Thuốc Đắng - Chúc văn Giỗ tổ Hùng Vương của Đại văn xào Vũ Khiêu

  • Bởi Admin
    20/04/2014
    16 phản hồi

    Thuốc Đắng

    Những ngày gần đây trên mạng “lề trái” đăng mấy bài phê ông Vũ Khiêu, người được Đoảng sáng suốt ban tặng danh hiệu Giáo sư, Anh hùng lao động. Trong khi mấy báo “lề phải” thì vưỡn đăng những tin tức đại loại như Sài Gòn khánh thành khu tưởng niệm vua Hùng, trong đó có khắc bài văn của Vũ Khiêu. Lùi lại một chút, số báo tết Giáp Ngọ của chuyên đề Văn nghệ Công an còn đăng một bài ca ngợi ông Vũ Khiêu do chính bà con dâu của ông Vũ Khiêu (GS.TS. Nguyễn Thị Quý) viết, lại còn đăng ảnh đại gia đình ông Khiêu 4 thế hệ tươi như hoa chụp cùng ông Đại tướng Bộ trưởng công an Trần Đại Quang, như một cách ngầm khoe rằng nhà ta quen nhiều cốp lắm, ai mà dây vào là dại nhé. Người xưa có câu “mẹ hát con khen hay”, qua bài viết ca tụng bố chồng hết lời của bà Quý thì thiên hạ chỉ còn biết chặc lưỡi “bố chồng… giáng bút, con dâu khen hay”. Ông Khiêu giỏi giang gì thì sớt gúc-gồ thấy toàn bài ca ngợi, nhưng khổ nỗi ở Việt Nam ta khi Đoảng đã khen thì ai dám chê. Mà Đoảng phong ông là giáo sư, Anh hùng lao động rồi cơ mà. Nên nhớ như cô Nhã Thuyên, Đoảng có ý kiến thì đến cái bằng Thạc sỹ học bằng thực học cũng bị thu lại.

    Sẽ có bạn thắc mắc, nhỡ đâu Đoảng khen ông Khiêu là đúng thì sao? Vì dân gian có câu “người khôn nói trăm câu cũng phải câu dại, người dại nói trăm câu cũng được câu khôn”. Có lẽ ông Khiêu rơi vào cái xác xuất đúng 1% này. Do vậy, Thuốc Đắng tôi xem lại khoảng mươi tác phẩm ông Khiêu viết từ trước tới nay (khổ, nghỉ hưu rồi, rỗi rãi chả có việc gì mà), về cơ bản mà nói thì “hổng ngửi được”. Để mấy bữa rảnh tôi sẽ có bài viết phân tích sâu. Về cái phần câu đối, văn chúc nọ kia của Vũ tiên sinh thì càng nôn ruột, bài nào cũng “vinh quang thay”, “vẻ vang thay”, “tự hào thay”. Nào là nhân nghĩa sáng soi, nào là toàn dân đoàn kết, sơn hà thịnh trị… toàn những khẩu hiệu sáo không ngửi được, khiến một bạn đọc phải kêu lên rằng: “Xin thôi đi cho, ông Khiêu. Ông suốt ngày được ve vuốt, có biết đâu nỗi khổ của người dân oan khuất nơi vườn hoa, góc phố đòi công lý bao năm nay mà chẳng thấy đâu. Thì đoàn kết ở đâu, thương yêu nỗi gì. Bút tích trên văn bia để lưu dấu cho hậu thế, nào phải chuyện vung bút nói xằng, đừng để lại ở đó những gì mà người dân không muốn đọc, không muốn nghe, vì nó không đúng. Ông quá già và lẫn rồi”.

    Cái sự già và lẫn của Vũ tiên sinh còn ở chỗ ông “đọc nhầm” câu đại tự trên hoành phi đình Bình Đà, hoành phi ghi rành rành “Thánh Tổ Siêu Việt”, ông lại đọc thành “Vi Bách Việt Tổ”. Sự “nhầm” của ông còn ở chỗ cái ấn giả ở đền Trần (Hưng Hà - Thái Bình), trên đó có bốn chữ Thượng Nguyên Chu Thị (Họ Chu ở huyện Thượng Nguyên - bên Tầu) mà ông đọc thành Thiên Nhân Hộ Quốc, để đến nỗi Chủ tịch nước phải về khai ấn. Thêm một sự nhầm nữa là ông viết ca ngợi Bình Đà thời Lạc Long Quân: “Đất rồng chầu phượng múa - Phật chở che: Trăm trứng - Trăm con”. Ối giời ơi là giời, đạo Phật mới có chưa đến 2.600 năm, trong khi thời đại Hùng Vương theo truyền thuyết là 4.000 năm, thế mà Phật lại chở che được. Tài quá!

    Nhân “dư âm ngày Giỗ Tổ” (là vì các cơ quan ban ngành của Việt Nam nghỉ lễ dài lắm, trước lễ, trong lễ và sau lễ cơ), tìm đọc lại bài chúc văn dâng lên vua Hùng của Vũ Tiên sinh, lại phát hiện một điều là tiên sinh xào xáo kinh người, một bài đem nhân bản ra để đọc, chỉ thay tí ngày tháng, nhuận bút lĩnh đều, lại thuộc hàng “khủng” nữa, vì có dán mác GS, AHLĐ mà. Thật xướng là một đại văn xào. Kính mời quý độc giả xem 2 bài này thì biết.

    Năm 2010 Năm 2000
    I
    Chúng con nay
    Sáu mươi ba tỉnh thành: nhớ lại tổ tiên
    Năm mươi tư dân tộc: tìm về cội rễ!
    Công ơn Quốc tổ, vẻ vang Hồng Lạc bốn ngàn năm
    Hùng khí Thủ đô, rực rỡ Thăng Long mười thế kỷ.
    Một vùng rộn rã trống chiêng
    Muôn dặm tưng bừng cờ xí!
    Trống đồng dội tới, núi sông dậy sấm rền vang
    Trống đồng vang lên,Trời đất ngút ngàn linh khí!
    Bừng lên nhật nguyệt, mây xanh hạt trắng, bát ngát trường thiên…
    Rực rỡ sơn hà, Cờ đỏ sao vàng, thênh thang thánh địa.
    Thuyền xuôi sóng vỗ, sông ba dòng tưới mát muôn phương
    Rồng cuộn, Hổ ngồi, núi trăm ngọn chầu về một phía
    Núi mây sừng sững công cha
    Sông nước dạt dào nghĩa mẹ!

    II
    Nhớ thuở xưa:
    Mẹ từng non cao tỏa sáng nghĩa nhân
    Cha vốn biển cả quật cường mưu trí.
    Sánh đôi tài sắc Kim cổ kỳ phùng
    Hợp một âm dương uyên ương tuyệt mỹ!
    Đẹp gia đình trăm trứng trăm con
    Vui sơn thủy một lòng một ý.
    Cuộc mưu sinh thử thách muôn vàn
    Đường lập nghiệp gian nan xiết chảy
    Nào rừng rậm, đầm lầy, vực sâu, núi hiểm… chẳng quản xông pha
    Nào kình nghê, hổ báo, bệnh tật, bão giông… lấy gì bảo vệ?
    Chia con hai ngả lên đường
    Chọn trưởng một ngôi kế vị.
    Giang sơn một cõi, sao cho vạn đại trường tồn?
    Rừng bể đôi nơi, cùng dựng bốn phương hùng vĩ!
    Hiên ngang thay Phù Đổng diệt thù!
    Dũng cảm thay Sơn Tinh trị thủy!
    Đẹp thay Chữ Đồng Tử! Tình yêu như ngọc sáng gương trong
    Giỏi thay Mai An Tiêm! Lao động như dời non lấp bể
    Dựng non sông, qua mười tám vương triều
    Vững nền móng, để muôn đời thịnh trị

    III
    Kiên cường bất khuất:
    An Dương Vương kế nghiệp, hợp hai bộ tộc vốn thân thương
    Âu Lạc quốc hình thành, dựng một cơ đồ thêm tráng lệ
    Nước manh giầu, binh hùng mạnh, đánh tan mọi cuộc xâm lăng
    Tình với bạn, nghĩa với đời, giữ trọn một niềm chung thủy.
    Giận quân giặc bao phen thua trận, dở mưu hèn giả dạng cầu hòa
    Bởi vua ta cả dạ tin người, để con gái sa vào qủy kế
    Cơ đồ xưa: bỗng chốc tiêu vong
    Sự nghiệp mới: cũng thành hủy phế
    Cảnh lầm than đè nặng khắp dân gian
    Cuộc chiến đấu trải dài bao thế hệ
    Gái anh hùng, nào Trưng Nữ, Triệu Trinh
    Trai dũng lược, nào Phùng Hưng, Lý Bí!
    Ào ào khí thế, cờ Vạn Xuân trao Triệu Việt Vương
    Bền bỉ tinh thần, gương Khúc Hạo soi Dương Đình Nghệ
    Quét sạch ngoại xâm, sơn hà giành lại, lẫy lừng đại nghiệp Ngô Vương
    Dẹp yên nội loạn, đất nước thanh bình, oanh liệt hùng tài Đinh Đế
    Dương Thái hậu một lòng vì nước, thay Tiên vương trao áo Hoàng bào
    Lê Đại Hành mười đạo ra quân, dìm hoàng tặc dưới dòng Bạch Thủy
    Lòng hung dạ tối, Lê Ngoạ Triều hết kiếp hôn quân
    Nước cậy dân tin, Lý Thái Tổ lên ngôi hoàng đế

    IV
    Kể từ đây:
    Đạo trị binh đủ phép kinh luân
    Tài thao lược hơn đời nhân trí
    Ra tay dựng lại, vững vàng thêm cơ nghiệp Vua Hùng
    Định hướng đi lên, rực rỡ mãi Vương triều họ Lý
    Cùng nhân dân phấn đấu tận tình
    Với bạn bè chân thành hữu nghị
    Cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng
    Ta muốn yên mà người chẳng nể
    Giã tâm cướp nước cũng lại như xưa
    Quyết trí diệt thù ta đành phải thế
    Cứu nước giữ nhà, toàn dân càng rạo rực đồng tâm
    Vác giáo mang gươm, cả nước bừng bừng nộ khí!
    Sóng Bạch Đằng còn cuồn cuộn thế Ngô Vương
    Gió Như Nguyệt đã vang vang lời Thái úy
    Hội Diên Hồng rung chuyển trăng sao
    Hịch Hưng Đạo sục sôi tướng sĩ!
    Nằm gai nếm mật, mười năm ròng, bạt vía lũ Vương Thông.
    Lở đất long trời, một trận đánh, tan hồn quân Sĩ Nghị
    Thế kỷ hai mươi:
    Hồ Chí Minh mở lối, ánh chiếu dương rực sáng cả mây trời
    Đảng Cộng sản soi đường, đưa cách mạng ào lên như bão bể
    Năm năm tư Pháp thua đại bại
    Súng Điện Biên vang dội toàn cầu
    Năm bảy nhăm Mỹ cút Ngụy nhào
    Cờ đại thắng lẫy lừng thế kỷ
    Cả Nam Bắc đập tan đế quốc, chấm dứt bạo quyền
    Toàn Đông Tây hết nạn thực dân, không còn nô lệ

    V
    Thế mới biết:
    Nước giàu không chỉ quân lương
    Dân mạnh còn nhờ đạo lý!
    Quốc Tổ răn: Coi sơn hà xã tắc là thiêng
    Bác Hồ dạy: Lấy độc lập tự do làm quý!
    Trăm con một bọc, yêu thương nhau như ruột thịt chan hòa
    Một gốc trăm nhành, gắn bó mãi như keo sơn chặt chẽ
    Dựng cơ đồ, chị ngã em nâng
    Cơn hoạn nạn, bầu thương lấy bí
    Đủ bốn phương: Nam, Bắc, Tây, Đông
    Cả trăm họ: Gái, Trai, Già, Trẻ
    Bền lòng yêu nước: Vì nghĩa quên thân
    Vững đạo làm người: Đồng tâm nhất trí
    Thế gian chìm nổi, coi yêu thương là lẽ sống ở đời
    Nhân loại khổ đau, lấy đoàn kết làm phương châm xử thế
    Gìn giữ tinh hoa Đại Việt, tiếp thu thêm văn hoá Đông Tây
    Nêu cao văn hiến Thăng Long, hoàn thiện mãi quốc hồn nhân trí

    VI
    Nay gặp buổi:
    Đảng ta đổi mới tư duy
    Dân ta mở mang kinh tế
    Con đường giàu mạnh đã thênh thang
    Cuộc sống văn minh càng đẹp đẽ!
    Thời cơ thuận lợi đã có nhiều
    Thách thức gian nan còn chẳng dễ
    Trước chông gai cờ Đảng mở đường
    Trong bão gió nhân dân vững trí
    Với tinh thần sắc sảo thông minh
    Lại truyền thống sáng ngời nhân nghĩa
    Noi theo Quốc Tổ, tiếp tiền nhân phẩm chất anh hùng
    Học tập Bác Hồ, truyền hậu thế tinh hoa đạo lý
    Thủ đô ngàn năm tuổi, cùng toàn dân đẩy mạnh phồn vinh
    Cả nước một lòng, với nhân loại hoà bình hữu nghị
    Rực muôn đời Hồng Lạc tinh hoa
    Cao muôn trượng Hùng Vương khí thế!

    I
    Mừng hôm nay:
    Trống đồng dội tới,
    Núi sông dậy sấm rền vang
    Trống đồng vang lên,
    Trời đất ngút ngàn linh khí!
    Toàn dân giỗ tổ Hùng Vương
    Cả nước vui ngày quốc lễ
    Rộn rã trống chiêng
    Tưng bừng cờ xí!
    Bừng lên nhật nguyệt:
    Mây xanh hạt trắng, bát ngát trường thiên…
    Rực rỡ sơn hà:
    Cớ đỏ sao vàng, thênh thang thánh địa.
    Thuyền xuôi sóng vỗ,
    Sông ba dòng tưới mát muôn phương
    Hổ lượn rồng bay,
    Núi trăm ngọn chầu về một phía
    Từ đỉnh cao muôn trượng cơ đồ
    Cùng nhìn lại bốn mươi thế kỷ.
    Núi mây: sừng sững công cha
    Sông nước: dạt dào nghĩa mẹ.

    II
    Nhớ thuở xưa:
    Mẹ Âu Cơ
    Từng non cao tỏa sáng nghĩa nhân
    Cha Long Quân
    Vốn biển cả quật cường mưu trí.
    Sánh đôi tài sắc: Kim cổ kỳ phùng
    Hợp một âm dương: Uyên ương tuyệt mỹ!
    Đẹp gia đình: trăm trứng trăm con
    Vui sơn thủy: một lòng một ý.
    Cuộc mưu sinh thử thách muôn vàn
    Đường lập nghiệp gian nan xiết kể.
    Nào rừng rậm, đầm lầy, vực sâu, núi hiểm:
    Há quản xông pha
    Nào kình nghê, hổ báo, bệnh tật, bão giông:
    Lấy gì bảo vệ?
    Chia con: hai ngả lên đường
    Chọn trưởng: một ngôi kế vị.
    Giang sơn một khoảnh, sao cho vạn đại trường tồn?
    Rừng bể đôi nơi, cùng dựng bốn phương hùng vĩ!
    Hiên ngang thay! Phù Đổng diệt thù!
    Dũng cảm thay! Sơn Tinh diệt thủy!
    Đẹp thay Chữ Đồng Tử! Tình yêu như ngọc sáng gương trong
    Giỏi thay Mai An Tiêm! Lao động như dời non lấp bể
    Vẻ vang mười tám vương triều
    Rực rỡ một thời thịnh trị
    Qua gian nan bao độ nổi chìm
    Trải thử thách những hồi hưng phế!
    Chi công lao khai phá một thời kỳ
    Mà uy lực trải dài bao thế hệ!
    Hãy xem như:
    Gái anh hùng, Triệu nữ, Trưng vương
    Trai dũng lược, Đinh tiên, Lý đế!
    Sóng Bạch Đằng cuồn cuộn thế Ngô Vương
    Gió Như Nguyệt vang vang lời Thái úy
    Hội Diên Hồng rung chuyển cả trăng sao
    Hịch Hưng Đạo xốn xang toàn tướng sĩ
    Nằm gai nếm mật, mười năm ròng, bạt vía lũ Vương Thông.
    Lở đất long trời, một trận đánh, tan hồn quân Sĩ Nghị
    Thế kỷ hai mươi:
    Cờ giải phóng xua tan bóng tối, danh Bác Hồ vang dậy đông tây
    Khắp toàn cầu hết nạn thực dân, mộng đế quốc tan thành mây khói.
    Thế mới biết:
    Nước giàu, không chỉ quân lương
    Dân mạnh, còn nhờ đạo lý:
    Coi sơn hà xã tắc là thiêng
    Lấy độc lập tự do là quý

    III
    Chúng con nay:
    Sáu mươi mốt tỉnh thành: nhớ lại tổ tiên
    Năm mươi tư dân tộc: tìm về cội rễ
    Bốn phương: nam, bắc, tây, đông
    Trăm họ: gái, trai, già trẻ
    Hân hoan muôn dặm trùng phùng
    Kính cẩn một chầu đại lễ
    Xin Tổ vương vạn thế linh thiêng
    Giúp con cháu ngàn điều chỉ vẽ.
    Nay gặp buổi:
    Đảng ta đổi mới tư duy
    Dân ta mở mang kinh tế
    Dù dân gian chưa hết đói nghèo
    Dù xã hội vẫn còn nạn tệ
    Đường lên giàu mạnh đã thênh thang
    Nẻo đến văn minh thêm mới mẻ
    Xin cúi nguyện:
    Trăm con một bọc, yêu thương nhau như ruột thịt chan hòa
    Một gốc trăm cành, gắn bó mãi như keo sơn chặt chẽ
    Dựng cơ đồ, chị ngã em nâng
    Cơn hoạn nạn, bầu thương lấy bí
    Trước tương lai mở rộng tâm hồn,
    Vì sự nghiệp nâng cao trí tuệ
    Bác Hồ dạy: hoàn thành nhiệm vụ
    Vượt mọi khó khăn, thắng mọi quân thù!
    Bác Hồ răn: uy vũ coi thường
    Chớ ngại nghèo nàn, không ham phú quý!
    Dấn thân cho nước, há ngại tử sinh
    Hết dạ vì dân, kể gì khó dễ!
    Giữ muôn đời Hồng Lạc tinh hoa
    Cao muôn trượng Hùng Vương khí thế!

    Thuốc Đắng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Chúc văn giỗ Tổ mà lại nói đến công ơn của Đảng. Mẹ kiếp, tay Vũ Khiêu này già mốc đầu mà nịnh nọt tởm bỏ mẹ. Nghề Nịnh phải lấy thằng già Vũ Khiêu làm tổ sư mất thôi. Các còm sỹ nghĩ sao?
    À, nghe nói nhờ tài nịnh Đảng mà Vũ Khiêu được tặng cái biệt thự 150 mét vuông đất ở Mỹ Đình đấy. "Trăm năm trong cõi người ta/ Nghề nịnh cứ lấy Khiêu Già tiên sư"

    Thực ra Đảng cộng sản
    Ở Việt Nam hiện nay
    Có ai hơn ông Khiêu
    Ông tuy già có lẫn
    Nhưng ông Nguyễn Phú Trong
    Học hàm là tiến sỷ
    Học vị là giáo sư
    Tổng Bí thư của đảng
    Đáng tuổi con ông Khiêu
    Mà người dân Hà Nội
    Đất văn hiến ngàn năm
    Gọi Trọng là Tổng lú
    Vậy xem ra có phải
    Ông Khiêu vẫn còn hơn
    Tổng Bí thư Trọng lú.

    Văn chúc viết như con đầu buồi, toàn một giọng nịnh nọt. Địt mẹ thằng già Vũ Khiêu, hôm nọ còn được bọn Ủy ban Hà Nội tổ chức sinh nhật 100 tuổi mới tởm chứ. Hội nghị nào cũng thấy vác mặt mo đến, đù mẹ cả mấy thằng tổ chức hội nghị, hội thảo, đéo biết thằng già Vũ Khiêu chỉ có cái hư danh, chả có thực tài tí nào hay sao mà còn mời nó. Chậc! mà toàn hội nghị hội thảo đểu, bày ra để tiêu tiền nhà nước. CỨT ĐÁI.

    Chúc văn giỗ Tổ mà lại nói đến công ơn của Đảng. Mẹ kiếp, tay Vũ Khiêu này già mốc đầu mà nịnh nọt tởm bỏ mẹ. Nghề Nịnh phải lấy thằng già Vũ Khiêu làm tổ sư mất thôi. Các còm sỹ nghĩ sao?

    Em có tin sốc đây, một lần Vũ Khiêu viết văn tế cho một làng ở Nam Định, bài văn vỏn vẹn có 1 trang giấy mà "phang" người ta 5 triệu. Ăn tiền tởm quá, khong thể nghĩ đấy lại là tư cách của người có học.

    Biết tội, xin chừa, cũng nên tha
    Thưởng cho Bà Tưng vui tuổi già
    Bút cùn đừng nên khua khoắng nữa
    Tài mọn danh cao thẹn sơn hà

    Đảng chỉ thưởng cho làm giáo sư, anh hùng lao động, đếch bằng được thưởng cho em Bà Tưng, vậy là Khiêu Già lãi nha! Tớ cũng chỉ mong được thưởng em này thôi đấy. Chúc mừng Khiêu Già.

    KHIÊU GIÀ viết:
    Tôi là Khiêu Già xin các ông các bà tha cho. Tôi nhờ ơn Đảng, ơn Chính phủ, ơn Bác Hồ có được tí công danh phú quý như ngày nay. Khi xưa tôi mới học hết Thành chung (tương đương cấp 2 bây giờ). Đảng thấy tôi khéo nịnh, thưởng cho cái giáo sư, lại thêm cả cái anh hùng lao động. Tôi biết mình bất tài vô hạnh, nên ngày xưa khi bọn trí thức xịn còn sống, tôi đâu dám ho he. May tôi sống dai, mà họ chết cả rồi, không còn đối thủ nữa, tôi mới mon men khua khoắng tí. Tưởng không ai biết gì, không ngờ “hậu sinh khả úy”, lớp trẻ ngày nay nhiều người giỏi quá, lật tẩy trình của tôi trước bàn dân thiên hạ đã 3 keo chỉ trong 1 tuần. Tôi sợ rồi, tôi xin chừa. Từ nay cạch đến chết.

    Biết tội, xin chừa, cũng nên tha
    Thưởng cho Bà Tưng vui tuổi già
    Bút cùn đừng nên khua khoắng nữa
    Tài mọn danh cao thẹn sơn hà

    KHIÊU GIÀ viết:
    Tôi là Khiêu Già xin các ông các bà tha cho. Tôi nhờ ơn Đảng, ơn Chính phủ, ơn Bác Hồ có được tí công danh phú quý như ngày nay. Khi xưa tôi mới học hết Thành chung (tương đương cấp 2 bây giờ). Đảng thấy tôi khéo nịnh, thưởng cho cái giáo sư, lại thêm cả cái anh hùng lao động. Tôi biết mình bất tài vô hạnh, nên ngày xưa khi bọn trí thức xịn còn sống, tôi đâu dám ho he. May tôi sống dai, mà họ chết cả rồi, không còn đối thủ nữa, tôi mới mon men khua khoắng tí. Tưởng không ai biết gì, không ngờ “hậu sinh khả úy”, lớp trẻ ngày nay nhiều người giỏi quá, lật tẩy trình của tôi trước bàn dân thiên hạ đã 3 keo chỉ trong 1 tuần. Tôi sợ rồi, tôi xin chừa. Từ nay cạch đến chết.

    Tiên sư anh Tào Tháo, hay đến thế, tài đến thế là cùng :)

    Tôi là Khiêu Già xin các ông các bà tha cho. Tôi nhờ ơn Đảng, ơn Chính phủ, ơn Bác Hồ có được tí công danh phú quý như ngày nay. Khi xưa tôi mới học hết Thành chung (tương đương cấp 2 bây giờ). Đảng thấy tôi khéo nịnh, thưởng cho cái giáo sư, lại thêm cả cái anh hùng lao động. Tôi biết mình bất tài vô hạnh, nên ngày xưa khi bọn trí thức xịn còn sống, tôi đâu dám ho he. May tôi sống dai, mà họ chết cả rồi, không còn đối thủ nữa, tôi mới mon men khua khoắng tí. Tưởng không ai biết gì, không ngờ “hậu sinh khả úy”, lớp trẻ ngày nay nhiều người giỏi quá, lật tẩy trình của tôi trước bàn dân thiên hạ đã 3 keo chỉ trong 1 tuần. Tôi sợ rồi, tôi xin chừa. Từ nay cạch đến chết.

    Thôi các Bác đừng chửi Vũ Khiêu nữa kẻo cháu ông ta là Đặng Vũ Cảnh Linh - P.Trưởng Ban thông tin của cái cơ quan trí thức xôi thịt có tên Liên hiệp các hội KH&KT Việt Nam lên FB chửi lại là " Chó cứ sủa, người cứ tiến".

    Đã gọi là "ăn cơm chúa múa tối ngày", thân phận tôi tớ là thế mà. Cứ kệ họ gặm nhấm chút vinh quang hão ấy rồi mai này lịch sử sang trang sẽ vứt chúng vào ống cống

    VĂN ĐÀN ĐỊA PHỦ BÀN VIỆC TRẦN GIAN, MẮNG VŨ KHIÊU

    Bất tri tam bách dư niên hậu.
    Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.

    Nhận được Email của cụ Tiên điền Nguyễn Du, các khách mời đều đến đúng hẹn, như ông Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, ông Đặng Trần Côn, bà Đoàn Thị Điểm và Bà huyện Thanh Quan...

    Vẫn ngôi nhà gỗ nhỏ, xinh xắn như thuở nào. Sạch sẽ và ngăn nắp . Phòng khách gồm mấy kệ sách, trên vách còn treo mấy cây cung, các ống nứa đựng tên, dăm ba con thú nhỏ nhồi bông… Đây là những kỷ vật, kỷ niệm của người thợ săn núi Hồng Lĩnh năm nào (Hồng Sơn lạp hộ)

    Trà nước được mang ra, sau khi chào hỏi, khách được mời thì tươi cười, còn chủ nhà lộ vẻ hơi buồn. Ông nói:
    - Quí vị thử nghĩ xem, Truyện Kiều tôi sáng tác đến nay là hơn 200 năm(*), nên có thể có những điều đến nay không hợp người hiện đại. Dưới trần gian hiện nay có một anh thợ thơ tên là Đỗ Minh Xuân. Anh ta chê thơ tôi rườm rà, là dở, là dùng nhiều từ Hán Việt, điển tích. Tất nhiên, mấy trăm năm qua các bậc thức giả của nước Việt chưa thấy ai chê, ngay cả đến Thượng thư Phạm Quỳnh của triều đình Huế, thế kỹ trước còn nói: “Truyện Kiều không chỉ đối với văn hóa nước nhà mà đối với văn học thế giới cũng chiếm được một địa vị cao quý... Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn...”. (**)

    Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều mĩm cười nói:

    - Chuyện nầy tôi có nghe qua, dưới trần hiện nay lu bu lắm Ngài ạ! mua quan, bán tước, học thiệt, học giả. Các quan chức đương thời hễ đăng đàn diễn thuyết là lên án chế độ Phong kiến, thời chúng ta sống là bóc lột, là thối nát... Còn hiện nay thì bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ... đều có giá là bao nhiêu tiền cả. Ngay cả đến Giáo sư cũng có ông đạo văn, trộm văn búa xua, thưa gởi rùm beng. Thời của chúng ta các khoa thi cử đều nghiêm túc, có bị ai tố cáo là Cử nhân, Tiến sĩ giả hay không? Chỉ có 1 vụ ì xèo là ông Chu Thần Cao Bá Quát vì mến mộ tài nghệ của mấy sĩ tử, văn hay nhưng tiếc thay lại phạm huý (một điều lệ khắc nghiệt và vô lý của thời ấy), lấy muội đèn sửa lời văn lại, không may bị lộ, bị cách chức và đi tù, thực chất là ông ta không có nhận tiền của ai.

    Ông Đặng Trần Côn tiếp lời:

    - Trách cái anh thợ thơ Đỗ Minh Xuân một, thì phải trách ông Giáo sư già Vũ Khiêu trăm, nghìn lần. Ông Vũ Khiêu đã đánh mất lương tâm, "nối giáo" cho Đỗ Minh Tâm làm điều xằng bậy. Đây là ý kiến của một nhà văn dưới trần vừa đăng trên trang Blog Quê Choa:

    “Nếu dụng ý của ông là muốn “phổ cập hóa Truyện Kiều cho quảng đại quần chúng” (lời ông Vũ Khiêu) thì công bằng mà nói đó là một dụng ý không thể nói là không đáng hoan nghênh. Nhưng ông lại dùng cái cách sửa đổi quá nhiều chữ trong tác phẩm, như tác giả Thế Anh viết trong bài SAO ÔNG VŨ KHIÊU LẠI NỐI GIÁO CHO VIỆC SỬA TRUYỆN KIỀU VÔ LỐI?: “Ông Đỗ Minh Xuân đã thay thế khoảng 1/3 chữ nghĩa của Truyện Kiều mà ông cho là rườm rà, trùng lặp, không hay, thiếu logic, trái văn cảnh” thì thật là một việc có lẽ chưa từng có trong lịch sử văn học thế giới (?)”.

    Phải nói rằng nếu tôi kinh ngạc về việc làm của ông kĩ sư là một thì tôi kinh ngạc về việc ủng hộ ông ấy của GS Vũ Khiêu đến mười.

    Việc bác GS Vũ khen ngợi hết lời “công trình” của KS Xuân tôi biết chắc làm cho rất nhiều người biết qua về bác rơi vào trạng thái từ ngạc nhiên đến kinh ngạc. Nhưng bình tĩnh lại, tôi nảy ra được hai ý thế này:

    Thứ nhất (ý này hơi ngộ nghĩnh một chút) nhà nước đã có quy định tuổi nghỉ hưu. Ai nghỉ hưu ở tuổi này nên gọi là nghỉ hưu lần thứ nhất. Vì sau khi nghỉ hưu nhiều người vẫn còn làm việc được. Với những người này cũng nên quy định tuổi “nghỉ hưu” lần thứ hai, để đề phòng sau tuổi ấy người ta dễ bị lẩm cẩm!

    Thứ hai, kết hợp với vụ từ điển mà tôi đã nói ở phần đầu, làm sao tôi cứ thấy “lăn tăn” về những danh hiệu cao quý mà một số nhà nọ nhà kia…”quốc doanh” đã được tặng. Thế mới lạ chứ”. Quá kinh ngạc!- Về việc sửa Truyện Kiều / Trần Quang Hùng / Quê Choa 12/4/2014.

    Bà Đoàn Thị Điểm cứ đứng lên, ngồi xuống, lấy làm lo lắng: “Bây giờ văn hoá, văn hiến… dưới ấy loạn quá rồi, chúng ta phải làm sao đây? Đến nỗi tại Đền thờ Quốc tổ Hùng Vương xuất hiện hòn đá lạ, Đền thờ Ngô Vương ở Đường Lâm xuất hiện quái thú …Cách đây mấy hôm, ngày mùng 10 tháng ba, giỗ tổ Vua Hùng, bọn chúng nó mở vũ trường tại Đền Hùng… chơi tới bến nữa kia ! Sau khi họ sửa Truyện Kiều xong, họ làm tới CUNG OÁN NGÂM KHÚC, xong CUNG OÁN NGÂM KHÚC, làm tới CHINH PHỤ NGÂM thì tiêu luôn cái gọi là Bốn nghìn năm văn hiến!… Đúng là bọn hiếp dâm văn hoá chứ bảo vệ văn hoá nỗi gì ?

    Tố Như hỏi : Vậy ông Bộ trưởng Văn Hoá ở đâu ?

    Đặng Trần Côn : Ông ta đang đi thuyết phục ngài Thủ tướng tổ chức Asiad 18 !

    Bà Huyện Thanh Quan tiếp lời: Thôi gác lại mấy chuyện ấy đi . Họ chê bọn ta sử dụng từ Hán Việt khó hiểu… Mai mốt không chừng họ loại bỏ hết từ Hán Việt, vốn đang chiếm đa số trong tiếng Việt để thay vào đó những từ thuần Việt. Ví như: Bệnh viện Phụ sản thì gọi là Xưởng Đẻ, nhà Vệ sinh gọi là nhà Ỉa Đái chắc?!...

    Ở ngoài sân có tiếng ngâm thơ sang sảng vọng tới:

    Quán rằng: Sấm chớp mưa rào
    Ếch ngồi đáy giếng thấy bao lăm trời.
    Sông trong cá lội thảnh thơi
    Xem hai con mắt sáng ngời như châu.
    Uổng thay đờn gảy tai trâu
    Nước xao đầu vịt, ngẫm âu nực cười…
    (Lục Vân Tiên)

    Cả bốn người trong nhà bước ra: - Chào anh Đồ Chiểu. Ông Nguyễn Đình Chiểu tay chống gậy, miệng đáp lễ chào mọi người và nói : - Mọi chuyện tôi cũng đã biết rồi, thôi buồn mà làm chi, trước đây tôi cũng đã từng bức xúc:

    Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
    Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.

    Nhưng tiếc là, bọn gian ác hiện nay không còn là “mấy thằng” nữa, mà quá nhiều. Vì thế bút của tôi đã tà hết, đâm không xuể.

    Bước vào nhà, ngồi và nhấp ngụm trà , ông nói tiếp :

    - Chuyện của ông GS Vũ Khiêu, tôi thấy hắn ta tương tự như nhân vật Lương Sinh trong truyện ngắn BÚT MÁU của nhà văn Vũ Hạnh. nhưng có vẻ tệ hơn Lương Sinh nhiều, vì sau cùng Lương Sinh còn biết hối hận khi trở lại chốn xưa và nhìn thấy nhiều nấm mồ của dân oan bị thác oan, cùng các nông dân nghèo khổ ngồi than khóc và chưởi bới tên nho sinh chó đẻ nào mà phóng bút lên các tấm văn bia nầy...

    Còn ông Giáo sư đương thời, tuổi đã cao, gần đất xa giời rồi mà vẫn phóng bút chổ nầy, “giáng bút” (sic!) chỗ nọ... chưa biết quả báo là gì.

    Mới đây thôi : : Khánh thành văn bia tại khu tưởng niệm các vua Hùng (TT 9-4-14) -- Ông Vũ Khiêu viết văn bia về vua Hùng có những câu như thế này: "Bác Hồ mở lối, ánh triêu dương rực sáng cả mây trời / Cờ Đảng soi đường, sóng cách mạng ào lên như bảo bể" ... (Tran Huu Dung Viet Studies)

    Khổ thay, khổ thay. Đúng là Giang sơn dễ đổi, bản tánh khó dời…

    Nghĩ đến Truyện Kiều tâm huyết của mình bị sửa vô lý như thế, ngài Tiên Điền buồn rơi nước mắt.

    Ngài đã nói trước rằng: Ba trăm năm sau, thế nhân có ai thấu hiểu mà khóc cho Ngài, nhưng ngược lại, nay mới hơn hai trăm năm mà Ngài phải rơi lệ vì thế nhân...

    Kế là Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, Đặng Trần Côn và Đoàn Thị Điểm đều có tâm trạng lo lắng : “Không biết bao giờ họ sửa chữa đến thơ của mình?”. Lòng thầm mong cho ông Giáo sư già Vũ Khiêu chết sớm thì cũng đỡ có người “nối giáo cho giặc”, trong những vụ sửa thơ cổ nhân.

    Cụ Đồ Chiểu tiếp tục ngâm nga:

    Quán rằng ghét việc tầm phào
    Ghét cay, ghét đắng, ghét vào tới tâm
    Ghét thời Kiệt, Trụ mê dâm
    Để dân đến nỗi sa hầm, sẩy hang…

    Đặng Trần Côn tiếp theo :

    Tố Như lòng những băn khoăn.
    Trần gian nay lại có thằng chơi ta !
    Vũ Khiêu ơi hỡi Vũ Khiều .
    Sao mầy lại lấy Truyện Kiều chơi tao ?
    ............................

    13/4/2014.
    Trịnh Kim Thuấn
    ______________

    Chú thích:

    * Có thuyết nói Nguyễn Du viết Truyện Kiều sau khi đi sứ Trung Quốc (1814-1820). Lại có thuyết nói ông viết trước khi đi sứ, có thể vào khoảng thời gian làm Cai bạ ở Quảng Bình (1804-1809). Thuyết sau được nhiều người chấp nhận hơn [2]. Ngay sau khi ra đời, Truyện Kiều được nhiều nơi khắc in và lưu hành rộng rãi. Hai bản in xưa nhất hiện còn là bản của Liễu Văn Đường (1871) và bản của Duy Minh Thị (1872), đều ở thời vua Tự Đức [2]. (Theo WIKIPEDIA)

    ** Lời: Tại Hội Khai Trí Tiến Đức năm 1924 tại Hà Nội Phạm Quỳnh, một học giả và Thượng Thư Bộ Lại dưới Triều Nguyễn, đã đọc một bài diễn văn lịch sử, trong đó có một câu được coi như “Kim Chỉ Nam” cho những người luôn đề cao và phát triển chữ Quốc Ngữ: phát biểu của học giả Phạm Quỳnh, một danh nhân trong làng văn học Việt Nam. (Theo Đại thi hào Nguyễn Du và Truyện Kiều của Hoàng Thạch).

    Tởm lợm cho gs bồi bút cs. Đảng cho V Khiêu ăn vài cọng cỏ già thì họ Vũ biết thành con cừu. Đảng xịt mấy cục họ Vũ chạy theo như con chó.
    Nhìn Vũ Khiêu mà suy ra dân ta còn lâu mới nạn cs

    "Nay gặp buổi:
    Đảng ta đổi mới tư duy
    Dân ta mở mang kinh tế
    Con đường giàu mạnh đã thênh thang
    Cuộc sống văn minh càng đẹp đẽ!"

    Bồi bút, tởm hết chỗ nói, thảo nào mà Đảng yêu thế, thưởng cho hàm giáo sư với anh hùng lao động, giải thưởng Hồ Chí Minh ngay từ đợt đầu (dù chả có công trình mẹ gì). Lại được "đồng chí X" đến nhà tặng câu đối nữa chứ! Ngoài ra còn được Trùm cớm Trần Đại Quang đến thăm chụp ảnh với gia đình, phóng to bằng cái mẹt, treo lên tường dậm dọa thiên hạ.

    Chỉ cần nhìn vào viết Văn bia mà dám đề: Anh hùng, Giáo sư...thì đủ thấy vô giáo dục, lếu láo, văn hoá lùn. Nhưng khốn thay, chỉ vì mấy cái danh mua này mà lừa được khối dân+ lãnh đạo các cấp. Thế là ngày nọ ngày kia đến thăm của rởm. Rồi lại từ đấy con, cháu vênh vang láo. Nhục, nhục lắm. Mang vôi quét trả đền đi, để được chết yên, không bị lớp con cháu sau này nhận ra chửi rủa.