Thế Anh - Sao ông Vũ Khiêu lại nối giáo cho việc sửa Truyện Kiều vô lối?

  • Bởi Admin
    09/04/2014
    26 phản hồi

    Thế Anh

    Có một việc mà giới văn nghệ sỹ, cũng như những người yêu văn thơ bức xúc, đó là truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du gần đây đã bị xâm hại, mà người khuyến khích cho việc làm hỗn hào này, tiếc thay lại chính là ông Vũ Khiêu – giáo sư, Anh hùng lao động, nguyên Phó viện trưởng Viện khoa học xã hội Việt Nam, vẫn được tiếng (hão?) là nhà văn hóa.

    Xin đừng dung tục hóa và hạ thấp văn chương Truyện Kiều

    Trong cuộc hội thảo về Dòng chảy văn hóa xứ Nghệ từ Truyện Kiều đến phong trào Thơ Mới tổ chức tại Khu di tích Nguyễn Du (Nghi Xuân – Hà Tĩnh), mỗi đại biểu tham dự được tặng một cuốn sách (bản photo) có nhan đề Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng, do KS. Đỗ Minh Xuân khảo dịch – Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin in năm 2012 và có lời Đề tựa của GS. Vũ Khiêu:

    Với một tinh thần khoa học rất nghiêm túc, ông tìm lại hầu hết các bản Truyện Kiều từ trước đến nay, so sánh các dị bản, ông tìm đọc hầu hết các bài đã bình luận, phân tích tác phẩm và tác giả Truyện Kiều. Từ đó, ông đã có ý tưởng lớn là làm thế nào để phổ cập hóa Truyện Kiều cho quảng đại công chúng, ông gạt bỏ những câu chữ khó hiểu từ tiếng Hán để thay bằng ngôn ngữ thuần Việt trong Truyện Kiều… Tôi hoan nghênh công phu nghiên cứu của ông Đỗ Minh Xuân và tin rằng cuốn sách này của ông là một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều…

    Không hiểu cuốn sách này đã được Nhà xuất bản Văn hóa-Thông tin in và phát hành chưa, vì chúng tôi không thấy xuất hiện trên thị trường sách ở Hà Nội, vả lại cách bố cục của cuốn sách cũng có những nét đặc biệt khác với thông lệ của một ấn phẩm văn chương, chẳng hạn trong lời mở đầu cuốn sách tác giả đã có lời Kính cáo cụ Nguyễn Du và xin phép cụ để xuất bản bản khảo dịch Truyện Kiều này vì ông cho rằng người đọc Truyện Kiều ngày nay, không còn thịnh như trước đây do rào cản về điển tích, từ Hán, từ cổ, từ địa phương… Tiếp theo là Lời nói đầu (16 trang) và cuối mỗi trang đều có một câu Lời nói đầu, Truyện Kiều với tiếng Việt hiện đại (Đánh dấu tuổi 80, bản in 15-11-2012). Sau đó là văn bản Truyện Kiều thì lại đánh số trang bằng tiếng Pháp (từ page 1 đến page 109 và cuối cùng là lời Tự bạch cho Truyện Kiều 15-11-2012 (16 trang) nhưng thực chất là bản tự thuật của tác giả theo kiểu liệt kê trong gia phả và kể lể công lao thành tích trong quá trình hoạt động Cách mạng mà chẳng có gì liên quan đến vấn đề nghiên cứu Truyện Kiều cả.

    Trong cuốn sách tác giả có nhắc đi nhắc lại hai lần Nhân kỷ niệm 200 năm ngày sinh của Nguyễn Du, UNESCO đã công nhận Nguyễn Du là Danh nhân văn hóa thế giới. Điều này không đúng, Nguyễn Du chỉ mới được Hội đồng hòa bình thế giới quyết định kỷ niệm 200 năm (1965) ngày sinh của ông cùng với 8 danh nhân văn hóa khác của thế giới trong đó có nhà thơ La Mã Horace, nhà thơ Ý Dante, nhà bác học và là nhà thơ Nga Lômônôxôp… chứ chưa được UNESCO công nhận.

    Khái niệm khảo dịch của tác giả cuốn sách cũng không chính xác, vì thực chất ông đâu có dịch mà chỉ chữa lại văn của Nguyễn Du một cách vụng về. Chẳng hạn ông đã thay chữ nghĩ trong 4 câu Kiều bằng những chữ khác:

    Câu 12: Gia tư ông cũng thường thường bậc trung
    Câu 610: Vì nàng ông cũng thương thầm xót vay
    Câu 894: Phía ngoài cũng đã giục liền ruổi xe
    Câu 1182: Dơ tuồng hắn mới kiếm đường tháo lui

    Ông cho rằng những chữ vừa thay đã làm cho 4 câu thơ trên được nâng lên một tầm cao mới (!?).

    Câu 2042: Lạ lùng nàng vẫn tìm đường nói quanh được chữa lại là Lạ lùng Kiều tạm tìm đường nói quanh rồi tự khen chữ “tạm” của mình hay hơn chữ “vẫn” của Nguyễn Du (!).

    Ông còn dùng từ đơnlẻ thay cho từ chiếc trong các câu sau đây:

    Câu 1523: Người về chiếc bóng năm canh (Nguyễn Du)
    Người về đơn bóng năm canh (Đỗ Minh Xuân)

    Câu 1526: Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường (Nguyễn Du)
    Nửa in gối lẻ nửa soi dặm trường (Đỗ Minh Xuân)

    Câu 1627: Kiều từ chiếc bóng song the (Nguyễn Du)
    Kiều từ đơn bóng song the (Đỗ Minh Xuân)

    Câu 1792: Buồng không thương kẻ tháng ngày chiếc thân (Nguyễn Du)
    Buồng không thương kẻ tháng ngày đơn thân (Đỗ Minh Xuân)

    Câu 2231: Kiều từ chiếc bóng song mai (Nguyễn Du)
    Kiều từ đơn bóng song mai (Đỗ Minh Xuân)

    Trong Truyện Kiều Nguyễn Du đã dùng nhiều từ Hán – Việt và điển cố, tác giả cuốn sách đã mạnh tay (nếu không nói là liều lĩnh) gạt bỏ và thay vào đó những từ mà ông cho là rõ nghĩa hơn và lột tả được nội dung điển tích và ý của Nguyễn Du. Chẳng hạn cha thay cho xuân, mẹ thay cho huyên, cha mẹ thay cho xuân huyên, phụ đường hay phủ đường (!) thay cho xuân đường.

    Để bạn đọc có thể hình dung được một cách cụ thể hơn, chúng tôi xin nêu lên sau đây một số trường hợp (trong gần 1000 đơn vị từ) mà tác giả đã chữa lại văn của cụ Nguyễn Du:

    Câu Chữ của Nguyễn Du Chữ thay thế của ông Đỗ Minh Xuân
    5 Lạ gì bỉ sắc tư phong Mõi người thứ có thứ không
    136 Tay khấu cương ngựa
    156 Một nền Đồng Tước Buồng đào nơi tạm
    208 Giá đành tú khẩu Lời vàng ý ngọc
    233 mộng triệu mộng ấy
    235 mộng triệu mộng mị
    238 đã dào mạch Tương đã chào vừng dương
    266 Lam Kiều đánh liều
    280 Lãm Thúy kiểu dáng
    306 Hợp Phố chủ cũ
    377 (thì) thời trân quả ngon
    sẵn bày xách tay
    Thời trân thức thức sẵn bày Quả ngon thức thức xách tay (!)
    406 Nàng Ban, ả Tạ cũng đâu thế này Xưa nay hiếm thấy tài đâu thế này
    439 đỉnh Giáp, non Thần tiên nữ giáng trần
    464 Chung Kỳ ngưỡng vì
    507 (trên) Bộc (trên) cỏ
    512 Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi – Trương Lứa đôi từng thấy những ngày trái ngang
    1458 Châu – Trần còn có Châu – Trần nào hơn Lứa đôi còn có gì cần nhiều hơn
    1638 Liệu như cung Quảng ả Hằng nghĩ nao? Liệu người ngoài cuộc khác vòng nghĩ sao?
    1988 thiếp Lan Đình thiếp xem tình
    3200 Ấy là Hồ Điệp hay là Trang Sinh Ấy là trong mộng hay là thực sinh
    v.v…và v.v…

    Trên đây chúng tôi chỉ mới nêu lên một số trường hợp làm dẫn chứng, còn thực tế trên cuốn sách ông Đỗ Minh Xuân đã sửa chữa thay thế khoảng 1/3 chữ nghĩa của Truyện Kiều mà ông cho là rườm rà, trùng lặp, không hay, thiếu logic, trái văn cảnh… Ông còn bắt bẻ cụ Nguyễn Du trong nhiều trường hợp chẳng hạn:

    Khi cụ viết: Trải qua một cuộc bể dâu (câu 3). Ông phân tích: Trong đời người, đâu chỉ có một cuộc bể dâu? Phải dùng “mỗi” mới hợp.

    Câu 935 cụ Nguyễn Du viết: Trên treo một tượng trắng đôi lông mày, ông cho rằng tượng không treo được và phải viết Trên treo thần ảnh trắng đôi lông mày.

    Câu 2973: Cơ duyên đâu bỗng lạ sao, ông chữa lại là Cơ duyên tác hợp khéo sao và tự cho là hay hơn (!).

    Câu 2062: Bóng hoa rợp đất, vẻ ngân ngang trời, ông chữa lại: Bóng hoa rợp đất, ve ngân ngang trời mới hợp với thực tế v.v…và v.v…

    Về vấn đề phân tích và lập luận của tác giả đôi khi cũng có thể làm đề tài mua vui, chẳng hạn câu 39: Tiết vừa con én đưa thoi, ông hỏi vặn lại chẳng lẽ cứ tiết trời có én bay là mùa xuân? Như thế, ngoài mùa xuân ra thì én đi bằng hai chân để kiếm sống à?

    Câu 57 – 58 theo ông Xuân phải đọc là:
    Se se (chứ không phải sè sè) nấm đất bên đường
    Dầu dầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh

    Ông phân tích đó là nấm mồ vừa mới đắp, đất hơi se se, cỏ chưa hồi phục hẳn, nên đang còn nửa vàng nửa xanh.

    Câu 77: Sắm sanh nếp tử xe châu, ông cho rằng đây không phải là quan tài bằng gỗ thị như nhiều người giải thích, mà chữ “tử “ ở đây phải hiểu là “chết“ mới đúng, tức là nếp dành cho người chết.

    Có lẽ không cần phải dẫn chứng và bình luận gì thêm, bạn đọc cũng đã hình dung được công trình khảo dịch Truyện Kiều này của ông Đỗ Minh Xuân và liệu có phải như ông khẳng định cách làm này của ông là một cuộc cách mạng (đại ngôn vô lối) mở đầu cho việc dịch Truyện Kiều sang tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng, trong sáng và nó sẽ là cơ sở ban đầu cho các thế hệ kế tiếp hoàn thiện cho việc dịch Truyện Kiều sang tiếng Việt hiện đại hay không? Ông tin rằng việc dịch Truyện Kiều ra tiếng nước ngoài cũng sẽ thuận lợi hơn và ông tự thưởng cho mình một lời khen của cụ Tố Như cũng đầy vẻ hài hước: “… Nguyễn Du có sống lại cũng phải thốt lên hậu sinh khả úy” (nguyên văn lời của ông viết ở trang 15).

    Riêng suy nghĩ của chúng tôi thì văn chương của Nguyễn Du nói chung và tiêu biểu là kiệt tác Truyện Kiều đã được nhân dân ta thưởng thức và ngưỡng mộ qua nhiều thế hệ, từ những bậc thức giả đến các tầng lớp bình dân kể cả những người không biết chữ và bạn bè quốc tế cũng dành cho nhà thơ những tình cảm tốt đẹp để ca ngợi và tôn vinh. Không hiểu với tác phẩm khảo dịch này có làm cho Truyện Kiều của Nguyễn Du được nâng lên một tầm cao mới như tác giả khẳng định hay không, hay chỉ là những câu vần vè ngây ngô làm cho văn chương Truyện Kiều bị hạ thấp và dung tục hóa đến mức khôi hài.

    Thế Anh

    Đôi điều nhắn nhủ ông Vũ Khiêu:

    Người xưa nói “mua danh ba vạn, bán danh ba đồng” để thấy con người ta phấn đấu để có được cái danh khó lắm thay, nhưng để mất danh thì dễ lắm thay. Ông đã có được chút danh (dù hiện nay tôi biết rất nhiều người chửi ông là hữu danh vô thực, kiến thức lỗ mỗ, chỉ giỏi xào xáo), vậy thì càng nên gắng giữ gìn. Tôi thấy dạo này ông làm nhiều việc ảnh hưởng đến danh quá, như cái vụ “giáng bút” ở Bình Đà (tìm đọc bài: "Ô hô, giáo sư AHLĐ Vũ Khiêu từ cõi tiên về giáng bút” trên blog Nguyễn Xuân Diện thì rõ). Chữ nghĩa viết lời bạt in vào sách nó như văn bia ấy. Xưa cụ Nguyễn Khuyến từng cảnh báo: “Văn bia không đốt như văn tế”, vì thế khi viết lách cái gì phải hết sức cẩn trọng. Chê sai còn xin lỗi, đính chính được, chứ khen sai thì biết làm thế nào mà sửa đây. Ông hãy tìm đọc truyện ngắn “Bút máu” của nhà văn Vũ Hạnh để mà thấy cái việc cầm bút phải như thế nào.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    26 phản hồi

    Đéo mẹ thằng già Vũ Khiêu, vẫn tiếp tục diễn các trò nhố nhăng như cho chữ, với hôn má hoa hậu, vừa mới sinh nhật trăm tuổi. Thiên hạ chửi như chó ghẻ mà cả họ nhà nó đéo biết nhục. Mẹ khỉ, những thằng vô tích sự, ăn tàn phá hoại lại hay sống dai, kiểu như Đỗ 10 với Lê Đức anh

    HY em lược thêm dưới đây mươi bài ‘khen đại tác phẩm Truyện Kiều Tân Biên' của cặp vi trùng Xuân-Khiếu, đặc biệt bài số 10:
    1-. Sửa hơn 1.000 đơn vị từ của Truyện Kiều: Một hành động vô đạo!
    http://motthegioi.vn/van-hoa-giai-tri/sua-hon-1000-don-vi-tu-cua-truyen-kieu-mot-hanh-dong-vo-dao-65826.html
    2-. Cười té ghế hay đau thắt lòng với chữ sửa Truyện Kiều?
    http://www.doisongphapluat.com/xa-hoi/cuoi-te-ghe-hay-dau-that-long-voi-chu-sua-truyen-kieu-a31076.html
    3-. Xin đừng dung tục hóa và hạ thấp văn chương Truyện Kiều
    http://vanhoanghean.com.vn/goc-nhin-van-hoa3/dien-dan38/xin-dung-dung-tuc-hoa-va-ha-thap-van-chuong-truyen-kieu
    4-. Hậu sinh “chém gió”, Truyện Kiều tả tơi
    http://phapluatxahoi.vn/phong-su/hau-sinh-chem-gio-truyen-kieu-ta-toi-2822
    5-. Đùa với "Truyện Kiều"
    http://www.nongnghiep.vn/nongnghiepvn/vi-vn/25/124640/Van-hoa/Dua-voi-Truyen-Kieu.html
    6-. Lại có chuyện thế này nữa sao?
    http://nguyentrongquy.com/the-thao-van-hoa/la%CC%A3i-co-chuye%CC%A3n-the-nay-nu%CC%83a-sao/
    7-. Chúng Nó Đang Đào Mả Hiếp Dâm Bà Cụ Thúy Kiều
    http://www.banmeonline.org/forum_org/showthread.php?p=7494
    8-. Họ âm mưu làm cách mạng văn hóa chăng?
    http://chumonglong.wordpress.com/2014/04/28/ho-dang-lam-cach-mang-van-hoa-chang/
    9-. Từ Đạo Văn Tới Sửa Văn
    http://vietbao.com/a219804/tu-dao-van-toi-sua-van
    ….
    Và:
    10-. Truyện Kiều - Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng ( Đoạn I, II ).
    http://www.nhandanlatatca.vn/van-hoa/51-truyen-kieu-nguyen-du-voi-tieng-viet-hien-dai-pho-thong-dai-chung-va-trong-sang.html?start=3
    * Trong này có cả «Tự bạch của ‘tác giả’ Đỗ Minh Xuân»

    Nhớ trước đây cụ Cao Bá Quát để dành hai câu thô tặng Vũ khiêu ngày nay là:
    Ngán cho cái mũi vô duyên
    Câu thơ thi xã con thuyền Nghệ An.
    Dành cho cái công trình ( tra )khảo của hai ông, cũng như cái văn ( văng) bia miếu tổ vua Hùng.

    Vì chưa đọc trực tiếp và trọn vẹn, quyển sách của ông KS Đỗ Minh Xuân nào đó, nên tôi thật dè dặt khi viết còm này. Chỉ căn cứ những gì t/g Thế Anh trình bày ở bài trên, mà có vài ý.

    Sinh thời, cụ Tiên Điền đã có lúc băn khoăn:

    "Bất tri tam bách dư niên hậu - Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?"

    Tôi thì thầm khấn anh linh vị văn nhân lỗi lạc nhất kim cổ VN:

    Tố Như sao khéo nói là,
    Khóc người ta khóc, còn ta ai người?

    Vâng, cụ khóc Kiều như Kiều đã "khéo dư nước mắt khóc người đời xưa" Đạm Tiên. Ngày nay, có người chẳng những không khóc mà còn láo xược chế giễu cụ. Mà họ là KS với GS, tự nhận mình là kẻ sĩ cả đấy, cụ ơi!
    Nói thiệt, tôi cũng đang ứa nước mắt khóc cụ.

    Không riêng gì nước ta, nhiều văn nhân các nước vẫn có tác phẩm mà nội dung bối cảnh xã hội lại là chuyện nước khác. Shakespeare người Anh viết kịch Hoàng tử Đan Mạch Hamlet, kịch Othello dựa vào một truyện của Italy, kịch Machbech dựa theo chuyện Scotland vốn chẳng có thật trong lịch sử. Thế có vì vậy mà sự nghiệp của ông bị xem tầm thường? Người Tàu viết Giao Châu Ngoại Vực Ký tức là ghi chuyện ở Giao Châu mà chính họ xác nhận là ngoại vực (tức bên ngoài cương vực Trung Hoa của họ) .v.v...

    Tôi nêu thế, vì có người cho rằng truyện Kiều kể chuyện bên Tàu, rồi chê bai tác phẩm bất hủ này. Lại có người cho rằng cụ Nguyễn Du "dịch" truyện Kim Vân Kiều của Tàu!

    Nguyễn Du không phải là một tiểu thuyết gia, như chúng ta thấy từ sự nghiệp cụ để lại. Cụ không sáng tác một tiểu thuyết tản văn, mà chỉ phóng tác Lục Phong Tình của Tàu vốn là tiểu thuyết tản văn do t/g Thanh Tâm Tài Nhân, ra thể vận văn lục bát VN.

    Vì Lục Phong tình không có giá trị lớn trong nền văn xuôi TQ, nên khi phóng tác ra truyện thơ tiếng Việt, giá trị của Đoạn Trường Tân Thanh không nằm ở nội dung và kỹ thuật tiểu thuyết.

    Giá trị thật sự của truyện Kiều, chính ở chỗ nghệ thuật sử dụng tiếng Việt dưới hình thức thơ lục bát, đã đạt đến chót vót đỉnh cao, mà trước đó và cả đến bây giờ, chưa có tác phẩm ngang tầm. (Gần đây, Phạm Thiên Thư có cho ra quyển Đoạn Trường Vô Thanh cũng là một trường ca vận văn, dài đến trên 3000 câu, hơn truyện Kiều mấy chục câu.)

    Về nghệ thuật dùng điển cố, chưa có một ai trong văn giới nước nhà, tài hoa như cụ. Cung Oán dùng điển rất nặng nhọc, Lục Vân Tiên lại thô mộc chất phác đôi chỗ gượng gạo. Theo thiển ý tôi, sau truyện Kiều chỉ có Bản Nôm Chinh Phụ ngâm khúc sử dụng điển tích tương đối tự nhiên nhẹ nhàng.

    Tác phẩm phản ánh ngôn ngữ thời đại của nó. Là hậu nhân, nếu không muốn vong bản, thì phải tìm hiểu qua văn học sử, các thời đại trước cha ông mình dùng tiếng Việt ra sao. Không phải cứ vì lười và dốt về quá khứ dân tộc, rồi hồ đồ đổ thừa khó hiểu mà tùy tiện vo tròn bóp méo lời tiền nhân để lại, vốn được xem như tiêu biểu tinh hoa tiếng Việt của thời đại ấy.

    Đã đành sự học ngày nay đã khác, không ai bắt kẻ sĩ hiện đại phải biết nhiều tích xưa. Nhưng cũng vẫn có chuyên ngành khảo cứu về cựu học, tùy ý chọn học hay không. Nếu không chọn, mà cũng hồ đồ nói bừa rằng nó vô bổ, trong khi thật ra là tại chính sự ít hiểu biết mà nói. Cứ có một chút kiến thức tân thời, là lớn giọng chê quàng chê xiên bừa phứa. Chê mà chẳng rõ cái mình chê ra sao!

    Giữa thế kỷ trước, cái hồi còn tranh cãi nghệ thuật vị nhân sinh hay vị nghệ thuật, Trương Tửu Nguyễn bách Khoa đã mang con dao Duy vật biện chứng pháp lượm mót được, đè truyện Kiều lên bàn mổ. Ông ấy phẩu thuật tác phẩm tinh thần như một món đồ vật lý, hết sức vũ phu!

    Óc duy vật đã thưởng thức văn nghệ như thế đó, không ngờ tận hôm nay vẫn còn kẻ bắt chước một cách thô bỉ. Văn nghệ, được sáng tác không bao giờ mà vắng vai trò cảm tính. Tâm hồn, tình cảm có rung động rồi mới kết hợp cùng lý trí mà cân nhắc tạo hình tác phẩm. Thẩm thi đâu có là việc thuần lý mà đem kỹ thuật cơ giới ra cưa cắt tháo mở, gia giảm như nấu món ăn vật chất nuôi thân xác theo khẩu vị phàm phu của mình?

    Không cảm thấu tình tự cha ông xưa, đã là điều bất hiếu của cháu con, cá nhân mình không thích thì hãy bảo tồn như bảo tồn nguyên trạng di tích, không có quyền gì mà sửa đổi miếu đền cho hợp tiện nghi theo nhu cầu cư ngụ hôm nay.

    Một ông sửa miếu, một ông vỗ tay, cả hai hồ hởi thay mái ngói rêu phong, trát ciment bê tông, gắn máy lạnh vào ngôi đền cổ kính văn học nước nhà. Thật lếu láo và vô giáo dục! Chưa nói mấy món tân thời mà đương sự sử dụng trây trát, thuộc hàng hạ phẩm rẻ tiền!

    Tôi không có thời gian vạch ra hết, chỉ bốc dòng "3200 Ấy là Hồ Điệp hay là Trang Sinh/Ấy là trong mộng hay là thực sinh", bàn một chút ở đây.

    Cần nói ngay rằng, câu thơ sửa đổi không hàm súc như câu thơ gốc vốn chứa một nội hàm văn hóa triết học uyên thâm. Trang sinh mộng thấy mình hóa làm con bướm, tỉnh ra không thể phân biệt mình là bướm hóa người hay người hóa bướm. Cảm giác sống giữa mộng và thực như nhau, hồi ức về một việc được cho là thực với hồi ức về việc trong mộng,thảy đều là hồi ức trong hiện tại, hoạt động cùng một cơ chế trí não.

    Mộng và Thực, cũng là cảm giác, mọi hiện tượng gọi là Thực, thì cũng diễn ra trong trí não theo một cách thức bí mật vô cùng khó hiểu.

    Thực, có thể to như quả núi, dài như dòng sông...Nó khách quan ngoài trí não hay là bóng dáng thế nào đó trong trí não? Não to bằng cái gáo dừa, sao chứa được quả núi hay dòng sông? Mà dòng sông hay quả núi mà ta gọi là thấy đó, nó được chụp ảnh bởi con ngươi thành một ảnh nhỏ xíu lộn ngược. Từ đây, luồng thần kinh hướng tâm chạy vào óc mang theo mã hóa của ảnh vừa được mắt chụp. Óc lại xử lý cái mã ảnh đó mà ra cái gọi là quả núi muôn trượng hay dòng sông ngàn tầm! Dòng sông hay quả núi mà ta đinh ninh là tồn tại khách quan ấy, thật ra chỉ là kết quả diễn dịch từ óc!

    Và, con bướm trong Mộng, thì cũng thế, cùng với Trang sinh chỉ là 2 ảnh tượng trong óc Trang sinh. Mộng Thực phân vân, triết lý về bản chất mọi hiện tượng, là tự thân thực tại hay ảnh tượng của thực tại?

    Chỉ 8 chữ thôi, hàm một nội dung tư tưởng sâu sắc khi ND dùng điển một cách tài tình.

    Câu thay thế của ông KS t/g chỉ như một câu hỏi hời hợt không có chủ thể. Ai thắc mắc mộng thực? Không rõ. Có vẻ như nó là nghi vấn vô duyên của người thẩm thi, trong khi ND muốn nhắc nỗi hoang mang của chính Trang sinh huyền thoại xa xưa!

    Thô lỗ và hợm hĩnh, 2 ông VK và ĐMX đã làm một việc hết sức chướng mắt!

    Thắc Mắc viết:
    Bạn Admin còm hình ảnh khánh thành văn bia tưởng niệm vua Hùng ở sài Gòn làm gì vậy? phải chăng để PR cho ông Vũ Khiêu, ra ý rằng ông ấy giỏi à?

    Văn bia gì mà suốt ngày vĩ đại thay, kỳ vĩ thay, vinh quang thay. Rồi lại"học tập Bác Hồ...". Học tập cái gì?, học tập thói dối trá, giả nhân giả nghĩa, lấy oán trả ân à. (cái vụ giết bà Cát Hanh Long rành rành ra đấy).

    Ông Khiêu nổi tiếng bồi bút mà. Không viết thế thì sao được Đảng thưởng cho làm giáo sư với Anh hùng lao động, lại được thêm cả Giải thưởng Hồ Chí Minh với Huân chương Độc lập hạng Nhất nữa.

    Tham danh, tham tiền nên bán mua chữ nghĩa. Què cụt kiến thức cũng bày đặt viết văn bia này kia, loè dân đen có hạng, nhục nhã quá đi.
    Muốn sống mang vôi quét trả đền. Nếu không sớm tu tỉnh công khai nhận sai sẽ rất hại phúc đức con cháu, dù hiện nay đang che được mắt thánh thần. Nguy thay, nguy thay.
    Thật xấu hổ cho những người cùng tên Đặng Vũ...quá, các bài phanh phui mỗi lúc mỗi nhục. Thiện tai, thiện tai

    Bạn Admin còm hình ảnh khánh thành văn bia tưởng niệm vua Hùng ở sài Gòn làm gì vậy? phải chăng để PR cho ông Vũ Khiêu, ra ý rằng ông ấy giỏi à?

    Văn bia gì mà suốt ngày vĩ đại thay, kỳ vĩ thay, vinh quang thay. Rồi lại"học tập Bác Hồ...". Học tập cái gì?, học tập thói dối trá, giả nhân giả nghĩa, lấy oán trả ân à. (cái vụ giết bà Cát Hanh Long rành rành ra đấy).

    Đọc qua một vài đẫn chứng mà bác Thế Anh đã nêu ra: Rõ ràng là chú Đỗ Minh Xuân đã làm một việc rất hồ đồ rất tầm bậy..những chữ bác thay thế (nếu được phép) thì cũng vô cùng DỠ, ...Kiến thức , sự xúc cảm về câu chữ của bác Xuân thật ngèo nàn...ở tầm thơ con cóc!

    Việc làm của chú thật là bố láo! Giống như các chú trùng tu tôn tạo các công trình thờ tự cổ xưa...thay mái ngói bằng bêtông mái bằng hoặc băng tôn kẽm, thay cửa gổ bằng kính nhôm! Thay chử Hán Nôm bằng chư Quốc ngữ...

    Việc làm của chú Xuân vô cùng bậy bạ và lại lòi duôi cái sự dốt nát hợm hỉnh ra thêm!
    Còn bác VŨ Khiêu quá lú lẫn...cũng như GS Đặng Phog Lê...rất dễ bị lừa...cuồi cùng mèo lại hoàn mèo....anh hugf ,giáo khỉ,...j đâu!

    Người có chút Văn học đọc lên thấy ngay ông Đỗ Minh Xuân này vừa dốt vừa láo. Ông Vũ Khiêu tán thưởng là tự xếp mình vào cùng loại.

    Hai lão vô văn hóa bôi bẩn truyện Kiều. ông Vũ Khiêu thì nhà văn hóa nỗi gì, ông này trước sang Tầu học tuyên huấn, nhờ nịnh nọt ông Trường Chinh (cùng làng Hành Thiện mà), do đó được lên to, chức tước ngang Thứ trưởng, chứ trình của ông này thì dốt lắm.

    Abcxyz123456 viết:
    Cũng không loại trừ trường hợp bác Thế Anh đã diễn giải sai câu chữ của bác Thế Anh. ...

    Xin lỗi quý vị. Câu trên viết nhầm, xin sửa lại là:

    Cũng không loại trừ trường hợp bác Thế Anh đã diễn giải sai câu chữ của bác Đỗ Minh Xuân.

    Em đọc bài này và đọc luôn khoảng 10 ý kiến của còm-sĩ bên dưới. May mắn cho em là ... em chẳng biết ông nào ra ông nào: Vũ Khiêu, Thế Anh, Đỗ Minh Xuân, nên em chả có thành kiến với ai. Tác giả Thế Anh viết rất chí lý, không nên sửa chữ của người xưa (mà chữ của người nay cũng thế, đừng nên sửa, có sao để vậy). Bài viết cho thấy kiến thức khá sâu rộng và công phu tìm hiểu (trước khi phê phán một tác phẩm) của bác Thế Anh. Chỉ có một điều là cái giọng văn phê phán của bác Thế Anh đọc lên nghe nó có vẽ cay cú, hằn học và ác ý.

    Chính vì thế mà em cho rằng ... vì bác Thế Anh có "ác ý" nên rất có thể bác Đỗ Minh Xuân có ... "thiện ý" ! Đây chỉ là một cảm nhận ban đầu. Em sẽ ráng tìm quyển "Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng", do KS. Đỗ Minh Xuân khảo dịch – Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin in năm 2012 để đọc và tìm hiểu thêm.

    Rất có thể bác Đỗ Minh Xuân có thành tâm, nhưng ... lạc đường. Cũng không loại trừ trường hợp bác Thế Anh đã diễn giải sai câu chữ của bác Thế Anh. Phải tìm hiểu kỹ mới dám phê phán.

    Với gần 10 ý kiến của các còm sĩ, em xin lỗi phải nói thật, các bác làm ... bẩn diễn đàn quá! Bài chủ thì không đọc, không bàn luận, cứ bám sát đít cái ông Vũ Khiêu nào đó mà moi móc búi xua la mua, moi ra được cái gì rồi? Có thơm tho gì không? Cứ rình sẵn, chờ dịp là lao ra xỏ xiên người này người khác mà không viết nổi một câu phân tích, bàn luận cho ra hồn. Các bác thử phân tích một câu trong bài chủ, rồi từ đó chửi Vũ Khiêu có phải là hay hơn không? Còn nếu ... không biết thì cứ kiên nhẫn dựa cột mà nghe, trình kém thì đừng ra gió. Nhớ!!!

    Cấp Một viết:
    Chúng em là học sinh cấp 1 đây, tuy văn hóa lùn nhưng chúng em cũng thấy cái việc dám cả gan sửa truyện Kiều thật vô cùng nhố nhăng, vô văn hóa quá mức. Sao nhà văn hóa tên tuổi Vũ Khiêu lại cổ vũ nhỉ, phải chăng vì ông Đào Minh Xuân dúi cho cái phong bì chục triệu để xin mấy lời tựa?. Cụ Khiêu ơi, miếng ăn miếng nhục đấy.

    Mấy tay gà mờ toan sửa thơ cụ Nguyễn Du chỉ lòi cái dở, dốt và hỗn xược để thiên hạ chửi chứ chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến Truyện Kiều cả. Chả bì với bà cụ vô danh đòi trùng tu bức tranh Ecce Homo của Elias Garcia Martinez mà kể như huỷ hoại tuyệt phẩm này. (http://www.telegraph.co.uk/culture/art/9491391/Elderly-woman-destroys-19th-century-fresco-with-DIY-restoration.html)

    Việc bà cụ này làm hại bức tranh quí giá trên cũng giống như Hồ Chí Minh và bè lũ cộng sản mấy chục năm qua làm thay đổi tâm tính con người và giá trị đạo đức của người Việt nam ngày nay. Đây mới là việc đáng quan tâm, đáng bàn.

    Sao dạo này lắm chuyện lình xình về văn chương chữ nghĩa thế. Cái chuyênj luạn văn thạc sĩ của Nhã thuyên đầy những L., C. và Đ. chưa nguội thì lại đến sửa truyện Kiều của Nguyễn du. Truyện Kiều là do cụ Nguyễn Du chuyển ngữa từ tác phẩm Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân người Trung quốc. Nguyên tác thì chẳng hay hớm gì lắm, nhờ tài chuyển ngữ tuyệt vời của cụ Nguyễn Du mà tác phẩm này trở nên bất hủ.

    Cái nhà ông Đỗ Minh Xuân không còn việc gì để làm nữa hay sao mà lại sửa văn của cụ Nguyễn Du, lại "chữa lợn lành thành lợn què". Đã có ý kiến nếu ông giỏi thì dịch thành bản khác hay hơn bản của cụ Nguyễn Du xem sao. Nếu có người dịch hay hơn cụ Nguyễn Du thì đã dịch rồi, chứ không phải chờ đến ông Xuân xuất hiện ở thế kỷ XXI.

    Cụ Vũ Khiêu lại còn ca ngợi. Tôi thấy nhiều người gọi cụ Vũ Khiêu là "học giả". Tôi chẳng hiểu người như thế nào thì được phong là học giả. Đây là tước phong của nhà nước hay nhân dân phong cho. Bác nào biết thì xin giải thích hộ. Cám ơn.

    Khánh thành văn bia tại khu tưởng niệm các vua Hùng

    Sáng 9-4, tại Khu tưởng niệm các vua Hùng trong công viên Lịch sử văn hóa dân tộc tại quận 9 (TP.HCM) đã diễn ra lễ khánh thành văn bia.


    Diễu hành đón rước lễ với mâm rồng ngũ quả, bánh giầy bánh chưng lên đền Quốc tổ Hùng Vương - Ảnh: T.T.D.


    Lãnh đạo TP.HCM và các đại biểu đến dự lễ khánh thành văn bia - Ảnh: T.T.D.

    Đến dự lễ khánh thành có nguyên phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải, Chủ tịch UBND TP Lê Hoàng Quân cùng lãnh đạo TP và các sở ngành.

    Nội dung văn bia ca ngợi công đức của tổ tiên, nói lên nguyện vọng của người con phương Nam luôn hướng về nguồn và niềm tự hào lịch sử, truyền thống đấu tranh oanh liệt của dân tộc.

    Toàn văn văn bia do giáo sư Vũ Khiêu phụng thảo và đã được các tầng lớp nhân dân đóng góp ý kiến hoàn chỉnh.

    Văn bia tại khu tưởng niệm các vua Hùng được khắc trên một khối đá hoa cương lớn màu đen tuyền có nguồn gốc từ một mỏ đá ở Phú Yên. Nhà bia tọa lạc ở đoạn giữa từ cổng khu tưởng niệm đến đền thờ chính.

    Theo ông Cao Hữu Niên, trưởng Ban quản lý khu công viên Lịch sử văn hóa dân tộc, việc khánh thành văn bia đáp ứng nguyện vọng, tâm ý, ý nguyện của nhân dân TP.HCM và các tỉnh miền Nam với tấm lòng luôn hướng về Tổ quốc, trân trọng công đức to lớn của các bậc tiền nhân, tự hào với các cột mốc lịch sử oai hùng của dân tộc trong quá trình dựng nước và giữ nước.



    Toàn văn văn bia

    Cũng trong sáng 9-4, lãnh đạo TP.HCM và hàng ngàn người dân TP cùng các tỉnh phía Nam đã đến dự lễ giỗ Tổ Hùng Vương tại khu tưởng niệm các vua Hùng trong công viên Lịch sử văn hóa dân tộc (phường Long Bình, Q.9, TP.HCM).

    Sau khi đại diện Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP.HCM ôn lại ý nghĩa truyền thống của ngày giỗ Tổ thì nghi lễ giỗ Tổ bắt đầu. Đoàn rước lễ gồm bàn thờ linh vị, lễ vật bánh chưng bánh giày và các loại trái cây phương Nam kết thành hình rồng đi từ cổng khu tưởng niệm đến đền thờ chính.

    Tại đây, ban nghi thức đã thực hiện các nghi thức cúng giỗ, lãnh đạo TP dâng hương các vua Hùng và các liệt tổ, liệt tông của dân tộc, cầu cho quốc thái dân an.

    Sau nghi thức lễ, hàng ngàn lượt người dân đã đến dâng hương, thăm viếng tại đền thờ các vua Hùng, các vị tổ tiên của dân tộc.

    Hơn 10g sáng, hàng chục xe máy của người dân vẫn kiên nhẫn đứng chờ dưới nắng trước bãi xe của khu tưởng niệm để gửi xe vào viếng các vua Hùng.

    Khu tưởng niệm các vua Hùng tại TP.HCM tổ chức lễ giỗ Tổ trong hai ngày 8 và 9-4. Lễ chính diễn ra lúc 7g30 sáng 9-4 (mùng 10-3 âm lịch).


    Lãnh đạo TP.HCM và các đại biểu tại khu tưởng niệm các vua Hùng - Ảnh: T.T.D.


    Vào khu tưởng niệm các vua Hùng - Ảnh: T.T.D.

    D.N.HÀ
    Theo Tuổi Trẻ

    Tôi từng xem mấy câu đối của ông Vũ Khiêu, chẳng thấy đối gì cả, như khẩu hiệu viết thành hai hàng. Vốn Hán học của Vũ tiên sinh kém lắm, không hiểu tại sao lại được phong những danh hiệu kêu choang choác.

    Thoát Khổng Khựa viết:
    Thôi các bác ơi, sùng bái Kiều vừa thôi !
    Một tác phẩm mượn hồn Tàu, đọc lên là tưởng tượng đến khung cảnh Trung Hoa mà các bác cứ làm như quôc hồn quốc túy của dân tộc.
    Càng sa đà vào tranh cãi, các bác càng thế hiện là một đám hủ nho, không có ích lợi gì cho cuộc sống đương đại.

    Dân tộc hay không là một cuộc tranh luận khác; ở đây nêu lên vấn đề không ai có quyền sửa văn, thơ của ngùời khác. Nếu anh thấy văn, thơ của ai đó chưa hay, xin mời sáng tác cái hay hơn.

    Mai này có người nói mấy quyển nhật ký bác HCM ta viết không hay, đem ra mổ xẻ chữa lại câu chữ rồi xuất bản, tính sao đây ?

    Từ lâu tôi đã nghi ngờ học vấn với tư cách của ông Vũ Khiêu. Do đặc thù công việc, tôi được tiếp xúc với nhiều nhà khoa học cũng như giới văn nghệ sỹ. Rất nhiều người kêu ca về ông Vũ Khiêu, một nhà văn tôi quen còn khẳng định ông Khiêu láu cá. Có lần trong một cuộc Hội thảo về nhà Trần, ông Khiêu đến dự, mượn tham luận của ông nhà văn nọ đọc trước, sau đó lên diễn đàn “chém” vù vù, như là kiến thức của mình, khiến ông nhà văn này phải xin rút lui vì tham luận đã được ông Vũ Khiêu “đọc hộ” rồi. Về tư cách thì qua câu chuyện trên cũng đã hiểu phần nào. Nhưng tôi nghi ngờ nhất là việc đi đâu ông cũng trưng cái mác mà chính quyền cộng sản ban tặng là “Anh hùng lao động” ra để làm hàng. Một trí thức chân chính thì không việc gì phải làm thế. Đằng này ông chỉ có mấy bài văn biền ngẫu, đi đâu cho chữ loạn các nơi, đều gắn mác Anh hùng lao động vào để người ta đọc cho “sang mồm” chăng?. Bất cứ quan chức nào ông cũng tặng câu đối ca ngợi hết lời (thể hiện thói xu phụ, bợ đỡ). Ngày xưa cụ Nguyễn Khuyến sẵn sàng cho chữ cả người hàng thịt nhưng khi được nhờ cho chữ đề sinh từ tên Việt gian bán nước Nguyễn Hữu Độ, khâm sai đại thần, vậy mà cụ từ chối thẳng thừng, bất kể nguy hiểm cho bản thân.
    Thứ 7 vừa rồi, được đọc bài trên blogs của Nguyễn Xuân Diện về việc ông Khiêu “giáng bút” ở Bình Đà, giờ lại đọc được bài này mới thấy nghi ngờ của mình là có cơ sở.

    có nơi nào như nước Việt mình không ?
    Con cháu thời nay phãi dịch chữ cha ông !
    Cùng dân tộc tức là cùng văn hóa
    Nghĩa là cùng ngôn ngữ và nhân văn !
    Thế mà lũ chúng ta đang mù chữ của cha ông
    Miếu mạo đền đài , văn bia , gia phả ...
    Lũ chúng ta khác chi kẻ ngoại bang
    Muốn hiểu : Vui lòng thuê người dịch!
    Huhuhu.
    Thế này thì hết thuốc chữa rồi. Lại trò scandan mượn danh Kiều mua danh chăng tá?
    Tôi nghĩ , tất cả những người Việt với văn hóa hóa Việt căn bản đều đồng cảm với tác giả Thế Anh trong vấn đề này . Chẳng nhẽ Vũ Khiêu đến hồi cổ lai hi lại có vẻ quên ngược quên xuôi.
    Việc đòi chỉnh sửa kiều là bất hợp pháp ( bản quyền tác giả tác phẩm , nếu chưa nói rằng , hành vi có vẻ như mang tính đánh bóng . Ai cũng có quyền làm trong sáng tiếng Việt. Tuy nhiên sẽ văn hóa hơn , khoa học hơn , nếu như chú giải nghĩa riêng biệt. Chứ còn sửa cả chữ Nguyễn Du thì hơi tội cho văn Phong nước Việt ta quá. Kiểu như vậy thì khác chi đặt vấn đề Tại sao chỉ có danh hiệu bà mẹ việt nam anh hùng mà không có danh hiệu ông bố việt nam anh hùng nhỉ? huhuhu

    Thiệt tình, phá tan hoang đất nước và con người chưa đủ, nay các "đỉnh cao trí tuệ" mon men phá các tác phẩm văn học kinh điển-Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du. Đọc thấy cách ông Đỗ Minh Xuân "dịch" theo kiểu "tàn phá nhan sắc" mà thấy thương cho "Kiều," bị vùi dập qua tay Mã Giám Sinh, Sở Khanh, etc chưa đủ, giờ còn bị vùi dập thêm lần nữa qua tay một anh CS nửa mùa, không được CS trọn mùa nữa. Đúng là "Đoạn Trường Tân Thanh": "...Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng."
    Tôi không phải là một người yêu thơ với thẩn, nhưng lần đầu tiên học thuộc những câu thơ Kiều năm học lớp 9, khi đó Truyện Kiều lần đầu tiên được đưa vào giảng dạy cho chương trình cải cách trong Nam. Bây giờ hơn 20 năm, mà vẫn còn nhớ lõm bõm. Cho thấy cách viết, dùng từ, dùng điển ngữ, sức lôi cuốn của tác phẩm. Giờ Đỗ Minh Xuân lại đòi thay từ, đổi ngữ theo kiểu bầy hầy như khai thác Beauxite thế này. Cứ đà này, chắc không ngạc nhiên nay mai các anh "dịch giả," "nhà nghiên cứu" dạng "bồi" sẽ đòi "dịch" lại Bình Ngô Đại Cáo thành "Bên đây biên giới là nhà, bên kia biên giới cũng là quê hương,"-thiên hạ rộng lớn tứ hải giai huynh đệ, hay Hịch Tướng Sĩ sẽ trở thành Bản nghị định đăng ký tạm trú, tạm vắng cho "Người Lạ."

    Thôi các bác ơi, sùng bái Kiều vừa thôi !
    Một tác phẩm mượn hồn Tàu, đọc lên là tưởng tượng đến khung cảnh Trung Hoa mà các bác cứ làm như quôc hồn quốc túy của dân tộc.
    Càng sa đà vào tranh cãi, các bác càng thế hiện là một đám hủ nho, không có ích lợi gì cho cuộc sống đương đại.

    Nhũng trí thức cùng thời tuổi với Vũ Khiêu đánh giá ông rất thấp, vốn chỉ coi ông là kẻ háo danh. Người cùng thời ông đã đi theo tiên tổ, ông sống lâu lên lão làng về tuổi, nhưng tri thức thì chẳng thêm gì. Trong tri thức mà ông coi như đám mua vui loè loẹt, ông thích nổi như đám thanh niên trong sâu bít nên cứ la chữ nghĩa, kết hợp với một số kẻ kém chữ nhiều quyền thăm viếng ông, thế lf ông càng nổi loạn tợn.
    Cách đây dăm năm, tôi có anh bạn nhiều tuổi rồi mới ra được cuốn sách đầu tay, công bằng mà nói cuốn này có một số tri thức mới ( tôi đã đọc khi là bản thảo), anh mời tôi cafe và tặng cuốn sách...tôi vui mừng nhận. Nhưng đang đà câu chuyện, anh giở trang đầu khoe cuốn sách anh nhờ Vũ Khiêu viết lời tựa...Giật mình, tôi nói với anh: ông bạn làm hỏng cuốn sách của mình rồi, nên coi như mình đã nhận nhưng xin gửi lại. Anh ngạc nhiên lắm, tôi nói rồi anh cũng sẽ được biết kiến thức của Vũ Khiêu thôi, văn vần không có nghĩa là thơ, càng không có nghĩa là có tri thức trong mớ ngôn từ ấy bạn ạ. Vũ Khiêu có thể coi là biết làm văn vần, tài năng kiến thức bấy nhiêu thôi.

    Chúng em là học sinh cấp 1 đây, tuy văn hóa lùn nhưng chúng em cũng thấy cái việc dám cả gan sửa truyện Kiều thật vô cùng nhố nhăng, vô văn hóa quá mức. Sao nhà văn hóa tên tuổi Vũ Khiêu lại cổ vũ nhỉ, phải chăng vì ông Đào Minh Xuân dúi cho cái phong bì chục triệu để xin mấy lời tựa?. Cụ Khiêu ơi, miếng ăn miếng nhục đấy.