủ các điều kiện của nó. Ơn Trời, nếu không có thế giới này, dân Việt Nam chúng con còn chìm đắm trong đau thương dài...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Trong cả ba giai đoạn tác giả nêu trên -- bắt, xử, thả -- bóng dáng của thế lực đương quyền ngự trị! Khi "bắt", sự thận trọng chỉ có khi đương sự có dính dáng đến thế lực đương quyền và có khả năng vận động sự trả đũa. Khi xử, thế lực đương quyền xem một người dân cương trực như mối nguy tiềm tàng làm mất mặt nó bằng những lời nói thẳng trước toà. Khi thả, thế lực đương quyền mặc cả vì quyền lợi của nó.

    Tóm lại, thế lực đương quyền tự xem mình là chủ nhân của hệ thống tư pháp hiện nay, và sẵn sàng sử dụng nó chỉ như một phương tiện. Dân Việt muốn có công lý thì nên tính đến việc xây một hệ thống tư pháp khác đi thôi!

    Từ ngày CS lên cầm quyền, chị Phương Bích thấy những gì CS làm đúng quy trình không? Xét về vĩ mô thì đốt cháy giai đoạn, bỏ qua CNTB mà từ chế độ phong kiến tiến thẳng lên CNXH có đúng quy trình và quy luật phổ biến toàn cầu không?

    Rồi đến CCRĐ, xử tử biết bao người có xét xử và làm đúng quy trình phải do tòa án tối cao quyết định không?

    Còn việc nhỏ như bắt người mà chị đã nêu hoặc cho công an đến canh giữ ở cửa nhà chị đề phòng chị đi biểu tình thì đó là quy trình nào?

    Nói chung việc làm không đúng quy trình là việc làm thường xuyên của chế độ CS và đã trở thành chuyện quá bình thường rồi. Cái gì đã thành thói quen thì người ta không còn biết nó là thói xấu nữa và cứ như thế người ta tiến hành và người khác cũng đành chấp nhận. Đấu tranh vượt qua thói quen là việc khó nhưng nhất quyết phải làm. Ngày nay ta có lợi thế là còn có quốc tế can thiệp.

    Mọi sai lầm gây hậu quả quá nghiêm trọng như Vinasin , vinalins , thả lũ làm hơn chục người chết , ... đều được thực hiện đúng qua trình . Tất cả đều đúng qui trình nên hậu quả mới như trên . Nếu không đúng qui trình thì không biết tai họa còn khủng khiếp đến mức nào các Bác ơi . Phần đảng làm sai thì rút kinh nghiệm sâu sắc , nhắc nhở kín đáo . Còn phần dân làm sai thì phải đúng qui trình vô tù mọt gông ! ô hô