Góc nhìn giới trẻ: Junpyo - Đó là cái cách mà tuổi trẻ sống!

  • Bởi Mắt Bão
    09/04/2014
    2 phản hồi

    Junpyo

    Những lời này, dành cho những cô gái chưa tính chuyện chồng con và những gã đàn ông chưa đến 30. Viết cho tuổi trẻ.

    “Tuổi trẻ là những khát khao, tuổi trẻ là những đam mê…” Là khao khát, là mê say và quay cuồng, đó mới là tuổi trẻ. Ai cũng đi qua một thời trẻ, nhưng không phải ai cũng sống trọn những năm tháng thanh xuân ấy cho đúng nghĩa.

    Sống trẻ, ấy là lúc nào cũng sống với tất cả nhiệt lượng của cơ thể. Làm thì làm đến chết, chơi thì cũng hết đêm… Nghĩa là mỗi một việc gì trong cuộc sống, họ cũng làm cho tới tận cùng mới thôi. Tán gái, không xin được số thì cũng phải cố mò cho ra facebook. Đột nhiên, tôi nhớ lại câu chuyện về những vận động viên cuối cùng trong cuộc đua marathon vẫn cố hết sức để cán vạch đích cho dù mọi người đều về từ lâu, băng rôn khẩu hiệu đã dỡ xuống và con đường chỉ còn những người dọn rác đang quét. Có một sự tương đồng ở đây, là những hành động của người trẻ hay sự cố gắng của vận động viên kia chẳng cần ai quan tâm và ghi nhận. Họ làm vì chính họ mà thôi.

    Người trẻ sống. Người trẻ yêu. Người trẻ chán. Người trẻ cô đơn. Đó là cái cách mà tuổi trẻ sống!

    Bởi vậy, vứt người trẻ ra đời cho bầm dập đi. Xin đừng bảo bọc con nhộng quá để nó không thể hóa bướm. Muốn dạy một thanh niên biết quý trọng đồng tiền, không thể xin gì cũng cho rồi giảng đạo kiếm tiền rất khó; vứt nó ra chợ với rổ mướp hái ở giàn hay xô hoa trăm cành dơn và bảo hãy đứng bán đi con. Khi nhặt những đồng tiền lẻ nát tươm của khách đưa cho, đếm đếm cộng cộng nó sẽ tự hiểu. Muốn cho một thanh niên tự lập được, cho nó đi học xa hay nếu không có điều kiện như vậy thì hãy để nó có quyền tự chủ của riêng mình.

    Tôi không hiểu có những ông bố bà mẹ luôn dạy con theo kiểu “cấm đoán” và “làm hộ”, họ muốn con mình trở thành những chú chim cảnh chỉ biết ăn, biết hót theo lời dạy hay sao? Đến một ngày, chú chim đó phải bay đi tránh rét, nó loay hoay học cách bay trong khi bạn bè đã cách xa hàng dặm.

    Bởi vậy, khi người trẻ cố chấp, thì hãy kệ họ đi. Họ có thời gian và sức lực để làm mọi thứ, sửa chữa lỗi lầm hay vun đắp thành công. Những năm tháng thanh xuân ấy, cho họ được hết mình vì việc mà họ thích, cho họ được nếm trải cái cảnh bụi đường một lần, cho họ được yêu cuồng si một chàng trai hay cô gái, để họ được “điên” theo cách của họ.

    Đến một kẻ bị xã hội tha hóa giày xéo như Chí Phèo, sau bao năm lại tìm thấy môt tình yêu thắp sáng cuộc đời tăm tối, kẻ lưu manh xưa ấy cuối cùng cũng soi thấy mình với những khát vọng cao đẹp. Thì những người trẻ ngoài kia, họ có điên một lúc, họ có khùng một thôi, liệu đã có gì đáng kể. Sau tất cả những phút bồng bột hay trải nghiệm xương máu, họ sẽ trở về với bản ngã của mình, sống biết suy trước nghĩ sau hơn, chuẩn bị tốt cho giai đoạn tiếp theo của đời sống với nhiều hơn những trách nhiệm. Hiểu mình rồi mới có thể sống tốt và hòa hợp với người khác.

    Junpyo

    Chủ đề: Góc nhìn trẻ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tôi thì thấy nếu muốn thành công, giới trẻ cần quân bình giữa chơi và học, làm việc và hưởng thụ. Những ưu tiên bạn chọn là cần thiết. Nếu 30 năm đầu đời mà lo hưởng thụ thì suốt cuộc đời chỉ mạt hạng. Số năm bạn học định ra mức của cải bạn có sau này, ít nhất như tại Mỹ theo tôi quan sát.

    Làm người sao mà khó quá đi thôi!
    Được nuôi ăn cho lớn tướng mất 16, 17 năm trời mà vẫn còn ngu dại. Hai chục năm sau khi sinh ra (dưới 30 tuổi nếu là đàn ông, theo bài viết này) mà vẫn còn chưa hiểu mình là ai, tận dụng thời gian bằng cách đi nhậu say tuý luý, mò kiếm lý lịch gái trên FB, dễ bị bạn bè khích động có khi mất toi cả mạng sống (1), cốt để lấy le là mình "cứng cựa". Tôi viết như vậy không phải để chỉ trích giới trẻ mà để cho thấy quãng thời gian (rất) dài 20-30 năm ấy chỉ giúp con người được có như thế (những chàng trai trẻ như Newton, Einstein, Heisenberg hiếm vô cùng cùng). Đến khi cảm thấy mình bắt đầu khôn thì cặp má đã chảy xệ, mắt híp lại và bụng to trướng ra (cứ nhìn hình thủ tướng NT Dũng, hay Tập Cận Bình, trừ đi cái vụ "khôn").
    Con thú chỉ mất từ vài tháng đến vài năm để tự lập hoàn toàn, sẵn sàng đối phó với môi trường và không bao giờ phải tự hỏi mình muốn cái gì ? :-)

    (1) http://nld.com.vn/suc-khoe/nhau-den-vo-bang-quang-20130305094343853.htm"