Trần Kỳ Trung - Hòa hợp

  • Bởi Mắt Bão
    11/04/2014
    5 phản hồi

    Trần Kỳ Trung

    Đến thời điểm này, cuộc chiến tranh trước năm 1975 đã lùi xa gần bốn mươi năm, nhưng ở Việt Nam chưa có một có một con số thống kê cụ thể, về những gia đình nhất là ở miền nam có những người thân tham gia ở cả hai phía, một bên là “cộng sản”, còn bên kia là “ quốc gia”. Nếu như có con số thống kê tương đối chính xác, cũng sẽ góp một phần cho chúng ta hiểu thêm bản chất của chiến tranh trước năm 1975.

    Cũng đến thời điểm hiện tại, tôi cũng chưa được đọc trên các báo chính thống về lượng kiều hối của những người gốc Việt, do hoàn cảnh chiến tranh, điều kiện lịch sử… phải bỏ nước ra đi theo dạng vượt biên, HO…đã gửi về Việt Nam đóng góp một phần xây dựng đất nước… Mà tôi biết lượng kiều hối này không hề nhỏ. Tiếp đến nữa, tôi cũng không biết được con số thống kê chuyện kết hôn nên nghĩa vợ chồng của người trong nước với người gốc Việt ở nước ngoài, nhất là người gốc Việt đang sinh sống ở Mỹ, chắc con số cũng đáng kể, rõ nhất những ngày cận tết dân tộc, ở các sân bay lớn như ở thành phố Sài Gòn, Đà Nẵng … số lượng vợ chồng người gốc Việt sinh sống ở Mỹ. Canađa, Pháp …về nước hết sức đông đảo…Đó là chưa nói đến số lượng sinh viên, học sinh Việt Nam hiện đang đi du học ở Mỹ, Canađa, Pháp… ngày một nhiều.

    Ở quê tôi, những ngày tết, nhiều gia đình có người thân, từng đứng cả hai bên chiến tuyến, giờ tóc đã bạc, ngồi lại trong không khí đoàn tụ, đều không muốn nhắc lại những tháng ngày đau đớn chia rẽ nữa. Đã là anh em ruột thịt phải thương lấy nhau. Còn thế hệ trẻ, 8x, 9x thật mừng, các em chỉ nghe để biết có một thời, ông cha của các em, chỉ vì theo hai lý tưởng khác nhau mà bắn giết, bây giờ không nên thế, không phân biệt, không thù hằn, các em cùng chung tay xây dựng sự nghiệp của bản thân, có điều kiện góp một phần xây dựng tổ quốc. Một điều cần nhấn mạnh, không thể có trước năm 1975, trước âm mưu thôn tính thâm độc của nhà cầm quyền Trung Quốc đối với Việt Nam, các em thế hệ 8x, 9x, nhất là ở nước ngoài, không phân biệt kẻ nam, người bắc, xuất thân từ thành phần nào đều chung một suy nghĩ, một hành động sẵn sàng cùng cha ông, những người Việt Nam yêu nước chống bành trướng đến cùng…

    Một điều “ hòa hợp” của thế hệ trẻ thật tuyệt vời mà thế hệ cha anh của các em, có người vẫn còn lừng chừng, thậm chí, cố tình không muốn.

    Tôi chỉ nêu tạm những sự việc trên để thấy rằng, cho dù hiện tại, vẫn có những thế lực chống cộng cực đoan ở nước ngoài hay như ở trong nước, có những luồng dư luận, nhất là trên các phương tiện thông tin đại chúng gọi những người từng tham gia vào thể chế Việt Nam Cộng Hòa trước đây là “ ngụy”, “tay sai bán nước”, “ thế lực thù địch”…nhưng trên thực tế, vượt qua những định kiến khắc nghiệt đó, sự “ hòa hợp” theo đúng nghĩa: “ Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”là một xu thế không thể cưỡng lại được.

    Lúc này, âm mưu thôn tính Việt Nam dưới mọi hình thức của các thế lực phản động nước lớn đã hiển hiện rõ, nền kinh tế đang cố ngoi lên trong khủng hoảng, lòng tin người dân đang phân vân trước vô vàn hướng đi… để thoát ra khỏi sự nan giải đó, không gì hơn đất nước, dân tộc phải hòa hợp.

    Ở đây cần có sự hòa hợp thật lòng.

    Muốn hòa hợp thật lòng, xóa bỏ hận thù, một điều hết sức đơn giản, đảng và nhà nước Việt Nam hãy đặt lợi ích dân tộc lên trên hết.

    Những người lãnh đạo đảng, nhà nước Việt Nam biến những lời nói, nghị quyết về đại đoàn kết dân tộc thành hành động. Giả như những tù nhân lương tâm, chỉ vì muốn một xã hội lành mạnh, một thể chế dân chủ tiên tiến văn minh tiến bộ, một luật pháp được thực thi trên nền tảng quyền con người được tôn trọng… mà phát biểu, viết bài bị bắt, tù đày nay đảng và nhà nước Việt Nam tha bổng, giải oan, tôn trọng ý kiến của họ. Người dân có quyền ứng cử, bầu cử một cách tự do, trước mắt những hội, đoàn… được phép thành lập hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp quy định. Những yêu cầu của dân oan được giải đáp thỏa đáng, những kẻ tham nhũng dù ở bất cứ vị trí vào trong chính quyền cũng bị trừng trị…

    Bên cạnh đó, đảng và nhà nước Việt Nam nên mở lòng khoan dung, độ lượng với những thành phần từng tham gia bảo vệ thể chế Việt Nam Cộng Hòa như có sự đối thoại công khai, trên tinh thần tôn trọng, hòa hợp, kể cả với những ý kiến trái chiều, thậm chí xung khắc. Những sai lầm trong quá khứ, không thể sửa chữa, nhưng nếu hiểu nhau chân thành có thể thông cảm, mọi tầng lớp, mọi người dân Việt Nam trong nước, ngoài nước cùng chung tay xây dựng tương lai tốt đẹp cho dân tộc. Cả hai bên, lúc này không đoàn kết, cứ muốn khoét sâu hay cố tình gợi lại những đau thương, mất mát, mà những đau thương mất mát đó… được lợi lộc gì! Hay những điều đó chỉ làm lợi cho những thế lực đế quốc lớn đang muốn thôn tính Việt Nam.

    Suy cho cùng, những đau thương mất mát của dân tộc, nguyên nhân chính là do các thế lực đế quốc lớn nhân danh “ phe XHCN”, “ Thế giới tự do” gây ra, chứ nào dân tộc ta muốn thế. Khoan dung, độ lượng, tối lửa tắt đèn có nhau… đó mới là bản chất của dân tộc ta. Những người chết trong cuộc chiến vừa rồi, dù ở bên nào, cũng cần được kính trọng của người đang sống. Không đúng sao? Ít nhất cái chết của họ cũng là một bài học lớn, để cho hậu thế thấy rằng, không có gì hơn là coi vận mệnh dân tộc là lớn nhất, đặt lên trên hết mọi quyền lợi của giai cấp, đảng phái. Còn coi quyền lợi đảng phái, giai cấp lên trên quyền lợi dân tộc mãi mãi chỉ là sự xung khắc, hận thù, dẫn đến những cuộc xung đột đầy máu, nước mắt, huynh đệ thương tàn…

    Chỉ có hòa hợp trên tinh thần đại nghĩa, đại nhân đức, đại dân tộc, không nhân danh bất cứ chủ thuyết ngoại lai nào, không nhân danh một đảng phái, một lãnh tụ nào mới tập hợp được lòng người, tập hợp được những người tài phục sự tổ quốc, xây dựng được đất nước Việt Nam hùng cường.

    Hòa hợp là khát vọng, là con đường sống của dân tộc.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Làm sao có thể có hoà hợp dân tộc khi cộng sản VN cố tình phủ nhận tiến trình đầu tiên phải làm là hoà giải dân tộc. Cho đến bây giờ các quan chức lãnh đạo cộng sản vẫn chỉ bô bô và được các tay sai bộ hạ, báo chí lề phải, dư luận viên nô lệ... nhai đi, nhai lại (như loài trâu bò)'quên quá khứ đi', 'nhắc làm chi chuyện đã qua rồi' hãy 'hướng về tương lai...' mà KHÔNG BAO GIỜ dám nhắc tới tiến trình hoà giải dân tộc, tức là phải san bằng những mâu thuẫn đã gây ra bất hoà và là tiến trình bắt buộc phải làm trước tiên rồi mới có sự hoà hợp dân tộc. Đây lại lòi ra cái đuôi quỷ quyệt cố hữu của đảng CSVN. Phá hoại tiến trình hoà giải và hoà hợp dân tộc bằng cách đảo lộn thứ tự trước sau của tiến trình này. Đem cái cày đặt trước con trâu rồi kêu ca tại sao con trâu không cày được!!!

    Hoà giải dân tộc đòi hỏi cộng sản VN phải xin lỗi và bồi thường (dù là tượng trưng) cho hàng triệu triệu nạn nhân của chế độ kể từ khi họ cướp được chính quyền ở miền Bắc và ở miền Nam sau 1975. CSVN phải sòng phẳng với những người đã bị chết vì sự khởi động chiến tranh của họ.CSVN phải sòng phẳng với hàng ngàn nông dân bị cướp bóc đất đai vô tiền khoáng hậu của tập đoàn cộng sản, sòng phẳng với những công dân VN vì lòng yêu nước mà bị trừng trị vì các biện pháp tù đầy, đánh đập, tra tấn và trù dập (kể cả ném phân, ném gạch đá đe doạ công dân. CSVN phải xin lỗi với Tổ quốc VN vì đã bán hơn một tấc đất của tiền nhân cho Trung cộng. Để một tấc đất mất vào tay giặc thôi đã đáng tội tru di tam tộc vậy hàng trăm ngàn km đất, biển vào tay giặc thì đảng CSVN chỉ còn cách phải thành tâm xin lỗi Tổ quốc mới mong thoát án gia hình.

    Nếu CSVN thật lòng đổi mới, quyết đem quyền lợi dân tộc đặt lên trên quyền lợi của đảng và quyết bắt đầu tiến trình phực hưng đất nước, thì họ phải thực hiện hoà giải dân tộc trước tiên. Mọi sự kêu gọi hoà hợp dân tộc hiện nay chỉ là chiêu bài khi CSVN không vuợt qua nổi công đoạn hoà giải dân tộc. Những bài viết và lời kêu gọi hoà hợp, đoàn kết... khơi khơi mà không nói đến hoà giải dân tộc, vì thế phải bị nhận dạng là những trò bịp bợm cố hữu của CSVN.

    "Những đau thương mất mát của dân tộc là do các thế lực đế quốc lớn nhân danh phe XHCN". Chí phải. VN là bãi thử súng, là nơi kìm chân "hổ giấy" cho anh cả, anh hai yên bề tích lương, mài kiếm.

    Hòa hợp theo cách nói của tác giả TRẦN KỲ TRUNG trong bài này, tuy mới đọc qua thấy cũng tạm được do thiện chí của tác giả. Nhưng, nghĩ cho cùng, theo ngu ý của tôi, vì sự bất đồng và hận thù nếu có đã quá TO TÁT do nhiều tội lỗi của ông Hồ và ĐCSVN gây ra trong hơn 60 năm qua, để hòa hợp dân tộc, điều trước tiên là phải hòa giải những bất đồng, thù hận trong quá khứ giũa những bên liên hệ, đặc biệt là giữa ĐCSVN và nhân dân ta, trên cả hai miền Nam Bắc. Khi ĐCSVN chưa thừa nhận các TỘI ÁC, SAI LẦM họ đã gây ra cho nhân dân VN và thành tâm hối lỗi cùng sửa sai một cách thành khẩn và rộng rãi, đặc biệt là những sai lầm gây ra cho người dân VNCH ở miền Nam, việc hòa giải dân tộc xem ra là không cách chi thực hiện được, dù ĐCSVN có dùng bất cứ thủ thuật mồm mép nào. Từ đó việc hòa hợp dân tộc như thiện chí của tác giả sẽ bất thành.

    Trước dã tâm xâm chiếm và đồng hóa VN của TQ việc hòa giải và hòa hợp dân tộc để cứu nước là điều vô cùng cấp bách và quan trọng, nhưng tôi e rằng khi ĐCSVN còn cầm quyền việc này không thể nào thành công được. Do đó, chuyện mất nước vào tay TÀU là điều khó tránh. Đây là TỘI ÁC lớn nhất của ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN do ông huấn luyện và đào tạo. tôi tin rằng rồi đây lịch sử sẽ phán xét điều này một cách công bình và nghiêm khắc.

    Doc tu dau den doan nay, nghe khong on?

    "Bên cạnh đó, đảng và nhà nước Việt Nam nên mở lòng khoan dung, độ lượng với những thành phần từng tham gia bảo vệ thể chế Việt Nam Cộng Hòa như có sự đối thoại công khai, trên tinh thần tôn trọng, hòa hợp, kể cả với những ý kiến trái chiều, thậm chí xung khắc. Những sai lầm trong quá khứ, không thể sửa chữa, nhưng nếu hiểu nhau chân thành có thể thông cảm, mọi tầng lớp, mọi người dân Việt Nam trong nước, ngoài nước cùng chung tay xây dựng tương lai tốt đẹp cho dân tộc. Cả hai bên, lúc này không đoàn kết, cứ muốn khoét sâu hay cố tình gợi lại những đau thương, mất mát, mà những đau thương mất mát đó… được lợi lộc gì! Hay những điều đó chỉ làm lợi cho những thế lực đế quốc lớn đang muốn thôn tính Việt Nam."

    "mở lòng khoan dung, độ lượng" la khong dung, phai noi la phai xin va nhan loi thi dung hon

    Có lẽ trong lịch sử chưa có sự hòa giải nào nhanh như dân Mỹ sau cuộc nội chiến 4 năm- khi Miền Nam đòi ly khai và Chính phủ Liên Bang phải phát đông chiến tranh (1861 - 1865). Tại sao người Mỹ làm hòa nhanh với nhau như vậy?

    Phe thắng cuộc có bắt nhốt sĩ quan thua trận hàng chục năm không? Thưa không, ngược lại bên thua cuộc sĩ quan có quyền mang vũ khí về nhà nếu muốn và binh sĩ được cấp ngựa làm phương tiện về nhà!

    Bên thắng cuộc Mỹ có đánh tư sản mại bản Miền Nam để cướp của và đẩy họ lên rừng thiêng nước độc? Không có.

    Bên thắng cuộc có đổi tiền đôi ba lần để góp của cải tích lũy của dân Nam hay không? Cũng không có nốt.

    Thế thì ta phải thâý một điều bên thắng nhân ái, sòng phẳng với bên thua và điều này giúp tiến trình hòa giải đốt giai đoạn. Miền Bắc đong đấu nào thì Miền Nam trả đấu ấy.

    Ai cũng muốn một dân tộc hòa đồng, đoàn kết. Vì nhà nào chia rẽ là nhà phá sản. Nhưng muốn hòa đồng, đoàn kết cần khung cảnh tạo tâm lý hòa giải.

    Làm sao nạn nhân của sự ức hiếp man rợ hay bị cướp có thể thỏa hợp với phía gây ác khi chính những tên cướp bóc, giết người không tỏ ra ăn năn, hối lỗi? Mấu chốt của vấn đề nằm ở điểm này. Chừng nào nhà cầm quyền VN chưa thấy cái lỗi của mình và lên tiếng xin lỗi để làm hòa thì không bao giờ khởi động được tiến trình hòa giải, hòa hợp.