An Thanh Lương - "Hãy “uốn” lợi ích cá nhân để đường Trường Chinh được thẳng!"

  • Bởi Khách
    08/04/2014
    4 phản hồi

    An Thanh Lương

    Kính gửi các Ông:
    - Thiếu tướng Phạm Ngọc Lan
    - Đại tá Nguyễn Tâm Trinh
    - Thượng tướng Phạm Thanh Ngân
    - Trung tướng Phạm Tuân
    - Đại tá Nguyễn Tiến Sâm - nguyên Thứ trưởng Bộ GTVT
    - Trung tướng Nguyễn Đức Soát

    Sở dĩ tôi phải ghi rõ tên và chức vụ của các vị mà hầu hết đã hồi hưu vì trong bài phỏng vấn của báo Tiền Phong (ngày 8/4/2014) với Thiếu tướng Phạm Ngọc Lan và Đại tá Nguyễn Tâm Trinh, chẳng biết có phải đại diện cho các vị hay không nhưng đã có nhắc đến tên các vị.

    Tôi biết các vị đều là sĩ quan cao cấp của quân chúng phòng không – không quân, những người đã có công rất lớn trong cuộc kháng chiến chỗng Mỹ cứu nước của nhân dân ta. Tôi cũng hiểu khi các vị bước chân lên máy bay và bay vút lên bầu trời tức là các vị đã tự giác đảm nhận sứ mệnh của một cảm tử quân, vì thế các vị đều xứng đáng là những anh hùng của lực lượng vũ trang . Nhiều bạn bè đồng chí của các vị đã chiến đấu và hy sinh anh dũng, đã không có may mắn được quân đội “chia sẻ” lợi ích để có nhà cao cửa rộng như các vị hôm nay.

    Sân bay Bạch Mai là đại bản doanh của quân chủng Phòng không- Không quân, nên từ sau khi hòa bình thống nhất đất nước, bộ đội, thôi thì không biết ai quyết định nên cứ gọi chung chung như vậy đã xẻ cái sân bay oanh liệt một thời này để xây dựng trụ sở, nhà bảo tàng và chia cho các hộ gia đình xây cất nhà cửa, hình thành nên các phố “nhà binh” như Lê Trọng Tấn, Nguyễn Ngọc Ngạn, Nguyễn Viết Xuân, Hoàng Văn Thái… (chả biết gia đình ông Xuân có được căn hộ nào trên con phố mang tên ông).

    Riêng các sĩ quan cao cấp thì được cấp đất đủ xây dựng biệt thự trên con phố chính là đường Trường Chinh.

    Hồi đó, đã hơn hai chục năm rồi, mỗi khi đi qua con đường Tàu bay này, chúng tôi vẫn trầm trồ chỉ trỏ nhà này của tướng này, nhà này của tướng kia với một sự “thán phục”.

    Nhưng rồi cái gì đến sẽ phải đến. Hà Nội đã xây cầu Vĩnh Tuy, con đường vành đai II phải mở rộng, và thế là chuyện giải tỏa đã đụng đến nhà các quan chức quân đội và cũng như người dân thôi, các ông đã nhảy dựng lên bám vào quá khứ huy hoàng của mình.

    Báo chí đưa tin “né nhà quan, bẻ cong đường Trường Chinh”. Có lẽ coi mình không phải là quan nên khi trả lời phỏng vấn của báo Tiền Phong , tướng anh hùng Phạm Ngọc Lan đã bức xúc “Đây là ơn nghĩa dành cho bộ máy đầu não bảo vệ vùng trời, chúng tôi không đồng ý với cách đặt vấn đề tránh nhà quan chức”.

    Xin tướng Lan hãy bình tĩnh. Lúc lái máy bay, ông mới chỉ là một phi công, một đại úy làm theo lệnh cấp trên. Bộ máy đầu não phải to và quan trọng hơn nhiều . Đó là những tướng lĩnh ở Bộ quốc phòng, Bộ Tổng tham mưu, là Quân ủy Trung ương, là Bộ Chính trị.

    Các ông lấy lí do nhà các ông có trước quy hoạch mở rộng đường có sau nên phải chấp nhận đường có hình cái “ghi đông xe đạp”, nhìn trên bản đồ thì đúng là như vậy. Tôi thật phục anh nào so sánh hình tượng con đường bị nắn cong với cái ghi đông xe đạp, cũng như báo Tiền phong đã giật tít một bài báo nữa cũng rất hình tượng: Hãy “uốn” lợi ích cá nhân để đường Trường Chinh được thẳng”.

    Quá đúng và quá chuẩn! Khi các vị tướng bị giải tỏa dù chỉ một phần năm chiều sâu của ngôi nhà như tướng Phạm Ngọc Lan mà ông đã nổi đóa lên thì không biết ông có thông cảm với người nông dân ở Dương Nội, ở Văn Giang và rất nhiều nơi trên đất nước này bị tước đoạt hết ruộng đất , tước đoạt hết quyền được sống và gắn bó với mảnh đất của cha ông, mảnh đất mà bao thế hệ người Việt Nam đã sẵn sàng hy sinh đời mình để thực hiện khẩu hiệu”người cày có ruộng” hay không.

    Sắp đến tháng 5 lịch sử, tôi bỗng nhớ đến chiến công của các chiến sĩ biệt động Hà Nội đánh bom cảm tử phá hủy hàng chục máy bay của Pháp ở sân bay Bạch Mai ( lúc đó ta chưa có không quân) để phối thuộc chiến đấu với bộ đội chủ lực đang bao vây cứ điểm Điện Biên Phủ. Những chiến sĩ biệt động đặc công đó ai còn ai mất, và nếu còn, liệu có ai kể công và được phân đất xây biệt thự như các vị tướng tá quân chúng phòng không - không quân sinh sau đẻ muộn hay không? Chính họ đã hy sinh xương máu góp phần giải phóng thủ đô, và từ đó các vị mới có cơ hội tiếp cận sân bay Bạch Mai, rồi biến nó thành tài sản riêng của quân đội và xẻ thịt nó không thương tiếc. Nay thì còn đâu cái hình hài của sân bay Bạch Mai nữa?

    Mà không chỉ có sân bay Bạch Mai, bộ đội đi đến đâu là chiếm đất đến đấy. Hà Nội chưa là gì so với đất đai nhà cửa quân đội chiếm dụng ở Sài Gòn. Chính quyền Hà Nội và các thành phố bó tay trước lực lượng vũ trang. Ngay như Hòang thành Thăng Long, sau rất nhiều năm tranh đấu cuối cùng Bộ Quốc phòng mới chịu nhả di tích lịch sử thế giới này cho Hà Nội quản lý. Và người dân mới có điều kiện tham quan nơi xưa kia các vua chúa đã từng ở. Thế đó. Vậy nên sự phản ứng của Thiếu tướng Lan, của Đại tá Trinh cũng là điều dễ hiểu!

    Chỉ xin các vị hãy nghĩ đến tòan cục mà hy sinh chút lợi ích cá nhân để phục vụ cái quyền lợi chung của xã hội. Nếu cứ lập luận “nhà tôi có trước, cầu vượt của các ông có sau” thì biết bao nông dân cũng sẽ kêu lên đình chùa mồ mả cha ông chúng tôi có trước đường các ông bây giờ mới vẽ ra. Thế thì đất nước này loạn to. Các vị lại lập luận hãy lấy vào đất của công tức là đất của quân chúng mà né nhà chúng tôi ra. Ôi sao các vị khôn thế! Các vị hãy suy nghĩ cho kĩ về cái tít của một bài báo: Hãy “uốn” lợi ích cá nhân để đường Trường Chinh được thẳng!

    Đau lắm thay, nếu còn có lương tri!

    Hãy thử hỏi, vì uốn cong con đường hình chiếc ghi đông xe đạp thì ngay giữa Hà Nội sẽ xuất hiện một điểm đen giao thông. Tai nạn chết người có thể xảy ra. Mà người Hà Nội mê tín sẽ xây miếu thờ người chết oan uổng ngay trước của biệt thự của các vị thì không biết các vị sẽ nghĩ sao mỗi khi từ nhà bước ra đường?

    An Thanh Lương

    6543.1396842651_thumb.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nên Nhớ: Chừng nào còn độc quyền - nhìn lợi ích từ một phía thì không có cái gì thẳng cả! Có đi hết thế kỷ này cũng không tìm đâu ra thẳng...

    Phản hồi: 

    Anh hùng Phạm Tuân: 'Chúng tôi không cần ưu tiên bẻ cong đường'

    Tôi được Nhà nước cho thế nào thì hưởng thế ấy chứ đã vào quy hoạch thì ưu tiên cho tôi ở lại bắt người khác đi, tôi không hề muốn", anh hùng Phạm Tuân nói.

    Bản quy hoạch này đã có từ hơn 10 năm nay

    - Thưa ông, mới đây báo chí vừa đăng danh sách quan chức, anh hùng ở đoạn đường Trường Chinh được cho là bị bẻ cong vì né xâm phạm các nhà này, trong đó có nhà của ông - anh hùng Phạm Tuân. Vậy Ông có ý kiến gì về thông tin này?

    - Cái gì cũng phải có nguồn gốc của nó. Quy hoạch, mở rộng đường Trường Chinh được UBND thành phố Hà Nội ký lâu rồi chứ không phải bây giờ đất đai nó căng thẳng mới nói nắn đường né nhà người nọ người kia. Nói thế là không đúng.

    - Ông có thể nói cụ thể hơn để dư luận hiểu được nguồn gốc của vấn đề?

    - Sau chiến tranh, cán bộ, bộ đội được nhà nước quan tâm, giao cho đất hoặc cho nhà để giải quyết khó khăn sau chiến tranh. Bấy giờ trong thời gian cuối những năm 80 đầu những năm 90, cán bộ không phải ai cũng thích đất vì không có điều kiện xây nhà mà muốn cấp nhà để ở luôn.


    Anh hùng Phạm Tuân cho biết, Bản quy hoạch treo công khai ở phường nhiều năm nay chứ có phải giấu diếm gì.

    Tôi ở bộ đội lâu nên lúc đó được quân chủng không quân phân cho đất ở đường Trường Chinh và bắt đầu ở đó từ năm 1990. Lúc đó, khu vực đó rất hoang vu, chưa có nhà ở, tôi là người ở đầu tiên xây nhà ở. Cũng nằm trong những năm đầu 90 đó, có quy hoạch đường Trường Chinh. Quy hoạch là phạm vi của Bộ quốc phòng và UBND thành phố Hà Nội và tôi khi đó đang là cán bộ quân chủng, không tham gia gì vấn đề này.

    Lúc đó không phải kinh tế thị trường như bây giờ, cán bộ lúc đó đều ở sâu trong chứ không xô ra mặt đường để cạnh tranh. Nghĩa là kế hoạch quy hoạch đường Trường Chinh có từ cuối những năm 90 với nhiều phương án khác nhau tôi không biết cụ thể.

    Bấy giờ không ai nghĩ nắn thẳng hay nắn cong. Đất bên kia là đất bên quân chủng không ai ở, đất bên này cục chính trị ở, chúng tôi ở một đầu, gọi chung là đất quốc phòng. Bên kia có hành lang rất rộng thì chắc đơn vị lên quy hoạch thấy là mở bên đó rộng hơn để khỏi phải giải tỏa sẽ hợp lý hơn. Cấp quân chủng cũng chỉ tham gia ý kiến vào quy hoạch trong phạm vi đất quốc phòng mà quân chủng được giao quản lý (từ Hố Mẻ đến cống Chéo).

    Bây giờ, khi thi công thấy đường nó hơi cong nói là do nắn thì không phải. Nếu chúng tôi là cán bộ của UBND thành phố Hà Nội, là người ký quyết định đó thì mới bảo là nghi ngờ có sự điều chỉnh. Đây giữa quân chủng không quân, bộ quốc phòng với Hà Nội làm việc rõ ràng có văn bản, chúng tôi không tham gia, tác động.


    Đoạn đường cong trên đường Trường Chinh.

    Bản quy hoạch treo công khai ở phường nhiều năm nay chứ có phải giấu diếm gì đâu nhưng chẳng ai có ý kiến gì, bây giờ làm xong mới quay sang ý kiến là không hợp lý.

    "Đã vào quy hoạch thì ưu tiên cho tôi ở lại, tôi không hề muốn"

    -Theo Thiếu tướng Phạm Ngọc Lan, khi UBND TP Hà Nội có chủ trương mở rộng đường Trường Chinh, nhằm giữ ổn định đời sống cho tướng lĩnh, những người có đóng góp quan trọng nhất vào việc bảo vệ vùng trời của đất nước, Quân chủng PKKQ đề nghị thành phố lấy vào phần đất của quân chủng, hạn chế lấy đất của nhà tướng lĩnh, sỹ quan. Đây là ơn nghĩa dành cho bộ máy đầu não bảo vệ vùng trời. Ông có đồng tình với ý kiến này?

    - Đấy là ý kiến của cá nhân anh Lan. Theo tôi mọi sự ưu tiên phải nằm trong chế độ, chính sách của Đảng, Nhà nước còn ngoài chính sách chúng tôi không bao giờ muốn. Tôi được Nhà nước cho thế nào thì hưởng thế ấy chứ đã vào quy hoạch thì ưu tiên cho tôi ở lại bắt người khác đi tôi không hề muốn.

    Tôi đã chiến đấu suốt đời, ở cương vị không cao nhưng đã được nhân dân biết đến thì mình thêm một tí được cái gì, chiến đấu cả đời có phải được chỗ đó đâu. Lúc chiến đấu chỉ nghĩ làm sao bảo vệ được Tổ quốc chứ đâu có nghĩ đến sau này về tôi được miếng đất này, miếng đất kia.

    Thực tế ngày xưa nếu xin đất xin nhà thì tôi đã không ở chỗ này vì nhiều chỗ còn đẹp hơn. Tôi làm theo đúng luật, ưu tiên trong nháy nháy để mà thế này thế kia thì không bao giờ màng đến.

    Hơn nữa, khi Nhà nước phân đất, chúng tôi được phép làm từ chỗ được phân nhưng bảo nhau làm lui vào 12 m nên khi quy hoạch, nếu lấy sâu vào nữa thì vẫn không ảnh hưởng đến nhà cửa. Thậm chí, cắt vào nửa nhà thì chúng tôi vẫn có thể lùi vào vì đất quân chủng phía sau còn rất nhiều.

    Tóm lại, ngoài chính sách, chúng tôi không có nhu cầu ưu tiên gì hết, lấy bao nhiêu là do nhà nước.

    - Vậy theo ông nguyên nhân khiến đoạn đường Trường Chinh bị uốn cong là gì?

    - Ngày xưa đất quân sự phải theo quy hoạch của quân sự, cắt đất quân sự ở đâu, đến đâu phải là Thủ tướng chính phủ ký. Theo đó, quy hoạch đường sá lúc đó phải căn cứ vào những điều kiện cụ thể của quân sự lúc đó chứ không phải thích vẽ thế nào được thế ấy.

    "Tôi không có ý kiến gì, Nhà nước giải quyết như thế nào tôi theo thế. Cái gì trái với pháp luật thì thu hồi, không trái thì xử lý bình đẳng", ông nói.

    - Bản quy hoạch có từ nhiều năm trước nhưng nhiều ý kiến cho rằng, thực tế thi công bây giờ không giống như bản vẽ trước đó?

    - Điều này tôi không biết, nếu đơn vị thi công không đúng với bản vẽ thì cơ quan chức năng phải giám sát. Theo bản vẽ, nhà tôi phải lùi vào 3m85 và khi làm nhà chúng tôi đã chủ động lùi vào 1m để làm hè. Như vậy cộng tất cả nhà tôi bị lấy ra khoảng gần 5m.

    - Trước nhiều luồng thông tin, theo ông sự việc này nên giải quyết như thế nào?

    - Tôi không có ý kiến gì, Nhà nước giải quyết như thế nào tôi theo thế. Cái gì trái với pháp luật thì thu hồi, không trái thì xử lý bình đẳng.

    Về phía tôi, khi cơ quan chức năng đem bản vẽ đến nhà tôi nói lấy vào thế này tôi xem và ký ngay. Đền bù nhà nước tính thế nào thì tôi nhận mức đó, không có đề xuất gì thêm cả.

    - Xin cám ơn ông!

    H.Minh
    http://www.nguoiduatin.vn/anh-hung-pham-tuan-chung-toi-khong-can-uu-tien...

    Phản hồi: 

    "Họa phúc có nguồn đâu một buổi?"
    Trường Chinh thời kỳ làm tổng bí thư ĐCSVN chỉ đạo cải cách ruộng đất theo Tầu 100% nên đã cướp của giết người vô tội nhiều quá! Ông Hồ buộc phải khóc cho dù giọt nước mắt có muộn màng hay cá sấu! Chính vì vậy đường mang tên Trường Chinh kèm theo bản đề cương văn hóa sau khi đào tận gốc trốc tận rễ giai cấp vua quan thối nát phong kiến là diệt sạch các nhân tài văn hóa cái gọi là nhân văn giai phẩm thì lấy đâu ra mà thẳng với đẹp?
    Thủ tướng Đức Merkel tặng quà cho TBT CT Trung Quốc Tập Cận Bình tấm bản đồ của TQ in năm 1775 tại Đức do người Pháp vẽ không có quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa rất xứng đáng được đặt tên đường tại Hà Nội. Con đường mang tên bà thủ tướng này phải vừa rộng, vừa thẳng lại vừa dài đúng với cái tầm khách quan, trách nhiệm và nhìn xa trông rộng có một không hai này.